Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ

Tham Khảo Dành Cho Bạn Trẻ Thực Sự Muốn Thành Công

Hoang Huu Phuoc, MIB

 ScreenShot004

Gần đây có một bạn (nam, không phải nữ) đang làm luận án Tiến Sĩ ở Hà Lan báo cho tôi hay là đã mừng hụt khi tìm được trang blog sau

 Fans

và tiu nghỉu vì bài chỉ có tựa đề mà không có nội dung, có search mấy blog khác cũng bị tương tự. Do emotino.com đã không còn hoạt động nên những liên kết bài từ các blog khác sẽ không còn truy cập vào đó được để đọc bài cần đọc. Vì vậy, tôi cố tìm lại bản nháp đã đăng ngày 21-11-2011 trên emotino.com [*] và đăng lại trên blog này để rộng đường tham khảo cho cộng đồng ắt cũng không phải là điều không ích lợi. Bài được viết từ kinh nghiệm sống, làm việc, hiểu biết, chiêm nghiệm, nhận xét, đánh giá, nghiên cứu, và hành trạng tư duy của riêng tôi.

777

 Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ

Tham Khảo Dành Cho Bạn Trẻ Thực Sự Muốn Thành Công

Hoàng Hữu Phước, MIB

Ở viện nọ tọa lạc trên một con đường mang tên một vị Trạng Nguyên Việt Nam ở Quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh, có một ông được đề bạt lên từ trưởng phòng hành chính lên chức giám đốc hành chính, tất nhiên đây sẽ là chuyện thăng tiến bình thường và lành mạnh nếu như ông ấy … trưởng thành, đường bệ. Nói như thế vì ông ta vẫn luôn xem mình “trẻ trung” và ra sức chứng minh mình còn trẻ bằng cách cứ nhún nhảy bước chân vào văn phòng là thực hiện hành vi thói quen cố hữu sà vào từng bàn nữ nhân viên một để nhí nhảnh thốt câu “chào bé yêu!” trong khi ai cũng biết sở dĩ ông được lên chức vì sếp chủ tịch xem ông là người tâm phúc chuyên xăng tay áo chạy đáo chạy đôn tìm cách dàn xếp ổn thỏa các khoản thu chi nhạy cảm thiếu hóa đơn tài chính của hàng loạt mấy công ty mà vị sếp ấy làm chủ duy nhất, chứ ông đừng hòng được nhận vào làm việc cho công ty nước ngoài với cái bộ tịch Lão Lai Tử vốn chỉ thích hợp khi có mẹ già cha yếu chứ không phải dzung dzăng dzung dzẻ chốn văn phòng với nữ nhân viên.

Nhiều bạn trẻ mơ thành vĩ nhân, muốn thành đại gia, ham làm doanh chủ, đọc vanh vách tên những thần tượng nước ngoài như Bill Gates hay Warren Buffett, và là đối tượng mềm lòng của các hội thảo thời thượng “học làm giàu” của những vị ba xạo đến từ cõi siêu tưởng hoang đường. Song, giữa mơ và thật, giữa muốn và được luôn tồn tại một vực thẵm thật sâu với khoảng cách giữa hai bờ vực thật rộng đầy nghiệt ngã mà bước chân duy ý chí hoặc một cú nhảy với công cụ lò xo thuần vật lý chỉ là điều khó xảy ra hơn so với việc ngày nào đó quả địa cầu bị đuôi sao chổi xẹt cắt ngọt làm đôi theo chiều ngang, biến thành hai hành tinh độc lập hình nửa quả cam tên Trái Đất Upper và Trái Đất Lower và người Việt thở phào nhẹ nhõm khi Trung Quốc nằm trên Trái Đất “Cõi Trên” (Upper) mà chỉ có một cuộc Chiến Tranh Giữa Các Vì Sao mới khiến phi thuyền Trung Quốc mò đến được Việt Nam để bị bắn nổ tan tành trên bầu trời Trái Đất Ta Bà (Lower). Việc “mơ” và “muốn” của nhiều bạn trẻ luôn vấp phải vực thẳm ấy chỉ vì hầu như họ chỉ nhìn thấy Mặt Trời hay Mặt Trăng rồi muốn chiếm Mặt Trời hay Mặt Trăng mà không cần biết con đường để đi đến ấy mất bao xa, bao lâu, bằng phương tiện gì, theo đường vòng vèo nào, và người đi phải có sức khỏe ra sao, trí tuệ cỡ nào, tài năng vời cao bao bậc, thậm chí phải có trang bị khủng khiếp ra sao để tồn tại được trong môi trường nóng chảy kim loại bốc hơi của hỏa ngục Mặt Trời và cái lạnh địa ngục tròng mắt đóng băng của Mặt Trăng. Ngoài ra, nhận thức đúng về ưu thế đúng của chính mình là phần đúng nhất đối với các bạn trẻ nào thực sự muốn thành công, mà bài viết này thử nêu đôi dòng ý cá nhân trình làng tham khảo.

