Phát biểu của Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội ngày 07-11-2013 về Tham Nhũng

Phát biểu của Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội ngày 07-11-2013 trong buổi thảo luận ở hội trường về “Công tác phòng ngừa, chống vi phạm pháp luật và tội phạm; về công tác của Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao, Chánh án Tòa án nhân dân tối cao; về công tác thi hành án; Kết quả thực hiện Nghị quyết số 37/2012/QH13 của Quốc hội; Công tác phòng, chống tham nhũng năm 2013”, do Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng chủ trì, và Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu điều khiển phiên họp.

 

Kính thưa Quốc hội,

Tôi xin có các ý kiến sau về nội dung phòng, chống tham nhũng.

Tham nhũng là quốc nạn của từ siêu cường quốc đến tiểu lãnh thổ và lời lẽ triết lý thường nghe là “hễ nơi nào có chính quyền, nơi đó tất có tham nhũng”. Tại Việt Nam, chống tham nhũng trở thành đề tài quan tâm của Chính phủ và người dân. Hiện ta có các đơn vị chuyên trách về chống tham nhũng của Thanh tra Chính phủ, Bộ Công an và Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao; cùng với nỗ lực xây dựng hoàn thiện thể chế về phòng, chống tham nhũng như Luật Sửa đổi, Bổ sung một số Điều của Luật Phòng, Chống Tham Nhũng và với sự thành lập Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng do Tổng Bí thư làm trưởng Ban.

Tuy nhiên, Báo cáo về Công tác Phòng ngừa, Chống Vi phạm Pháp luật và Tội phạm năm 2013 của Chính phủ cho số liệu tội phạm tham nhũng so với năm 2012 gia tăng 12,90% về số vụ và 15,56% số bị can, trong đó tội phạm tham ô, tội phạm môi giới, hối lộ và tội phạm nhận hối lộ được phát hiện ở nhiều lĩnh vực tập trung trong lĩnh vực quản lý tài sản công, đầu tư công, quản lý và sử dụng đất đai, và đầu tư xây dựng cơ bản. Cần lưu ý là Báo cáo đã không có tội phạm “đưa hối lộ”, kết quả phát hiện điều tra tội phạm tham nhũng còn hạn chế, chưa tương xứng với thực trạng tình hình, việc thu hồi tài sản bị chiếm đoạt còn ít, tiến độ điều tra một số vụ án tham nhũng đặc biệt nghiêm trọng còn chậm. Báo cáo đã nêu ra 6 nguyên nhân tác động đến 3 hạn chế này.

Tuy nhiên, theo tôi còn một nguyên nhân quan trọng khác, đó là sự vắng bóng của những người tích cực từ trong nội bộ kịp thời tố giác tham nhũng, vì nếu người trong cuộc tố giác chỉ khi quyền lợi bản thân bị thiệt hại thì sự việc đã trở nên quá muộn, nghiêm trọng, vô phương cứu chữa. Chống tham nhũng không chỉ đơn giản là việc hùng hồn tuyên bố rằng “tham nhũng là quốc nạn”, “phải tiêu diệt tham nhũng”, vì có rất nhiều việc phải làm để chống tham nhũng: buộc phải có đối tượng cụ thể với bằng chứng cụ thể, nhất là con người cụ thể lôi được đối tượng tham nhũng ấy ra trước vành móng ngựa. Nhất thiết phải có biện pháp bảo vệ nghiêm ngặt người tố giác tham nhũng và những chính sách ân thưởng vật chất thật cao, chẳng hạn như từ 20-50% tổng trị giá thiệt hại gây ra bởi kẻ bị toà án kết án phạm tội tham nhũng và do chính kẻ ấy phải đài thọ để nhà nước dùng tặng thưởng, vinh danh người tố giác tham nhũng. Các quy định trong luật hiện hành cần được điều chỉnh tăng thật nặng, kể cả tịch thu tài sản do gia đình kẻ tham nhũng đứng tên sở hữu nhưng không chứng minh hợp lý được là có khả năng tự tạo lên tài sản này.

