Monthly Archives: July 2014

Hoàng Sa

Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước nói về “Hội Chứng Hải Chiến Hoàng Sa”

Hoàng Hữu Phước, MIB

HHP_Tiep Xuc Cu Tri (6)

Phàm khi nói về bất kỳ chứng bịnh nào mang đầy đủ 4 đặc tính của (a) thoát thai từ sai lầm chủ động hay thụ động, (b) lệch lạc tâm lý trực tiếp hay gián tiếp, (c) có những triệu chứng bịnh lý rối loạn sinh lý và tâm thần, và (d) chưa có thuốc chữa đông y hoặc tây y, thì người ta hay dùng từ syndrome tức “hội chứng”, và trong nhiều cách đặt tên cho cả ngàn syndrome mà con người đang gánh chịu thì có cả cách theo công thức “địa danh + syndrome” chẳng hạn như Hội Chứng Chiến Tranh Vùng Vịnh, Hội Chứng Stockholm, Hội Chứng Jerusalem, Hội Chứng Paris, Hội Chứng Lima, v.v. Ngoài ra, từ syndrome còn được dùng ngay cả cho cách ví von như Hội Chứng Việt Nam chẳng có triệu chứng bịnh lý nào ngoài niềm tin Việt Nam đang và sẽ đe dọa sự tồn tại của quyền lực Hoa Kỳ cũng như của đất nước Thái Lan, và do đó có thể nói từ syndrome được dùng cho một thời sự nóng hổi hoặc sục sôi hoặc hâm hấp mà người bị hội chứng này là phía bại trận đầy sợ hãi, mang dấu ấn tác động bầy đàn hoặc dính chùm. Hiện nay Việt Nam vừa đóng góp thêm cho bề dày giải nghĩa của từ “hội chứng” khi hội chứng còn mang đặc điểm tinh khôn, tinh ranh, tỉnh táo, tỉnh bơ, và biết kiếm chác, qua cái gọi là Hội Chứng Hải Chiến Hoàng Sa.

Khởi đầu cho sự xuất hiện của Hội Chứng Hải Chiến Hoàng Sa là các tờ báo có thu nhận bọn hai mang bắt đầu dựa hơi sự càn quấy của Tàu ở Biển Đông để trây trét lên mặt báo những bài viết về Hải Chiến Hoàng Sa, trong đó những người thuộc lực lượng hải quân Việt Nam Cộng Hòa có tham gia trận “hải chiến”, có bị thương, có bị Tàu bắt làm tù binh, hoặc có tử trận, đều được ngợi ca như những anh hùng chống giặc ngoại xâm, giữ gìn biển đảo. Dần dần, sự lở lói lan dần thành sự công khai nơi công chúng bị kích động với niềm tin thơ ngây rằng báo là báo của Đảng, và báo nói tức Đảng nói, nên hàng hàng lớp lớp từ thường dân đến quan chức ít học lịch sử thi nhau đăng đàn nói về Hải Chiến Hoàng Sa và đòi công nhận những binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa tử trận trong “hải chiến” là anh hùng liệt sĩ. Và cực điểm của sự suy dồi là một bầy đàn của những kẻ có tì vết hư hỏng hư đốn huy động tiền để lo ngôi nhà mới cho gia đình một vị nguyên sĩ quan hải quân Việt Nam Cộng Hòa, rồi kêu gọi kiều bào hải ngoại gởi tiền về cho nhóm để nhóm thực hiện việc “đền ơn đáp nghĩa” những “anh hùng liệt sĩ” ấy. Đúng là bài bản dở hơi của bọn man di chống Cộng.

Mọi người dân có học thức và có cái đầu vững vàng mà giặc Tàu khiếp đảm kinh hồn làm giặc Tàu sẽ chiến bại hoàn toàn, đều rõ rằng binh sĩ luôn “bảo vệ đất nước” và “chống giặc”. Chính vì vậy, binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa trong các lực lượng Hải-Lục-Không quân theo lịnh của Tổng Thống chống “giặc” đến từ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa hoặc đến từ bất kỳ đâu. Hải quân Việt Nam Cộng Hòa trấn giữ Biển Đông đã đánh diệt các ghe thuyền chở vũ khí đạn dược của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa cung ứng cho Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Bao người đã thành liệt sĩ cùng với những ghe thuyền bị trúng đạn pháo tiêu diệt của Hải quân Việt Nam Cộng Hòa. Còn khi Tàu tấn công Hoàng Sa, nên nhớ đây không là Châu Âu thời xửa thời xưa với các chiến trận như Allia, Philippi, Milvian, Alesia, Pharsalus, Munda, Teutoburg, Adrianople, hay Chalons, khi hai đoàn quân đối đầu nhau dàn hàng ngang, với các chiến binh hiên ngang đứng thẳng lưng bắn vào đối phương theo hiệu lệnh mà chiến thắng luôn thuộc về phía nào có số quân lính còn đứng nhiều hơn. Do đó khi bất thình lình tấn công Hoàng Sa hay các hải đội của Việt Nam Cộng Hòa, Tàu đã gây sát thương cho nhiều binh lính Việt Nam Cộng Hòa trong những loạt đạn đầu tiên, và đó không phải là “Hải Chiến” do không có sự chiến đấu. Còn khi đã hoàn hồn để triển khai hỏa pháo chống trả, cuộc “hải chiến” mới bắt đầu. Việt Nam Cộng Hòa ắt đã tôn vinh những binh sĩ của họ, những người đã hy sinh trong khi thi hành nhiệm vụ ngăn chặn “giặc” xâm nhập từ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và “giặc” được Mỹ bật đèn xanh cho phép tấn công phủ đầu đánh tan tác các chiến hạm của Việt Nam Cộng Hòa để chiếm đóng Hoàng Sa. Thật là vô duyên, vô đạo đức, vô nhân đạo, và vô lý khi vác loa kêu gào kiến nghị phong anh hùng liệt sĩ cho những người lính của Việt Nam Cộng Hòa.

Binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa bắn vài phát súng vào chiến hạm Tàu, sau đó bị thảm bại phải bỏ chạy, dâng luôn Hoàng Sa vào tay “giặc”. Thế mà bọn lếu láo nào nay dám kêu gào đòi công nhận “anh hùng” cho những kẻ chiến bại?

Thế còn khi Giặc Miên Mọi Rợ mà người ta hay gọi khéo là “phe Pol Pot” hoặc “Khmer Đỏ” (trong khi vẫn nói “Trung Quốc tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía Bắc”, chứ đâu có gọi là “phe Đặng Tiểu Binh” hay “Trung Nam Hải”) tấn công chiếm giữ Đảo Phú Quốc tháng 5-1975, những chiến sĩ Việt Nam hy sinh giữ đảo thành công, có được cái nhóm hiện đang vác loa cung kính vái lạy như những “anh hùng” và đóng góp tiền xây sửa nhà cho con cháu của các chiến sĩ ấy? Hay chúng cho rằng đó là việc của Chính phủ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, còn họ là chăm lo cho những người ít ỏi thuộc nhóm Hải Chiến Hoàng Sa mà trước hết họ phải dán cho bằng được cái nhãn mác “anh hùng” để từ đó suy ra những “đồng đội” của các anh hùng này trong binh chủng không quân (đã bao lần oanh tạc tan nát nhiều tỉnh Miền Bắc) và các binh chủng bộ binh khác của Việt Nam Cộng Hòa cũng là anh hùng tương tự, những người đã luôn xử tội tù binh cộng sản bằng cách man rợ nhất[1], và dần dần đẩy tất cả quân đội Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam xuống hàng “giặc xâm lược”?

Thế còn khi Giặc Miên Mọi Rợ mà người ta hay gọi khéo là “phe Pol Pot” hoặc “Khmer Đỏ” tấn công các tỉnh ở vùng biên giới Tây Nam năm 1977, tàn sát dân lành vô tội, hãm hiếp hàng ngàn phụ nữ Việt trước khi chặt đầu, đến nay chỉ mới Nhà Mồ Ba Chúc gần Thị trấn Tri Tôn thôi đã lưu núi đầu lâu 1.159 bộ hài cốt của 3.157 người dân bị thảm sát, thì những chiến sĩ đã hy sinh khi chống lại giặc xâm lược, giữ toàn vẹn lãnh thổ phía Nam và ngăn chặn quy mô lớn hơn của cuộc tắm máu, có được cái nhóm hiện đang vác loa cung kính vái lạy như những “anh hùng” và đóng góp tiền xây sửa nhà cho con cháu của các chiến sĩ ấy? Hay chúng cho rằng đó là việc của Chính phủ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, còn họ là chăm lo cho những người ít ỏi thuộc nhóm Hải Chiến Hoàng Sa mà trước hết họ phải dán cho bằng được cái nhãn mác “anh hùng” để từ đó suy ra những “đồng đội” của các anh hùng này trong binh chủng không quân (đã bao lần oanh tạc tan nát nhiều tỉnh Miền Bắc) và các binh chủng bộ binh khác của Việt Nam Cộng Hòa cũng là anh hùng tương tự, những người đã luôn xử tội tù binh cộng sản bằng cách man rợ nhất[1], và dần dần đẩy tất cả quân đội Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam xuống hàng “giặc xâm lược”?

Và thế khi Giặc Tàu Mọi Rợ mà người ta hay gọi khéo là “Trung Quốc” bất ngờ xua hơn 600.000 quân tràn ngập tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía Bắc năm 1979 tàn sát hơn 10.000 dân lành vô tội, hãm hiếp bao phụ nữ Việt trước khi sát hại, và trong trận chiến không cân sức này, rất nhiều chiến sĩ trong số 70.000 quân của Việt Nam đã anh dũng hy sinh, cuối cùng giữ được lãnh thổ phía Bắc và ngăn chặn quy mô lớn hơn của cuộc tắm máu, có được cái nhóm hiện đang vác loa cung kính vái lạy như những “anh hùng” và đóng góp tiền xây sửa nhà cho con cháu của các chiến sĩ ấy? Hay chúng cho rằng đó là việc của Chính phủ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, còn họ là chăm lo cho những người ít ỏi thuộc nhóm Hải Chiến Hoàng Sa mà trước hết họ phải dán cho bằng được cái nhãn mác “anh hùng” để từ đó suy ra những “đồng đội” của các anh hùng này trong binh chủng không quân (đã bao lần oanh tạc tan nát nhiều tỉnh Miền Bắc) và các binh chủng bộ binh khác của Việt Nam Cộng Hòa cũng là anh hùng tương tự, những người đã luôn xử tội tù binh cộng sản bằng cách man rợ nhất[1], và dần dần đẩy tất cả quân đội Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam xuống hàng “giặc xâm lược”?

Trong buổi tiếp xúc cử tri sau kỳ họp 7, Quốc hội Khóa XIII, có một cử tri tự xưng là “cựu chiến binh” đã ngây thơ phát biểu yêu cầu phong “anh hùng” cho những chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh trong cái gọi là Hải Chiến Hoàng Sa ấy. Khi buổi tiếp xúc kết thúc, tôi có trả lời phỏng vấn của Phố Bolsa TV (Hoa Kỳ) và đối với câu hỏi về sự việc kiến nghị bất ngờ của vị cử tri ấy, do không thể nào nói rằng vị cử tri cựu chiến binh ấy đã sai, tôi có nói nhẹ nhàng hai ý rằng (a) sẽ là một sự bất công nếu hiện có hàng vạn gia đình vẫn còn khắc khoải chưa biết và sẽ chẳng thể biết được về tông tích của người thân của họ, những chiến sĩ đã hy sinh mà không còn để lại đến một lóng xương làm vết tích, mà lại bàn đến việc phong anh hùng cho những người lính của Việt Nam Cộng Hòa bảo vệ Hoàng Sa, và cứ xem như sự quan tâm nghĩ rằng họ là những anh hùng cũng là điều an ủi lớn lao rồi; và (b) những quy định quy trình phong “anh hùng” không những ở Việt Nam mà tại tất cả các quốc gia trên thế giới đều rất phức tạp, đòi hỏi những hồ sơ chi tiết xác minh cụ thể và chính xác, cũng như những nhân chứng, và theo những thang bậc đánh giá, phải đến đâu mới được phong gì và hưởng chế độ ra sao.

Đã là “cựu chiến binh” mà không rõ quy trình quy định quy chuẩn của quân đội Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ư? Thật là một điều tệ hơn cả sự sỉ nhục trước anh linh các anh hùng liệt sĩ của cách mạng Việt Nam.

Vào cuối những năm 80 của thế kỷ trước, tôi có nói với vài em sinh viên học trò của tôi khi các em trở thành những người đầu tiên được cho phép ra đi đoàn tụ gia đình tại Mỹ, rằng nếu không thành công trong việc học ở Mỹ, các em nên lập các tổ chức từ thiện để các em vừa sống nhàn hạ đế vương suốt đời, vừa có cơ hội giúp người nghèo các nơi trên thế giới, trong đó có Việt Nam mà tôi mong các em đừng bao giờ quên lãng. Nay thấy bọn người ngợm vác loa kia đang kêu gọi kiều bào đóng góp vào tài khoản của chúng, tôi chợt nhớ đến lời khuyên năm xửa năm xưa của tôi dành cho học trò.

Hỡi đồng bào Việt Nam, đừng bao giờ quên hàng ngàn hàng vạn người đã hy sinh anh dũng tại biên giới phía Bắc, phía Tây, vì đó là đạo lý cao trọng cao thượng cao đẹp duy nhất của người Việt.

Có giữ được cái đạo lý cao trọng cao thượng cao đẹp duy nhất của người Việt ấy, chúng ta mới có thể nung nấu, duy trì, tăng cường được tinh thần chống giặc ngoại xâm dũng mãnh, hiệu quả, và thắng lợi vẻ vang đầy vinh dự tự hào từ phía Đông nơi những chiến sĩ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đang ngày đêm dõi mắt trực chiến để sẵn sàng tiêu diệt quân thù trong những trận “hải chiến” cho một kỳ tích “Điện Biên Phủ trên biển” siêu tuyệt.

Chân lý do chính chúng ta quyết định. Và tất nhiên, chân lý luôn phải ở trong tay chúng ta, những người Việt đoan chính, tinh khôn, và cả quyết.

Chân lý luôn do những người chân chính bảo vệ, những người có sức mạnh dẫm đạp dìm đầu bọn ngụy quân tử xuống đáy bùn nhơ.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 27-4-2012. Hỡi Quân Đội Mỹ, Đừng Để Các Chiến Binh Mỹ Mất Dạy Về Nhân Quyền. http://hoanghuuphuocvietnam.blog.com/?p=29

Advertisements

Nguồn Sáng Cho Tinh Thần

Hoàng Hữu Phước, MIB

SANYO DIGITAL CAMERA

Học trò tôi có hỏi rằng tôi làm việc kinh doanh (có phí và miễn phí), làm việc nhà (hoàn toàn miễn phí), làm việc nước (không hưởng lương), làm việc viết lách (viết blogs miễn phí và sửa bài luận án miễn phí cho học trò và con cái của học trò), làm việc nấu sử sôi kinh (tức đọc cái núi sách mua từ lúc còn đi học nay vẫn chưa đọc hết mười tám phần ngàn, chứ không phải học để đi thi, vì như tôi đã nói trong một bài viết là tôi sẽ học lấy bằng tiến sĩ khi 70 tuổi lúc có thể có tí thời gian làm luận án do con hoặc cháu của học trò tôi làm giáo sư bảo trợ hay phản biện và chấm điểm, trao văn bằng), thì chắc chẳng còn thời gian nào để theo dõi báo chí giấy hoặc báo chí online.

