Biển Đông – Vì Sao Việt Nam Không Khởi Kiện

Hoàng Hữu Phước, MIB

 Hinh HHP (2)

Hoàng Sa – Trường Sa: đây là những cái tên quen thuộc đối với người dân Việt Nam vì đó là những phần không thể tách rời của lãnh thổ và lãnh hải nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Hoàng Sa – Trường Sa: đây là những cái tên quen thuộc đối với kẻ thù của đất nước Việt Nam vì đó là những phần lãnh thổ và lãnh hải mang các dấu ấn lịch sử của những bốn bên: Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa  người đại thắng, Việt Nam Cộng Hòa kẻ đại bại, Mỹ kẻ thất bại, và Trung Quốc thằng hôi của, mà kẻ thù của Việt Nam gồm tổ hợp phân tử không gắn kết chặc chẽ của kẻ đại bại, kẻ thất bại, và thằng hôi của.

Kẻ đại bại mang nỗi nhục đớn hèn muôn kiếp không phai nên sử dụng những cái tên quen thuộc ấy để tự gắn hào quang cho chính mình như “hải chiến Hoàng Sa[1] không có chút vinh quang nào thật sự hoặc “công thư Phạm Văn Đồngchẳng dính dáng gì đến những cái tên gọi là quen thuộc ấy để ra rả bôi nhọ người đại thắng.

Kẻ thất bại nhận ra sự tối cần thiết phải có của một Việt Nam cộng sản để ghìm chân Trung Quốc không cho xâm lấn xuống Đông Nam Á uy hiếp Châu Đại Dương nên chụp lấy tất cả các cơ hội có được, từ chủ trương ôn hòa, chính sách thân thiện, dân tộc tính không hận thù của Đảng Cộng sản Việt Nam và nhân dân Việt Nam để công nhận Việt Nam, giao hảo với Việt Nam, đầu tư vào Việt Nam, tiến tới chiến lược Hướng Đông trở lại tích cực ngăn chặn sự gây hấn của Trung Quốc và xóa bỏ dần các cấm đoán bán vũ khí tối tân cho Việt Nam.

Thằng hôi của nhận ra cái “của” mà nó giựt được của anh nhà giàu Việt Nam không giúp gì được để nó có thể cứu đói hàng tỷ dân của nó nên hùng hổ hung hăng hối hả hừng hực khí thế lấn lướt ở Biển Đông toan giành ngôi bá chủ.

Và lập luận sau hay được kêu gào sử dụng bởi những kẻ đại bại đã chạy ra nước ngoài, những con ngựa thành Troy nhận tiền của kẻ đại bại, và những kẻ phản loạn, hoặc được nêu thành thắc mắc bởi những người dân hiền lành chưa rõ việc quốc gia đại sự: Tại Sao Đảng Cộng Sản Việt Nam Im Lặng Và Tại Sao Chính Phủ Việt Nam Không Khởi Kiện Trung Quốc Ra Tòa Án Quốc Tế. Bài viết này, do đó, để đánh bại kẻ đại bạikẻ phản loạn, đồng thời cung cấp thông tin chính quy cho người-dân-Việt-Nam-yêu-nước để từ đó tin tưởng tuyệt đối vào sự lãnh đạo anh minh của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Về Vấn Đề Tranh Chấp Lãnh Thổ Và Giải Quyết Tranh Chấp Bằng Biện Pháp Hòa Bình, chúng ta cần lưu ý rằng áp dụng nguyên tắc hòa bình để giải quyết các tranh chấp quốc tế là nghĩa vụ được quy định tại Điều 2.3 trong Hiến Chương Liên Hợp Quốc [2] mà Việt Nam là một nước thành viên luôn chứng minh tuân thủ nghiêm túc nguyên tắc này với danh nghĩa một thành viên tích cực và có trách nhiệm. Hiến Chương Liên Hợp Quốc còn đề ra tại Điều 33.1 ở Chương VI những biện pháp dùng để giải quyết hòa bình các tranh chấp gồm ba nhóm như: ngoại giao (đàm phán, trung gian hòa giải), pháp lý (trọng tài, tòa án), và cơ chế điều ước quốc tế (giải quyết tranh chấp thông qua các tổ chức quốc tế). Đây là những biện pháp gợi ý và tùy sự lựa chọn của các bên liên quan đến tranh chấp, thậm chí có thể áp dụng những biện pháp khác không có trong danh sách gợi ý miễn sao đó cũng là những biện pháp hòa bình.

