Nghị Sĩ Người Khuyết Tật: Tại Sao Không?

Hoàng Hữu Phước, MIB

HHP123

Đại Hội Đồng Liên Hợp Quốc đã thông qua Công Ước Liên Hợp Quốc Về Quyền Của Người Khuyết Tật tháng 12 năm 2006 sau thời gian dài kể từ khi ban hành các hiệp ước không có giá trị ràng buộc pháp lý như Các Định Chuẩn Về Bình Đẳng Trong Các Cơ Hội Dành Cho Người Khuyết Tật năm 1994 và Chương Trình Hành Động Toàn Cầu Về Người Khuyết Tật năm 1982, có xét đến các khuyến nghị của Ủy Ban Nhân Quyền và Ủy Ban Phát Triển Xã Hội cũng như các kiến nghị của các tổ chức liên chính phủ và phi chính phủ. Điều này cho thấy quyền, nhân phẩm, giá trị của người khuyết tật, và vấn đề phân biệt đối xử đối với người khuyết tật đã không nằm trong những chương trình nghị sự của Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hợp Quốc và Ủy Ban Phát Triển Xã Hội Của Liên Hợp Quốc, những công cụ dưới bàn tay thao túng của các siêu cường tư bổn tích cực can thiệp vào nội bộ các quốc gia không có trong danh sách thân hữu mà các tổ chức này thân thiện. Điều cần nói ở đây là Cơ quan Nhân Quyền Liên Hợp Quốc UNCHR được thành lập năm 1946 đã mang nhiều tai tiếng tồi tệ về nhân quyền khi ủng hộ các chế độ độc tài khét tiếng và đưa các nước của các chế độ này vào cơ quan CHR đến độ nó phải bị phế bỏ và được thay thế bằng Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hợp Quốc UNHRC (từ CHR thành HRC) bởi Nghị Quyết A/RES/60/251 ngày 15-3-2006 của Đại Hội Đồng Liên Hợp Quốc và gần như ngay lập tức nó tích cực “nghĩ” đến người khuyết tật và rốt cuộc tạo được tấm bình phong đầy hào quang tốt đẹp từ kết quả của các khuyến nghị đúng nghĩa nhân văn nhân quyền. Tuy nhiên, sau 60 năm kể từ khi có cơ quan nhân quyền CHR, với thân phận tật nguyền chịu đựng bao bất công xã hội và phân biệt đối xữ bởi thói đời và bị bỏ quên bởi cơ quan Liên Hợp Quốc đại diện cho toàn nhân loại, người khuyết tật đã có được sự bảo vệ quyền và nhân phẩm của chính mình cùng những cơ hội bình đẳng khác với bản Công Ước Liên Hợp Quốc Về Quyền Của Người Khuyết Tật cũng như những chính sách của từng quốc gia dành các phúc lợi cho công dân khuyết tật của từng quốc gia đó.

Ở Việt Nam đã có những chính sách dành cho bản thân người khuyết tật trong các lĩnh vực văn hóa, giáo dục, xã hội, y tế, phúc lợi, nghề nghiệp, phục hồi chức năng, kinh tế, v.v., cũng như những ưu đãi dành cho các doanh nghiệp có tuyển dụng người khuyết tật ngõ hầu tạo cơ hội việc làm nhiều hơn cho người khuyết tật, sử dụng khả năng của họ, và trên hết là tạo cho họ sự tự tin khi phẩm giá của chính mình được tôn trọng và cuộc sống của họ đầy tự trọng trong tư thế “khuyết tật” vẫn chủ động được trong cuộc mưu sinh.

Việt Nam, đất nước trong số 196 quốc gia trên toàn thế giới và 193 quốc gia thành viên của Liên Hợp Quốc, và là một trong số 47 quốc gia thành viên của Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hợp Quốc UNHRC đang chuẩn bị phê chuẩn Công Ước Liên Hợp Quốc Về Quyền Của Người Khuyết Tật nhằm nâng cao hơn theo chuẩn mực quốc tế những cam kết và đảm bảo đối với nguyên tắc được tuyên bố tại Hiến Chương Liên Hợp Quốc và các công ước của Liên Hợp Quốc có liên quan.

Tôi kỳ vọng rằng kể từ Quốc Hội Khóa XIV trở đi sẽ có sự tham gia của các đại biểu dân cử là người khuyết tật vì chính trị cũng là một trong những quyền thuộc phạm trù bình đẳng, tự do, dân chủ, dân quyền, và nhân quyền, tức những điều thiêng liêng mà Việt Nam luôn tôn trọng, Chính phủ Việt Nam luôn cố gắng đẩy nhanh tiến độ luật hóa những phạm vi còn thiếu trong đảm bảo các quyền hiến định, và Đảng Cộng Sản Việt Nam luôn nêu cao tôn chỉ cũng như vạch ra các phương hướng, phương cách, phương sách, xây dựng được nền dân chủ, bảo vệ được dân quyền, và áp sát các chuẩn mực chung về nội hàm nhân quyền mà Việt Nam là thành viên tích cực trong tổng số 47 quốc gia thành viên của tổ chức nhân quyền lớn nhất hành tinh.

Tất nhiên, không phải người khuyết tật nào cũng có thể thực hiện dân quyền trong ứng cử vào cơ quan dân cử của quốc gia do các đặc thù khiếm khuyết của cơ thể, khó đáp ứng yêu cầu cao của một nghị sĩ quốc hội hoặc một đại biểu hội đồng nhân dân, thí dụ như phải có nguồn lực tài chính riêng do nghị sĩ Việt Nam không hưởng lương, có quỹ thời gian đủ đáp ứng 1/3 thời gian trong năm để làm công tác đại biểu tập trung và không tập trung, v.v. Những tham khảo dự án luật trong hoàn cảnh Việt Nam không có các văn bản ngôn ngữ Braille khiến những công dân khiếm thị khó thể tham chính. Song, trước mắt thì những công dân khuyết tật về các chi dưới chẳng hạn vẫn có thể đảm đương tốt vai trò của một nghị sĩ hay đại biểu dân cử trong đóng góp chất xám và trí tuệ cho Đảng, cho nước, cho dân, với lòng yêu đất nước xã hội chủ nghĩa.

Tòa nhà Quốc Hội mới của Việt Nam đang trong giai đoạn hoàn thiện. Vấn đề ở đây là không rõ trong thiết kế của tòa nhà mà Quốc Hội khóa trước đã thông qua đã có các trang bị dành cho người khuyết tật – là các nghị sĩ Việt Nam và nước ngoài kể cả khách mời và công dân Việt Nam – hay chưa, chẳng hạn ngoài thang máy còn phải có lối đi cho xe lăn, và cả thiết bị giúp người khuyết tật có thể cặp xe lăn của mình vào thành lan can cầu thang bộ để được tự động đưa lên hay đưa xuống theo đường vòng của chính các cầu thang này chung với dòng người đang sử dụng thang bộ, tức một cách hiện đại để thực sự có được sự hòa đồng, bình đẳng, theo đúng nội dung của Công ước và được Công ước khuyến khích.

Các bạn người khuyết tật tại Thành phố Hồ Chí Minh hay tại tất cả các tỉnh thành trên toàn quốc quan tâm đến việc được cống hiến sức lực và trí tuệ cho nước nhà với vai trò nghị sĩ quốc hội, muốn được trò chuyện, tư vấn, tìm hiểu thêm, cũng như được khuyến khích và động viên, xin vui lòng liên hệ với tôi qua thư gởi đến Văn Phòng Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh, số 2bis Lê Duẩn, Quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh.

Do tôi không có đảng tịch vì không là Đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam, không là hội viên của bất kỳ câu lạc bộ nào dù của khối khoa học hàn lâm hay doanh nghiệp, và cũng không sinh hoạt tại bất kỳ tổ chức nào kể cả VCCI, tôi sẽ không do bất kỳ ai giới thiệu ra ứng cử mà chỉ có khả năng tự ứng cử. Vì vậy, tôi có thể giúp các bạn về kinh nghiệm trong khâu tự ứng cử, phác thảo chương trình hành động và tiếp xúc cử tri cũng như tiếp dân và các nội dung khác của sinh hoạt nghị trường.

Công dân Việt Nam là người khuyết tật có thể làm nghị sĩ Quốc hội Việt Nam: đó là điều chắc chắn và là lẽ đương nhiên.

Nghị sĩ người khuyết tật: tại sao không?

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.