Thật ra, tôi thường đọc bài viết trên các blogs của các vị sau vì họ có trí hóa cao, và tôi cảm nhận được nơi họ tấm lòng theo chính đạo, và có tài hùng biện để tải đạo, truyền đạo, và bảo vệ cái chính đạo ấy với chính tâm, vì chính nghĩa, với chữ chính đạo ở đây mang nội hàm vì đất nước và dân tộc Việt Nam:

Ông Nguyễn Thanh Tùng (tại blog “Đôi Mắt”: http://www.doi-mat.vn)

Ông Đông La (tại blog “Đông La” http://donglasg.blogspot.com)

Ông Amari Tx (tại blog “Tổ Quốc Trên Hếthttp://amaritx.wordpress.com)

Ông John Lee (tại blog “Việt Hải Ngoại” http://www.viethaingoai.net)

Tất nhiên, còn có blog của Thầy Trần Chung Ngọc[1], vị tiến sĩ tài hoa mà tôi nhiều năm nay đã tìm đọc tất cả các bài viết của Thầy tại http://sachhiem.net cho đến khi Thầy mất đầu năm 2014 này tại Illinois, USA.

Thế giới đảo điên.

Nước Việt điên đảo. Bọn đội lốt nhân sĩ, trí thức[2] [3], dân chủ[4], tụ tập bầy đàn[5] gây rối loạn dân tâm, chà đạp kỷ cương phép nước, hùa nhau viết blogs điên đảo đảo điên diễn tuồng vì nước vì dân, khiến tôi chỉ có được niềm vui an ủi khi bắt gặp những bài viết thật hay như bài Việt Nam: Cấm, Không Cấm của một vị tên Karel Phung (tại blog “Một Nửa Sự Thật Là Sự Giả Dối” http://karelphung.blogspot.com).

Tôi chỉ đọc những blog trên và những blog cùng chí hướng như những blog này, vì đó là những nguồn nước trong lành, những nguồn sáng cho sức khỏe tinh thần trong thời Mạt Pháp.

Với tôi, đất nước kính yêu này [6] [7] đang được bảo vệ và tôn vinh bởi những con người viết nên chân lý nơi những trang blog ấy.

Lăng Tần Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 15-9-2012. Mở Rộng Tầm Mắt Với Bậc Tài Hoa: Tiến Sĩ Trần Chung Ngọc. http://hhphuoc.blog.com/?p=89

[2] Hoàng Hữu Phước. 07-02-2014. Thế Nào Là Nhà Trí Thức. http://hhphuoc.blog.com/?p=290

[3] Hoàng Hữu Phước.10-6-2014 Lại Trí Thức. http://hhphuoc.blog.com/?p=384  

[4] Hoàng Hữu Phước. 18-5-2010. Thế Nào Là Tự Do – Dân Chủ. http://hhphuoc.blog.com/?p=326

[5] Hoàng Hữu Phước. 20-8-2013. Hội Chứng Bầy Đàn. http://hhphuoc.blog.com/?p=222

[6] Hoàng Hữu Phước. 09-4-2009. Việt Nam: Đất Nước Kính Yêu Của Tôi – Cánh Phượng Hoàng Vút Bay Cao Từ Ngày 30-4-1975 Rực Lửa. http://hhphuoc.blog.com/?p=43

[7] Hoàng Hữu Phước. 09-4-2009. Việt Nam: Đất Nước Kính Yêu Của Tôi – Cánh Phượng Hoàng Vút Bay Cao Từ Ngày 30-4-1975 Rực Lửa – Bản Tiếng Anh. http://hhphuoc.blog.com/?p=44

Ai Đẻ Ra “Tập Cận Bình”

Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước phiếm luận về “Hội Chứng Vàng” ở Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

HHP_Nhatrang (5)

Tôi là người cẩn trọng – nói theo kiểu nhún nhường. Còn nói theo kiểu nhún nhảy nhún nhót thì tôi chưa hề thấy có bất kỳ người Việt Nam nào cẩn trọng như tôi hoặc hơn tôi. Vì cẩn trọng nên tôi chưa hề thua bất kỳ ai về hùng biện, kể cả cái chuyện cho rằng bọn quà quạ kền kền đã làm tôi phải viết cái gọi là “thư xin lỗi” [1] trong vụ “Tứ Đại Ngu” cũng chỉ là “myth” tức “chuyện hoang đường” tức đòn chơi khăm của tôi mà thôi. Đó là lý do tôi ngạo nghễ ngạo mạn duy trì cái tác phẩm bức thư xin lỗi ấy trong blog của tôi. Và chính vì cẩn trọng nên mới có 3 đoạn giải thích sau cho bài viết này:

a) Nhóm từ “Tập Cận Bình” bỏ trong ngoặc kép, do đó đây không phải về một thẳng người ngợm Tàu nào mang tên Tập Cận Bình vì ai mà không biết nó được đẻ ra từ đâu. Suy ra, nó không bao giờ có thể cự nự sao vô cớ mà mẹ nó bị tôi lôi ra hành hạ; và nếu nó có kiện tôi ra tòa án quốc tế về tội thóa mạ nhục mạ lăng mạ thì tôi sẽ hân hoan đi hầu cho thiên hạ thế giới mở rộng tầm mắt biết thế nào là lễ độ với tay biện thuyết Việt Nam.

b) Chính vì là “nhóm từ” nên bài này chỉ phê phán kẻ đẻ ra “Tập Cận Bình” chứ không phải kẻ đẻ ra thằng Tàu nào có tên Tập Cận Binh.

c) Đã là bịnh mà là bịnh hiếm, mang đậm chất tâm thần thời hiện đại thì hay được gán ghép với chữ syndrome của tiếng Anh nên mới có tiếng Việt là “hội chứng”. Còn “vàng” thì chẳng dính dáng đến SJC hay PNJ vì ở đây chỉ muốn ám chỉ “sự trân trọng thái quá mang tính bịnh lý chư hầu”.

Phàm trong thế giới hàn lâm có 7 quy chuẩn mặc định bất thành văn như sau về việc sử dụng tên riêng ngoại quốc trong tiếng nước mình:

1- Lập lại nguyên văn khởi thủy, và nếu thuộc loại mẫu tự đặc thù (Nga, Đức, Pháp, Tây Ban Nha, v.v., và các chữ tượng hình như Nhật, Hàn, Ả, Tàu, v.v.) không hợp với bàn phím mẫu tự gọi là an-pha-bê chung nhất của nhân loại để cùng chung sống hòa bình trong cùng một bài viết trong một tác phẩm hay tờ báo thì cứ xem tiếng Anh viết sao thì sử dụng y như vậy. Thí dụ anh hùng tình báo kiệt xuất của Liên Xô trong Đệ Nhị Thế Chiến là Николай Иванович Кузнецов người mà nhân loại đã, đang, và sẽ phải mõi mòn chờ đợi đến năm 2025 mới được tiếp cận tài liệu tối mật và đầy đủ về Ông, thì Việt Nam ta cứ dùng cách viết tiếng Anh là Nikolai Ivanovich Kuznetsov hoặc gọi tắt là Kuznetsov trong tiếng của ta.

2- Lập lại nguyên văn khởi thủy, và nếu thuộc loại mẫu tự như Tiếng Việt rất hợp với bàn phím mẫu tự gọi là an-pha-bê chung nhất của nhân loại để cùng chung sống hòa bình trong cùng một bài viết trong một tác phẩm hay tờ báo thì cứ việc loại bỏ hết các dấu sắc-huyền-hỏi-ngã-nặng vì các dấu này không có trong cái chung nhất ấy. Thí dụ Hồ Chí Minh thì nước ngoài cứ viết Ho Chi Minh trong tiếng của họ.

3- Cách bình dân nhất tại quốc gia nào chưa cho là mình đã xóa nạn mù chữ, có các chương trình cải cách giáo dục liên tục gần nửa thế kỷ mà người học tiếng Anh vẫn không thể nói và viết (thiên hạ ở Việt Nam than thở hoàn toàn sai rằng sinh viên tốt nghiệp ban Anh Văn không nói được tiếng Anh, thật ra họ không nói được và không viết được, mà viết là quan trọng nhất) được dù có hàng triệu cơ sở dạy tiếng Anh, có bao phương tiện học tiếng Anh, v.v. và v.v., thì cách thứ phẩm là Việt hóa phiên âm tên nước ngoài. Thí dụ anh hùng tình báo Liên Xô trong Đệ Nhị Thế Chiến là Николай Иванович Кузнецов người mà nhân loại đã, đang, và sẽ phải mõi mòn chờ đợi đến năm 2025 mới được tiếp cận tài liệu tối mật và đầy đủ về Ông, thì Việt Nam cứ vô tư đổi thành Cu Dơ Nhét Xốp [2].

4- Trường hợp hồi xửa hồi xưa người Việt ít người theo đuổi Tây học đến nơi đến chốn nên khinh khi gọi cách của điều 3 là nhà quê, và e thẹn né dùng cách của điều 1 vì sẽ bị dân chúng nhạo là mất gốc, cái gì cũng xổ tiếng Tây, nên dĩ hòa di quý, nghía xem mấy thằng bên Tàu gọi là gì thì mình cứ thế mà Hán-Việt đề huề cho xong. Thí dụ Montesquieu thì sợ bị quê nếu gọi là Mông Tét Kỳ Ơ,  nên nghe Chệt bảo 孟德斯鳩 thì hí hửng nhại theo thành Mạnh Đức Tư Cưu.

5- Khi cực chẳng đã buộc phải bó tay không áp dụng được 4 chuẩn trên thì vẫn phải biến hóa làm sao cho tên mới trong tiếng nước mình phải có âm trùng với âm khởi thủy. Thí dụ Beijing – Peking  – Bắc Kinh.

6- Khi cực chẳng đã buộc phải bó tay không áp dụng được 5 chuẩn trên, chẳng hạn do tên hoặc ngắn ngủn quá hoặc dài thườn thượt quá như The United States of America rất dễ đánh máy nhầm khi theo điều 1, tự ái dân tộc nếu theo điều 4, còn theo điều 3 thì quê khủng khiếp (thí dụ: đã đảo đế quốc Dờ Du Nai Tít Sờ Tết Ốp A Mê Ri Ka), trong khi điều 5 cũng bất khả thi (thí dụ: tổng thống nước Du Nam Tích Sơn Tất Ô Ái Mễ Trí Ca), thì có thể tùy ý đặt tên dựa theo một vật thể (lá cờ có nhiều sao = lá cờ như nở hoa = nước Hoa Kỳ) hay một sự thán phục dành riêng (nước này đẹp quá xá = nước Mỹ) [3].

7- Nhưng gì thì gì, tuyệt đối cấm dịch tên tiếng nước ngoài ra tiếng nước mình. Với tên lãnh tụ Hồ Chí Minh, thế giới không được phép gọi thành Mr Bright hay Mr Morning hay Mr Dawn hay Mr Smart trong tiếng Anh. Với tên quốc gia Ivory Coast, Việt Nam không được phép gọi là Bờ Biển Ngà trong tiếng Việt. Nếu Ivory Coast (tức Côte D’Ivoire) biết Việt Nam vi phạm điều này, bạn nghĩ sao nếu họ cũng vi phạm và gọi Việt Nam là Viet South hay South Viet?

Từ những điều rất hàn lâm, rất đơn giản, rất dễ hiểu, rất dễ nhớ nêu trên, ta thấy những hợp lý sau đối với tên riêng của mấy anh Tàu, trên nền mặc định rằng người Anh lắng nghe âm phát của tiếng Tàu rồi ghi lại bằng tiếng Anh, nên ta lấy tiếng Anh làm đối tượng để so ra Tiếng Việt:

1) Nhóm hơi hợp lý vì có ít nhất 2 âm trong tổng 3 âm nghe giống trong 2 thứ tiếng Anh và Việt (lẽ ra là 3 vì đã mặc định tiếng Anh ghi lại đúng âm phát ra từ tiếng Tàu):

Zhou Enlai   –   Chu Ân Lai

Deng Xiaoping  –  Đặng Tiểu Bình

Deng Yingchao  –  Đặng Dĩnh Siêu

Hua Guofeng  –  Hoa Quốc Phong

Hu Yaobang  –   Hồ Diệu Bang

Liu Shaoqi   –   Lưu Thiếu Kỳ

Mao Zedong  –  Mao Trạch Đông

Tên gọi bằng tiếng Việt như liệt kê ở trên cho thấy sự manh nha của “hội chứng vàng” nghĩa là tên tiếng Việt của các lãnh đạo “anh em” Tàu vĩ đại phải được thể hiện sao cho thật đẹp thật quý như “vàng”,  và trên cơ sở quy chuẩn hàn lâm quốc tế cũng như nhóm hợp lý cho thấy đã tuân thủ tuyệt đối điểm 7 tức là không được dịch thuật ra tiếng nước mình, ta thấy có ai đó đã đẻ ra các tên trên bằng cách gán cho chúng những từ tuyệt đẹp của tiếng Việt, thay thế cho “nguyên tác” Du Ển Lai nghe ỏn ẻn cà ển cà ển quá, Đen Xạo Bình nghe đen đủi xạo xự quá, Được Dính Chấu nghe xui xẻo quá, Hứa Gô Phéng nghe giống như hứa lèo rồi chuồn (go = đi) vì quên (phéng) trả nợ quá, Hù Dáo Bang nghe cứ như dân ăn xin nhìn dáo dác khi bị hù quá, Líu Xạo Kỳ thì đúng là nói xạo kỳ quá đến líu lưỡi, và Mao Dê Đồng nghe cứ như là lông mao cứng của loài dê thua xa dê núi vậy.

2) Nhóm bất hợp lý vì chỉ có 1 âm trong tổng 3 âm nghe giống trong 2 thứ tiếng Anh và Việt :

Li Xiannian   –   Lý Tiên Niệm    ( Li # Lý)

Jia Quinlin    –   Giả Khánh Lâm  (Jia # Giả)

Yu Zhengsheng  –  Du Chính Thanh  (Yu # Du)

Jiang Zemin   –  Giang Trạch Dân  (Jiang # Giang)

Hu Zintao  –   Hồ Cẩm Đào     (Hu # Ho) 

Chen Duxin  –   Trần Độc Tú  (Chen # Tran)

Ye Jianying  –   Diệp Kiếm Anh  (Ye # Diệp)

Zhao Ziyang  –   Triệu Tử Dương  (yang # Dương)

Khi Hội Chứng Vàng ở mức trầm trong, người ta bỏ luôn sự hóa trang cần thiết, khiến sáng tạo tên gọi chỉ cần có 1 âm giống cho mỗi tổ hợp tên có tổng 3 âm, thí dụ ở trên như Yu Zhengsheng thành Du Chính Thanh chỉ cần giống tương tự (#) mỗi chữ Yu với chữ Du.

Cũng vì vậy mà phát sinh vấn nạn lịch sử ngôn ngữ học Việt Nam: ai đẻ ra “Tập Cận Bình”?

Trong tiếng Anh, thằng Tàu đang khua môi múa mép muốn thôn tính Việt Nam có tên Xi Jinping. Nếu gọi hắn bằng tên tiếng Anh thì Xi Jinping chẳng có gì đáng bàn, vì theo đúng chuẩn 1. Nhưng nếu tự nhận Việt Nam là quốc gia dạy tiếng Anh trật lất và người Việt không ai muốn học tiếng Anh còn nước Việt tất cả các trung tâm ngoại ngữ đều vắng hơn Chùa Bà Đanh thì có thể Việt Hóa Phiên Âm thành Xí Dính Bùn hay Xì Dô Bình (tức Xịt Vô Bình). Đó mới là Tiếng Việt của tên mẹ đẻ của vị lãnh đạo Trung Quốc hiện nay. Còn “Tập Cận Bình” là tên của đứa vớ vẩn nào?

Tàu gởi cho mười sáu chữ. Và Hội Chứng Vàng đã khiến xảy ra việc gắn vô thêm chữ “vàng” cho báu, thành “mười sáu chữ vàng”.

