Phụ Nữ Việt Nam: Vấn Đề Tân Cổ Giao Duyên

Vào ngày Quốc tế Phụ nữ năm 2012 tôi có đăng trên Emotino một bài về phụ nữ Việt Nam. Hai năm đã trôi qua, và trong tháng 3 này của năm 2014 tôi nghĩ sẽ không phải là điều không thích hợp nếu chép lại nguyên văn bài viết ấy trên chính blog này.

Kính mời các bạn đọc qua và hãy nghĩ nhiều hơn, chính đáng hơn, và đúng hơn về người phụ nữ mà chúng ta cũng như xã hội cứ hay dùng lễ lộc kèm các lời nói quen thuộc đơn thuần lập đi lập lại xưng tụng hàng năm. Xin hãy nghĩ khác đi một chút, để làm khác đi một chút, để cuộc sống được tốt đẹp nhiều hơn.

Phụ Nữ Việt Nam: Vấn Đề Tân Cổ Giao Duyên

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

08-3-2012

Image

Tôi Và “Phụ Nữ Việt Nam”

Tôi được mấy đấng mày râu Âu Mỹ thuộc giới lãnh đạo các công ty nước ngoài kính nể vì mỗi khi có dịp trò chuyện là tôi thể hiện một cách gián tiếp mềm mỏng cái cá tính dân tộc chủ nghĩa tích cực cứng rắn (không phải “cực đoan”) và bài ngoại tích cực cứng rắn (không phải “cực đoan”). Không dễ đâu các bạn ạ vì thể hiện dân tộc chủ nghĩa cứng rắn một cách mềm mỏng không phải đơn giản như nhiều người cho rằng chỉ cần la toáng lên các khẩu hiệu chống đối vô nghĩa lý và gào thét các câu thóa mạ mà nội dung cùng chủng loại từ ngữ không có trong từ điển sử dụng của những người trên trước là chứng tỏ được ngay rằng mình ái quốc hay bài ngoại. Chỉ có sự hùng biện áp đảo và thắng thế mang tính phân tích, phê phán thật đúng đắn không chút thiên vị, thật đầy đủ dẫn chứng thông tin chính xác, gây được cơn địa chấn đối với những thành trì lý luận vững chắc của ngoại nhân về đất nước của họ, chính sách chính kiến chính phủ của họ đối với chính sách chính kiến chính phủ của mình, khiến niềm tin đầy tự hào của họ phải hoặc đổ sụp, hoặc chao đảo, hoặc lung lay nền móng không còn vững chãi, mới đúng là sự thể hiện khuynh hướng dân tộc chủ nghĩa tích cực và bài ngoại tích cực nơi ta. Phải nêu bật được cái hay trỗi vượt của đất nước mình, dân tộc mình, văn hóa mình, nói chung là mọi thứ của mình, thuyết phục đến nỗi ngoại nhân phải công nhận là hóa ra cái “hay” của họ chẳng bằng mình, thì đó mới chính là bài ngoại tích cực của thời đại mới, thời đại của văn hóa toàn cầu hóa đòi hỏi văn hóa tri thức cao hơn để vươn lên ấn cái văn hóa Âu Mỹ xuống vị trí lẽ ra nó đã phải ở đấy từ rất lâu. Một trong rất nhiều điều tôi nói với mấy “ông Tây” ấy là về Phụ Nữ Việt Nam.

