Tuổi Teen Không Bao Giờ Có Thật

– Nhìn Ngón Chân Cái –

Hoàng Hữu Phước, MIB

 POST (5)

Vừa mới đây một bạn báo tôi biết báo Tuổi Trẻ tuần trước có đăng một bài vớ vẩn của một nhà báo vớ vẩn ngợi ca vớ vẩn một quyển sách teen teen vớ vẩn về teen teen vớ vẩn của một nhà văn vớ vẩn có cốt chuyện vớ vẩn về một nhân vật chính vớ vẩn có những băn khoăn vớ vẩn mong muốn vớ vẩn rằng thầy giáo nên teen teen vớ vẩn, trong khi bạn này đã đọc bài viết của tôi về teen-teen cách nay nửa thập niên và gợi ý rằng tôi nên làm gì đó để giúp báo Tuổi Trẻ chấn chỉnh lại cách tung hứng tung hê. Nhận thấy ý kiến của bạn ấy đúng ở chỗ nhất thiết cần cho Báo Tuổi Trẻ biết phải cẩn trọng và trách nhiệm đối với từng mẫu tin một, nhất là phải chứng tỏ tư duy của báo phải ở bậc cao, thấu thị, chứ Tuổi Trẻ mà tưởng hễ tuổi trẻ thì đó là teen teen thì Tuổi Trẻ sai hoàn toàn, bậy hoàn toàn, ngây thơ khờ dại hoàn toàn, hoàn toàn không ở tầng lớp thượng đẳng, và có tội lớn với cả dân tộc giống nòi; tôi xin đăng lại bài viết cũ sau về Tuổi Teen. Nếu nghi ngờ giá trị biện luận của bài này, báo Tuổi Trẻ nên bỏ ra vài chục ngàn USD thỉnh một nhà phân tâm học Mỹ bất kỳ nào đấy để đưa nội dung bài này cho vị ấy xem để nghe vị ấy khẳng định xem tôi viết có chính xác hay không về cái mà tôi gọi là vấn nạn teen.

Trân trọng,

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

*********

Tuổi Teen Không Bao Giờ Có Thật

– Nhìn Ngón Chân Cái –

30-12-2009

Đối với người khỏe mạnh theo nghĩa đen và/hay nghĩa bóng, tuổi teen không bao giờ có thật.