Máu Dê Đồng biến thành Mao Trạch Đông cho thêm “quý”.

Xì Dính Bùn biến thành Tập Cận Bình cho thêm “báu”.

Hỡi các vị uyên thâm tháp ngà, tiếng Việt ta rất quý và rất báu. Đừng tự tung tự tác tự tiện tự ý đem gắn lên mình loài cẩu trệ.

Nếu còn có tự ái dân tộc, hãy dùng tiếng Anh của tên gọi bọn Tàu, để tự an ủi rằng người Việt ta đây đâu thèm bận tâm phí thì giờ viết tên chúng ra bằng tiếng Việt. Mà nếu dùng tiếng Việt thì phải cư xử công bằng, lẽ nào anh hùng Liên Xô Kyznetsov thì vô tư Cu Dơ Nhét Xốp thay vì nên là … Quốc Nhã Xuân, còn tên giặc Tàu Xi Jinping thì biến hóa thành Tập Cận Bình thay vì nên là Xì Dính Bùn? Đạo lý thuần Việt đâu có cho phép như thế.  

Các thắc mắc và cần tư vấn về tên gọi trong đối ngoại bảo đảm tính hàn lâm quốc tế, ngữ nghĩa tu từ và đạo lý nhân luân Đại Việt Nam, xin liên lạc với

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 19-02-2013. ĐB Hoàng Hữu Phước xin lỗi ĐB Dương Trung Quốc

[2] Hoàng Hữu Phước. 31-8-2011. Cu Dơ Nhét Xốp – Vấn Nạn Việt Hóa Phiên Âm Tiếng Nước Ngoài

[3] Hoàng Hữu Phước. 18-6-2010. Tham luận: Giao Thoa Ngôn Ngữ Việt-Anh Và Thực Chất Vấn Đề Giữ Gìn Sự Trong Sáng Của Tiếng Việt

Thông Báo Về Blogs của Hoàng Hữu Phước

Hoàng Hữu Phước, MIB

 Emo (19)

Do trang web Emotino.com nơi tôi gần chục năm qua từ 2011 trở về trước đăng hàng ngàn bài viết của tôi trên đó bị kẻ đạo tặc tay sai bọn chống Việt Nam cay cú trước bài tôi ấn đầu cái đài BBC bá láp xuống bùn nhơ, giả vờ vì chống bài “Tứ Đại Ngu” của tôi nên lẻn vào web ấy xóa bài này rồi nhân tiện xóa luôn bài về BBC, tôi đã phản ứng bằng cách chấm dứt đăng bài ở Emotino.com và chủ động lập ra hhphuoc.blog.com và nhiều blogs khác cũng tại web nền blog.com vừa để đăng bài mới, vừa để dần dần đăng lại các bài trước đó đã xuất hiện ở Emotino.com. Sau đó, để vô hiệu hóa bọn đạo tặc, tôi lập ra một blog đi kèm, gọi là blog đồng hành, tại wordpress.com để bảo đảm các bài mới của tôi xuất hiện ở hhphuoc.blog.com sẽ đồng thời hiện diện tại đấy.

Do trang Blog.com dù từng được đánh giá rất cao đã luôn gặp sự cố trong hơn nửa năm qua khiến rất đông người bất mãn và tỏ ý bỏ sang trang web khác (như có thể kiểm chứng tại www.isitdownrigntnow.com), và trong đa số các trường hợp “down” thì mọi người vẫn có thể vào blog.com để đọc bài nhưng chủ nhân của blog không thể vào để đăng bài mới hoặc tiến hành những thay đổi trong thẩm quyền.

Vì lý do trên, tôi sẽ chuyển đăng bài lên https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/

trước rồi mới tải lên http://hhphuoc.blog.com thay vì ngược lại như từ trước đến nay. Mong các bạn quan tâm đến blog này của tôi từ nay xin vào wordpress.com trước để tìm đọc các bài viết mới của tôi.

Ngoài ra, để tiện cho sự chủ động theo dõi của các bạn, tôi xin cung cấp danh mục sau tại tất cả các blog hiện hành của tôi, để các bạn nếu quan tâm đến tựa đề nào, chỉ cần click “chuột” vào tựa đề ấy sẽ được liên kết đưa thẳng đến bài ấy ở blog chứa chính, hoặc có thể copy lưu bài viết này vào một bản Word Document để lưu và khi cần tham khảo bài nào, có thể vào internet rồi nhấp “chuột” vào tựa đề của bài viết ấy trong bản Word lưu để vào blog chính.

Danh mục này sẽ tuần tự cho các blog và số bài hiện có tính đến ngày 11-7-2014 như sau:

1)  WordPress (Blog đồng hành với hhphuoc.blog): 53 bài

2)  Antichina (Hoàng Hữu Phước và tình cảm dành cho Trung Quốc): 21 bài

3)  Hhphuoc (Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước):  113 bài

4)  Hoanghuuphuocteachers (Hoàng Hữu Phước và các Thầy Cô kính yêu): 13 bài

5)  Hoanghuuphuocvietnam (Hoàng Hữu Phước vì Việt Nam): 17 bài

6)  Hoanghuuphuocthamluan (Các tham luận hội nghị của Hoàng Hữu Phước): 10 bài

 01

1)   Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Với Hội Đồng Nhân Dân Tp HCM Về Tên Đường   2)   Vững Tâm Kiến Quốc July 16, 2014

3)   Trình Độ Trương Trọng Nghĩa July 8, 2014

4)   Sát Tàu July 7, 2014

5)   Vấn đề “Lấy Phiếu Tín Nhiệm” July 1, 2014

6)   Dương Khiết Trì Run Sợ June 22, 2014

7)   Hân Hoan Đón Chào Dương Khiết Trì June 18, 2014

8)   Lại Trí Thức! June 9, 2014

9)   Thảo Luận Tại Hội Trường Quốc Hội May 31, 2014

10)   Luật Biểu Tình May 26, 2014

11)   Biểu Tình và Ô Danh May 20, 2014

12) Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Châu Á Tự Do về Cù Huy Hà Vũ và Vấn Đề Đa Đảng Ngày 20-4-2011 May 18, 2014

13) Quốc Hội Việt Nam Phải Có Nghị Quyết Mạnh Mẽ Nhất Về Trung Quốc May 11, 2014

14) Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016 April 29, 2014

15) Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi! April 20, 2014

16) Nước Mỹ Vỡ Vụn March 29, 2014

17) Mít-xtơ Xương Xẩu March 27, 2014

18) Thế nào là Tự Do – Dân Chủ March 24, 2014

19) Phụ Nữ Việt Nam: Vấn Đề Tân Cổ Giao Duyên March 17, 2014

20) Về Cái Sự Trăn Trở Của Sinh Viên Ngô Di Lân March 7, 2014

21) Nền Cũ Lâu Đài Bóng Tịch Dương – Luận Về Bảo Tồn, Bảo Tàng March 2, 2014

22) Tức Ảnh Đề Thơ February 22, 2014

23) Nước Mỹ Bất Hạnh February 15, 2014

24) Thế Nào Là Nhà Trí Thức February 14, 2014

25) Thế Nào Là Sử Gia February 5, 2014

26) Tết Mậu Thân 1968 January 28, 2014

27) Tiểu phẩm trào phúng Tết: Nhà Sử Học January 26, 2014

28) NHỮNG LẬP LUẬN KỲ QUÁI CỦA NGƯỜI TỰ XƯNG LÀ TS TRẦN MINH HOÀNG

29) Nên Có Lựa Chọn Khác Thay Thế Bài Ca Happy New Year của Abba January 25, 2014

30) Thế Nào Là “ỐC ĐẢO” – Sự Cẩn Trọng Trong Sử Dụng Ngôn Từ Hán-Việt

31) Vì sao cần phải thông qua Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992 November 26, 2013

32) Về thực quyền, thực uy November 26, 2013

33) Hoàng Hữu Phước góp ý cho Dự án Luật Xây Dựng (Sửa đổi) November 26, 2013

34) Hoàng Hữu Phước chất vấn Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn 35) Bài phỏng vấn: Cần giải quyết quyết dứt điểm những khiếu nại, tố cáo của công dân

36) Chất Vấn Thành Viên Chính Phủ November 22, 2013

37) Bài Phát Biểu Của Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Về Thủy Điện

38) Phát biểu của Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội ngày 07-11-2013 về Tham Nhũng November 9, 2013

39) Đại tướng Võ Nguyên Giáp October 26, 2013

40) Tôi Và Philipp Rösler September 30, 2013

41) Tôi và Bùi Giáng September 17, 2013

42) Amari TX – Anh là ai? August 31, 2013

43) Tôi và Lê Hiếu Đằng August 29, 2013

44) Lời Khuyên Dành Cho Giới Bác Sĩ August 23, 2013

45) Hội Chứng Bầy Đàn August 20, 2013

46) Mạng Xã Hội August 14, 2013

47) Những Phân Tích Mới L‎ý Giải Vấn Nạn Bất Tương Thích Giữa Đào Tạo & Sử Dụng Nhân Lực Tình Độ Đại Học và Các Biện Pháp Cách Tân August 4, 2013

48) Chất Lượng Giáo Dục ở Việt Nam August 2, 2013

49) Tòa Án Nhân Dân Tối Cao: Thành Lũy Tư Pháp July 25, 2013

50) Báo Sài Gòn Giải Phóng July 21, 2013

51) Thùng Nước Đá và Blog July 14, 2013

52) Tuyệt Thực July 2, 2013

53) Phát biểu ứng khẩu của Hoàng Hữu Phước, Đại biểu TP Hồ Chí Minh, về Luật Biểu Tình  June 5,2013

54) Bài phát biểu của Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội về Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992  55) Việt Nam Cộng Hòa Có “Đa Đảng” Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không?  May 18, 2013

 

 02

1)  Văn Tế Tướng Tàu La Viện

2)  Ngày Tàn Của Trung Quốc Và Bọn Theo Đóm Ăn Tàn

3)  Ngày Tận Thế 21-12-2012 – Biện Luận Của Lăng Tần Hoàng Hữu Phước

4)  Thực Phẩm Trung Quốc: Tại Sao?

5)  Hoa Tàu

6)  Giặc Tàu Mọi Rợ

7)  Tấm Bản Đồ Mới Của Việt Nam: Hé Màn Một Sự Thật Lịch Sử

8)  Siêu Nhân và Tồi Nhân

9)  Ngộ Số

10) Luật Biển Việt Nam

11) Sự Thật Về Võ Thuật Tàu Và Y Dược Tàu

12) Sự Thiếu Khôn Ngoan Của ASEAN

13) Vịnh Bức Dư Đồ Rách – Vá – Mới – Mới Hơn

14) Tết 2012: 33 Năm, Một Lời Thề

15) Trung Quốc: Trả Lời Hai Câu Hỏi Nhạy Cảm Của Độc Giả Emotino

16) Trung Quốc và Chúng Ta: Những Chuẩn Bị Nhiêu Khê

17) Trung Quốc và Chúng Ta: Sự Cần Thiết Phải Viết Lại Ngôn Từ Hán-Việt

18) Trung Quốc Trong Sấm Trạng Trình

19) Trung Quốc: Từ Vĩ Đại Đến Tệ Hại  June 27, 2011

20) 900 Năm Hùng Khí Thần Uy 30/12/1075 – 30/4/1975   June 27, 2011

21) Trăm Trứng – l‎ý giải mới cho một tích cũ   June 27, 2011

 

 03

 

1)    Trình Độ Trương Trọng Nghĩa

2)    Sát Tàu

3)    Vấn đề “Lấy Phiếu Tín Nhiệm”

4)    Dương Khiết Trì Run Sợ

5)    Hân Hoan Đón Chào Dương Khiết Trì

6)    Lại Trí Thức!

7)    Thảo Luận Tại Hội Trường Quốc Hội

8)    Luật Biểu Tình

9)    Biểu Tình và Ô Danh

10)  Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Châu Á Tự Do về Cù Huy Hà Vũ và Vấn Đề Đa Đảng Ngày 20-4-2011

11)  Quốc Hội Việt Nam Phải Có Nghị Quyết Mạnh Mẽ Nhất Về Trung Quốc

12)   Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016

13)  Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi!

14)  Nước Mỹ Vỡ Vụn

15)  Mít-xtơ Xương Xẩu

16)  Thế nào là Tự Do – Dân Chủ

17)  Phụ Nữ Việt Nam: Vấn Đề Tân Cổ Giao Duyên

18)  Về Cái Sự Trăn Trở Của Sinh Viên Ngô Di Lân

19)  Nền Cũ Lâu Đài Bóng Tịch Dương – Luận Về Bảo Tồn & Bảo Tàng

20)  Tức Ảnh Đề Thơ

21)  Nước Mỹ Bất Hạnh

22)   Thế Nào Là Nhà Trí Thức

23)   Thế Nào Là Sử Gia

24)   Nhân Quyền Việt Nam

25)   Tết Mậu Thân 1968

26)   Tiểu phẩm trào phúng Tết: Nhà Sử Học

27)   Những Lập Luận Kỳ Quái Của Người Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng

28)   Nên Có Lựa Chọn Khác Thay Thế Bài Ca Happy New Year của Abba

29)   ĐỀ XUẤT MỘT THƯƠNG HIỆU QUỐC GIA CHO VIỆT NAM

30)   Thế Nào Là “ỐC ĐẢO” – Sự Cẩn Trọng Trong Sử Dụng Ngôn Từ Hán-Việt

31)   Vì sao cần phải thông qua Dự thảo Sửa đổi Hiến Pháp 1992

32)   Về thực quyền, thực uy

33)   Hoàng Hữu Phước góp ý cho Dự án Luật Xây Dựng (Sửa đổi)

34)   Hoàng Hữu Phước chất vấn Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn

35)   Cần giải quyết quyết dứt điểm những khiếu nại, tố cáo của công dân

36)   Chất Vấn Thành Viên Chính Phủ

37)   Bài Phát Biểu Của Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Về Thủy Điện

38)   Phát biểu của Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước tại Quốc Hội ngày 07-11-2013 về Tham Nhũng

39)   Đại tướng Võ Nguyên Giáp

40)   Amari TX – Anh là ai?

41)   Tôi và Lê Hiếu Đằng

42)   Lời Khuyên Dành Cho Giới Bác Sĩ

43)   Hội Chứng Bầy Đàn

44)   Mạng Xã Hội

45)   Những Phân Tích Mới L‎ý Giải Vấn Nạn Bất Tương Thích Giữa Đào Tạo & Sử Dụng Nhân Lực Trình Độ Đại Học và Các Biện Pháp Cách Tân

46)   Chất Lượng Giáo Dục ở Việt Nam

47)   Tòa Án Nhân Dân Tối Cao: Thành Lũy Tư Pháp

48)   Báo Sài Gòn Giải Phóng

49)   Thùng Nước Đá và Blog

50)   Tuyệt Thực

51)   Phát biểu ứng khẩu của Hoàng Hữu Phước, Đại biểu TP Hồ Chí Minh, về Luật Biểu Tình

52)   Bài Phát Biểu của Hoàng Hữu Phước về Dự Thảo Sửa Đổi Hiến Pháp 1992

53)   Giới Thiệu Blog Mới

54)   Việt Nam Cộng Hòa Có “Đa Đảng” Không? Mỹ Có “Đa Đảng” Không?

