Báo Sài Gòn Giải Phóng

 –  Ý kiến của Hoàng Hữu Phước –

(Note: All images as attached hereunder throughout the text are from Hoang Huu Phuoc’s personal archives)

Hoang Huu Phuoc, MIB

Tôi đã từng có sở thích dấn thân vào nghề báo nhưng phải là với tòa soạn báo chí nước ngoài để có thể viết về Việt Nam bằng tiếng Anh, vinh danh đất nước Việt Nam với thế giới, chống chọi với các thế lực truyền thông kém thân thiện chống phá Việt Nam. Tất nhiên làm sao mà viết cho “họ” khi “họ” nheo nhéo nói quàng nói xiêng về Việt Nam, còn ở Việt Nam thì tôi đâu có tốt nghiệp ngành báo chí nên chỉ có thể viết dăm ba bài dạng phản ảnh cho các báo ở Thành phố Hồ Chí Minh, chẳng hạn về việc làm trên báo Người Lao Động, về học tiếng Anh hay phê bình phim ảnh trên báo Tuổi Trẻ, v.v. Và tất nhiên, báo Sài Gòn Giải Phóng, cơ quan của Đảng bộ Đảng Cộng sản Việt Nam ở Thành phố Hồ Chí Minh, là tờ báo chính thống và quan trọng nhất của Thành phố Hồ Chí Minh, trở thành nơi tôi yên tâm gởi đến các góp ý, kiến nghị. Một thí dụ là trong số nhiều thư gởi đến báo Sài Gòn Giải Phóng, tôi đã lấy thư trả lời của Ban Thư Ký Bạn Đọc được ký bởi Ông Chu Uyên để minh họa trong bài viết “Các Cơ Quan Ngôn Luận Của Đảng Cộng Sản Việt Nam Luôn Trân Trọng Các Đóng Góp Ý Kiến Nghiêm Túc Của Công Dân Nghiêm Túc” đăng trên Emotino ngày 03-02-2010.

Nguyên vào thời điểm 1988 có các kiểu phá hoại của giặc ngoài sử dụng một số người đội lốt tu sĩ sử dụng bình phong tôn giáo kích động bộ phận người xấu trong giáo dân chống phá cách mạng. Ban Giám Hiệu trường Cao Đẳng Sư Phạm TP HCM có một quyết định miệng là đình chỉ hoạt động giảng dạy của các giáo viên có đạo Chúa. Hay tin Cô giáo Nguyễn Thị Vinh, giảng viên Anh Văn đồng nghiệp lớn hơn tôi 15 tuổi (lúc ấy tôi là Thầy giáo 31 tuổi), buồn khóc vì không được đứng lớp mà phải thui thủi giam mình trong phòng thính thị tối tăm (cúp điện tuần đủ 6 ngày), dù đã chuyển sang công tác kinh doanh khu vực nước ngoài tôi vẫn một mặt an ủi, khuyên Cô phải tích cực đấu tranh tư tưởng với người trong đạo và các tu sĩ để không ai trong họ họ – nếu có – làm chuyện thất đức vô đạo là chống phá cách mạng, gây bất ổn xã hội, đồng thời khuyên Cô kiên nhẫn chờ đợi sự công bằng từ chính sách tôn giáo của Đảng; một mặt tôi gởi thư cho báo Sàigòn Giải Phóng nêu ý kiến rằng việc bọn phản loạn đội lốt tôn giáo Trời không dung Chúa cũng không tha, và rằng những ai xuẩn động bị dẫn dụ thì cũng đã có pháp luật xử l‎ý đúng tội đúng người. Còn các công dân khác của Miền Nam tuy thuộc các tôn giáo khác nhau nhưng đều giống nhau ở hai điều là có sự thông tuệ không mù quáng về tôn giáo, và sống qua thời kỳ gian khổ của chiến tranh nên đều hoan hỷ trước chiến thắng của cách mạng. Nay không thể vì một bọn xấu xa phản loạn đội lốt tu sĩ xách động mà gia giảm các chính sách tốt đẹp về tín ngưỡng cho tất cả người dân. Thời gian ngắn sau, Cô Vinh được đi dạy lại, và Chính phủ cho phép các chủng viện hoạt động để đào tạo các tu sĩ phục vụ cho sự phát triển mạnh hơn các hoạt động và sinh hoạt tôn giáo. Tôi có thể nói qua kinh nghiệm thực tế bản thân rằng Đảng Cộng Sản Việt Nam và Chính Phủ Việt Nam đã tôn trọng tín ngưỡng toàn dân, và các tôn giáo tại Việt Nam đều phát triển nhờ vào các chủ trương và chính sách tôn giáo đúng đắn của Đảng Cộng Sản Việt Nam và Chính Phủ Việt Nam.

 Image

Công văn viết tay số 1013/VTBĐ ngày 26-11-1988 Báo SÀI GÒN GIẢI PHÓNG gởi đến tôi theo hình chụp ở trên có nội dung như sau:

*****

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 26-11-1988

Kính gởi: đồng chí Hoàng Hữu Phước

Chúng tôi đã nhận được bài “Góp Thêm Vài Ý Kiến Về Vấn Đề Tôn Giáo” của đồng chí. Ban Biên Tập đã đọc, rất tâm đắc với ý kiến của đồng chí và thấy cần thiết phải có những ý kiến cụ thể như vậy để những người có trách nhiệm có thêm thực tiển mà suy nghĩ để có các chính sách đúng đắn về vấn đề tôn giáo, nếu không thì rất có hại cho sự nghiệp chung của đất nước.

