Mai Trọng Tuấn: Ý Kiến Lạ Kỳ

Hoàng Hữu Phước, MIB

Tôi mới biết tin Mai Trọng Tuấn lại nói linh tinh về cái gọi là “xây dựng tuyến đại lộ xuyên suốt qua 3 nước Đông Dương: Việt Nam – Lào – Campuchia”, cái mà Mai Trọng Tuấn gọi là Đại Lộ Xương Sống mà nếu được thực hiện sẽ tăng sự phát triển vững mạnh về kinh tế, văn hóa và đời sống cho nhân dân 3 nước, theo kịp với các quốc gia trong khu vực và trên thế giới [1].

Trước khi phân tích cái quái gở trong ý kiến của Mai Trọng Tuấn, tôi thấy trang web của cơ quan giao thông vận tải năm 2013[2] có cho biết Mai Trọng Tuấn đã có đề xuất bỏ hết các ghế ngồi trên máy bay để chở được nhiều hành khách hơn. Tôi cho rằng rất có thể tấm lòng vì nước vì dân của Mai Trọng Tuấn đã đạt đỉnh với ý kiến của ông ta về Đường Bay Thẳng Kẻ Chỉ Hà Nội-Thành phố Hồ Chí Minh Qua Không Phận Lào Và Campuchia (“đường bay thẳng” của Mai Trọng Tuấn là đường thẳng kẻ chỉ bằng thước kẻ tức straight line, còn đường bay thẳng của ngành hàng không là non-stop tức không đáp xuống ghé cảng nào khác trên đường bay), nghĩa là sẽ lợi biết bao cho ngành hàng không nước nhà nếu trên thực tế có đường bay thẳng như kẻ chỉ ấy và bên trong các máy bay có các dây lòng thòng trên trần giống như trên xe bus để hành khách đi máy bay đứng đu bám vào dây do máy bay không có ghế, và mỗi chuyến thay vì có 200 hành khách ngồi ghế như thiết kế của hãng chế tạo máy bay nay sẽ có 600 hành khách đứng níu dây theo thiết kế mà Mai Trọng Tuấn rất có thể đã hoặc ắt rồi sẽ đăng k‎ý tác quyền trên toàn thế giới, hình thành 3 loại hoạt động hàng không dân dụng gồm hàng không, hàng không giá rẻ, và hàng không ba gác.

Ngoài ra, cần nói thêm rằng tác giả của bài viết về “xây dựng tuyến đại lộ” ắt có lẽ đã “chơi xỏ” Mai Trọng Tuấn khi viết đó là “đề xuất táo bạo” chứ không phải vì khâm phục ông ta. Tại sao là chơi xỏ? Vì rằng:

– Ai có đủ quyền để xây dựng con đường đại lộ ấy? Tự tung tự tác tự tiện muốn xây là xây à? Xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của người ta à? Chắc Mai Trọng Tuấn có quyền này sao?

– Ai có đủ tiền để xây dựng con đường đại lộ ấy? Tự tung tự tác tự tiện muốn lấy toàn bộ ngân sách quốc gia để xây cái con đường đại lộ bá láp cho thiên hạ xài chung à? Chắc Mai Trọng Tuấn bỏ tiền túi ra xây sao?

– Ai có đủ điên để xây dựng con đường đại lộ ấy? Tự tung tự tác tự tiện xây một con đường mà chỉ có 30km nằm trên lãnh thổ Việt Nam còn 560km thuộc Lào và 410km thuộc Campuchia để làm giàu cho thiên hạ. Chắc Mai Trọng Tuấn có đủ và có dư sự điên rồ khi mồm eng éc về cái đại lộ vàng này.

Sự học hỏi là điều phải được khuyến khích. Lenin đã có câu nói tuyệt vời nhất cho toàn nhân loại từ khai thiên lập địa cho đến ngày tận thế: “Phải học. Phải học thêm. Học thêm mãi”.

Sự phát biểu là thuộc phạm trù tự do ngôn luận của nội dung nhân quyền mà Hiến pháp Việt Nam khẳng định, tôn trọng, khuyến khích.

