Monthly Archives: June 2014

Dương Khiết Trì Run Sợ

Tàu Luống Ca Luống Cuống

Hoàng Hữu Phước, MIB

22/6/2014

Tàu đã thua rồi!

Dương Khiết Trì đã khẳng định rằng Tàu đang cực kỳ bối rối, rằng Tàu đang ở vị trí chiếu dưới so với Việt Nam, rằng Tàu đang xấu hổ cố lấy chút hơi tàn để cựa quậy giẫy dụa lần cuối cùng. Tư thế của Dương Khiết Trì qua hai bức ảnh sau đã chứng minh tất cả những điều trên:

 ImageImage

Để giải thích khẳng định điều trên, các chi tiết sau sẽ “từ đồ dần dà” [*] gián tiếp chứng minh:

Ba Má tôi cực kỳ nghiêm túc nghiêm khắc đối với vấn đề trang phục trang trọng trang nhã của bản thân và con cái. Vào thời điểm Ủy Ban Quân Quản của năm đầu giải phóng khắt khe khắc nghiệt (khiến ngay cả chị tôi buộc phải bỏ học tại Đại Học Văn Khoa và Đại Học Sư Phạm vì bị cán bộ tiếp quản trường gọi chị có “tác phong tiểu tư sản” do chị tôi mặc áo dài trở lại trường trình diện đi học tiếp chứ không chịu mặc áo bà ba xanh da trời và quần sa-ten đen như quy định đối với tất cả các nữ sinh viên) Ba Má tôi vẫn trang trọng ăn vận như từ trước:

 Image

Và với phong cách phong thái phong lưu như thế tôi ngay từ nhỏ đã luôn thắt cravat:

 Image

hoặc ở lớp đệ thất (tức lớp 6) trường Nguyễn Bá Tòng (Quận 2, Sài Gòn) làm Trưởng lớp đã luôn mặc áo sơ mi bỏ trong và chí ít cũng thắt nơ, tóc chải “gel”, trong khi bạn bè thấp hơn một cái đầu, không đeo huy hiệu, áo bỏ ngoài xộc xệch, tóc chôm bôm cuốn theo chiều gió:

 Image

còn khi lên lớp đệ nhị (lớp 11) với tình yêu cùng Đinh Thị Mai Trâm từ năm lớp đệ tứ (lớp 9), đã bắt đầu vận veston với áo sơ mi do Má tôi may theo kiểu tôi lựa chọn từ tạp chí thời trang nam của Mỹ Eleganza

 Image

Sự “nghiêm túc” cực kỳ cực đoan về trang phục đã luôn được thể hiện nơi tôi khi nhập vai  nhà sư phạm mô phạm

 Image

hay vai trò hiệu trưởng

 Image

hoặc giảng viên đại học

 Image

dù phải đi thật xa đến Thành phố Biên Hòa dự tiệc cưới của học trò

 Image

hay đơn giản là mỗi lần về thăm Ba Má đều phải ăn mặc tề chỉnh kiểu “biết làm thế nào được vì nhà Thạch Sùng không thể tìm đâu ra nồi đất”:

 Image

và những khi làm MC tại tiệc tất niên nâng ly chúc Tết nhân viên lại càng phải “formal”

 Image

hoặc tiếp đón ngoại giao đoàn

 ImageImage

Trò chuyện với doanh nhân nước ngoài

 ImageImageImage

doanh nhân trong nước

 Image

hay chính khách nước ngoài

 Image

và trí thức Việt Nam

 ImageImage

lúc chủ trì hội nghị

 Image

hay tham dự hội nghị

 Image

ký kết biên bản hợp tác với đối tác nước ngoài

 Image

khi làm việc hàng ngày ở văn phòng

 Image

lúc vui vẻ cùng nhân viên

 Image

thậm chí khi đến gặp em gái ruột tại New World Hotel

 Image

thì cũng ăn vận trang trọng y như lúc đi gặp các nữ đại lý

 Image

dù đang trả lời phỏng vấn của báo chí nước ngoài

 Image

hay báo chí trong nước

 Image

khi làm nghị sĩ thì lại càng luôn trang trọng chốn nghị trường bất kể mùa Hạ hay mùa Thu

 Image

trở thành nghị sĩ Việt Nam duy nhất không quên nền nếp gia phong đối với trang phục trang trọng chốn trang nghiêm dù chỉ ngồi tham dự

 Image

hay có phát biểu

 Image

hoặc tiếp công dân đến khiếu nại – tố cáo tại Văn phòng Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh

 Image

hay tại các buổi tiếp xúc cử tri, mặc cho tất cả các quan chức khác đều luôn luôn tự ý cởi bỏ cravat khi thấy lãnh đạo cấp cao không thắt cravat

 Image

vì con người tôi từ thủa ấu thơ đến nay luôn duy trì duy chỉ có một cung cách duy nhất, phong cách duy nhất, phong thái duy nhất trong đời sống và lúc làm việc: sự nghiêm túc, nghiêm nghị, nghiêm khắc, nghiêm trang từ hành vi, hành động, lời ăn, tiếng nói, ngôn ngữ nói, ngôn ngữ viết, ngôn ngữ cử chỉ, và sự chu chỉnh đối với ngoại hình qua trang phục trang trọng trang nghiêm dù để làm việc hay trong lúc đi cứu trợ đồng bào bị thiên tai

 Image

Vì vậy, với tư cách người Việt Nam duy nhất trên thế gian này có đủ bằng chứng xác thực chứng minh qua hình ảnh rằng bản thân có thẩm quyền để tuyên bố Dương Khiết Trì đã làm Trung Quốc muối mặt trên toàn thế giới do đã không cởi khuy áo veston khi ngồi trong lễ diện kiến Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng và Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. Mọi người đàn ông lịch sự trong thế giới văn minh hiện đại đều – một cách tự động – cởi hết các khuy áo veston trước khi ngồi xuống ghế cũng như cài lại tất cả các khuy áo veston ngay sau khi đứng dậy khỏi ghế, y như tự động cài dây an toàn khi đã ngồi vào ô tô vậy.

Tất nhiên, người “bình dân” không quá “kiểu cách” vẫn có thể không nhất thiết phải thắt cravat khi mặc veston hay cài khuy veston khi đứng trò chuyện ngoài hành lang với đồng nghiệp:

 ImageImage

Nhưng đã là quan chức đối ngoại cấp cao đại diện cho một quốc gia tại một cuộc họp quan trọng mà không giữ điều sơ đẳng đó thì chỉ có thể giải thích là Dương Khiết Trì đang ở vị trí chiếu dưới so với các lãnh đạo Việt Nam mà hắn được diện kiến, và rằng Dương Khiết Trì đang xấu hổ cố lấy chút hơi tàn để cựa quậy giẫy dụa lần cuối cùng trước các lãnh đạo Việt Nam mà hắn được diện kiến; mà Dương Khiết Trì đại diện cho Trung Quốc nên đương nhiên mang ý nghĩa rằng chính Tàu đang ở vị trí chiếu dưới so với Việt Nam, rằng Tàu đang xấu hổ cố lấy chút hơi tàn để cựa quậy giẫy dụa lần cuối cùng. Hãy nhìn lại bức hình này để thấy cravat của Dương Khiết Trì được áo veston ghì chặt để cố định vị trí hầu che đậy dương vật của chính y do quần ngoài của y bị hỏng dây kéo zipper made-in-China còn quần trong thì rách lủng:

 Image

còn trong bức hình này thì sự che đậy còn được gia cố với đôi tay của y, cứ như thể vải thưa không che được mắt thánh vậy:

 Image

Hãy nhìn người phiên dịch của Thủ Tướng. Người ấy không cởi khuy áo veston khi ngồi tác nghiệp vì anh ấy là cấp dưới, hoàn toàn không có được dù chỉ một giây để rời bỏ cây bút cùng xấp giấy ghi chép. Dương Khiết Trì, do đó, là thân phận cấp dưới trong buổi diện kiến Thủ Tướng Việt Nam (và Tổng Bí Thư Việt Nam).

Sự lúng túng của Dương Khiết Trì chẳng khác nào đi thụt lùi vào trong đại sảnh đường của Phủ Thủ Tướng do e sợ sẽ bị đá văng ra khỏi cửa, mà nếu bị đá thì thà bị đá đít còn hơn bị đá vô bộ phận phía trước giữa hai háng.

Dương Khiết Trì không dám cởi khuy áo veston vì sợ không được Tổng Bí Thư và Thủ Tướng mời ngồi nên cứ để như vậy để luôn trong tư thế đứng hầu, khỏi bị quê xệ.

