Monthly Archives: July 2013

Tòa Án Nhân Dân Tối Cao: Thành Lũy Tư Pháp

Hoang Huu Phuoc, MIB

(Note: All images as attached hereunder throughout the text are from Hoang Huu Phuoc’s personal archives)

Theo Điều 134 Hiến pháp hiện hành (Hiến pháp Năm 1992 – đã được sửa đổi, bổ sung năm 2001), Tòa án Nhân dân Tối cao là cơ quan xét xử cao nhất của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, giám đốc việc xét xử của các Tòa án Nhân dân địa phương, các Tòa án Quân sự, Tòa án Đặc biệt và các tòa án khác, trừ trường hợp Quốc hội quy định khác khi thành lập tòa án đó. Trong các vụ khiếu kiện phức tạp kéo dài thì Tòa án Nhân dân Tối cao trở thành nơi nhiều bị đơn hoặc nguyên đơn mong được “đèn trời soi xét” để cho sự cầu cứu của họ được xem xét theo chiều hướng khác hơn.

Sau khi trúng cử Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIII, cùng các đại biểu khác, trong nhiều loại công việc mới theo chức năng và nhiệm vụ, tôi bắt đầu tiếp công dân tại Văn Phòng Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Tp. Hồ Chí Minh theo lịch phân công, và ngày càng hiểu rõ hơn vị thế thành lũy tư pháp vững vàng của Tòa án Nhân dân Tối cao.

Ngày 06-9-2011 tôi có tiếp và nhận đơn của công dân Trương Thị Kim Nhỏ ở Quận 12, là bị đơn của một vụ kiện phức tạp tranh chấp hợp đồng mua bán nhà giữa nhiều bên từ năm 1976, đến gặp tôi khiếu nại bản án dân sự phúc thẩm số 03/2010/DSPT ngày 07-01-2010 của Tòa Phúc Thẩm tại thành phố Hồ Chí Minh. Sau khi đọc lại hồ sơ có liên quan và so sánh với nội dung bà Kim Nhỏ đã trực tiếp trình bày trong buổi tiếp dân, ngày 13-9-2011 tôi gởi công văn đến Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao đề nghị xem xét theo thẩm quyền, trả lời công dân, và thông báo kết quả đến đoàn đại biểu quốc hội.

Ngày 24-5-2013 vừa qua, Văn phòng Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Tp. Hồ Chí Minh nhận được công văn số 308/TANDTC-DS ngày 26-4-2013 của Tòa Án Nhân Dân Tối Cao gởi cho tôi,  thông báo rằng Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao đã có Quyết định số 535/2012/KN-DS ngày 27-12-2012 kháng nghị bản án dân sự phúc thẩm nêu trên và tạm đình chỉ thi hành bản án cho đến khi có quyết định giám đốc thẩm. Nhìn những chi tiết về ngày tháng, người ta có thể nghĩ đến sự chậm trễ, nhưng tôi lại cảm nhận được nỗ lực của Tòa án Nhân dân Tối cao trong điều tra tìm hiểu chân tơ kẽ tóc của từng vụ việc để xét xử công minh cho người dân, mà số lượng chất chồng của các đơn thư khiếu tố theo thứ tự trước sau ắt sẽ cứ luôn dâng cao hơn và cao hơn trong khi số lượng thẩm phán và cán bộ tòa án gần như là cố định, quá rõ và quá đủ để thấy thế nào là ý nghĩa của áp lực công việc cũng như của sự thúc bách của tính hiệu quả và chuyên nghiệp.

 Image

Tôi đã có bức thư ngày 14-4-1993 của Ngân hàng Nhà nước trả lời kiến nghị của nhà giáo Hoàng Hữu Phước đối với việc tại sao các tờ giấy bạc Việt Nam chỉ in hình Chủ tịch Hồ Chí Minh mà không có các danh nhân lịch sử khác,

 Image

Image

và nay là công văn ngày 26-4-2013 nói trên của Tòa án Nhân dân Tối cao (cùng những công văn khác của các cơ quan khác trong xử lý những vụ việc khác) thông báo cho đại biểu dân cử Hoàng Hữu Phước về kết quả giải quyết các đơn thư khiếu nại khiếu tố của người dân, tất cả sẽ là những bằng chứng củng cố trong tôi niềm tin rằng các cơ quan ấy luôn là những thành lũy vững chắc bảo vệ người dân trong môi trường luật pháp nghiêm minh.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Advertisements

Báo Sài Gòn Giải Phóng

 –  Ý kiến của Hoàng Hữu Phước –

(Note: All images as attached hereunder throughout the text are from Hoang Huu Phuoc’s personal archives)