Không học hỏi, lại vừa toa rập với một tên tiến sĩ giả danh để thổi phồng một ý kiến dở hơi về “đường bay vàng” vừa bù lu bù loa đòi chính phủ phải tiến hành đo đạc kiểm chứng công khai (trong khi nguyên tắc hàn lâm toàn thế giới là ai đặt vấn đề phải tự tiến hành nghiên cứu, chứng minh, hoàn thành báo cáo theo đúng quy trình hàn lâm theo quy tắc thực hành tốt best practice của hoạt động đặt vấn đề) thì không bao giờ là việc được ngợi ca, được khuyến khích, được tôn trọng, và được cho rằng tuân thủ nghiêm túc lời phán của Lenin.

Nêu vấn đề linh tinh bằng biện pháp linh tinh, lại phát biểu ra vẻ như bản thân bị xử ép và bị chính phủ phủ nhận đại công thì đâu phải là thực thi quyền tự do ngôn luận mà đang lợi dụng tự do ngôn luận để xúc xiểm chính phủ.

Khi nêu vấn đề mang tính “quốc kế” nhất thiết phải có cái trí, cái tâm, cái tầm. Cả ba hòa quyện vào nhau thành một, nghĩa là phải luôn có tính đến giá trị thực tế của kinh tế – chính trị – an ninh – quốc phòng vì không bao giờ có cái kinh tế đứng lơ lửng lòng thòng giữa không trung như cái đai tòong teeng trên trần xe bus (và trần máy bay của phi công Mai Trọng Tuấn). Trong bài viết sau [3] trên mạng Emotino.com năm 2010 (vào thời điểm có tranh luận nóng tại Quốc Hội Khóa XII về đầu tư đường sắt cao tốc Bắc-Nam) tôi đã nêu trước 4 việc (a) phải xây dựng lực lượng hải quân hùng mạnh, (b) mua sắm vũ khí của Hoa Kỳ, (c) đối phó với Trung Quốc bá quyền, và (d) nguy cơ của các tuyến đường bộ cao tốc đối với an ninh quốc phòng. Nay xin đăng lại một phần để các bạn đọc tham khảo:

Công Chúa Bà Cố Nội Đi Tắt Đón Đầu Đường Sắt Cao Tốc Việt Nam

Nói Thật Của Thạc Sĩ Hoàng Hữu Phước

1- Công Chúa Bà Cố Nội Đi Tắt Đón Đầu: Vấn Nạn Ví Von Đẳng Cấp Thấp

Do bộ môn ngôn ngữ học Tiếng Việt chủ yếu dựa trên các đề mục quen thuộc (như danh từ, tính từ, v.v.) và cao cấp nhưng cực kỳ dễ dàng (như từ vựng học, từ vựng ngữ nghĩa học) của hệ thống văn phạm tiếng nước ngoài, trong khi tránh né sự phân định rạch ròi giữa ngôn ngữ trang nhã học thuật formal và bình dân informal nên yếu điểm thường gặp của rất nhiều người Việt là sử dụng ngôn từ không phù hợp trong văn bản chính quy, phát biểu chính thức, và không còn khả năng phân biệt formalinformal trong sử dụng các ví von khiến các ví dụ không tương thích, bất tương hợp, chẳng ai còn quan tâm đến ngữ cảnh, ngữ nghĩa, đẳng cấp và chất lượng ngôn từ.

Để ủng hộ dự án Tuyến Đướng Sắt Cao Tốc Việt Nam (gọi tắt là TĐSCTVN) có Đại Biểu Quốc Hội ví von rằng đường sắt cao tốc chạy xuyên suốt các tỉnh nhất là Miền Trung nghèo khó sẽ đánh thức các nàng công chúa còn say ngủ, giúp vực dậy nền kinh tế các địa phương này – một kiểu ví von dân dã, non nớt, đầy khinh xuất, có thể dễ dàng dẫn đến các phản bác sau:

– Theo các báo cáo tổng kết hàng năm, tỉnh thành nào cũng có các thành tựu kinh tế, có các thị trấn và các tòa nhà hành chính công quyền nguy nga, được các lãnh đạo Đảng và Chính Phủ đến thăm và chỉ đạo thực hiện các kế sách phát triển kinh tế trong suốt 35 năm qua. Vậy “tiềm lực” nào là nàng công chúa vẫn còn “say ngủ” để được đánh thức? Bộ óc lãnh đạo các địa phương phải chăng vẫn còn bó tay không biết tiềm lực đó là gì, không biết phải làm sao để đánh thức tiềm lực đó, đến độ phải nhờ tiếng động ồn ào của xe lửa cao tốc chạy ào qua địa phương mình để đánh thức các ả công chúa đang sống đời thực vật đó hay sao?