55)   Lễ Chiến Thắng

56)   Luận Về “Đa Đảng”

57)   Giới thiệu Blog Mới (3): Hoàng Hữu Phước và Tình Cảm Dành Cho Trung Quốc

58)   Giới Thiệu Blog Mới (2): “Hoàng Hữu Phước và Thầy Cô”

59)   Giới Thiệu Blog Mới (1): Hoàng Hữu Phước Và Các Tham Luận

60)   “Gia Tộc Họ Lại Hòa Cùng Niềm Tự Hào Dân Tộc”

61)   TRÚC BỊ UNG THƯ PHÓNG VIÊN QUỐC THANH Ạ

62)   ĐAU LÒNG CHO PV QUỐC THANH -TUỔI TRẺ

63)   ĐB Hoàng Hữu Phước xin lỗi ĐB Dương Trung Quốc

64)   Nỗi Nhục Của BBC Và Lời Khuyên Dành Cho Người Việt

65)   Món Quà Mùa Tết 2013 Của Độc Giả Emotino

66)   Bức Tâm Thư Gửi Người Dân Việt “Thiệt” – Nhân Nghe Về Huy Đức –

67)   Chú Cháu Gặp Nhau Tại Nghị Trường Quốc Hội: Tôi Và Hành Trình 55 Năm Tìm Thấy Cội Nguồn

68)   Hiến Pháp Và Bất Ổn Xã Hội

69)   Tôi Và Một Công Dân Cộng Hòa Hồi Giáo Iran

70)   Khi Bạn Cần Khiếu Tố, Khiếu Nại

71)   Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không?

72)   Trách Nhiệm Đối Với Sinh Mạng Người Dân – Tầm Nhìn Và Sự Chính Trực Của Một Nhà Ái Quốc

73)   Là công dân, phải tuân thủ luật pháp quốc gia

74)   Cách Chính Xác Để Biết Việt Nam Giàu Đẹp Đến Dường Nào

75)   Mở Rộng Tầm Mắt Với Bậc Tài Hoa: Tiến Sĩ Trần Chung Ngọc

76)   Tham Nhũng

77)   Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gửi Nhà Giáo Hiện Tại và Tương Lai

78)   Giới Thiệu Những Bài Viết Mới

79)   Thư Của Cháu Nguyễn Thanh Hải

80)   Phố Bolsa TV (California, USA) Phỏng Vấn Ông Hoàng Hữu Phước Trước Kỳ Họp Thứ Ba, Quốc Hội Khóa XIII

81)   Bài Viết Đặc Sắc Về Dân Trí, Biểu Tình, và Chống Ngoại Xâm

82)   Cử Tri Và Luật Biển

83)   Luật Biển Việt Nam

84)   Vịnh Bức Dư Đồ Rách – Vá – Mới – Mới Hơn

85)   Malaysia Thông Qua Luật Cấm Phản Đối Trên Đường Phố

86)   Chụp Mũ

87)   PHÁT BIỂU VỀ LUẬT GIÁO DỤC ĐẠI HỌC

88)   PHÁT BIỂU VỀ LUẬT GIÁO DỤC ĐẠI HỌC

89)   PHÁT BIỂU TẠI QUỐC HỘI VỀ LUẬT BIỂU TÌNH & LUẬT LẬP HỘI

90)   Trả Lời Phỏng Vấn

91)   Chính Trị: Trả Lời Câu Hỏi Của Độc Giả Emotino

92)   Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Và Công Tác Giám Sát     

93)  Ông Trương Tấn Sang

94)  Nhân Quốc Khánh Nước Nhà, Tải Đăng Bài Viết Trước Đây Về Đất Nước – Bản Tiếng Anh

95)  Nhân Quốc Khánh Nước Nhà, Tải Đăng Bài Viết Trước Đây Về Đất Nước  

96)   Vài Thông Tin Về Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Tp Hồ Chí Minh

97)   Luận Về Sửa Đổi Hiến Pháp Việt Nam  

98)    “Quốc hội không phải nơi vui chơi!”

99)   Đại biểu quốc hội Hoàng Hữu Phước: Gắng làm những điều đã hứa

100) Giữ lời hứa với cử tri

101) Cải cách hành chính

102) Quốc hội không có chỗ cho lợi ích cục bộ

103) Doanh nhân tự ứng cử Hoàng Hữu Phước, đại biểu Quốc hội khóa XIII: Nói phải đi đôi với làm

104) Chung Một Tấm Lòng

105) Tôi muốn đem sức, lực của mình cho dân và vì dân

106) Chống Tham Nhũng

107) ThS. Hoàng Hữu Phước ứng cử viên ĐBQH Khóa XIII: Đủ “lực” đứng trên diễn đàn…

108) Tự ứng cử để phục vụ đất nước

109) Bài Phát Biểu Vận Động Bầu Cử Trên Đài Truyền Hình HTV9 của Ứng cử viên Đại Biểu Quốc Hội khóa XIII Hoàng Hữu Phước

110) Chương Trình Hành Động

111) LÝ LỊCH CHI TIẾT

112) TÓM TẮT TIỂU SỬ

113) Đại biểu quốc hội phải biết lo trước cái lo của người dân

 04

 

1)   Tôi Và Thầy Nguyễn Quang Tô

2)   Tôi Và Cô Trương Tuyết Anh

3)   Tôi Và Thầy Lê Văn Diệm

4)   Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gửi Nhà Giáo Hiện Tại và Tương Lai

5)   Phong Cách Người Thầy

6)   Lời Ngỏ Cùng Học Sinh

7)   Thầy Như Thế Nào, Trò Như Thế Ấy

8)   Học Sinh Và Vấn Đề Giỏi Môn Văn

9)   Học Sinh Và Vấn Đề Giỏi Môn Lịch Sử

10) Khiêm Tốn

11) Bí Quyết Thành Công

12) Cảm Ơn Học Trò

13) Lời Động Viên Luôn Cần Thiết Cho Đời

 

 05

 

 

1)   Bức Tâm Thư Gửi Người Dân Việt “Thiệt” – Nhân Nghe Về Huy Đức

2)   Ngày Tận Thế 21-12-2012 – Biện Luận Của Lăng Tần Hoàng Hữu Phước –

3)   Kết Quả Bầu Cử Tổng Thống Mỹ 2012

4)   Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không?

5)   Trách Nhiệm Đối Với Sinh Mạng Người Dân – Tầm Nhìn Và Sự Chính Trực Của Một Nhà Ái Quốc

6)   Là công dân, phải tuân thủ luật pháp quốc gia

7)   Mở Rộng Tầm Mắt Với Bậc Tài Hoa: Tiến Sĩ Trần Chung Ngọc

8)   Thùng Nước Đá và Blog

9)   Nhân đọc bài “Hãy hành xử cho đúng đạo làm người!”

10) Hoàng Hữu Phước Thử Vẽ Lại Bản Đồ Việt Nam

11) Phố Bolsa TV(California, USA) Phỏng Vấn Ông Hoàng Hữu Phước Trước Kỳ Họp Thứ Ba, Quốc Hội Khóa XIII

12) Danh Mục 337 Bài Đã Đăng Trên Emotino Từ Năm 2008

13) Tôi Và Các Quân Nhân Việt Nam Cộng Hòa

14) Hỡi Quân Đội Mỹ, Đừng Để Các Chiến Binh Mỹ Mất Dạy Về Nhân Quyền

15) Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Phố Bolsa TV (California, USA)

16) Tôi Và Cô Trương Tuyết Anh

17) Thơ Ca Và Tâm Thế Nhà Lãnh Đạo Doanh Nghiệp

 

 06

 

1)   THAM LUẬN: Cụm Ngành Nông-Lâm Trong Chiến Lược Phát Triển Tam Nông

2)   THAM LUẬN: Giao Thoa Ngôn Ngữ Việt-Anh Và Thực Chất Vấn Đề Giữ Gìn Sự Trong Sáng Của Tiếng Việt

3)   THAM LUẬN: Những Phân Tích Mới L‎ý Giải Vấn Nạn Bất Tương Thích Giữa Đào Tạo & Sử Dụng Nhân Lực Trình Độ Đại Học và Các Biện Pháp Cách Tân

4)   Vũ Khí Tối Thượng Của Tiếng Việt Cho Thời Kỹ Thuật Số: Hồi Ức Về Một Sự Thật Ít Còn Người Việt Nam Nào Trên Thế Giới Còn Nhớ Hay Biết Đến

5)   Cu Dơ Nhét Xốp – Vấn Nạn Việt Hóa Phiên Âm Tiếng Nước Ngoài

6)   Silo – Vấn Đề Lõi Của Phát Triển Tam Nông

7)   Tư Vấn Miễn Phí: PHÁT TRIỂN KINH DOANH NGÀNH THỰC PHẨM “KHÔ” & “SẤY KHÔ”

8)   Sự Hoang Đường Huyễn Hoặc Của “Phương Thuốc” Rượu Tỏi

9)   Luận Về Trái Cây Việt Nam

10) Tư Vấn Phát Triển Ngành Kỹ Nghệ Gạo Việt Nam

 

Xin cảm ơn sự quan tâm của các bạn.

Trân trọng,

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Góp Ý Với Hội Đồng Nhân Dân Tp HCM Về Tên Đường

Hoàng Hữu Phước, MIB

Trong bài nói về Trương Trọng Nghĩa [1] tôi có viết rằng khi có thông tin quan trọng cấp thiết thì Đại biểu Quốc hội có thể viết ngay văn bản kiến nghị gởi trực tiếp hoặc bằng email nội bộ từ địa chỉ email cá nhân của mỗi Đại biểu Quốc hội (ở dạng ….@qh.gov.vn) đến lãnh đạo Quốc hội (cũng ở dạng ….@qh.gov.vn) thay vì chờ đợi đến Kỳ họp (trừ phi Kỳ họp rất cận kề) rồi khi đến Kỳ họp lại phải chờ đến lúc tới phiên họp toàn thể ở hội trường và thấy có sự tham dự của phóng viên các báo đài mới nhanh tay nhấn nút chiếm một trong 20 suất phát biểu để nói lên cái gọi là quan trọng cấp thiết ấy.

Còn trong bài Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016 [2] tôi có liệt kê rất nhiều kiến nghị và góp ý tôi thể hiện bằng văn bản gởi Lãnh đạo Quốc hội, Lãnh đạo Nhà nước & Chính phủ, Lãnh đạo các Bộ, Lãnh đạo Chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh, thậm chí liệt kê cả những kiên nghị và góp ý gởi Lãnh đạo Đảng và Nhà nước do nhân viên của tôi thể hiện bằng văn bản dưới sự động viên khuyến khích của tôi, mà đa số các kiến nghị này thuộc loại nhạy cảm khó thể tiết lộ ra ngoài.

Mới đây tình cờ thây TV có nói loáng thoáng gì đó hoặc điểm báo gì đó phê phán việc tên tiếng nước ngoài được sử dụng tại Việt Nam, tôi lấy làm tiếc trước sự quái gở lạc hậu của những kẻ phê phán, ắt họ chưa đọc bài Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không [3] của tôi, nên nhân đây tôi đăng nguyên văn và toàn văn bức thư tôi đã gởi “khẩn” cho Hội Đồng Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh mà tôi có nêu trong bài Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016 nói trên. “Khẩn” vì nguyên khi tôi dự lễ khai mạc Kỳ họp thứ 12 Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh  Khóa VIII sáng Thứ Hai 09-12-2013, tôi có nhận được tài liệu hội nghị, và tôi ngạc nhiên khi đọc bản dự thảo nghị quyết về đặt tên đường mới ở Thành phố Hồ Chí Minh vì thấy tuy đã qua nhiều buổi thảo luận góp ý của Thành phố để có kết quả là bản dự thảo nghị quyết, nó vẫn còn quá nhiều sai sót, nhiều điểm gây tranh cãi, và nhiều điều nên xem xét thêm. Tôi đã khẩn cấp viết bản sau để gởi khẩn cho Hội Đồng Nhân Dân, thay vì đòi… phát biểu tại hội trường đang trực tiếp truyền hình, có sự tham dự của phóng viên báo chí, phá hỏng tính uy nghiêm của đại sự uy tín Hội đồng Nhân dân trước cử tri toàn thành, chỉ vì muốn vừa đánh bóng vá nhân vừa cho báo chí cùng phe một cơ hội “câu view”.

ScreenShot260

****

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 09 tháng 12 năm 2013

Kính gởi : Chủ tịch Hội đồng Nhân dân Tp Hồ Chí Minh

Đồng kính gởi: Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Tp Hồ Chí Minh

Bản sao kính gởi:

-Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh

-Lãnh đạo Đoàn Đại biểu Quốc hội Tp Hồ Chí Minh

-Tổ Đại biểu Quốc hội Tp Hồ Chí Minh, Đơn vị 1

-Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại Quốc hội

V/v.: Thư góp ý khẩn cấp về Tờ trình số 6015/TTr-UBND ngày 11-11-2013 của Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh về Bổ sung Quỹ Tên đường tại Thành phố Hồ Chí Minh và Báo cáo số 790/BC-VHXH ngày 05-12-2013 của Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh thẩm tra tờ trình nói trên.

Kính thưa Quý lãnh đạo:

Tôi ký tên dưới đây là Hoàng Hữu Phước, Đại biểu Quốc hội Khóa XIII, Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh,

Qua tham dự phiên khai mạc Kỳ họp thứ 12 Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh  Khóa VIII sáng Thứ Hai 09-12-2013, và tham khảo Tờ trình số 6015/TTr-UBND ngày 11-11-2013 của Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh về Bổ sung Quỹ Tên đường tại Thành phố Hồ Chí Minh, tôi xin kính gởi đến Quý Lãnh đạo các ý kiến đóng góp khẩn cấp theo thứ tự nội dung sau:

A- Về 8 Tên Nhân Vật Người Nước Ngoài:

1- Những điểm không đúng và các kiến nghị (về xem xét lại sự lựa chọn, và phương pháp viết tên):

a) Marie Cuirie: Tên viết đúng phải là Marie Curie (tên đầy đủ là Marie Sklodowska-Curie) và thích hợp theo cách dùng của tên tiếng Anh.

b) Nêru. J – Jawaharlãl Nehru: Tên viết đúng nên là Jawaharal Nehru vì kiểu Việt hóa phiên âm thành Nêru không nên tiếp tục tồn tại ở Việt Nam trong thế kỷ XXI này, nhất là khi các tên khác trong danh mục của tờ trình lại không ở dạng Việt hóa phiên âm tương tự. Đồng thời loại bỏ dấu ngã trên chữ cái “a” như thể hiện trong báo cáo, để cho đúng theo cách dùng của tên tiếng Anh.

c) Hô-xê Mác-ti: Việc Việt hóa phiên âm này là điều không nên tiếp tục tồn tại như trường hợp ở trên của “Nêru”. Dù tên viết bằng tiếng bản xứ của nhân vật này là José Martí với hai từ và mỗi từ có một dấu sắc (tên đầy đủ là José Julián Martí Pérez tức là có bốn từ và mỗi từ đều có một dấu sắc) thì chúng ta cũng nên sử dụng cách viết trong tiếng Anh là Jose Marti. Đặc biệt nên chấm dứt kiểu phiên âm cho đúng với bản ngữ đặc thù thí dụ Mê-hi-cô, vua Hoan Các-lốt, Hô-xê, v.v., thay vì sử dụng tiếng Anh chung với toàn nhân loại là Mexico, vua Juan Carlos, Jose, v.v. Lập luận một cách khác: từ “Hồ Chí Minh” ở tiếng Việt không bao giờ được phát âm đúng ở tiếng Nga (phiên âm thành “khô-si-min”) vậy thì Việt Nam không có lý do gì lại phải tự trói buộc rằng mình phải phát âm (thậm chí viết ra cho giống y như cách phát âm) cho đúng ngôn ngữ Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha đối với chữ cái “J” trong Jose và Juan, thành Hô-xê và Hoan, v.v…

d) Kovalevskaya: Trong khi tên của những nhân vật khác được viết quá đầy đủ thì tên của nữ nhân vật này lại bị bỏ hết phần tên và chữ lót. Tên đầy đủ là Sofia Vasilyevna Kovalevskaya theo kiểu dùng tiếng Anh viết lại y cách phát âm tiếng Nga Со́фья Васи́льевна Ковале́вская. Đây là trường hợp củng cố lập luận đối với Hô-xê Mác-ti ở trên, nghĩa là khi chữ cái một ngôn ngữ – ở đây là tiếng Nga – không thể được thể hiện bằng bàn phím của đa số nhân loại, người ta chấp nhận sử dụng cách ghi tên theo tiếng Anh. Ngoài ra, đối với trường hợp của Sofia Kovalevskayacần phải để ý thêm đến chi tiết Bà thích dùng tên Sophie Kowalevski (hay Sophie Kowalevsky) trên tất cả các tác phẩm nghiên cứu của Bà và đó cũng là cách giới khoa học quen viết về tên Bà, nên cần cân nhắc lựa chọn giữa việc “dùng tiếng Anh phiên âm tên tiếng Nga thành tên tiếng Anh Kovalevskaya” hay “dùng cách viết thuần tiếng Anh đối với tên tiếng Nga để cho ra Kowalevski/Kowalevsky thuần Anh.” Diễn giải theo cách khác, nếu chúng ta “dùng tiếng Anh phiên âm tên tiếng Nga của thủ đô nước Nga thành tên tiếng Anh Moskva” thì e là đa số nhân loại không hiểu ta đang nói về ai hay về cái gì, nhưng nếu ta “dùng cách viết thuần tiếng Anh đối với tên tiếng Nga của thủ đô nước Nga để cho ra Moscow” thì đa số nhân loại sẽ hiểu ngay. Vì vậy, trong trường hợp này, tôi đề nghị nên xem xét sử dụng Sophie Kowalevsky (hoặcSophie Kowalevski) là tên danh chính ngôn thuận của Bà khi dời sang sống và làm việc ở Đức và Thụy Điển.

e) Albert Bruce SabinRobert Koch tuy là hai nhà y học có công lớn đối với nhân loại (Sabin chế tạo ra vắc xin ngừa bại liệt, còn Koch tìm ra vi khuẩn bịnh than, bịnh tả, và bịnh lao), nhưng vẫn dễ gây tranh cải về vai trò của nhiều người cũng có tầm quan trọng tương tự như Alexander Fleming đã chế ra Penicillin hay các vị chế ra các thứ thuốc khác cho những bệnh truyền nhiễm nguy hiểm khác, dẫn đến yêu cầu có thể có nơi cử tri đối với việc đưa thêm nhiều tên tuổi y học khác cũng đoạt giải Nobel Y học như Koch vào danh sách này.

f) Jean Baptiste Louis Pierre: Xin xem lại trường hợp này vì nếu vị này có “công” xây dựng Thảo Cầm Viên Sài Gòn thì sẽ không tránh khỏi chất vấn rằng sau này sẽ có những đường phố mang tên các vị đã có “công” xây Nhà thờ Đức Bà, Nhà Hát Lớn, Vườn Tao Đàn, và tòa nhà Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh.v.v..

2) Tôi xin giới thiệu thêm tên 7 nhân vật người nước ngoài thật sự có giá trị giáo dục cao, mang ý nghĩa chính trị lịch sử cách mạng Việt Nam sâu sắc

a) Francis Henry Loseby (Luật sư Anh đã làm thất bại âm mưu của chính quyền Hong Kong muốn giao nộp Nguyễn Ái Quốc cho thực dân Pháp) 

b) Norman Morrison (Công dân Mỹ tự thiêu ngày 02-11-1965 trước Ngũ Giác Đài, nơi làm việc của Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara, để phản đối Mỹ gây chiến ở Việt Nam. Norman là nhân vật trong bài thơ “Emily” của Tố Hữu)

c) Olof Palme (Thủ tướng Thụy Điển, ủng hộ Việt Nam trong chiến tranh chống Mỹ, bị ám sát ngày 28-02-1986). Tên đầy đủ là Sven Olof Joachim Palme

d) Jeffrey Glenn Miller (Nam sinh viên 20 tuổi của Đại học Kent, Hoa Kỳ, bị cảnh sát hạ sát ngày 04-5-1970 khi biểu tình chống sự xâm lược của Mỹ ở Việt Nam)

e) Allison B. Kraus  (Nữ sinh viên 19 tuổi của Đại học Kent, Hoa Kỳ, bị cảnh sát hạ sát ngày 04-5-1970 khi biểu tình chống sự xâm lược của Mỹ ở Việt Nam)

f) William Knox Schroeder (Nam sinh viên 19 tuổi của Đại học Kent, Hoa Kỳ, bị cảnh sát hạ sát ngày 04-5-1970 khi biểu tình chống sự xâm lược của Mỹ ở Việt Nam)

g) Sandra Lee Scheuer  (Nữ sinh viên 20 tuổi của Đại học Kent, Hoa Kỳ, bị cảnh sát hạ sát ngày 04-5-1970 khi biểu tình chống sự xâm lược của Mỹ ở Việt Nam)

B- Về 19 Tên Nhân Vật Lịch Sử Trước Thế Kỷ XX:

– Vũ Phạm Hàm: Xin xem lại trường hợp này vì theo chú thích của Tờ trình thì vị danh sĩ này nhờ “quán” tờ báo “Đông Văn” nên được đánh giá là “tuy chưa bộc lộ rõ nét nhưng qua đó cũng đã thể hiện lòng yêu nước kín đáo của ông”. Tôi cho rằng nếu dựa vào chi tiết đây là vị thi đỗ thủ khoa Thi Hương và tiến sĩ Thi Hội và Thi Đình rồi làm quan thì nhất thiết phải đưa vào danh sách rất nhiều vị khoa bảng khác. Riêng ghi chú rằng ông có “nhiều tác phẩm được nhiều người tìm đọc và đánh giá cao” thì rất vô nghĩa do các nhà nho đều có các tác phẩm xướng họa thi văn, và vấn đề ở đây là chỉ có kiệt tác mới được đưa vào chương trình văn học ở các cấp lớp trong hệ thống giáo dục Việt Nam. Vì vậy, tôi đề nghị nghiên cứu thêm về danh sĩ này và viết lại nội dung về ông trong tờ trình để việc đề nghị dùng tên ông đặt tên đường mới không gây những phản ứng không có lợi từ cử tri.

C- Về 45 Tên Nhân Vật Lịch Sử Sau Thế Kỷ XX

Trần Sĩ Hùng: Kính đề nghị điều tra thêm về năm mất của vị anh hùng cách mạng này, vì ghi chú rằng ông “về nhận công tác ở Cục Bảo Vệ Chính Trị 1 – Bộ Công An cho đến khi nghỉ hưu” có thể sẽ gây ra thắc mắc vì sao Bộ Công An không biết cán bộ của mình mất lúc nào, và vì sao “nghỉ hưu” vốn liên quan đến nhiều cơ quan giải quyết chế độ chính sách mà không nơi nào biết vị này ở đâu, mất lúc nào, để lo việc hậu sự long trọng cho người anh hùng cách mạng này.

D- Về 27 Tên Nhà Nghiên Cứu, Nhà Hoạt Động Văn Hóa Nghệ Thuật, Khoa Học Kỹ Thuật:

1- Đề xuất cách lựa chọn:

a) Đối với các “nhà nghiên cứu, hoạt động văn hóa-nghệ thuật, khoa học-kỹ thuật” nên đặt ra các thang bậc để đánh giá những đóng góp (ưu tiên lựa chọn nhân vật thuộc bậc thang “cao”):

– Trung bình: làm tốt công việc chuyên môn, phẩm hạnh tốt

– Khá: phát triển được chuyên môn của bản thân có lợi cho nước cho dân và cho sự nghiệp giáo dục, văn hóa, kinh tế, v.v.

– Cao: rạng danh nước Việt Nam với thế giới (ở nước ngoài ngay cả một cá nhân ca sĩ hay một ban nhạc cũng có thể gây ảnh hưởng đến cả thế giới)

b) Đối với tác phẩm văn hóa phải theo cách nhìn nhận giá trị thông lệ là qua thử thách của thời gian bao nhiêu chục năm

2- Đề nghị xem lại các trường hợp sau:

a) Phạm Trọng Cầu: Vị này có những nổi bật về tài năng cá nhân, nhưng sự cống hiến của bản thân vị này đối với việc trực tiếp tác động hiệu quả cao vào sự phát triển âm nhạc nước nhà – đặc biệt làm vang danh âm nhạc Việt Nam ra thế giới – không rõ nét

b) Thanh Nga: Vị này có những nổi bật về tài năng cá nhân, nhưng sự cống hiến của bản thân vị này đối với việc trực tiếp tác động hiệu quả cao vào sự phát triển âm nhạc nước nhà – đặc biệt làm vang danh âm nhạc Việt Nam ra thế giới – không rõ nét

c) Út Trà Ôn: Vị này có những nổi bật về tài năng cá nhân, nhưng sự cống hiến của bản thân vị này đối với việc trực tiếp tác động hiệu quả cao vào sự phát triển âm nhạc nước nhà – đặc biệt làm vang danh âm nhạc Việt Nam ra thế giới – không rõ nét

d) Xuân Quỳnh: Vị này có những nổi bật về tài năng cá nhân, nhưng các tác phẩm  chưa qua thẩm định của đủ thời gian thông lệ để được nhìn nhận giá trị văn hoạc cũng như vị trí cao trọng trong văn học sử nước nhà để từ đó làm vẻ vang cho tên tuổi của tác giả.

E- Về 2 Tên Địa Danh:

Xin giới thiệu thêm tên địa danh:

– Phong Nha : đây là nơi được Hiệp Hội Hang Động Hoàng Gia Anh Quốc đánh giá là đẹp nhất thế giới và được tạp chí National Geographic phát hành số chuyên khảo giới thiệu với nhân loại. “Làm rạng danh Việt Nam trên thế giới” cũng nên là tiêu chuẩn xét đưa vào danh sách tên đặt cho đường phố ở Thành phố Hồ Chí Minh.

F- Kiến Nghị:

Kính đề nghị Quý Lãnh Đạo Thành phố Hồ Chí Minh cho phép tôi được tham gia tham khảo đóng góp ý kiến đối với những chương trình, dự tính, dự án, của địa phương về kinh tế, xã hội, giáo dục, văn hóa, học thuật, an ninh-trật tự, v.v., nếu không thuộc loại tối mật của Thành phố, để giúp được nhiều hơn cho Thành phố.

Kính mong nhận được sự quan tâm của quý lãnh đạo.

Trân trọng,

Hoàng Hữu Phước

Đại biểu Quốc hội Khóa XIII

Đoàn ĐBQH Thành phố Hồ Chí Minh

****

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 08-7-2014. Trình độ Trương Trọng Nghĩa. http://hhphuoc.blog.com/?p=440

[2] Hoàng Hữu Phước. 29-4-2014. Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016. http://hhphuoc.blog.com/?p=342(hoặc tại https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/04/29/dai-bieu-quoc-hoi-hoang-huu-phuoc-bao-cao-voi-nhan-dan-cong-tac-nua-dau-nhiem-ky-2011-2016/ )

[3] Hoàng Hữu Phước. 20-4-2014. Người Việt Tên Tiếng Anh: Tại Sao Không? http://hhphuoc.blog.com/?p=94

Vững Tâm Kiến Quốc

Từ Quan Lạc Đến Lạc Quan

Hoàng Hữu Phước, MIB

Kỳ họp 7 của Quốc hội Khóa XIII khai mạc ngày 20-5-2014 và bế mạc ngày 24-6-2014. Kỳ họp đã hoàn thành tốt đẹp đúng như chương trình nghị sự vốn trước đó đã được toàn thể Quốc hội điều chỉnh và thông qua ngày 30-5-2014.

Dù có sự ám áng của cuộc gây hấn côn đồ của Tàu ở Biển Đông và nhiệt độ khắc nghiệt của tiết trời lửa Hạ chốn Hà Thành, từng Đại biểu Quốc hội chân chính đã làm việc với trái tim sục sôi động nóng và cái đầu thái thư tĩnh lạnh. Mọi thứ đều đã được những người mà với vận mệnh quốc gia từ sự tín thác của nhân dân và yêu cầu của dân tộc, đã chuẩn bị chỉnh chu từ kế sách mang tính vĩ mô đã, đang, và đương nhiên sẽ lèo lái kinh tế trụ được qua các cơn bão táp tài chính toàn cầu dựa vào những hoạch định bởi những Đại biểu Quốc hội là chuyên gia kinh-tế-thực-địa có đầu óc chỉ quen với việc xử lý hiệu quả các vấn nạn chứ không có chiếc loa thiên phú của chuyên gia kinh-tế-tháp-ngà-thuộc-bài chỉ giỏi nhận diện khó khăn và lập danh mục liệt kê duy chỉ các khó khăn ấy, cho đến việc tung những quả đấm thép liên hoàn tuyệt diệu của chiêu thức ngoại giao cấp tập tấn công Tàu để làm ngời rạng uy danh uy tín cũng như chính nghĩa chính danh chính đạo quốc gia trên trường quốc tế; và từ những chiến lược chiến thuật chiến tranh mà Đảng và các tướng lĩnh trung kiên tức những con người giản dị giản đơn sinh ra chỉ để làm nhuần nhuyễn phần việc quen thuộc duy nhất và cực kỳ đơn giản là chiến thắng đã chuẩn bị giăng chất ngất thiên la bày đặc dày địa võng để chôn vùi giặc ngoại xâm xuống bùn nhơ vạn đại, đến việc thông qua hàng chục đạo luật để có các chế định làm tiền đề, làm sự thúc đẩy hoặc làm sự bổ sung cho động lực phát triển kinh tế, định hướng mới cho kinh tế trong thực tế nẽo cũ đã đến vũng cát lún lầy, uốn nắn các quy trình vì kinh tế để duy trì sản xuất, duy trì kinh doanh, duy trì đà hồi phục, duy trì sức rướn nội sinh – tất cả để đạt được điều vĩ đại nhất về nhân quyền, đẹp đẽ nhất về nhân quyền, lý tưởng nhất về nhân quyền, thực chất nhất về nhân quyền, được loài-người-trí-hóa-trí-tuệ-văn-minh-thời-hiện-đại công nhận: đó là quyền được sống trong hạnh phúc và mưu cầu hạnh phúc, mà nhờ thành quả này mà dân nghèo Việt Nam được xóa đói, hộ nghèo Việt Nam được giảm nghèo, còn đất nước Việt Nam được nhìn nhận và đón chào bởi cộng đồng quốc tế để có vị trí đầy vinh dự trong Hội Đồng Nhân Quyền của Liên Hợp Quốc; và chuẩn bị sẵn nhiều những công việc khác để thực hiện trong Kỳ họp Thứ 8 vào tháng 10 năm 2014 này.

Tinh thần lạc quan cách mạng đã từ thực tế thực tiễn của đại cuộc dựng nước, vệ quốc và kiến quốc, cũng như từ kinh nghiệm chiến thắng trong quân sự, chiến thắng trong ngoại giao, chiến thắng trong kinh tế, chiến thắng trong trị quốc, chiến thắng trong an dân, đã biến thành phong cách chiến thắng , uy thế chiến thắng , sự vững tin vào chiến thắng , sự tự tin với chiến thắng , và khí thế chiến thắng như thể hùng khí non sông và sức mạnh lở đất long trời hấp thụ từ tổ tiên của dân tộc Việt Nam đã được thể hiện tại cơ quan quyền lực cao nhất của Việt Nam: Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Khí thế ấy, khí phách ấy, và sự hừng hực ấy, đã được ghi lại trong những bức ảnh sau về sinh hoạt Nghị trường Việt Nam trong chính tháng 5 và 6 rất nóng này của năm 2014, để bọn Tàu khiếp đảm khi thấy Đại biểu Quốc hội Việt Nam xem chúng như rác rưởi không đáng bận tâm, chẳng chút cau mày, cứ như thể con đường duy nhất để Tàu khỏi bị diệt vong là tháo chạy ngay khi còn sức chạy để khỏi chứng kiến con cháu Mẹ Âu Cơ noi gương Bà xuất diễn thần uy thi thố với sự quyết chiến quyết thắng của mưu lược từ tình yêu thương vô hạn dành cho Bố Lạc Long Quân và đàn con thời quốc gia khởi nghiệp [1].

01 (1) 21222301 (5)01 (6)01 (7)01 (8)01 (9)01 (10)01 (11)01 (12)01 (13)01 (14)01 (15)01 (16)01 (17)01 (18)01 (19)01 (20)

 Mỗi người chỉ cần làm thật tốt công-việc-mà-bản-thân-thiện-nghệ-kinh-qua-thực-tế-đã-chứng-minh, với tinh-thần-của-bậc-hiền-tài, trong khí-thế-của-người-chuyên-nghiệp, và trên nền-tảng-của-giá-trị-và-danh-dự-tổ tiên-gia-đình-đất-nước-đạo-lý-nhân-luân.

Làm thật tốt công-việc-mà-bản-thân-thiện-nghệ-kinh-qua-thực-tế-đã-chứng-minh nghĩa là bác sĩ lắng nghe mong muốn khẩn khoản của thân nhân bệnh nhân rồi sử dụng kiến thức tay nghề y khoa thích hợp nhất để cứu chữa bệnh nhân, còn thân nhân bệnh nhân không bao giờ dạy bảo bác sĩ phải thao tác ra sao, phải sử dụng thuốc gì, v.v., cho người bệnh. Hãy làm tốt công việc của bạn vì gia đình bạn và để đóng góp cho xã hội, trong đó có phần gián tiếp hỗ trợ cho việc dựng xây binh lực hùng mạnh để vệ quốc, trừng trị quân thù xâm lược. Hãy nêu mong muốn vệ quốc cho những lãnh đạo đất nước, và hãy để những tướng lĩnh làm công việc mà họ tinh thông cùng với các binh đoàn tinh nhuệ của họ, chứ đừng bao giờ tụ tập bầy đàn chuyền tay nhau ký kiến nghị dạy bảo Đảng và Lãnh đạo Nhà nước phải làm gì, thí dụ như phải ra Nghị quyết chống Tàu ra sao, phải nộp đơn kiện Tàu ở đâu, tức là những việc vốn không bao giờ dành cho những thanh bảo kiếm khi rút ra chỉ để nhuốm máu quân thù, chém bay đầu giặc từ cỡ Toa Đô trở lên.

Làm việc với tinh-thần-của-bậc-hiền-tài, nghĩa là phục vụ Đảng, phục vụ Chính phủ, qua đó phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân. Đã là hiền tài, tức là phục vụ triều đình, làm cho dân hưởng được hồng ân của triều đình. Người Nhật du học ở Mỹ để về giúp hoàng gia xây dựng đất nước Nhật hùng mạnh, kinh tế Nhật hùng mạnh về kỹ nghệ. Và Nhật có vô số hiền tài. Người Việt nói nhiều về Phong trào Đông Du, ngợi ca những ai tổ chức ra phong trào ấy. Song vấn nạn sử học nan giải của Việt Nam dù mang tính thống kê đơn thuần là đã có bao nhiêu người được đưa sang Nhật theo phòng trào Đông Du, bao nhiêu người học được tức là có tiếp thu được và được tốt nghiệp, bao nhiêu người tốt nghiệp được đã trở về, và bao nhiêu người trong số tốt nghiệp trở về đã có cống hiến về xây dựng kỹ nghệ, công nghiệp quốc gia, sử liệu cá nhân của họ hiện được lưu trữ hay thể hiện ở pho sách nào và được dạy ở trường nào, v.v. Vì sao nhiều người Việt sang Mỹ học chỉ để về nước bắt đầu chống Cộng? Hay vì tính chất phổ biến của người Việt là không muốn thành bậc hiền tài [2] nên ngay khi học xong, lầm tưởng rằng mình đã vụt trở thành “trí thức”[3] vĩ đại của một dân tộc u mê ít học chăng, bèn chỉ muốn chính mình lãnh đạo đất nước, mình phải ngồi trên đầu thiên hạ, mình phải không thuộc giới “cổ cồn xanh” của ngành công nghiệp kỹ thuật thấp kém lúc nào cũng gần dầu nhớt bẩn dơ, quyết làm “thầy” chứ không thèm làm “thợ”, và đặc biệt là không muốn làm việc dưới quyền người khác? Các bậc hiền tài Việt Nam xưa kia đã luôn phò vua giúp nước. Đó là chân lý muôn đời của bậc hiền tài. Những người Việt Nam lấy bằng thạc sĩ hay tiến sĩ luôn mồm mép vì dân để lấy dân làm bình phong đậy che cho sự phản loạn. Không “phò” ai thì tất nhiên là vì muốn làm loạn, muốn lật đổ. Cái đặc tính thuần Việt của một bộ phận khổng lồ người Việt đã khiến lượng du học gia tăng theo năm tháng nhưng thay vì gia tăng theo cấp số cộng số lượng bậc hiền tài lại gia tăng theo cấp số nhân số lượng giống bò nhai lại các luận điệu nhân quyền, dân chủ, tự do ngôn luận, và tích cực tham gia các phong trào đòi xã hội dân sự, đòi có luật biểu tình, chà đạp luật pháp quốc gia khi nheo nhéo đòi thả “tù nhân lương tâm” này, nhà “hoạt động dân chủ dân quyền” nọ, không “phò” Đảng thực hiện các chính sách kiến quốc an dân không phải vì thực tâm cho rằng Đảng không đúng mà chỉ đơn giản vì bản thân vừa bất tài học chẳng thành tài không đáng đánh giày cho nhưng du học sinh Nhật Bản xưa kia du học tại Mỹ, vừa vô hạnh vì đức hoặc mỏng hoặc không có mà chỉ muốn bản thân phải làm tổng thống, phải làm bộ trưởng, phải làm chủ tịch đảng chính trị của một cơ chế “đa đảng” [4] mà bản thân thì không hiểu, chế độ Việt Nam Cộng Hòa thì không biết, và Mỹ thì không có [5].

Làm việc trong khí-thế-của-người-chuyên-nghiệp vì rằng xã hội hiện đại không dành cho những người khỏe mạnh nhưng không hề có “nhất nghệ tinh”; vì rằng nhu cầu lao động của xã hội luôn cần những người chuyên nghiệp; vì rằng đạo đức cao nhất của người chuyên nghiệp là tinh thần trách nhiệm, ý thức đạo đức nghề nghiệp, ý thức tuân thủ quy định quy trình, sự hiểu biết về luật pháp có liên quan đến bản thân, nghề nghiệp, và lĩnh vực hoạt động; vì rằng người chuyên nghiệp tập trung phát triển nghề nghiệp chuyên môn nghiệp vụ chứ không lấn sân vào những lĩnh vực bản thân chưa qua đào tạo, chưa có kinh nghiệm; và vì rằng đã mang tính chuyên nghiệp thì luôn biết đối tượng mình phải phục vụ là ai và sử dụng cái “nhất nghệ tinh” của mình trong phục vụ ra sao để có hiệu quả nhất. Không trong tư thế của người chuyên nghiệp, sẽ mãi với gánh nặng dè bỉu của “bất khả tư nghị” mà sự ủng hộ – nếu có – chỉ đến từ những bầy đàn tương tự hay tương cận mà thôi.  

Còn làm việc trên nền-tảng-của-giá-trị-và-danh-dự-tổ tiên-gia-đình-đất-nước-đạo-lý-nhân-luân vì đây không những luôn hiển hiện nơi người thuộc dòng họ trâm anh, có đấng sinh thành đạo hạnh đức độ, có gia đình tuân thủ luật pháp quốc gia, có bản thân thực sự tài giỏi tài ba với trí hóa trí tuệ cao cộng với lòng yêu nước và xem trọng quốc thể, cũng như có tinh thần trách nhiệm cao vốn không những là yêu cầu cao tuyệt đối của một công dân, một thành viên trong gia đình, mà còn là của con-người-của-công-việc-đoan-chính đã hòa quyện vào cái đạo đức và tính liêm khiết vốn là hai yêu cầu nơi nhân sự của lĩnh vực kinh doanh.    

Một đất nước mà ai cũng sống và làm thật tốt công-việc-mà-bản-thân-thiện-nghệ-kinh-qua-thực-tế-đã-chứng-minh, với tinh-thần-của-bậc-hiền-tài, trong khí-thế-của-người-chuyên-nghiệp, và trên nền-tảng-của-giá-trị-và-danh-dự-tổ tiên-gia-đình-đất-nước-đạo-lý-nhân-luân thì chỉ có sự va chạm của thiên thạch làm tuyệt diệt loài người mới có thể làm đất nước ấy diệt vong. Đất nước ấy sẽ mãi trường tồn, ngay cả khi giặc ngoại xâm mang theo vũ khí nguyên tử, bom nhiệt hạch, hay vũ khí vi trùng, thì chúng cũng phải tháo chạy trong ống đồng vốn là điều đã ghi rõ trong thiên thư – tiệt nhiên định phận tại thiên thư.

Hãy trở thành những bậc hiền tài, bạn hỡi. Không bao giờ có chuyện trực tiếp “phục vụ nhân dân”. Bạn chỉ giúp dân qua việc phò vua vì bạn chỉ giỏi một hay một vài lĩnh vực. Tiền nhân Việt không phò vua mà tuyên bố muốn “giúp dân” thì vị đó bị xếp ngay vào tội phản loạn mà tội tru di luôn được áp dụng ở các vương triều phong kiến, nghĩa là: giúp nước mà không phò vua thì chỉ là phản nghịch. Việt Nam nay là một quốc gia dân chủ. Bạn có các quyền tự do hiến định. Nhưng bạn chống chế độ, chống chính phủ, thì đó là con đường bạn chọn và hãy can đảm chấp nhận các hệ lụy của nó với tư cách một người trưởng thành, đừng lôi “nhân dân” ra làm bình phong cho cái gọi là “vì dân” của bạn, cái gọi là “lương tâm” của bạn, cái gọi là “nhân quyền” của bạn. Đất nước này lao đao lận đận vì những người như bạn, tức là bọn-tham-nhũng-quyền-lực và bọn-tay-sai-ngoại-bang.

Tham nhũng quyền lực thì hèn hơn tham nhũng tiền bạctham nhũng tiền bạc chấp nhận bị lột trần, bị xỉ vả, bị trừng phạt, còn tham nhũng quyền lực thì có các tấm áo bào lấp lánh kim tuyến đầy màu sắc của tự do, dân chủ, dân quyền, nhân quyền, để luôn khoe bản thân là “tù nhân lương tâm” đớn hèn nhục nhã.

Tay sai ngoại bang thì dù là tay sai tự nguyện, tay sai ép buộc hoặc tay sai chủ động cũng tồi tệ như nhau. Tay sai tự nguyện như anh chàng Ngô Di Lân [6] tự thần phục ngoại bang ngay khi tiếp cận thay vì phải kinh qua ít nhất 10 năm làm việc tại chỗ sau tốt nghiệp. Tay sai ép buộc như các tiểu thuyết hay phim truyện tình báo khi một người bị cho vào tròng một vụ bê bối tình dục hay bị đe dọa đối với gia đình nên buộc phải gia nhập bầy phản loạn. Và tay sai chủ động ắt như Lê Công Định [7] đã tiếp cận Đại Sứ Mỹ, Tổng Lãnh Sự Mỹ, v.v., phải chăng như một sự tự giới thiện cho ngoại bang biết một gương mặt mới xứng đáng nhận sự tài trợ và nâng đỡ cho vị trí một Nguyễn Văn Thiệu tổng thống Việt Nam của tương lai?

Bạn hãy nhìn những nụ cười của các Đại biểu Quốc hội Việt Nam dù đó là lãnh đạo, nhà tu hành, chức sắc giữ trọng trách ở địa phương, hay chỉ là một doanh nhân ngoài Đảng. Chúng tôi cười, bởi vì nụ cười ấy đã truyền lưu từ các Lạc Hầu, Lạc Tướng, tức các vị Lạc Quan phò tá Lạc Vương tức Hùng Vương lập quốc, và con cháu hậu duệ các Quan Lạc luôn lạc quan. Lạc quan chủ động. Lạc quan tích cực. Lạc quan xông pha dấn thân quyết liệt. Lạc quan tiên hạ thủ vi cường. Lạc quan thông minh. Lạc quan ở thế thượng phong. Và cả lạc quan vùi dập quân thù xâm lược xâm lấn xuống ba thước đất tính từ đáy bùn nhơ. Vệ quốc luôn có kết quả chiến thắng. Đó là chân lý muôn đời vạn kiếp không bao giờ và không thể nào thay đổi. Đem tài năng đức độ ra “phò tá” Đảng và Nhà Nước, đó mới chính là cung cách và tư cách cũng như tư thế đúng duy nhất của bậc hiền tài vì nước vì dân. Tổ tiên ta đã đánh thắng tất cả các vương triều vĩ đại của Trung Quốc chính vì trên nền tảng “phò vua, giúp nước”. Và do đó, hãy yên tâm tập trung làm việc theo tinh thần nêu trên để không ngừng kiến quốc.

Càng kiến quốc nhiều hơn, nhanh hơn, hiệu quả hơn thì đại cuộc vệ quốc càng hoành tráng hơn, dễ dàng hơn, nhanh chóng hơn, vĩ đại hơn.

Kiến quốc thủa ngàn xưa là để đất nước tồn tại, dân tộc sống còn bằng mọi giá, kể cả ra tay đánh cho quân thù tan tác rồi rượt theo quỳ gối xưng thần trước quân thù tan tác ấy, hiến tặng đất đai, bảo ngọc, trân châu, mỹ nữ, tiêu diệt tàn diệt tận diệt các chủng loài voi hổ tê giác, nhân sâm, kỳ nam, trầm hương, thợ thủ công, nhà khoa học, v.v.

Kiến quốc thời cận đại là để đất nước và dân tộc giương cao ngọn cờ chính nghĩa của “chung sống hòa bình” bằng mọi giá, kể cả ra tay đánh cho quân thù tan tác rồi dùng loa phóng thanh ngợi ca hòa bình trong khuôn khổ “phe” nọ “phe” kia, kiên nhẫn theo kế sách “bạng duật tương trì, ngư ông đắc lợi”.

Kiến quốc ngày nay là để chuẩn bị chiến tranh tổng lực tiêu diệt tàn diệt tận diệt tất cả những mầm mống xâm hại xâm lấn xâm lăng, và phải chiến thắng để mở rộng biên giới của Việt Nam, xóa sổ vĩnh viễn những mầm họa đó.

Tất cả để trong tương lai không xa, kiến quốc là để thi thố “bình thiên hạ”, lãnh đạo thiên hạ, đưa thiên hạ vào khuôn phép khuôn khổ của Việt Nam ngay cả khi Việt Nam không theo hình mẫu “thiên triều” của Trung Quốc; vì, biết làm thế nào được khi Trung Quốc đã bị tiêu diệt tàn diệt tận diệt trong nửa đầu thế kỷ XXI ấy khi xâm hại xâm lấn xâm lăng Việt Nam từ Biển Đông.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 27-6-2011. Trăm Trứng: Lý Giải Mới Cho Một Tích Cũ. http://antichina.blog.com/?p=5

[2] Hoàng Hữu Phước. 20-4-2014. Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi! https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/04/20/nhan-tai-u-that-hoi-oi/

[3] Hoàng Hữu Phước. 07-02-2014. Thế Nào Là Trí Thức. http://hhphuoc.blog.com/?p=290 (hoặc https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/02/14/the-nao-la-nha-tri-thuc/ )

[4] Hoàng Hữu Phước. Luận Về Đa Đảng. http://hhphuoc.blog.com/?p=167

[5] Hoàng Hữu Phước. 18-5-2013. Việt Nam Cộng Hòa Có Đa Đảng Không? Mỹ Có Đa Đảng Không? https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/05/18/viet-nam-cong-hoa-co-da-dang-khong-my-co-da-dang-khong/

[6] Hoàng Hữu Phước. 07-3-2014. Về Cái Sự Trăn Trở Của Sinh Viên Ngô Di Lân. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/03/07/ve-cai-su-tran-tro-cua-sinh-vien-ngo-di-lan/

[7] Hoàng Hữu Phước. 05-10-2010. Tôi Và Lê Công Định. Đăng lần đầu có kèm hình ảnh tại www.emotino.com. Đăng rút ngắn trên Báo Nhân Dân dưới tiêu đề của tòa soạn “Là Công Dân Phải Tuân Thủ Luật Pháp Quốc Gia”, số ra ngày 07-9-2012, trang 8. Sẽ đăng lại nguyên văn trên blog wordpress.com này và blog hhphuoc.blog trong tháng 7 này.

Vấn Đề Yêu Cầu Quốc Hội Ra Nghị Quyết Về Biển Đồng

Hoàng Hữu Phước, MIB

Trước khi đi Hà Nội dự Kỳ họp Thứ 7, ngày 11-5-2014 tôi đăng blog bài Quốc Hội Việt Nam Phải Có Nghị Quyết Mạnh Mẽ Nhất Về Trung Quốc­ [5] , tuyên bố tôi sẽ yêu cầu Quốc hội phải có Nghị Quyết thật mạnh mẽ về Trung Quốc lấn chiếm Biển Đông. Với trách nhiệm cá nhân trước tổ quốc và nhân dân, tôi nghiên cứu kỹ các quy định, và nhận thức 5 điều rằng

1) Chương trình dày đặc xây dựng luật và pháp lệnh Khóa XIII và năm 2014 của Quốc hội đã được quyết tại Kỳ 6 tháng 11 năm 2013 nên các thay đổi nếu cần sẽ chủ yếu tùy tình hình thực tế của quốc gia;

2) Các đề xuất điều chỉnh thay đổi chương trình trên nếu có chỉ được thực hiện theo quy trình chuyên nghiệp cẩn trọng pháp định (như thực tế chứng minh đã phải qua thảo luận tại Tổ chiều 21-5-2014 và sau đó là thảo luận tại Hội trường chiều 26-5-2014 rồi tiến hành biểu quyết thông qua chiều 30-5-2014);

3) Việc ra Nghị Quyết luôn theo quy trình: dự thảo Nghị quyết, in phát dự thảo cho Đại biểu Quốc hội nghiên cứu, họp Tổ thảo luận đề đạt ý kiến, Thường vụ Quốc hội tiếp thu để giải trình, họp toàn thể tại hội trường để thảo luận, Thường vụ Quốc hội tiếp tục tiếp thu, họp toàn thể để nghe Thường vụ Quốc hội giải trình rồi tiến hành biểu quyết thông qua – và quy trình như vậy có thể kéo dài đến hai tuần trong khi chương trình nghị sự đã rất chặt chẽ, sát sao, (và nhất là phải theo Chương trình chung đã được toàn thể biểu quyết thông qua, thí dụ như diễn tiến buổi biểu quyết ngày 30-5-2014 đã không hề có nội dung nào liên quan đến vấn đề “Nghị Quyết”);

4) Nghị quyết là một trong những gì gọi là “pháp luật” (bao gồm: luật, nghị định, thông tư, nghị quyết, quyết định, v.v.) nên có giá trị buộc toàn dân tuân thủ, thi hành, với cơ chế chế tài, trừng phạt; trong khi cái gọi là “nghị quyết về Biển Đông” nếu có lại không mang tính buộc Trung Quốc phải thi hành và càng không có cơ chế “chế tài”, “trừng phạt”; và

5) Bất kỳ điều nghiêm túc và đặc biệt là mang tính “khẩn cấp” đều có thể được nghị sĩ viết ra thành văn bản và gởi hoặc trực tiếp hoặc bằng email đến Lãnh đạo Quốc hội, chứ không phải đợi chờ đến Kỳ họp và đến buổi họp toàn thể nào có sự tham dự của báo chí mới nhấn nút phát biểu.

Thực tế sau đó còn cho thấy:

1) Ngay hôm khai mạc Kỳ họp 7 ngày 20-5-2014, Quốc hội đã nghe chính phủ (Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại Giao Phạm Bình Minh) báo cáo về tình hình Biển Đông với việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, chủ trương, và giải pháp của Việt Nam – chứng tỏ Quốc hội cực kỳ quan tâm đến tình hình nghiêm trọng này; sau đó các tổ Đại biểu Quốc hội họp thảo luận về nội dung này vào sáng hôm sau tức 21-5-2014, trên cơ sở đó Quốc hội nhanh chóng phát hành thông cáo công bố mạnh mẽ lên án việc sai quấy của Trung Quốc – cần ghi nhớ rằng “thông cáo” là công cụ thích hợp nhất đáp ứng nhanh nhất và hiệu quả nhất đối với yêu cầu phải nêu chính kiến của Quốc hội, đồng thời bảo vệ được uy danh và uy thế của đất nước nếu “nghị quyết” bị Trung Quốc phớt lờ, không “thực hiện” và chà đạp; và rằng

2) Cơ quan của Quốc hội là Ủy ban Đối ngoại đã cực kỳ nhanh chóng, cực kỳ tích cực, cực kỳ hiệu quả khi gởi công hàm đến Liên Nghị Viện Thế Giới, tất cả quốc hội các nước, tất cả các tổ chức quốc tế, v.v., và ngay lập tức nhận được phản hồi ủng hộ của các nơi này, tạo nên thế trận ngoại giao có lợi cho Việt Nam, nhất là khi Quốc hội Việt Nam đăng cai tổ chức hội nghị Liên Nghị Viện Thế Giới của hằng trăm quốc gia vào năm 2015.

Đó là lý do tôi đã quyết định không phát biểu đề nghị Quốc hội ra Nghị quyết về Biển Đông.

Tại buổi thảo luận ở Hội trường ngày 19-6-2014 về dự án Luật Căn Cước Công Dân, ông Trương Trọng Nghĩa “xin lỗi” Quốc hội cho ông phát biểu yêu cầu Quốc hội ra Nghị quyết về Biển Đông. Nhưng mọi sự đã rất muộn màng. Quy trình ban hành một nghị quyết ở Quốc hội rất nghiêm nhặt và “lê thê”. Chưa kể hai ngày 21 và 26-5-2014 được Quốc Hội dành ra để điều chỉnh Chương trình nghị sự của Kỳ họp 7, và khi toàn thể Quốc hội thông qua chương trình ngày 30-5-2014 trong đó không có khoản nào ghi rằng Kỳ họp 7 sẽ có nghị quyết về Biển Đông thì có nghĩa rằng bất kỳ đề xuất nào sau đó dù liên quan đến Biển Đông hay không thì hoàn toàn không thể chấp nhận được. Khi vấn đề được nêu ra vào ngày Thứ Sáu 19-6-2014, thì  sáng Thứ Ba 24-6-2014 là Lễ Bế Mạc kỳ họp 7, trong khi Thứ Bảy 20-6 và Chủ Nhật 21-6 không phải là ngày làm việc, như vậy thời gian chỉ còn mỗi một ngày Thứ Hai 23-6-2014 dành cho việc thảo luận hai dự án luật quan trọng về đầu tư và thi hành án dân sự cũng như biểu quyết thông qua Luật Hải Quan và Luật Bảo Vệ Môi Trường, không bao giờ có dù chỉ một giây cho cái gọi là Nghị quyết về Biển Đông.

Cần phải hiểu ý nghĩa của nghị quyết, yêu cầu của việc ban hành nghị quyết, và tính phải chấp hành của nghị quyết. Nếu Quốc hội, cơ quan quyền lực cao nhất của Việt Nam, ban hành Nghị quyết về Biển Đông nhưng Tàu không “chấp hành” thì đó là cái nhục quốc thể.

Sự việc ở Biển Đông là nguy biến của quốc gia nên rất cần đến những ý kiến đúng lúc, đúng nội dung ưu thế để phát huy sức mạnh của toàn dân mà Quốc Hội là cơ quan dân cử đại diện cho dân tộc.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Quy Chế Thượng Viện Nhật Bản. Thư Viện Quốc Hội, Văn Phòng Quốc Hội Việt Nam. http://thuvien.vpqh.gov.vn

[2] Hoàng Hữu Phước. 07-11-2011. Phát Biểu Tại Quốc Hội Về Luật Biểu Tình Và Lập Hội. http://hhphuoc.blog.com/?p=52

[3] Hoàng Hữu Phước. 20-11-2011. Chụp Mũ. http://hhphuoc.blog.com/?p=56

[4] Hoàng Hữu Phước. 20-4-2014. Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016. http://hhphuoc.blog.com/?p=342

[5] Hoàng Hữu Phước. 11-5-2014. Quốc Hội Việt Nam Phải Có Nghị Quyết Mạnh Mẽ Nhất Về Trung Quốc. http://hhphuoc.blog.com/?p=359

Sát Tàu

Hoàng Hữu Phước, MIB

 

Trong chiến tranh vệ quốc chống giặc Nguyên-Mông ở thế kỷ XIII, các chiến binh Việt đã xâm bằng mực đen lên cánh tay dòng chữ Sát Thát, nghĩa là giết sạch bọn giặc Thát (Thát là cách gọi khinh miệt dành cho tộc Thát Đát cai trị Mông Cổ). Điều quan trọng cần quan tâm đối với cuộc chiến tranh này là quân xâm lược phương Bắc sử dụng “hải quân” như lực lượng chủ công tiến đánh từ biển để thu tóm nước Việt và sau đó sẽ giong buồm tiến ngược lên Hoa Đông xóa sổ Nhật Bản. Đất đai Bắc Bộ thêm màu mỡ không chỉ vì phù sa Hồng Hà, mà còn vì 450.000 xác bọn Thát bị quân dân Việt ra tay Sát khiến tàn quân rút về chỉ còn vỏn vẹn 50.000 người [1], trong đó có Thái Tử Thoát Hoan (hân hoan chạy thoát) của Hoàng Đế Hốt Tất Liệt (bốc hốt Việt tất sẽ bại liệt dương), làm sụp đổ hoàn toàn binh lực hải quân Nguyên-Mông, gián tiếp “phòng vệ tập thể” cứu Nhật Bản khỏi họa nhân tai, nhờ vậy Nhật có thời gian xây dựng hải quân hùng mạnh để sau này gây kinh hoàng trong Đệ Nhị Thế Chiến.

Dân Trung Quốc luôn bị khinh ghét, khinh rẻ, khinh khi, khinh bỉ trên toàn thế giới. Và cách gọi khinh miệt khinh thường một giống dân (tức ethnophaulism) trong tiếng Anh dành cho dân Trung Quốc là Chinaman hoặc Chink hay nhiều từ khác. Tổ tiên Việt cũng có ethnophaulism dành cho dân Trung Quốc là “Chệt”, “Chiệc”, hay “Tàu”. Thế nên, bọn Tàu là để gọi bọn dơ dáy bẩn thỉu hèn hạ lưu manh đàng điếm mọi rợ côn đồ trong số dân Trung Quốc. Bọn Tàu là bọn chủ trương xâm lược Việt Nam, tiến hành xâm lược Việt Nam, thực hiện mưu đồ lấn chiếm và chiếm đóng Việt Nam, cũng như gây sự gây rối vu vạ vu khống Việt Nam, giết hại người dân Việt Nam, và do đó Bọn Tàu bao gồm toàn bộ tập đoàn Trung Nam Hải (mà thiên hạ hay gọi tắt là Bắc Kinh), toàn bộ bọn tướng lãnh Trung Quốc, toàn bộ quân đội Trung Quốc, và toàn bộ người dân Trung Quốc nào không mở miệng nói lên được (hoặc nếu khuyết tật thanh quản thì viết đeo trước ngực tấm bảng có) câu “Tôi ủng hộ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam!

Đã là bọn dơ dáy bẩn thỉu hèn hạ lưu manh đàng điếm mọi rợ côn đồ mà lại xâm lược nước Việt thì dứt khoát phải bị tiêu diệt tàn diệt tận diệt. Khi xưa quân đội có quân trang quân dụng cổ điển khoe cơ bắp nên xâm chữ vào tay chiến binh cho thêm sức mạnh lúc vung đại đao vớt bay đầu Toa Đô (tại một tọa độ nào đó gần Tây Kết, Khoái Châu) rồi truy sát bại binh đến tận Tư Minh vung chùy đập làm móp ống đồng khiến Thoát Hoan khi được đưa về Tàu không tự mình chui ra được phải nhịn ăn bảy lần bảy bốn mươi chín ngày cho ốm bớt mới có thể được lôi lọt khỏi ống đồng với chiến bào đầy mùi xú uế. Nay quân Việt ta được trang bị tận răng với quân phục đa dạng chỉnh chu chuyên nghiệp. Mà đâu chỉ có chiến binh! Toàn dân ai cũng muốn ăn tươi nuốt sống giặc Tàu (đến độ có người bất chấp luật pháp quốc gia tụ họp gây ra hỗn độn hỗn loạn trong sự cố sự việc ở Bình Dương và vài nơi khác). Như vậy, nếu bọn Tàu thực hiện chiến tranh để xâm chiếm Việt Nam thì đương nhiên tinh thần “Sát Thát” thế kỷ XIII sẽ bùng lên khủng khiếp. Do vậy, tôi, nghị sĩ Quốc hội Việt Nam khóa XIII, đề xuất các chiến binh, các công dân ái quốc, các nhà-trí-thức-nhân-sĩ-thường-vầy-đoàn-gởi-kiến-nghị-cứu-nước hãy xâm chữ “Sát Tàu” lên trán khi giặc Tàu khởi đánh nước ta.

Sát Tàu” là chữ xâm bằng tiếng Việt. Không xâm bằng chữ Tàu vì chữ Tàu làm bẩn  trán người Việt. Không nhất thiết phải bằng tiếng nước ngoài như Uccidera Cina hay Sterminare Pechino hay Kill Chinks, đơn giản vì Sát Tàu ngắn hơn, xâm sẽ nhanh hơn, ít tốn mực hơn, chữ lớn hơn nên dễ thấy từ xa hơn.

Tất nhiên, không cần phải phân bua thanh minh rằng Sát Tàu sẽ không gây ra kỳ thị chủng tộc ở nước Việt, vì rằng người Việt gốc Hoa là người Việt [2], và rằng khi có trong tay quốc tịch Việt Nam, người đó đích thị là người Việt 100%, được pháp luật bảo vệ 100%, được chính phủ bảo vệ 100%, được quân đội bảo vệ 100%, và được toàn dân cùng nhau bảo vệ 100%.

Bọn giặc Tàu 500.000 người thời Nguyên Mông xâm lược nước Việt đã bị đòn Sát Thát chỉ còn 50.000 thương binh lết về đến quê nhà phương Bắc.

Bọn giặc Tàu thời nay nếu xâm lược nước Việt chắc chắn sẽ bị đòn Sát Tàu giết sạch sành sanh do rút kinh nghiệm từ quá khứ để ngăn ngừa hậu hoạn cho con cháu nước Việt sau này. Đây là nhiệm vụ của quân đội Việt Nam từ yêu cầu của đại cuộc vệ quốc nhằm một lần và vĩnh viễn once-and-for-all chấm dứt hiểm họa bất kỳ từ Trung Quốc.

Với cái nhìn tiên tri thấu thị, tôi đã có ý kiến như sau trong bài phát biểu gởi lãnh đạo Quốc hội ngày 03 tháng 6 năm 2013 tại Kỳ họp Thứ 5 lúc góp ý đối với bản Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp 1992:

“… Tại Điều 11, tôi đề nghị thêm khoản số 3 rằng mọi hành động xâm lược của nước ngoài chống lại độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam đều bị trừng trị. Lý do: khoản số 2 của Điều này dùng từ “Tổ Quốc” nên mang nội dung dành cho người Việt Nam. Muốn có hòa bình phải chuẩn bị chiến tranh. Hiến pháp nên có thêm nội dung rằng khi có chiến tranh nước khác xâm lược Việt Nam, Việt Nam sẽ đánh trả và truy đuổi, và tất cả những phần lãnh thổ của tàn quân tháo chạy sẽ trở thành cương thổ vĩnh viễn của Việt Nam. Chúng ta không bắt chước tiền nhân Lý Thường Kiệt ở ba điều là (1) không đánh phủ đầu kiểu Phạt Tống Lộ Bố Văn, (2) không đưa quân vào nước khác gây chiến, và (3) không rút quân trả đất sau khi truy đuổi thành công. Việc nêu rõ ràng này là để giúp kẻ thù của Việt Nam cân nhắc việc có nên gây hấn với Việt Nam hay không.

“…Điều 18.2 về nội dung Công dân Việt Nam không thể bị trục xuất, giao nộp cho Nhà nước khác. Tôi cho rằng: Muốn có hòa bình phải chuẩn bị chiến tranh. Hiến pháp nên có nội dung rằng khi có chiến tranh nước khác xâm lược Việt Nam, Việt Nam sẽ đánh trả và truy đuổi, và không bất kỳ quân nhân nào của Việt Nam bị giao nộp cho bất kỳ tòa án diệt chủng hay tòa án tội ác chiến tranh nào đối với những việc họ thực hiện khi truy đuổi quân thù ra ngoài biên giới Việt Nam.” [3]

Có nghĩa là giặc Tàu ở phương Bắc hay giặc man di mọi rợ gì đó ở phương khác nếu tiến hành chiến tranh xâm lược Việt Nam, Việt Nam sẽ phải đánh trả, đánh thắng, và đánh đuổi chúng đến tận thủ đô và sào huyệt cuối cùng của chúng, giết sạch bất kỳ ai đang cầm vũ khí; bất kỳ vùng đất nào các chiến binh Việt Nam đặt chân đến trên đường đánh đuổi và đánh thắng sẽ đương nhiên được sáp nhập thành lãnh thổ mới,  chung, vĩnh viễn của Việt Nam; và Việt Nam bảo đảm không bất kỳ một tướng lĩnh nào hay chiến binh nào của Việt Nam bị chuyển giao cho bất kỳ tòa án nào của quốc tế do bất kỳ hành động nào họ đã gây ra cho quân và dân của nước giặc ngay bên trong nước giặc, vì họ được xem như thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng tiêu diệt hậu họa cho hậu duệ của dân tộc Việt Nam.

Bọn giặc Tàu nhất thiết cần biết được điều này: Sát Tàu kỳ này sẽ kinh hoàng kinh khủng hơn Sát Thát thời Trần Hưng Đạo của Thế kỷ XIII lúc toàn bộ hải quân Tàu đã bị vùi chôn theo tàu của Tàu.

Bọn Chó Tàu nếu khôn hồn sẽ phải tháo chạy ra khỏi Biển Đông để tàu của chúng vẫn còn có thể nổi trên hoặc nổi lại lên mặt nước!

Môn Sử quan trọng thật! [4]  Chỉ vì dốt Sử mà Trung Hoa Trung Quốc trở thành Tàu.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Đại Việt Sử Ký Toàn Thư

[2] Hoàng Hữu Phước. 05-11-2012. Hoa Tàu. http://antichina.blog.com/?p=60

[3] Hoàng Hữu Phước. 05-6-2013. Bài Phát Biểu Của Hoàng Hữu Phước Tại Quốc Hội Về Dự Thảo Sửa Đổi Hiến Pháp 1992. http://hhphuoc.blog.com/?p=177hoặc tại https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/06/05/bai-phat-bieu-cua-hoang-huu-phuoc-tai-quoc-hoi-ve-du-thao-sua-doi-hien-phap-1992/

[4]  a- Hoàng Hữu Phước. Học Sinh Và Vấn Đề Giỏi Môn Lịch Sử. Đăng trên blog Emotino ngày 20-12-2011. Đăng lại ngày 12-3-2013 trên blog http://hoanghuuphuocteachers.blog.com/.

    b- Hoàng Hữu Phước. 05-02-2014. Thế Nào Là Sử Gia. http://hhphuoc.blog.com/?p=289 hoặc  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/02/05/the-nao-la-su-gia/

Vấn đề “Lấy Phiếu Tín Nhiệm”

Ý kiến của Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước

Hoàng Hữu Phước, MIB

Image

Nghị Quyết 35 năm 2012 của Quốc Hội Khóa XIII về việc lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm đối với người giữ chức vụ do Quốc Hội hay Hội Đồng Nhân Dân tỉnh/thành phố bầu hoặc phê chuẩn, đã như luồng sinh khí mới ngập tràn nội dung mang tính thời sự nóng từ các phương tiện truyền thông đại chúng. Song, dư luận lại dậy sóng đối với tên gọi – tôi xin lập lại: “tên gọi” chứ không phải “bản chất hàn lâm” của sự việc – của ba mức bỏ phiếu là tín nhiệm cao, tín nhiệm, và tín nhiệm thấp, khiến hình thành sự hăng hái quá mức cần thiết và mang tính sa đà vào tranh luận ngữ nghĩa cấp độ phổ thông. Sự sa đà quá trớn này thậm chí dẫn đến những ngộ nhận mang tính bầy đàn (ngay cả nơi các chức sắc chính quyền và Mặt Trận của Thành phố Hồ Chí Minh), khiến dẫn đến 5 thảm họa gồm (1) cảnh lửa bỏng dầu sôi của thực tế hoàn cảnh bọn chó Tàu sủa bậy cắn càn đất nước cũng không đủ sức giúp một bộ phận không nhỏ nghị sĩ quốc hội tập trung cho các kế sách an bang định quốc thay vì phấn khởi tranh luận về tín-nhiêm-cao-tín-nhiệm-tín-nhiệm-thấp, (2) thư giải thích thêm bằng tiếng Việt của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng cũng biến thành không thể hiểu được, (3) đão lộn chương trình nghị sự Kỳ Họp Thứ 7 này của Quốc Hội khóa XIII, làm hoạt động “lấy phiếu tín nhiệm” theo pháp định bị dời qua Kỳ Họp Thứ 8 nghĩa là trở thành vi phạm pháp luật, (4) nghị quyết quan trọng nhằm điều chỉnh nâng tầm Nghị Quyết 35 bị vô hiệu hóa để đưa về Kỳ Họp Thứ 8 với tương lai không khẳng định, và (5) cuối cùng – song lại cực kỳ nghiêm trọng – là một số nghị sĩ vỗ ngực tự nhận bất tài bất lực khi tuyên bố không biết phải ăn nói báo cáo ra sao với cử tri và có vị đăng đàn phát biểu tại nghị trường rằng có một cử tri của vị này – tôi xin nhấn mạnh lần nữa “một” nghĩa là số ít, nếu không muốn nói là cực ít trong một thể chế chính trị không bao giờ dựa vào số ít , chưa kể có thể đây chính do vị này chế tác ra rồi vu vạ đổ cho cử tri – nhục mạ toàn thể quốc hội là “ngu” khi chẳng hiểu ý nghĩa của cái sự thấp hay cao của tín nhiệm, biến nghị trường thành hí trường hổ thẹn.

Tôi thấy nhất thiết phải lên tiếng như sau để tuyệt đối ủng hộ 3 nội dung của lấy phiếu tín nhiệm gồm tín nhiệm cao, tín nhiệm, và tín nhiệm thấp:

1) Tất cả những ai được thực sự hấp thụ một nền giáo dục – nhất là giáo dục bậc cao – của và tại một xứ sở văn minh thực sự, tiến bộ thực sự, của Phương Tây thực sự, sẽ phải công nhận rằng một học sinh/sinh viên có đến dự thi, có làm bài thi, và bài thi làm sai bét, cũng được cho một số điểm nhất định, mà không bao giờ là điểm zero; chưa kể trong thực tế hoạt động thương mại thì “thuế suất bằng không” hoàn toàn khác biệt với “miễn thuế” hay “không đánh thuế”.

2) Những vị nằm trong danh sách phải được “lấy phiếu tín nhiệm” là do ai bầu chọn và phê chuẩn trước đó? Khi đã nhấn nút bầu chọn hoặc phê chuẩn, người nghị sĩ được mặc định đã xem xét hồ sơ ứng viên với sự công tâm, trách nhiệm với nhân dân, vinh dự thay mặt nhân dân chọn người tài ra giúp nước; từ đó những chức sắc trong danh sách phải được “lấy phiếu tín nhiệm” đương nhiên là những người đã được tín nhiệm rất cao, nếu không muốn nói là tín nhiệm tuyệt đối. Vậy thì cái đạo lý nhân luân ở trên đời phải là: các nghị sĩ có đã giám sát hiệu quả, hỗ trợ hiệu quả, góp ý hiệu quả, cho từng vị có tên trong danh sách phải được “lấy phiếu tín nhiệm” ngay từ lúc các vị ấy trở thành nhân vật quan trọng của quốc gia? Việc lôi tuột một quan chức từ cấp độ tín nhiệm tuyệt đối xuống “bất tín nhiệm” là sự khôi hài dễ khiến nghị sĩ quốc hội trở thành kẻ phủi tay trách nhiệm, hay đổ lỗi, thích tàn sát. Lẽ nào sau một năm nhậm chức (hoặc 2 năm hay sau nửa tổng thời gian nhiệm kỳ – tùy nội dung điều chỉnh của “Nghị Quyết”), quan chức ấy bị xóa bỏ mọi thành tích chỉ bằng một cái-tội-nào-đó-không-liên-quan-đến-tội-phản-quốc-hay-dính-án-hình-sự-có-phán-quyết-của-tòa-án và mọi người nằng nặc đòi giòng chữ in trên phiếu phải là “bất tín nhiệm”? Anh ta hay chị ta phải được đối xử công bằng và theo phương cách văn minh lịch sự hàn lâm mà tất cả các nghị sĩ đều có học vấn cao nên đều biết: anh ta hay chị ta phải được cho điểm dù là một điểm số tối thiểu. Điểm 0,5 là một điểm thấp. Điểm 0 nghĩa là anh ta hay chị ta từ khi nhậm chức đã không làm gì, hoặc từ khi nhậm chức đã làm sai liên tục, ngày càng trầm trọng hơn, ngày càng tồi tệ hơn, ngày càng vô phương cứu chữa hơn – nghĩa là sau khi có nhiều nghị sĩ qua giám sát chặt chẽ đã phát hiện và có giúp sửa sai hoặc ra sức cứu chữa mà không thành. Như vậy, nếu lấy phiếu tín nhiệm với chỉ có hai mức “tín nhiệm” và “bất tín nhiệm” tức “không tín nhiệm” thì sẽ là sự cực đoan, vô lý, bất nhân, phi hàn lâm, không thực tế.

Một học sinh/sinh viên có một điểm 0,5, nghĩa là có một điểm thấp, khiến tổng điểm sẽ bị ảnh hưởng, khó thể đạt danh hiệu giỏi của học kỳ.

Một học sinh/sinh viên có nhiều điểm 0,5, nghĩa là có nhiều điểm thấp, khiến tổng điểm sẽ bị ảnh hưởng, khó thể được lên lớp, không thể tiếp tục tồn tại do không thể đỗ đạt, tốt nghiệp.

Một quan chức có một số phiếu tín nhiệm thấp, khiến tổng số phiếu tín nhiệm cao sẽ bị ảnh hưởng, khó thể là vị quan tài đức vẹn toàn, nhân tài đất Việt, ngay trong thời gian đầu của nhiệm kỳ.

Một quan chức có quá nhiều số phiếu tín nhiệm thấp, khiến tổng số phiếu tín nhiệm cao trở thành cực tiểu, khó thể được xem là có tài thích hợp, có trí thích hợp, có năng lực thích hợp, có khả năng thích hợp, để tiếp tục tại vị, quán xuyến công việc cho phần thời gian còn lại của nhiệm kỳ, do đó phải đưa ra Quốc Hội quyết định sự tồn tại hay không tồn tại của quan chức này qua sự bỏ phiếu tín nhiệm, phạm vi duy nhất mà nội dung “bất tín nhiệm” mới hợp lý, hợp tình, đúng lẽ, và đúng lễ.

“Điểm thấp” là một trong những thang bậc chấm điểm cho một bài làm, một công việc, bao gồm “điểm cao”, “điểm trung bình”, “điểm thấp”, v.v. “Điểm không” là một trong những loại “điểm thấp”. “Không điểm” không thuộc thang bậc chấm điểm, do đó không là “điểm thấp”. “Không điểm” là một khẳng định khác, mang tính quyết định cao, thậm chí dành cho bài làm xuất sắc của học sinh xuất sắc nhưng được viết bằng mực đỏ nên phạm trường quy.

“Tín nhiệm thấp” là một trong những thang bậc đánh giá một con người. “Không tín nhiệm” hay “bất tín nhiệm” là một khẳng định khác, mang tính quyết định cao của sự loại trừ, kết quả hay hậu quả của quá trình sai phạm, vi phạm, và phạm tội.

Tôi ủng hộ ba mức của phiếu tín nhiệm đối với lấy phiếu tín nhiệm, như nội dung của Nghị Quyết 35. Thậm chí với việc bỏ phiếu tín nhiệm, ba mức của Nghị Quyết 35 cũng có thể chấp nhận được vì quá trình Tây học và giảng dạy đại học bộ môn Anh Văn cho tôi một kinh nghiệm rằng đã là “tên” thì đừng cố tranh luận về ý nghĩa. Ivory Coast là Ivory Coast hoặc Ai-vơ-ri Cốt, chứ gọi nó là Bờ Biển Ngà là hoàn toàn sai. Nhà tài phiệt Knickerbocker của Phố Wall đơn giản là nhà tài phiệt Knickerbocker hay Kờ-Ních-Kơ-Bóc-Kơ, và sẽ hoàn toàn xằng bậy nếu báo chí chạy tít “nhà tài phiệt Quần Tà Lỏn sang thăm Khu Chế Xuất Tân Thuận”. Tên của ba loại phiếu là “tín nhiệm cao”, “tín nhiệm”, và “tín nhiệm thấp”, thì đừng nên tiếp tục đấu khẩu với nhau kiểu “đã thấp mà còn gọi là tín nhiệm sao?” hoặc “thì không tín nhiệm nghĩa là tín nhiệm thấp rồi!”.

Giặc Tàu đang gây hiểm họa từ biển ở hướng Đông. Bọn phản phúc sẽ gây hiểm họa từ đất liền ở hướng Tây. Là nghị sĩ, hãy tập trung vấn kế cứu nguy xã tắc, cứu giúp ngư dân, cứu khổ nông dân. Còn việc loại trừ kẻ bất tài, vô dụng, vô hạnh ra khỏi hàng ngũ lãnh đạo nhà nước, là việc mà sự lấy phiếu tín nhiệm và bỏ phiếu tín nhiệm luôn luôn phát huy tác dụng, bất kể lá phiếu có in số (1,2,3), in điểm (10, 5, Zero), in chữ (tín nhiệm cao, tín nhiệm, tín nhiệm thấp), hay in hình (hình ngón tay cái giơ lên nếu đánh giá cao, hình ngón tay cái trỏ xuống nếu muốn tống cổ ném vào sọt rác).

Vào Kỳ Họp Thứ 8, tôi sẽ nhấn nút ủng hộ phương án ba mức “không đổi” theo đúng Nghị Quyết 35.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế