Hành Trang Nghị Sĩ

Hoàng Hữu Phước, MIB

 HHP_April2010 (5)

Rất có thể nhiều người cho rằng hành trang của họ trên đường công tác là điều bí mật, riêng tư, và không muốn ai biết cái gọi là personal và privacy đó. Song, cũng nhiều người hoặc trong số những người ấy hoặc trong xã hội lại luôn mắt dõi theo, tai dõi theo, và miệng cũng nhóp nhép những gì dõi theo ấy đối với cái personal và privacy của người khác.

Thôi thì mặc người ôm khư khư cái privacy của họ và cũng mặc kẻ lăm le dõi mắt vào cái personal và privacy của người khác. Tôi là tôi, một hữu thể cá biệt, cách biệt, riêng biệt, khác biệt, dị biệt với tất cả các cá thể khác – tất nhiên là tôi né tránh nói mình đặc biệt vì có lắm kẻ chực chờ những lời của tôi để ra tay hèn hạ (chẳng hạn có thể rống lên rằng tôi “ăn cắp” cụm từ “người đặc biệt” của Mô-ri-nhô của đội Chen-Xi tại giải ngoại hạng Anh) như đã luôn từng như thế trên mấy tờ báo giấy và mấy trang báo mạng năm 2011[1] [2] và 2013[3]. Qua bài này, tôi muốn kể về hành trang của tôi trên đường đi dự các kỳ họp của Quốc Hội từ năm 2011 đến nay. Một bài viết khác có thể sẽ về hành trạng tư duy của riêng tôi cũng trong môi trường nghị viện. Cần nói thêm là mỗi năm Quốc hội có hai kỳ họp toàn thể, mỗi kỳ khoảng 45 ngày, ấn định khai mạc vào ngày 20 tháng 5 và 20 tháng 10 hàng năm (nếu ngày này rơi vào ngày nghỉ cuối tuần thì buổi khai mạc tất nhiên sẽ dời vào ngày làm việc đầu tiên tiếp theo sau đó). Cũng cần nói thêm rằng tôi là nghị sĩ duy nhất của Thành phố Hồ Chí Minh trong tất cả các kỳ họp toàn thể chưa bao giờ bỏ họp một ngày nào để trở về Thành phố Hồ Chí Minh vì 5 lý‎ do gồm (a) tôi tuân thủ nghiêm túc yêu cầu luật định cũng như yêu cầu của Chủ Tịch Quốc Hội đối với nghị sĩ về thời gian dự họp, (b) tôi thực hiện chính xác yêu cầu mang tính tiêu chuẩn phải đạt của người muốn tham gia ứng cử Quốc Hội năm 2011, (c) tôi muốn “tiết kiệm” chi phí vé máy bay của Nhà Nước, (d) tôi chả phải là chức sắc gì trong hệ chính quyền và tổ chức Đảng của thành phố để phải bay về Thành phố họp nhiều lần trong tháng công tác tại Quốc Hội, và (e) vì tôi có khả năng thu xếp từ xa và quản l‎ý từ xa mọi công việc khác của cá nhân bằng nhiều phương tiện cùng thiết bị hiện đại.

Cũng vì 5 lý do trên, tôi phải đem theo hành l‎ý dư dùng cho thời gian 45 ngày, chẳng hạn:

Số lượng đồ đựng gồm hai “va-li” cũ cỡ lớn, một da nâu và một vải dù giả da xanh  đen (của Chị Hai của tôi cho tôi hồi xửa hồi xưa mà suốt mấy chục năm nay dù đến đâu trên trái đất này tôi đều nâng niu sử dụng chứ không quan tâm đến mấy cái va-li hàng hiệu thật tuyệt mỹ đến độ mê hoặc cái anh chàng ca sĩ nọ ngất ngây mua về chất đống trong nhà thay vì chất kiến thức trong đầu rồi chụp hình khoe của trong tư thế đáng thương hại của kẻ quảng cáo không công cho hãng va-li). Ngoài ra còn hai túi vải nhựa xanh lớn bán ở chợ truyền thống giá mỗi cái chừng 30.000 đồng, giống y như thứ dành cho những người thồ hàng trên đường phố, và bên trong có chứa 2 túi y như vậy để phòng khi lúc bế mạc kỳ họp ra về có nhiều quà tặng của bạn hữu các tỉnh và các đoàn hoặc nhiều tài liệu quan trọng phải mang về thì có cái mà chứa đựng. Tất cả thật cũ. Thật bình dân.

 12

Chưa kể ngoài nhiều thứ văn phòng phẩm, tôi còn đem theo một máy in laser HP (kèm một ram giấy SurePaper 500 tờ khổ A4) để biến phòng ngủ của tôi thành một phòng làm việc tiện nghi với hai máy laptop (một thường nhật và một dự phòng, vì tôi hay thóa mạ Bill Gates và Microsoft do những sự cố hay xảy ra với hệ điều hành của chúng dù tất cả máy của tôi dùng phần mềm bản quyền, cũng như thóa mạ tổ tiên Tàu mỗi khi những thiết bị phần cứng Mỹ chế tạo tại Bắc Kinh dỡ chứng) giúp tôi thay vì phá giấc ngủ của nhân viên Đoàn ĐBQH, chủ động in ra những xấp bài kết quả của đêm đêm nghiên cứu các dự án luật viết thành các ghi chú, những tài liệu nước ngoài có liên quan tra kiếm được từ internet hoặc từ tàng thư cá nhân; soạn thảo các bài phát biểu ở hội trường, các thư góp ‎ý gởi lãnh đạo Đảng, Nhà Nước, Chính Phủ; các thư chuyển và/hay đề xuất những hướng giải quyết các khiếu nại hay tố cáo của công dân[4]; và thực hiện những yêu cầu từ các đơn hàng của khách hàng của công ty tôi, v.v.

 ScreenShot362

Về trang phục, tất nhiên như tôi đã nói đâu đó tại các bài viết của mình [5], tôi thích và quen đeo cra-vat (tức neck-tie) từ nhỏ, còn khi đi làm việc thì cho đến nay luôn đeo cra-vat bất kể đó tại công ty trong nước hay ngoài nước, có tiếp khách hay không, và chỉ thắt cra-vat kiểu Ăng-lê phức tạp với khối tam giác đều ngay ngắn nơi cổ, không bao giờ thắt theo kiểu Mỹ bình dân với khối hình thang méo mó. Số lượng cra-vat tôi đem theo cho mỗi kỳ họp gồm khoảng 30 chiếc đựng trong hai hộp bánh trung thu , với một hộp chứa cra-vat màu đơn made-in-Vietnam, một hộp cra-vat hàng nước ngoài gồm các loại sọc và hoa văn mà đa số Ba tôi hay đeo lúc sinh tiền.

 AA (5)

Tôi cũng tự hào sử dụng ba dây thắt lưng cũ của Ba tôi để có cảm giác như thể luôn có Ba tôi theo sát bên mình để biết tôi luôn làm việc chăm chỉ như Ba và hết lòng vì nước vì dân theo ước nguyện của Ba, một người cha bình dị, bình dân, bình thường luôn đeo cra-vát ăn mặc nghiêm túc giày tây bóng loáng mỗi khi ra đường đến sở làm cũng như mỗi ngày Chủ Nhật lúc dẫn vợ con dạo phố đi xem xi-nê ở rạp Rex (xem phim cổ trang Đài Loan như… Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài) và rạp Long Phụng (xem phim thần thoại Ấn Độ) rồi đi ăn trưa ở nhà hàng này nhà hàng nọ

 AA (4)

Trong số nhiều loại thực phẩm dư sử dụng cho thời gian dài ngày của mỗi kỳ họp, tôi đem rất nhiều cà phê thuộc các nhãn hiệu khác nhau do nhiều học trò gởi tặng quanh năm suốt tháng. Và như trong nhiều bài viết về chủ đề cà phê trên Emotino từ 2008, tôi có cho biết tôi nghiện cà phê nhưng rất ghét cà phê pha “phin” vì nó không giống ai cả trong thế giới Âu Mỹ. Tôi uống cà phê tự pha bằng vợt y như cách uống của người dân trưởng thượng sành điệu của Sài Gòn thực thụ (vì cách uống pha “phin” là của giới bình dân). L‎ý do đã được miêu tả rất chi tiết trong các bài viết ấy và có thể sẽ được chọn đăng lại trên blog này. Ở đây xin kể cách pha cà phê của tôi (dù ở nhà, ở cơ quan, ở khách sạn khi họp Quốc Hội, hay ở nước ngoài): cho cà phê đã rang xay vào ly inox theo mức đầy hơn nửa thân ly để bảo đảm cà phê đậm đặc (hộp Phin Deli như hình dưới đây pha được 3 ly, tối đa 4 ly, đủ tôi dùng trong tối đa 2 ngày), đổ nước sôi vào (rót qua chiếc phểu có lót  bông gòn để lọc thêm cho yên tâm về chất lượng nước) cho mức nước vừa 2/3 ly, đậy nắp kỹ; sau năm phút lấy vợt để vào trong ly thủy tinh rồi mở nắp ly inox đổ cà phê vào vợt. Thế là đã có ly cà phê ngon theo ý tôi: nóng, đậm đặc, không đường, thỉnh thoảng có pha thêm bột sữa Coffee Mate. Và mỗi ngày pha ít nhất hai lần cho buổi sáng và buổi trưa, tức trước khi ra xe để đến hội trường Quốc Hội, còn Chủ Nhật thì pha “vô tư” tức không đếm số lần pha. Ban đêm không uống cà phê thì không sao ngủ được vì thương vì nhớ.

 AA (1)

Cần nói thêm là khi xuất hiện một hay hai tiệm cà phê treo bảng “Cà Phê Trung Nguyên” năm 2007 thì các nhân viên phục vụ ở tiệm trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa đối diện bên hông CoopMart Nguyễn Đình Chiểu ắt còn nhớ tôi sáng nào cũng đến để kêu một ly cà phê pha từ 4 phin (nhưng phải pha trong bếp, vì tôi rất ghét bản mặt mấy cái phin rẻ tiền quái đản), không thêm đường, một ấm trà thật đặc quánh mà không một bô lão nào có thể uống đậm bằng, một dĩa thịt bò beef steak có hai ổ bánh mì nóng giòn, và một dĩa 6 cái bánh “su” kem tráng miệng. Tôi pha nước trà đặc chung với cà phê đậm vào ly nước đá to đùng, vừa uống ừng ực ly cà phê thật lạnh, thật đắng, thật nhiều ấy, vừa thưởng thức bánh thật ngọt sau khi đã ăn tảng thịt thật dày. Đó là vào thời gian tôi làm giám đốc điều hành trường Cao Đẳng Doanh Thương Hoa Kỳ (100% vốn nước ngoài của những người Mỹ tại California), và luôn đến đó  ăn cùng một nhân viên trung tín mà tôi phone hẹn mỗi sáng, người luôn kêu cho mình một ly cà phê chồn sữa nóng với một chiếc bánh “su” và né gọi thịt bò để giữ eo cho thon gọn; tôi vừa thưởng thức bửa ăn sáng đạm bạc vừa bàn với cô ấy những việc phải làm trong ngày.

Sự phục vụ của Nhà Khách Trung Ương Đảng (số 8 Chu Văn An, Hà Nội, là nơi “đóng quân” truyền thống của đoàn nghị sĩ Thành phố Hồ Chí Minh từ rất nhiều khóa trước) rất tốt. Y phục mặc xong trong ngày, tôi cho vào giỏ để nhân viên phục vụ đem giặt ủi (tiếng Bắc gọi là “giặt là”) rồi giao lại tủ y phục của tôi ngay trong ngày. Tôi không được “tự nhiên” cho lắm đối với việc trang phục lót (mà tiếng quái gở hiện nay thiên hạ mới nhớn gọi là “nội y”) của mình mà để người phụ nữ xa lạ giặt gỵa , nên tôi tự giặt lấy. Có thể các nữ nhân viên phục vụ phòng và tạp vụ sẽ nhớ đến tôi như nghị sĩ duy nhất quá lịch sự tôn trọng phái nữ khi phơi đồ lót mà vẫn thận trọng che chắn bằng kiểu lồng ghép “độc quyền” có “bằng sáng chế” của sở hữu trí tuệ: áo lót che phần nhạy cảm của quần lót và đôi vớ ở hai bên cánh tay áo, nhìn từ xa cứ như áo ngắn tay thể thao vậy, thay vì áo, quần, và vớ phơi trên những pọt-măng-tô tức móc áo khác nhau:

 AA (3)

Trên đây là đôi nét về hành trang của tôi, và sẽ là việc bình thường nếu trong các va-li ấy có cả những món ăn tinh thần (các tác phẩm tiếng Anh), những món quà Sài Gòn dành cho viên sĩ quan cảnh vệ cùng nhân viên phục vụ, cùng hai hay ba thùng mì ăn liền  để ăn khuya lúc 2 giờ sáng, v.v.

Thế là sau khi “trang bị tận răng” với những báu vật bình dân, cũ kỹ, mang tính hồi ức thân thương về người Ba quá cố kính yêu và đầy ắp kỷ niệm gia đình, cùng những tình cảm và lời động viên của những cử tri chí khí, bạn hữu chí cốt, học trò chí tình, gởi đến bằng tin nhắn mỗi sáng,

Tôi, nghị sĩ Hoàng Hữu Phước,

Đường bệ ngạo nghễ bước vào Hội trường Quốc hội Việt Nam:

 AA (2)

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 20-11-2011. Chụp Mũ. http://hhphuoc.blog.com/?p=56

[2] Hoàng Hữu Phước. 17-11-2011. Phát Biểu Tại Quốc Hội Về Luật Biểu Tình & Lập Hội. http://hhphuoc.blog.com/?p=52

[3Hoàng Hữu Phước. 02-2013. Tứ Đại Ngu. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/08/05/tu-dai-ngu/

[4Hoàng Hữu Phước. 29-4-2014. Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm kỳ 2011-2016. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/04/29/dai-bieu-quoc-hoi-hoang-huu-phuoc-bao-cao-voi-nhan-dan-cong-tac-nua-dau-nhiem-ky-2011-2016/

[5] Hoàng Hữu Phước. 22-6-2014. Dương Khiết Trì Run Sợ. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/06/22/duong-khiet-tri-run-so/

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.