–  Nếu công chúa đang ngủ say đó tên là Du Lịch, e rằng đó là ý kiến quá đỗi thơ ngây và bình dân, chưa kể nó không những xúc phạm đến các đại công ty du lịch từ trung ương đến địa phương – vì lẽ nào 35 năm qua họ vẫn còn bỏ sót, chưa khai thác hết cái đẹp của non sông gấm vóc để đưa lên bản đồ du lịch thế giới – mà lại còn đụng chạm đến những khách hàng tương lai của Dự Án TĐSCTVN, những người bỏ tiền nhiều ra không phải để tàu cao tốc lâu lâu lại dừng ở mỗi địa phương nó “vù” qua, để dân địa phương ào lên, đu theo bán nước suối ướp lạnh, bắp luộc, bánh tráng phơi sương, kẹo chewinggum, v.v. – đó là chưa kể tuyến cao tốc này phải ở cung đường riêng biệt, không bao giờ “ào ạt” chạy xuyên qua nội đô các tỉnh thành để “phát triển kinh tế địa phương”.

– Nơi nào còn có các công chúa đang ngủ say, nơi đó nên lấy đó làm mừng, vì phát triển du lịch vươn đến đâu, sự tàn tạ thiên nhiên đổ ập đến đó. Hãy để các nàng công chúa mang các tên Việt Nam như Nguyễn Thị Du Lịch, Trần Thị Khoáng Sản, hay Lý Thị Lâm Viên được an giấc ngàn thu để con cháu Việt Nam mai sau không mất trắng cảnh quang thiên cổ, đồng thời tránh xa các công chúa lai (vợ của các Hoàng Tử Lai kiểu Harry Potter) như Hoang Thi Golf  và  Le Thi Casino để con cháu Việt Nam hiện nay không bị tước bỏ đất sống, còn tinh thần thì băng hoại.

– Điều cuối cùng song không kém phần quan trọng là ngay cả trong truyện cổ tích, nàng công chúa ngủ giấc vài trăm năm, khi được tên hoàng tử đáng tuổi thằng cháu chắt chít chụt chịt hôn chùn chụt để sống lại, liệu cuộc hôn nhân giữa hai người có tuổi tác cách những ngàn thu ấy có phù hợp chăng, liệu nàng công chúa ấy có thích nghi trước cái mới đầy xa lạ và quái gở đối với nàng không (theo tài liệu về giới qu‎ý tộc Phương Tây thời Trung Cổ thì họ rất ít khi tắm gội, xem “ghét” ở các kẽ tay chân là dấu hiệu có phân bón cho cơ thể khỏe mạnh, còn công chúa thì mặc áo nhiều lớp, cột dây chằng chéo phức tạp, muốn “động phòng” luôn phải có cả tá cung nữ phục dịch giúp cởi bỏ xiêm y trong những vài chục phút khiến phò mã ngủ khò), liệu hơi thở của nàng do nhiều trăm năm không đánh răng và mình đầy bụi bặm có gây ô nhiễm cho cư dân hiện đại không, và nhất là nàng có thực sự muốn bị đánh thức không? Cần lưu ý rằng trong Thánh Kinh Cựu Ước (Genesis 19) có ghi các thiên thần bay vào thị trấn Sodom và Gomorrah giết sạch nam phụ lão ấu, vậy ai chắc rằng nàng công chúa đẹp tựa thiên thần lạ hoắc đang ngủ mê man trong rừng ấy không là ác phụ, và nếu mụ ác tiên của vài thế kỷ trước đã để lại bùa chú cùng phép thuật lại cho nàng, thì khi bị đánh thức, nàng ý có sẽ như Medusa của thần thoại Cổ La-Hy hay như nhân vật trong phim Xác Ướp Ai Cập giết chóc tưng bừng, gây họa cho nhân dân?

