Bài phỏng vấn: Cần giải quyết quyết dứt điểm những khiếu nại, tố cáo của công dân

Bài phỏng vấn Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước trên báo Văn Nghệ Trẻ, số ra ngày Chủ nhật 24-11-2013, trang 22 (phụ trương của Tuần báo Văn Nghệ – Hội Nhà Văn Việt Nam)

 Image

Cần giải quyết quyết dứt điểm những khiếu nại, tố cáo của công dân

(Phỏng vấn ông Hoàng Hữu Phước, Đại biểu Quốc hội khóa XIII, Đoàn ĐBQH Tp. HCM)

Phóng viên (PV): Thưa ông, công dân Hoàng Hữu Hiệp ở Thành phố Hồ Chí Minh có 5 vụ khiếu tố được gọi là “kỳ án” về tranh chấp nhà đất kéo dài hơn 15 năm qua mà hàng chục tờ báo phản ánh, hàng trăm kiến nghị của lãnh đạo Đảng, Chính phủ, Quốc hội…đề nghị chính quyền Thành phố xem xét giải quyết. Được biết ông cũng giành nhiều thời gian tiếp xúc, lắng nghe về những vụ việc trên?

Đại biểu Hoàng Hữu Phước: Ngay sau kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XIII năm 2011, tôi đã nhận bộ hồ sơ có 5 nội dung khiếu tố của công dân Hoàng Hữu Hiệp về tranh chấp nhà đất, với rất nhiều những tư liệu đính kèm, bao gồm các công văn của các lãnh đạo Đảng, Chính phủ, Quốc hội, và các bài báo viết về các nội dung khiếu tố này. Tôi đã nhiều lần tiếp công dân Hoàng Hữu Hiệp tại Văn phòng Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh để lắng nghe ông trình bày thêm vì vụ việc có nhiều nội dung, tính phức tạp cao, và đã kéo dài quá lâu; nhờ vậy tôi hiểu được các bức xúc của ông Hiệp và tôi biết mình nên làm gì để có hướng giải quyết thích hợp.

PV: Chúng tôi được biết ngày 24/7/2013 ông đã có 3 công văn kiến nghị gửi Chánh án TANDTC, Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Quốc hội, Giám đốc Công an Tp. Hồ Chí Minh đề nghị cho ông Hiệp được trực tiếp trình bày về các vụ khiếu tố đã kéo dài nhiều năm, ông đã nhận được công văn trả lời của các cơ quan trên chưa?

Sau khi nghiên cứu hồ sơ, tôi nhận thấy các vị Đại biểu Quốc hội đoàn Thành phố Hồ Chí Minh trong nhiều khóa qua đã tích cực chuyển đơn của công dân Hoàng Hữu Hiệp đến các cơ quan chức năng yêu cầu xem xét giải quyết, nhưng sự phản hồi hoặc chậm (khiến có những thư đôn đốc), hoặc thờ ơ (như yêu cầu liên hệ cơ quan khác để biết kết quả, hoặc từ chối giải quyết với lý do đơn khiếu nại không có tình tiết gì mới), hoặc không trả lời (có thể do đơn giản cho rằng đã trả lời rồi trước đó). Tôi không chấp nhận việc trong thời gian dài mà sự “tích cực” của Đại biểu Quốc hội lại chỉ lập đi lập lại dưới dạng chuyển đơn, nên đã có các công văn nêu trên, đề nghị các vị lãnh đạo cho ông Hiệp được gặp để trực tiếp trình bày bức xúc của mình. Cụ thể đối với Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao: tháng 01-2013 tôi gởi chuyển đơn khiếu tố của ông Hiệp, đến tháng 3-2013 tôi gởi tiếp một thư đôn đốc, và tháng 7-2013 tôi gởi thư đề nghị Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao dành thời gian bất kỳ vào ngày nào trong hai tháng còn lại của quý III năm 2013 cho đến trước ngày khai mạc Kỳ họp 6 của Quốc hội, tại bất kỳ địa phương nào trên toàn lãnh thổ Việt Nam thuận tiện cho lịch công tác của Ông Chánh án, để công dân Hoàng Hữu Hiệp được gặp trực tiếp để trình bày các bức xúc đối với các nội dung có liên quan khiếu tố, đồng thời tôi sẽ cùng có mặt với công dân Hoàng Hữu Hiệp trong buổi tiếp xúc này. Nội dung tương tự cũng được gởi đến Giám đốc Công an Tp Hồ Chí Minh. Còn bức thứ ba gởi Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Quốc hội, chỉ yêu cầu ông Chủ nhiệm xem xét, giải quyết theo thẩm quyền, trả lời công dân, và thông báo kết quả cho tôi. Đến nay kỳ họp thứ 6 của Quốc hội đã sắp đến ngày bế mạc, tôi vẫn chưa nhận được công văn trả lời của các vị trên.

