Monthly Archives: November 2014

Dự Án Cảng Hàng Không Quốc Tế Long Thành

Đơn Giản: Rất Cần Thiết

Hoàng Hữu Phước, MIB

Không phải bất kỳ sinh viên nào cũng được vay tiền của Nhà Nước để hoàn tất việc học tập của minh. Ắt không sinh viên nào thuộc diện được vay tiền của Nhà Nước lại cho rằng bản thân không nên vay tiền vì đó có thể là món nợ cho con cháu nên tốt nhất là chờ đến khi có tiền hãy học tiếp. Vấn đề liên quan đến người sinh viên là người ấy cần có năng lực cao, học lực giỏi, có ý chí lấy tự lực làm chính, có bản lĩnh vượt khó, có định hướng nghề nghiệp rõ ràng, và có kế hoạch việc làm cụ thể, để có cơ may thực hiện việc chứng tỏ bản thân có trách nhiệm đối với khoản vay từ sự cậy tin của quỹ tín dụng, mà chỉ có sự xui rủi của bất trắc trong đời mới là lý do duy nhất cản trở việc chứng tỏ này, vốn sẽ được cảm thông và giải quyết xóa nợ như cách thường áp dụng tại bất kỳ quốc gia nào đối với các khoản cho vay tương tự.

Không phải bất kỳ doanh nhân nào cũng được vay tiền của Nhà Nước thông qua ngân hàng từ gói hỗ trợ vài chục ngàn tỷ thời suy thoái kinh tế để tiếp tục kinh doanh hoàn tất các thương vụ đã giao kết với các đối tác. Ắt không doanh nhân nào thuộc diện đáp ứng đầy đủ các yêu cầu để được vay tiền của Nhà Nước lại cho rằng bản thân không nên vay tiền vì đó có thể là món nợ cho con cháu nên tốt nhất là chờ đến khi có tiền hãy tiếp tục kinh doanh, còn bây giờ hãy ngưng hoạt động, cho nhân viên và công nhân nghỉ việc rồi cáo lỗi với khách hàng và đối tác. Vấn đề liên quan đến người doanh nhân là người ấy phải có uy tín cao, quá trình kinh doanh tốt, ở doanh nghiệp có tiềm năng, có ý chí lấy tự lực làm chính, có bản lĩnh vượt khó, có định hướng kinh doanh rõ ràng, và có kế hoạch kinh doanh cụ thể với khách hàng cụ thể và ngành hàng ít rủi ro, để có cơ may thực hiện việc chứng tỏ bản thân có trách nhiệm đối với khoản vay từ sự cậy tin của ngân hàng thương mại, mà chỉ có sự xui rủi của bất trắc trong đời sống kinh tế nước nhà, khu vực, hay toàn cầu mới là lý do duy nhất cản trở việc chứng tỏ này, vốn sẽ được giải quyết theo các quy định của luật pháp dưới sự điều chỉnh của Luật Phá Sản Doanh Nghiệp như cách thường áp dụng tại bất kỳ quốc gia nào đối với các khoản cho vay tương tự.

Khi Dự Án Đầu tư Xây Dựng Cảng Hàng Không Quốc Tê Long Thành (dưới đây gọi tắt là Sân Bay Long Thành) được công chúng biết đến thì đương nhiên có rất nhiều ý kiến của dư luận thuộc hai phái luôn có ở bất kỳ đâu trên thế giới là pros and cons tức phe ủng hộ và phe chống đối. Do chi tiết phân tích của các ý kiến ủng hộ hay chống đối đã xuất hiện nhiều trên các phương tiện truyền thông chính quy cũng như không chính quy (với phái ủng hộ cho rằng Sân Bay Long Thành là điều cần thiết vì việc mở rộng Sân Bay Tân Sơn Nhất và Sân Bay Biên Hòa là bất khả thi, còn phái chống đối thì cho rằng việc mở rộng Sân Bay Tân Sơn Nhất và Sân Bay Biên Hòa là vừa khả thi vì không thể cạnh tranh với các sân bay khổng lồ của các nước trong khu vực, vừa không để lại món “nợ công” khổng lồ cho “con cháu”), bài viết này sẽ không lập lại các lập luận trên của cả hai phái mà chỉ cung cấp các lý giải khác, mang tính biện luận nhằm ủng hộ dự án Sân Bay Long Thành như sau.

1- Yếu Thế Cạnh Tranh:

Việc đang tồn tại các cảng hàng không loại lớn xung quanh Việt Nam (như Check Lap Kok của Hong Kong cùng Kuala Lumpur của Malaysia hoạt động từ năm 1998 và trong năm 2013 đã đạt gần 48 triệu lượt hành khách, Suvarnabhumi của Thái Lan hoạt động từ năm 2006 và trong năm 2013 đã đạt gần 52 triệu lượt hành khách, còn Sinapore nhỏ như Huyện Cần Giờ của Thành phố Hồ Chí Minh có Changi hoạt động từ những năm 1980 và nâng cấp mở rộng thêm từ 2008 thì trong năm 2013 đã đạt gần 54 triệu lượt hành khách – chưa kể mỗi sân bay kể trên hàng năm đều trung chuyển từ 600.000 đến hơn triệu tấn hàng hóa, và đều nhắm đến quy mô khai thác phục vụ 100 triệu hành khách/năm) để cho rằng Sân Bay Long Thành sẽ kém thế cạnh tranh, khó thể đạt số lượng hành khách/năm, là điều không đúng. Không thể nói Ấn Độ đã đoạt danh “Văn phòng của thế giới” cung cấp cho toàn cầu – nhất là Mỹ – các dịch vụ công nghệ thông tin chất lượng cao, nên Việt Nam hãy từ bỏ đầu tư vào đào tạo và phát triển công nghệ thông tin. Không thể nói ngành công nghiệp phụ trợ không nên đưa vào kế hoạch phát triển tại Việt Nam vì tất cả các công ty thí dụ như sản xuất ô tô hàng đầu thế giới đều đã có sẵn hệ thống “công nghiệp phụ trợ” khắp thế giới. Nếu Singapore hủy kế hoạch mở rộng, hiện đại hóa sân bay Changi vì Thái Lan đã xây xong Suvarnabhumi trước chiếm 45 triệu khách/năm, thì đã không có việc Changi năm 2013 đạt gần 54 triệu khách tức gấp 10 lần dân số Singapore. Điều kiện cần và đủ cho việc “đi tắt, đón đầu” của một kế sách mang tính quốc gia luôn là tổ hợp của “tầm nhìn chiến lược + tài lực hùng mạnh + quyết tâm chính trị cao”. Xây dựng Sân Bay Long Thành chính là việc đại sự “đi tắt, đón đầu” của phát triển ngành hàng không quốc gia thành trung tâm trung chuyển lớn và quan trọng nhất của Đông Nam Á và Châu Á. Dự án đã nói lên quyết tâm chính trịtầm nhìn chiến lược. Điều duy nhất là thành tố tài lực hùng mạnh – nhưng như đã nói, tài lực không duy chỉ mang ý nghĩa số tiền thực có trong ngân khố của một quốc gia mà còn là các khoản vay khổng lồ từ các định chế tài chính quốc tế, cùng các khoản huy động được từ nhiều nguồn khác nhau – những thứ mà tại Việt Nam dư luận cho rằng sẽ dẫn đến nỗi lo lắng mang tên nợ cônglời than cho con cháu.

2- Nợ Công Để Con Cháu Ngày Sau Gánh?

Khi nói đến nợ công, nhất thiết cần quan tâm đến sự thật là đa số các khoản vay là để thực hiện các công trình hạ tầng trọng điểm quốc gia, qua đó tạo ra công ăn việc làm nội địa cho người lao động, các doanh nghiệp phát triển thương mại cung cấp hàng hóa và dịch vụ phục vụ công trình, và kinh tế các địa phương được phát triển theo đầ phát triển của cơ sở hạ tầng thuộc các lĩnh vực đặc biệt như giao thông, bến bãi, kho lẫm, v.v. Vấn đề của nợ công là khả năng trả nợ của Nhà Nước có theo đúng lịch trình thanh toán không, và các công trình đã hoàn tất phát huy tác dụng đến đâu. Việc xây dựng Sân Bay Long Thành và đưa vào hoạt động tất nhiên tạo ra nguồn thu cho ngân sách Nhà Nước từ các hoạt động trung chuyển hàng không, các dịch vụ thương mại trong khai thác Nhà Ga và các vùng phụ cận, v.v. Do đó, không thể cho rằng tổng vốn đầu tư nếu từ vốn vay của nước ngoài sẽ là con số đơn giản của tổng vốn cộng với lãi suất ngân hàng theo số năm tháng của phân kỳ thanh toán, và con số khổng lồ này để “con cháu” tức những người chẳng hưởng gì mà phải nai lưng ra trả. Đó là kiểu lập luận rất phiến diện. Đã vay thì phải trả – nghĩa là ngay cả khi khoản cho vay là từ những công dân Việt Nam giàu có thì đó cũng phát sinh nợ công mà Nhà Nước phải giải quyết theo lịch thanh toán đã định cho những người dân ấy, chứ không phải “nợ vay của người dân để con cháu người dân ngày sau gánh trả”. Vì vậy, cần tiếp cận vấn đề “nợ công” đối với các siêu dự án theo một cách khác, tập trung hơn, đơn giản hơn: (a) nợ công nhất thiết phải là do nhu cầu vay mượn chính đáng để phục vụ phát triển đất nước; (b) các dự án làm phát sinh nợ công càng nhất thiết phải được giám sát cực kỳ nghiêm nhặt để triệt tiêu thất thoát, tham nhũng; và (c) các dự án làm phát sinh nợ công càng nhất thiết phải đặt dưới sự quản lý tốt nhất để phát huy tác dụng, hiệu quả kinh tế, phục vụ dân sinh, phát triển kinh tế của từng dự án. Đó mới là những điều cần nói đến. Dự án – nhất là siêu dự án – đều nhằm phục vụ phát triển đất nước mà mọi người dân đều được hưởng lợi trực tiếp hay gián tiếp, dài hạn hay ngắn hạn, trước mắt hay lâu dài, cụ thể hay phi vật chất; và không ai có thể đứng ngoài đối với trách nhiệm “hoàn lại khoản vay” cả.

