Vấn đề “Lấy Phiếu Tín Nhiệm”

Ý kiến của Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước

Hoàng Hữu Phước, MIB

Image

Nghị Quyết 35 năm 2012 của Quốc Hội Khóa XIII về việc lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm đối với người giữ chức vụ do Quốc Hội hay Hội Đồng Nhân Dân tỉnh/thành phố bầu hoặc phê chuẩn, đã như luồng sinh khí mới ngập tràn nội dung mang tính thời sự nóng từ các phương tiện truyền thông đại chúng. Song, dư luận lại dậy sóng đối với tên gọi – tôi xin lập lại: “tên gọi” chứ không phải “bản chất hàn lâm” của sự việc – của ba mức bỏ phiếu là tín nhiệm cao, tín nhiệm, và tín nhiệm thấp, khiến hình thành sự hăng hái quá mức cần thiết và mang tính sa đà vào tranh luận ngữ nghĩa cấp độ phổ thông. Sự sa đà quá trớn này thậm chí dẫn đến những ngộ nhận mang tính bầy đàn (ngay cả nơi các chức sắc chính quyền và Mặt Trận của Thành phố Hồ Chí Minh), khiến dẫn đến 5 thảm họa gồm (1) cảnh lửa bỏng dầu sôi của thực tế hoàn cảnh bọn chó Tàu sủa bậy cắn càn đất nước cũng không đủ sức giúp một bộ phận không nhỏ nghị sĩ quốc hội tập trung cho các kế sách an bang định quốc thay vì phấn khởi tranh luận về tín-nhiêm-cao-tín-nhiệm-tín-nhiệm-thấp, (2) thư giải thích thêm bằng tiếng Việt của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng cũng biến thành không thể hiểu được, (3) đão lộn chương trình nghị sự Kỳ Họp Thứ 7 này của Quốc Hội khóa XIII, làm hoạt động “lấy phiếu tín nhiệm” theo pháp định bị dời qua Kỳ Họp Thứ 8 nghĩa là trở thành vi phạm pháp luật, (4) nghị quyết quan trọng nhằm điều chỉnh nâng tầm Nghị Quyết 35 bị vô hiệu hóa để đưa về Kỳ Họp Thứ 8 với tương lai không khẳng định, và (5) cuối cùng – song lại cực kỳ nghiêm trọng – là một số nghị sĩ vỗ ngực tự nhận bất tài bất lực khi tuyên bố không biết phải ăn nói báo cáo ra sao với cử tri và có vị đăng đàn phát biểu tại nghị trường rằng có một cử tri của vị này – tôi xin nhấn mạnh lần nữa “một” nghĩa là số ít, nếu không muốn nói là cực ít trong một thể chế chính trị không bao giờ dựa vào số ít , chưa kể có thể đây chính do vị này chế tác ra rồi vu vạ đổ cho cử tri – nhục mạ toàn thể quốc hội là “ngu” khi chẳng hiểu ý nghĩa của cái sự thấp hay cao của tín nhiệm, biến nghị trường thành hí trường hổ thẹn.

Tôi thấy nhất thiết phải lên tiếng như sau để tuyệt đối ủng hộ 3 nội dung của lấy phiếu tín nhiệm gồm tín nhiệm cao, tín nhiệm, và tín nhiệm thấp:

1) Tất cả những ai được thực sự hấp thụ một nền giáo dục – nhất là giáo dục bậc cao – của và tại một xứ sở văn minh thực sự, tiến bộ thực sự, của Phương Tây thực sự, sẽ phải công nhận rằng một học sinh/sinh viên có đến dự thi, có làm bài thi, và bài thi làm sai bét, cũng được cho một số điểm nhất định, mà không bao giờ là điểm zero; chưa kể trong thực tế hoạt động thương mại thì “thuế suất bằng không” hoàn toàn khác biệt với “miễn thuế” hay “không đánh thuế”.

2) Những vị nằm trong danh sách phải được “lấy phiếu tín nhiệm” là do ai bầu chọn và phê chuẩn trước đó? Khi đã nhấn nút bầu chọn hoặc phê chuẩn, người nghị sĩ được mặc định đã xem xét hồ sơ ứng viên với sự công tâm, trách nhiệm với nhân dân, vinh dự thay mặt nhân dân chọn người tài ra giúp nước; từ đó những chức sắc trong danh sách phải được “lấy phiếu tín nhiệm” đương nhiên là những người đã được tín nhiệm rất cao, nếu không muốn nói là tín nhiệm tuyệt đối. Vậy thì cái đạo lý nhân luân ở trên đời phải là: các nghị sĩ có đã giám sát hiệu quả, hỗ trợ hiệu quả, góp ý hiệu quả, cho từng vị có tên trong danh sách phải được “lấy phiếu tín nhiệm” ngay từ lúc các vị ấy trở thành nhân vật quan trọng của quốc gia? Việc lôi tuột một quan chức từ cấp độ tín nhiệm tuyệt đối xuống “bất tín nhiệm” là sự khôi hài dễ khiến nghị sĩ quốc hội trở thành kẻ phủi tay trách nhiệm, hay đổ lỗi, thích tàn sát. Lẽ nào sau một năm nhậm chức (hoặc 2 năm hay sau nửa tổng thời gian nhiệm kỳ – tùy nội dung điều chỉnh của “Nghị Quyết”), quan chức ấy bị xóa bỏ mọi thành tích chỉ bằng một cái-tội-nào-đó-không-liên-quan-đến-tội-phản-quốc-hay-dính-án-hình-sự-có-phán-quyết-của-tòa-án và mọi người nằng nặc đòi giòng chữ in trên phiếu phải là “bất tín nhiệm”? Anh ta hay chị ta phải được đối xử công bằng và theo phương cách văn minh lịch sự hàn lâm mà tất cả các nghị sĩ đều có học vấn cao nên đều biết: anh ta hay chị ta phải được cho điểm dù là một điểm số tối thiểu. Điểm 0,5 là một điểm thấp. Điểm 0 nghĩa là anh ta hay chị ta từ khi nhậm chức đã không làm gì, hoặc từ khi nhậm chức đã làm sai liên tục, ngày càng trầm trọng hơn, ngày càng tồi tệ hơn, ngày càng vô phương cứu chữa hơn – nghĩa là sau khi có nhiều nghị sĩ qua giám sát chặt chẽ đã phát hiện và có giúp sửa sai hoặc ra sức cứu chữa mà không thành. Như vậy, nếu lấy phiếu tín nhiệm với chỉ có hai mức “tín nhiệm” và “bất tín nhiệm” tức “không tín nhiệm” thì sẽ là sự cực đoan, vô lý, bất nhân, phi hàn lâm, không thực tế.

Một học sinh/sinh viên có một điểm 0,5, nghĩa là có một điểm thấp, khiến tổng điểm sẽ bị ảnh hưởng, khó thể đạt danh hiệu giỏi của học kỳ.

Một học sinh/sinh viên có nhiều điểm 0,5, nghĩa là có nhiều điểm thấp, khiến tổng điểm sẽ bị ảnh hưởng, khó thể được lên lớp, không thể tiếp tục tồn tại do không thể đỗ đạt, tốt nghiệp.

Một quan chức có một số phiếu tín nhiệm thấp, khiến tổng số phiếu tín nhiệm cao sẽ bị ảnh hưởng, khó thể là vị quan tài đức vẹn toàn, nhân tài đất Việt, ngay trong thời gian đầu của nhiệm kỳ.

Một quan chức có quá nhiều số phiếu tín nhiệm thấp, khiến tổng số phiếu tín nhiệm cao trở thành cực tiểu, khó thể được xem là có tài thích hợp, có trí thích hợp, có năng lực thích hợp, có khả năng thích hợp, để tiếp tục tại vị, quán xuyến công việc cho phần thời gian còn lại của nhiệm kỳ, do đó phải đưa ra Quốc Hội quyết định sự tồn tại hay không tồn tại của quan chức này qua sự bỏ phiếu tín nhiệm, phạm vi duy nhất mà nội dung “bất tín nhiệm” mới hợp lý, hợp tình, đúng lẽ, và đúng lễ.

“Điểm thấp” là một trong những thang bậc chấm điểm cho một bài làm, một công việc, bao gồm “điểm cao”, “điểm trung bình”, “điểm thấp”, v.v. “Điểm không” là một trong những loại “điểm thấp”. “Không điểm” không thuộc thang bậc chấm điểm, do đó không là “điểm thấp”. “Không điểm” là một khẳng định khác, mang tính quyết định cao, thậm chí dành cho bài làm xuất sắc của học sinh xuất sắc nhưng được viết bằng mực đỏ nên phạm trường quy.

“Tín nhiệm thấp” là một trong những thang bậc đánh giá một con người. “Không tín nhiệm” hay “bất tín nhiệm” là một khẳng định khác, mang tính quyết định cao của sự loại trừ, kết quả hay hậu quả của quá trình sai phạm, vi phạm, và phạm tội.

Tôi ủng hộ ba mức của phiếu tín nhiệm đối với lấy phiếu tín nhiệm, như nội dung của Nghị Quyết 35. Thậm chí với việc bỏ phiếu tín nhiệm, ba mức của Nghị Quyết 35 cũng có thể chấp nhận được vì quá trình Tây học và giảng dạy đại học bộ môn Anh Văn cho tôi một kinh nghiệm rằng đã là “tên” thì đừng cố tranh luận về ý nghĩa. Ivory Coast là Ivory Coast hoặc Ai-vơ-ri Cốt, chứ gọi nó là Bờ Biển Ngà là hoàn toàn sai. Nhà tài phiệt Knickerbocker của Phố Wall đơn giản là nhà tài phiệt Knickerbocker hay Kờ-Ních-Kơ-Bóc-Kơ, và sẽ hoàn toàn xằng bậy nếu báo chí chạy tít “nhà tài phiệt Quần Tà Lỏn sang thăm Khu Chế Xuất Tân Thuận”. Tên của ba loại phiếu là “tín nhiệm cao”, “tín nhiệm”, và “tín nhiệm thấp”, thì đừng nên tiếp tục đấu khẩu với nhau kiểu “đã thấp mà còn gọi là tín nhiệm sao?” hoặc “thì không tín nhiệm nghĩa là tín nhiệm thấp rồi!”.

Giặc Tàu đang gây hiểm họa từ biển ở hướng Đông. Bọn phản phúc sẽ gây hiểm họa từ đất liền ở hướng Tây. Là nghị sĩ, hãy tập trung vấn kế cứu nguy xã tắc, cứu giúp ngư dân, cứu khổ nông dân. Còn việc loại trừ kẻ bất tài, vô dụng, vô hạnh ra khỏi hàng ngũ lãnh đạo nhà nước, là việc mà sự lấy phiếu tín nhiệm và bỏ phiếu tín nhiệm luôn luôn phát huy tác dụng, bất kể lá phiếu có in số (1,2,3), in điểm (10, 5, Zero), in chữ (tín nhiệm cao, tín nhiệm, tín nhiệm thấp), hay in hình (hình ngón tay cái giơ lên nếu đánh giá cao, hình ngón tay cái trỏ xuống nếu muốn tống cổ ném vào sọt rác).

Vào Kỳ Họp Thứ 8, tôi sẽ nhấn nút ủng hộ phương án ba mức “không đổi” theo đúng Nghị Quyết 35.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.