Hoang Huu Phuoc, MIB

Tôi đã từng có sở thích dấn thân vào nghề báo nhưng phải là với tòa soạn báo chí nước ngoài để có thể viết về Việt Nam bằng tiếng Anh, vinh danh đất nước Việt Nam với thế giới, chống chọi với các thế lực truyền thông kém thân thiện chống phá Việt Nam. Tất nhiên làm sao mà viết cho “họ” khi “họ” nheo nhéo nói quàng nói xiêng về Việt Nam, còn ở Việt Nam thì tôi đâu có tốt nghiệp ngành báo chí nên chỉ có thể viết dăm ba bài dạng phản ảnh cho các báo ở Thành phố Hồ Chí Minh, chẳng hạn về việc làm trên báo Người Lao Động, về học tiếng Anh hay phê bình phim ảnh trên báo Tuổi Trẻ, v.v. Và tất nhiên, báo Sài Gòn Giải Phóng, cơ quan của Đảng bộ Đảng Cộng sản Việt Nam ở Thành phố Hồ Chí Minh, là tờ báo chính thống và quan trọng nhất của Thành phố Hồ Chí Minh, trở thành nơi tôi yên tâm gởi đến các góp ý, kiến nghị. Một thí dụ là trong số nhiều thư gởi đến báo Sài Gòn Giải Phóng, tôi đã lấy thư trả lời của Ban Thư Ký Bạn Đọc được ký bởi Ông Chu Uyên để minh họa trong bài viết “Các Cơ Quan Ngôn Luận Của Đảng Cộng Sản Việt Nam Luôn Trân Trọng Các Đóng Góp Ý Kiến Nghiêm Túc Của Công Dân Nghiêm Túc” đăng trên Emotino ngày 03-02-2010.

Nguyên vào thời điểm 1988 có các kiểu phá hoại của giặc ngoài sử dụng một số người đội lốt tu sĩ sử dụng bình phong tôn giáo kích động bộ phận người xấu trong giáo dân chống phá cách mạng. Ban Giám Hiệu trường Cao Đẳng Sư Phạm TP HCM có một quyết định miệng là đình chỉ hoạt động giảng dạy của các giáo viên có đạo Chúa. Hay tin Cô giáo Nguyễn Thị Vinh, giảng viên Anh Văn đồng nghiệp lớn hơn tôi 15 tuổi (lúc ấy tôi là Thầy giáo 31 tuổi), buồn khóc vì không được đứng lớp mà phải thui thủi giam mình trong phòng thính thị tối tăm (cúp điện tuần đủ 6 ngày), dù đã chuyển sang công tác kinh doanh khu vực nước ngoài tôi vẫn một mặt an ủi, khuyên Cô phải tích cực đấu tranh tư tưởng với người trong đạo và các tu sĩ để không ai trong họ họ – nếu có – làm chuyện thất đức vô đạo là chống phá cách mạng, gây bất ổn xã hội, đồng thời khuyên Cô kiên nhẫn chờ đợi sự công bằng từ chính sách tôn giáo của Đảng; một mặt tôi gởi thư cho báo Sàigòn Giải Phóng nêu ý kiến rằng việc bọn phản loạn đội lốt tôn giáo Trời không dung Chúa cũng không tha, và rằng những ai xuẩn động bị dẫn dụ thì cũng đã có pháp luật xử l‎ý đúng tội đúng người. Còn các công dân khác của Miền Nam tuy thuộc các tôn giáo khác nhau nhưng đều giống nhau ở hai điều là có sự thông tuệ không mù quáng về tôn giáo, và sống qua thời kỳ gian khổ của chiến tranh nên đều hoan hỷ trước chiến thắng của cách mạng. Nay không thể vì một bọn xấu xa phản loạn đội lốt tu sĩ xách động mà gia giảm các chính sách tốt đẹp về tín ngưỡng cho tất cả người dân. Thời gian ngắn sau, Cô Vinh được đi dạy lại, và Chính phủ cho phép các chủng viện hoạt động để đào tạo các tu sĩ phục vụ cho sự phát triển mạnh hơn các hoạt động và sinh hoạt tôn giáo. Tôi có thể nói qua kinh nghiệm thực tế bản thân rằng Đảng Cộng Sản Việt Nam và Chính Phủ Việt Nam đã tôn trọng tín ngưỡng toàn dân, và các tôn giáo tại Việt Nam đều phát triển nhờ vào các chủ trương và chính sách tôn giáo đúng đắn của Đảng Cộng Sản Việt Nam và Chính Phủ Việt Nam.

 Image

Công văn viết tay số 1013/VTBĐ ngày 26-11-1988 Báo SÀI GÒN GIẢI PHÓNG gởi đến tôi theo hình chụp ở trên có nội dung như sau:

*****

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 26-11-1988

Kính gởi: đồng chí Hoàng Hữu Phước

Chúng tôi đã nhận được bài “Góp Thêm Vài Ý Kiến Về Vấn Đề Tôn Giáo” của đồng chí. Ban Biên Tập đã đọc, rất tâm đắc với ý kiến của đồng chí và thấy cần thiết phải có những ý kiến cụ thể như vậy để những người có trách nhiệm có thêm thực tiển mà suy nghĩ để có các chính sách đúng đắn về vấn đề tôn giáo, nếu không thì rất có hại cho sự nghiệp chung của đất nước.