3- Sân Bay Long Thành: Lỡ Thời Cơ

Siêu dự án Sân Bay Long Thành nếu như được khởi sự từ năm 2005 theo quy hoạch tại Quyết định 703/QĐ-TTg thì lẽ ra đất nước đã có thể tận dụng thời cơ của sự ít hơn những khó khăn về kinh tế để sự đầu tư cũng ít khó khăn hơn, và lẽ ra đã chiếm lĩnh thị trường hàng không trung chuyển của toàn khu vực.

4- Sân Bay Long Thành: Đúng Thời Cơ

Siêu dự án Sân Bay Long Thành nếu như được khởi sự từ năm 2015 thì lại là một cơ hội khác do những yếu tố sau:

a) Nếu được xây dựng từ nhiều năm trước, đại công trình này ắt hứng chịu các đại họa của tham nhũng, hối lộ, lại quả, nâng giá, chất lượng thi công hoàn toàn kém từ giám sát tồi và quản trị tệ hại, do thiếu vắng các cơ chế quản lý đầu tư phù hợp.

b) Nếu nay được xây dựng, đại công trình này được đặt dưới sự giám sát chặt chẽ hơn nhiều để triệt tiêu các tệ nạn nêu trên, đặc biệt có danh dự và trách nhiệm cụ thể của Quốc Hội, Đảng, Chính Phủ trước nhân dân, cùng hệ thống luật pháp hoàn chỉnh và hoàn thiện.

c) Sân Bay Long Thành trở thành cảng hàng không mới hơn, hiện đại hơn, và do đó luôn mang yêu tố hấp dẫn hơn đối với hành khách và khách hàng.

d) Các sự cố rối loạn chính trị như phe “áo vàng” biểu tình phong tỏa sân bay Suvarnabhumi của Thái Lan năm 2008 hoặc biểu tình gây đình đốn sinh hoạt ở Hong Kong năm 2014, không thể không tái diễn, tiềm tàng nguy cơ gây khó cho hoạt động kinh doanh trung chuyển hành khách và hàng hóa trng khu vực. Nếu nay được xây dựng, biến Sân Bay Long Thành của một Việt Nam có tiếng tốt về ổn định chính trị và an ninh trật tự trở thành sự lựa chọn an toàn hơn.

e) Sân Bay Tân Sơn Nhất không thể mở rộng để đáp ứng nhu cầu trung chuyển hành khách và hàng hóa do toàn bộ các hệ thống đường giao thông quanh sân bay và nội thành đã quá tải, càng không thể đáp ứng nhu cầu các phương tiện ra vào sân bay khi lượng hành khách đạt ngưỡng 25 triệu lượt khách/năm vào năm 2016 với quy mô hiện tại, và đến công suất 40–50 triệu lượt hành khách/năm nếu đầu tư mở rộng thêm.

f) Sân Bay Tân Sơn Nhất đe dọa an toàn của dân cư Thành phố Hồ Chí Minh về mặt sức khỏe cộng đồng khi hoạt động của các máy bay cất cánh và hạ cánh gây ô nhiễm môi trường với các chất độc hại như Nitrogen Dioxides (NO­2) gây bịnh đường hô hấp, phổi, và hen suyển; Carbon Monoxide (CO) gây giảm khả năng chuyển tải dưỡng khí trong tế bào máu gây tổn hại cho tế bào cơ thể; Sulphur Oxides (SO­x) gây viêm nhiễm hệ hô hấp, hen và viêm cuống phổi mãn tính; Carbon Dioxide CO2 gây hiệu ứng nhà kính; chưa kể các hydrocarbons như Benzene gây ra chứng thiếu máu hoặc ung thư bạch cầu, Toluene gây hại cho hệ thần kinh, và nhiều loại khác có thể gây ra các ung thư khác, v.v. Ngoài ra, ô nhiễm tiếng ồn cũng là mối đe dọa cho sức khỏe thính lực của cư dân nếu không có cơ chế quy định buộc tiếng ồn của động cơ máy báy không được vượt quá 66dB (đề-xi Ben) vào ban ngày hoặc quá 57dB vào ban đêm. Đặc biệt nghiêm trọng nếu xảy ra các sự cố hàng không trong lúc cất cánh hay hạ cánh của máy bay cũng như nếu sân bay là mục tiêu của khủng bố, phá hoại.

g) Với sự gây hấn của Trung Quốc ở Biển Đông, Sân bay quân sự Biên Hòa giữ vai trò quan trọng bảo vệ Thành phố Hồ Chí Minh cũng như khu vực các tỉnh phía Nam, đảm trách luôn vùng trời của Biển Đông. Sân bay Biên Hòa, do đó không thể nhận lấy sự đầu tư nâng cấp để thành một Sân ban Tân Sơn Nhất thứ hai, chưa kể Sân Bay Biên Hòa cũng nằm trong thành phố, hoàn toàn không thích hợp để xây thành sân bay dân dụng với tất cả những vấn đề y như Sân bay Tân Sơn Nhất gặp phải như đã nêu trên. Sự phát triển của Sân bay Tân Sơn Nhất sẽ gặp phải khó khăn do mọi ưu tiên đều dành cho sự cất cánh và hạ cánh của máy bay quân sự, trong khi các máy bay dân dụng khi hạ cánh xuống hay cất cánh từ Thành phố Hồ Chí Minh đều phải nhường cho máy bay quân sự do chồng lấn vùng trời của không phận Thành phố Hồ Chí Minh và Biên Hòa.

h) Và cuối cùng song không kém phần quan trọng là các máy bay dân dụng hạng lớn cất cánh từ Thành phố Hồ Chí Minh đều có khó khăn do quá gần không phận Campuchia nên phải cố tránh xâm phạm vùng trời “nước bạn”.

Việc mở rộng Sân bay Tân Sơn Nhất, do đó, chỉ có giá trị trên giấy với những con toán thuần túy số học để cho ra một kết luận duy nhất đúng về tổng vốn đầu tư thấp hơn. Tuy nhiên, một điểm quan trọng luôn được đặt lên hàng đầu ở các nước tiên tiến nhưng lại chưa được xem trọng tại Việt Nam, đó là sự an cư của cư dân tại chỗ. Người ta xét đến vị trí nào không phải giải tỏa nhiều dân cư để tránh tối đa có thể được mọi xáo trộn đời sống quen thuộc có khi lâu đời và nhiều thế hệ gia đình của người dân. Ở ta thì có hiện tượng vô tư bàn đến chuyện giải tỏa bao nhiêu hộ, theo giá thị trường thì chỉ tốn bấy nhiêu so với đầu tư nhiều hơn cho việc xây mới ở xa.

5- Vậy Thì Nghĩa Là…

Chúng ta nên xây Sân Bay Long Thành. Đó là sự cần thiết. Thậm chí, đó là sự cấp thiết. Vấn đề phải quan tâm ở đây là:

a) Quốc Hội cần thông qua chủ trương xây dựng Cảng Hàng Không Long Thành để Chính phủ có cơ sở tiến hành lập Dự Án Tiền Khả Thi

b) Trên cơ sở hoàn thành dự án tiền khả thi, Chính Phủ thu xếp các khoản vay thích hợp để thực hiện

c) Cần lưu ý không để tái diễn tình trạng như Sân bay Tân Sơn Nhất: phải quy hoạch nghiêm ngặt không cho phép khu vực dân cư được lấn và áp sát Sân bay Long Thành; quy hoạch nghiêm ngặt chiều cao công trình ở các khu dân cư; cũng như quy hoạch đồng bộ các tuyến giao thông và các loại phương tiện giao thông từ và đến Sân Bay Long Thành để thực sự biến đây là cảng hàng không trung chuyển hàng đầu của khu vực, tạo đà cho phát triển kinh tế nước nhà.

Xây dựng Cảng Hàng Không Long Thành vì hiện tại và tương lai của mọi người dân Việt.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Advertisements

Tư Vấn Phát Triển Du Lịch Việt Nam

(Bài đăng trên emotino.com ngày 07-02-2011)

Hoàng Hữu Phước, MIB

Sau khi tôi đăng lại bài tư vấn về phát triển ngành thực phẩm chức năng trên blog này vào tháng 9 vừa qua, một số bạn đọc nhắc tôi lập lại những bài tư vấn khác trước đây tôi đăng trên emotino.com như về phát triển công nghệ thông tin đặc thù, phát triển thực phẩm ngành gạo, phát triển thực phẩm ngành khô và sấy khô, v.v., và trong khi lục tìm chưa ra những bài ấy, tôi đăng lại bài tư vấn sau về phát triển du lịch Việt Nam để xin chia sẻ cùng bạn đọc.