Trong lần ăn trưa riêng với Ông Bill Clow, người Canada, Phó Tổng Giám Đốc Manulife phụ trách Kinh Doanh (tức Agency Operations), tại Nhà Hàng An Nam năm 2002, tôi có mang theo hồ sơ đất đai mới công chứng xong, định trước khi về Diamond Plaza sẽ ghé nhà đưa bà xã. Bill nhìn thấy và tò mò hỏi xem tên người lạ bên cạnh tên tôi trên bìa hồ sơ là của ai. Khi nghe nói đó là tên của vợ tôi, người đàn ông da trắng cao 1m85, nặng 86 k‎ý 40, không ria mép, hiền hậu, có 20 năm thâm niên tại tập đoàn Manulife Financial và rất được lòng của 7.000 đại lý Việt Nam ấy tròn xoe đôi mắt xanh ngạc nhiên hỏi tôi “how is it posible” (“sao lại thế được”) vì tên vợ tôi sao không có chữ Hoàng. Tôi lập tức giải thích rất nhiều cho Bill, rằng Vietnamese women retain their own maiden names, rằng for the wedding the bridegroom must come to the bride’s home to humbly request her family to allow him to take their daughter to the church or to his house for the solemn ritual, rằng these have been like this throughout the history of the country, rằng the flowers, the gifts, the well-wishing, and the flirtation we reserve for Vietnamese ladies on 08 March are just to make their favours accumulated now, then, and ever, rằng vv. và vv. Nghĩa là người phụ nữ Việt Nam lập gia đình vẫn giữ nguyên tên thời con gái của mình trên giấy tờ cá nhân chứ không mất tiêu giòng họ của cha như phụ nữ lấy chồng Âu Mỹ, thậm chí phụ nữ Âu Mỹ lấy chồng mấy lần là đổi họ mấy lần, có khi ghép họ chồng mới vào tên mà không bỏ họ của chồng trước. Nghĩa là phụ nữ Việt rất “có giá”, rất được tôn trọng, khi làm đám cưới thì chú rể phải đến tận nhà cô dâu mà đón dâu, rước dâu, chứ không bị đối xử “dưới cơ” như ở Âu Mỹ nơi mà chú rể trịch thượng đứng chờ bên trong nhà thờ, chờ bố hay chú hay cậu hay anh hay một người đàn ông trong thân tộc cô dâu đưa cô dâu đến nhà thờ, vào trong nhà thờ, dẫn đến tận bàn thờ “dâng” cho chú rể. Nghĩa là phụ nữ Việt Nam “độc lập” trong đám cưới khi đàng gái in thiệp cưới Vu Quy riêng và đàng trai in thiệp cưới Tân Hôn riêng, trong khi phụ nữ Âu Mỹ bị đối xử trịch thượng vì đám cưới thì chỉ có bên đàng gái in thiệp cưới mời chung hai họ và tất nhiên đài thọ chi phí in ấn (và…đãi tiệc). Nghĩa là phụ nữ Việt Nam sinh ra và lớn lên trong môi trường văn hóa thật bình đẳng và cao thượng vì bên đàng trai tuy trên nguyên tắc sẽ lo trọn hoặc phần lớn chi phí nhưng nếu bên đàng trai khó khăn về tài chính thì bên đàng gái sẽ giúp lo toan, không như phụ nữ Ấn Độ luôn luôn là gánh nặng của mẹ cha và không thể có chồng nếu không có của hồi môn, chưa kể giá trị của hồi môn phải tương xứng với nghề nghiệp của người mà mình muốn…cưới về làm chồng. Nghĩa là phụ nữ luôn được người đàn ông của mình gánh vác các việc đòi hỏi cơ bắp như xách va-li nặng, v.v., không “độc lập trái khoáy” như phụ nữ Tây phải mang ba-lô cồng kềnh nặng nề đẩy xe nôi trong khi ông chồng mặc quần đùi đeo ba-lô nhỏ xíu lửng thửng vừa đi vừa nhàn hạ đọc quyển Vietnam khi cùng gia đình du lịch thành phố Hồ Chí Minh theo kiểu sòng phẳng độc lập ai ăn gì thì trả tiền nấy và đồ ai nấy mang nấy vác. Nghĩa là ở Việt Nam có ngày Phụ Nữ Quốc Tế và ngày Phụ Nữ Việt Nam, và nhiều ngày khác để phụ nữ được vinh danh. Nghĩa là…và nghĩa là…

