Nước Mỹ Vỡ Vụn

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Image

Trên đây là lá cờ của nước Cộng Hòa Texas còn gọi là lá cờ Burnet từng bay phất phới trên bầu trời Texas từ năm 1836 đến năm 1839.

Sau khi đăng bài Nước Mỹ Bất Hạnh trên blog này và trên blog đồng hành ở worldpress.com với nội dung nêu những tai ương khủng khiếp chắc chắn một tỷ phần trăm tức 1,000,000,000% sẽ đến với nước Mỹ từ thiên nhiên làm vỡ toang nước Mỹ về địa tầng địa mạo , và những thất bại thê thảm từ nguồn nhân lực nhập cư do chính sách tệ tồi, tôi viết tiếp bài này về một bất hạnh khác sẽ làm nước Mỹ vỡ vụn về địa lý địa dư địa chính trị: phong trào ly khai rầm rộ đòi độc lập tách khỏi Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

Lá cờ của Cộng Hòa Texas (cờ xanh, sao vàng) ở trên về hình thức rất giống với lá cờ của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (cờ đỏ, sao vàng), nhưng chứa đựng một lịch sử bi tráng kiên trì của vùng đất luôn nấu nung sôi sục khát vọng ly khai khỏi Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ qua những biến loạn trong những mốc thời gian mà gần đây nhất là vào các năm từ 1997 đến nay. Texas kiêu hãnh ngạo mạn luôn treo lá cờ của mình trên cột cờ Texas đứng riêng song song ngang hàng bên cạnh cột cờ Hoa Kỳ, trong khi tại tất cả các tiểu bang khác thì theo đúng quy định phải treo trên cùng một cột cờ với lá cờ Mỹ ở trên và cờ tiểu bang ở dưới. Và chỉ 16 năm sau khi sáp nhập vào Hoa Kỳ, người dân Texas đã bắt đầu tiến trình gian khổ hàng trăm năm cho đến tận ngày nay để mong thoát khỏi chiếc thòng lọng nô dịch liên bang.

Image

Không chỉ có Texas muốn trở lại tư thế và phẩm giá một quốc gia độc lập, mà sự bất mãn của người dân của tất cả các tiểu bang khác đối với nhà nước liên bang Hoa Kỳ cũng đã luôn khiến nước Mỹ buộc phải đương đầu với nguy cơ ngày càng rõ nét và dứt khoát của sự đồng loạt ly khai. Trang web WND ngày 11-12-2012 đã từng viết rằng phong trào ly khai đã lan nhanh như trận cháy rừng đến 34 tiểu bang Louisiana, Alaska, Utah, Wyoming, California, Delaware, Nevada, Kansas, Ohio, South Dakota, West Virginia, Nebraska, Pennsylvania, Arizona, Oklahoma, Arkansas, South Carolina, Georgia, Missouri, Tennessee, Michigan, New York, Colorado, Oregon, New Jersey, North Dakota, Montana, Indiana, Mississippi, Kentucky, Florida, North Carolina, Alabama và Texas. Trong khi đó, trang chuyên đề chính trị Huffington Post ngày 14-11-2012 đã từng chạy tít rằng dân chúng tại tất cả 50 tiểu bang đều đã nộp đơn xin tách khỏi Hoa Kỳ.

Trong một diễn biến mới nhất sau sự việc Crimea tách khỏi Ukraine qua cuộc trưng cầu dân ý để tái sáp nhập vào Nga, Đài Tiếng Nói Nước Nga ngày 20-3-2014 đưa tin nói rằng 29 tiểu bang Mỹ như chịu tác động dây chuyền đã tích cực sôi động đẩy mạnh việc tách khỏi Hoa Kỳ. Và trong khi tờ Thời Báo Washington ngày 25-3-2014 xem việc tiểu bang Alaska quyết liệt đòi tách ra khỏi Hoa Kỳ để tái sáp nhập vào Nga với khẩu hiệu “Alaska back to Russia” là sự kiện phải quan tâm thì giới truyền thông Âu Mỹ lại xem việc Disunited States of America (cách chơi chữ: United States of America tức Liên Minh Các Nhà Nước Mỹ, tức Liên Hợp Các Tiểu Quốc Hoa Kỳ, tức cái mà người Việt hay gọi sai theo tiếng Tàu là Hợp Chủng Quốc hay Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ; và Disunited States of America sẽ có nghĩa là Các Nhà Nước Mỹ Phân Ly hoặc nói theo tiếng Tàu sẽ là…Tách Chủng Quốc Hoa Kỳ còn tiếng bình dân Việt có thể là Liên Bứt Nước để khỏi lộn với…Liên Hợp Quốc) dẫn đến việc trang web của tổ chức Hồi Giáo Hamas ghi rằng ngay cả dân toàn Dãi Gaza cũng muốn thành quốc gia độc lập thuộc Liên Bang Nga là tin chấn động, dù biết rằng hiện có 50.000 phụ nữ Nga lập gia đình với người Palestine trong khi Nga luôn tuyên bố sẽ bảo vệ người Nga ở bất kỳ nơi nào trên toàn thế giới mà những người dân Nga ở Palestine này đang bị Israel đe dọa, hù dọa, lấn chiếm, lấn xâm.