Tư Vấn Phát Triển Du Lịch Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

Tour (5)

A- Dẫn nhập vài dòng dài dòng: Slogan Du Lịch các anh hào Châu Á

 Tour

Có thể nói Thái Lan hay quá vì đã chọn “Amazing Thailand” (đẹp đến ngất ngây), Ấn Độ khôn quá khi chiếm hữu từ tiếng Anh  “Incredible India” (đẹp vô vàn ngây ngất), khiến Mã Lai xuất chiêu cao thủ ngạo nghễ ôm hết Châu Á vào mình với “Malaysia Truly Asia” (như thể vỗ mặt khẳng định chính bổn quốc chứ không nơi nào khác có được nét đẹp Á Châu thứ thiệt) thay thế ngay danh xưng “Fascinating Malaysia” (đẹp quyến rũ và lôi cuốn) đã dùng trước đó, để làm thương hiệu du lịch của nước mình. Cuộc đua vẫn tiếp diễn với Singapore tuy biết thân biết phận nhỏ bé vẫn chọn uy danh “Uniquely Singapore” (đẹp …“không đụng hàng”) còn Hàn Quốc sau khi tạo cơn đại cuồng phong Làn Sóng Hàn cuốn phăng tất cả các châu lục thu phục nhân tâm toàn nhân loại đã chứng tỏ vì sao công nghiệp ngày nay đè bẹp cả Nhật Bản và Âu Mỹ khi trong điều kiện ngặt nghèo về từ tiếng Anh thượng hạng không còn sót lại bao nhiêu vẫn tấn công tổng lực tuyệt vời trong cuộc chiến du lịch với thương hiệu quốc gia “Sparkling Korea” (đẹp rực rỡ yêu kiều) và thương hiệu địa phương đảo Jeju “Mystic Island, Jeju” (xinh đẹp diệu huyền), chiếm hữu cùng lúc hai từ tiếng Anh xuất sắc, làm kẻ đến sau ắt không còn nhiều sự lựa chọn khả dĩ sánh bằng. Đất nước nào cũng “đẹp”cụ thể, đẹp đến nhạn đang bay trên trời cũng phải đắm đuối say mê mà quên cả vỗ cánh để rơi vào nồi súp. Indonesia cũng nhanh tay có “Wonderful Indonesia” (đẹp tuyệt trần), trong khi Việt Nam ta thì không rõ vì sao lại chọn “Welcome to Vietnam” không dính dáng gì đến cuộc thi sắc đẹp, để rồi thay vì là “Charming Vietnam” (đẹp yêu kiều diễm lệ) lại cho ra cụm từ “Vietnam the Hidden Charm” vốn là cấu tạo từ cực kỳ yếu đuối vì phải cần thêm danh từ “đẹp” với tính từ “tiềm ẩn” (các từ của các nước đã dẫn ở trên đều chỉ cần một tính từ để nói lên tính cách đẹp) tự trói mình vì đã tiềm ẩn thì không ai thấy và hoàn toàn không đủ tiêu chuẩn xuất hiện trong bất kỳ cuộc thi sắc đẹp nào (phải có số đo cụ thể các vòng 1, vòng 2, vòng 3, chiều cao, trọng lượng, sức khỏe, … số lượng răng, không “xâm mình” trên bất kỳ xen-ti-mét vuông nào ở bất cứ vùng địa hình nào trên cơ thể,  và trình độ văn hóa, nghề nghiệp, đối đáp, v.v.). “Tiềm ẩn” nghĩa là đánh đố thiên hạ, làm như thiên hạ tiền vào Việt Nam để đốt đuốc lao lung tự kiếm tìm xem cái đẹp đang núp ở đâu, trong khi du khách là những người khó tính, đòi hỏi phải biết hết đủ đầy trên brochure trước khi lựa chọn “mua” một tour (“Truly Asia” tuy cùng công thức cấu tạo nhóm từ với “Hidden Charm” nhưng Truly Asia nêu bật một ý rằng du khách đương nhiên là những đấng đã đi nhiều nơi nên đã biết thế nào là Asia, đã yêu tố chất Asia, và do đó bổn quốc đảm bảo quý vị sẽ cực kỳ hài lòng vì tại Malaysia qu‎ý vị sẽ nhận thấy các tinh túy Á Châu thứ thiệt mà than ôi tiếc thay mấy nước Châu Á khác đã vì lao theo Âu hóa và hiện đại hóa mà biến dạng méo mó hết rồi; còn “Hidden Charm” không nói lên gì cả, hoặc nếu có sẽ là tiêu cực chẳng hạn người ăn xin tuy đeo bám quấy rầy xin đểu du khách nhưng biết đâu trong thâm tâm thầm kín luôn tiềm ẩn lòng mến yêu du khách mà không đôi mắt trần tục nào thấy được). Gần đây có sự đề xuất “Impressive Vietnam” (ý ám chỉ đẹp một cách đầy ấn tượng) nhưng bản thân từ impressive lại là từ … trung tính, nghĩa là một cô gái có thân hình người mẫu thời trang loại bình thường như thường thấy, hay loại người mẫu thời trang bất thường nhịn ăn giữ eo chỉ còn da bọc xương, hay người mẫu thời trang phi thường hộ pháp phì nhiêu gấp đôi võ sĩ Sumo đều cũng có thể là … impressive. Nói tóm lại, hidden thì du khách chúng tôi xin chào nhé và đi chỗ khác chơi, còn impressive thì du khách chúng tôi kinh ngạc sao lại có đất nước liều lĩnh dám chọn chữ impressive tối nghĩa và vô vị làm thương hiệu du lịch quốc gia và chúng tôi không dám bước chân đến Việt Nam do không chắc các bạn impressive theo chiều hướng nào: tiếp đón ân cần khách hay cóc cần khách.

 B- Vấn đề muôn thủa: Công thức cũ hiệu quả vẫn chưa được áp dụng

Thật ra thì nếu đã là siêu cường “đi trước” như Mỹ hay Nga, hoặc đã có kỳ quan thiên cổ chẳng cần đến sự công nhận của cơ quan Di Sản Thế Giới của UNESCO, chẳng ai phí thời gian kiếm tìm một chữ tiếng Anh để làm thương hiệu quốc gia về du lịch, trừ anh Trung Quốc năm 2002 tuy có Vạn Lý Trường Thành thiên cổ kỳ quan vẫn còn mặc cảm tự ti nên tổ chức cuộc thi slogan mà giải nhất thuộc về cô Linda Jones của Canada với sáng tác “Discover China: 5000 Years Young” (Khám Phá Trung Quốc: Đất Nước Trẻ Măng Mới Có 5000 Năm Tuổi). Chỉ có những con rồng con và tiểu hổ “đến sau” mới phải làm công việc kiếm tìm, và sự khác biệt là trong khi các rồng và các cọp ngấm ngầm lựa chọn rồi tung ra các kết quả chấn động lấn lướt thì Việt Nam, đất nước của một dân tộc nói tiếng Anh hay hơn tất cả các giống dân Châu Á khác cứ mãi công khai bàn luận, công khai kiến nghị, công khai phân tích, công khai thi tuyển, để rồi cứ cho ra sự lựa chọn không thuộc đẳng cấp cao, kém hiệu quả, cực kỳ vulnerable, tức dễ bị tổn thương trước các công kích và nhạo báng. Mọi việc lẽ ra đã có thể tốt hơn nếu các công thức sau đây luôn được tuân thủ:

1) Bài bản của công thức hàn lâm

Theo công thức bất di bất dịch của hoạt động biên khảo hàn lâm, người ta luôn soạn trước phần mục lục để vạch đường, giống như khẳng định gần đây của một Bộ trưởng nói nhất quyết sẽ làm đường sắt cao tốc và phải quy hoạch để giữ quỹ đất. Tất nhiên, mọi chi tiết của mục lục đều có thể được điều chỉnh trong quá trình soạn thảo. Nhưng có một điều chắc chắn là: đã không vạch trước đường lối, không thể có đích để hướng đến và đạt được. Đã không có “mục lục” cho các phần của một kế sách quốc gia về thương hiệu du lịch thì không thể có kế sách chi tiết, mà đã không có kế sách chi tiết thì không thể có được kết quả như ý về một thương hiệu.

Để khai thác ưu thế của hòn đảo Jeju vốn đã được Ủy Ban Di Sản UNESCO công nhận là di sản thiên nhiên của nhân loại, Hàn Quốc đã nêu bật các đặc điểm của Jeju như (a) cả hòn đảo là một viện bảo tàng về hoạt động ngàn xưa của hỏa sơn với bao cảnh quang kỳ thú do thiên nhiên tạo nên, (b) hòn đảo lớn nhất và xinh đẹp nhất Hàn Quốc, (c) có nền văn hóa độc đáo hình thành từ hàng bao thế kỷ, và (d) khí hậu ôn hòa, để rồi lựa chọn từ “Mystic” cho hòn đảo đã trở nên danh tiếng hoàn vũ như nơi l‎ý thú để đến phối hợp kinh doanh cùng nghỉ dưỡng “to rest both body and soul” trong khung cảnh hùng quan kỳ vĩ của thiên nhiên và không khí thoải mái an lành.

 Tour (1)

Việt Nam đã không làm điều tương tự. Việt Nam không nêu bật được những điểm chi tiết và cụ thể có tính hấp dẫn du lịch của đất nước hoặc của một hay các địa phương. Việc Việt Nam làm là đơn giản tự động gán cho Phú Quốc danh từ hoa mỹ “đảo ngọc” và đơn giản gọi cả đất nước có vẻ đẹp “tiềm ẩn” thay cho các công trình nghiên cứu công phu và nghiêm túc để bóc tách phơi bày ra các nét đẹp – nếu có.

2) Bài bản của tục ngữ bình dân

a) “Biết người, biết ta: trăm trận trăm thắng”: Có thể đây là câu cực đoan vì không phải lúc nào cũng chiến thắng khi đã biết người, biết ta; song, vẫn có thể áp dụng vế đầu của “biết người, biết ta” như hành động luôn cần thiết trong hoạch định chính sách. Trong lĩnh vực phát triển du lịch, Việt Nam có thể biết chưa nhiều về thiên hạ, và có thể chưa biết nhiều về những gì mình có, những gì mình cần có, những gì mình phải làm để có, những nguồn lực – kể cả con người –  mình phải sử dụng để tạo nên cái có.

b) “Penny wise and pound foolish” (khôn từng xu, ngu vạn bạc): Khi Ông đầu bếp “Yan Can Cook” đến Việt Nam ngỏ ý làm phim giới thiệu ẩm thực Việt Nam, và sau đó thậm chí có hữu hảo chịu bớt giá, thì ở Việt Nam các cơ quan làm lơ, ngó lãng, xem như không nghe gì, không biết gì, không hiểu gì, đơn giản vì không ai muốn cơ quan mình phải bỏ tiền ra cho một việc mà người ta cho là vớ vẩn. Sự “tiết kiệm” này trở thành sự phí phạm khủng khiếp nếu người ta chịu hiểu rằng mỗi chương trình phát hình và băng dĩa DVD của Yan Can Cook có bao tỷ người trên thế giới này theo dõi và mua về, đặc biệt có giá trị quảng bá du lịch khi Yan Can Cook trong tất cả các phim của Ông đều có những đoạn quay Ông đi dạo phố, mua sắm này, ăn nọ, uống kia, miệng mồm liếng thoắng khen cảnh, khen người, khen vật, trước khi bắt tay hướng dẫn làm những món ăn của xứ sở đó. Phim của Yan Can Cook nếu đã được hình thành ắt hẳn đã đưa đến Việt Nam thật nhiều du khách. Gần đây, Hàng Không Việt Nam bỏ ra số tiền không nhỏ để thỉnh thoảng có được mười giây quảng cáo trên đài Bloomberg mà chưa chắc đã giúp gia tăng số khách sử dụng máy bay của mình, và nếu có gia tăng cũng chỉ là do khách dùng máy bay Vietnam Airlines để đi từ Mỹ đến Úc du lịch chẳng hạn, chứ không phải để đến Việt Nam, xem như số tiền Vietnam Airlines bỏ ra chẳng có lợi gì cho du lịch nước nhà, quảng bá thương hiệu du lịch quốc gia, chưa kể giá vé Việt Nam ắt phải thấp để lôi cuốn khách, dẫn đến tổng thu chưa chắc đủ bù chi trong hoàn cảnh suy thoái kinh tế toàn cầu.

Chỉ cần hiểu thấu đáo, áp dụng nghiêm túc vài bài bản bình dân mà không cần phải đi học lấy cái bằng thạc sĩ kinh doanh quốc tế MIB thời đại mới hay thạc sĩ quản trị kinh doanh MBA thời đại cũ cũng đã có thể phát triển kinh doanh ngành du lịch nước nhà.

3) Bài bản của thời hội nhập

Thời hội nhập đem lại cho ta nhiều bài bản, nhiều công thức, trong đó có cả chiêu vô chiêu như công thức kiểu “Điều 2: Hãy Làm Theo Điều 1”. Các nước Đông Nam Á thi nhau chọn slogan thật hoa mỹ để phát triển du lịch. Việt Nam ta có thể tham khảo để bắt chước họ – và trên thực tế thì Việt Nam đích thị đã, đang và sẽ bắt chước họ.

Các đại siêu cường quốc như Mỹ chẳng hạn thì để mạnh tiểu bang nào phát triển slogan cho tiểu bang đó, chứ chẳng phí thời giờ vàng ngọc để tạo một slogan cho quốc gia mà dồn công sức vào việc lấn chiếm – theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng – để trở thành đại siêu cường quốc mà thiên hạ ai cũng ước mơ được đặt chân đến, nhờ vậy một mình Hoa Kỳ có 50 tiểu bang đang sở hữu đến 132 slogan quảng bá du lịch theo thống kê tính đến 22 giờ 09 phút ngày 18-01-2011 (Texas và Wisconsin mối tiểu bang sở hữu 5 slogans, và khoảng hai tá tiểu bang chọn cho mình 4 slogan cho mỗi tiểu bang). Hoa Kỳ hấp dẫn du khách bằng chính sức mạnh cơ bắp và thân hình cường tráng của mình. Việt Nam ta có thể tham khảo để bắt chước Mỹ – dù trên thực tế thì Việt Nam chưa có các cơ bắp cường tráng để tạo uy danh tương tự cho phát triển du lịch nước nhà.

Hàn Quốc vùng Đông Bắc Á khôn ngoan vừa theo chân các con rồng con và các chú cọp con Đông Nam Á thuê tư vấn quốc tế chọn cho quốc gia một slogan thật đẹp (dù bị chê là trùng nghĩa với thứ nước trái cây lên men rẻ tiền) và đồng thời bắt chước đại siêu cường Hoa Kỳ để Đảo Jeju tham gia đánh bóng thương hiệu du lịch của riêng địa phương, khiến Hàn Quốc chí ít cũng đang sở hữu hơn thiên hạ một slogan. Việt Nam ta có thể tham khảo để bắt chước Hàn Quốc – và trên thực tế thì Việt Nam bắt đầu có động thái quan tâm tương tự.

C- Vấn đề muôn thủa: Công thức cũ ít hiệu quả vẫn được ưa chuộng

1) Huyễn hoặc nỏ thần:

Việt Nam ta có truyền thuyết nỏ thần nhờ lẫy nỏ làm từ móng vuốt của Thần Rùa Vàng (mà từ Hán Việt gọi là Kim Quy) ban cho vua An Dương Vương giữ nước Âu Lạc không ngờ vua có đứa con gái tên Mỵ Châu vì si mê tên chồng là Trọng Thủy vốn là con của Triệu Đà nhà Tần sai đến làm gián điệp nên tiết lộ điều cơ mật, giúp hắn lẻn phá tan lẫy nỏ rồi quất ngựa truy phong, đem quân quay lại xóa tên đất nước của trượng nhân (bố vợ). Không cần nói đến thực tế là chuyện này rất hoang đường vì theo chân lý của khoa nhân chủng học thì Trọng Thủy không thể nào có ngoại hình mê hoặc Mỵ Châu do xuất thân Tàu rặt, còn Mỵ Châu tất nhiên đẹp khuynh nước khuynh thành vì gốc người Việt ta, nên làm gì có chuyện si mê quái gở như sách sử đã nêu, mà ắt là Trọng Thủy dùng khổ nhục kế được vua cha Triệu Đà bắt làm hoạn quan cho qua hầu hạ rửa chân cho Mỵ Châu như cam kết “Ngộ sẽ không còn xâm lấn Âu Lạc của nị”, rồi thừa cơ đào tường khoét vách vào kho phá nỏ thần, mà tiếc vì sử sách Âu Lạc không còn nên thiên hạ nhà Tần vô tư bày chuyện “si mê” để hạ nhục tổ tiên Âu Lạc ta. Ngoài ra, chỉ với lời kể việc nỏ bắn một phát bung ra hàng trăm mũi tên cũng đủ biến truyện thành truyền thuyết hay dã sử vì vô bằng vô chứng. Trong khi đó, Hàn Quốc lại có nỏ thần thật mang tên Singijeon, đang được lưu giữ tại Cung Điện Deoksu và vài viện bảo tàng khác ở Hàn Quốc. Nỏ “Thần” này do con người chế tạo ra, đó là nguyên soái Choi Mu-seon vào năm 1377, làm khiếp sợ quân Tàu xâm lược, và được không ngừng cải tiến cho đến thế kỷ XV trở thành thứ vũ khí đáng gờm, thậm chí chỉ trong một trận đánh thảm khốc Haengju trong Chiến Tranh Imjin vào thế kỷ XX (1952-1958), 30.000 quân xâm lược Nhật Bản hiện đại đã bị tiêu diệt bởi 2.800 dân quân Đại Hàn sử dụng “nỏ thần” Singijeon cổ điển.

 Tour (4)

Nỏ Thần Hàn Quốc là một bệ phóng gỗ trên xe đẩy, với hàng trăm lỗ có đường kính mỗi lỗ từ 4 cm đến 6 cm để chứa hàng trăm mũi tên có cột gói thuốc nổ, được đốt đồng loạt để bắn ra gần như cùng lúc hàng trăm mũi tên lao đi vun vút xa đến 150 mét. Người ta còn cho rằng mô hình Nỏ Thần này đã được Liên Xô mô phỏng chế tác thành vũ khí Katyusha đè bẹp hùng binh Đức Quốc Xã trong Đệ Nhị Thế Chiến.

 Tour (3)

Nỏ Thần (dàn bắn tên pháo) là niềm tự hào của dân Đại Hàn, và được thể hiện trong bộ phim nhựa hoành tráng mang tên Vũ Khí Thần Thông (The Divine Weapon) quay trong 6 năm với phí tổn gần 10 triệu USD.

 Tour (2)

Như vậy, ngay cả một chi tiết truyền thuyết của Việt Nam ta cũng bị tước mất giá trị thực tiễn trong quảng bá văn hóa, lịch sử và du lịch, chỉ vì ta chẳng có gì cả từ dã sử truyền thuyết (nỏ thần hình dáng ra sao, đảo hoang nơi cư trú của Hoàng Tử An Tiêm ở đâu, nơi nào Bà Tiên Dong tắm làm trôi cát lộ ra Ông Chữ Đồng Tử đang nằm sấp trần truồng), chẳng còn gì cụ thể từ lịch sử (cọc Bạch Đằng Giang, Loa Thành, Ải Chi Lăng), và do đó gần như chúng ta chỉ có những điều huyễn hoặc để khai thác đem ra kể cho du khách thời hiện đại, những người cực kỳ duy l‎ý, thích tìm hiểu đến chân tơ kẻ tóc các sự việc, chuộng thực tế, ưa sưu tầm các kiến thức từ internet để hiểu biết trước và hiểu biết nhiều hơn hướng dẫn viên du lịch bản xứ, và khoái chi tiền hợp lý, tức những gì mà Việt ta khó thể đáp ứng từ các chi tiết lịch sử thuần túy sách vở không thể kiểm chứng.

2) Râu cắm khác cằm:

Sưu tầm truyện xưa tích cũ để kể cho du khách nghe lúc ngồi trên xe hay trên ghe mà nơi đến chẳng dính dáng cụ thể gì đến truyện kể tức chỉ là nơi nghỉ ngơi, mua sắm, và ăn uống, là cách vẫn cứ được áp dụng triền miên bởi một số hướng dẫn viên du lịch tại Việt Nam.

3) Tống cựu nghinh tân:

Tìm kiếm các địa điểm mới tinh để tổ chức các tour du lịch mới tinh với các truyện ly kỳ mới tinh mà người Việt chưa chắc biết, để kể cho du khách nghe lúc ngồi trên xe hay trên ghe mà nơi đến chẳng dính dáng cụ thể gì đến truyện kể tức chỉ là nơi nghỉ ngơi, mua sắm, và ăn uống, là cách vẫn cứ được áp dụng triền miên bởi một số hướng dẫn viên du lịch tại Việt Nam.