Chúng tôi rất muốn đăng những bài như đồng chí đã viết, nhưng mong đồng chí thông cảm cho những khó khăn, hạn chế hiện nay của báo chí. Vì vậy, xin đề nghị, nếu đồng chí đồng ý, chúng tôi sẽ sao nguyên văn bài viết của đông chí để gởi cho Ban Tôn Giáo Trung Ương, Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh, và Chủ Tịch Nguyễn Hữu Thọ đề nghị nghiên cứu.

Chúng tôi mong sớm nhận được ý kiến của đồng chí .

Xin cảm ơn và chúc sức khỏe đồng chí cùng gia đình.

TL Ban Biên Tập

TM Ban Công Tác Bạn Đọc

Chu Uyên

*****

Tất nhiên, như bất kỳ tờ báo nào khác, Báo Sài Gòn Giải Phóng thỉnh thoảng vấp phải những sai sót nhất định về chuyên môn nghiệp vụ của phóng viên hay của nhân viên sắp chữ. Chẳng hạn trong số báo ngày 20-01-2000, có đăng mục quảng cáo của Thẩm Mỹ Viện Á Châu với ảnh chụp tờ xác nhận có tham dự hội thảo trong một ngày 30-9-1999 tại bệnh viện Columbia, Washington, Hoa Kỳ, do bịnh viện này cấp cho Ông “tiến sĩ y khoa” Nguyễn Xuân Ái, nhưng đã được chua dòng chữ tiếng Việt bên dưới rằng “Bằng cấp đã được Bệnh viện Columbia, Washington chứng nhận”. Nội dung chắc chắn là do Thẩm Mỹ Viện Á Châu và Ông “tiến sĩ y khoa” Nguyễn Xuân Ái soạn thảo ắt muốn nhập nhằng đánh lận con đen như thể Ông “tiến sĩ y khoa” tốt nghiệp bên Mỹ, nhưng cũng do bộ phận kiểm duyệt của tòa soạn lúc ấy thiếu nhân viên có đủ trình độ về tiếng Anh nên để xảy ra chuyện bị dắt mũi.

 Image

Nhưng những sai sót đó là rất nhỏ và mang tính khó tránh khỏi như bất kỳ tờ báo hay tạp chí lớn nào trên thế giới nhất là khi xử lý thông tin từ ngôn ngữ khác. Cái chính là Sài Gòn Giải Phóng có nhiều tính chủ động khá độc đáo, chẳng hạn như vào năm 2009 khi cả nước kỷ niệm 20 năm ngày xuất khẩu lô gạo đầu tiên có giá trị thương mại (có hợp đồng thương mại, giao hàng theo LC đã nhận qua Ngân hàng Ngoại thương Vietcombank, chứ không phải hàng ra khỏi Việt Nam do viện trợ các nước xã hội chủ nghĩa anh em hay để trả nợ), phóng viên Nguyễn Duy của Sài Gòn Giải Phóng đã tìm đến tôi để phỏng vấn, và bài viết “Người Đầu Tiên Góp Phần Đưa Hạt Gạo Đi Xa” xuất hiện trên Sài Gòn Giải Phóng 12 giờ số ra Chiều Chủ Nhật 05-4-2009.,.

 Image

Hoặc như ngay sau khi tôi tự đến Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh xin đơn để tự ứng cử Đại biểu Quốc hội trong tháng 3 năm 2011, và hoàn tất việc nộp đơn, tôi đã nhận được lời động viên của phóng viên kỳ cựu Hoài Nam của Sài Gòn Giải Phóng.

Trong tình hình có hiện hữu căn bịnh mang tên thoái hóa đạo đức cách mạng, suy đồi đạo đức con người, suy yếu chuyên nghiệp chuyên môn, và “hai mang” hay “tự diễn biến” xuất hiện ở bất kỳ lĩnh vực nào, thì Báo Sài Gòn Giải Phóng ắt sẽ không chủ quan tự tin vào sự vô nhiễm hay miến nhiễm phi thực tế, và với sự biết rõ để giáo dục và quản lý nhân sự của mình, Báo Sài Gòn Giải Phóng sẽ ngày càng phát triển và lớn mạnh.

Từ bức thư viết tay của Ông Chu Uyên của Sài Gòn Giải Phóng, cũng như từ những bức thư trả lời của các cơ quan Nhà nước đối với các kiến nghị của tôi, trong đó có thư của Ngân hàng Nhà nước gởi tôi năm 1993 mà tôi sau này đã đăng trên Yahoo!360 bằng tiếng Anh năm 2005 và trên Emotino bằng tiếng Việt năm 2008, tôi hay viết cho người thân và học trò rằng tôi “mong sao sẽ không còn ai vô tâm vô tư phát tán những mẫu tin tiêu cực chế giễu về những vấn đề quá đỗi bình thường trong đời sống kinh tế bất kỳ quốc gia nào cũng đã, đang, và sẽ còn mãi phải đương đầu; hãy để Chính Phủ xử lý các vấn đề của quốc gia trong lúc toàn thế giới đang trong tình trạng không sáng sủa, và hỗ trợ Chính Phủ bằng những đề xuất xây dựng nào có thể có được nhằm đến một ưu thế tòan cục, an toàn dài lâu, và phát triển trong cẩn trọng của quốc gia và dân tộc,” với điểm nhấn về sự đúng đắn của các đề xuất xây dựng; ‎và kết luận rằng “Đảng Cộng Sản Việt Nam như mặt trời và không cần phải bật thêm một que diêm để giúp làm sáng hơn một mặt trời ngùn ngụt nhật quang.”

