Nước Mỹ Bất Hạnh

Hoàng Hữu Phước, MIB

Trong thời đại văn minh hiện đại của nhân loại, chỉ có con-người-dã-thú mới ra tay tàn diệt một dân tộc dù bằng vũ khí quy ước hay hạt nhân, nhằm đưa dân tộc ấy trở lại thời kỳ đồ đá.

Trong thời đại văn minh hiện đại của nhân loại, chỉ có con-người-dã-man-mọi-rợ mới ra tay tàn diệt một dân tộc bằng cấm vận kinh tế chỉ vì xấu hổ, muốn gỡ gạc thể diện do bị đại bại trên khắp chiến trường chiến đấu chiến tranh, thứ võ đài chuyên nghiệp không dành cho trẻ nít chạy đi mách mẹ vì chơi tạt lính thua nhóc hàng xóm, và cũng chẳng dành cho bọn lưu manh giở trò hạ cấp với người được trao cúp vô địch.

Trong thời đại văn minh hiện đại của nhân loại, chỉ có con-người-dã-nhân tức gorilla-like human mới ra tay tàn diệt một dân tộc bằng những chiêu thức phá hoại khác chẳng hạn như chăm chăm ngụy tạo thông tin nhằm phá hoại sự thanh bình an cư ổn định của dân tộc ấy và cho cùng một mục tiêu và mục đích.

Và cũng trong thời đại văn minh hiện đại của nhân loại, cũng thật là chả ra người ra ngợm gì nếu bật cười ha hả khoái trá khi thấy sự suy vi của một dân tộc nào đó mà không có cái trí thấu thị về vận mệnh chung (nhà Phật gọi là “cộng nghiệp”), cũng chẳng có được cái hùng tâm cứu giúp chúng sinh khỏi bờ vực tàn ác u mê, hay cái hùng trí tìm kế sách xa gần trực tiếp hoặc gián tiếp nhằm truyền được sự thấu thị ấy đến dân tộc đó để may ra cứu được mươi người nào biết nghe theo thì đỡ cho mươi người nấy. Do đó, noi gương một người Việt đã từng viết thư riêng cho Tổng Thống Saddam Hussein để vấn kế sinh tồn cứu nguy dân tộc Iraq, tác giả bài này xin nói về Nước Mỹ với thiện tâm và hoàn toàn dựa trên sự thật, với không gì khác hơn ngoài sự thật, để chứng tỏ bản thân vừa có ra người ra ngợm hẳn hoi, khác xa loài người-dã-thú hay khỉ dã nhân..

NHÂN ĐỊNH

Chân lý ở muôn đời và muôn nơi luôn là: một dân tộc không bị gọi là bất hạnh khi có thể tồn tại vững bền nhờ (1) có ý chí đồng tâm, (2) có trí tuệ sáng suốt, có đủ sự tinh khôn tỉnh táo tinh tường, và nhất là (3) có tinh thần yêu nước được cụ thể hóa bằng hành động hay hành vi “tất cả cho tổ quốc quyết sinh[1]. Thiếu vắng cả ba yếu tố này, dân tộc ấy được xem như bất hạnh, tất phải suy vi, suy thoái, suy tàn và suy vong.

Nước Mỹ hoàn toàn không có cái ý chí đồng tâm của dân tộc Mỹ.