PV: Những kiến nghị trên là làm đúng nhiệm vụ, chức năng của một đại biểu Quốc hội mà các cơ quan bảo vệ pháp luật vẫn im lặng, huống hồ một công dân bình thường như ông Hoàng Hữu Hiệp phải lao đao khiếu kiện hơn 15 năm qua. Ông có quan điểm gì về vấn đề này?

Tôi hiểu các bức xúc của người dân và tôi hiểu các cơ quan chức năng đã thực hiện công việc của họ. Tuy nhiên, cái đúng theo luật định mà cơ quan chức năng hành xử khi giải quyết các khiếu tố của người dân lại thiếu một điều quan trọng: cái tâm, cái tầm của người trực tiếp xử lý. Anh làm đúng quy định bằng cách ra văn bản trả lời ngắn gọn rằng “vụ việc này không thuộc thẩm quyền xử lý của chúng tôi”, hoặc rằng “không xử lý tiếp vì đơn của ông/bà không cung cấp thêm các tình tiết mới nào”; thay vì nên là “đề nghị ông/bà liên hệ đồng chí … ở Phòng/Ban…, tại cơ quan…..địa chỉ …….., là nơi có thẩm quyền xử lý việc ông/bà phản ảnh”, và “do không có thêm tình tiết mới, kính mời ông/bà vui lòng đến gặp tôi/đồng chí…, ở Phòng/Ban…, vào lúc…ngày….để tôi/đồng chí… giải thích và có tư vấn thích hợp”. Làm việc theo bài bản với trách nhiệm và có tâm có tầm là phong cách người cán bộ/công chức/viên chức mà Đảng và Nhà nước trông đợi, và là chuẩn mực cho những đề bạt. Đạo đức phục vụ nhân dân phải bao gồm làm tròn bổn phận của “đầy tớ” và không được gây họa cho thủ trưởng cấp trên. Không tiếp người khiếu tố, khiến họ đưa vụ việc lên cấp cao hơn, thậm chí lên Tổng bí thư Đảng, Chủ tịch Quốc hội và Chủ tịch Nước, thì đã là vô đạo đức rồi.

PV:. Vụ khiếu tố nhà 181 Đề Thám, Tòa án ND Tp. HCM tuyên buộc UBND Tp. HCM xem xét trả lại nhà cho gia đình liệt sĩ từ năm 2000, vụ nhà 128 B Nguyễn Đình Chính đã được Tòa phúc thẩm TANDTC giao Tòa án NDTP. HCM xét xử lại từ 13/5/2011, vụ nhà 6B Trần Cao Vân đã được UBND Tp. HCM giao Chánh Thanh tra Thành phố thanh tra lại từ ngày 26/12/2012, nhưng đến nay cả 3 vụ vẫn không có kết quả trả lời. Theo ông, có điều gì bất thường trong các vụ khiếu tố trên?

Bất kỳ ai khi đọc các tài liệu và các bài báo về những vụ khiếu tố ấy đều có cùng nghi vấn về những “điều bất thường”. Chỉ có một cách duy nhất đúng và hiệu quả để giải quyết tất cả các vụ việc này: đáp ứng nguyện vọng nhiều năm nay của Ông Hiệp là được gặp trực tiếp các lãnh đạo. Tại buổi tiếp xúc “trong mơ” ấy, ông Hiệp trình bày các thắc mắc của ông, và thủ trưởng cơ quan chức năng đưa ra các dẫn chứng pháp luật và bằng chứng chứng minh cơ quan đã có quyết định xử lý đúng luật, đúng lý, đúng tình. Nếu ông Hiệp không tự bảo vệ mình được với các dẫn chứng pháp luật và bằng chứng chứng minh ông đúng, ông sẽ phải chấp nhận cách xử lý của cơ quan này; nếu ngược lại, cơ quan có trách nhiệm phải thay đổi các quyết định đã ban hành và xem xét những thiệt hại đã gây ra cho ông Hiệp.

PV: Vụ án tù oan 10 năm của ông Nguyễn Thanh Chấn ở Bắc Giang làm chấn động dư luận và 5 vụ “kỳ án” kéo dài, hành khổ công dân Hoàng Hữu Hiệp là những bằng chứng về xâm phạm hoạt động tư pháp. Ông nhìn nhận thế nào về những hiện trạng này?

Trước khi ra Hà Nội dự Kỳ họp thứ 6,  tôi có nhận được thư của một luật sư ở Bắc Giang “cầu cứu” vì một thân chủ là sĩ quan công an được cho là bị xử oan khiến từ người có công phá nhiều vụ án ma túy trở thành kẻ tội đồ về ma túy, còn kẻ được cho là “trùm ma túy” thoát án tử hình vì có công “khai ra” việc đòi hối lộ của vị sĩ quan ấy. Theo bài bản chuyên nghiệp, tôi có khuyên người viết hãy trực tiếp gởi đến Đoàn ĐBQH Tỉnh Bắc Giang. Nay với vụ án của ông Nguyễn Thanh Chấn và các vụ khiếu tố của Ông Hoàng Hữu Hiệp, tôi cho rằng đã có hai khâu còn yếu trong hoạt động tư pháp, đó là thực thi các quyền của tư pháp và giám sát việc thực thi các quyền đó.

