Tết Mậu Thân 1968

Hoang Huu Phuoc, MIB

Trong lịch sử cận đại Việt Nam có một chương mà Việt Nam Cộng Hòa gọi là “biến cố Tết Mậu Thân”. Là cư dân Sài Gòn từ lúc lọt lòng mẹ tại Bảo Sanh Viện Từ Dũ năm 1957, đến khi Má tôi hạ sinh em gái thứ sáu của tôi tại Bảo Sanh Viện Hồng Đức trên đường Cao Thắng vào lúc tiếng súng vang rền khắp phố thị Sài Gòn trong sự kiện mà Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam gọi là Cuộc Tổng Tiến Công Và Nổi Dậy Tết Mậu Thân, tôi cùng chị, em gái, và em trai được Ba dẫn vô bảo Sanh Viện ấy trú ẩn. Khi chiến sự đã yên, chúng tôi trở về nhà với thành viên mới đang khóc oe oe. Và trên tivi những tay tâm lý chiến bắt đầu sử dụng nhạc của bài Exodus làm nền cho các phim phóng sự về cái gọi là “tội ác của cộng quân” trong việc hành hình và chôn sống hàng vạn người dân vô tội tại Huế.

Điều kỳ lạ thứ nhất là sau khi thất trận, dường như vì Mỹ hết hồn hết vía chạy tán loạn, máy bay trực thăng nhắm Biển Đông lao ra để rồi tự rơi xuống biển khi hết xăng do bay vòng vòng quanh các hàng không mẫu hạm mà không có chỗ trống nào để đáp xuống dù mẫu hạm đã xô hết máy bay xuống biển biến hàng không mẫu hạm thành mẫu hạm không hàng, còn hàng hàng lớp lớp soái hạm và chiến hạm cùng hàng không mẫu hạm phóng hết tốc độ trốn khỏi Biển Đông, nên quên phéng hai việc quan trọng là (1) Việt Cộng chỉ có ghe để vung tay chèo truy sát chiến hạm Hoa Kỳ, và (2) từ 1975 cho đến tận ngày nay không nhớ là có cái gọi là “tội ác” của cộng quân trong “biến cố Tết Mậu Thân”.

Điều kỳ lạ tiếp theo là sau khi thất trận, dường như vì quân tướng Việt Nam Cộng Hòa hết hồn hết vía cởi bỏ quân phục, vất bỏ quân trang, chạy tán loạn với chân đất và quần lót, về Sài Gòn chen chúc đu càng máy bay trực thăng nhắm Biển Đông lao ra để đứng chen chúc trên các hàng không mẫu hạm đã bị biến thành mẫu hạm không hàng, qua đến Mỹ mà sự run sợ vẫn còn đến độ quên phéng cho đến tận ngày nay không nhớ là có cái gọi là “tội ác” của cộng quân trong “biến cố Tết Mậu Thân”.

Cũng vì hai điều kỳ lạ trên mà bất kỳ ai đoan chính, có học thức, có trí tuệ, đều phải hồ nghi, lấy làm lạ vì cả Mỹ và nhóm tướng tá Việt Nam Cộng Hòa đều thi nhau chửi Việt Cộng, chẳng hạn như Nguyễn Văn Thiệu chuồn ra nước ngoài xong là ra rả luôn mắng Việt Cộng vi phạm nhân quyền, xâm hại dân quyền, chứ không nhắc gì tới “tội ác Việt Cộng” hồi “biến cố Tết Mậu Thân 1968”, còn giới chóp bu Mỹ thì tự nhiên như gà mắc tóc không dám gọi cộng sản Việt Nam là gây tội ác diệt chủng, chống lại nhân loại, tàn sát nhân dân, để đem vụ việc ra tòa án quốc tế. Chắc chắn không phải vì Mỹ sợ lỡ làm Việt Nam nổi giận đưa quân nhảy ùm xuống nước bơi vượt biển Thái Bình qua tấn công Mỹ quốc, giải phóng Hoa Kỳ, cắm cờ đỏ sao vàng trên nóc điện Capitol. Chắc chắn không phải vì mấy ông tướng tá Việt Nam Cộng Hòa lưu vong ở Mỹ nhát gan, thấy chủ nhân không nhắc đến thì phận tôi đòi sao dám qua mặt chủ. Thế thì sự thật ở đâu, và vì sao Mỹ và đám tướng tá lưu vong ấy từ 1975 đến 2013 không dám nói gì về cái gọi là “tội ác của cộng quân” hồi “biến cố Tết Mậu Thân”?