Trong bài viết dài 3.404 từ mang tựa đề “30-4-1970 – 30/4/2010: 40 Năm Từ Cuộc Đàn Áp Của Vệ Binh Quốc Gia Hoa Kỳ Tiểu Bang Ohio Thảm Sát Sinh Viên Tại Trường Đại Học Kent”, đăng trên Emotino.com lúc 4 giờ sáng ngày 29-4-2010, tôi có viết rằng đã có những ngày 30 tháng 4 của lịch sử nhân loại gồm (1) ngày 30-4-1945 khi tên chống Cộng điên cuồng điên dại nhất của thế giới tư bản là Quốc Trưởng Đức Adolf Hitler đã cùng đường tự sát, đem lại danh tiếng cho Liên Xô như quốc gia đã kết thúc Thế Chiến II qua việc kết liễu khối Trục Quốc Xã Đức-Phát Xít Ý-Quân Phiệt Nhật, trả thù cho 20 triệu quân dân Liên Xô đã hy sinh dưới gót giày quân xâm lược bạo tàn, và ban cho Tây Âu cùng Mỹ cái danh tiếng giải phóng được vài nước Châu Âu và danh tiếng chính thức tiếp nhận sự đầu hàng nhanh-chóng-vì-khiếp-sợ-Liên-Xô-trừng-trị của Nhật; (2) ngày 30-4-1970 khi Tổng Thống Mỹ Richard Nixon ngu xuẩn kết liễu vĩnh viễn giềng mối tự do, dân chủ, đoàn kết nhất trí của toàn dân tộc Hoa Kỳ qua thông điệp chống Cộng sản Việt Nam, dẫn đến cuộc thảm sát cùng ngày tại Đại học Kent lúc sinh viên tụ tập bên trong khuôn viên trường để chống lại bức thông điệp gia tăng cường độ cuộc chiến tranh của Mỹ chống lại Cộng sản Việt Nam; và (3) ngày 30-4-1975 là ngày siêu cường Hoa Kỳ, người anh cả của thế giới chống Cộng đã tháo chạy tán loạn bằng đường hàng không và đường biển, bỏ mặc quân đội của chế độ Sài Gòn tháo chạy tán loạn bằng đường bộ, cởi bỏ quân phục vẻ vang vất ngập ngụa suốt đường quốc lộ, dẫm đạp lên quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa thiêng liêng nhũn bùn đầy xa lộ, đẩy vùng đất cờ-vàng-ba-sọc-đỏ đến chỗ bị xóa sạch tên ngay lập tức và mãi mãi trên tất cả các bản đồ thế giới cùng với sự sụp đổ vĩnh viễn cái thế giới chống cộng mà tên gọi khác là thế giới tự do khiến cái danh xưng thế giới tự do này cũng bị diệt vong, biến mất hoàn toàn trên tất cả các diễn đàn toàn thế giới cho đến tận ngày nay, do không bất kỳ ai trong nhóm các nước đồng minh của Mỹ còn đủ độ dày của da mặt để dám tự hào về cái danh xưng ấy. Sự ranh mãnh của Mỹ trong tranh giành danh dự chấm dứt Đệ Nhị Thế Chiến bằng 2 quả bom nguyên tử đã giúp Mỹ hình thành nên “thế giới tự do” với vai trò lãnh đạo của Mỹ và sự đồng tâm tự hào của toàn dân tộc Hoa Kỳ. Nhưng chính sự leo thang chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam, việc nuôi dưỡng bọn tay sai tàn ác vô nhân tính Nguyễn Văn Thiệu, các cuộc thảm sát thường dân vô tội Việt Nam, và việc đẩy bao người con ưu tú tương lai của dân tộc Hoa Kỳ vào cuộc chiến tranh phi nghĩa tại Việt Nam chỉ để có tên khắc chi chít trên tường đá đen tưởng niệm, đã nhanh chóng hủy phá sự đồng thuận của cả dân tộc Mỹ, dẫn đến sự tháo chạy nhục nhã của Mỹ khỏi Việt Nam đúng 5 năm sau ngày Richard Nixon đọc thông điệp gởi quốc dân biện minh cho quyết định của Mỹ phối hợp với quân đội Việt Nam Cộng Hòa xâm lược Cambodia hòng đánh phá các căn cứ địa của cộng sản Việt Nam, rốt cuộc lại gây ra cuộc thảm sát cùng ngày tại Đại Học Kent trên chính đất nước Hoa Kỳ.

Nước Mỹ đã vĩnh viễn mất danh tiếng “nhà giải phóng Châu Âu” vì hành động chống đối Mỹ ở tất cả các nước Âu Châu không thể là hành động trả ơn của người chịu ơn đối với người ra ơn “giải phóng”.

Nước Mỹ đã vĩnh viễn mất danh tiếng “cha đẻ và là nhà lãnh đạo thế giới tự do”, đơn giản vì không còn nghe bất kỳ nơi đâu trên trái đất này nói về cái thế giới ấy.

Nước Mỹ đã vĩnh viễn mất vị trí người anh cả của phe đồng minh, và thậm chí cái gọi là “phe đồng minh” cũng âm thầm biến mất cùng với cái gọi là “thế giới tự do”.