Nổi bật tương tự như Texas là phong trào đòi ly khai khỏi Hoa Kỳ của Vermont để lập Nền Đệ Nhị Cộng Hòa Vermont độc lập như thời 1777-1791 vì từ sau khi nước Cộng Hòa Vermont Đệ Nhất năm 1791 đồng ý gia nhập liên bang Hoa Kỳ cho đến nay người dân đã không còn có thể chịu đựng lâu hơn sự suy đồi suy yếu suy tàn của chính phủ liên bang Mỹ. Thông tin về Vermont có thể được kiểm chứng dễ dàng với công cụ tìm kiếm Google.

Nước Mỹ rồi sẽ bị chia tách thành nhiều hơn 1 quốc gia:

Image

Những điều lợi và hại từ sự việc trên có thể được nêu lên ở các điểm chính sau:

Điều lợi:

1) Các “quốc gia độc lập” sẽ có được sự công bằng trong thụ hưởng từ các nguồn lợi và nguồn lực của riêng mình. Thí dụ như trường hợp của Texas đã luôn hứng chịu những thiệt thòi: là tiểu bang có phúc lợi y tế tồi tệ nhất Hoa Kỳ với 22,5% người dân không có bảo hiểm y tế, và đồng thời có tỷ lệ cao nhất nước về số trẻ em, người thất nghiệp, người già không có bảo hiểm y tế, do ngân sách chu cấp bất công và nhỏ giọt theo cơ chế xin-không-cho của liên bang (kém hơn cơ chế xin-cho của Việt Nam).

2) Các tiểu bang thực thi được quyền tự quyết hiến định để tách khỏi liên bang trong hòa bình (không cần mời các nhà tư vấn Việt Nam sang giúp thành lập các Mặt Trận Giải Phóng) mà chính quyền liên bang đã luôn trước đây sử dụng vũ lực đề trấn áp còn nay lại luôn sử dụng biện pháp tu từ hùng biện để bác bỏ. Việc Mỹ hù dọa mạnh tay với Nga trong vấn đề Crimea vừa qua tách khỏi Ukraine để tái sáp nhập vào Nga là nhằm răn đe các mầm mống ly khai từ trong chính nội tình Hoa Kỳ cũng như từ nội tình nước Anh trước phong trào rầm rộ đòi ly khai của Tô Cách Lan tức Scotland khỏi Vương Quốc Đại Anh Và Bắc Ái Nhĩ Lan mà cuộc tổ chức trưng cầu dân ý sẽ xảy ra vào tháng 9-2014 tới đây, hay nội tình của Tây Ban Nha với vấn đề Xứ Basque và tại khắp các quốc gia Âu Châu đang có nguy cơ xé toang Liên Minh Phòng Thủ Bắc Đại Tây Dương (nói theo ngôn ngữ Việt Nam Cộng Hòa, chứ còn theo tiếng Việt hiện đại thì gọi là Tổ Chức Hiệp Ước Bắc Đại Tây Dương) chứ không phải Crimea sai hay Nga không đúng; và sự cứng rắn bản lĩnh của Nga chính là sự động viên cực kỳ cần thiết cho dân chúng 50 tiểu bang của Hoa Kỳ đòi hỏi quyền tự quyết ly khai theo Hiến Pháp Hoa Kỳ.

3) Các “quốc gia” mới từ sự tan rã của đế chế Hoa Kỳ sẽ phát triển mạnh mẽ, cạnh tranh mạnh mẽ, làm thay đổi tận gốc rể diện mạo địa chính trị trên toàn thế giới với hàng chục “tân quốc gia” , hàng chục “tân chính phủ” tác động đến cán cân lực lượng khu vực, châu lục, và quốc tế.