D- Vấn đề mới: Bài học từ công thức cũ

Cách làm có thể suy ra từ ba công thức cũ đã nêu ở trên là Việt Nam nhất thiết phải khẩn trương tìm ra cho bằng được tất cả những gì cụ thể còn sót lại của lịch sử để đưa vào tài liệu chính quy cấp nhà nước về du lịch chứ không phải núp sau dòng chữ “hidden charm” – đẹp lắm, hoành tráng lắm, hào hùng lắm, nhưng còn tiềm ẩn đâu đó mà dân chúng tôi chưa có thời gian kiếm tìm đưa ra ánh sáng.

Phải tìm ra cho bằng được khúc sông nào của Bạch Đằng Giang đã có trận thủy chiến kinh thiên động địa để khoanh vùng bảo vệ, bảo quản, tái tạo chiến thuyền tôn tạo cảnh quang lịch sử, hàng năm tổ chức tái hiện trận chiến Bạch Đằng Giang. Châu Âu hàng năm tái dựng trận chiến Waterloo lôi cuốn hàng trăm ngàn du khách nước ngoài và thậm chí đã thành lập xong ủy ban lo tổ chức đại lễ vào ngày 18-6-2015 kỷ niệm 200 năm trận Waterloo (1815-2015) lịch sử tại địa điểm nay gần Vương Quốc Bỉ, nơi Quận Công Xứ Wellington của Vương Quốc Anh đánh bại Hoàng Đế Đại Pháp Napoleon Bonarparte; hay như Bang North Carolina Hoa Kỳ vào tháng 10 hàng năm (năm 2011 là kỷ niệm 231 năm) tổ chức lễ tái dựng trận đánh tại Vương Sơn (Kings Mountain) với hàng ngàn dân và du khách trong vai “chiến binh” vận trang phục quân Anh, quân Pháp, và quân các bộ lạc da đỏ, sử dụng súng trường hỏa mai, gươm, cung tên, gậy gộc, đại bác, đánh nhau như đã ghi trong lịch sử chiến tranh cách mạng Hoa Kỳ, cho nhiều chục ngàn du khách chiêm ngưỡng, để rồi sau đó cắm trại, quây quần ăn uống, khiêu vũ, vui chơi, thi đấu rôm rả trong hai ngày đêm.

Phải tìm ra cho bằng được địa thế hiểm trở núi đồi nào ở Chi Lăng mà Ông Cha ta đã chém bay đầu Minh Triều Đại Tổng Binh Liễu Thăng để khoanh vùng bảo vệ, bảo quản, tái tạo cảnh quang lịch sử, hàng năm tổ chức tái hiện trận chiến Chi Lăng để quảng bá du lịch.

Phải tìm ra cho bằng được con đường nào Trấn Nam Vương Thoát Hoan đã chui vào trong ống đồng hân hoan thoát chạy về Tàu làm điếm nhục phụ vương Nguyên Thế Tổ Hốt Tất Liệt, để khoanh vùng bảo vệ, bảo quản, tái tạo cảnh quang lịch sử, hàng năm tổ chức tái hiện trận chiến truy sát Thoát Hoan để quảng bá du lịch.

Phải tìm ra cho bằng được khúc sông nào đã nhấn chìm đại tướng Ô Mã Nhi để khoanh vùng bảo vệ, bảo quản, tái tạo chiến thuyền tôn tạo cảnh quang lịch sử, hàng năm tổ chức tái hiện trận thủy chiến bắt sống Ô Mã Nhi rồi cho thủy binh tinh nhuệ đục đắm tàu dìm Ô Mã Nhi nơi đáy nước để quảng bá du lịch.

Phải tìm.

Phải tìm.

Và phải tìm.

Phải tái tạo cảnh quang lịch sử để phát triển du lịch cùng lúc với phát triển trí hóa và niềm tự hào dân tộc của người Việt, thay vì chỉ tập trung phục hồi và phục dựng các trò vui chơi giải trí dân gian như đấu trâu này bò nọ, các lễ hội địa phương như vía đó vía kia, phát triển “chợ tình”, hay trông chờ vào các công nhận của UNESCO cho các loại di sản vật thể hay phi vật thể, rồi cho rằng đây mới là những cái Việt Nam cần để phát triển du lịch nước nhà.

E- Kết luận: Việt Nam, Tin mừng kèm câu hỏi

1) Tin mừng:

Gần đây trên internet có thông tin Thành phố Hồ Chí Minh đã thuê công ty Cowen của Úc sáng tạo  một slogan cho du lịch Việt Nam và có thể tất cả sẽ hoàn thành trong Qu‎ý I năm nay, theo đó sẽ có một gói gồm hai chục đề xuất để Việt Nam lựa chọn cùng với các tư vấn chiến lược quảng bá kèm theo các slogan. Đây là một tin mừng vì ngành du lịch Việt Nam đã bắt đầu hành sử chuyên nghiệp và mỗi tỉnh thành sẽ noi gương để có slogan quảng bá riêng cho một phát triển chung của ngành. Tất nhiên, sẽ có lời khen chê từ dư luận xã hội và đây cũng là phản ứng mà những người chuyên nghiệp sẽ không quan tâm. Singapore vẫn cứ là Uniquely Singapore theo đề xuất của một công ty nước ngoài mà Singapore đã chi trả một số tiền khổng lồ, mặc cho thiên hạ ở Anh Quốc bĩu  môi chê bai là … sai văn phạm tiếng Anh. Một người giàu có, mang trọng bịnh, luôn chọn một bác sĩ tài ba để chữa trị với giá cực cao, không bao giờ mở cuộc thi tuyển hay đấu thầu công khai để các bác sĩ nộp đơn với phác đồ điều trị nhằm đoạt các giải hạng nhất, hạng nhì, hạng ba, và hạng khuyến khích. Còn kết quả có chữa được bịnh không lại không dính dáng gì đến bổn phận của bác sĩ ấy – không có chuyện bác sĩ phải trả lại tiền, vì bịnh có qua được hay không còn dựa vào nhiều yếu tố khác của cơ địa và sức chịu đựng của bịnh nhân. Việt Nam thuê công ty Úc tư vấn slogan, và Việt Nam sẽ không đòi lại tiền nếu sau này slogan bị công kích hay du lịch không phát triển được. Đó là tư cách chuyên nghiệp của Việt Nam. Mọi slogan đều bị công kích, từ Uniquely của Singapore đến Incredible của Ấn Độ hay Sparkling của Hàn Quốc, v.v.,  nên slogan sắp tới của Việt Nam cũng sẽ không là ngoại lệ, nhưng Việt Nam đã chuyên nghiệp, chấm dứt chuyện thích hà tiện chỉ tổ chức các cuộc thi cho công chúng với giải thưởng chục triệu đồng thay vì hợp đồng với công ty tư vấn với chi phí cao hơn.

2) Câu hỏi:

Câu hỏi rất lớn hiện nay là vì sao vẫn còn kiểu hễ muốn tiết kiệm từng xu một thì tổ chức cuộc thi trong nước không chút chuyên nghiệp, còn khi muốn xài vạn bạc thì lại rất chuyên nghiệp khi lựa chọn công ty tư vấn nước ngoài để ký hợp đồng tiếng Anh với biết bao điều ràng buộc cực kỳ chặt chẽ. Bảo Việt Nhân Thọ hoàn toàn đúng khi mua phần mềm của Bravura Solutions vì toàn bộ hệ thống công nghệ thông tin của Việt Nam ngoài một tiếng tăm trong lĩnh vực diệt virus và vài tin tức nội địa về sáng tạo phần mềm quản lý chưa có gì nổi bật trên trường quốc tế, kỳ dư chủ yếu gia công phần mềm cho nước ngoài, không thấy có tin tức bất kỳ về một công ty nào đó đang hoạt động về IT có sản phẩm chương trình và lập hệ thống quản lý kinh doanh phức tạp của ngành bảo hiểm nhân thọ và được một công ty bảo hiểm nhân thọ nước ngoài quan tâm mua sắm sử dụng. Song, tư vấn thương hiệu slogan song ngữ Anh-Việt lại là chuyện khác, không thể nói các công ty tư vấn Việt Nam không đáp ứng được yêu cầu của Việt Nam, đặc biệt là các tư vấn nước ngoài vừa chưa chắc cho ra các slogan phù hợp do dị biệt tư duy, văn hóa, và phong hóa, chẳng hạn các slogan sau đây của vài địa phương Hoa kỳ được người Mỹ đánh giá là “thành công vượt bậc về du lịch của mọi thời đại” nhưng người Á Châu sẽ cho là tầm thường: I love New York (tôi yêu New York), Virginia Is for Lovers (Virginia: Nơi Của Các Tình Nhân), hay What Happens Here, Stay Here của Las Vegas (Những Gì Xảy Ra Tại Đây, Ở Lại Đây);  vừa dứt khoát không thể cho ra câu chữ tiếng Việt đủ sâu sắc để tương hợp với câu chữ slogan tiếng Anh nếu không ký hợp đồng với sub-contractor (nhà thầu phụ – công ty tư vấn tại chỗ) Việt Nam.

Và khi vẫn còn phát sinh những câu hỏi thì ngành du lịch Việt Nam vẫn phải tiếp tục ngóng chờ ngày phát triển thực thụ, thực sự, thực tế, thực chất cho chính mình.

3) Hoàng Hữu Phước nhận diện thế mạnh độc đáo của Việt Nam:

Nét độc đáo bản sắc của Việt Nam không chỉ là những kỳ quan, những cảnh đẹp, những phế tích vì quốc gia nào cũng có, thậm chí có nhiều hơn, toàn vẹn hơn, và đẹp hơn, mà là khí phách, hào khí, nhất là khi khí phách ấy, hào khí ấy đã và đang được chứng minh thật hào hùng, thật ngập tràn kỳ tích trong lịch sử suốt hơn 4000 năm lập quốc, vệ quốc, và kiến quốc. Phải nhận diện nét độc đáo này mới biến Việt Nam đích thị là uniquely, là amazing, là incredible, là sparkling, là wonderful, là fascinating, và do đó, là truly Asia, nét tiêu biểu nhất của toàn Châu Á: luôn vươn lên trong khí thế và ngạo nghễ tồn tại vững mạnh trước sự lấn lướt triền miên của thế lực Phương Tây.

Việt Nam: Đất Nước Phụng Hoàng [1]  

Vietnam, Where Phoenix Uprises [2]

Vietnam: The Phoenix Reborn Anew [3]

Vietnam, The Phoenix Rising Renewed [4]

Các bạn hãy đến Việt Nam để nhìn thấy và cảm nhận được sự vút bay cao của cánh phượng hoàng từ nghịch cảnh.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1], [2], [3], & [4] : vài Slogan thuộc nhóm “Việt Nam: Đất Nước Của Những Chiến Công Lịch Sử Vì Nhân Loại” của Hoàng Hữu Phước sáng tác. Ngụ ý:  Việt Nam luôn vươn lên vĩ đại hơn, hoành tráng hơn, từ nghịch cảnh tro tàn (tương tự ý của câu khẩu hiệu motto tiếng La Tinh “per aspera ad astra” tức “từ trắc trở ta đi tới vinh quang” của tiểu bang Kansas, Hoa Kỳ)

Tài liệu tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 2009. Aitee (IT) Việt Nam: Tìm Một Lối Đi Đúng Tầm Nội Lực: Nhân Sự Kiện Bảo Việt Nhân Thọ & Bravura Solutions. Bài đăng trên emotino.com nhưng trang này đã ngưng hoạt động từ Quý II năm 2014. Chưa đăng lại.

Hoàng Hữu Phước. 2010. Nền Cũ Lâu Đài Bóng Tịch Dương – Luận Về Bảo Tồn & Bảo Tàng. Bài đăng trên emotino.com nhưng trang này đã ngưng hoạt động từ Quý II năm 2014. Đăng lại tại https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/03/02/nen-cu-lau-dai-bong-tich-duong-luan-ve-bao-ton-bao-tang/

Hoàng Hữu Phước. 2010. Lý Giải Mới Cho Một Tích Cũ. Bài đăng trên emotino.com nhưng trang này đã ngưng hoạt động từ Quý II năm 2014. Đăng lại tại https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/29/tram-trung/

Tôi Và Nữ Sĩ Tuệ Mai

(Bài đã đăng trên mạng emotino.com ngày 03-03-2012)

Hoàng Hữu Phước, MIB

Nữ sĩ Tuệ Mai là người tôi ngưỡng mộ, dù tôi chỉ đọc có mỗi một bài thơ của Bà và quyết định sẽ không đọc bất kỳ tác phẩm nào khác của Bà, không vì nghi ngờ những bài thơ khác không tuyệt vời tương tự, mà chỉ vì muốn bài thơ ấy trong tôi sẽ không đảo chao khỏi ngai vàng muôn thuở.

Thủa ấy tôi còn là cậu học trò Tú Tài, yêu thơ tiếng Anh và chỉ sáng tác thơ tiếng Anh. Thơ tiếng Việt thì tôi chỉ yêu thích nếu viết theo thể Đường Luật, đặc biệt các bài thơ cổ như của Nguyễn Công Trứ hay Lê Thánh Tôn hoặc dịch từ thơ Tàu. Khi học Thơ Mới ở lớp Đệ Nhất (tức lớp 12), tôi khổ sở với thơ Huy Cận, Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử, v.v., vì đọc chẳng thấy thú vị gì, may mà thời ấy còn có thơ của Thế Lữ, TTKH, Lưu Trọng Lư, và mới hơn cả là thơ Phùng Quán, Tạ K‎ý, cùng nhiều nhà thơ Saigon khác. Cũng thật là may mắn cho tôi vì trước 1975 chế độ Việt Nam Cộng Hòa không cho học Truyện Kiều ở trung học, và tôi đến bây giờ cũng còn rất đồng tình với quan niệm của giáo dục thời ấy là Truyện Kiều quá thâm thuý quá sâu sắc quá mỹ miều quá vĩ đại nên sẽ thích hợp cho nghiên cứu chuyên ngành Văn học ở cấp từ Đại Học trở lên.

Mỗi khi đọc thấy bài thơ kiệt tác, tôi đều chép lại vào sổ tay, dù đó là thơ tiếng Anh hay tiếng Việt, mà đa số là tiếng Anh, với đặc điểm là tôi rất độc lập, ghét “nhơi lại”, chẳng bao giờ chép thơ tiếng Anh của các “poet laureate” tức những ai được Âu Mỹ ngợi ca tôn vinh là “thi bá” như Byron, Shelley, v.v. mà tôi không phục do họ không trọn hai chữ đức-tài; còn thơ tiếng Việt thì có in sẵn trong sách giáo khoa các cấp nên chép làm gì phí thời gian. Tôi chỉ ghi chép những bài thơ nào tôi cảm nhận được sự thâm thúy, thán phục sự cao siêu, và thấy chính mình đổi thay nhân sinh quan theo lối hướng thượng để trở nên tốt hơn. Đặc biệt với thơ tiếng Việt (hay tiếng Việt dịch từ tiếng Tàu như Thạch Hào Lại của Đỗ Phủ chẳng hạn) tuyệt tác như thế, tôi đều cố dành thời gian để chuyển tải sang tiếng Anh, không để giới thiệu cho ngoại bang, không để gởi đăng báo kiếm tiền nhuận bút, mà cũng chẳng để vinh danh bản thân, mà chỉ để chứng minh tim lòng mình thực sự đã hơn một lần thổn thức theo tiết tấu lời ca của bài thơ tiếng Việt ấy. Bài Theo Giòng Năm Tháng của Tuệ Mai nằm trong số ít những bài tôi chép lại và dịch sang tiếng Anh. Thủa ấy, bài Theo Giòng Năm Tháng đến với tôi một cách tình cờ khi tôi táy máy mở đọc một trang bất kỳ quyển tuyển tập thơ ca trên kệ sách bụi thời gian phủ đầy nơi gác nhỏ ở nhà một cô bạn học, và Theo Giòng Năm Tháng trở thành bài duy nhất tôi đọc trong quyển ấy, chép tháo ngay vào tờ giấy nháp, không đọc tiếp bài nào của các tác giả khác trong cùng quyển sách ấy. Rất nhiều năm tháng trôi qua, tôi không sao biết được nữ sĩ Tuệ Mai là ai, ngoài ghi chú nhỏ của nhà xuất bản về tên của tác giả là Trần Thị Tuệ Mai. Và chỉ khi công nghệ thông tin tiến bộ của gần 30 năm sau, tôi mới nhờ công cụ Google mà biết Bà tên Trần Thị Gia Minh, ái nữ của Á Nam Trần Tuấn Khải, người tôi có nhắc đến trong một bài viết trên Emotino trước đây. Người ta ghi rằng Bà sinh năm 1928 tại Hà Nội và mất năm 1983 tại thành phố Hồ Chí Minh. Thế nhưng các trang web nói về Bà lại không có trang nào đăng hay viết gì về bài Theo Giòng Năm Tháng. Do không tìm ra được tờ giấy đã ghi chép bài Theo Giòng Năm Tháng nên tôi phải dựa theo bản dịch tiếng Anh của tôi trong thi tập viết tay của tôi mang tên Regina-Rex Epithalamia Fantasias để cố nhớ lại nguyên tác tiếng Việt để làm tư liệu cho bài viết hôm nay. (Không biết có phải do tôi hơn nửa năm nay miệt mài kiếm tìm các cụm từ “nữ sĩ Tuệ Mai” và “Theo Giòng Năm Tháng” trên Google hay không mà đột nhiên mới đây có trang web nọ đăng chỉ mỗi một bài thơ Trên Giòng Năm Tháng (“trên”, không phải “theo”) của Tuệ Mai mà không có bất kỳ bài nào khác, không có bất kỳ dòng chữ nào khác, không có bất kỳ trang nào khác ngay cả để giới thiệu về chủ nhân trang web hay chủ nhân của bài thơ. Nhưng do bài thơ trên trang web mới xuất hiện vội vàng này lại có nhiều từ rất khác so với trí nhớ của tôi, và do trang web cũng không phải của gia đình nữ sĩ Tuệ Mai, nên tôi vẫn tin hơn vào sự chính xác chính thức chính danh của từ ngữ bài thơ tôi gần như đã thuộc nằm lòng.

Trong khi chờ đợi thông tin về địa chỉ của con cháu nữ sĩ Tuệ Mai ở Thành phố Hồ Chí Minh để đến viếng Bà, tỏ lòng thành kính đối với một nữ sĩ tài hoa tôi ái mộ từ trước 1975, và để xin được đọc lại bài thơ nguyên tác của Bà mà tôi tin chắc gia đình Bà còn lưu giữ, tôi xin ghi lại bài thơ trên theo cách khác thường: dịch ngược từ bản dịch tiếng Anh của tôi ra nguyên tác của Bà theo trí nhớ có hạn của tôi, như một sẻ chia của một người đã từng có một lúc trong cuộc đời cảm nhận được ánh sáng thông tuệ từ một bài thơ để mãi ngâm nga nhẩm đọc trong hành trình dấn bước một đời người.

 Tue Mai (6)Tue Mai (7)

Còn nhiều bài thơ của các nhà thơ khác, có người là chiến sĩ giải phóng như Trần Quang Long, có người là sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa như Hữu Phương hay Kim Tuấn, hoặc có người là nhà thơ hiện đại như nữ sĩ Từ Nguyễn của xứ Huế, v.v., mà tôi xem như kiệt tác để trong những lúc thư nhàn thầm ngâm cảm nhận cảm xúc lăn tăn sóng của ngôn từ.

