Amari TX – Anh là ai?

Hoang Huu Phuoc, MIB

Tôi quen nhiều anh và một chị Việt Kiều Mỹ. Các anh thuộc hai nhóm chính là doanh nhân và báo giới truyền thông. Mấy doanh nhân thì chí thú làm ăn với Việt Nam, với đặc điểm trùng hợp ở chỗ ai cũng ngoan đạo và luôn làm từ thiện mỗi khi về Việt Nam, và tất nhiên chủ yếu gặp tôi trực tiếp và rất ít khi qua email trừ phi nhờ tư vấn về độ tin cậy của một khách hàng cụ thể nào đó hoặc thông báo ngày giờ về đến Thành phố Hồ Chí Minh. Các anh nhóm truyền thông thì liên lạc rất thường xuyên chủ yếu qua email, nói về sự tâm đắc đối với bài viết này bài viết kia của nhau; đặc biệt anh nào cũng nói mong có ngày đón tiếp tôi tại Mỹ và thi nhau trấn an tôi rằng các anh sẽ tổ chức bảo vệ tôi nghiêm nhặt hơn cả yếu nhân vì các anh có thế mạnh vượt trội về mặt chính quyền bên Mỹ cũng như về hiệu quả tập hợp lực lượng đoàn kết gắn bó “vì Việt Nam” cao hơn rất nhiều so với cung cách quấy rối của những người Mỹ gốc Việt chống cộng. Và AmariTx là anh bạn thuộc nhóm thứ hai này.

Tôi hầu như không cho nhiều người biết danh sách đầy đủ những blog mà tôi thường đến thăm, tìm đọc, và học hỏi. Số blog cực kỳ quan trọng mà tôi có thể nêu lên vì lợi ích đối với những công dân trẻ khôn ngoan của Việt Nam, bao gồm – song không chỉ giới hạn ở bản liệt kê chưa đầy đủ sau đây:

Blog của Tiến sĩ Trần Chung Ngọc: nơi những công dân trẻ Việt Nam nên chuyên cần một cách hối hả mỗi ngày tải đọc các bài viết của Ông để luyện trí, luyện thần, luyện hùng biện, luyện tư cách đoan chính, luyện tiếng Anh (vì các bài viết của một đại trí thức như Tiến sĩ Trần Chung Ngọc luôn trên nền hàn lâm của thế giới, tức là có các trích đoạn dẫn chứng, mà do để phục vụ người đọc vốn đa số là người gốc Việt, Tiến sĩ Trần Chung Ngọc đính kèm phần dịch tiếng Việt của các trích đoạn ấy), và học hiểu thế nào là tư thế một bậc đạt nhân quân tử hiếm hoi có thật trong cuộc đời này, người mà tiếc thay không thể thấy có người thứ hai sánh bằng nơi bất kỳ người Việt nào ở Việt Nam hay gốc Việt nào khác trên toàn thế giới.

Blog của Amari Tx: nơi những vấn đề rất Việt được chuyển tải theo một phong cách mà người đọc có thể cảm nhận được từ Anh – người viết chính – cùng lúc văn tài, khả năng hùng biện, tư duy phản biện nghiêm túc, sự tự hào cao vời vợi được thuộc dòng giống Việt, cùng nỗi lòng đau đáu đối với cõi trời Nam quốc vì chân lý.

và vài blog khác như Đôi Mắt, v.v.

Gần đây, vài bạn độc giả trung thành của Amari Tx Blog do tôi giới thiệu từ năm ngoái, đã cho tôi biết có sự xuất hiện của một bài viết của ai đó bóc tách sự việc bằng cách so đọ từ ngữ câu văn rồi khẳng định Amari Tx không là Việt Kiều Mỹ mà là một vị Tiến sĩ Việt Nam. Tôi bật cười nhớ lại hai trong số vô thiên lủng chuyện của bản thân mình:

 Image

Việc thứ nhất là tôi sáng tác thơ ca Anh ngữ từ năm lớp 7 hay 8 gì đấy. Khi một nữ sinh viên học chung với tôi ở đại học do mến đức trọng tài đã về thuyết phục mẹ cha cho phép được làm vợ của tôi, chúng tôi đã cùng tạo nên những thi tập tiếng Anh, và khi thấy em trai của ông anh cột chèo tức chồng bà chị cả là giảng viên Anh văn từ thời chế độ Sài Gòn, chúng tôi kính cẩn trình ông xem qua mấy bài thơ, và bị ông “tươm” ngay cho một câu rằng thì là mà “mấy bài này đọc thấy quen quen”. Vợ tôi ức lắm, về nguyền rủa lão “ganh tài”. Còn tôi là con nhà Phật, nên mới bảo nội tướng của tôi rằng: “Không phải đâu em, nghĩ xấu cho người ta thì tội nghiệp người ta. Em nhớ Cô Trương Tuyết Anh ngay trong lớp đã phán anh đạo văn chỉ vì Cô không thể tưởng tượng lại có học trò Việt Nam trẻ tuổi lại làm thơ sonnet mà ngôn phong sánh tựa Spencer hoặc Shakespeare, bằng chứng là sau đó Cô đặc biệt ưu ái quý trọng anh như người học trò duy nhất giỏi trong trường, và nhờ vậy mà em mới chịu làm vợ anh, … Mà ổng đâu chỉ có nói thơ anh quen quen mà nói luôn thơ em cũng quen quen, vậy là anh đạt tầm cỡ Edmund Spencer do sáng tác sonnet theo khổ thơ Spencerian Stanza để chê bai khổ thơ Shakesperean Stanza và hay viết trường thi như Faerie Queen của Spencer; còn em chẳng ở đẳng cấp Elizabeth Barett Browning là gì, vì em viết sonnet theo kiểu gieo vần của If thou must love me, let it be for naught! của bả mờ! Giỏi quá thì phải chịu bị ganh ghét thôi. Người Việt mờ!” Sau đó, cả hai vợ chông tôi đều có vài bài thơ sonnet đoạt giải thưởng của ở những năm khác nhau đăng ở những tuyển tập khác nhau, thậm chí số giải thưởng vợ tôi đoạt được nhiều hơn cả tôi (thơ tôi trong thi tập Devotion of the Mind – tức Tâm Tình Hiến Dâng – năm 2001, vợ tôi trong thi tập The Harvest of Dreams – tức Vụ Mùa Những Ước Mơ – năm 2002 và The Best Poems & Poets of 2002 – tức Tuyển Tập Các Bài Thơ và Nhà Thơ Hay Nhất Năm 2002 –  cùng xuất bản tại Hoa Kỳ cùng có lưu chiểu  tại Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ), và thậm chí nàng tốt nghiệp với văn bằng đỏ (giỏi xuất sắc). Chi tiết và hình ảnh chụp các quyển thi tập và những … “chứng thư” được cung cấp trong bài Tôi và Giải Thưởng Thơ Ca Hoa Kỳ – Mở Hướng Kinh Doanh Từ Giải Thưởng Poetry.com đăng trên Emotino.com ngày 23-12-2011 (sẽ được đăng lại trên blog “kinh doanh” tôi sắp mở trên wordpress.com)

