Bài phát biểu của Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội về Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992

Quốc hội Việt Nam đã dành ra hai ngày 03 và 04 tháng 6 năm 2013 cho nội dung góp ý đối với bản Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp năm 1992. Do rất nhiều đại biểu quốc hội đăng ký phát biểu, đã có từ 20 đến 30 đại biểu không thể được mời theo thứ tự đăng ký trước-sau. Sau đây là nguyên văn bài phát biểu của đại biểu Hoàng Hữu Phước được gởi đến lãnh đạo Quốc hội do không kịp thời gian phát biểu ở Hội trường. Kính mời cử tri và độc giả tham khảo.

***********

Kính thưa Quốc hội:

Tôi xin nêu vài ý kiến ở dạng khẳng định chính kiến với ít diễn giải.

Trước hết, những ý kiến của tôi về một số điều của Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 như sau:

1) Tôi nhất trí với nội dung và các chi tiết đã được thể hiện trong Lời Nói Đầu. Đây là điểm đặc biệt độc đáo và tự hào của Việt Nam nhất thiết phải được nêu trong Hiến Pháp, vì sự rút ngắn gọn lại hoặc bỏ bớt đoạn này đoạn kia chẳng hạn như về sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, sự vinh danh chủ nghĩa Mác–Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, chủ nghĩa xã hội, hay về các ngày 2-9-1945 và 2-7-1976, sẽ khiến mất đi những nét đặc sắc của khúc dạo đầu.

2) Tôi cũng nhất trí với nội dung Điều 2.2.

3) Tôi đề nghị giữ nguyên Điều 4 về Đảng Cộng sản Việt Nam.Tại Điều 8.2: tôi đề nghị đổi nhóm từ “kiên quyết đấu tranh chống” thành “xóa bỏ triệt để” trước “nạn tham nhũng, lãng phí, quan liêu, hách dịch, cửa quyền”  nhằm thay thế một khẩu hiệu duy ý chí bằng một khẳng định đòi hỏi hành động cụ thể và hiệu quả tại tất cả các cơ quan nhà nước cũng như nơi cán bộ, công chức, viên chức.

4) Ở Điều 10 về Công Đoàn Việt Nam, tôi chọn Phương án 2.

5) Tại Điều 11, tôi đề nghị thêm khoản số 3 rằng mọi hành động xâm lược của nước ngoài chống lại độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam đều bị trừng trị. Lý do: khoản số 2 của Điều này dùng từ “Tổ Quốc” nên mang nội dung dành cho người Việt Nam. Muốn có hòa bình phải chuẩn bị chiến tranh. Hiến pháp nên có thêm nội dung rằng khi có chiến tranh nước khác xâm lược Việt Nam, Việt Nam sẽ đánh trả và truy đuổi, và tất cả những phần lãnh thổ của tàn quân tháo chạy sẽ trở thành cương thổ vĩnh viễn của Việt Nam. Chúng ta không bắt chước tiền nhân Lý Thường Kiệt ở ba điều là (1) không đánh phủ đầu kiểu Phạt Tống Lộ Bố Văn, (2) không đưa quân vào nước khác gây chiến, và (3) không rút quân trả đất sau khi truy đuổi thành công. Việc nêu rõ ràng này là để giúp kẻ thù của Việt Nam cân nhắc việc có nên gây hấn với Việt Nam hay không.

6) Điều 18.2 về “Công dân Việt Nam không thể bị trục xuất, giao nộp cho Nhà nước khác”. Muốn có hòa bình phải chuẩn bị chiến tranh. Hiến pháp nên có nội dung rằng khi có chiến tranh nước khác xâm lược Việt Nam, Việt Nam sẽ đánh trả và truy đuổi, và không bất kỳ quân nhân nào của Việt Nam bị giao nộp cho bất kỳ tòa án diệt chủng hay tòa án tội ác chiến tranh nào đối với những việc họ thực hiện khi truy đuổi quân thù ra ngoài biên giới Việt Nam.

7) Tại Điều 22: do được cắt ghép từ các đoạn khác nhau nên xảy ra tình trạng mà văn phạm gọi là “không song hành” hoặc “sai cấp”, như trong “Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm; không bị tra tấn, bạo lực, truy bức, nhục hình hay bất kỳ hình thức đối xử khác xâm phạm thân thể, xúc phạm danh dự, nhân phẩm” thì các động từ “tra tấn” và “truy bức” không thể song hành đồng cấp với “bạo lực” và “nhục hình” vốn là những danh từ. Đoạn này nên được viết lại thành “Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về thân thể; được pháp luật bảo hộ về sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm; và không bị tra tấn, truy bức,hoặc sử dụng bạo lực và nhục hình hay bất kỳ hình thức đối xử khác xâm phạm thân thể, xúc phạm danh dự, nhân phẩm” với dấu phẩy sau từ “thân thể” đổi thành dấu chấm phẩy, và thêm từ “và” trước cụm từ “không bị tra tấn”.

8) Với Điều 54, tôi chọn Phương án 3.

