Người Khuyết Tật: Thước Đo Chuẩn Mực Của Nhân Văn

 Khuyết Tật (2)

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 03-12-2014

Kính gởi các Anh Chị thân hữu người khuyết tật:

Nhân ngày Quốc Tế Người Khuyết Tật, và với sự phê chuẩn của Quốc Hội Việt Nam đối với Công Ước Liên Hợp Quốc Về Quyền Của Người Khuyết Tật tháng 11 năm 2014 tại Kỳ họp Thứ 8, tôi xin kính gởi đến các Anh Chị và cộng đồng công dân khuyết tật của Việt Nam những lời chúc mừng chân thiết.

Nhiều từ ngữ tốt đẹp về quyền công dân, quyền con người, và phẩm giá vốn có của người khuyết tật sẽ được nêu lên, nói về, và phổ biến trên các phương tiện truyền thông đại chúng.

Nhiều danh nhân người khuyết tật sẽ được nhắc đến như Ludwig Van Beethoven, nhà soạn nhạc thiên tài khiếm thính của Thế Kỷ XVIII; Franklin Delano Roosevelt, vị tổng thống Hoa Kỳ thứ 32 cũng là người duy nhất làm tổng thống Hoa Kỳ 4 nhiệm kỳ, trị quốc trên chiếc xe lăn vì chứng sốt bại liệt làm liệt các chi dưới, vươn tay lèo lái con tàu quốc gia qua cơn bão táp của Đệ Nhị Thế Chiến, cùng với Sir Winston Churchill của Anh Quốc và Joseph Stalin của Liên Xô tạo nên nhóm tam đại anh hùng ở sự kiện Yalta dưới mật danh Hội Nghị Argonaut; và Stephen William Hawking, nhà khoa học vĩ đại nghiên cứu vật lý vũ trụ trên chiếc xe lăn đầy đủ tiện nghi hiện đại có thiết bị phát âm do chứng bại liệt toàn thân; v.v., như những tấm gương sáng ngời về kỳ tích của những người khuyết tật.

Song, sự tồn tại của các danh nhân trên trong văn học sử, thế giới sử, và lịch sử khoa học, đã nêu bật một điều duy nhất rằng tài năng luôn tiềm tàng ở mỗi một con người – khuyết tật hay chưa khuyết tật – nhưng vấn đề là tài năng tiềm tàng ấy hoặc sẽ bị triệt tiêu bởi sự hoài phí, hoài nghi, hoặc được bừng tỏ bằng tổ hợp của sự nổ lực lớn lao của cá nhân cộng với sự hỗ trợ lớn lao tương tự từ xã hội, cộng đồng. Đó là lý do cho cụm từ quảng cáo đầy ý nghĩa trên đài CNN: Greater Successes from Greater Supports – những hỗ trợ lớn lao hơn sẽ đưa đến những thành công to tát hơn. Bất kỳ người Việt Nam nào cũng có quyền trông chờ sự xuất hiện của những danh nhân Việt trên chính trường, trong làm chủ đỉnh cao khoa học, và trong trở thành bậc thầy âm nhạc của thế giới. Song, trông chờ, kỳ vọng, sẽ chẳng đưa đến một kết quả thực. Support mới quan trọng vì có tính chủ động, tích cực. Expectation hay expectancy hoặc hope chỉ là sự thăng hoa của trí tưởng. Và khi đã nghiệm ra tầm quan trọng của support, người ta sẽ biết thêm một điều rằng những người yếu thế mà trong đó người khuyết tật là người rất yếu thế  cần đến support ấy đến dường nào trên đường đấu tranh sinh tồn, bừng tỏ, và cống hiến.

Trong khi nội dung trên vẫn còn quen thuộc vì với lòng từ tâm luôn thiên về những hành động từ thiện, người ta sẽ tự động nghĩ đến support tự nhiên, bình thường. Vẫn còn một điều quan trọng hơn thế, đó là: hãy tôn trọng người khuyết tật không chỉ vì họ có phẩm giá tự thân không ai có quyền rẻ rúng, mà còn vì sự thật rằng người khuyết tật chính là thước đo chuẩn mực của tính nhân văn. Hãy xem bạn đã nghĩ gì về người khuyết tật; có xem họ là đối tượng của lòng thương xót, của sự bố thí; có tư tưởng rằng họ là hiện thân của một ác duyên tiền kiếp hay một điều thất đức hay ác đức phạm phải của tổ tiên? Nếu có, thì chính bạn không phải là người văn minh, vì người văn minh chỉ biết đơn giản một điều ngay khi nhìn thấy người khuyết tật là họ phải support người khuyết tật tự đứng lên để cùng ngẫng mặt cao giống nhau, cùng chung bước tiến lên trên đường đời như một lẽ công bằng.

Khi người công dân trong sự mưu sinh biết chia sẻ dành sự support cho người khuyết tật, đó là điều tốt đẹp.

Nhưng khi người công dân trong sự lo toan sinh kế mỗi ngày biết thu dọn lề đường nơi mình bày biện kinh doanh để người khuyết tật không phải dọ dẫm xuống lòng đường dập dìu xe cộ và để khách-bộ-hành-không-khuyết-tật không phải trở thành người khuyết tật mới, thì đó thật là điều vĩ đại.

Và khi người công dân trong sự lo toan sinh kế mỗi ngày biết chạy xe đúng phần đường, đúng làn đường, đúng tốc độ, đúng đèn tín hiệu giao thông, đơn giản vì có lòng đoan chính biết tôn trọng người khuyết tật và thiện tâm không tạo nên những người khuyết tật mới, thì đó còn hơn cả  điều vĩ đại vì trật tự giao thông chính là quốc thể.

Người khuyết tật chính là thước đo tâm thế, tư cách, danh dự, mức độ văn minh, chiều cao học thức, và cái trí hóa của cả một cộng đồng, một dân tộc.

Trân trọng,

nguoi khuyet tat

Hoàng Hữu Phước

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.