Chúng tôi rất muốn đăng những bài như đồng chí đã viết, nhưng mong đồng chí thông cảm cho những khó khăn, hạn chế hiện nay của báo chí. Vì vậy, xin đề nghị, nếu đồng chí đồng ý, chúng tôi sẽ sao nguyên văn bài viết của đông chí để gởi cho Ban Tôn Giáo Trung Ương, Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh, và Chủ Tịch Nguyễn Hữu Thọ đề nghị nghiên cứu.

Chúng tôi mong sớm nhận được ý kiến của đồng chí .

Xin cảm ơn và chúc sức khỏe đồng chí cùng gia đình.

TL Ban Biên Tập

TM Ban Công Tác Bạn Đọc

Chu Uyên

*****

Tất nhiên, như bất kỳ tờ báo nào khác, Báo Sài Gòn Giải Phóng thỉnh thoảng vấp phải những sai sót nhất định về chuyên môn nghiệp vụ của phóng viên hay của nhân viên sắp chữ. Chẳng hạn trong số báo ngày 20-01-2000, có đăng mục quảng cáo của Thẩm Mỹ Viện Á Châu với ảnh chụp tờ xác nhận có tham dự hội thảo trong một ngày 30-9-1999 tại bệnh viện Columbia, Washington, Hoa Kỳ, do bịnh viện này cấp cho Ông “tiến sĩ y khoa” Nguyễn Xuân Ái, nhưng đã được chua dòng chữ tiếng Việt bên dưới rằng “Bằng cấp đã được Bệnh viện Columbia, Washington chứng nhận”. Nội dung chắc chắn là do Thẩm Mỹ Viện Á Châu và Ông “tiến sĩ y khoa” Nguyễn Xuân Ái soạn thảo ắt muốn nhập nhằng đánh lận con đen như thể Ông “tiến sĩ y khoa” tốt nghiệp bên Mỹ, nhưng cũng do bộ phận kiểm duyệt của tòa soạn lúc ấy thiếu nhân viên có đủ trình độ về tiếng Anh nên để xảy ra chuyện bị dắt mũi.

 Image

Nhưng những sai sót đó là rất nhỏ và mang tính khó tránh khỏi như bất kỳ tờ báo hay tạp chí lớn nào trên thế giới nhất là khi xử lý thông tin từ ngôn ngữ khác. Cái chính là Sài Gòn Giải Phóng có nhiều tính chủ động khá độc đáo, chẳng hạn như vào năm 2009 khi cả nước kỷ niệm 20 năm ngày xuất khẩu lô gạo đầu tiên có giá trị thương mại (có hợp đồng thương mại, giao hàng theo LC đã nhận qua Ngân hàng Ngoại thương Vietcombank, chứ không phải hàng ra khỏi Việt Nam do viện trợ các nước xã hội chủ nghĩa anh em hay để trả nợ), phóng viên Nguyễn Duy của Sài Gòn Giải Phóng đã tìm đến tôi để phỏng vấn, và bài viết “Người Đầu Tiên Góp Phần Đưa Hạt Gạo Đi Xa” xuất hiện trên Sài Gòn Giải Phóng 12 giờ số ra Chiều Chủ Nhật 05-4-2009.,.

 Image

Hoặc như ngay sau khi tôi tự đến Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh xin đơn để tự ứng cử Đại biểu Quốc hội trong tháng 3 năm 2011, và hoàn tất việc nộp đơn, tôi đã nhận được lời động viên của phóng viên kỳ cựu Hoài Nam của Sài Gòn Giải Phóng.

Trong tình hình có hiện hữu căn bịnh mang tên thoái hóa đạo đức cách mạng, suy đồi đạo đức con người, suy yếu chuyên nghiệp chuyên môn, và “hai mang” hay “tự diễn biến” xuất hiện ở bất kỳ lĩnh vực nào, thì Báo Sài Gòn Giải Phóng ắt sẽ không chủ quan tự tin vào sự vô nhiễm hay miến nhiễm phi thực tế, và với sự biết rõ để giáo dục và quản lý nhân sự của mình, Báo Sài Gòn Giải Phóng sẽ ngày càng phát triển và lớn mạnh.

Từ bức thư viết tay của Ông Chu Uyên của Sài Gòn Giải Phóng, cũng như từ những bức thư trả lời của các cơ quan Nhà nước đối với các kiến nghị của tôi, trong đó có thư của Ngân hàng Nhà nước gởi tôi năm 1993 mà tôi sau này đã đăng trên Yahoo!360 bằng tiếng Anh năm 2005 và trên Emotino bằng tiếng Việt năm 2008, tôi hay viết cho người thân và học trò rằng tôi “mong sao sẽ không còn ai vô tâm vô tư phát tán những mẫu tin tiêu cực chế giễu về những vấn đề quá đỗi bình thường trong đời sống kinh tế bất kỳ quốc gia nào cũng đã, đang, và sẽ còn mãi phải đương đầu; hãy để Chính Phủ xử lý các vấn đề của quốc gia trong lúc toàn thế giới đang trong tình trạng không sáng sủa, và hỗ trợ Chính Phủ bằng những đề xuất xây dựng nào có thể có được nhằm đến một ưu thế tòan cục, an toàn dài lâu, và phát triển trong cẩn trọng của quốc gia và dân tộc,” với điểm nhấn về sự đúng đắn của các đề xuất xây dựng; ‎và kết luận rằng “Đảng Cộng Sản Việt Nam như mặt trời và không cần phải bật thêm một que diêm để giúp làm sáng hơn một mặt trời ngùn ngụt nhật quang.”

Đó là sức mạnh của báo chí cách mạng Việt Nam.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.