Đó là sức mạnh của báo chí cách mạng Việt Nam.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Thùng Nước Đá và Blog

Bài viết sau của Hoàng Hữu Phước đã được đăng tải trên emotino lúc 23 giờ 46 phút ngày 29-8-2012 (http://www.emotino.com/bai-viet/19675/thung-nuoc-da-va-blog). Nay được đăng lại trên tất cả các blogs của Hoàng Hữu Phước.

Hoang Huu Phuoc, MIB

Trên một lề đường ở Quận Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh, có một gia chủ nào đó hôm nào cũng đặt một thùng nước đá trên ghế, có nắp đậy và một chiếc ly, để bất kỳ ai đi ngang có nhu cầu cũng có thể ghé lại, dùng ly múc nước trong sạch lạnh mát ấy mà uống giải khát, mà đa số là những người lao động, những anh chạy xe ôm, những bạn trẻ có dáng dấp thư sinh, tắp vào uống tự nhiên, thân quen, rồi đậy nắp thùng cẩn thận, đặt lại ly vào khay, và tiếp tục cuộc hành trình mưu sinh cho hiện tại hoặc đầu tư cho tương lai. Không có cảnh viết lời cảm ơn trên thùng nước đá. Không có cảnh buộc tiền để lại như câu truyện tráng sĩ ngày xưa treo thanh bảo kiếm bên mộ cố nhân sau khi ca khúc khải hoàn thắng giặc trở về, hoặc câu truyện người khát nước ăn dưa treo tiền để lại tạ ơn chủ cánh đồng dưa. Bởi một lý do đơn giản: việc để thùng nước đá không được chủ nhân cho là đủ vĩ đại để có thể treo một quyển sổ kèm chiếc bút chì để người uống nước ghi lại đôi dòng chữ tạ ơn. Bởi một lý do đơn giản: việc cảm ơn bằng lời, bằng chữ, bằng vật chất không được người đoan chính hiền nhân quân tử uống nước cho là đủ để tôn được cái tấm lòng vĩ đại của chủ nhân, nên chính việc thường xuyên ghé uống và cẩn thận đậy nắp thùng sau khi uống, cẩn thận đặt lại chiếc ly vào chỗ cũ chính là lời cảm ơn câm lặng tuyệt hảo, tuyệt toàn, tuyệt diệu.

Trên lề đường của xa lộ thông tin thế giới, có nhiều gia chủ nào đó thường xuyên treo quyển nhật ký hoặc sổ tay ghi chép những điều tâm sự – mà thiên hạ gọi là viết blog – để bất kỳ ai đi ngang có nhu cầu cũng có thể ghé lại, lật từng trang để đọc xem những lời hay lẽ phải đầy chất xây dựng và lòng ái quốc chân thiết, để đồng cảm với chủ nhân, để tự tìm thấy cho mình những điều tương hợp giải được cái khát khao chiêm nghiệm những mới lạ hay cảm nhận được cái biết đâu sẽ là chân lý, cái biết đâu sẽ hóa giải được một khúc mắc mà cuộc sống đã lỡ tay vò rối hơn cuộn chỉ dưới vuốt mèo, hoặc đơn giản lấy được cho mình một tiếng cười khoái hoạt từ những đoạn tiếu lâm, để rồi trầm ngâm đặt lại quyển sổ ấy vào chỗ cũ, và tiếp tục cuộc hành trình mưu sinh cho hiện tại hoặc đầu tư cho tương lai. Không nhất thiết phải có cảnh viết lời cảm ơn vào các cuốn sổ tay gọi là blog ấy vì ngay từ đầu blog được định nghĩa như những trang nhật ký mà chủ nhân không cho là cần phải che dấu cho chỉ riêng mình hay bày tỏ với trăng sao mà muốn bộc bạch với con người, tức cái thực thể đáng trân trọng hơn bất kỳ vì tinh tú nào trên dãy thiên hà xa vời vợi mà ánh sáng thực tế rất có thể đã tắt ngúm từ lâu. Không nhất thiết phải có cảnh buộc tiền để lại như câu truyện tráng sĩ ngày xưa treo thanh bảo kiếm bên mộ cố nhân sau khi ca khúc khải hoàn thắng giặc trở về, hoặc câu truyện người khát nước ăn dưa treo tiền để lại tạ ơn chủ cánh đồng dưa. Bởi một lý do đơn giản: việc viết blog không được chủ nhân cho là đủ vĩ đại để có thể treo một quyển sổ kèm chiếc bút chì để người ghé đọc ghi lại đôi dòng chữ tạ ơn. Bởi một lý do đơn giản: việc cảm ơn bằng lời, bằng chữ, bằng vật chất không được người đoan chính hiền nhân quân tử đọc blog cho là đủ để tôn được cái tấm lòng vĩ đại của chủ nhân, nên chính việc thường xuyên ghé đọc và cẩn thận đặt lại quyển blog nguyên vẹn sau khi đọc chính là lời cảm ơn câm lặng tuyệt hảo, tuyệt toàn, tuyệt diệu.