Ngoài ra, việc công khai tài sản tất cả các viên chức, quan chức nhà nước và thành viên Chính phủ là việc cần thiết để bảo đảm “phòng” được tham nhũng, giúp họ giữ được đức liêm chính. Việc nêu gương người tốt việc tốt nhiều thập niên qua ở Việt Nam chỉ giới thiệu gương liêm khiết toàn người lao động nghèo như tài xế tiết kiệm xăng để trả lại cơ quan, nhân viên thu ngân trả lại tiền để quên của khách hàng, người tạp vụ dọn phòng trả lại cho khách một chiếc nhẫn kim cương v.v… Song, chưa bao giờ có bất kỳ thông tin nào đúng nghĩa về đức thanh liêm, tức là thứ đức của quan chức cấp cao. Đảng và Chính phủ cần tạo được làn sóng nêu gương từ những cán bộ cao cấp mới thu phục được nhân tâm đối với nỗ lực chống tham nhũng của Đảng và Chính phủ. Các cơ sở Đảng “trong sạch vững mạnh” phải đồng nghĩa với việc cơ sở ấy phải có danh sách cụ thể Đảng viên nào liêm khiết do có hành động cụ thể nào để được gọi là liêm khiết; đảng viên nào đã thực thi đúng chủ trương của Đảng trong phòng, chống tham nhũng qua thành tích đưa ra ánh sáng những vụ việc tham nhũng cụ thể nào, được nhân dân tin tưởng cung cấp thông tin đến đâu và bảo vệ thành công người dân tố giác tham nhũng ra sao.

Giáo dục luôn được nêu lên như lĩnh vực quan trọng trong trồng người, xây dựng con người mới xã hội chủ nghĩa vừa hồng, vừa chuyên, đáp ứng nhu cầu hiện đại hóa, công nghiệp hóa của đất nước. Song, “đạo đức cách mạng” đã mặc nhiên từ lâu trở thành chuẩn mực duy nhất còn “đạo đức hướng thiện” của con người đã không được quan tâm, dẫn đến việc có nhiều thanh niên phạm pháp dù quá khứ tuổi thơ ắt có lúc đã là “Cháu ngoan Bác Hồ”, còn quan chức phạm tội dù có nhiều tuổi Đảng. Điều cần thiết trong cách tân giáo dục, do đó, nhất thiết phải theo tuần tự các bước từ cấp tiểu học trở lên như: gia đình giáo dục học sinh có đạo đức con người theo đạo lý truyền thống; nhà trường tiểu học và trung học có môn giáo dục công dân để tạo những công dân có trách nhiệm với bản thân, gia đình, xã hội, đất nước; còn đại học giáo dục lý tưởng chính trị như một định hướng đúng đắn phục vụ cho sự phát triển trường tồn của đất nước và chế độ. Thiếu nội dung giáo dục đạo đức con người theo đạo lý truyền thống và lệch tâm nội dung giáo dục công dân sẽ thiếu cơ sở vững chắc để có được những công dân luôn dị ứng với các tiêu cực, trong đó tham nhũng vốn là điều khó trừ diệt nhất.

Tham nhũng là quốc nạn vì nó xói mòn niềm tin của dân vào Đảng, vào Chính phủ về chính trị, phá hoại thành quả xây dựng đất nước về kinh tế, làm suy yếu uy tín quốc gia trên trường quốc tế, triệt tiêu ý chí của người dân đối với tiền đồ Tổ quốc, và là tội lỗi với tổ tiên, tội ác với dân tộc.

Ta hay nói “nghiêm minh”, tránh né “nghiêm khắc”, trong khi chính “nghiêm khắc” mới mang tính răn đe, giáo dục, và chính “nghiêm khắc” mới khiến ai cũng “nghiêm túc”, “nghiêm chỉnh”, từ đó có được “nghiêm minh”.

Cải cách hành chính chính là khắc tinh của tham nhũng. Chỉ cần nhìn vào sinh hoạt và nề nếp phục vụ dân chúng của một cơ quan công quyền để xem sự nghiêm túc ra sao, nghiêm minh thế nào và nghiêm khắc đến đâu, người ta có thể biết ngay đấy có phải là nơi tham nhũng có thể bắt rễ phát triển nằm bên trên luật pháp hay không.

Xin cảm ơn Quốc hội đã lắng nghe.

(Đăng trên web Quốc hội Việt Nam tại: http://www.na.gov.vn/htx/Vietnamese/C1396/C2094/C2265/default.asp?Newid=68981#Kx5slqgOvLGP)

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.