Việc thứ hai là khi tôi bật cười trước cái việc cất công so sánh của những tay hành nghề kỳ quái gọi là sosanher hay lucloiist ấy (sosanher là…người so sánh, còn lucloiist là kẻ tôn thờ ông tổ nghề lục lọi). Nghề này là nghề mới xuất hiện từ khi tôi phát biểu trước quốc hội về Luật Biểu Tình. Lúc ấy đột biến đột nhiên xuất hiện đám người ngợm tung nghiên cứu thâm sâu lên internet rằng tôi là thạc sĩ Liên Xô (ắt vì bọn ngu có công thức rằng đã học ở Mỹ thì luôn luôn bị Mỹ hoặc giết như Nguyễn Thái Bình hoặc cho uống bùa mê thuốc lú để về nước Việt Nam chống cộng sản chớ làm gì có thạc sĩ Mỹ mà binh vực cộng sản bao giờ), rằng tôi quậy trời thần bị công an bắt hồi còn đi học (ắt vì bọn ngu có công thức rằng đã theo Mỹ thì tên lưu manh sẽ được xịt sơn tô vẽ thành người hùng, còn theo cộng sản thì người đạo hạnh sẽ bị tưới nước bẩn lên để thành tên quậy), rằng tôi tham nhũng nên có mấy biệt thự ở Phú Mỹ Hưng (ắt vì bọn ngu có công thức rằng đã là doanh nhân thì ai mà chẳng có biệt thự ở Phú Mỹ Hưng), rằng tôi hay đến hớt tóc thanh nữ ở chỗ ấy chỗ ấy để mua dâm (ắt vì bọn ngu có công thức rằng đã là doanh nhân thì ai mà lại không dính với vũ nữ mại dâm), rằng tôi từng bị nhốt ở Nhà Thương Điên Biên Hòa (ắt vì bọn ngu có công thức rằng chỉ có điên mới theo cộng sản), rằng rằng  và rằng rằng…. Chúng sai be sai bét vì cái kiểu áp dụng công thức tào lao để so sánh ấy, vì rằng tôi là thạc sĩ Úc mà Úc thì không dã man tàn bạo phi nhân ngu xuẩn như Mỹ đã trút bom hòng đánh sập Miền Bắc và rải chất độc da cam xuống Miền Nam, đã vậy Úc còn nhanh chóng kết thân với Việt Nam cộng sản thống nhất nên làm gì có cái chuyện vi phạm nhân quyền như Mỹ; rằng vợ tôi là sinh viên cùng lớp với tôi nên là bằng chứng mạnh mẽ chứng minh tôi đã được mến mộ vì hai chữ đức tài mà nàng đã biết tất tần tật về tôi và kể cả những bạn gái của tôi suốt thời gian học đại học và giảng dạy (do trở thành đồng nghiệp cùng làm giáo viên dạy chung trường), chưa kể tôi còn được dự tuyển vào ngành an ninh tình báo khi tốt nghiệp; rằng tôi kiếm được bao nhiêu tiền là giúp thân nhân, học trò, người hoạn nạn, và nhân viên, làm vài người trong số họ trở thành tỷ phú có nhà ở … Phú Mỹ Hưng, cũng như giúp người lạ hoạn nạn có thông tin trên các báo, nên bản thân cứ ở ngôi nhà bé đơn sơ trong hẻm nhỏ; rằng mấy chục năm nay vợ tôi cắt tóc cho chồng và con, làm gì có chuyện tôi đến thanh nữ, đã vậy tôi còn là người được vô số phụ nữ đoan chính là sinh viên, nhân viên, đối tác của tôi ban tặng cho tôi nhóm từ “nghiêm nghị nghiêm túc nghiêm trang nghiêm khắc như cha xứ” vì chẳng bao giờ màng đến hoa hậu hay người mẫu hay xe-le-bờ-ri-ti ngôi sao ca nhạc nên luôn luôn vứt bỏ tất cả các giấy mời tham dự các buổi biểu diễn thời trang hay ca nhạc của siêu mẫu hay siêu sao; và rằng chỉ có kẻ điên thoát khỏi nhà thương điên mới vẫn còn chống cộng và vẫn còn mơ màng mơ mộng mơ cuồng sẽ chiến thắng cộng sản bằng võ mồm, bằng … Sấm Trạng Trình, bằng chửi tục, bằng viết bậy, bằng nói láo, và bằng đoàn quân…sosanhers và lucloiists.