Bạn nghĩ sao nếu có kẻ không cần uống nước đá “miễn phí” lề đường vì y chỉ uống bia “mua” tại quán nhậu nhưng vẫn tắp xe vào, mở nắp thùng nước, khạc nhổ vào đấy, vất rác vào đấy, ném bỏ chiếc ly, rồi cười khùng khục rồ máy xe chạy mất?

Bạn nghĩ sao nếu có kẻ không cần đọc blog loại “miễn phí” trên lề xa lộ thông tin vì y chỉ đọc bài viết loại “lửa” do chiến hữu “chuyển về quê” gởi tặng y trong cuộc “diễn tiến hòa bình” nhưng vẫn ghé vào, mở quyển nhật ký, khạc nhổ vào đấy rồi dùng hai bàn tay xoa thứ đàm nhớt ấy lên khắp trang blog, lấy sơn xịt vẽ lời tục tĩu chửi cha chủ nhân, rồi cười khùng khục rồ máy xe chạy mất?

Khi ta đã nghĩ ra về cái gọi là tư cách của những người làm các hành động nêu trên đối với thùng nước đá “miễn phí” và với trang blog “free” thì ta có thể sẽ ngộ ra hai điều rằng trên đời này cái gì cũng có thể có mối liên quan so sánh như gã Trọng Ni nước Tàu từng kể giai thoại về việc lấy cái đã biết để làm thí dụ miêu tả cái chưa biết nên dẫn đến câu chuyện ví von thùng nước đá và blog nêu trên, và rằng đâu cần phải đi du học mới biết cách hành sử của con người vì chỉ cần đứng gần thùng nước đá nhận xét thái độ của người đến uống nước và không uống nước để khinh miệt kẻ khạc nhổ vào thùng, cũng như đọc các lời viết của những người ghé đọc blog và không đọc blog để khinh bỉ kẻ bôi bẩn blog, là người ta đã có thể đặt chân lên bậc thềm đầu tiên để bước lên cõi cao trọng của các bậc hiền nhân trí hóa rồi vậy.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Các blogs đang hoạt động (tiếng Việt):

1) http://hhphuoc.blog.com : Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước

2) http://antichina.blog.com : Hoàng Hữu Phước Và Tình Cảm Dành Cho Trung Quốc Vĩ Đại

3) http://hoanghuuphuocvietnam.blog.com : Hoàng Hữu Phước Vì Việt Nam

4) http://hoanghuuphuocthamluan.blog.com : Hoàng Hữu Phước Và Các Tham Luận Hội Nghị

5) http://hoanghuuphuocteachers.blog.com : Hoàng Hữu Phước Và Các Thầy Cô Kính Yêu

6) https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com : Blog tương hổ (đăng cùng các bài mới đăng trên những blog nêu trên và trên những blog từ số thứ tự 9 đến 12 sắp mở nêu bên dưới)

7) http://hoanghuuphuoc.sosblogs.com : Blog tương hổ (đăng cùng các bài mới đăng trên những blog nêu trên và trên những blog từ số thứ tự 9 đến 12 sắp mở nêu bên dưới)

Các blogs sắp mở:

8)   Hoàng Hữu Phước Và Tư Tưởng Chính Trị (trên blog.com)

9)   Hoàng Hữu Phước Và Những Sáng Tác Văn Thơ Tiếng Anh Và Tiếng Việt (trên blog.com)

10) Hoàng Hữu Phước Và Thế Giới Kinh Doanh (trên blog.com)

11) Hoàng Hữu Phước Và Cách Học Giỏi Xuất Sắc Tiếng Anh (trên blog.com)

12) Hoàng Hữu Phước Và Phê Phán (trên blog.com)

13) Hoàng Hữu Phước Và Emotino 1: chọn đăng lại 300 trong số những bài đã viết trên Emotino thời gian từ tháng 8-2008 đến 12-2012 (trên blog.com)

14) Hoàng Hữu Phước Và Emotino 2:  Blog tương hổ (trên wordpress.com) đăng cùng bài với blog Emotino 1

15) Hoàng Hữu Phước Và Emotino 3:  Blog tương hổ (trên sosblogs.com) đăng cùng bài với blog Emotino 1