Đánh thức Công Chúa Bà Cố Nội đang yên giấc ngàn thu, lột trần cởi truồng Công Chúa Bà Cố Nội cho lõa lồ – mà tiếng Việt cớt nhã không nghiêm túc gọi là “nuy” – dưới tên gọi khai thác tiềm năng là điều báng bổ thiên nhiên, lại còn lạm dụng ý nghĩa của đi tắt đón đầu, e rằng ý tứ dù cho có thật sự vì nước vì dân và xứng tầm quốc sách vĩ đại cũng bị làm hoen ố bởi kiểu cách phát biểu ví von không nghiêm túc của mấy vị Đại biểu Quốc hội đang hứng chí ăn chơi đó.

2- Chính Danh Hai Tiếng Nhu Cầu

Một l‎ý do viện dẫn khác để ủng hộ đầu tư vào Dự Án TĐSCTVN là nhằm đáp ứng nhu cầu đi lại của người dân, góp phần phát triển kinh tế, v.v. và v.v. Song, không phải cứ đó là nhu cầu là phải “vì dân” mà đáp ứng, thậm chí 90 triệu người dân Việt có biểu quyết phải xây cho bằng được TĐSCTVN cũng không có nghĩa là Chính Phủ phải răm rắp tuân theo. Ở một đất nước đất hẹp, dân đông, việc phí phạm đất đai để dành riêng cho TĐSCTVN là điều khó thể gọi là chính đáng. Ngoài các nhu cầu vật chất như điện-đầy-đủ, nước-sạch-lành, đường-thông-thoáng, gường-bệnh-dư, thuốc-men-tốt, v.v., còn có các nhu cầu phi-vật-chất như luật-nghiêm-minh, công-chức-hầu-dân, v.v., mà tất cả đều vẫn còn là những nhu cầu trong mơ, thì việc làm ngơ không tập trung đáp ứng các nguyện vọng chính đáng hiện có này của dân, trong khi tập trung lo cho 5 hay 10 năm nữa con cháu Việt Nam có TĐSCTVN để – như lời một đại biểu quốc hội đã mạnh mồm phát biểu – “sáng ăn cơm Hà Nội, chiều ăn cơm Sài Gòn” là việc thiếu nghiêm túc, thiếu trách nhiệm, đáng thương hại, và thiếu cả văn hóa văn minh.

3- Chính Danh Hai Từ Góp Ý

Cái chứng bệnh “Thiếu Formal” (người viết bài này xin tạm sáng tạo ra từ “y học” là …Hypoformalremia tức … Crucial Formal-Lingual Deficiancy Syndrome, hay… Hội Chứng Khiếm Khuyết Nghiêm Trọng Ngôn Ngữ Formal) không những được thể hiện nơi cách dùng từ và kiểu ví von của vài đại biểu quốc hội mà còn nhan nhản ở các mục “góp ý” trên diễn đàn online, nơi có những kẻ chưa bao giờ nhìn thấy bậc thềm của cung điện hàn lâm lại gọi Bà Phạm Chi Lan là “bà già” nên “rụt rè”, không dám ủng hộ dự án TĐSCTVN. Góp ý hô hào ủng hộ việc vung tay vay mượn gánh nặng nợ nần cho một công trình đang không thiết thực khi Việt Nam đang chưa giàu, vẫn sẽ không thiết thực khi Việt Nam đã giàu, thậm chí không bao giờ thiết thực ngay cả lúc Việt Nam nằm trong danh sách đại siêu cường quốc, trong khi bản thân người góp ý chưa chắc đã thuộc hàng ngũ những người dân có đóng thuế thu nhập cá nhân, chỉ cho thấy một dự án lớn đang có nguy cơ chỉ được ủng hộ bởi một số rất ít những người có đầy đủ trình độ tư duy đúng đắn có tầm nhìn đúng, đủ, đầy, và đạt.