Tôi đã làm Bill choáng ngợp, không thể nói nên lời vì lượng thông tin ngồn ngộn mà tôi cung cấp. Ông nói quả thật Ông chưa từng biết các chi tiết ấy. Ông đã cho rằng phụ nữ của các chế độ phi tư bản rất cần được… “giải phóng” để được tự do, được tôn trọng, được bình đẳng như phụ nữ Âu Mỹ, chứ Ông đâu có ngờ phụ nữ Việt Nam có nhiều hơn cả sự bình đẳng. Ông cũng chưa từng biết về cái  gọi là dowry issue tức vấn nạn nhức nhối về của hồi môn ở Ấn Độ. Chỉ có một điều Bill vẫn không hiểu nổi là nếu vợ mình không đổi sang họ của mình thì làm sao người ta biết đó là vợ của mình. Ông kết luận rất trẻ thơ làm tôi bật cười (may mà lo nói chẳng ăn uống gì được nên chẳng có gì trong miệng để phải mắc cổ do nuốt trọng hay mắc cở do phun ra) rằng Ông không mong ở Canada sẽ giống như ở Việt Nam vì nếu thế thì đàn ông bên ấy hết làm chồng do vợ mang họ của bố vợ. Tôi có thể nói rằng phụ nữ Việt Nam khi vẫn giữ nguyên tên họ của mình lúc trở thành vợ đã chứng minh ngay từ xa xưa đến nay chưa bao giờ là tài sản hay vật sở hữu của người chồng, vì nếu thay tên theo họ chồng ắt khiến biết đâu có vài ba người nào đó trong số bao tỷ con người trên hành tinh này liên tưởng đến Miền Viễn Tây Hoa Kỳ nơi bò phải được đóng dấu vào mông để xác định chủ quyền của một trang chủ…

Tôi Và “Phụ Nữ Việt Nam Thành Đạt”

Vài năm trở lại đây tôi rất dị ứng với mấy chương trình Tivi về “Phụ Nữ Thành Đạt”, nào là phỏng vấn Phụ Nữ Thành Đạt, nào là giới thiệu y phục dành cho Phụ Nữ Thành Đạt, nào là giới thiệu nữ trang dành cho Phụ Nữ Thành Đạt, v.v., mà đối tượng được các phóng sự nhắm đến tất nhiên toàn là các nữ doanh nhân. Nếu mỗi đài truyền hình lớn của nhà nước đều có phòng tuyên giáo (tuyên truyền và giáo dục) thì ắt phòng này đã không cho rằng nội dung của các phóng sự do phòng khác thực hiện không cần phải mang nội hàm tuyên truyền giáo dục chăng?  Các nữ sinh bị định hướng lệch lạc rằng chỉ có là nữ doanh nhân mới có hy vọng thành Phụ Nữ Thành Đạt, và như thế thì sẽ không còn những nữ giáo viên, những nhà hóa học nữ, những nhà vật lý nữ, những nữ y tá, những nữ cảnh sát, những nữ kế toán, v.v. Đó là chẳng ai còn nghĩ đến một sự thật mang tính chân lý của muôn đời là bà-mẹ-nội-trợ-buôn-gánh-bán-bưng-nuôi-đàn-con-thành-nhân-chi-mỹ-trở-thành-nhân-tài-đất-nước mới là người phụ nữ đáng tôn kính hơn gấp vạn lần người phụ nữ được tôn vinh thành đạt chỉ vì làm tổng giám đốc một tổng công ty lớn của Việt Nam. Giải phóng phụ nữ lẽ ra phải là: trao cho người phụ nữ quyền quyết định đi làm việc hay làm nội trợ, thay vì chỉ có vế trước. Người phụ nữ chỉ có thể thực thi quyền tự do làm nội trợ chăm sóc con cái, nuôi dạy con cái nên người, nếu người chồng nhận được phụ cấp cho người vợ nội trợ (trước 1975 các công ty ở Sài Gòn thực hiện chế độ lương và phụ cấp như thế). Người phụ nữ sẽ buộc chấp nhận một quyền tự do duy nhất là phải đi làm để có thể cùng chồng nuôi ăn con hay đàn con, đóng học phí cho con hay đàn con chứ không chăm sóc và nuôi dạy con cái nên người, chưa kể trực tiếp gây ra gánh nặng thất nghiệp, vấn nạn việc làm cho chính phủ khi người phụ nữ phải tự do làm việc nhưng lại không có việc làm. Tế bào gia đình không còn vững chắc khi con cái được giao cho nhà trẻ hay người giúp việc. Gánh nặng tổ chức nhà trẻ trở thành vấn nạn quốc gia. Và con cái nhà nghèo lớn lên với tính nết của các bà chủ nhà giữ trẻ, còn con cái nhà giàu lớn lên với tính nết của các bà giúp việc. Còn xã hội ngày càng có nhiều lời than vãn về giới trẻ.