Sự thật kinh hoàng do nhà báo Mỹ D. Gareth Porter nghiên cứu, phơi bày trong bài viết tựa đề “Vụ Thảm Sát Tại Huế Năm 1968” đăng trên tạp chí Indochina Chronicle, số 33, ngày 24-6-1974, tức một năm trước ngày chế độ Việt Nam Cộng Hòa do Mỹ hậu thuẫn sụp đổ trở thành vết nhơ tủi nhục về quân sự vô tiền khoáng hậu trong toàn bộ lịch sử nhân loại từ lúc khai thiên lập địa đến ngày tận thế. Hồ nghi về số liệu “khủng” do các tay chiến tranh chính trị của Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa đạo diễn và biên soạn, Porter đã bỏ công kiếm tìm các nhân chứng gồm các sĩ quan Mỹ và bác sĩ quân y, để đưa ra kết luận từ đó khiến chính quyền Mỹ và phe chống Cộng ở hải ngoại phải câm miệng không bao giờ dám nhắc đến “tội ác cộng sản”. Hóa ra số thương vong của người dân là do bị bom của Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa tấn công liên tục cả tháng trời nhằm tiêu diệt quân giải phóng, rằng dân chúng rất nhiều người vì ủng hộ cộng sản đã ở lại Huế giúp quân giải phóng nên đã trở thành đối tượng để bị quân Cộng Hòa sát hại theo lịnh Nguyễn Văn Thiệu khi tái chiếm Huế; rằng các xác chết trong hố tập thể đều có vết tích của bom Mỹ, các dây trói theo kiểu do quân đội Hoa Kỳ chuyên nghiệp đào tạo, và theo pháp y việc trói xảy ra sau khi người đã chết vài ngày do đó không phải do Việt Cộng xử tử hình; còn các hố tập thể phát hiện bên ngoài Huế là do các chiến sĩ Việt Cộng đã không bao giờ bỏ lại xác của đồng đội đã hy sinh mà cố đem theo cho bằng được dù do đạo lý của quân giải phóng hay đơn giản không muốn đối phương làm nhục thi thể đồng đội hay có số liệu về thương vong của quân giải phóng. Porter cho rằng:

“Vấn đề mà các nhà sử học phải cân nhắc về thời gian Mặt trận giải phóng dân tộc Miền Nam chiếm giữ Huế không phải là các vụ tử hình có xảy ra hay không, mà là chúng đã là các hành động bừa bãi hay là kết quả của một sự “thanh trừng” có kế hoạch đối với toàn xã hội – như các chuyên gia chiến tranh chính trị (political warfare specialists) của các chính quyền Mỹ và Sài Gòn. Cũng quan trọng tương đương là câu hỏi cái gì đã gây ra cái chết cho hàng ngàn thường dân Huế trong các trận đánh trong thành phố, Mặt trận giải phóng dân tộc Miền Nam hay bom và pháo của Mỹ

Các bằng chứng hiện có – không phải từ các nguồn của MTGPDTMN mà là từ các tài liệu chính thức của Mỹ và Sài gòn và từ các quan sát viên độc lập – cho thấy rằng câu chuyện chính thức về một vụ tàn sát bừa bãi những người được coi là không đi theo phía MTGPDTMN là một sự ngụy tạo hoàn toàn. Không chỉ số lượng tử thi được phát hiện ở trong và quanh thành phố Huế đang để ngỏ cho các câu hỏi, mà quan trọng hơn, nguyên nhân của cái chết có vẻ như đã bị dịch chuyển từ chính trận đánh sang chuyện tử hình của MTGPDTMN. Và các tường trình “có thẩm quyền” và chi tiết nhất về các vụ được cho là tử hình được kết nối với nhau bởi chính phủ không đứng vững trước thẩm tra.

Ngày nay, hiểu biết về các kỹ thuật bóp méo và diễn đạt sai mà các nhà tuyên truyền của Sài Gòn và Mỹ thực hành trong khi tạo dựng một chiến dịch chiến tranh chính trị từ thảm kịch của Huế cũng có tầm quan trọng trong kém khi quân Mĩ vẫn còn tham chiến tại Việt Nam. Nó đi vào tận gốc rễ của vấn đề đối mặt với sự thật về cách mạng Việt Nam và các nỗ lực của Mỹ nhằm trấn áp nó bằng vũ lực. Tầm màn sai trái được dựng lên quanh cuộc Tổng tấn công Mậu Thân tại Huế đã và sẽ là một cơ chế phòng vệ khác của chính phủ Mỹ cũng như phần lớn công luận Mỹ để tránh phải đối mặt một cách thành thực với tính chất thực của cuộc đấu tranh ở đó.”

Cũng theo Gareth Porter, Alje Vennema, một bác sỹ làm việc cho một đội y tế Canada tại bệnh viện Quảng Ngãi và đã tình cờ có mặt tại Bệnh viện Huế trong thời gian xảy ra sự kiện Tết Mậu Thân, nói tổng số tử thi tại bốn địa điểm chính được phát hiện ngay sau Tết là 68, chứ không phải con số 477 như đã được tuyên bố chính thức.