Trước khi tiến đến phần cốt lõi về “công thức” Định Tính và Định Lượng Tuổi Trẻ, thiết nghĩ sẽ không phí phạm thời gian nếu nhắc nhở các bạn thêm vài câu hỏi xem (a) bạn nghĩ thế nào về hai chữ “thành công” vì không phải ai cũng cùng chung ý nghĩ với bạn do người tu hành chân chính thành công tất nhiên khác với một nhà buôn chân chính thành công, (b) bạn muốn thành vĩ nhân để riêng bản thân vinh hiển hay vì muốn hy sinh thân mình cho y học, cho dân tộc hoặc cho nhân loại, (c) bạn muốn thành đại gia ngành nào và có manh nha ý định sẵn sàng tàn diệt tất cả các đối thủ cạnh tranh, (d) bạn muốn làm chủ doanh nghiệp phải chăng vì bạn không bao giờ là nhân tài dưới mắt bất kỳ nhà tuyển dụng nào, và (e) bạn có biết đầy đủ về những con người có cái tên bạn đọc vanh vách không – chẳng hạn Bill Gates giàu có nhờ triệt tiêu đường sống của hàng vạn anh tài công nghệ thông tin trên thế giới, chà đạp luật chống độc quyền, nhởn nhơ không cần biết phán quyết tòa án ra sao vì luôn sẵn sàng quăng đủ tiền ra nộp phạt và để nhân loại tức khách hàng hứng gánh cơn thịnh nộ tung virus trả thù của các bậc anh tài mất đất sống nêu trên, v.v.

Nếu chẳng đoái hoài đến phần câu hỏi nhiêu khê ở trên, bạn hăm hở nằng nặc đòi ta đây phải là người thành công dựa trên duy chỉ ưu thế “tuổi trẻ” của mình, xin bạn hào phóng dành ra chỉ mười phút thôi trong cuộc đời tươi trẻ dài dằng dặc của mình để ném một cái liếc nhìn đầy khinh bạc về các phân loại sau để biết vì sao trong thế giới kinh doanh tư bản hùng cường có một vài người trẻ tuổi thành công được phép đứng ngang hàng với đám đông những người lớn tuổi, và vì sao có quá nhiều những người lớn tuổi vẫn chễm chệ ngôi cao mà không bao giờ bị thay thế bởi những người trẻ tuổi. Những nhận định này thuần túy từ ý kiến cá nhân của người viết, dựa trên hơn 20 năm kéo dài qua hai thế kỷ XX và XXI làm việc thân cận với các vị Phó Chủ Tịch Nhân Sự tập đoàn đa quốc gia người Mỹ, và bản thân cũng đã thực thi quyền lực tối thượng của quản trị nhân sự và đã thực nghiệm nhìn người, biết người, chọn người, dùng người trong ngắn hạn, dùng người trong trung hạn, dùng người trong dài hạn, cũng như sử dụng và sa thải ngay cả toàn ban tổng giám đốc người Anh, Mỹ, Canada, Hong Kong, và Việt Kiều, trong khi bản thân từ thời kỳ “tuổi trẻ” đến “hậu tuổi trẻ” luôn được săn đón bởi các tập đoàn nước ngoài cho các vị trí lãnh đạo nên chưa bao giờ có đến nửa lần trong đời phải nộp đơn xin việc, ắt vẫn chưa đến nỗi lạc hậu không còn đáng để tham khảo.

A- ĐỊNH LƯỢNG TUỔI TRẺ

1) Nhân Lực Cho Công Tác Thống Kê:

Nhân lực phục vụ theo ý nghĩa này chỉ đơn giản dựa theo tuổi trên giấy khai sinh mỗi người, và do đó ắt không là sự quan tâm của những bạn trẻ nào mơ thành vĩ nhân, muốn thành đại gia, ham làm doanh chủ, và đọc vanh vách tên những thần tượng nước ngoài như Bill Gates hay Warren Buffett.

2) Nhân Lực Theo Phát Triển Tự Nhiên:

Không màng đến 7 Giai Đoạn Đời Người được nêu theo bản sonnet cùng tên của đại thi hào William Shakespeare mà đặc điểm là 7 giai đoạn này gắn kết chặt chẽ như chuỗi ngọc trai được xỏ bằng sợi platin đắt tiền và vững chắc, các nhà buôn hàng hóa tiêu dùng dường như nghĩ rằng ở Việt Nam đơn giản chỉ còn 4 giai đoạn độc lập hoàn toàn như hạt ngọc trai bị đứt dây xỏ dựa hoàn toàn vào sự quan tâm nhiều hay ít của các chương trình khuyến mãi của ngành hàng tiêu dùng của họ, chẳng hạn (1) trẻ em nhất thiết cần sữa bột hay sữa tươi với phụ gia là hàng tá sinh tố và khoáng chất để cao hơn và thông minh hơn dù những thứ sữa này không được phép khẳng định tốt hơn sữa mẹ và trẻ em cũng là nạn nhân của việc tăng giá sữa triền miên, (2) giới “teen” tửng tửng mê sảng nhìn ngón chân cái theo lời réo gọi khuyến mãi của giới quảng cáo chỉ biết chạy theo lợi nhuận hủy phá nhân cách và tương lai giới trẻ bằng các sản phẩm chỉ được tung hứng ở Việt Nam, (3) người trong tuổi lao động kiếm ra tiền để xài tiền mua sắm sữa tắm dê rừng thượng hảo hạng cheo leo vách đá, và (4) người không còn trong tuổi lao động, cần đến các sản phẩm sữa ngừa chứng loãng xương.

Đặc điểm của những người bị giới kinh doanh tự tiện xếp loại này là tất cả họ, dù là người trẻ, người lớn, hay người già đều là đối tượng nhắm đến của ngành hàng tiêu dùng, và do đó ắt không nằm trong sự quan tâm của những bạn trẻ nào mơ thành vĩ nhân, muốn thành đại gia, ham làm doanh chủ, và đọc vanh vách tên những thần tượng nước ngoài như Bill Gates hay Warren Buffett.

3) Nhân Lực Theo Nhu Cầu Làm Việc (Lao Động):

Dù là người trẻ, người lớn, hay người già đều có nhu cầu làm việc, khác nhau ở chỗ (a) đối với một số người trẻ thì công việc phải đem đến ngay nào là lương cao, chức trọng, quyền uy, bất kể bản thân hiện có những gì đáng giá hay không, ngoài tuổi trên khai sinh cho biết còn đang thuộc giới trẻ; (b) đối với một số ít người lớn nào tiêu cực thì cách tốt nhất để giữ ghế là kìm hãm sự ngoi lên của những người trẻ tuổi nào “đột biến” giỏi giang, xuất chúng, “già trước tuổi”; và (c) đối với một số người già thì việc được tiếp tục đóng góp trí lực cho xã hội vừa là mong muốn chính đáng vừa là niềm vui thú lành mạnh. Do đây nói về tuổi trẻ, nên nội dung cơ hội việc làm theo đúng…trình tự trước sau, không có cửa cho bất kỳ cú đại nhảy vọt nào theo kiểu đại cách mạng văn hóa Trung Hoa, từ không có gì lên có tất tần tật, nên ắt không nằm trong sự quan tâm của những bạn trẻ nào mơ thành vĩ nhân, muốn thành đại gia, ham làm doanh chủ, và đọc vanh vách tên những thần tượng nước ngoài như Bill Gates hay Warren Buffett.