Và cuối cùng – song lại là điều quan trọng nhất – là Nước Mỹ không bao giờ còn có thể có lại được sự đồng thuận dân tộc vốn đã đưa Mỹ quốc trở thành siêu cường, và đây là sự bất hạnh thứ nhất khi mà vị trí của Mỹ chẳng còn ở – và sẽ chẳng bao giờ có thể trở lại – ngôi cao của uy vũ, và do đó đã bị mọi quốc gia lấn lướt, từ người xưa kia là “đồng ninh” đến kẻ trước đây là “kẻ thù”.

Chỉ vì ngu xuẩn điên rồ dại dột chống lại Cộng Sản Việt Nam, Mỹ đã mất tất cả.

Nước Mỹ hoàn toàn không có cái trí tuệ sáng suốt, có đủ sự tinh khôn tỉnh táo tinh tường.

Khi nói nước Mỹ hoàn toàn không có cái trí tuệ sáng suốt, có đủ sự tinh khôn tỉnh táo tinh tường, v.v., ấy là nói về Nhà nước Mỹ, mà không về dân tộc Mỹ hay nhân dân Mỹ tức đại đa số người dân Mỹ thuộc tất cả các giai tầng xã hội đã luôn sáng suốt đấu tranh ủng hộ và tôn trọng Việt Nam cộng sản, tức một cách lịch sự tôn trọng tự do, độc lập, dân chủ, dân quyền, tự quyết của dân tộc Việt Nam.

Sáng suốt sao được khi Nhà Nước Mỹ đã

1- quên gốc tích của cha ông mình ban đầu gồm chỉ những tên tội phạm nguy hiểm đầu trộm đuôi cướp đào thoát khỏi Châu Âu, những kẻ lang bạt kỳ hồ bất tài vô dụng không thể kiếm được ngay cả chén cơm trên chính quê hương Âu Châu của mình, và những tín đồ tôn giáo bị ruồng bỏ, truy sát, đuổi xô, v.v., đã tự gắn hào quang lên chính đầu của mình với việc đẻ ra cái gọi là Ngày Lễ Tạ Ơn cứ như duy chỉ nhúm người đó mới được Thượng Đế ban ơn riêng, từ đó sinh ra bản tính tự tôn tự cao tự đại tự cho mình có trách nhiệm dẫn dắt, uốn nắn, nặn ra, quát nạt, khống chế toàn thế giới, trở thành một thứ Bố của Thiên Tử, vượt xa cả bọn bá quyền Tàu tức out-China China (quá cha Tàu), khiến thế giới ngày càng thêm ghét bỏ;

2- không nắm lấy cơ hội tỷ năm có một để trở thành bá chủ hoàn cầu nhờ vào việc kết thân bình đẳng với Hồ Chí Minh, người đã chìa tay ban hồng phúc qua việc kiên trì viết thư cho các tổng thống Mỹ như Harry Truman, Lyndon B. Johnson, và Richard Nixon [2]; lại cất công đi nhào nặn ra bọn tay sai Nhu-Diệm, Thiệu-Kỳ cho dễ sai dễ khiến vì đầu óc Nhà Nước Mỹ vẫn còn mông muội nông nô tưởng thế mới là “oách”, để rồi thất bại đến độ ngày nay ai cũng có thể nắn gân Mỹ tùy thích, nhạo báng Mỹ tùy hứng, và dọa nạt Mỹ tùy cơn;

3- không nhận ra tầm quan trọng mang tính quyết định của Việt Nam tại khu vực quan trọng ASEAN để rồi bị Tàu lấn lướt ở Biển Đông.

Và nước Mỹ hoàn toàn không có cái gọi là lòng yêu nước được cụ thể hóa bằng hành động hay hành vi “tất cả cho tổ quốc quyết sinh”.