Doanh nhân nào phải kẻ mặn nồng duy chỉ với kim ngân.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Người Đà Nẵng

(Bài đăng trên emotino.com ngày 25-01-2009)

Hoàng Hữu Phước, MIB

Danang

Bamboo, 2001

Tết năm 2001 tôi có dịp công tác tại Đà Nẵng và có được may mắn tiếp xúc với người Đà Nẵng để rồi có một kết luận tuy cường điệu nhưng không bộp chộp chút nào là người Việt Nam không đâu bằng Đà Nẵng.

Đến ở khách sạn Bamboo bên bờ Sông Hàn, tôi thấy có một góc gần thang máy trưng bày nhiều thứ sản vật địa phương như những bức tượng và hàng mỹ nghệ làm từ đá núi vùng Non Nước mà chủ nhân là một cô gái thấp, ngăm đen, dáng người hơi có bề ngang, phe phẩy chiếc quạt tay do trời oi ả. Buổi trưa sau khi thuyết trình xong, tôi gọi taxi Mai Linh kiếm nơi ăn trưa. Thật bất ngờ khi anh tài xế Mai Linh nói: “Anh ơi, anh đi vòng ra sau khách sạn có mấy quán cơm ngon lắm, giá rẻ. Anh đi taxi ra mấy quán ở xa làm chi, tốn tiền lắm!” Tôi lắp bắp nói không nên lời, đưa tiền thì anh không lấy vì xe chưa chạy mà. Khi đến văn phòng sau bửa ăn trưa ngon-bổ-rẻ-nhiều cho buổi thuyết trình thứ nhì, thấy mấy nhân viên đỗ xe trên lề đường, không khóa cổ, chẳng khóa bánh, tôi kêu lại hỏi sao không cho xe vào bãi giữ xe, vì văn phòng ở lầu 8 mà bỏ xe kiểu đó mất làm sao. Anh em nhân viên nhìn tôi như thể tôi mới từ Thiên Vương Tinh xuống hoặc là bạn của Superman tên Kal-El từ hành tinh Krypton nổ văng tới một nông trại ở thành phố Kansas của Hoa Kỳ thành “cậu” nhà báo Clark Kent còn tôi tên Beowulf Thor rớt xuống khách sạn Bamboo Đà Nẳng thành “thầy” Hoàng Hữu Phước, rồi đáp: “Mất là sao Thầy? Nó ở đó thì sẽ ở đó mà?” Tôi lắp bắp lần thứ hai, mất hết nhuệ khí của một nhà hùng biện.

Chiều trở về khách sạn, ném chiếc Samsonite lên giường, tôi tắm táp rồi xuống lầu kêu taxi Mai Linh (tôi có thẻ MCC để đi cùng trời cuối đất ở Việt Nam sử dụng dịch vụ của Mai Linh) chở đến ăn tại một nơi hơi xa, gọi là quán Bà gì ấy tôi quên mất rồi, chuyên bán món thịt heo luộc được làm thành lát kỳ lạ với thịt ở giữa và vòng da cùng mỡ ở vòng quanh khép kín. Khi về Bamboo, thấy thang máy đang chất hành lý của một đoàn khách nước ngoài, tôi đến ngắm chơi những hàng hóa trưng bày trên nền của tiền sảnh. Khi cô gái tên Dục (số phone nhà lúc ấy là 0511-969315 và handphone là 0905185245) chào hỏi và mời mọc, tôi nói thật và không thật là do bay ra công tác khẩn, mọi chi phí đều do tôi ký tên để công ty thanh toán sau (công ty tôi có hợp đồng với các khách sạn từ 3 sao trở lên ở các tỉnh thành để khi tôi đến thì chỉ cần ký các hóa đơn, còn hotel sẽ gởi hóa đơn tài chính vào thành phố Hồ Chí Minh để được thanh toán chuyển khoản sau) nên tôi không mang dư tiền mặt để mua sắm. Nói thật vì đó là sự thật. Nói không thật vì tôi không có ý định mua những đồ đá nặng nề to đùng phức tạp nên kiếm cớ từ chối khéo đó thôi. Không ngờ Cô Dục cười nhe răng đôn hậu: “Đâu có sao đâu anh. Anh thích gì thì cứ lấy, rồi chừng nào ra thì trả tiền cũng được mà.” Cách tôi chống chế rằng tôi một hai năm e là chỉ ra có một lần cũng bị Cô Dục vô hiệu hóa bằng sự cảm thông quá đổi chân chất của Cô. Thế là tôi chọn mua ba bức tượng cẩm thạch xanh các Ông Tam Đa; hai bức tượng Ông Quan Công đứng cầm trường thương uy dũng và ngồi đọc sách bằng đá bột màu nâu; ba chục vòng cẩm thạch về tặng má tôi, vợ tôi, các em gái, em dâu, và các nữ nhân viên của tôi; hai tượng ngựa đạp cả đống vàng thỏi bằng bột đá nâu; hai chục nhẩn cẩm thạch xanh; mười hộp đựng danh thiếp bằng bột đá; và nhiều thứ khác như mấy con cóc ba chân bằng cẩm thạch xanh, v.v. và v.v. Cô Dục vui lắm, ngồi bệt ra sàn, dùng tấm xốp bọc cẩn thận từng món một, rồi cho vào thùng niêm lại, và …để thùng tại nơi bày hàng trước khi ra về. Tôi ngạc nhiên, nhưng không hỏi, khi thấy Cô chẳng cất hàng, chẳng khóa tủ gì cả.

Thương người chân chất, thật thà, tôi quyết tâm giúp đỡ và đã chọn mua ngần ấy thứ. Sáng hôm sau, Cô và anh lễ tân khệ nệ giúp khuân hai thùng hàng mỹ nghệ ấy ra xe Mai Linh lúc xe đến đón tôi ra sân bay. Trên xe, tôi phone về văn phòng Đà Nẵng, nhờ một cô trưởng phòng cho mượn tiền đích thân đem hơn bốn triệu đồng đến thanh toán cho Cô Dục, còn tôi khi về đến Tp Hồ Chí Minh sẽ chuyển ngân hoàn lại ngay trong ngày. Thế rồi nhiều chuyến ra Đà Nẵng sau đó, tôi đều đến ở tại Bamboo và lần nào ra về cũng phải trả thêm tiền quá cước ở sân bay do hành lý luôn vượt vài chục ký đồ …đá mua của Cô Dục, tất nhiên bằng tiền mặt.

Do khách nước ngoài đến ở tại Bamboo không đông, mà chẳng mấy người cho rằng mua đồ mỹ nghệ bằng đá nặng nề là khôn ngoan, nên Cô không thể có đủ tiền trả cho Bamboo để tiếp tục thuê mặt bằng, đành phải trở về nhà cha của Cô ở Non Nước. Khi tôi đến Bamboo sau đó không thấy bóng dáng người xưa, hỏi anh lễ tân thì được anh tận tình cho hai số phone ở trên, thậm chí cho luôn số của em gái Cô Dực là Cô Nhựt (lúc ấy là 0511-969683). Tôi liền phone hỏi đường đi nước bước rồi sau khi vi hành kiểm tra giám sát hoạt động của văn phòng Đà Nẵng, phóc ngay lên xe Mai Linh đến vùng Non Nước chắc là xa lắm vì xe chạy lâu và đồng hồ lên đến 200.000 đồng.  Đến nhà Cô, sau khi hỏi han trò chuyện, tôi lại mua nhiều món đem về, giữ lời hứa trước đây với Cô là mỗi khi ra Đà Nẵng tôi chỉ mua hàng mỹ nghệ Đà Nẵng của Cô mà thôi. Cô cảm động, nói rằng bất cứ khi nào tôi cần mua cho tôi hay tặng bè bạn trong hay ngoài nước, cứ phone để Cô thực hiện; nếu mua cho tôi thì Cô gởi xe khách vào thành phố giao tận văn phòng tôi, còn tiền thì giao cho người giao hàng, hoặc khi nào có dịp ra mua thêm hãy trả. Vài lần sau đó, tôi làm theo lời Cô dặn, nhưng phải ngưng vì lần nào họ cũng giao đến tôi hàng bị bể (chắc tại bác tài để dưới đống hành lý khách đi xe nên làm gảy chân ngựa và bể sách của Quan Công). Đành chỉ mua khi đích thân tôi ra Đà Nẵng mà thôi.

Lần gần đây nhất tôi ra Đà Nẵng, thấy quán nhậu nhiều quá, người nhậu nhiều quá. Không biết rồi người Đà Nẵng có còn nhân hậu và chân chất nữa hay không. Nhưng Cô Dục, Cô Nhựt, anh lễ tân ở Bamboo, anh tài xế Mai Linh, các nhân viên trước đây của tôi ở Đà Nẵng, luôn là những người tôi phải cảm ơn, vì họ đã cho tôi có được một thứ tình cảm quý báu từ những con người sở hữu những đức tính vốn đã trở thành cực kỳ xa xỉ đến độ không còn mấy ai có thể có được thời nay.

Năm mới, thân mến chúc các bạn Đà Nẵng, Hội An, Quảng Nam đôn hậu, dễ thương, chân chất luôn được an vui, mạnh khỏe, hạnh phúc, nhiều may mắn.

Thư bất tận ngôn.

Hoàng Hữu Phước, MIB

Vì Người Khuyết Tật

Hoàng Hữu Phước, MIB

Tôi nhiều chục năm nay cắt giữ từ báo chí những bài viết hay, trước đây để sử dụng làm bài tập cho sinh viên luyện dịch Việt-Anh, và sau này đơn giản cất giữ để nhắc nhở về những sự kiện và sự việc quan trọng, nhất là khi những sự việc có liên quan đến những con người thuộc các tầng lớp yếu thế trong xã hội.