4) Nhân Lực Cho Nhu Cầu Lãnh Đạo Cấp Cao Theo Kỳ Vọng Của Nhà Tuyển Dụng Tập Đoàn Nước Ngoài:

Khi cả ba phần ở trên ắt không là sự quan tâm của những bạn trẻ nào mơ thành vĩ nhân, muốn thành đại gia, ham làm doanh chủ, và đọc vanh vách tên những thần tượng nước ngoài như Bill Gates hay Warren Buffett, tôi thiết nghĩ nên tạm ghi lại sau đây một vài điểm phân tích của tôi mà người trẻ tuổi có thể tham khảo, tự điều chỉnh bản thân để biến mình thành “đại doanh chủ” hoặc “xếp cao cấp” của doanh nghiệp nước ngoài.

 Công Thức Định Lượng Tuổi Trẻ

Công Thức Định Lượng Tuổi Trẻ 2

Theo Bảng 1, các bạn trẻ sẽ thấy trên lý thuyết bạn cực kỳ yếu thế so với người lớn tuổi, còn theo Bảng 2 các bạn lại hơi yếu thế trước người lớn tuổi. Cộng chung cả hai Bảng thì rõ mười mươi là hoàn toàn không có cửa cho bất kỳ bạn trẻ nào chỉ với duy nhất sức hùng hục mà lại có thể tự cho phép mình ngẫng cao đầu, trề môi dè bỉu chê bai người lớn tuổi, gọi họ là “người già”, và muốn chiếm chiếc ghế lãnh đạo công ty từ họ. Bất kỳ ai nếu sớm nhận ra điều yếu thế này của tuổi trẻ, không muốn theo kiểu “từ đồ dần dà” hay “ở lâu lên lão làng”, có thể buộc bản thân phải phát triển thật bình thường từ rất sớm tức là tập trung san bằng khoảng cách với người lớn tuổi. Gọi là bình thường vì chỉ có kẻ bất thường mới sống như miêu tả trong bài “Tuổi Teen Không Có Thật”.  Những điều cực kỳ bình thường ấy bao gồm – song không chỉ giới hạn bởi – các việc đơn giản quen thuộc sau đây:

1) Ngay từ cấp mẫu giáo phải làm việc chăm chỉ tức hàng ngày phụ giúp cha mẹ những việc nhà như quét dọn, sắp xếp chăn màn, v.v. (Ghi chú: điều này trước 1975 ở Sài Gòn tất cả các cô giáo đều viết vào tập yêu cầu mẹ học trò phải bảo các em cùng mẹ giặt đồ chung, cùng thu xếp mùng mền chiếu gối chung, rồi ghi nhận số lần có cho các em cùng làm việc ở nhà để nộp cho cô giáo, khiến hình thành cung cách đảm đang của học trò. Điều khác biệt là sau 1975 các thầy cô giáo đều kêu học trò “lao động” tại trường với toàn việc bụi bặm bẩn dơ vô lý vô duyên vô bổ khiến làm mất đi tính đảm đang tại gia đình của trẻ nhỏ vì trẻ chứng kiến chuyện “thầy cô” và ban giám hiệu “yêu lao động” bằng cách chễm chệ ngồi đọc gì đó hay thảnh thơi đứng gởi tin nhắn gì đó qua điện thoại chứ chẳng lao động gì cả với bụi bặm bẩn dơ).

2) Ngay từ lớp đầu tiểu học phải đọc những điều hay kim cổ qua sách vở với mẹ cha.

3) Ngay từ lớp đầu tiểu học phải rèn tính tự lập trong gia đình và lúc học tập (Ghi chú: trước 1975 ở Sài Gòn cha mẹ và thầy cô phối hợp gắn bó nhịp nhàng, dù không có Hội Phụ Huynh và chẳng đời nào có buổi họp phụ huynh; thầy cô nhà trường chỉ gặp tất cả phụ huynh lúc họ đưa con đến ngày tựu trường còn ban giám hiệu gặp vài phụ huynh vào ngày bãi trường vì họ có con thuộc danh sách học giỏi mỗi lớp có 3 em từ hạng nhất đến hạng ba, đặc biệt chẳng bao giờ có chuyện nhà trường xin tiền xin đồ, gợi ý xin tiền xin đồ, hay vận động xin tiền xin đồ phụ huynh vì bất kỳ lý do gì như hiện nay có cái kiểu cấp thấp dưới tên gọi cấp cao “đóng góp cơ sở vật chất” hay “nhân Ngày Nhà Giáo” hoặc “để thầy cô đi nghĩ mát hè ở Singapore” xảy ra nhan nhản hoặc chỉ cá biệt ở tất cả hoặc chỉ dăm ba trường học Việt Nam).

4) Ngay từ lớp đầu trung học phải tập trung trau giồi kiến thức chung của trường lớp đang học, tham khảo thêm kiến thức chung của cấp lớp cao hơn và kiến thức chung của cấp lớp cao hơn cấp lớp cao hơn, cùng kiến thức đầy ắp khác của riêng từng ngành dù không có trong chương trình trường lớp của cấp hiện học, cấp lớp cao hơn, và cấp lớp cao hơn cấp lớp cao hơn.

5) Ngay từ lớp đầu trung học phải biết tuyệt giao với các trò giải trí vô bổ, đừng dại dột nghe theo câu vớ vẩn nói về tai hại của việc “học mà không chơi”. (Ghi chú: trước 1975 ở Sài Gòn trò giải trí vô bổ ở trong xóm gồm đánh đáo, bắn bi, chơi bầu-cua-cá-cọp hay các thứ bài và cờ, v.v.; còn ở thời hiện đại ngày nay thì trò giải trí vô bổ bao gồm chơi game vi tính, tham gia những gameshow không cùng một đẳng cấp với “Đường Lên Đỉnh Olympia”, v.v.).

6) Ngay từ lớp đầu trung học phải hướng và cố sức vói với ra bên ngoài chiếc hộp của tuổi “teen” để học hỏi từ các anh chị lớp lớn hơn, các anh chị sinh viên, các thầy cô, và bạn hữu của mẹ cha.

7) Ngay từ lớp đầu trung học biết tuyệt giao với các quan hệ vớ vẩn (mà ngày nay phát triển như dịch trên các mạng xã hội như Facebook và những thứ tương cận ngay cả khi mạng xã hội ấy của Việt Nam thuần túy.)

8) Ngay từ lớp đầu trung học đã phải tập tính nghiêm túc, nghiêm trang, nghiêm nghị, điềm đạm, đảm đang, có trách nhiệm, xung phong gánh vác nhiều nhất có thể được các công việc nơi trường lớp.

Kết quả từ những việc bình thường trên là nhiều người trẻ tuổi tạo được cho mình sự vững chãi từ trước khi bước vào ngưỡng cửa lớp 10 để vinh diệu đường bệ tiến vào đại học, nơi họ trở  thành đại loại như một “nhà khoa học tập sự” hay “nhà nghiên cứu tập sự” và có tư thế “nhà khoa học” khi bước đến cổng ra của trường đại học để là người thầy giỏi hay nhà khoa học giỏi. Chẳng thế mà trước 1975 cái danh “bác sĩ”, “kỹ sư”, “giáo sư”, v.v. luôn có ánh hào quang, hào nhoáng, đầy cuốn hút, chứ không như hiện nay thiên hạ cứ nói hoài về chuyện sinh viên tốt nghiệp đại học bị nhà tuyển dụng chê, thậm chí còn có chuyện cần đào tạo lại. Việc này không do lỗi nhà trường mà do bản thân người đi học đã không  quen với những việc “bình thường” nêu trên trong cố gắng tự thân để lao nhanh đến trước, gom nhiều thu thừa kiến thức, xem sự học như cuộc chiến sinh tồn chứ không là khoảng thời gian bình thường của cuộc đời hưởng thú rong chơi cuối trời quên lãng của tuổi xanh. Cái “lượng” của tuổi trẻ, do đó, là tất cả những gánh nặng không những do chương trình học đè lên vai nhỏ mà còn từ tất cả những kiến thức, việc làm, mà mỗi ngưởi trẻ tuổi cố tự thân nhặt nhạnh thật nhiều, thật nhiều hơn để chồng lên thêm trên các chương trình ấy.

B- ĐỊNH TÍNH TUỔI TRẺ

Khi nói về “tuổi trẻ”, người ta không nói về trẻ em, mà như một mặc định thiên hẳn về thanh niên, tức những công dân “mới tinh” với gánh nặng trách nhiệm với bản thân, gia đình, xã hội, và tổ quốc. Sự khác biệt duy nhất giữa những người lớp “tuổi trẻ” là ở vị trí gánh nặng: nó đang nằm trên vai người ấy hay bị vứt ngỗn ngang trên mặt đất, nó nặng hơn hay ít nặng hơn gánh của người khác, gánh đầy hay trống trơn, và gánh có bị san bớt một cách láu cá qua gánh của người khác hay không. Từ nhận xét này, có thể thấy những thể hiện khác nhau của những người “tuổi trẻ” do  những nội dung khác nhau trong tư tưởng, tính cách riêng của mỗi người hình thành từ mức độ thấp hay cao của ý chí

1) Tính Trẻ Con

Điển hình của “trẻ con” là dễ dàng thần phục sự chế ngự của cảm xúc (dễ bùng nổ), của cái tôi (ương bướng), và của ngẫu hứng (hay thay đổi, không gắn kết); từ đó dẫn đến thiên hướng phi tổ chức (tùy tiện), phi trách nhiệm (hoặc né tránh, hoặc viện cớ), và phi l‎ý (yếu phân tích, yếu tổng hợp, theo cảm tính); mà hậu quả thường là có quyết định nhưng không có quyết tâm, mừng vui bùng nổ khi thành công nhưng sụp đổ hoàn toàn khi thất bại, chất lượng công việc nếu tốt thì chỉ trong ngắn hạn, nhất thời, đặc biệt hiếm nhận được sự “thần phục” của người khác. Nếu có cá tính cao thì hoặc tự nhiên lập dị hoặc cố tạo cho mình lập dị, hoặc làm lộ mặc cảm tự tôn complex of superiority, còn nếu không có cá tính thì lại có khuynh hướng bầy đàn hùa theo số đông hoặc vướng mặc cảm tự ti complex of inferiority luôn thấy mình thua thiệt dẫn đến thù hằn, cau có, quạu quọ.

2) Tính Trẻ Trung

Trong khi đó, tính trẻ trung lại tồn tại ở bất kỳ ai, bất kể tuổi tác (trẻ hay già), bất kể tính tình chính (có cá tính cao hay không có cá tính), bất kể giai tầng xã hội (giàu vàng bạc đầy rương hay chạy cơm từng bửa), bất kể nghề nghiệp (lao động trí óc hay lao động chân tay, chiến sĩ hay tài xế taxi), bất kể địa phương (thôn quê hay thành thị), v.v., được thể hiện qua cách sống an vui tích cực, cách làm việc an vui tích cực, cách đối xử an vui tích cực với tha nhân, và cách nhìn an vui tích cực với xã hội, với cuộc đời. Từ “tích cực” được lập đi lập lại như cốt lõi của tính trẻ trung, vì đó mới là cung cách đúng, độc đáo, độc quyền của “tuổi trẻ”. Bạn trẻ nào làm mất thứ báu vật đó qua cách sống dật dờ, né tránh công việc nhất là công việc nặng nhọc, làm ngơ trước trách nhiệm nhất là khi phát sinh sự cố đòi hỏi phải có người gánh vác việc nhận lỗi và khắc phục, và buông thả, thì bạn trẻ đó không còn trẻ trung. Người lớn tuổi nào nâng niu cái báu vật ấy qua cách sống năng động, qua cách làm việc hăng say, xốc vác, có trách nhiệm cao, nhắm đến kết quả và hiệu quả, làm chỗ dựa cho đồng nghiệp trẻ, và giữ mình trong khuôn phép nội quy và khuôn khổ pháp luật, người lớn tuổi ấy vẫn mãi trẻ trung.

Nhà tuyển dụng nước ngoài thường quan tâm đến người trẻ trung, chứ không phải người trẻ con.

Người trẻ tuổi có tính trẻ trung là người tuyệt diệu.

Người lớn tuổi có tính trẻ trung là người tuyệt diệu.

Người trẻ tuổi có tính trẻ con là tai họa nhãn tiền.

Người lớn tuổi có tính trẻ con là tai họa hiển nhiên.

Và sự lựa chọn sẽ bắt đầu.

Người ta chỉ tuyển người tuyệt diệu.

Người trẻ tuổi sẽ thắng nếu đã biết lao lung để có sẵn nhiều kinh nghiệm sớm hơn từ trước đó.

Người lớn tuổi sẽ thắng nếu đã sẵn có nhiều thành tích nổi bật từ nhiều năm “chinh chiến chốn sa trường” trước đó và duy trì được sức hừng hực của sự trẻ trung.

C- KẾT LUẬN

Như vậy các bạn ắt đã phân biệt được thế nào là tuổi trẻ và thế nào là tính trẻ.

Tuổi trẻ chỉ cho bạn lợi thế duy nhất là thời gian, và lợi thế ấy đang mất ở vô số bạn trẻ đang coi mình là “teen”, đang sa đà vào ăn chơi, giải trí, chát chiết, cắm đầu chúi mũi vào I-phone I-pad, gameshow, nhảy nhót, đua chen “hàng hiệu”, phung phí bạc tiền, phí phung thời gian, mà thời gian nghĩa là tuổi trẻ. Lợi thế này chỉ được phát huy có lợi tuyệt đối cho bạn nếu bạn tận dụng thời gian làm giàu kiến thức, học hỏi kinh nghiệm, ra tay thực hành tự tạo kinh nghiệm. Và sẽ là điều ngạc nhiên nếu bạn không trở thành nhà lãnh đạo doanh nghiệp trẻ tuổi thành công – tất nhiên ở đây chúng ta không nói đến nhóm những người tuy được gọi là nhà doanh nghiệp trẻ tuổi thành đạt nhưng do nhờ thừa kế tài sản cơ nghiệp sẵn có của mẹ cha.

Tính trẻ không có thời gian tính như tuổi trẻ. Tính trẻ còn hay mất tùy thuộc duy chỉ vào tinh thần sống, thái độ sống, cung cách sống, trí tuệ sống, của mỗi một con người. Người lớn tuổi nào vẫn còn tính trẻ, người đó trở thành bất khả chiến bại trước bất kỳ người trẻ tuổi nào (tất nhiên trong trận đấu công bằng, mà võ đài công bằng đễ thấy hơn là tại một công ty lớn của nước ngoài). Vì vậy bạn trẻ phải bằng họ ở tất cả các điểm quan trọng của Bảng A và Bảng B để tuổi trẻ của bạn biến thành lợi thế thực thụ, đồng thời duy trì tính trẻ để bạn mãi ở ngôi cao đến chừng mực cho phép của sức khỏe cuộc đời.

Đã khuya. Viết bài này thân gởi các bạn trẻ, vừa để hy vọng các bạn nhận ra uy lực của mình, vừa để chứng tỏ tôi vẫn đang cố duy trì tính trẻ để trở thành đối thủ cạnh tranh đáng gờm trên tất cả các mặt trận với bạn đấy.

Chúc các bạn thành công. Và…hãy đợi đấy!

Người bạn tính trẻ của các bạn tuổi trẻ.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[*] Hoàng Hữu Phước. 21-11-2011. Định Tính Và Định Lượng Của Tuổi Trẻ. http://www.emotino.com/bai-viet/19402/dinh-tinh-va-luong-tuoi-tre

Both comments and trackbacks are currently closed.