Tôi cùng vợ ngày nọ đến một siêu thị điện máy trên đường Cách Mạng Tháng Tám, Quận 3, Tp Hồ Chí Minh. Vừa tắp xe vào lề đường, tôi thấy một cặp vợ chồng trẻ cũng vừa phóng ào xe lên lề nhủi ngay vô chỗ trống nhỏ nhoi trước đầu xe tôi như để tranh chỗ gởi xe với tôi hoặc do sợ tôi sẽ mua mất hàng khuyến mãi nào đó bên trong nếu vào trước họ năm giây. Người chồng trẻ măng, cao gầy, trắng trẻo, đeo kính trắng, miệng ngậm một chiếc tăm chắc vừa ăn sáng xong ở đâu đó và muốn khoe với mọi người rằng này-nhé-ta-vừa-có-cái-đút-vào-cái-mồm-to-này-đấy [1], nhảy xuống xe, chạy nhanh đến cầu thang máy cuốn (escalator) nhảy hai bậc một rồi đứng áng ngữ trên đầu thang, ngây người cứng đơ như phỗng, chỉ khác phỗng là đầu của y có khả năng quay qua quay lại được trên chiếc cần cổ đủ rộng để nuốt cái gì đấy mà y đã chứng minh vừa đút lọt vào mồm, ắt để xác định vị trí hàng khuyến mãi nào đấy đang ở cái hóc bà tó nào; bỏ mặc người vợ trẻ măng, cao gầy, trắng trẻo tương tự – nhưng không ngậm tăm và không đep kính cận – cáng đáng việc đem xe vào khu gởi. Và hai vợ chồng “nhiễm hội chứng teen” này có một thiên thần tuyệt đẹp mà người vợ đã vô tư đặt xuống đất vội vàng để vàng vội chạy xe vào bãi tranh với lão tiền bối Lăng Tần. Vì không có đôi cánh bồ câu, cậu bé thiên thần chập chững tiến đến bậc cầu thang máy và được thang cuốn lên. Tôi hét lên kêu anh chồng: “Coi chừng em bé kìa!”. Anh ta nhìn xuống đứa con đang từ từ lên cao tiến đến với Bố thân thương, rồi anh nhe răng cười điệu nghệ hết sức vì chiếc tăm xỉa răng vẫn không rơi khỏi mồm anh, rồi anh tiếp tục nhìn quanh định vị hàng hóa, và rồi… thấy tôi hay nói mà chẳng làm gì sất, vợ tôi cuống quýt‎ chạy bay lên cầu thang, tiếng guốc gỗ kêu lộp cộp – may mà nàng không đi guốc cao gót chứ không thì đã có chuyện rắc lông ngỗng theo Sử Việt hoặc rắc bánh mì theo chuyện ngụ ngôn Pháp hay Đan Mạch rồi – cuối cùng kịp bế bổng thiên thần lên trước khi thiên thần bị máy cuốn kẹt hoặc té lăn xuống từ trên bậc thang cao bốn mét chứ đừng hòng lên được với Bố phỗng. Thấy vợ tôi bế bé trai đến, y nhe răng cười với con, bẹo gò má của con, chứ không thèm đón lấy thiên thần từ tay vợ tôi, đợi vợ y lên đến nơi là mắng như tát nước bằng tiếng Việt Nam rằng thì là mà sao thị ta là mẹ kiểu gì mà bê bối không biết trông con. Người vợ hiền vừa nhận lại đứa con từ tay vợ tôi vừa thổn thức thỏ thẻ thổn thển thở rống họng đốp chát như chùm nho uất hận của John Steinbeck (The Grapes of Wrath). Không một lời cảm ơn nào được vợ tôi nghe thấy từ hai kẻ người và chuột – cũng của John Steinbeck (Of Mice and Men) – mà người là “thằng” chồng – do nó như bậc trưởng thượng nguyền rủa vợ nó – và chuột là “con” vợ – do dám gặm nhấm vào sự dạy bảo của đức lang quân mà thị đã kết tóc xe tơ, đẹp duyên Tần Tấn, hoan lạc nghĩa phu thê những trăm năm hạnh phúc.

Trên thế giới chỉ có hai lớp người có thể bị bắt gặp khi đứng – hoặc ngồi – tập trung cúi nhìn ngón chân cái của chính mình: người già yếu bị tuổi tác và bịnh tật của tuổi già hành hạ làm giảm đi sự minh mẫn, và bịnh nhân tâm thần.

Trong tuyển tập 100 bài thập-tứ-hàng-thi (tức thể loại thơ sonnet mười-bốn-dòng-thơ) của William Shakespeare, có bài The Seven Ages of Men (Bảy Giai Đoạn Của Đời Người) mà vào những năm 1980 tôi đã tự chọn lọc ra để dùng làm bài tập đánh đố các sinh viên của tôi tại những lớp nào tôi có giờ dạy đầu tiên, bảo các em hãy đề nghị những từ tiếng Anh thích hợp gọi tên cho mỗi một giai đoạn. Tôi, người giảng viên 24 tuổi, đã triết l‎ý với học trò rằng chỉ có giai đoạn thứ bảy tức lão niên mới là giai đoạn duy nhất có thật, giai đoạn mà người ta tự thấy mình đúng là đã quá già, đang trong giai đoạn cuối của chu kỳ sinh-lão để bước qua ranh giới bịnh-tử mong manh, sự lao tới trước đã bị triệt tiêu, và tầm nhìn xa càng lúc càng bị giới hạn đến khi sức khỏe không còn, khiến cái nhìn chỉ còn tới giới hạn không xa hơn vị trí nơi bàn chân đang đặt để lên trên là bao.