Đối với người có học vấn cao về ngôn ngữ Anh ở Việt Nam Cộng Hòa, không ai không biết đến Noam Chomsky, giáo sư ngôn ngữ trường phái “phái sinh” người Mỹ. Đối với sinh viên Hà Nội ở Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, không ai dễ dàng quên Noam Chomsky, giáo sư ngôn ngữ trường phái “phái sinh” người Mỹ đã đến Hà Nội trong thời gian chiến tranh. Và chính Noam Chomsky đã vì ấn tượng về những con người cộng sản Việt Nam mà lập ra nhóm điều nghiên về cái gọi là “tội ác Việt Cộng” trong cái gọi là “biến cố Tết Mậu Thân”. Trong những công trình của Ông, có đoạn viết sau:

“Thứ Trưởng Không Quân Mỹ Townsend Hoopes viết trong cuốn The Limits of Intervention, trang 141, về quân đội Mỹ và VNCH đã làm gì ở Huế, tàn sát bao nhiêu dân, phá hủy bao nhiêu nhà cửa v…v.. ‘80 phần trăm nhà cửa bị phá hủy thành đống gạch vụn, và dưới những đống gạch vụn đó là 2000 thường dân bị chết (vì bom đạn của Mỹ và VNCH). Ba phần tư dân chúng trở thành vô gia cư và cướp bóc lan tràn, những quân sĩ thuộc quân lực VNCH là những kẻ tệ nhất” (Eighty percent of the buildings had been reduced to rubble, and in the smashed ruins lay 2.000 dead civilians. Three-quarters of the city’s people were rendered homeless and looting was widespread, members of the ARVN being the worst offenders).

Bọn chống cộng hiện nay đang kêu gào về “Tết Mậu Thân” vì bốn lý do:

1- Chúng là bọn sinh sau đẻ muộn không biết gì về Tết Mậu Thân

2- Chúng là bọn người Mỹ gốc Việt dốt tiếng Anh nên không thể đọc-hiểu các công trình nghiên cứu của Noam Chomsky và Porter dù các kết quả nghiên cứu đã ấn hành từ măm 1973

3- Chúng là bọn người Mỹ gốc Việt lầm tưởng rằng giới trẻ ở Việt Nam dốt tiếng Anh như chúng nên chúng định đem vụ “Tết Mậu Thân” ra mà bịp mọi người, đồng thời che đậy tội ác kinh tởm của các tướng tá Việt Nam Cộng Hòa

4- Chúng là bọn người Mỹ gốc Việt lầm tưởng rằng có thể gây khó khăn cho chính phủ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam chỉ với cái trò vớ vẩn bù lu bù loa về “Tết Mậu Thân” mà không có đủ ánh đèn pin trí tuệ để hiểu rằng đừng nên động vào nỗi nhục đớn hèn của Mỹ đã muối mặt cố im mồm trong mấy chục năm qua không dám nhắc đén hai chữ “Mậu Thân”, vì đã trót dại hậu thuẫn cho bọn Nguyễn Văn Thiệu vừa tàn ác, vừa làm mất mặt “chủ nhân”.

Để luôn thực hiện phương châm “nói có sách, mách có chứng” vốn là chuẫn mực luôn hiển hiện nơi cung cách nhà trí thức “thứ thiệt”, nhà …nhân sĩ “thứ thiệt”, và người có học vấn cao “thứ thiệt”, người viết bài này xin giới thiệu các nguồn tư liệu sau của các tác giả Mỹ có uy tín và được thế giới kính trọng:

Tiếng Việt:

Chuyện Hoang Đường Vụ Thảm Sát Ở Huế 1968 của Noam Chomsky và Edward S. Herman. Bản dịch của Lê Hồng Phong. Nguồn: http://sachhiem.net/SACHNGOAI/snL/LeHongPhong.php

Vụ “Thảm Sát Tại Huế” Năm 1968 của D. Gareth Porter. Tạp chí Indochina Chronicle, số 33, ngày 24-6-1974. Nguồn: http://web.archive.org/web/20060517183715re_/geocities.com/atoiz/porter.html

Tiếng Anh:

– Counter-Revolutionary Violence: Bloodbaths in Fact and Propaganda của Noam Chomsky và Edward S. Herman. Nhà Xuất Bản Warner Modular Publications, 1973. Nguồn: http://www.chomsky.info/books/counter-revolutionary-violence.htm

The 1968 “Hue Massacre” của D. Gareth Porter. Indochina Chronicle, #33, June 24, 1974. Nguồn: http://www.chss.montclair.edu/english/furr/porterhue1.html

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.