Về thực quyền, thực uy

ImageBài viết của Hoàng Hữu Phước trên báo Đại Biểu Nhân Dân số ra ngày 26/11/2013

Kỳ họp thứ Sáu của Quốc hội Khóa XIII sắp đến ngày bế mạc. Rất nhiều việc trọng đại trong chương trình nghị sự đã được hoàn tất và đang được tiếp tục hoàn tất, mà nhiều trong số đó đã làm Quốc hội Khóa XIII có một vị thế quan trọng trong lịch sử lập pháp nước nhà. Song, vẫn còn đó những việc cần phải đổi mới để cơ quan được hiến định là có quyền lực cao nhất của đất nước thực sự thể hiện được cái thực quyềnthực uy của chính mình.

Ngay trước ngày khai mạc Kỳ họp thứ Sáu này, ngành tư pháp đã bị một vết nhơ với vụ án oan, mà vị chủ tọa phiên xét xử sơ thẩm đối với tù nhân chung thân này khi vụ oan án được đưa ra ánh sáng đã hỗn láo nói với báo chí rằng nếu bị cáo có oan sai thì trách nhiệm là do Quốc hội. Phải chăng chính Quốc hội phải chịu trách nhiệm vì đã tắc trách trong các khâu giáo dục, đào tạo, phân công, bổ nhiệm, đề bạt cán bộ, dẫn đến việc có những quan chức tư pháp chễm chệ ngồi cao ban phát án tử oan sai cho lương dân vô tội. Cơ quan quyền lực nhất của quốc gia lại trở thành nơi được vị chánh án tắc trách ấy phân công đứng ra chịu trách nhiệm tập thể cho cái tắc trách của cá nhân y. Sao chúng ta thậm chí không dám có đến một lời chấn chỉnh sự phạm thượng của y.

Cái thực uy, thực quyền của Quốc hội được thể hiện qua cái thực quyền, thực uy của từng ĐBQH, người theo hiến định đại diện cho cử tri ở đơn vị bầu cử và trên phạm vi toàn quốc, chứ không chỉ hiện hữu nơi Chủ tịch Quốc hội và các Phó chủ tịch Quốc hội. Chỉ khi các ĐBQH được trao cho thực quyền và được tạo điều kiện có được thực uy, việc phục vụ nhân dân và phụng sự đất nước mới có hiệu quả, góp phần vào sự ổn định chính trị, trật tự an toàn xã hội, và sự trường tồn của chế độ. ĐBQH không thể có thực quyền và không bao giờ có thực uy nếu công văn của ĐBQH không được cá nhân quan chức chính phủ hay chính quyền địa phương trực tiếp trả lời đúng thời hạn luật định, yêu cầu của ĐBQH đối với khiếu nại, tố cáo của cử tri không được cá nhân quan chức chính phủ hay chính quyền địa phương trực tiếp hay chỉ đạo ưu tiên đáp ứng, và đề nghị tiếp xúc của ĐBQH để giải quyết khiếu nại, tố cáo hay bức xúc chính đáng của cử tri không được cá nhân quan chức chính phủ hay chính quyền địa phương nhanh chóng đáp ứng. Một khi lãnh đạo cơ quan dân cử nghiêm khắc ra uy và tỏ quyền lực với những người lãnh đạo hành pháp cũng như buộc toàn hệ thống công quyền phải phục vụ ĐBQH ngay lập tức và chịu hoàn toàn mọi trách nhiệm cho sự phục vụ này thay vì xem ĐBQH như những người dân phải chờ đợi sự ban ơn theo thứ tự xếp hàng trước sau, thì lãnh đạo Quốc hội đã giúp các ĐBQH có thực uy, thực quyền để thi thố trong giúp dân, giúp nước, giúp Đảng; phòng – chống – trị tham nhũng, quan liêu, tiêu cực; phục vụ tốt cho dân, tích cực chuyển biến dân sinh, an được dân tình…

Để sử dụng được cái quyền và thể hiện tốt cái uy của người thuộc cơ quan quyền lực nhất quốc gia, ĐBQH tất nhiên phải tự thân có được cái tâm và cái thế của người có thể gánh được trách nhiệm nặng nề không thể tách rời khỏi hai chữ quyền, uy. Việc rất dễ làm tốt của ĐBQH là chuyển đơn của cử tri đến nơi cần nhận, và – khi được thư ký có trách nhiệm nhắc nhở lúc quá hạn – gửi tiếp thư đôn đốc nơi đã nhận, đề nghị “xem xét, giải quyết theo thẩm quyền, và trả lời cho công dân.” Nhưng với thực quyền, thực uy, ĐBQH có thể (a) đề nghị giải pháp giải quyết gửi người có trách nhiệm xử lý ở cơ quan chức năng, (b) yêu cầu người có trách nhiệm xử lý ở cơ quan chức năng đề xuất giải pháp giải quyết, (c) yêu cầu người có trách nhiệm xử lý ở cơ quan chức năng xác nhận thời gian cụ thể để ĐBQH cùng dân đến gặp trực tiếp đối thoại giải quyết vụ việc, và (d) yêu cầu người có trách nhiệm ở cơ quan quản lý người có trách nhiệm xử lý ở địa phương can thiệp ngay khi có sự không tích cực của vị này trong đáp ứng các yêu cầu của ĐBQH. Không trao thực quyền và giúp tạo thực uy cho ĐBQH, lãnh đạo QH và Nhà nước không bao giờ có thể biết ai là ĐBQH thực sự vì nước, thực sự vì dân, thực sự đáp ứng những thang điểm đánh giá cụ thể của QH, của Nhà nước, của Đảng đối với việc họ có xứng đáng cho những tôn vinh hay phần thưởng – nếu có theo luật định – hay không; cũng như cử tri không thể biết được tầm vóc và tâm thế của ĐBQH mà họ đã bỏ phiếu bầu và có thể bỏ phiếu bầu cho nhiệm kỳ kế tiếp. Kỳ bầu cử cho ra danh sách những người được dân bầu, nhưng những khiếu tố kéo dài kiểu tự phát mà không tìm đến ĐBQH hay Đoàn ĐBQH chỉ chứng minh cử tri đã bầu chọn những người họ chưa rõ về tâm thế và tầm vóc, và cũng không tin cậy để bày tỏ tâm tư.

Hoàng Hữu Phước
ĐBQH TP Hồ Chí Minh

Nguồn::

1) http://daibieunhandan.vn/default.aspx?tabid=76&NewsId=299444

2) Báo Dại Biểu Nhân Dân số ra ngày 26-11-2013, Trang 3

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.