Tuyệt Thực

Trò Hề Cộng Hòa

Hoang Huu Phuoc, MIB

Nhận thấy thời Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ tính đến 2015 mới có 4 phần 5 của 1 phần 2 thế kỷ kể từ 30-4-1975 mà thiên hạ do lúc bị Mỹ Thiệu hù đã bỏ chạy tán loạn khỏi Việt Nam vất bỏ sạch sành sanh ngay cả các ký ức mang tính chân lý lịch sử khách quan, tôi đành phải trở thành người Việt Nam duy nhất trên chiếc tinh cầu còn nhớ và ghi lại cái chân lý lịch sử khách quan của nào là việc zero đảng thời Việt Nam Cộng Hòa (trong bài Việt Nam Cộng Hòa Có Đa Đảng Không? Mỹ Có Đa Đảng Không? ), nào là việc cái gọi là “Đảng Dân Chủ” của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu (trong bài Luận Về Đa Đảng), và nào là việc dấu gạch nối trong tiếng Việt của Việt Nam Cộng Hòa (trong bài Vũ Khí Tối Thượng Của Tiếng Việt Cho Thời Kỹ Thuật Số: Hồi Ức Về Một Sự Thật Ít Còn Người Việt Nam Nào Trên Thế Giới Còn Nhớ Hay Biết Đến). Nay thấy ở nước ngoài có đám dị nhân (mang quốc tịch ngoại nhưng đột biến yêu nước Việt chứ không yêu nước quốc tịch) tuyệt thực trước Tổng Lãnh Sự Quán Việt Nam (vì không đủ tiền mua vé máy bay đến Tòa Đại Sứ Việt Nam ở thủ đô nước họ) để vừa phản đối chính phủ Việt Nam, vừa tỏ tình ủng hộ một gã nào đó tên Cù Huy Hà Vũ được cho là đang tuyệt thực ở Việt Nam (rất có thể trùng tên với gã trong bài viết “Tôi Và Cu Huy Ha Vu” của tôi trên emotino), tôi buộc phải làm người Việt Nam duy nhất trên địa cầu viết thêm bài này về một cái chân lý lịch sử khách quan khác, đó là tuyệt thực của thế giới và của Việt Nam Cộng Hòa.

Cái gọi là tuyệt thực của nhân loại thì mọi người có thể tìm kiếm thông tin đủ đầy trên internet (bằng tiếng Anh, vì đừng bao giờ tin những thông tin bằng tiếng Việt trên Wikipedia nếu chúng có nội dung xúc xiểm Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam), để biết khởi thủy của nó là hành vi của con nợ thực hiện trước nhà chủ nợ thời trung cổ (có thể đã xuất hiện từ 400 đến 750 năm trước Công Nguyên, và luật pháp Ấn Độ cấm vào năm 1861), để biết danh tính của các bậc vĩ nhân thời cận đại (như Mohandas Gandhi) và hiền nhân quân tử nào đã hy sinh qua tuyệt thực (đã tuyệt thực thì phải chết, như Jatin Das, Thomas Ashe, Terence MacSwiney, Joe Murphy, Michael Fitzgerald, hay Bobby Sands), và để biết rằng tất cả những cuộc tuyệt thực lừng danh kim cổ ấy đều để phục vụ cho một mục tiêu cao cả: chống giặc ngoại xâm. Tuyệt thực còn là hành động quyết liệt của tập thể rất đông người bị chà đạp tàn bạo bởi chính sách đàn áp hà khắc phi nhân của Mỹ và Anh mà thế giới sử đã phải ghi nhận. Tương tự như “tự thiêu”, tuyệt thực là hành động chỉ được thể hiện bởi một cá nhân dành cho chính phủ của nước mình, như khi Norman Morrison, công dân Mỹ, đã tự thiêu ngày 02-11-1965 trước văn phòng Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Robert McNamara tại Ngũ Giác Đài để phản đối Chính phủ Mỹ gây chiến ở Việt Nam và có những tội ác tày đình gây ra cho trẻ thơ Việt Nam.

Song, khi vào đến Việt Nam thì tuyệt thực đã được Việt Nam Hóa (vietnamization) nên hễ người Việt Nam hoặc người-ngoại-quốc-yêu-nước-Việt-Nam-hơn-yêu-nước-quốc-tịch nào mà tuyệt thực thì tất cả chỉ là nhịn ăn vài buổi (không phải vài ngày, vài tuần, vài tháng) do không ai muốn ghi tên mình tiếp vào danh sách các vị hy sinh, cũng không vì mục đích “chống ngoại xâm”, cũng không có mục đích lạy lục van xin hoặc làm lùm xùm vụ việc nợ nần nhắm khiến chủ nợ đừng áp dụng mức lãi suất “khủng”, và cũng chẳng ở dạng “tập thể rất đông người cùng bị chà đạp tàn bạo bởi chính sách đàn áp hà khắc phi nhân của chính quyền mà thế giới sử đã phải ghi nhận”. Việt Nam không bị thế giới sử ghi nhận lần nào là đã có chà đạp tàn bạo cái bọn người-ngoại-quốc-yêu-nước-Việt-Nam-hơn-yêu-nước-quốc-tịch tuyệt thực chống Việt Nam để ủng hộ một công dân phạm pháp ở Việt Nam. Việt Nam không xâm lăng cái đất nước của cái bọn người-ngoại-quốc-yêu-nước-Việt-Nam-hơn-yêu-nước-quốc-tịch tuyệt thực chống Việt Nam để ủng hộ một công dân phạm pháp ở Việt Nam. Việt Nam không cho cá nhân hay tập thể các cá nhân người-ngoại-quốc-yêu-nước-Việt-Nam-hơn-yêu-nước-quốc-tịch tuyệt thực chống Việt Nam để ủng hộ một công dân phạm pháp ở Việt Nam nào vay tiền với mức ăn lời “khủng” để chúng phải quỳ mè nheo lạy lục trước Tổng Lãnh Sự Quán hay Đại Sứ Quán Việt Nam bên nước chúng. Việt Nam không là chính phủ của cái bọn người-ngoại-quốc-yêu-nước-Việt-Nam-hơn-yêu-nước-quốc-tịch tuyệt thực chống Việt Nam để ủng hộ một công dân phạm pháp ở Việt Nam. Thế nên, nhất thiết cần lột cái mặt nạ “tuyệt thực” của cái bọn người-ngoại-quốc-yêu-nước-Việt-Nam-hơn-yêu-nước-quốc-tịch tuyệt thực chống Việt Nam để ủng hộ một công dân phạm pháp ở Việt Nam. 