Sẽ là điều kỳ diệu tuyệt vời nếu những Phụ Nữ Thành Đạt (và những doanh nhân thành đạt là đấng lang quân của các phụ nữ thành đạt) đang quản lý doanh nghiệp đồ sộ với nhiều trăm nhiều ngàn nữ công nhân bớt giờ làm việc của các công nhân này để họ có thêm một ít thời gian cho hạnh phúc lứa đôi, một ít thời gian cho những chăm sóc yêu thương dành cho những đứa con quý như báu vật của họ, vì chỉ cần một ít thời gian như thế thôi, xã hội Việt Nam có cơ may có được những công dân hạnh phúc vì lớn lên từ sự gần gũi nhiều hơn với cha mẹ. Và người Phụ Nữ Thành Đạt sẽ mang ý nghĩa mới: người thành công trong đem lại cuộc sống tốt hơn, hạnh phúc hơn cho nhiều người phụ nữ hơn.

Công-Dung-Ngôn-Hạnh là bốn nội dung trụ cột tự nhiên trong vô số điều tự nhiên, bình thường trong vô số điều bình thường, ngày xưa người nữ trau giồi, và người nam dùng đặt chuẩn, với chữ Công trước đây hàm chứa nghĩa của sự quán xuyến nội trợ và nuôi dạy con thơ còn ngày nay mang luôn ý nghĩa giỏi việc nước (tức việc…công ty) đồng thời đảm việc nhà.

Phụ Nữ Thành Đạt là một nội dung bộc phát ngoài khuôn khổ tự nhiên, tự dưng thành điều liên quan duy nhất đến thương trường ngày nay được tung hê ồ ạt trên các phương tiện truyền thông đại chúng và phim ảnh, tách khỏi nội dung ngày càng dày đặc của chữ Công, lấn át chữ Công, che khuất mất chữ Công.

Giá như có Tân Cổ Giao Duyên để người Phụ Nữ Thành Đạt đồng thời là người xem trọng Công-Dung-Ngôn-Hạnh để trở thành tấm gương thực sự của mọi người.

Một Phụ Nữ Thành Đạt của sản phẩm Collagen kỳ lạ đã vắng mặt lạ kỳ trong ngày Phụ Nữ 08 tháng 3 kỳ vĩ này. Mong sao Bà sẽ khỏe trở lại và quay trở lại để duy trì trở lại sự quảng cáo kỳ lạ về Collagen lạ kỳ, duy trì cái lý do tốt đẹp nào đó mà Bà đã vin vào đấy để tổ chức đám cưới cực kỳ đẹp tốt đến độ trên cả xa xỉ xa hoa cho con trai, và duy trì được danh vị vinh dự một Phụ Nữ Thành Đạt đang được nhiều trăm công nhân và nông dân mòn mõi ngóng trông ở miền Tây Đô một thời vang bóng.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Image

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.