4) Dân chúng ở các “tân quốc gia” sẽ có nhiều “tân đảng” thay vì bị khống chế bởi chế độ lưỡng đảng của Hoa Kỳ, nhờ vậy nhiều người Mỹ gốc khác có cơ hội trở thành lãnh đạo tối cao (tổng thống) các đất nước mới của họ thay vì là dân quèn của 50 tiểu quốc dưới quyền một tổng thống liên bang chẳng ra gì ngồi mát ăn bát vàng trọn đời.

5) Sự thành công – nếu đạt được – của 50 tiểu bang Hoa Kỳ trong việc hình thành 50 quốc gia độc lập sẽ giúp xóa sổ tên đế quốc cao-bồi chăn bò sen-đầm quốc tế Mỹ, đồng thời giúp làm lung lay nền móng có thể dẫn đến sự tan rã của một tên đế quốc khác vốn là hậu duệ của Tần Thủy Hoàng đang xưng hùng xưng bá đòi chiếm Đông Hải và Biển Đông (đã, đang, và sẽ phải đương đầu với các phong trào ly khai đòi thành lập các tân quốc gia như Cộng Hòa Liên Bang Uyghurstan, Cộng Hòa Nam Mông Cổ, Vương Quốc Tây Tạng, Cộng Hòa Hong Kong, Mãn Châu, Taiwan Gaoshan, Attaccia Korea, và Cộng Hòa Macau), để thế giới chỉ còn ba nhóm quyền lực là một liên bang Nga hòa hợp hùng cường dũng mãnh mang tính khu vực, một liên minh Châu Âu thiếu tài nguyên nhất là khí đốt nhưng dồi dào sự gấu ó và mất đoàn kết mang tính châu lục, và một liên minh Việt Nam trí tuệ gồm Việt Nam và các quốc gia có tổng thống là người gốc Việt mang tính toàn cầu phi châu lục. Và đương nhiên cả hai nhóm quyền lực khu vực lại ở xa Việt Nam nên khó trực tiếp đe dọa sự sinh tồn của dân tộc và đất nước Việt Nam trong khi liên minh Việt trải dài khắp châu lục khiến sự sử dụng quân đội trấn áp, răn đe, hoặc tổng lực tiểu trừ được thực hiện ở thế thượng phong.

6) Toàn Châu Âu khiếp đảm trước sự vùng lên của Crimea ly khai khỏi Ukraine để tái sáp nhập vào Nga, đơn giản vì Châu Âu sẽ phải đương đầu với nội tình của chính họ khi từng quốc gia một đã, đang, và sẽ phải vất vả đối phó với sự ly khai, đòi độc lập của các phong trào thành lập các tân quốc gia, như Ý (đòi thành lập nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Sardinia, Nhà Nước Tự Do Nam Tyrol, và Đệ Tam Cộng Hòa Veneto), Áo Quốc (Carinthia và Nam Tyrol), Bỉ (Flanders và Wallonia), Đan Mạch (Bornholm và Đảo Quốc Faroe), Phần Lan (Aland, Sápmi, và Cộng Hòa Tây Karelia), Pháp (Brittany, Cộng Hòa Liên Bang Occitania, Alsace, Catalonia, Nice, Savoy, Normandy, Vùng lãnh thổ hải ngoại như French Polynesia, Moorea và Tân Caledonia), Đức (Bavaria, Sorbia, Đông Frisia, Nam Schleswig và Bắc Frisia), Hà Lan (Frisia), Na Uy (Sápmi, Svalbards & Jan Mayen, và Dzan Mayensky thuộc Nga), Ba Lan (Thượng Silesia), Bồ Đào Nha (Azores), Tây Ban Nha (Đảo Quốc Canary, Andalusia, Aragon, Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Asturias, Đảo Quốc Balearic, Xứ Basque, Cộng Hòa Catalonia, Castile & León, và Cộng Hòa Galicia), Thụy Điển (Sami và Scania), Ukraine (Carpathian Ruthenia), Vương Quốc Đại Anh Và Bắc Ái Nhĩ Lan (Anh Quốc, Tô Cách Lan, Cornwall, Mercia, Yorkshire, Ulster, Orkney, Shetland, Ngoại Hebrides, Monmouthshire, Wales, Đảo Quốc Channel, Bailiwick of Guernsey, Jersey, Isle of Man, các vùng lãnh thổ hải ngoại như Gibraltar, Anguilla, Bermuda, Montserrat, và Turks & Caicos Islands), v.v.. Trong khi đó tại vùng Bắc Mỹ, Canada cũng có các vùng đòi ly khai thành lập các nhà nước như Alberta, Cascadia, Quebec, Saskatchewan, Tây Canada, Nunavut, Nunavik, Nunatsiavut, và Inuvik Region. Riêng Hoa Kỳ ngoài việc nhiều chục tiểu bang đòi tách ra thành các quốc gia độc lập còn có các phong trào đòi thành lập nước Cộng Hòa Lakotah, Cộng Hòa Tân Afrika (các bang tập trung dân Mỹ gốc Phi), Liên Quốc Aztlán, Guam, Northern Mariana Islands, và Samoa. Tất cả sẽ như sự thấu thị của Lăng Tần trong một bài viết trước đây rằng Liên Hợp Quốc sẽ bị xóa sổ và thay vào đó là một liên minh mới với sự tham dự của hàng trăm tân quốc gia và theo một trật tự thế giới mới. Điều thú vị nhất là đã và đang có các đấu tranh đòi thành lập các nước “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa” như đã liệt kê ở trên (trong nội tình nước Ý và Tây Ban Nha).