Mỗi sáng khi thức giấc và mở mắt, người ta thấy ngay nóc mùng, bốn bức tường, cửa phòng vệ sinh, cửa tủ, cửa ra vào – tức những khoảng cách từ 1 mét trở lên, tùy diện tích căn phòng. Khi bước chân ra khỏi nhà, người ta thấy xa hơn: từ đầu đường góc phố cách đó mười mét hay trăm mét, đến chiếc máy bay cách ngàn cây số trên đầu. Đó là người khỏe mạnh theo nghĩa đen và/hay nghĩa bóng: luôn nhìn ra xa, thấy cảnh xa, đi hoặc chạy chậm hoặc nhanh đến đích đàng xa ấy – để khỏi trể giờ học hay muộn giờ làm việc.

Lao tới trước chính là hành động duy nhất đúng của cuộc sống đích thực. Làm gì có chuyện đứng khựng lại giữa thinh không! Thời xửa thời xưa, chúng tôi ai cũng y như nhau vì theo lẽ tự nhiên: nhìn tới trước, và bắt chước để trở nên đĩnh đạc, đường hoàng, nghiêm túc, trách nhiệm. Bước chân vào lớp đầu trung học là nhìn thấy ngay viễn cảnh của 7 năm trước mắt (từ lớp đệ thất đến lớp đệ nhất tức là từ lớp 6 đến lớp 12) với các anh chị học lớp 12 đĩnh đạc, đường hoàng, nghiêm túc, trách nhiệm,

 Teen (4)

và thấy luôn cả kỳ thi Tú Tài quan trọng, cam go, cao cấp, học mười hai môn là thi đủ mười hai môn, với cả hai sinh ngữ (ngoại ngữ 1 và 2, thường là Anh Văn và Pháp Văn), nhưng chúng tôi không chút căng thẳng, không biết “stress” là gì, không nghe đến “khủng hoảng thần kinh”, chớ nghe đến “học hành căng thẳng”, chớ có giờ “phụ đạo”, v.v., nhờ luôn sống khỏe mạnh lành lặn: luôn nhìn phía trước, thấy cảnh ở xa và chuẩn bị hành trang dấn bước đi đến hoặc lao đến nơi xa ấy.

 Teen (3)

Nhờ vậy, các cậu các cô bé lớp 6 ai cũng học tư cách đĩnh đạc, đường hoàng, nghiêm túc, trách nhiệm, của các anh chị lớp 9; còn các anh chị lớp 9 ngắm nghía các anh chị lớp 12, những người trước đó khi bước chân vào lớp 10 đã nhìn thấy ngay viễn cảnh có các anh chị sinh viên đại học miệt mài học tập, tư cách đĩnh đạc, đường hoàng, nghiêm túc, trách nhiệm, nên cũng đã làm theo. Còn các anh chị sinh viên khi bước chân vào giảng đường đã thấy ngay viễn cảnh mái ấm gia đình hạnh phúc cá nhân qua hình ảnh các giáo sư thành danh trong học vị, nghề nghiệp, sự nghiệp, gia đình nên cũng đã học hành miệt mài hơn, tư cách công dân đĩnh đạc, tự tin, đường hoàng, nghiêm túc, trách nhiệm, nhắm đến học vị, nghề nghiệp, sự nghiệp, mái ấm gia đình, hạnh phúc cá nhân ngay trong tầm với.

 Teen (2)

Ai cũng sợ bị gọi là trẻ con hỉ mũi chưa sạch tức tuổi teen sống bám gia đình chưa thuộc đẳng cấp trưởng thành. Không ai dừng lại. Ai cũng muốn chứng tỏ ta ở cấp cao hơn. Một giai đoạn của đời người do đó khi đến chỉ mang ý nghĩa tương đương cái bề mặt của khoảnh đất ngay dưới chân một vận động viên đang khom người sẵn sàng tì xuống để rướn lên lao tới trước ngay khi nghe tiếng súng trọng tài, và cũng là thời gian chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo, chứ bản thân giai đoạn không bao giờ – và không thể – là để sống cho một trải nghiệm xuyên suốt số lượng năm tháng cơ học mà người ta gán cho mỗi giai đoạn của đời người (thí dụ như tuổi teen là từ 13 đến 19 chẳng hạn).