Do gốc tích xa xưa tổ tiên người Mỹ đa số là dân tha phương cầu thực trốn khỏi hoặc bị đày ải từ Châu Âu, còn hiện nay thì hoặc từ các nước khác vì lý do kinh tế (như Việt Nam, Mễ Tây Cơ, v.v.) hoặc vì lý do chính trị (như Cuba) hay vì chẳng-vì-lý-do-gì-nghe-lọt-lổ-tai cả (như Ấn Độ vì nạn nhân mãn hoặc tệ hồi môn và giai cấp, Hàn Quốc vì…tránh tình yêu, Tàu vì…giàu quá, v.v.), nên hầu như lòng yêu nước hay lòng ái quốc của người Mỹ thường không dính dáng gì đến nước Mỹ, trở nên thứ hàng hóa xa xỉ hiển hiện duy chỉ trong phim ảnh Hollywood mà thôi. Ai cũng chỉ lo cho bản thân, nhất là không ai trong số họ còn tin tưởng vào sức mạnh kinh tế của nước nhà, cộng thêm đời sống tinh thần nghèo nàn bị lấn lướt bởi chủ nghĩa mua sắm và lòng tin mãnh liệt vào sức mạnh kim tiền.

Sẵn sàng làm nhục đến quốc thể và gây hại cho danh dự quốc gia, có thể kể đến:

1- Chuyến đào thoát “tỵ nạn” ở Nga năm 2013 của nhân viên Cục Tình Báo Trung Ương Mỹ Edward Joseph Snowden, người đã đánh cắp vô số tài liệu tối mật của Cơ Quan An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ, đặt an ninh nước Mỹ và sinh mạng của mạng lưới điệp viên của Mỹ trên toàn thế giới vào tình thế hiểm nguy, đồng thời làm ngoại giao Mỹ muối mặt với các nước “đồng minh” qua các chương trình do thám và nghe lén như PRISM, Xkeyscore và Tempora. Snowden được nhân dân các nước Âu Tây ngợi ca, tôn vinh, và thậm chí còn được gợi ý cho một giải Nobel. Người Mỹ chơi xỏ cơ quan Mỹ, bất kể sự an nguy của quốc gia, vì những ngưởi Mỹ như Snowden nào biết gì về hai từ “tổ quốc”, sẳn sàng đánh cắp thông tin để bán, và khi bán không được sẽ tuyên bố khẳng khái rằng do bản thân không chấp nhận cái sai của Nhà nước Mỹ nên cung cấp thông tin miễn phí cho toàn thế giới biết bộ mặt thật của Chính phủ Hoa Kỳ.

2- Chiếc máy ảnh “riêng” của Ronald L. Haeberle, phóng viên quân đội Hoa Kỳ, người đã tham gia đoàn quân Mỹ gây ra cuộc tắm máu ở Mỹ Lại vào tháng 3 năm 1968. Gọi là “riêng” vì trong chiếc máy ảnh chính quy chụp phim đen-trắng của quân đội cấp cho anh tác nghiệp mà anh nộp lại cơ quan sau cuộc hành quân chỉ cho thấy những cảnh đổ bộ khí thế từ trực thăng, chiến xa tham gia hành quân hàng hàng lớp lớp hùng hậu, binh sĩ dũng cảm xông lên tấn công, lửa cháy các mái tranh của “phiến quân”, và màn thẩm vấn dân làng. Còn chiếc máy ảnh giấu kín của anh thì lại gắn phim màu với những bức ảnh anh sau đó bán cho tờ Life lại cho thấy cảnh quân Mỹ tàn sát sát dân thường vô tội với chất chồng  hàng trăm xác chết mà chủ yếu là phụ nữ, trẻ em, và cả hài nhi, được phát hành trên toàn thế giới, gây ra sự phẫn nộ tột cùng và xuống đường rầm rộ chống Mỹ trên toàn thế giới và ngay trong lòng nước Mỹ. Người Mỹ qua mặt cơ quan chủ quản Mỹ và bất kể thanh danh hay uy tín của quân đội nước nhà mà mình phục vụ, vì những ngưởi Mỹ như phóng viên Haeberle sẽ không tìm cách can ngăn cuộc thảm sát, thay vào đó, họ chuẩn bị phim ảnh tốt hơn để lén ghi lại những hình ảnh có thể giúp họ vang danh thế giới, sẳn sàng ủng hộ việc tàn ác để mình có thể ghi lại những tác phẩm để đời có giá mua cao.