Do nhỡ là người Việt Nam duy nhất trên hành tinh còn nhớ về các chân lý lịch sử khách quan thời Việt Nam Cộng Hòa, tôi xin nêu thêm một sự thật mà không ai còn nhớ: đó là vào thời VAA tức Hội Việt Mỹ mở trung tâm Anh ngữ (tại nơi ngày nay là trụ sở của Mặt Trân Tổ Quốc Thành Phố Hồ Chí Minh trên đường Mạc Đĩnh Chi, Quận 1) với thư viện Abraham Lincoln cực kỳ phong phú, thì một cơ sở khác cũng được mở ra để cạnh tranh với VAA trong việc dạy tiếng Anh – đó là Hội Liên Trường tức United Schools Association, hoạt động trong khuôn viên Đại Học Sư Phạm Sài Gòn. Do Chị Hai và em trai của tôi là học viên các lớp ban ngày của Hội Việt Mỹ, trong khi tôi đề cao tự học và khinh khỉnh Hội Việt Mỹ xem nó chả ra chi, nên khi thấy Hội Liên Trường mở các lớp đêm năm 1971, tôi mới ghi danh học, viện lý do đi bộ từ nhà ở Nguyễn Thiện Thuật (Quận 3) qua Đại Học Sư Phạm gần hơn. Cô giáo dạy luyện nói tiếng Anh cho lớp tôi là Lý Kim Hà. Cô Lý Kim Hà dáng người thấp, đầy đặn, rất xinh đẹp, sang trọng và quý phái. Cô là em của dân biểu Lý Quý Chung, người thuộc nhóm “dân biểu đối lập” chuyên chống đối Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Chồng của Cô là kỹ sư dầu khí làm việc tại giàn khoan Trái Dừa Số 9 (Coconut Number Nine) của Mỹ ngoài khơi Vũng Tàu. Là học sinh ngoan giỏi, tôi luôn làm trưởng lớp và được các thầy cô có đức hạnh yêu thương, nên Cô Lý Kim Hà không là ngoại lệ. Cô thường bảo tôi đến nhà Cô chơi ngày Chủ Nhật. Nhà Cô trong một hẻm rộng trên đường Nguyễn Trãi, Quận 5. Cô có giới thiệu một cô em gái của Cô nhỏ hơn tôi hai tuổi, nhưng tôi đã không thân với cô bé sau khi biết cô bé không chịu ăn các món nào có cá. Có lần tôi đến, Cô Lý Kim Hà đang làm bếp, cười dí dỏm má lúm đồng tiền nói rằng hôm đó Cô rất mệt vì phải nấu nhiều cơm làm nhiều bánh vì ông anh quý hóa của Cô tức Dân biểu Lý Quý Chung hôm ấy … tuyệt thực chống chính phủ Nguyễn Văn Thiệu, mà mỗi lần ông anh tuyệt thực thì cô em lại phải nấu ăn nhiều hơn để ban đêm cho người đem ra hiện trường cho ông anh cùng đồng sự đánh chén tẩm bổ no say để có sức mà ngày mai…tuyệt thực tiếp. Tuyệt thực do đó đã bị các dân biểu Việt Nam Cộng Hòa biến thành ăn cơm trên mức thịnh soạn vào giờ ngủ. Thực tế đời sống cho thấy người ta luôn ăn dữ dội như hạm sau khi nhịn đói vài giờ đồng hồ. (Sau này, khi tôi đã là giảng viên Anh Văn trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành phố Hồ Chí Minh, tôi có mời Cô Lý Kim Hà đến dự lễ cưới của tôi với một cô giáo đồng nghiệp năm 1987. Đến giờ Cô Lý Kim Hà cũng không biết rằng Cô luôn là người phụ nữ đẹp nhất trên đời trong tâm khảm của tôi).