Quốc hội Trung Quốc có thể đàm phán với Quốc hội Việt Nam để “đôi bên cùng thắng” kiểu win-win, nghĩa là Việt Nam có lại Hoàng Sa cùng tất cả vùng biển đảo mà Trung Quốc chiếm đoạt hay tuyên bố chủ quyền, còn Trung Quốc sẽ được Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước sang chỉ dạy cho tất cả các bí kíp về trang phục trang trọng trang nghiêm trong đối ngoại.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[*] Từ Đồ Dần Dà” là chiêu thức của Tàu mà Vua Quang Trung bảo phải đề cao cảnh giác vì Tàu sẽ tà tà lấn sân khi mình chủ quan không để ý. Nay Lăng Tần tôi đây áp dụng chiêu này để khi bọn Tàu phát hiện ra bài này sẽ tổ chức dịch sang tiếng Hán để đọc rồi sẽ oải, rêm mình, nhức mỏi, vì dài dòng vòng vo lượt thượt, hết ý chí chiến đấu, tặng luôn mấy giàn khoan di động “khủng” cho Việt Nam, rút hết tàu về chính quốc, do sợ đọc xong bài này sẽ hoặc đi lạc tỡi Mũi Hảo Vọng, hoặc hết trơn xăng.

Advertisements

Hân Hoan Đón Chào Dương Khiết Trì

Hoàng Hữu Phước, MIB

18-6-2014

Image

Hôm nay Dương Khiết Trì của Tàu sang Việt Nam theo lịch trình làm việc đã ấn định từ lâu giữa hai bên.

Bọn Tàu giỏi về bùa chú và tấu thư nên thường hay lận lưng mấy tấm vải gấm đỏ có chữ Tàu màu vàng gọi là “chữ vàng”, thật ra là ếm bùa để hy vọng người nhận sẽ bị một trong hai thứ “gà” đó là hoặc luống ca lướng cuống như gà mắc tóc, hoặc mắt bị quáng gà hết còn thấy nẻo phải đường ngay.

Khi gặp Nga, Tàu phất tay xuất chiêu tựa Nhạc Bất Quần tung ra tấm lụa có 16 “chữ vàng”:

Bình Đẳng Tin Cậy, Ủng Hộ Lẫn Nhau, Cùng Nhau Phồn Thịnh, Hữu Nghị Muôn Đời.

Thậm chí khi gặp Mỹ, Tàu cũng múa côn nhị khúc hệt Lý Tiểu Long rặn ra 14 chữ in trên vải Jean:

Không Xung Đột, Không Đối Kháng, Tôn Trọng Lẫn Nhau, Hợp Tác Cùng Thắng.

Còn khi gặp Việt, Tàu múa quyền ẻo lả như Lâm Bình Chi, xòe ra quạt giấy có 16 “chữ vàng”:

Láng Giềng Hữu Nghị, Hợp Tác Toàn Diện, Ổn Định Lâu Dài, Hướng Tới Tương Lai.

Tàu có bịnh tự tin thái quá nên không biết rằng:

Nga mà tin Tàu, ủng hộ Tàu, hữu nghị với Tàu, nghĩa là bị lú bùa mê của Tàu thì có mà mất đứt vùng Viễn Đông của Hải Sâm Uy, Vùng Siberia, và cả vùng địa cực phương Bắc [1]

Mỹ mà hợp tác với Tàu nghĩa là bị lú bùa mê của Tàu thì có mà tan nát Hoa Kỳ với ít nhất 10 tiểu bang tách thành 10 quốc gia mới với các tổng thống là người Tàu.

Việt mà lo nhìn về hướng tương lai do Tàu giơ tay chỉ chỏ nghĩa là bị lú bùa mê của Tàu thì có mà bị Tàu đấm lén từ sau lưng té lọt xuống Biển Đông.

Do Tàu bị điên bị dại nên không nhận ra một điều rằng cái sở học của Tàu đã tuôn tràn ào ạt về Việt Nam hết trơn hết trọi rồi [2] nên bùa Tàu bây giờ hết thiêng, mà chữ Tàu bây giờ cũng hóa dỏm, giọng điệu nghe rất quê mùa. Mà cái cố hữu của người Việt là luôn luôn lịch sự, nên tôi có nhờ cụ Lăng Tần múa bút viết 16 “chữ vàng” sau để tặng Tàu, nhờ Dương Khiết Trì đem về treo trong Trung Nam Hải:

Cẩu Tặc Chôm Giềng, Bị Tát Toàn Thân, Ớn Lạnh Lâu Dài, Hết Đường Tương Chao [3]

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Địa cực phương Bắc” là cụm từ thay thế cho cụm từ khác gồm hai từ, vì từ phải tránh đó khi nói lái thì lại rất khủng khiếp trong tiếng Việt.

[2] Hoàng Hữu Phước, 27-6-2012. Ngộ Số. http://antichina.blog.com/?p=49

[3]Hết đường tương chao” là thành ngữ của dân Sài Gòn trước 1975, có nghĩa chẳng còn gì để mà mơ tới xơ múi.

Lại Trí Thức!

Hoàng Hữu Phước, MIB

 Image

Đang dự Kỳ họp thứ 7 của Quốc hội Khóa XIII tại Hà Nội, được học trò báo cáo rằng đang có vụ mấy “nhà trí thức” gởi thư thu thập chữ ký về tình hình khẩn cấp của non sông đồng thời nói xúc xiểm xỏ xiên lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam, v.v. , tôi buộc phải viết bài ngăn ngắn này để lột mặt nạ bọn con nít học đòi múa may chính trị ấy.

Thứ nhất, cái nhóm “nhà trí thức” ấy nào phải là trí thức nếu áp theo công thức được liệt kê chính xác trong bài viết Thế Nào Là Nhà Trí Thức đăng trên blog này ngày 14-02-2014. Đó là chưa kể từ nhiều ngàn năm nay, danh xưng “nhà trí thức” luôn luôn phải do nhân dân ban cho, cộng đồng xã hội hàn lâm dùng gọi, chứ không phải do một Nhà Nước nào gán gọi như ở Việt Nam. Cũng vì vậy, do Nhà nước Việt Nam đã gọi mấy vị này là “giới trí thức” nên cách chi mà họ là trí thức! Tương tự, Nhà nước đang tuyên bố đưa các “trí thức trẻ” về làm lãnh đạo ủy ban nhân dân xã vùng sâu vùng xa, nên cách chi mà mấy cô cậu mới tốt nghiệp đại học ấy là trí thức! Suy ra mấy ông mấy bà trước đây là chức sắc viện này viện nọ, không có kỳ tích nào của bản thân để giới hàn lâm học thuật tụng xưng, lại chẳng có công trạng gì liên quan đến chuyên môn nghiệp vụ để nhân dân ca ngợi hay biết đến, được Nhà nước ban cho hai chữ “trí thức” vừa do muốn có cớ gia tăng thêm phụ cấp bổng lộc để các vị và gia đình đỡ vất vả, vừa để Đảng được tiếng tốt là có cả một giới trí thức vừa hồng vừa chuyên một lòng ủng hộ sự nghiệp cách mạng của Đảng. Đặc biệt, lúc tại vị muốn giữ ghế, các vị ngậm tăm, chẳng hiến kế bày mưu gì ráo, phó mặc chuyện quốc gia đại sự ra sao thì ra – kể cả khi Trung Quốc tấn công toàn tuyến biên giới phía Bắc năm 1979 gây tang thương cho bao vạn dân lành – Đảng muốn điều hành sao thì cứ việc làm thế. Còn nay tuổi già bóng xế, viện không còn mà ghế cũng không còn, các vị đột nhiên đột biến ra sức hô hào yêu nước khi Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981, và bày trò vấn kế cứu nước. Do bất tài vô hạnh và vô dụng chưa từng được người dân biết đến, lại thấy thời đại khoa học kỹ thuật tiến như tên bắn, sợ bản thân sớm mất hai chữ “trí thức” do lớp trẻ nay rất tài giỏi sẽ soán ngôi, và do hô hào yêu nước chung chung thì rất dở hơi, các vị bèn đánh vào Đảng, vào chế độ, để ra vẻ ta đây có dũng khí và tiết tháo của những nhà chí sĩ (trong khi biết rõ mười mươi là Đảng không bao giờ động đến mình), đồng thời để có nhiều người ủng hộ gồm (a) những người bất tài vô dụng và vô hạnh y chang các vị, (b) một bộ phận những người lầm tưởng các vị là nhà trí thức thực thụ, và (c) những kẻ thuộc nhóm “thù trong, giặc ngoài”. Nói tóm lại, khi nay đã rõ các vị ấy chẳng là “trí thức” thì người dân hiểu biết và thông tuệ ắt sẽ nhún vai khinh bỉ chứ không bao giờ tham gia ký tên vào các bản kiến nghị ấy.

Thứ nhì, cái nhóm “nhà trí thức” ấy không ai có tư cách tư thế của nhà trí thứcnhà trí thức luôn có sĩ khí cao vời vợi, tôn trọng tôn ti trật tự thứ bậc, và có nhận thức chuẩn mực về bản thân trong tương quan nhân quần xã hội. Sĩ khí cao sao được khi mà nỗi khiếp sợ bị trừng phạt cùng nỗi xấu hổ trước khả năng ý kiến của chính mình có thể nớt non ngây dại khiến phải ra sức lôi kéo nhiều người cùng tham gia ký tên vào kiến nghị để không phải chịu trách nhiệm một mình! Tôn trọng tôn ti trật tự gì cái đám vô đức bất tài phi trí chả biết gì về trị quốc và chính trị, chờ đến lúc nghĩ hưu mới nêu ý này ý nọ đòi lãnh đạo Nhà nước phải nghe theo! Và làm gì có khẳ năng nhận thức chuẩn mực về bản thân khi chẳng thi thố gì về chuyên môn nghiệp vụ, đến lúc tàn đời lại ra vẻ ta đây nhuyễn về trị quốc, rành về chống giặc, giỏi việc an dân!

Lập luận của cái đám “trí thức” này chỉ làm người dân ngạc nhiên khi vừa bảo đất nước lâm nguy (như một kiểu hòa âm điền dã cho hợp “tông” với tình hình đang căng thẳng ở Biển Đông, ra vẻ ta đây rất yêu nước, rất lo cho vận mệnh quốc gia, rất biết phải làm gì để cứu nước, trong khi thật ra là bức xúc vì thấy Đảng Cộng Sản Việt Nam và Chính Phủ Việt Nam đang được nhân dân Việt Nam ca ngợi và quốc tế ủng hộ cao) vừa xỏ xiên lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam như thể các lãnh đạo này đang cúi lòn, bán nước, dâng đảo, cho bá quyền Trung Quốc, không chịu hay không dám lên tiếng công kích Đảng Cộng Sản Trung Quốc (như một kiểu khẳng định…những gì chúng tớ đã phê phán trước khi có vụ giàn khoan Hải Dương 981 thì nay vẫn kiên định như thế về Đảng Cộng Sản Việt Nam).

Những bậc uyên thâm chơi cờ tướng đều hiểu rất rõ rằng Tướng luôn được các quân Xe, Pháo, Mã, Tượng, Sĩ, Tốt che chắn cho đến cùng, và lúc nào chủ động xuất Tướng sau khi đã bày binh bố trận chặt chẽ thì chỉ có nghĩa là Tướng của đối phương sắp bị chiếu bí và bại trận. Chỉ có trẻ con không biết gì mới nói hãy cho Tướng xuất đầu lộ diện ngay.

Những nhà chính trị kiệt xuất ở Việt Nam đều biết rất rõ rằng tuần tự lần lượt những lãnh đạo chính phủ và cơ quan chính quyền sẽ lên tiếng về vấn đề xâm lấn của Trung Quốc, vì họ là những nhà trị quốc trực tiếp phải đích thân trổ tài ứng phó trước thế giới với trọng trách cụ thể và chức năng phân quyền cụ thể. Nếu xung đột xảy ra với kết quả Việt Nam đánh cho Trung Quốc đại bại như đã luôn từng bất di bất dịch như thế, Việt Nam coi như đã chừa một con đường thể diện cho Trung Quốc để Đảng Cộng Sản Trung Quốc có cơ hội tuyên bố đổ lỗi cho Chính phủ Trung Quốc rằng “Ngộ đâu có cho tụi nó gây hấn với Việt Nam mà tụi nó hổn láo hổng có chịu nghe. Nị cho ngộ xin lỗi nhe”, và Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam với nụ cười hiền hậu dịu dàng sẽ điềm đạm tuyên bố tiếp nhận sự xuống nước hoặc đầu hàng của Trung Quốc.

Chỉ có bọn con nít mới kêu gào đòi Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam phải lên tiếng mắng Trung Quốc.

Chỉ có bọn phản động, phản quốc, phản bội, chẳng ra người ra ngợm mới hò hét bôi nhọ rằng Tổng Bí Thư Cộng Sản Việt Nam cúi lòn và dâng đảo cho Trung Quốc.

Chính phủ và từng cơ quan Nhà nước Việt Nam biết phải làm gì, làm ra sao, làm vào lúc nào, để chiến thắng.

Các kế sách vệ quốc không phải là thứ có thể phơi bày ra trên mạng, nói bô bô trên mồm, lồ lộ ra qua ngôn ngữ viết hay ngôn ngữ cử chỉ. Do đó, những “kiến nghị” của đám trí-thức-tự-phong-chứ-không-do-nhân-dân-hay-cộng-đồng-hàn-lâm-công-nhận chỉ là những thứ nhằm một mục đích duy nhất là chống phá Việt Nam và bôi nhọ lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIII (2011-2016)

Ủy Viên Ủy Ban Đối Ngoại Của Quốc Hội