 New

Vận động viên nào sau tiếng súng lịnh vẫn cúi nhìn mặt đất tự hào mình đang ngự trị ngay tại sân vận động hoành tráng cấp quốc tế, tận hưởng cái khoái lạc từ khung cảnh công trình vĩ đại đang có trực tiếp truyền hình cho tỷ tỷ người theo dõi, vận động viên ấy sẽ vĩnh viễn chôn vùi tên tuổi cùng đẳng cấp vận động viên, trở thành đối tượng của sự nhạo báng, và bị xóa tên khỏi danh sách vận động viên cho kỳ thế vận kế tiếp. Người nào cúi nhìn mặt đất tự hào mình đang ở tuổi teen xinh đẹp, tập trung vui chơi giữa cuộc đời hoa lệ, tận hưởng cái lạc thú hoa mộng của tuổi teen, người ấy sẽ vĩnh viễn chôn vùi hai chữ trưởng thành, không thể có tên trong danh sách những người thành đạt của giai đoạn kế tiếp.

Cuộc sống đích thực của người khỏe mạnh theo nghĩa đen và/hay nghĩa bóng là vậy đấy: luôn lao tới trước, không ngưng nghĩ. Một hài nhi không bao giờ biết nhìn chính mình rồi phán bằng tiếng Việt hay tiếng Anh hay một thứ tiếng nào khác khẳng định chắc nịch rằng “Ta đang ở lứa tuổi thuộc thủa nằm nôi”. Một đứa bé chạy nhảy phá phách tưng bừng khi bị Mẹ Cha mắng rầy, có thể chống chế rằng “Con có phải con nít đâu!”, ý phủ nhận thời thơ ấu. Khi vào trung học, các cô cậu muốn có tình yêu nam nữ mộng mơ giống các anh chị trưởng thành nên bắt chước học đòi tề chỉnh, đĩnh đạc như “người lớn”, đường hoàng, nghiêm túc, chứ không ai nhận ra mình đang ở tuổi teen hãy còn trẻ người non dạ, không ai muốn nghĩ đến cái chữ tuổi teen đầy tai họa vì luôn gắn bó mật thiết với lời rầy ra “nhỏ như hạt mít mà bày đặt yêu đương” của người lớn (như mẹ/cha, thầy/cô, và kinh khủng hơn là…thầy tổng giám thị với chiếc roi mây dài thòn cắp sau đôi mông bự chà bá). Vì vậy, trước đây chúng tôi thường thấy mình và bạn bè mình toàn là những “cặp tình nhân” thật dễ thương tuy học lớp 9 nhưng lịch sự, chững chạc, với “cậu” ở nhà thường lén lấy dao cạo của Bố miệt mài cạo lớp lông măng quanh mép vì nghe đồn nếu thấy mùi dao cạo là lông măng sẽ biến thành ria đen sậm rậm của đấng “đàn ông”, còn “cô” thì không chịu mặc áo yếm lót bên trong áo dài vì trông như con nít mà đòi Mẹ phải cho mặc thêm nịt ngực độn dưới yếm lót để chứng tỏ mình đã nhú ngực hẵn hoi như các chị lớp 11, 12. Lớn trong hình thể. Lớn trong lời ăn tiếng nói lịch sự, không ồn ào chốn đông người. Lớn trong cung cách đường bệ ăn mặc chỉnh chu. Lớn trong chuẩn bị cho tương lai, kiểu “Bốn năm nửa lấy tú tài xong Phước sẽ vào Văn Khoa theo ngành Triết. Trâm vô Sư Phạm thì vô. Nhưng Trâm chờ Phước nhe? Phước sẽ lấy Trâm sau khi trở thành giáo sư Triết. Phước xin thề đó. Phước chỉ yêu một mình Trâm thôi.” Chấp nhận danh “ông cụ non” chứ dãy đành đạch nếu bị gọi là “trẻ con” hay “còn con nít” hay “teen”. Vì rằng thời trước 1975, nữ sinh trung học hay quan tâm đến người nhớn khác phái chứ mấy cậu nhóc tính nết trẻ con cung cách con trẻ thì đừng hòng.