1- Nhóm Biện Pháp Ngoại Giao

a) Đàm Phán: Đây là biện pháp chủ động giữa các bên liên quan trực tiếp với nội dung tranh chấp; nhưng do lệ thuộc hoàn toàn vào thiện chí của các bên mà nếu có sự khác biệt quá lớn trong quan điểm của mỗi bên sẽ vô hiệu hóa nổ lực đàm phán. Đàm phán giữa Việt Nam và Trung Quốc cho khu vực Vịnh Bắc Bộ đã không đạt được tiến triển do Việt Nam muốn gộp chung đàm phán về Hoàng Sa cùng phân định các vùng biển chồng lấn, trong khi Trung Quốc làm ngơ và chỉ nói về nội dung cùng khai thác tài nguyên biển Vịnh Bắc Bộ.

b) Trung Gian – Hòa Giải: Đây là hình thức giải quyết tranh chấp có sự tham gia của bên thứ ba (cá nhân, tổ chức, hoặc một quốc gia) làm môi giới giúp các bên tranh chấp gặp gở, cùng tham gia các cuộc đối thoại đàm phán và đề xuất các giải pháp cho hai bên tham khảo, lựa chọn. Tuy nhiên, sự giúp đỡ của bên thứ ba chỉ có giá trị tham khảo, không mang tính pháp lý ràng buộc các bên tranh chấp phải tuân thủ. Trong tranh chấp hiện nay ở Biển Đông, Mỹ và Indonesia đưa ra những đề xuất trung gian hòa giải nhưng đã không được Trung Quốc quan tâm.

2- Nhóm Biện Pháp Pháp Lý

a) Tòa Án Công Lý Quốc Tế: (International Court of Justice ICJ) [3]

Trên nguyên tắc, ICJ có thẩm quyền giải quyết các tranh chấp về biên giới lãnh thổ, nhưng với điều kiện tất cả các bên có liên quan trực tiếp đến việc tranh chấp phải cùng chấp nhận đưa tranh chấp ra ICJ phân xử. Campuchia và Thái Lan đã cùng đồng  ý đưa tranh chấp về ngôi đền Vihear ra ICJ xét ra phán quyết, còn Malaysia và Indonesia đồng ý để ICJ phán quyết về tranh chấp hai hòn đảo Pulau Ligitan và Pulau Sipadan năm 2002, sau đó Malaysia và Singapore nhất trí để ICJ phán quyết xử lý tranh chấp chủ quyền đối với hòn đảo Pedra Blanca năm 2008. Đối với Hoàng Sa và Trường Sa, Việt Nam không thể đơn phương đưa vụ việc ra ICJ do Trung Quốc vừa ngang ngược khẳng định có chủ quyền không thể tranh cãi với cả Hoàng Sa và Trường Sa, vừa phủ nhận thẩm quyền của ICJ.

Do phán quyết của Tòa án Công lý Quốc tế ICJ chỉ mang ý nghĩa chính trị hơn là có hiệu lực thi hành, vì tất cả tùy thuộc vào thiện chí của các nước có liên quan trực tiếp đến tranh chấp cũng như nhất trí tuân thủ phán quyết cuối cùng của ICJ. Trường hợp các bên liên quan trực tiếp chấp thuận trao cho ICJ quyền phán quyết nhưng cuối cùng lại không tuân thủ phán quyết của ICJ thì sự việc sẽ được chuyển đến Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc xử lý. Tuy nhiên, kết quả sẽ khó lường vì cả năm thành viên thường trực của Hội Đồng Bảo An đều có thể dùng quyền phủ quyết để can thiệp vào một phán quyết cuối cùng không có lợi cho bên tranh chấp nào có quan hệ riêng với quốc gia có quyền phủ quyết. Ngay cả khi việc không tưởng là Trung Quốc chấp thuận cùng Việt Nam đưa tranh chấp Hoàng Sa và Trường Sa ra Tòa án Công lý Quốc tế ICJ và tòa án này ra phán quyết công nhận chủ quyền của Việt Nam thì Trung Quốc vẫn có thể phản đối phán quyết, không tuân thủ phán quyết, và khi ICJ đưa vụ việc ra Hội Đồng Bảo An thì Trung Quốc sẽ dùng quyền phủ quyết để vô hiệu hóa sự can thiệp của Hội Đồng Bảo An.

b) Tòa Luật Biển Quốc Tế (International Tribunal for the Law of the Sea ITLOS) [4]

ITLOS được thành lập theo Công Ước Luật Biển 1982 để giải quyết các tranh chấp có liên quan đến việc giải thích và áp dụng Công Ước Luật Biển 1982. Do Công ước không có quy định về nội hàm của “chủ quyền lãnh thổ” nên ITLOS chỉ có khả năng giải quyết các tranh chấp trên biển, không có thẩm quyền giải quyết các tranh chấp về lãnh thổ. Ngoài ra, tương tự như Tòa Án Công Lý ICJ, thẩm quyền của ITLOS chỉ được xác lập qua sự chấp thuận của tất cả các bên có liên quan trực tiếp đến tranh chap.

c) Trọng Tài Thường Trực Quốc Tế [5] (Permanent Court of Arbitration PCA)

Tương tự như Tòa Án Công Lý Quốc Tế ICJ, tổ chức Trọng Tài Thường Trực Quốc Tế PCA có khả năng xét xử về tranh chấp lãnh thổ, song cũng với điều kiện tất cả các bên liên quan trực tiếp đến tranh chấp cùng chấp thuận thẩm quyền của PCA để đưa vụ việc ra PCA.