9) Tại Điều 70: tôi nhất trí với nội dung Lực lượng vũ trang nhân dân tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, với Đảng, Nhà nước và nhân dân. Riêng nhóm từ thực hiện nghĩa vụ quốc tế do trước đây thường mang ý nghĩa của cộng đồng các nước anh em xã hội chủ nghĩa nên tôi đề nghị xem xét đổi thành: tham gia các hoạt động gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc mà Việt Nam chọn lựa.

10) Tại Điều 71 và 72  đề nghị bỏ từ “từng bước” vì dù là “từng bước” hay “nhảy vọt” hoặc “đại nhảy vọt” đều không thực tế.

11) Điều 73:  đề nghị thêm “đầy đủ và hiện đại” sau từ “trang bị” trong “trang bị đầy đủ và hiện đại cho lực lượng vũ trang”.

12) Điều 120:  Xin chọn Phương án 1:  Không tổ chức Hội đồng Hiến pháp

13) Bỏ Điều 121: Không tổ chức Hội đồng Bầu cử Quốc gia

14) Về Điều 124.4:  Hiến pháp được thông qua khi có ít nhất hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành. Việc trưng cầu ý dân về Hiến pháp do Quốc hội quyết định: tôi không cho đây là việc bắt buộc hay tiên quyết vì hiện chưa có Luật Trưng cầu Ý dân, vì nhân dân đã tham gia góp ý, vì đại biểu quốc hội đại diện cử tri, và vì không phải trưng cầu dân ý mang ý nghĩa tối thượng. Không cần có một hội nghị tương tự như Diên Hồng của Nhà Trần, Nhà Lý của trước đó những 209 năm đã đem quân chinh phạt đánh Tống thành công vĩ đại khi chiếm Khâm Châu, bức hạ Liêm Châu, san thành bình địa Ung Châu, triệt hạ Bạch Châu, đánh bại Tân Châu.

Và cuối cùng song lại là điều quan trọng nhất mà tôi muốn nói đến là Việt Nam đã và đang tồn tại trên cơ sở của Hiến Pháp năm 1992 đã được sửa đổi, bổ sung năm 2001, trong đó Điều 3 có nội dung về “thực hiện mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện” tức là về sự thái bình thịnh trị mà tất cả các vị minh quân của tất cả các vương triều từ xưa đều ước mong xây dựng được cho nước Nam này. Vấn đề ở đây là trong rất nhiều chục năm qua các khóa quốc hội có đã làm được những gì để thực hiện mục tiêu ấy vì tổ quốc, vì dân tộc, vì nhân dân. Không thực hiện được, đó mới có thể bị xem là trọng tội. Ấy vậy mà ngay trong Quốc hội Khóa XIII này lại có vị đại biểu tuyên bố sẽ nhanh chóng viết dự thảo Luật Biểu Tình với lý do đó là món nợ của Quốc hội với nhân dân trong khi còn biết bao bộ luật cấp thiết hơn phục vụ cho việc tái cơ cấu phát triển nền kinh tế và an sinh xã hội nước nhà, cứ như thể chỉ có Luật Biểu Tình mới có dân chủ tự do đích thực, mới được các thế lực thù địch ban ơn ngưng ngay việc chống phá Việt Nam. Bất cứ món nợ nào cũng vừa phải hoàn trả vừa có thể khất trước chủ nợ có thiện tâm và có hiểu biết, trong khi không có trọng tội nào với tổ quốc và dân tộc lại có thể được tha thứ hay được phép dần dà du di; chưa kể còn nghi vấn chưa chắc đó có thật là món nợ hay không, có được cường điệu hóa lên để tăng thêm phần kịch tính. Việc đề ra dự án luật là việc đương nhiên và thường xuyên của đại biểu quốc hội bất kể nghề nghiệp chuyên môn của đại biểu chứ không là biệt tài của riêng ai, trong khi tài kinh bang tế thế giúp đảng giúp chính phủ giúp nước giúp dân có được một thủa thịnh trị thái bình mới là tài năng đích thực của bậc hiền tài đất nước luôn cần đến. Mục tiêu ấy đã phủ bụi thời gian hơn 20 năm từ Hiến Pháp 1992, và ý nghĩa trọng đại nay không phải là vì mỗi người trong chúng ta được tham gia vào đại cuộc sửa đổi Hiến Pháp 1992, mà vì chúng ta có dịp để thảng thốt nhận ra trọng tội để nhận lấy trách nhiệm giải quyết những tồn đọng của rào cản, trì trệ, tiêu cực, suy thoái, nhắm đến vực dậy nền kinh tế, để khi chuyển giao cho Quốc hội Khóa XIV chúng ta có được sự tự hào rằng chúng ta đã tạo ra được những nấc thang đầu dẫn đến thái bình thịnh trị có thật chứ không phải là tạo ra thứ trả cho nợ ảo để phủ che tội thật còn nguyên.

Xin cảm ơn nhân dân đã lắng nghe.

Xin cảm ơn Quốc hội đã lắng nghe.

Hoàng Hữu Phước

Đại Biểu Quốc Hội, Đoàn Tp HCM

(bài này đăng trên http://hhphuoc.blog.com)

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.