3- Vết nhơ của Lance Edward Armstrong, tay đua xe đạp chuyên nghiệp vô địch Tour de France bảy năm liên tiếp từ 1999 đến 2005, trong việc sử dụng doping trong ngần ấy năm với sự giúp sức che dấu của đồng đội, những tay đua năng lực y như Armstrong nhưng luôn được phân công đeo bám để che chắn các đối thủ của các nước, hầu giúp Armstrong đoạt giải, và chính họ đã “cung cấp” thông tin cho các nhà báo, đến độ Cơ Quan Chống Doping Hoa Kỳ USADA năm 2012 buộc phải cấm Armstrong thi đấu trọn đời, chưa kể các danh hiệu vô địch và tiền thưởng cũng bị các tổ chức quốc tế thu hồi. Người Mỹ chơi xỏ người Mỹ và bất kể thanh danh hay uy tín thể dục thể thao nước nhà, vì những ngưởi Mỹ như các đồng đội của Armstrong nào biết gì về hai từ “tổ quốc”, sẳn sàng ủng hộ việc sai để có người sai và mình có thể bán thông tin về cái sai đó.

4- Hoặc như anh em nhà Tsarnaev đã gây ra vụ đánh bom trong giải Marathon ở Boston, Hoa Kỳ, tháng 4  năm 2013. Người Mỹ giết người Mỹ, vì những ngưởi Mỹ như anh em Tsarnaev không coi những vận động viên Mỹ tham gia và những người dân Mỹ đứng xem hai bên đường là những người cùng tổ quốc.

5- Và gần đây nhất là vào đầu năm 2014 có một đám người Mỹ (vì có quốc tịch Mỹ, sống tại Mỹ, và là dân Mỹ) tụ tập giương tấm vải màu vàng có ba sọc đỏ (mà những người có ăn học đàng hoàng trên toàn thế giới đều biết rõ mười mươi là nó chẳng phải là lá cờ của nước nào, do đó suy ra chẳng biết nó là cái tấm drap trải giường hay là lá bùa chú vớ vẩn gì của thổ dân) để kêu gào đấu tranh cho nhân quyền của Việt Nam, tố cáo chính phủ Việt Nam vi phạm nhân quyền, đòi tước bỏ vai trò của Việt Nam trong cơ quan nhân quyền thế giới.

Người Mỹ mà không lo phụng sự nước Mỹ, tích cực làm giàu (mà làm giàu nhanh nhất là đến làm ăn ở Việt Nam) để đóng thuế cho chính quyền tiểu bang và chính phủ liên bang, lại bỏ thời gian “đấu tranh” cho cái vớ vẩn gọi là “vi phạm nhân quyền” ở Việt Nam vì  quá thương yêu Việt Nam, quá thương yêu dân Việt Nam, quá lo âu cho tiền đồ tương lai nước Việt, đòi các nghị sĩ phải mắng Việt Nam vi phạm nhân quyền mới tiếp tục bỏ phiếu bầu vào Hạ Viện nhiệm kỳ tới, thì đâu cần phải là “nhà trí thức” mới biết nước Mỹ bất hạnh!

Người Mỹ mà không lo phụng sự nước Mỹ, tích cực làm giàu để đóng thuế cho chính quyền tiểu bang và chính phủ liên bang, lại bỏ thời gian “đấu tranh” cho cái vớ vẩn gọi là “vi phạm nhân quyền” ở Cuba vì quá thương yêu Cuba, quá thương yêu dân Cuba, quá lo âu cho tiền đồ tương lai nước Cu, đòi các nghị sĩ Mỹ phải mắng Cuba vi phạm nhân quyền mới tiếp tục bỏ phiếu bầu vào Hạ Viện nhiệm kỳ tới, thì đâu cần phải là “nhà trí thức” mới biết nước Mỹ bất hạnh!

Người Mỹ mà không lo phụng sự nước Mỹ, tích cực làm giàu để đóng thuế cho chính quyền tiểu bang và chính phủ liên bang, lại bỏ thời gian “đấu tranh” cho cái sự gọi là “phải thông thoáng về nhập cư cho dân Mễ Tây Cơ” vì quá thương yêu dân Mễ Tây Cơ, quá lo âu cho tiền đồ tương lai nước Mễ, đòi các nghị sĩ Mỹ phải đòi chính phủ Mỹ thông qua cơ chế cho nhập cư thả dàn đối với dân Mễ mới tiếp tục bỏ phiếu bầu vào Hạ Viện nhiệm kỳ tới, thì đâu cần phải là “nhà trí thức” mới biết nước Mỹ bất hạnh!

Người Mỹ mà không lo phụng sự nước Mỹ, tích cực làm giàu để đóng thuế cho chính quyền tiểu bang và chính phủ liên bang, lại bỏ thời gian “đấu tranh” cho cái sự gọi là “ủng hộ việc xây dựng khu định cư Israel tại Bờ Tây” vì quá thương yêu nước Israel, quá yêu dân Israel, quá lo âu cho tiền đồ tương lai nước Is, đòi các nghị sĩ Mỹ phải mắng Palestine và phe Ả-rập mới tiếp tục bỏ phiếu bầu vào Hạ Viện nhiệm kỳ tới, thì đâu cần phải là “nhà trí thức” mới biết nước Mỹ bất hạnh!

Thiếu vắng ba điều cốt lõi của sự trường tồn trong thế giới văn minh thời nay của một dân tộc, Nước Mỹ tất phải suy vi, suy sụp, suy tàn, và sự suy vong là điều không thể nào không thành sự thật. Tất cả đều do chính Nước Mỹ đã tạo ra cái mà Nhà Phật gọi là biệt nghiệp vậy.

THIÊN ĐỊNH

Phần này xin được nói ngắn gọn, vì như ý ở trên thì khi đó là đại họa cho một dân tộc thì không thể liên hệ đến một cách tùy tiện tùy nghi tùy hứng. Vã lại, thông tin về khoa học thì có thể được kiểm chứng đầy đủ và rõ ràng trên internet nên những người Mỹ gốc Việt nếu đã biết được tiếng Mỹ và nếu thực sự quan tâm có thể tự tìm hiểu thêm rất dễ dàng chỉ với vài cái click chuột. Còn sau đây là những thông tin cực kỳ quen thuộc về các thảm họa thiên nhiên mang tính diệt vong sẽ xảy đến cho nước Mỹ.

Mọi người ắt không quên trận động đất năm 2004 mang tên Trận Động Đất Ấn Độ Dương, hoặc Trận Động Đất Sumatra-Andaman, mà người Việt gọi vắn tắt là Trận Động Đất ở Indonesia xảy ra ngày Chủ Nhật 26-12-2004, ở mức 9,3 độ Richter, gây ra trận sóng thần cao 30 mét quét qua các quốc gia Indonesia, Sri Lanka, Ấn Độ, Thái Lan, v.v., làm chết hơn 230.000 người. Điều khủng khiếp là sự rung lắc chấn động quá dữ dội của nó đến độ vừa làm trái đất bị lệch trục xoay 1cm, vừa làm tất cả các vết nứt của toàn bộ địa cầu dù trên bề mặt hay sâu thẳm dưới các địa tầng và đáy biển bị ảnh hưởng, sụt lún, chuồi trượt, sụp đổ, mà tất cả sẽ dẫn đến những thảm họa liên hoàn liên tục nhiều nơi trên thế giới. Nếu sự lệch trục khiến một phần mới ở địa cực phơi mình ra ánh nắng mặt trời dẫn đến gia tăng thêm sự tan chảy của băng vùng địa cực, khiến trầm trọng hơn sự dâng cao của mực nước biển, mà hậu quả là sự biến mất của những đảo quốc hay những vùng châu thổ sản xuất và cung cấp lương thực cho con người; thì sự nứt rách va tách của các địa tầng sẽ gây ra những trận động đất liên hoàn trên phạm vi toàn cầu gây hậu quả cực kỳ nghiêm trọng đến sự sinh tồn của nhân loại, mà nước Mỹ được cho là sẽ gánh chịu phần thảm khốc nhất. Ba cái tên cần được lưu ý gắn với các trận động đất nghiêm trọng có tác động đến Mỹ gồm:

1) Núi lửa Cumbre Vieja ở Đảo Canary trên biển Đại Tây Dương. Lịch sử về những trân động đất do Cumbre Vieja gây ra trong nhiều trăm năm qua kinh hoàng như thế nào, đều có trong các tài liệu. Trận động đất khủng khiếp ở Indonesia năm 2004 chấn động cả địa cầu có thể đã khiến Cumbre Vieja rùng mình và sẽ thức giấc sớm hơn, sẽ tạo nên cơn sóng thần cao đến 90 mét quét sạch bờ biển phía Đông Hoa Kỳ phá tan New York, Boston, Miami, v.v. , làm 1 triệu người chết trong vòng 30 giây [3]. Những chi tiết này hoàn toàn không phải là điều phóng đại, vì ngày 09-7-1958 trận động đất ở 8,3 độ Richter tại Vịnh Lituya, Bang Alaska, Hoa Kỳ đã gây ra trận sóng thần cao đến 516 (năm trăm mười sáu) mét, được xem như cao nhất mà con người biết đến trong thời hiện đại.

2) Đường Nứt San Andreas ở California, Hoa Kỳ. Đây là một cảnh tượng đáng sợ của thiên nhiên [4]  và dù có sự trấn an của các nhà địa chất, vẫn có sự quan ngại rằng sự rung lắc của trận động đất Indonesia 2004 rất có thể đã làm trầm trọng thêm vết nứt khủng khiếp này và khi đến thời khắc của đại họa thì California sẽ tách ra và chuồi trượt chìm xuống biển sâu. Sự hình dung này có thể đã ảnh hưởng đến việc tạo hình tương tự như trong bộ phim Hollywood mang tên  Ngày Tận Thế 2012.

3) Công Viên Quốc Gia Yellowstone [5] với suối phun nước nóng lừng danh Old Faithful. Điều tương tự như đã nêu trên có thể gây ra thảm họa tại đây, dù nhiều người trấn an rằng những trận siêu động đất kinh hoàng trong quá khứ của Yellowstone đã xảy ra với khoảng cách 800.000 năm giữa hai trận. Điều đáng lo vẫn còn đó, vì nền móng của trái đất đã không còn vững chắc như trước trận động đất 2004 ở Indonesia.

Nước Mỹ bất hạnh vì chất chồng những điều thật tồi tệ và đáng sợ từ thiên nhiên cằn cổi. Tân Thế Giới chỉ là cách gọi thậm xưng cho điều mới phát hiện, chứ không phải vì nó trẻ hơn Lục Địa Già.

Nước Mỹ sẽ bớt bất hạnh nếu mọi người nhập cư vào Mỹ, có quốc tịch Mỹ trở thành dân Mỹ đều có ý thức tu thân để thành công dân Mỹ tốt, yêu nước Mỹ, yêu thương người dân Mỹ, chung tay cùng dân Mỹ giúp chính phủ Mỹ điều nghiên các biện pháp quản lý rủi ro, phòng chống thiên tai hiệu quả, hoặc kết thân với quốc gia nào là “gốc” của mình để còn nơi chốn lui về tránh họa mai sau.

Người Mỹ mà cầm cái nùi giẻ màu vàng có ba sọc đỏ để la hét về nhân quyền này nọ của Việt Nam, đó không phải là người công dân của nước Mỹ vậy.

Ở Việt Nam, người dân gọi kẻ nào hay tụ năm tụ ba đứng ngoài đường kêu réo chửi rủa gia đình người khác đó là quân mất dạy, đồ vô giáo dục, và phường vô lại. Nước Mỹ chỉ cần biết dạy dân nhập cư về đạo đức và trách nhiệm công dân trước khi cấp phát quốc tịch là đã có thể có được những người dân Mỹ mới tuyệt vời có khả năng giúp Mỹ ngoi dậy được từ bùn lầy đại bại.

Nam-mô A-di-đà Phật.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] tất cả cho tổ quốc quyết sinh: đây là nhóm từ lập theo mẫu câu “Quyết tử cho tổ quốc quyết sinh” thuộc bản quyền của Đảng Cộng Sản Việt Nam

[2] Các bức thư của Hồ Chí Minh bằng tiếng Anh có đăng tại nguồn: www.historyisaweapon.com/defcon2/hochiminh/

[3] Nguồn: http://www.quakecasts.com

[4] Nguồn: http://SanAndreasFault.orghttp://geology.com

[5] Nguồn: http://edition.cnn.com/2012/08/30/us/wus-supervolcanoes-yellowstone/

Both comments and trackbacks are currently closed.