Thế nhưng đó là chuyện của những ngày bước em thênh thang và anh lặng lẽ theo hoài (Phạm Thiên Thư: Ngày Xưa Hoàng Thị). Ngày nay, hãy đến gần một nơi có tiết thể dục của học sinh trung học thí dụ như Sân Vận Động Quân Khu 7 ở đường Phổ Quang, Thành phố Hồ Chí Minh, để nghe những âm thanh và cuồng nộ (William Faulkner: The Sound and the Fury) của Thầy/Cô nói những gì Thầy/Cô cần nói bất kể học sinh có nghe hay không, học sinh nam nữ ai cũng nói cùng lúc bất kể có ai nghe hay không, thậm chí nói lớn tiếng để lấn át tiếng nói người khác, la lối, cười to, xô đẩy, ghẹo phá, đánh mạnh vào vai hay lưng nhau, chạy tuột dép, ngã sóng soài, như trẻ con chưa ở lứa tuổi đến trường. Và cũng ngày nay, hãy thử vào một trường đại học ở Thành phố Hồ Chí Minh như trên đường Nguyễn Đình Chiểu chẳng hạn, để thấy rất rất nhiều sinh viên dáng người nhỏ thó dù thời ăn bo bo suy dinh dưỡng thời cấm vận đã là chuyện của phim truyện cổ trang, gầy gò, ồn ào, thích tham gia phong trào văn nghệ, thường xuyên tập dợt ca hát hay diễn kịch diễu hề vui chơi, thi đua sắc đẹp thời trang và hội diễn (thậm chí có trường còn bày tiết mục văn nghệ ăn mặc gần như khỏa thân bị bêu rếu nhiều năm trước), ít ai thèm nghiên cứu khóa luận khoa học có liên quan đến ngành học, còn khi đi tìm nơi thực tập lúc sắp tốt nghiệp thì mở miệng những lời quái gở loại immaturity và unfinished tức nửa người nửa ngợm nửa đười ươi không sao chiếm được cảm tình người nghe: “Em học Anh Văn Thương Mại. Có chỗ nào cho em tới thực tập không? Mấy chỗ có mua bán với nước ngoài đó, để em vô dịch hợp đồng và tập phiên dịch đàm phán, để em làm báo cáo tiếng Anh về cho Thầy chấm điểm. Có thì giúp. Không thì thôi. Em không muốn nghe giải thích hay tranh luận”; hoặc “Em học Quản Trị Kinh Doanh. Có chỗ nào cho em tới thực tập làm sếp không để em làm báo cáo về cho Cô chấm điểm. Có thì giúp. Không thì thôi. Em không muốn nghe giải thích hay tranh luận.” Một sự chững lại đầy tai hại như hậu quả của truyền thông quảng cáo bán hàng tập trung về “tuổi teen”, nói quá nhiều về tuổi teen. Khi người ta bị níu lại, bị hét to vào mặt “Này, em đang ở tuổi teen, có nhiều đồ chơi cho em lắm nè, tuổi em đẹp hết sức, đáng yêu hết sức, teen là số một đó em”, người ta xem như đã mất cảnh giác hoặc tự nguyện rời xa tình trạng khỏe mạnh theo nghĩa đen và/hay nghĩa bóng, để cái teen ấy đeo dính suốt đời, dù có đậu vào đại học, có cưới vợ lấy chồng, có sinh con đẻ cái, có công ăn việc làm, và thậm chí có tuổi có tác rồi mà vẫn teen teen tửng tửng như trẻ nít chứ không phải trẻ trung, mà cặp vợ chồng có con có cái trong truyện kể ở đầu bài viết này là một minh họa bi hài có thật.