4- Quốc Nạn Dân Trí: Mất Độc Lập, Mất Tự Do, Mất Dân Chủ

Từ cách viện dẫn những con số có được từ các nước khác để minh chứng hùng hồn cho sự thành công sau này của Dự Án TĐSCTVN, chúng ta thấy trí hóa của những người đại diện cho cử tri đã không có sự độc lập, tự do, và dân chủ. Những con số của các nước sở dĩ có được nhờ nhiều yếu tố của Thiên, Địa và Nhân. Họ có bị thù trong, giặc ngoài bủa vây tứ phía như Việt Nam không? Người dân của họ tận tụy, lao động tích cực, lao động hiệu quả, trình độ chuyên môn cao đúng yêu cầu, triệt để tuân thủ luật pháp, có cách hành sử thích hợp văn minh cao nơi công cộng, và thậm chí như người Nhật một lòng một dạ thắt lưng buộc bụng răm rắp tuân theo yêu cầu của Chính phủ ngay cả khi Chính phủ không được chứng minh là đúng. Người Việt Nam có được tất cả những đức tính cùng các điều kiện cần và đủ tương thích cho một môi trường văn minh cao, hiện đại cao, kỹ thuật cao, kỹ luật cao như thế chưa – đó là câu hỏi mà câu trả lời sẽ không bao giờ được nghe thấy do tính tế nhị và lịch sự đầy e ngại và run sợ của vấn đề. Một dự án cỏn con như tuyến cao tốc Trung Lương hay Cầu Cần Thơ còn bị nơi thì dân vô tư gở bỏ rào sắt chắn hai bên, nơi tự do xả rác vấy bẩn ngay từ ngày đầu khánh thành, thì liệu TĐSCTVN xuyên suốt Việt Nam ấy có sẽ bị những người dân có trí hóa chưa cao gở bỏ các thanh ray lấy đi các đinh ốc mà họ tin là được làm bằng kim loại quý hiếm rồi gây ra thảm họa tồi tệ nhất hành tinh hay không, trong khi các chuyến xe hỏa bình thường vẫn bị dân hai bên đường quốc lộ ném đá vỡ kính cửa sổ thường xuyên? Một dự án lớn như TĐSCTVN khó thể được xây dựng như một ưu tiên đặt trên cả việc đầu tư xây dựng các cơ sở vật chất khác và nhất là xây dựng con người Việt Nam phù hợp. Sử dụng quyền dân chủ để tự do nêu các ý kiến chưa chắc của đa số cử tri lại dựa dẫm hoàn toàn vào số liệu vô hồn của nước ngoài thay vì nghiên cứu dày công trong nhiều ngày tháng với kết quả cụ thể được in ấn chỉnh chu thay vì cầm đôi ba tờ giấy đọc thì sao mà độc lập, khi dự án là gánh nặng thực sự của hiện tại và tương lai, có hiệu quả kinh tế mơ hồ trong tương lai, chỉ có hiệu quả thỏa mãn tâm l‎ý trong hiện tại, và không có trách nhiệm cả cá nhân và tập thể rõ nét với tương lai, e rằng đang hủy phá ý nghĩa cao vời của độc lập, tự do, và dân chủ trong tư duy nghiêm túc.

Kết Luận: Vì Dân & Vì Trí

Trong khái niệm vì dân, việc đầu tư cho TĐSCTVN là hoàn toàn đúng đắn; song, chỉ khi người dân Việt còn tồn tại thì việc đầu tư ấy mới có ý nghĩa. Và để bảo vệ hậu duệ Việt Nam được tồn tại, mọi sự đầu tư nên ưu tiên dồn cho an ninh quốc phòng, hiện đại hóa quân đội và xây dựng lực lượng hải quân hùng mạnh. Các khoản vay lớn mà người dân Việt có thể nhất trí cho con cháu ngày sau gánh nợ nên là các khoản vay dành cho hiện đại hóa quân đội, thậm chí ngay cả khi các khoản ấy từ Hoa Kỳ hay bất kỳ cường quốc nào – trừ Trung Quốc – và cho việc mua sắm khí tài quân sự của Hoa Kỳ hay bất kỳ cường quốc nào – trừ Trung Quốc. Đó mới chính là vì dân.

Còn khi trí được đưa ra làm nền tảng cho mọi kế sách, tất cả các tuyến cao tốc đều nên được loại trừ vĩnh viễn khỏi tất cả các kế sách quốc gia của Việt Nam, vì rằng đối với một đất nước triền miên đối phó với nguy cơ gây hấn từ một Trung Quốc bá quyền, việc thiết lập các tuyến cao tốc – kể cả đường bộ – đều cực kỳ nguy hiểm trường hợp có xảy ra xung đột vũ trang, như trường hợp Quốc Xã Hitler đã xua quân thần tốc chiếm các nước Châu Âu nhờ có các tuyến giao thông huyết mạch cao tốc đầy khoa học và thuận tiện của các quốc gia giàu có này. Chưa kể ngay cả khi có “dân trí cao” mà chưa có luật lệ hà khắc đối với vệ sinh dịch tể, an toàn y tế, thì TĐSCTVN sẽ chính là phương tiện giúp lây lan dịch bệnh trên toàn lãnh thổ Việt Nam trong vòng võn vẹn vài tiếng đồng hồ. Sự đe dọa an ninh còn phải tính trong cả trường hợp hành khách đi xe lửa của TĐSCTVN không bị kiểm tra khám xét gắt gao về giấy tờ và hành lý như đối với phương tiện máy bay của ngành hàng không, nên không loại trừ sự tận dụng của bọn phá hoại hay bọn khủng bố. Chỉ cần trí để nhìn vấn đề thật toàn cục, người ta dễ dàng nhận ra rằng cái Việt Nam cần để có TĐSCTVN không phải là tiền mà là dân trí. Chưa có dân trí cực cao đồng bộ, chưa thể động đến những vấn đề kỹ thuật cao nào có tính xuyên suốt lãnh thổ quốc gia một cách vật chất cụ thể được (materially materialized throughout the country).

Luôn định vị được quốc gia đang ở đâu trên bản đồ an toàn an ninh quốc phòng, không pha loãng với hoặc lẫn lộn với an toàn an ninh chính trị cùng an ninh kinh tế, chúng ta mới nhận ra được con đường đúng nhất phục vụ cho an ninh kinh tế trên nền an ninh chính trị, vốn thuộc các phạm trù hoàn toàn khác với an ninh quốc phòng.

*********

Quốc hội Việt Nam đang cố gắng phân bổ ngân sách để xây dựng Đường Tuần Tra Biên Giới suốt chiều dài đất nước, con đường mà ngay Canada là đất nước có địa hình thuộc loại phức tạp nhất thế giới với vô số uốn khúc, ghềnh thác, sông ngòi, núi cao, vực sâu, cực kỳ kinh khủng và hiểm trở vẫn xây dựng đường tuần tra biến giới để thường xuyên cảnh giới và cảnh giác với nước bạn đồng minh hữu hảo Hoa Kỳ.

Phát biểu vô tư vô tâm về đại lộ vàng, phải chăng Mai Trọng Tuấn là con ngựa thành Troy ước ao có được con đường ấy để Việt Nam trở nên dễ bị tổn thương từ kẻ thù bên kia biên giới, hoặc phải chăng Mai Trọng Tuấn vẫn mãi là đứa trẻ tửng tửng teen-teen [4]?

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Nguyễn Quỳnh. 29-9-2014. Tác Giả Đường Bay Thẳng Đề Xuất Làm Đại Lộ Nối 3 Nước Đông Dương.  http://vov.vn/kinh-te/tac-gia-duong-bay-thang-de-xuat-lam-dai-lo-noi-3-nuoc-dong-duong-354711.vov

[2] Thanh Thúy–Phú Thanh. 12-9-2013. Những Đề Xuất Lạ Đời Của Ông Mai Trọng Tuấn. http://giaothongvantai.com.vn/giao-thong-phat-trien/dien-dan/201309/nhung-de-xuat-la-doi-cua-ong-mai-trong-tuan-341259/

[3] Hoàng Hữu Phước. 12-6-2010. Công Chúa Bà Cố Nội Đi Tắt Đón Đầu Đường Sắt Cao Tốc Việt Nam. http://www.emotino.com/bai-viet/18663/cong-chua-ba-co-noi-di-tat-don-dau-duong-sat-cao-toc-viet-nam. Trang mạng emotino.com đã ngưng hoạt động từ Qu‎ý II năm 2014. Trích đoạn trong bài này là toàn bộ thân bài và một phần của kết luận.

[4] Hoàng Hữu Phước. 06-10-2014. Tuổi Teen Không Bao Giờ Có Thật. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/06/tuoi-teen-khong-bao-gio-co-that/

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.