Thế nào là Tự Do – Dân Chủ

Hoàng Hữu Phước, MIB

Tôi có bài viết mang tựa đề “Tự Do – Dân Chủ” đăng trên Emotino trưa ngày 18-5-2010. Nay thấy có vài người vẫn chưa hiểu thế nào là “dân chủ”, thế nào là “tự do”, từ đứa học trò thơ dại ngây ngô ngây thơ hay cậu (hay cô) sinh viên đầu óc còn bấn loạn vì tuổi teen còn lo cắm đầu mãi nhìn ngón chân cái, cho đến đảng viên kỳ cựu của Đảng Cộng Sản Việt Nam hay các quan chức Chính phủ đã về hưu hay sắp về hưu do không biết bơi sợ bị chìm nghỉm vào đại dương quên lãng của thế giới quyền lực đã từng giúp họ có nhà cao cửa rộng, dẫn đến các hành vi hành động điên rồ và các phát biểu phát kiến điên khùng điên dại về những vấn đề mà bản thân họ phải học thêm khoảng ít nhất 60 năm mới may ra hiểu được điều cơ bản, tôi thấy mình nên đăng lại bài cũ này để rộng đường dư luận.

Tự Do – Dân Chủ

Hoàng Hữu Phước, MIB

12:29  18-05-2010

 Image

Tình hình biến động chính trị – xã hội ở Thái Lan liên tục từ 2008 đến nay khiến tôi nhớ lại cuộc nói chuyện về “tự do – dân chủ” bên lề Hội Nghị ACMECS III và CLMV IV tại Hà Nội, ngày 4-7 tháng 11 năm 2008, với một viên chức An Ninh Thái Lan. Anh này có vẻ như tổ tiên là người Ấn Độ di dân đến Thái Lan hàng trăm năm trước, người cao gầy, mảnh khảnh, thư sinh – đúng dáng dấp của những ai thuộc “công tác đặc biệt – mật vụ” –  nói tiếng Anh thật nhỏ nhẹ. Anh xin lỗi tôi vì anh không thể cho biết tên và quân hàm, không bao giờ có “danh thiếp”, và chỉ cần nhìn hai chiếc bộ đàm lớn và nhỏ ngay tầm tay anh cùng hai nữ nhân viên Thái đeo bộ đàm nhỏ trên ve áo khoác đen, đứng sau anh chờ lệnh “sếp” là tôi có thể đoán anh nếu không là chức sắc an ninh cao cấp thì chí ít cũng phụ trách an ninh chung cho Thủ Tướng Thái Lan cho chuyến hội nghị này. Chỉ tình cờ mà tôi gặp anh, khi nhìn quanh thấy có đoàn … “thương nhân” Thái đa số là “nữ doanh nhân” trẻ đẹp nên đến định trao đổi danh thiếp trò chuyện kết thân, không ngờ đã tiếp cận số cán bộ đặc vụ Thái trang bị bộ đàm và ắt hẳn có cả … Muoy Thái hay Kick-boxing để thay cho vũ khí hỏa lực cá nhân!

Lỡ phóng lao phải theo lao, tôi định giả lả nói vài câu rồi qua khu vực doanh nhân “thực thụ” Thái khác, nên ngỏ ý thông cảm cho công việc căng thẳng của anh và các cô đội lốt doanh nhân, trong thời điểm tại Thái Lan có những xáo trộn chính trị-xã hội như biểu tình, chiếm sân bay, v.v., do xung đột giữa các đảng phái của một nước “đa đảng” gây ra, từ cuộc khủng hoảng 2005-2006 khi PAD (Đảng Liên Minh Nhân Dân Vì Dân Chủ) tức “phe áo vàng” chống lại chính phủ của Đảng Thai Rak Thai của Thủ Tướng Thaksin Shinawatra, đến lúc bùng nổ sự đối đầu 2008-2010 giữa PAD và Đảng PPP (Quyền Lực Nhân Dân) của các Thủ Tướng Samak Sundaravej và Somchai Wongsawat, và sau này là với Thủ tướng Abhisit Vejjajiva của Đảng Dân Chủ và UDD tức Mặt Trận Dân Chủ Quốc Gia Thống Nhất Chống Độc Tài tức “phe áo đỏ” ủng hộ Thủ tướng bị lật đổ là Ông Thaksin Shinawatra. Không ngờ sự nắm thông tin khá tường tận của tôi đã khiến viên chức này phạm phải một lỗi cấm kỵ đối với “mật vụ” là … nói nhiều trong lúc thi hành nhiệm vụ bảo vệ yếu nhân. Anh đã lập tức nói say sưa như một chuyên gia PR về thương hiệu quốc gia, rằng anh tự hào vì Thái Lan đã liên tục có những biến động chính trị-xã hội như thế, rằng đó mới chính là thể hiện mạnh mẽ nhất về “tự do và dân chủ” ở Thái Lan, rằng “tự do và dân chủ” Thái mới là khuôn mẫu l‎ý tưởng cho một thực thể quốc gia hùng mạnh lãnh đạo khu vực, rằng Thái Lan nhờ vậy sẽ trở thành một cường quốc với một nền “dân chủ” thực thụ và “tự do” thực thụ. Một tràng tiếng Thái vang lên từ bộ đàm của một “nữ doanh nhân” và cô gái trẻ đẹp miệng cười nhưng mắt không cười này nghiêng người nói nhỏ vào tai nhà hùng biện, khiến anh học trò của Cicero này đứng bật dậy như có sức thôi tống từ hỏa tiển đẩy tàu con thoi rời bệ phóng, song vẫn có đủ sự lịch lãm chuyên nghiệp của một mật vụ cao cấp khi thốt lời xin lỗi tôi cùng lúc với lúc anh rời bệ phóng bay mất hút vào đám đông.

Tôi nghĩ anh cũng như nhiều người Thái đã có định kiến hẹp về từ “freedom and democracy” – và nhiều người Việt đã có định kiến hẹp về “tự do và dân chủ”. Tôi muốn nói với anh rằng democracy là một thể chế chính trị do người dân tham gia cai trị thông qua các đại biểu do họ bỏ phiếu bầu lên, tuân theo ý kiến đa số, và ý kiến từng cá nhân được tôn trọng. Vì vậy, hầu như bất kỳ quốc gia nào cũng là democracy, và sự khác biệt chỉ là ở mức độ (chẳng hạn Thụy Điển là quốc gia có mức độ democracy cao nhất, và thấp nhất là Triều Tiên – theo Chỉ Số 2008 về democracy), hoặc ở hình thức tự xưng hay không tự xưng (thí dụ trên toàn thế giới chỉ có Vatican, Saudi Arabia, Myanmar, và Brunei là 4 thực thể công khai không dùng danh xưng democracy). Điều chính yếu tạo ra sự khác biệt, do đó, là ý thức công dân về các cụm không thể tách rời gồm (a) quyền lợi công dân  & nghĩa vụ đối với quốc gia, (b) ‎ý kiến cá nhân được lắng nghe & ý kiến thiểu số chỉ có giá trị tham khảo – nếu thực sự có giá trị, (c) ý kiến cá nhân, ý kiến thiểu số, kể cả ý kiến đa số cũng không được đặt trên sự an nguy và sinh tồn của quốc gia-dân tộc, (d) ý kiến liên quan đến sự an nguy và sinh tồn của quốc gia đều nhất thiết phải do những công dân đoan chính và liêm chính có học thức và được đa số dân chúng biết đến và kính trọng đề đạt theo đúng khuôn khổ luật định hay mặc định xã hội và bằng các phương tiện văn minh như truyền thông đại chúng,, và (e) quốc gia là một thực thể tồn tại song hành cùng các thực thể quốc gia khác.

Diễn giải thêm cho 5 điểm căn cơ của “tự do và dân chủ” nêu trên, chúng ta có thể thấy rằng

(a) Quyền lợi công dân  & nghĩa vụ đối với quốc gia là hai thành tố của một quyền duy nhất vì không thể dựa vào những “quyền” được ghi trong Hiến Pháp hay quy định bởi pháp luật mà người dân có “quyền” thực hiện “quyền” ấy khi bất chấp nghĩa vụ phải góp phần ổn định tình hình chung của quốc gia;

 (b) Ý kiến cá nhân được lắng nghe & ý kiến thiểu số chỉ có giá trị tham khảo – nếu thực sự có giá trị, vì nếu không, sẽ chỉ có bất ổn và bạo loạn;

(c) Ý kiến cá nhân, ý kiến thiểu số, kể cả ý kiến đa số cũng không được đặt trên sự an nguy và sinh tồn của quốc gia-dân tộc, nghĩa là ngay cả trường hợp các bô lão toàn quốc tại Hội Nghị Diên Hồng không ủng hộ “chiến” thì vương triều phong kiến độc tài Nhà Trần vẫn phải tự quyết vì vận mệnh cả quốc gia không bao giờ nằm trong duy chỉ các “ý kiến” của người dân;

(d) Ý kiến liên quan đến sự an nguy và sinh tồn của quốc gia đều nhất thiết phải do những công dân đoan chính và liêm chính có học thức và được đa số dân chúng biết đến và kính trọng đề đạt theo đúng khuôn khổ luật định hay mặc định xã hội và bằng các phương tiện văn minh như truyền thông đại chúng, vì rằng không thể phủ nhận có những nhóm người nhận tiền để rước voi về giày mả tổ, gây rối – bằng biểu tình ôn hòa hay bằng bạo loạn – phục vụ ý đồ của hoặc ngoại bang hoặc một cá nhân hay một nhóm cá nhân; và

(e) Quốc gia là một thực thể tồn tại song hành cùng các thực thể quốc gia khác, nên bất kỳ những hành vi tương tự như việc dân Thái theo PAD triển khai Chiến Dịch Hiroshima chiếm đóng phong tỏa sân bay Suvamabhumi ngày 25/11/2008, gây họa cho bao du khách nước ngoài, là việc không thể chấp nhận được, tỷ như văn hóa văn minh không cho phép một gia đình gấu ó nhau được làm phiền hàng xóm chung quanh, thậm chí bằng quát tháo to tiếng hay ngăn chặn lối đi trong ngõ ngách.

Tự do-dân chủ, do đó, là quyền lợi và môi trường văn minh mà những công dân văn minh có văn hóa cao tại một quốc gia văn minh có văn hóa cao và có quyền lực trấn áp bảo vệ tính văn minh văn hóa cao của nước nhà được hưởng trong những hoàn cảnh thuận lợi của quốc gia.

Không có sự suy nghĩ thấu đáo về tự do-dân chủ, không có cái chánh tâm về tự do-dân chủ, không có cái chánh đạo về tự do-dân chủ, thì những cái loa kêu gào về tự do-dân chủ chỉ thuần xách động bạo loạn với tà tâm và tà đạo.

Quyền lợi và hy sinh quyền lợi là hai mặt của chỉ một vấn đề duy nhất: tư cách công dân thực thụ của bất kỳ quốc gia nào tự xưng có tổ tiên cao đẹp và lịch sử hào hùng. Nếu không có bao vạn người con trai duy nhất của bao vạn giòng họ Việt Nam hy sinh quyền lợi được miễn nghĩa vụ quân sự thì đất nước này có tồn tại được trước sự xâm lược của Trung Quốc trên toàn tuyến biên giới phía Bắc và tay sai của chúng là Khmer Đỏ trên toàn tuyến biên giới Tây Nam để ngày nay Việt Nam có cảnh thanh bình, phát triển kinh tế đẹp giàu, để những người còn sống và con cháu của họ ngày đêm tìm hiểu về quyền lợi công dân?

Đó là suy nghĩ của tôi, một công dân bình thường, không đảng tịch, của Việt Nam, mà rất tiếc anh đã không có thời gian nán lại để nghe tôi nói.

Thôi thì biến loạn của Thái Lan có kéo dài đến đâu cũng không thể nào gọi là miên viễn. Tôi chỉ mong sao anh khỏe mạnh, bình an, làm tốt công tác cận vệ cho các đời Thủ Tướng nước anh, để may ra có ngày chúng ta còn gặp lại, không phải để tôi tranh luận tiếp về “freedom và democracy”, không phải để nhìn trán của anh xem anh trẻ hơn tôi nhưng có ít nếp nhăn như tôi không, và cũng để lặng im nhìn lại xem ngần ấy thời gian đã qua, những gì đã xảy ra ở Thái Lan đã có làm cho anh trở nên ngang hàng với bậc thầy hùng biện Marcus Tullius Cicero của Cổ La-Hy.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Các bài viết sắp đăng:

1)      Báo Tuổi Trẻ

2)      Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Đệ Trình Quốc Hội Dự Thảo Dự Án Luật Biểu Tình

3)      Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Về Nửa Nhiệm Kỳ Đầu Phục Vụ

4)      Hội Chứng Dê Tê Cu và Hội Chứng Dê Trớt Quớt (The DTQ Syndrome)

5)      Dương Trung Quốc Và Kỳ Án Liên Quan Đến Trụ Sở Tòa Soạn Tạp Chí “Xưa Và Nay” Tại Thành Phố Hồ Chí Minh

6)      Quyền Lực Lê Như Tiến

7)      Công Trạng Nguyễn Minh Thuyết

8)      Kiến Thức Trương Trọng Nghĩa

9)      Khẩu Khí Đặng Ngọc Tùng

10)  Nhà Tư Vấn Chính Sách Hoàng Hữu Phước Phân Tích Về Sự Thất Bại Của Đề Án Chính Quyền Đô Thị Của Thành Phố Hồ Chí Minh

11)  Báo Người Lao Động

12)  Giá Như Còn Đó Những Người Nghèo Xưa

13)  Lời Cảnh Báo Nghiêm Trọng Dành Cho Các Du Học Sinh Việt Nam Tại Anh-Mỹ

14)  Nhà Tư Vấn Kinh-Thương Hoàng Hữu Phước Nói Về Xe Tay Ga

15)  Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Tiếp Lời Phó Thủ Tướng Vũ Đức Đam Về University

16)  Thế Nào Là Nhân Quyền

17)  “Nhà Sử Học” Hoàng Hữu Phước

18)  Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Đặt Vấn Đề Đâu Là Sự Thật Về Sự Cố Ở Cần Giờ

19)  Thế Nào Là Thời Trang

20)  Sức Mạnh Lạ Lùng Của Khách Hàng Việt Đối Với Thế Giới Công Nghệ

21)  Giới Thiệu Blog Mới: Nhà Tư Vấn Kinh-Thương Hoàng Hữu Phước và Thế Giới Kinh Doanh

22)  Giới Thiệu Blog Mới: Giáo Sư Hoàng Hữu Phước và Tiếng Anh

23)  Báo Sài Gòn Tiếp Thị

Trân trọng kính mong được độc giả đến tìm đọc và giới thiệu cho nhiều người cùng đọc.

Các bài viết có thể sẽ không theo thứ tự trước-sau hoặc sẽ có thêm các bài viết khác ngoài danh mục chen vào mà không được thông báo trước.

Both comments and trackbacks are currently closed.