Theo lẽ thường, chỉ lúc ở giai đoạn thứ 7 tức lão niên, người ta do sức mõi hơi tàn, mắt phải trở nên mờ, chân phải trở nên yếu, trí nhớ có khi trở nên bớt minh mẫn, huyết áp nhiều khi trở nên trầm trọng, nên có khi sẽ hay ngồi yên một chỗ, đầu cúi gầm do sức nặng thời gian, và lúc nhận ra mình chỉ còn nhìn thấy khoảnh đất nhỏ dưới chân mà nổi bật trên đó là bàn chân, thì đến khoảnh khắc ấy người ta mới ngậm ngùi nhận ra mình đang ở tuổi già, bị buộc phải dừng lại hẳn, không còn nhìn xa để đi hay lao tới trước. Ấy vậy mà nhiều người nay bước vào giai đoạn teen đã lập tức nhận ra mình đang ở tuổi teen. Đó là điều còn tệ hơn cả một sự khủng khiếp, vì khi đã cúi gằm mặt xuống nhìn khoảnh đất nhỏ dưới chân có dán nhãn “tuổi teen”, nhận ra mình đang ở tuổi teen, người ta sẽ bị buộc dừng lại hẳn, không còn có thể ngước lên để nhìn xa và thấy ở đàng xa cái đích người ta lẽ ra đã đi chậm hay bước nhanh hoặc chạy đua đến đó từ lâu. Đó là lý do ngày càng có nhiều hơn những người xử sự như teen dù đã qua khỏi tuổi teen [3].

Người ta chỉ hồi tưởng lại thời thơ ấu khi chẳng còn ở thời thơ ấu. Người ta chi nhớ lại thời trưởng thành sau khi đã bỏ lại sau lưng thời trưởng thành. Người ta kể lại hay viết hồi k‎ý về những năm tháng ở tuổi trung niên sau khi đã qua khỏi giai đoạn này vì lúc ở tuổi trung niên người ta tập trung làm việc với làm giàu. Tích cực như thế và theo lẽ tự nhiên như thế nên làm gì có việc 6 giai đoạn đầu của đời người là có thật ngay thời điểm của từng giai đoạn ấy! Sá gì cái gọi là tuổi teen! “Tôi tư duy tức là tôi tồn tại”  (“Cogito, ergo sum” của René Descartes) chính là câu nói lừng danh thuộc phạm trù triết học, mà chính câu này chứng minh các giai đoạn không thể có thật do người khỏe mạnh thể chất và/hay tinh thần chưa bao giờ tư duy về giai đoạn khi đang ở trong giai đoạn đó. Thậm chí có người còn nói khi đến tuổi bảy mươi xưa nay hiếm vẫn phủ nhận sự tồn tại của hai chữ “nghĩ hưu” trong quyển tự điển đời mình, biến toàn bộ bảy giai đoạn của đời người mà bài sonnet của Shakespeare có thể liệt kê trở nên chưa bao giờ có thật. Đó là những người có cuộc sống luôn tích cực. Họ không cảm nhận mình đang ở giai đoạn nào, vì lúc còn bé luôn chối bỏ sự thật mình còn bé, lúc trưởng thành lại vùi đầu vào sự nghiệp và những tính toan. Những giai đoạn chỉ tồn tại khi đã qua đi. Chỉ có tuổi già là có thể tồn tại trong thời hiện tại. Quảng cáo hàng hóa đã chứng tỏ sức mạnh dữ dội của nó trong uốn gảy tự nhiên, xóa sạch quá khứ, khóa cổng tương lai, tạo nên lớp thứ ba mang “hội chứng teen” mà biểu hiện đặc thù là tửng tửng, vui vẻ, vô tâm, vô tư, biết mình là teen, trung tâm của vũ trụ vui thú. Khi có đủ thứ vui chơi từ màu son môi cho teen cho đến cả Hoa Hậu Tuổi Teen, người ta cần chi phải nghĩ đến tuổi trưởng thành và trách nhiệm công dân. Cứ thế, lâu lâu vài tin tức tình hình này nọ đang gia tăng đáng báo động ở Phụ Sản đủ cho thấy hội chứng teen đã biến teen thành giai đoạn cuối cùng của cả đời người của không ít người teen (teenagers).

Lẽ ra tuổi teen nên tiếp tục như đã chưa bao giờ có thật trong tâm tưởng và nhận thức của những con người khỏe mạnh theo nghĩa đen và/hay nghĩa bóng.