Image

7) Nếu như sự ngu-xuẩn-không-bút-mực-nào-tả-xiết của Mỹ và NATO khi tìm cách lật đỗ tổng thống dân cử của Ukraine để cô lập Nga theo chủ trương bài Nga đã tạo điều kiện bằng vàng cho vùng Crimea chiến lược tiến hành trưng cầu dân ý, tuyên bố độc lập khỏi Ukraine và xin tái sáp nhập vào Nga, thì sự ngu-xuẩn-không-bút-mực-nào-tả-xiết tiếp theo của Mỹ và Châu Âu là đã tiến hành cấm vận kinh tế Nga để trừng phạt Nga và không công nhận giá trị cuộc ly khai của Crimea lại đã tạo điều kiện bằng vàng khác cho Nga vì bản thân Nga sẽ nương vào đó mà xử lý mạnh tay đối với khu vực Bắc Caucasus đang đòi ly khai khỏi Nga để thành lập “Các Tiểu Vương Quốc Caucasus” (gồm Chechnya, Dagestan, và Ingushetia) và nước Circassia (gồm Adygea và phần lớn các vùng Kabardino-Balkaria, Karachey-Cherkessia, Krasnodar Krai, và Stavropol Krai).

Điều bất lợi:

1) Hoa Kỳ có quân đội hùng mạnh làm đối trọng với các thế lực quân sự khác trên phạm vi toàn cầu, nhưng hàng chục “tân quốc gia” sẽ không có uy lực quân sự đó, khiến sự đa cực kiểu chân vạc trở thành lưỡng cực rất dễ bị tổn thương hay bị triệt tiêu bởi một “tân bá chủ”.

2) Cạnh tranh thúc đẩy phát triển, nhưng cạnh tranh cũng dẫn đến sự tàn diệt do là bản chất của chủ nghĩa tư bản. Các “tân quốc gia” có thể sẽ gây chiến với nhau, và dư âm cuộc nội chiến tàn khốc trong lịch sử Mỹ luôn là bài học nhắc nhở rằng tư tưởng cát cứ sứ quân luôn là dấu ấn hằn trong tâm trí của loài người nói chung chứ không phải chỉ nơi con cháu Đỗ Cảnh Thạc, Ngô Nhật Khánh, Kiều Công Hãn, Phạm Bạch Hổ và tám vị khác đã bị Đinh Bộ Lĩnh đánh dẹp vào Thế kỷ X.

Lời khuyên dành riêng cho người Mỹ gốc Việt:

Người Việt rất không thích làm nhân tài hay hiền tài, vì đã là bậc hiền tài thì chỉ có duy nhất một cái tâm, một cái trí, một thứ tư duy: được theo minh quân, được phò thánh chúa, được đem tài kinh tế và tiết tháo trung trinh để lao lung lao lực lao tâm giúp nước, giúp dân.