PV: Gần đây, nhiều ý kiến của Ủy ban Thường vụ Quốc hội đặt vấn đề, có hay không việc tham nhũng, bảo kê ngay chính các cơ quan chống tham nhũng và sự mất niềm tin của dân vào chính quyền dẫn đến manh động, tự xử. Cá nhân ông nhìn nhận về những vấn đề này?

Tôi đồng tình với ý kiến nơi nào có chính quyền, nơi ấy tất có tham nhũng. Song, tôi không bao giờ cho rằng không bao giờ có cách hữu hiệu để phòngtrị tham nhũng. Tham nhũng luôn là quốc nạn, do đó “chống” là việc bình thường của mọi chính phủ ở mọi quốc gia. Cái cần thiết ở đây là “trị” tức “trừng trị”, và đây là công cụ giúp phân biệt được một chính quyền vững mạnh với một chính quyền tự hủy hoại mình. Tôi tin tưởng vào luật pháp nên không thể nói có hay không có tham nhũng trong nội bộ các cơ quan chống tham nhũng vì phải có chứng cớ và nhân chứng để không oan sai, tránh tội vu khống và vu cáo, và để trừng trị hiệu quả, thích đáng. Người dân, dù bất kỳ trong trường hợp nào, cũng không được “manh động, tự xử” vì rằng họ từ bỏ khả năng có công lớn trong phòng-chống tham nhũng và rước lấy trọng án vào thân. “Mất niềm tin” là hành vi chủ động, chứ không là bị động; do đó, không thể đổ cho hoàn cảnh. Luôn có niềm tin vào “công lý” và “luật pháp quốc gia”, nghĩa là sự oan sai, oan ức, đòi hỏi người đang chịu oan sai, oan ức phải kiên trì tìm cách đưa cái oan sai oan ức ấy đến đúng người, đúng nơi, đúng chỗ, kèm với những chứng cớ có thể giúp người đúng, nơi đúng, và chỗ đúng ấy xóa được ức, giải được oan. Bọn tham nhũng xem thường luật pháp, cần phải bị trừng trị. Người “manh động tự xử” vừa xem thường luật pháp, vừa gây hại cho an ninh trật tự xã hội, vừa giúp bọn tham nhũng thoát khỏi lưới trời pháp luật. Bao Công chỉ là một chức quan nhỏ tại một địa phương của một đất nước rộng lớn, mà người bị oan ức oan sai phải tự thân lặn lội tìm đến gióng trống kêu oan.

PV: Trong những đăng đàn gần đây, lãnh đạo Đảng, Chính quyền Tp. HCM thường nói chính quyền phải gần dân, trọng dân, tăng cường đối thoại, lắng nghe tâm tư, nguyện vọng chính đáng của người dân một cách cầu thị…Ông đánh giá thế nào về những phát biểu trên? Theo ông, để giải quyết triệt để những vụ việc khiếu tố kéo dài, như các vụ của ông Hiệp, chính quyền và các cơ quan pháp luật ở Thành phố phải làm gì?

Đó là hành động rất đúng đắn, kịp thời, và thức thời. Đúng đắn vì khi đã là một thể chế của dân, do dân, và vì dân, nhất thiết phải “gần dân” để hiểu dân và được dân hiểu; phải “trọng dân” để biết phải phụng sự dân tộc ra sao, chăm lo cho dân chúng thế nào; “tăng cường đối thoại” là biện pháp thực hành nội hàm của “gần dân”; “lắng nghe tâm tư, nguyện vọng chính đáng của người dân” để từ đó có được những chính sách phù hợp với dân sinh, hoặc giải thích cho dân hiểu hoàn cảnh của chính phủ, từ đó an được dân tình; và “cầu thị” vì đó là bản chất ưu việt không tách rời của tư tưởng Hồ Chí Minh. Chỉ cần hiện thực hóa các phát biểu này, cùng với yêu cầu phái có được các viên chức có đạo đức công vụ, có cái tâm và cái tầm như đã nói, đồng nghĩa với việc loại ra khỏi hệ thống “công bộc của dân” những người đứng ngoài các yêu cầu chuẫn mực trên là có thể giải quyết được những việc khiếu tố kéo dài đang tồn đọng, và không để phát sinh những vụ khiếu tố kéo dài khác trong tương lai. Ngoài ra, luật hình sự cần được sửa đổi theo chiều hướng tăng thật cao và thật nặng các hình thức trừng trị nạn tham nhũng mới hạn chế được sự nhũng nhiễu dân lành vốn luôn dẫn đến hoặc án oan, hoặc khiếu kiện kéo dài, gây mất ổn định, trật tự xã hội.

PV: Xin cảm ơn ông.

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.