 HHP_7yearsold

Hoàng Hữu Phước, Thạc sĩ Kinh Doanh Quốc Tế

Ghi chú:

[1] Đây là loại mẫu câu (sử dụng dấu gạch nối để biến một dãy hàng chục từ thành một cụm từ duy nhất mà đa số là cụm tù danh từ tức noun phrase) do Hoàng Hữu Phước mô phỏng theo Tiếng Anh, và áp dụng đầu tiên tại Việt Nam trong tất cả các bài viết tiếng Anh từ năm 1976, cũng như trong tất cả các bài viết tiếng Việt từ năm 1988, đặc biệt trên các blog từ năm 2007 đến nay. Hiện kiểu viết này được giới truyền thông sử dụng rộng khắp trên phạm vi toàn quốc.

[2]  Từ năm 1981 tôi đã giải thích với tất cả các sinh viên Khoa Anh rằng Đại Học Sư Phạm đã dùng tiếng Anh sai hoàn toàn khi tự gọi họ (hoặc do Nhà Nước áp đặt tên) là University of Pedagogy, rằng Cao Đẳng Sư Phạm đã sai hoàn toàn khi tự gọi họ(hoặc do Nhà Nước áp đặt tên) là Teacher Training College, vì cả hai đều là “đại học” trong tiếng Việt ở Sài Gòn trước 1975 và đều là “faculty”(tương đương “college”) trong tiếng Anh ở Sài Gòn trước 1975. University là “viện đại học” mang tính quản lý, bao gồm nhiều đại học chuyên ngành tức “college”. Đồng thời tôi là “giáo sư” vì hai lý do như (a) trước 1975 ở Sài Gòn người dạy trung học đương nhiên được gọi là giáo sư, người dạy đại học đương nhiên được gọi là giảng sư, và (b) tất cả các sinh viên trong nước và người nước ngoài đều gọi tôi là Professor, do đó tôi buộc phải chọn từ “giáo sư” trong tiếng Việt để tránh từ “giảng sư”, và cũng không chờ Nhà Nước phong “giáo sư” vì không muốn bị hiểu lầm trình độ tôi tương đương các vị mà đa số thuộc nhóm hư danh ấy.

[3] Hoàng Hữu Phước. 12-9-2014. Định Tính Và Định Lượng Tuổi Trẻ. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/09/12/dinh-tinh-va-dinh-luong-tuoi-tre/

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 02-10-2014. Lời Khuyên Dành Cho Học Sinh. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/02/loi-khuyen-danh-cho-hoc-sinh/

Hoàng Hữu Phước. 03-8-2011. Lời Ngỏ Cùng Học Sinh. http://hoanghuuphuocteachers.blog.com/2013/03/12/l%e1%bb%9di-ng%e1%bb%8f-cung-h%e1%bb%8dc-sinh/

Hoàng Hữu Phước. 30-10-2011. Thầy Như Thế Nào, Trò Như Thế Ấy. http://hoanghuuphuocteachers.blog.com/2013/03/12/th%e1%ba%a7y-nh%c6%b0-th%e1%ba%bf-nao-tro-nh%c6%b0-th%e1%ba%bf-%e1%ba%a4y/

Hoàng Hữu Phước. 30-11-2011. Phong Cách Người Thầy. http://hoanghuuphuocteachers.blog.com/2013/03/12/phong-cach-ng%c6%b0%e1%bb%9di-th%e1%ba%a7y/

Hoàng Hữu Phước. 07-9-2012. Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gởi Nhà Giáo Hiện Tại Và Tương Lai. http://hoanghuuphuocteachers.blog.com/2013/03/12/c%e1%bb%b1u-nha-giao-hoang-h%e1%bb%afu-ph%c6%b0%e1%bb%9bc-vi%e1%ba%bft-b%e1%bb%a9c-tam-th%c6%b0-g%e1%bb%adi-nha-giao-hi%e1%bb%87n-t%e1%ba%a1i-va-t%c6%b0%c6%a1ng-lai/

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.