Để các bạn hình dung được cái ngợm của bọn người gọi là sosanhers/locloiists kể trên, bạn hãy nghĩ như thế này nhé: chúng phân tích ca sĩ A của Việt mặc đồ giống y như ca sĩ B Hàn Quốc để kết luận ca sĩ A là ca sĩ B hoặc ca sĩ B đột nhập Việt Nam dưới tên gọi A; hoặc như giảng viên D nói về chủ nghĩa cộng sản bằng cách lập lại nội dung các tuyên bố tiên tri thấu thị của Karl Marx, và chúng la toáng lên phát hiện của chúng rằng giảng viên D chính là Karl Marx hoặc Kark Marx đột nhập Việt Nam dưới cái tên D; hoặc blogger Lăng Tần cái gì cũng lấy từ kinh Phật (Lăng Tần là lấy từ Kinh Lăng Nghiêm có tên tiếng Phạn Ca-lăng-tần-già của chú chim ngậm xâu chuỗi bay quanh hầu hạ Phật Bà Quan Âm) nên chúng sẽ một cách bịnh hoạn suy ra Lăng Tần là Phật hoặc Phật giáng hạ xuống Việt Nam lấy tên là Lăng Tần; hoặc cũng chính blogger Lăng Tần hay ngâm nga mấy lời của Khổng Phu Tử nên chúng sẽ la toáng lên sự phát hiện thần kỳ của chúng rằng tên thật của Lăng Tần là Trọng Ni hoặc Khổng Khâu tức Vạn Thế Sư Biểu Khổng Phu Tử lẻn vào Việt Nam lấy tên là Lăng Tần, v.v và v.v. Như vậy các bạn sẽ thấy rõ bọn chúng là đám bất tài không thể viết gì cho ra hồn để cống hiến cho cư dân mạng hiếu học mà chỉ giới thiệu phát hiện chẳng ra làm sao cả của chúng. Đối với bậc có học thức như Cô Trương Tuyết Anh ở Đại học Văn Khoa khi thấy sinh viên Hoàng Hữu Phước sáng tác thơ văn Anh ngữ thì chỉ có hai lựa chọn: hoặc (a) quát lên khinh miệt rằng “em là kẻ đạo văn!” hoặc (b) nhỏ nhẹ trìu mến rằng “Cô thấy không vị giáo sư nào của Đại học Sorbonne từ năm 1257 đến nay lại phê phán Shakespeare quá hay như em, và cũng chưa có người Việt nào làm thơ sonnet Anh hơn cả người Anh như em”. Tương tự, một người có học thức và có tư cách đáng kính sẽ có hai lựa chọn: hoặc (a) quát lên khinh miệt rằng “Này Amari Tx, mi là kẻ đạo văn!” hoặc (b) nhỏ nhẹ trìu mến rằng “Tôi thấy không người Mỹ gốc Việt có học vị tiến sĩ nào ngay cả từ trước 1975 đến nay lại phân tích chính trị thâm thúy cao siêu uyên bác như anh,  và cũng chưa có người Mỹ gốc Việt nào đạt trình độ viết văn chính luận tiếng Việt bằng anh, thậm chí còn Việt hơn cả các tay blogger người Việt ở xứ Việt”.

 Image

Nếu các bạn thấy biện luận trên là hợp lý thì đừng nên quan tâm đến câu hỏi AmariTx là ai. Mấy năm nay chả có người Mỹ gốc Việt chống cộng nào ở hải ngoại “lột mặt nạ” của Amari Tx cả, mà chỉ thấy chúng hoặc đe dọa James Du và các đồng nghiệp báo chí truyền thông nào thân cộng, hoặc né tránh các cuộc đụng độ mà – như các anh “thân cộng” đã nói rất trông chờ ngày tôi sang thăm Mỹ – chúng rất yếu cơ, không uy tín, chẳng có tài lực, và không được cơ quan an ninh cảnh sát Hoa Kỳ dành cho bất kỳ chút thiện cảm nào.

Tuy nhiên, cái sự cho là “phát hiện” của gã sosanher/lucloiist nói trên vẫn có thể khiến tôi cảm thấy thú vị, vì nếu Amari Tx không là vị tiến sĩ nọ ở Việt Nam thì toàn bộ hàng triệu người ngoại quốc gốc Việt có vinh dự thêm anh vào danh sách cực kỳ ít ỏi ít ỏi những vị có trình độ tư duy cao, hùng biện tuyệt vời, tâm đức chính đạo, thông minh trí tuệ, giởi tiếng Việt chính luận, có thể khiến cộng đồng gốc Việt ở hải ngoại tự hào khoe khoang về dòng giống Việt vẫn đang châu lưu trong huyết quản của họ; còn nếu Amari Tx là vị tiến sĩ nọ ở Việt Nam thì xem như đất nước Việt Nam này có thêm một nhà trí thức thực sự có trình độ tư duy cao, hùng biện tuyệt vời, tâm đức chính đạo, thông minh trí tuệ, vốn rất hiếm hoi cực kỳ ít ỏi trên mảnh đất hình cong chữ S này có thể khiến cộng đồng dân Việt tự hào về dòng giống Việt đang châu lưu trong huyết quản – vì Việt Nam có hằng hà sa số thạc sĩ và tiến sĩ nhưng số trí thức thì chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay của một bàn tay đủ ngón (còn những trí thức/nhân sĩ “bầy đàn” như nói đến trong bài “Hội Chứng Bầy Đàn” thì chỉ là những ngụy trí thức/ngụy nhân sĩ, người ỷ có cái văn bằng thạc sĩ/tiến sĩ nhưng bất tài vô hạnh, rồi tự phong, tự sướng, tự động tự tung tự tác gọi bầy đàn của họ là nhân sĩ/trí thức để che nỗi nhục bản thân vẫn là con số zero to tổ bố của xã hội nhân quần quốc gia quốc thể).