Nói tóm lại, các “chính trị gia” của Việt Nam Cộng Hòa đã bỡn cợt với “tuyệt thực”, tầm thường hóa “tuyệt thực”, hề hóa “tuyệt thực”. Và khi các chính trị gia này cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng khỏi Việt Nam, một vài người trong số họ bỏ lại tất tần tật trừ những thứ đã ăn sâu vào từng tế bào của họ: đó là chống cộng điên cuồng vô lý, nói phét vu vạ chửi tục, và trò tuyệt thực cớt nhả. Đó là lý do có một vài người nước ngoài nghe đâu đã “tuyệt thực” vì một gã ở Việt Nam.

Họ là người nước ngoài vì không có quốc tịch Việt Nam.

Họ là người nước ngoài vì không hiểu ý nghĩa của từ “tuyệt thực” trong tiếng Việt Nam, vì “tuyệt thực” là “dứt khoát bỏ ăn uống” chứ không phải là “nhịn ăn vài giờ” hoặc “sẽ ăn thật nhiều thứ đại bổ lúc không ai nhìn thấy”.

Họ là người nước ngoài vì không hiểu cách sử dụng “tuyệt thực”, vì họ chỉ nên “tuyệt thực” khi quyền lợi trực tiếp của bản thân họ bị xâm hại.

Họ là người nước ngoài vì không hiểu cách sử dụng “tuyệt thực”, vì họ chỉ nên “tuyệt thực” khi họ muốn chống chính phủ của họ vì đã xâm hại đến quyền lợi cá nhân của họ, chứ hoàn toàn vô duyên vô lý vô đạo và vô học khi “tuyệt thực” để chống chính phủ nước khác (tức Việt Nam).

Họ là người nước ngoài nên không hiểu cách sử dụng “tuyệt thực”, vì không hề được gọi là  “tuyệt thực” nếu đó là do kẻ tâm thần tiến hành khi đòi cưới con gái nhà lành của ai đó mà bị đuổi xua, hoặc của kẻ chưa trưởng thành (mà tiếng Anh hàn lâm nhục mạ nặng nề gọi là “unfinished” còn tiếng Anh phổ thông phổ biến phổ quát gọi là “immature”) nhõng nhẽo vòi vĩnh xin xỏ gì đó mà không được với mẹ cha (hoặc với cơ quan nơi mình đang làm việc hay bị quản chế).

Hỡi người dân nước Việt có quan tâm đến ngữ nguyên học và từ nguyên học, xin đừng để bọn ngoại nhân làm trò hề với từ ngữ “tuyệt thực” của tiếng Việt của chúng ta. Khi hay tin có kẻ nước ngoài (tất nhiên là kẻ nước ngoài gốc Việt) tuyệt thực chống Việt Nam, xin hãy nghĩ ngay đến việc bọn chúng có thể là con nợ của Việt Nam, bản thân bọn chúng đã bị Việt Nam chà đạp dưới chân như rác, hoặc bản thân chúng bị tâm thần hay chưa trưởng thành.

Hỡi người dân nước Việt công chính, hãy luôn nhớ rằng tất cả và bất kỳ kẻ nào ở hải ngoại thuộc bất kỳ quốc gia nào nói hay viết gì xúc phạm đến Việt Nam đều là bọn thất học vô lại. (Là người dân nước Việt công chính, bạn đều biết nội dung luật pháp Việt Nam, các cơ chế phản ảnh ý nguyện người dân, luôn đặt sự an nguy của tổ quốc là trên hết, và luôn biết rằng kẻ thù của dân tộc Việt Nam là tập thể cộng sinh của bọn bá quyền Trung Quốc với bọn nào ở hải ngoại luôn nheo nhéo chống phá Việt Nam). Trên thế gian này chỉ đang tồn tại duy chỉ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Bất kỳ người nước ngoài nào “tuyệt thực” (hay “tự thiêu”) trước cơ quan chính phủ của họ để phản đối chính phủ của họ gây hại cho Việt Nam thì đó là những vị hiền nhân quân tử. Còn bọn tiến hành “tuyệt thực” (không dám “tự thiêu”) trước các cơ quan ngoại giao của Việt Nam ở hải ngoại để chống chính phủ Việt Nam thì đích thị là bọn thất phu thất học vô lý vô hạnh vô duyên vô đạo vô tổ quốc (vô tổ quốc vì quốc tịch Mỹ mà không lo phụng sự nước Mỹ mà chỉ lo vu vạ Việt Nam vi phạm nhân quyền và chỉ lo kiếm danh sách bọn vi phạm pháp luật Việt Nam bị xộ khám ở Việt Nam để tôn vinh làm anh hùng, làm “tù nhân lương tâm”, rồi ngồi trên thùng bánh mì kẹp thịt xúc-xích giăm-bông với vài lon Diet Coke trước cơ quan ngoại giao Việt Nam để tiến hành cái chuyện “tuyệt thực” ruồi bu).

Mọi thắc mắc về ngữ nguyên, từ nguyên, và sự thật về những vấn đề lịch sử Việt Nam Cộng Hòa chẳng mấy ai biết đến hay còn nhớ, xin gởi thư qua bưu điện về địa chỉ: Hoàng Hữu Phước, Đoàn ĐBQH TP HCM, 2bis Lê Duẩn, Quận 1, Tp Hồ Chí Minh.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế