Báo Người Lao Động

– Gương Trân Trọng Người Tài –

(Bài thứ hai trong loạt 4 bài viết về 4 tờ báo lớn của Thành phố Hồ Chí Minh[1])

Hoàng Hữu Phước, MIB

NLD_HHP_03042009 (5)

Trong nhiều năm tôi viết liên tục những bài viết dài cho báo Người Lao Động của Thành phố Hồ Chí Minh, đặc biệt cho chuyên trang Việc Làm. Và chỉ cần nhìn vào phần giới thiệu phía trái trên của trang 9 của tất cả các số báo

 Nguoi Lao Dong

là đủ thấy vào thủa ấy báo Người Lao Động đã là tấm gương cho toàn bộ nền báo chí nước nhà trong việc biết cung kính trước người nào mà báo Người Lao Động tự đánh giá là…giỏi nhất: tên “Ông” Hoàng Hữu Phước luôn luôn đứng trên cùng trong một danh sách có những người mang học vị “thạc sĩ” hay “tiến sĩ”, mà danh sách này không theo thứ tự trước-sau của giới chức sắc quyền lực của hệ thống chính trị, cũng không theo thứ tự trước-sau của bảng mẫu tự tiếng Việt hay tiếng Anh – mà dù nếu có ai đó xấu tính xấu nết cố tình lập luận rằng tại bị vì bởi danh sách được xếp theo hình chóp kim tự tháp thì vẫn dễ dàng bị “phản biện” rằng (a) trong thế giới học thuật quản trị kinh doanh thì đỉnh chóp kim tự tháp là nơi thượng tầng của thiểu số cao cấp nhất của nhu cầu, và rằng (b) hãy xem ảnh minh họa ở trên sẽ thấy ở giữa có tên của Bà Nguyễn Thị Bạch Yến không đáp ứng yêu cầu của “kim tự tháp” vốn nhất thiết đòi hỏi phải có triền sườn thẳng thớm.

Sự kính trọng, tôn trọng có được nơi báo Người Lao Động làm tôi thiển nghĩ ắt vì tôi trong nhiều năm viết bài đã hội đủ cùng lúc tất cả 12 nhánh tiêu chuẩn của 3 cụm tiêu chuẩn chính sau của người mà báo chí chính quy của Đảng và của nhân dân luôn luôn cần có:

1- Đề tài đạt 4 chuẩn của (a) “thời thượng” tức vấn đề chính của xã hội theo chuyên mục; (b) “nóng bức” tức “nóng + bức bách”, tức cấp bách mà chưa ai trong nước có thể vấn kế và truyền thụ kinh nghiệm; (c) ích quốc hoặc lợi dân, hoặc cả hai; và (d) cho chính nghĩa của xã hội xã hội chủ nghĩa Việt Nam;

2- Bài viết đạt 4 chuẩn gồm (a) thật dài để chiếm ít nhất ¼ trang báo lớn, (b) nội dung văn phong cùng thông tin thật độc đáo độc quyền để trở thành bài chính của trang, (c) lôi cuốn sự quan tâm của người đọc làm gia tăng doanh số bán của tờ báo, và (d) biến báo Người Lao Động trở thành tờ báo đẳng cấp chính quy chính thức của người lao động Thành phố Hồ Chí Minh và vươn ra toàn quốc;

3- Người viết đạt 4 chuẩn gồm (a) có uy tín nhất trong ngành tư vấn việc làm của công ty lớn nhất, quyền lực nhất của hiện thời; (b) có tâm hướng thượng vì lợi ích của người dân, nhất là công dân trẻ, và vì quốc thể, được thể hiện qua trách nhiệm cao trong thông tin quan trọng, nhạy cảm, và không bao giờ nhận tiền nhuận bút mà tuyên bố dành tất cả cho quỹ bảo trợ người nghèo hoặc chương trình từ thiện của báo Người Lao Động; (c) có thẩm quyền tuyên bố về những vấn đề, vấn nạn, cùng các biện pháp để xử lý luôn tình huống chứ không theo bài bản của mọi người là “đề xuất để cấp trên xem xét”; và (d) có quá trình công tác nổi bật, được công chúng thuộc giới của lĩnh vực viết về biết đến.

Riêng về phần người viết thì “uy tín” được thể hiện qua việc các lãnh đạo các văn phòng nước ngoài mỗi khi có sự cố về nhân sự cần được tư vấn pháp luật hoặc biện pháp xử lý đều trực tiếp tìm đến nhân vật Hoàng Hữu Phước, thí dụ như nội dung tờ fax sau của một vị Trưởng Đại Diện đã phản ảnh ngay khi được nhân viên cung cấp ý nghĩa của một thông tin trên báo Người Lao Động rằng đã phỏng vấn và tôn vinh một nữ lãnh đạo ngôi sao của doanh nghiệp nước ngoài trong khi vị này lại “tố” rằng đó là người phụ nữ đã gây bao điều tác tệ cho công ty của ông và mong tôi tư vấn pháp luật để xử lý đòi lẽ công bằng và trừng trị kẻ gian:

 ScreenShot494

Ngoài ra, “uy tín” còn được thể hiện ngay khi phát hiện báo Người Lao Động có đăng một bài của một kỹ sư viết về “lò vi ba” (sau này thiên hạ ngoài Bắc gọi nửa nạc nửa mỡ, nửa Hán Việt nửa thuần Việt là “lò vi sóng”), gọi nó là “cái bếp đun”, tôi đã fax ngay đến tòa soạn một thư khẳng định nội dung bài viết đó sai hoàn toàn, bậy hoàn toàn, nguy hại hoàn toàn, kèm theo một bài viết mà ngay sau đó tòa soạn đã đăng ngay trên số báo tiếp theo (31-10-1997) mà không sợ vị kỹ sư ấy mếch lòng:

 NLD 31-10-1997

Còn về nội dung bài viếtđề tài thì những bài viết dài như Anh Văn Bằng A, B, C, Hay Cử Nhân; hoặc Những Tính Xấu Có Thể Làm Bạn Mất Việc, hay Tu Nghiệp Nước Ngoài: Đừng Để Bị Lợi Dụng; và Lương Gross Hay Lương Net, v.v. đã luôn chiếm phần trang trọng của báo và là những bài luôn “nổi đình nổi đám” vào thời điểm chưa có bất kỳ ai dù được gọi hay tự phong là nhà tư vấn việc làm, nhà tư vấn nhân sự chính quy cao cấp, và nhà biện thuyết về nhân sự cả, nhất là khi nhà tư vấn ấy còn là diễn giả thường xuyên tại các buổi thuyết trình trước nhiều trăm khán giả là nguồn lực của nền kinh tế quốc dân như mẫu tin năm 1997 dưới đây trên báo Người Lao Động:

 ScreenShot492

Có thể vấn nạn “hai mang” như dịch bệnh lây lan vấy bẩn phần lớn các báo giấy hay báo mạng ở Việt Nam nên mới có việc vài nhân viên và bạn hữu của tôi báo tin tôi biết rằng Báo Người Lao Động có tham gia tấn công tôi trong vụ “dân trí thấp[2] [3] và “tứ đại ngu[4]. Tôi đã cười khoan dung độ lượng nói rằng nếu người viết còn trẻ tuổi thì ắt là con nít non dạ và yếu nghề nên rất đáng thương hại cho người viết, còn nếu người viết từ 30 tuổi trở lên thì chính là thuộc bọn hai mang nên rất đáng thương hại cho tòa soạn. Virus hai mang ấy nếu được phát hiện ra, nhất thiết phải bị diệt trừ. Đảng không thể dung túng việc phát tán virus hủy hoại đời sống tinh thần của nhân dân. Và người dân trưởng thượng đoan chính không bao giờ chấp nhận những tờ báo ngập ngụa bài viết của bọn virus hai mang ấy. Báo Người Lao Động ắt phải đồng tình với tôi rằng uy tín của báo tùy thuộc vào (a) người viết báo, đề tài viết báo, nội dung bài báo, và (b) báo không chứa chấp bọn hai mang.

Giá như báo Người Lao Động có Phòng Truyền Thống đúng nghĩa cũng như hàng năm có tổ chức họp mặt những người đã góp công sức vào việc nâng cao vị thế báo Người Lao Động trong xã hội xã hội chủ nghĩa Việt Nam từ ngày thành lập báo đến nay thì lẽ ra “phóng viên” của họ đã có thể biết “ai là ai” để tỏ lòng tôn kính tôn trọng nhanh chân chen nhau tìm đến để được bảo ban, hướng dẫn tác nghiệp báo chí thành công.

Cảm ơn Báo Người Lao Động của thập kỷ 90 của thế kỷ trước. Gương trân trọng hiền tài của Báo Người Lao Động sẽ là điểm son sáng nhất trong Báo Sử của Việt Nam cho đến ngày tận thế.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

 ScreenShot493

[1] Hoàng Hữu Phước. 21-7-2013. Báo Sài Gòn Giải Phóng. http://hhphuoc.blog.com/?p=182

[2] Hoàng Hữu Phước. 17-11-2011. Phát Biểu Của Hoàng Hữu Phước Tại Quốc Hội Về Luật Biểu Tình Và Lập Hội. http://hhphuoc.blog.com/?p=52

[3] Hoàng Hữu Phước. 20-11-2011. Chụp Mũ. http://hhphuoc.blog.com/?p=56

[4] Hoàng Hữu Phước. 02-2013. Tứ Đại Ngu. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/08/05/tu-dai-ngu/

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.