Người Việt rất thích làm lãnh đạo, vì vậy trẻ nít thì muốn lớn lên sẽ thành Bill Gates, lúc lớn lên học vi tính tốt nghiệp xong chỉ muốn mở công ty buôn bán laptop chứ không chịu làm kỹ sư sửa máy khiến người Việt học aitee tức công nghệ thông tin thì nhiều vô số mà mấy đại gia điện tử Nhật-Hàn lại cứ luôn than thở không tuyển được kỹ thuật viên tức…“thợ” ở Việt Nam; sống ở Việt Nam thì mua quan bán chức lính kiểng lính ma buôn lậu ma túy từ Tam Giác Vàng để leo lên thật cao chứ chẳng biết đánh đấm gì sất để rồi khi đại bại ném súng cởi áo tuột quần bỏ chạy tán loạn hơn vịt vượt biên qua Mỹ theo kiểu tự sợ (không tự sướng) chẳng dính gì đến ý nghĩa “tỵ nạn” mà chỉ là bỏ đi sang Mỹ kiếm dưỡng đường trị các bệnh khiếp sợ gọi là mania và phobia tức về tâm lý tâm thần, thì lập ra mấy thứ khôi hài tự phong là bộ trưởng này tướng tá nọ lãnh tụ kia để mỗi khi đến ngày “quốc hận” thì “duyệt binh” và đọc “hiệu triệu với quốc dân” rồi nhóm này mắng chửi nhóm kia là dỏm; còn không vượt biên được phải ở lại với Cộng sản thì tụ năm tụ ba đặt bí danh Chị này Chị nọ, lập hội nghiên cứu Chấn nghiên cứu Cấn nghiên cứu Đoài, phong trước bộ trưởng này bộ trưởng nọ, v.v. và v.v., mong có ngày làm…tổng thống.

Vì các đặc điểm trên, người Mỹ gốc Việt không thể còn bậc hiền tài – vì nếu có đã về Việt Nam giúp Đảng Cộng Sản hết rồi hoặc đã xuất hiện để luôn lên tiếng bảo vệ Việt Nam từ trong lòng nước Mỹ – nhưng ai cũng muốn làm lãnh đạo dù làm hầu bàn hay cắt móng. Do đó, việc Hoa Kỳ Vỡ Vụn là thời cơ quý hơn vàng để những người Mỹ gốc Việt có thể có vài người trở thành tổng thống thật sự của các “tân quốc gia”. Anh không bao giờ có thể làm tổng thống Hoa Kỳ vì cách chi mà anh trở thành tay trùm của Đảng Dân Chủ hay Đảng Cộng Hòa cả về tài chính, học thức, khả năng hùng biện, và quá trình lãnh đạo thành công lâu dài ở cấp tiểu bang để được giới thiệu ra ứng cử! Anh muôn đời muôn kiếp không bao giờ có thể làm tổng thống Việt Nam vì anh cách chi dám mò về Việt Nam xắn tay áo và xắn ống quần xông tới đánh nhau với và đánh thắng cộng sản Việt Nam! Thế nên, anh chỉ còn cách khôn ngoan nhất là vừa tích cực chống lại sự liên kết của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ để thúc đẩy nhanh tiến trình tan rã thành Tách Chủng Quốc, vừa tích cực xử sự tốt đẹp với Việt Nam, lấy lòng Cộng sản Việt Nam để được Việt Nam hậu thuẫn cả về tình cảm và quyền lợi kinh thương vì rằng với hàng chục “tân quốc gia” thì Việt Nam sẽ lựa chọn vài quốc gia nào có những vị tổng thống “biết điều” để dành cho các “tân quốc gia” này quy chế tối huệ quốc MFN. Không theo cách đề xuất này, các vị rồi sẽ ân hận vì nước Mỹ vẫn cứ vỡ vụn disunited do các vị cách chi mà giúp nó liên kết united mạnh hùng (bài viết: Nước Mỹ Bất Hạnh), và khi nó vỡ vụn rồi thì các vị tổng thống ngồi trên đầu các vị toàn là người Mỹ gốc Tàu, gốc Ý, gốc Mễ, gốc Nga, gốc Ấn, và gốc Cu, mà các vị thuộc những gốc này thì rất ham làm bạn tốt với Việt Nam đấy.

[Các nhu cầu tư vấn quốc gia khởi nghiệp (không phải Start-up Nation của Dan Senor và Saul Singer chỉ biết nhận xét về Nước Israel đã hiện hữu mà là The Start-up of New Post-US Countries của Tannhauser Beowulf Thor và Lăng Tần về cách tạo nên những quốc gia từ đống đổ nát của Nước Mỹ Vỡ Vụn trên vùng lãnh thổ còn đang được tạm gọi là Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, xin liên hệ tác giả bài viết này để nhận bảng báo giá và chi tiết hợp đồng song ngữ Anh-Việt. Có discount giảm giá cho người hay nhóm người cam kết không chống Việt Nam Cộng sản.]

“Nhà Sử Học” Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Image

Both comments and trackbacks are currently closed.