Anh AmariTx là ai? Đối với tôi, anh ấy là anh ấy. Cái tên Amari Tx xuất hiện mấy năm nay, mà chẳng người Mỹ gốc Việt chống cộng nào dám động đến, phải ngậm đắng nuốt cay, ngậm bồ hòn làm ngọt, chịu trận thua trên sân Mỹ vì mình chống cộng bằng vũ khí quyển từ điển các từ tục tĩu tiếng Việt và sách công nghệ bôi nhọ, còn “ảnh” chống chống cộng bằng trí tuệ, sự thông thái, cơ mưu quyền biến, và tài hùng biện, lôi cuốn gần hết con cháu các người Mỹ gốc Việt chống cộng, thật không sao chống đỡ được, phải ngó lơ thôi. Thế mà cái tên vô công rỗi nghề kia lại cố gắng điều tra nghiên cứu so sánh để gõ cửa  cộng đồng người Mỹ gốc Việt chống cộng ở Mỹ hầu báo tin rằng: “quý vị ơi, quý vị hỡi, cái anh Amari Tx ở nhà bên cạnh quý vị tại đường này phố này hạt này tiểu bang này là người Việt Nam đang ở Việt Nam đấy, hổng phải là ở đường này phố này hạt này tiểu bang này đâu!”

Tôi là người Việt, từ lúc sinh ra đến nay vẫn ở Sài Gòn, chưa hề dọn nhà đi tỉnh nào khác, nói gì dọn ra nước ngoài, ấy vậy mà mấy chục năm nay doanh nhân sang trọng nước ngoài Âu-Mỹ-Á nào gặp tôi cũng tỏ vẻ hoài nghi, khăng khăng bảo rằng tôi chí ít là đã học nhiều năm ở Anh Quốc vì cách dùng từ tiếng Anh quý phái và phong thái quý tộc Ăng-lê của tôi.

Amari Tx là người gì, bấy lâu nay ở đâu, sao mà anh sử dụng tiếng Việt cao siêu đến vậy, ắt các bậc trọng sang cũng khăng khăng bảo anh chí ít là đã học nhiều năm ở Việt Nam hoặc là môn sinh của …Thầy Trần Chung Ngọc, vì cách dùng từ tiếng Việt chính luận của anh.

Tôi không bao giờ thắc mắc AmariTx là ai. Giống như Batman, Superman, hay Spiderman, hoặc một con người trong bất kỳ môi trường xã hội có văn minh cao, trí hóa cao, anh có quyền giữ bí mật và ấn định thời khắc tuyên bố bí mật cũng như đối tượng đón nhận bí mật. Tôi cũng có quyền như anh, nhưng sự lựa chọn của tôi không giống anh vì tôi không phải Batman, Superman hay Spiderman. Tôi chỉ là môt nhà giáo sống đời giản dị giản đơn để viết lách phức hợp phức tạp, là người của công chúng từ hơn 20 năm nay nên nhất thiết phải phơi bày chi tiết nhân thân cùng hình ảnh để học trò, nhân viên, người quen, người ái mộ nhận diện, nhận ra, nhận biết, mà noi theo.

Sẽ là điều tuyệt vời khi trang web sau là của Việt Kiều Mỹ Amari Tx, vì sự góp mặt của nó giúp Hoa Kỳ nở mày nở mặt với hai chữ “tự do”, thứ mà người dân Mỹ gốc Việt chống cộng đã chà đạp khi tấn công những người Mỹ gốc Việt thân cộng, tấn công những đoàn văn hóa văn nghệ từ Việt Nam, tụ tập phản đối các vị thượng khách Việt Nam của chủ nhân Tòa Bạch Ốc làm muối mặt Hoa Kỳ:

 Image

Là con nhà Phật, tôi có thể nói rằng Amari Tx đã làm một điều phước thiện lớn lao, và nếu The International Library of Poetry của Hoa Kỳ trong dĩa CD 33 bài thơ của 33 tác giả được tuyển chọn trong số 300 nhà thơ, đã đánh giá như sau, trước khi ngâm bài thơ sonnet đoạt giải của tôi How to Overwhelm the Un-overwhelmed trên nền nhạc baroque: “This poem is more than a music of language. It’s a variable painting of imagination. Any further description would only fail to do a justice” (Bài thơ này còn hơn cả một khúc nhạc của ngôn từ, một bức họa muôn sắc màu của trí tưởng mà bất kỳ sự miêu tả thêm nào cũng vẫn không sao nêu đủ hết được giá trị của nó), thì tôi vẫn có thể kính tặng anh đôi dòng thơ tản văn trên chính trang web của anh mà bất kỳ một sự trân trọng thêm nào cũng vẫn không sao nêu đủ hết được cái kỳ vĩ mà anh đã tạo ra được bằng các bài viết của mình:

 Image

Tôi biết anh AmariTx sẽ cười khoái trá về bài viết này của tôi, cũng như tôi cười khoái trá khi thấy cái tên sosanher/lucloiist ấy viết tấn công anh. Tôi khoái trá vì biết rằng bọn chống cộng chỉ ra sức chống ai mà chúng chịu thua không thể đấu khẩu tranh luận gì được. Anh khoái trá vì biết rõ mười mươi rằng tôi sẽ phải gọi anh là “Thầy” nếu anh đột nhiên trở thành …vị tiến sĩ Việt Nam nọ.

Tôi từng viết trên emtino rằng tôi luôn gọi một người là Thầy nếu người đó có học vị tiến sĩ. Và để thuyết phục mấy cậu mấy cô học trò của mình phải để tôi gọi các cô các cậu ấy là Thầy, tôi đã bảo rằng: “Em gọi Thầy là Thầy vì Thầy đã dạy học tại lớp của em. Thầy gọi em là Thầy khi ở chỗ đông người vì đó là danh xưng dành cho một vị tiến sĩ. Thầy phải gọi em như thế vì 5 lý do gồm (a) như Thầy vừa nói, (b) giúp em được trọng vọng giữa đám đông, (c) giúp mọi người nhận ra rằng việc học hành phải không bao giờ được ngừng nghỉ, (d) để em vì danh dự này mà thi thố tài năng giúp nước giúp dân, không phụ lòng Thầy, và (e) để Thầy tự nhắc mình là vẫn chưa thu xếp được thời gian để lấy học vị tiến sĩ giáo dục học cho chính mình.”

Nếu anh Amari Tx là vị tiến sĩ Việt Nam nọ, thì có ngày tôi sẽ nói với anh ấy rằng: “Anh hãy để tôi đổi cách xưng hô gọi anh là Thầy vì 5 lý do gồm (a) đó luôn là từ đúng nhất để gọi một vị tiến sĩ, (b) giúp tôi được trọng vọng giữa đám đông vì thiên hạ thấy tôi biết giữ đạo thánh hiền khi hạ mình trân trọng người có học thức cao, (c) giúp mọi người nhận ra rằng việc học hành phải không bao giờ được ngừng nghỉ, (d) để anh nhớ rằng đã có học vị này thì việc thi thố tài năng giúp nước hùng mạnh, giúp dân thêm trí hóa cao, giúp Đảng thêm vững mạnh, là điều duy nhất phải luôn thực hiện, và (e) để tôi tự nhắc mình là vẫn chưa thu xếp được thời gian để lấy học vị tiến sĩ giáo dục học cho chính mình để sẽ khoái trá khi được người có hùng tâm và tài giỏi như anh gọi là Thầy tương tự.”

Còn nếu anh AmariTx không là vị tiến sĩ Việt Nam nọ, thì có ngày tôi sẽ nói với anh ấy rằng: “Anh biết không, chả biết thằng bá vơ nào đó vì bất tài và thất học không thể bút chiến luận với anh nên đã gán ghép anh vô một ông tiến sĩ ở Việt Nam đấy.”

Nói tóm lại, các bạn cần nhớ câu mang tính chân lý này: “Đừng tin những gì bọn chống cộng nói, và cũng đừng nhìn những gì bọn chống cộng làm.” Chúng chỉ nói tục, nói bậy, nói phét, và chúng chỉ làm bậy, làm bạ, làm điều vô bổ đầy xấu hổ cho nòi giống mà thôi.

Nam mô A-di-đà Phật.

 

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Pháp danh: An Thiện

Bút danh: Lăng Tần

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.