Qua những trang báo cũ của Thanh Niên, Tuổi Trẻ và Người Lao Động, v.v., viết về hoàn cảnh người khuyết tật, có người như Tô Thị Cửi là tấm gương nghị lực vươn lên để rồi nơi kết thúc của bài viết tuy không là kết thúc có hậu nhưng lại cho thấy người con gái tật nguyền ấy không là hành khất phô bày khuyết tật chốn phồn hoa đô hội để xin tiền mà dùng hai khuỷu tay để viết những vần thơ theo yêu cầu của khách qua đường tốt bụng để có thể nhận số tiền nhỏ cảm thông

 111

còn có người muốn là một công dân có ích để giúp đời, giúp người, giúp nước, dù thủa ấy cánh cửa học đường chưa thể rộng cửa đón chào

 222

Không ai biết số phận của nhân vật của tác phẩm nhiếp ảnh Nghị Lực và của cô gái Đà Lạt hiện nay ra sao. Cũng như qua bài viết của Hàng Chức Nguyên trên báo Tuổi Trẻ nhân vật Đỗ Điền Khang được người bạn Mạc Văn Sơn cõng đi học mỗi ngày, nhưng không ai rõ ngày nay hai người bạn ấy đã ra sao. Bài báo của Hàng Chức Nguyên được nêu bật “là tiếng chuông báo động với xã hội về sự ngược chiều giữa phẩm chất tốt đẹp với cơ hội phát triển trong đời sống.” Và tất cả dường như được mặc định tùy thuộc vào ý chí của mỗi người khuyết tật và vào lòng từ thiện của tha nhân.

Mọi việc đã khác, và phải khác, với những gì đất nước đã cố gắng đối với những công dân khuyết tật trong chục năm qua, và đặc biệt với sự ký kết Công ước Liên Hợp Quốc về Quyền của Người Khuyết Tật năm 2007 và chuẩn bị phê chuẩn trong tháng 11 năm 2014 này. Ý chí chính trị của đất nước là như vậy, nhưng còn có quá nhiều việc phải làm khi nơi phố thị ngay cả người dân không khuyết tật vẫn không thể đi bộ trên vĩa hè lẽ ra dành cho người đi bộ, cũng như khó thể băng qua đường đang có đèn đỏ do xe đậu lấn qua khỏi các vạch sơn trắng – mà ngay cả khi xe cộ có chịu ngừng ngay vạch thì người đi bộ không khuyết tật vẫn khó thể băng qua kịp khi mà chỉ cần thấy hướng kia chuyển sang đèn vàng là hướng này đã rồ ga phóng chạy.  Rồi trường học còn phải giáo dục các công dân trẻ có nhận thức đúng về người khuyết tật như những công dân yếu thế cần được bảo vệ chứ không còn là đối tượng của lòng thương hại hay lệ thuộc vào sự từ tâm của người khác.

Còn quá nhiều việc phải làm. Vấn đề là phải có sự bắt đầu, nhất là khi đó là sự bắt đầu rộng khắp của mọi người dân, để đất nước sẽ có những công dân khuyết tật dù không nổi tiếng như nhà bác học Stephen Hawking vẫn tự hào là những công dân hữu ích như nhà giáo Nguyễn Ngọc Kỳ có cống hiến nhiều cho sự đi lên của đất nước và dân tộc.

 444

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú: các bài viết cùng chủ đề:

– Nghị Sĩ Người Khuyết Tật: Tại Sao Không? https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/09/07/nghi-si-nguoi-khuyet-tat-tai-sao-khong/

– Nhân Quyền Và Phẩm Giá : https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/25/nhan-quyen-va-pham-gia/

Tôi Và Ông Trương Trọng Nghĩa

Hoàng Hữu Phước, MIB

Mấy tháng nay mỗi khi thấy Ông Trương Trọng Nghĩa có ý kiến phát biểu miệng hoặc qua bài viết trên các báo mà tôi cho rằng không có lợi cho dư luận trong hoàn cảnh khá tế nhị của nước nhà là tôi lại viết một bài blog để nêu các điểm tranh luận; chẳng hạn khi các nguồn chống phá trên mạng đang dè bỉu lãnh đạo Đảng, lãnh đạo Nhà Nước, lãnh đạo Quốc Hội Việt Nam không dám nói gì làm mếch lòng Trung Quốc, hoặc do có cái gọi là Công Thư Phạm Văn Đồng, hoặc nói ngắn gọn hơn là do bán nước, thì Ông Trương Trọng Nghĩa lại yêu cầu Quốc Hội phải ra Nghị Quyết về Biển Đông trong khi việc ra Nghị Quyết là bất khả thi và yêu cầu như vậy sẽ như thêm dầu vào lửa khiến dư luận hiểu không đúng về cách phản ứng của lãnh đạo Việt Nam, và tôi phải viết ngay một bài để lý giải vì sao là bất khả thi.

Là con dân Việt Nam luôn có mối lo cho tiền đồ xã tắc đối với giặc Tàu phương Bắc, cùng với bao người tôi luôn thóa mạ bọn giặc Tàu và những ai gây phương hại cho đất nước này, trong đó có cả các loại người tham nhũng, hối lộ, phản quốc, phản động, bất lương. Tôi thậm chí còn tạo blog riêng để mắng giặc Tàu (antichina.blog.com) ngay cả khi nghĩ rằng lãnh đạo đất nước ắt có nhiều người không ủng hộ sự quá khích cực đoan của mình.

Song, Ông Trương Trọng Nghĩa không phải là giặc Tàu.

Ông và tôi là nghị sĩ cùng Khóa XIII và cùng Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh.

Ông có chính kiến của Ông. Tôi có chính kiến của tôi.

Ông có thể đại diện cho cử tri trên toàn quốc. Tôi có thể đại diện cho cử tri trên toàn quốc.

Tại nghị trường Quốc hội kỳ họp này, Ông có thể bảo rằng đang tích cực chuyển tải ý kiến của cử tri qua phát biểu của Ông, và Ông có quyền tự hào chính đáng về cống hiến của Ông. Tại nghị trường Quốc hội kỳ này, tôi cặm cụi xử lý các đơn thư mà người dân ở các tỉnh Miền Bắc gởi đến và từ Thành phố Hồ Chí Minh gởi ra tôi để cầu cứu kêu oan, và tôi có quyền tự hào chính đáng về cống hiến của tôi.

Ông và tôi hoàn toàn không có tư thù cá nhân, và hoàn toàn chưa có bất kỳ cuộc đấu khẩu bất đồng ý kiến căng thẳng nào cả. Nội dung phản bác của tôi tất nhiên trên cơ sở lập luận và lý luận có dẫn chứng chi tiết rõ ràng, nhưng tất nhiên cách hành văn của tôi trong khi phù hợp với các bài chống giặc Tàu trên antichina.blog.com thì không chắc sẽ thích hợp với các bài chống lại ý kiến của Ông trên hhphuoc.blog.com.

Như lúc Ông nói không đúng về tôi [1] khiến tôi nhận được những thứ như thế này:

 2

thì khi tôi viết không đúng về Ông sẽ đương nhiên khiến Ông cực kỳ tức giận. Và khi Ông tức giận, Ông lựa chọn cách gởi thư cho lãnh đạo Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh. Đó là quyền của Ông, và tôi tôn trọng quyết định lựa chọn của Ồng.

Tôi luôn là người phục thiện nhanh chóng, vì vậy cách xin lỗi nhanh chóng nhất đến Ông là tôi phải nhanh chóng sửa lại tất cả các nội dung những bài viết gần đây liên quan đến các phát biểu của Ông, theo hướng: xóa bỏ tất cả tên của Ông, xóa bỏ tất cả những ghi chú về cá nhân Ông, xóa bỏ tất cả những từ ngữ chỉ thích hợp cho trang antichina.blog.com, và nhất là nội dung đi vào thực chất tập trung tranh luận thuần túy.

Từ nay, những bài viết tranh luận của tôi sẽ theo cách thuần quan điểm như vậy.

Thùng nước đá [2] càng trong lành thì càng tốt cho người đọc có công tâm.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 20-11-2011. Chụp Mũ. http://hhphuoc.blog.com/?p=56

[2] Hoàng Hữu Phước. 29-8-2012. Thùng Nước Đá và Blog. http://hhphuoc.blog.com/?p=181

Phản Hồi Của Bộ Giao Thông Vận Tải

Lại Thu Trúc

Tôi  đã nhận được thư gửi qua bưu điện  công văn số 12667/BGTVT-VT của Bộ Giao Thông Vận Tải ký ngày 08/10/2014 phản hồi ý kiến đóng góp của tôi liên quan đến đường bay thẳng Hà Nội – Tp.Hồ Chí Minh qua không phận của Lào, Campuchia Ngoài ra, ngày 16/10/2014 Cổng Thông Tin Điện Tử Chính Phủ cũng gửi email chuyển công văn phản hồi của Bộ GTVT cho tôi.

Mặc dù vẫn bảo lưu chính kiến của mình, tôi đánh giá cao sự trọng thị và phản hồi nhanh của Bộ Giao Thông Vận Tải đối với ý kiến của công dân và tăng thêm sự tín thác đối với Cổng Thông Tin Điện Tử Chính Phủ vì website này đã trờ thành cầu nối hữu hiệu giữa người dân đối với các Bộ Ngành.

Thông qua bài viết này tôi Kính cảm ơn Bộ Giao Thông Vận Tải và Cổng Thông Tin Điện Tử Chính Phủ.

Với tư cách một công dân, tôi cũng xin Kính cảm ơn Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước đã luôn động viên để tôi luôn có dũng khí nêu lên chính kiến của mình để bảo vệ và xây dựng đất nước.

Với tư cách là học trò tôi xin Kính cảm ơn Thầy Hoàng Hữu Phước người đã truyền dạy kiến thức  cho chúng tôi-các học trò của Ông- để chúng tôi có nền tảng cơ sở lý luận cho các ý kiến của mình.

Để biểu lộ sự trân trọng đối với phản hồi tích cực và trọng thị của Bộ Giao Thông Vận Tải đối với công dân, xin được đăng tải nguyên văn công văn 12667/BGTVT-VT như sau:

ScreenShot613

ScreenShot614

Lại Thu Trúc