3- Nhóm Biện Pháp Điều Ước Khu Vực/Quốc Tế

Mỗi tổ chức quốc tế (như ASEAN hay EU, v.v.) đều có những quy định các biện pháp áp dụng riêng khi phát sinh tranh chấp giữa các nước thành viên của tổ chức ấy. Tuy nhiên, các biện pháp thường thuộc nhóm ngoại giao, chủ yếu gồm đàm phán và  trung gian, hòa giải. Tranh chấp ở Biển Đông giữa Việt Nam với Trung Quốc do đó khó có kết quả tích cực khi Trung Quốc ngang ngược tuyên bố chủ quyền và không đồng thuận đàm phán hay chấp nhận vai trò trung gian hòa giải của bên thứ ba.

Nói tóm lại, không có bất kỳ một cơ chế hữu hiệu nào để Việt Nam “đòi lại sự công bằng và công lý” cho vùng lãnh thổ và lãnh hải bị Trung Quốc xâm lấn. Đảng Cộng Sản Việt Nam, Quốc Hội Việt Nam, và Chính Phủ Việt Nam đã sáng suốt, chủ động bày thiên la, giăng địa võng, để đạt năm điều quan trọng sau: (a) từng bước cô lập Trung Quốc về ngoại giao trên trường quốc tế, (b) nêu cao chính nghĩa của Việt Nam như thành viên có trách nhiệm của Liên Hợp Quốc trong tuân thủ nguyên tắc mang tính nghĩa vụ trong giải quyết hòa bình các tranh chấp theo những biện pháp đề nghị trong Hiến Chương, (c) nêu cao chính nghĩa của Việt Nam như thành viên có trách nhiệm của Liên Hợp Quốc đối với hòa bình và an ninh trong khu vực cũng như trên thế giới, (d) được quốc tế ủng hộ ngay đối với tranh chấp ở Biển Đông, và (e) duy trì hòa bình để tiếp tục xây dựng đất nước vì sự ấm no, hạnh phúc, an toàn của nhân dân và hậu duệ của dân tộc Việt Nam.

Và khi mọi cơ quan pháp lý quốc tế đều không bao giờ có thể là nơi hữu hiệu có ý nghĩa và giá trị thực tế để giải quyết tranh chấp biên giới lãnh thổ với Trung Quốc, con đường duy nhất để thu hồi tất cả các phần lãnh thổ và biển đảo bị Trung Quốc chiếm đóng là sử dụng vũ lực cho một cuộc chiến tranh có tuyên bố trên quy mô tổng lực. Vấn đề là cuộc chiến tranh ấy có giải quyết được vấn đề khi Việt Nam là thành viên có trách nhiệm của Liên Hợp Quốc và của ASEAN cũng như tất cả các tổ chức quốc tế mà Việt Nam là thành viên, lại sử dụng điều trái với nghĩa vụ để làm trầm trọng thêm tình hình khu vực vầ thế giới, phủ nhận và xúc phạm sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế đang dành cho một Việt Nam chính nghĩa.

Ủng hộ các kế sách của Đảng và Nhà Nước – những hậu duệ chiến thắng của dân tộc Việt Nam chiến thắng – để xây dựng đất nước hùng cường, với các nội dung dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, phồn thịnh, hạnh phúc, tất cả tạo nên sức mạnh thể chất, tinh thần, tiềm năng, tiềm lực, từ đó thực hiện đại cuộc thu hồi toàn bộ biển đảo và lãnh thổ từ tay Trung Quốc – đó là đại cuộc của tương lai mà chính hôm nay đã khởi đầu bằng sự tỉnh táo mưu trí của các lãnh đạo Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam trong xử lý tranh chấp ở Biển Đông.

Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc tế

Ủy viên Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội

Ủy viên Hội Hữu Nghị Nghị Sĩ Việt Nam – Philippines

Ghi chú:  Dựa theo tài liệu của Học Viện Ngoại Giao, Bộ Ngoại Giao Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Tham khảo:

[1] Hoàng Hữu Phước. 28-7-2014. Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Nói Về Hải Chiến Hoàng Sa. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/07/28/hoang-sa/

[2] Charter of the United Nations. http://www.un.org/en/documents/charter/intro.shtml

[3] http://www.icj-cij.org

[4] https://www.itlos.org

[5] http://www.pca-cpa.org

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.