Hoàng Dương Chương

Giai Thoại Rừng Sác

Hoàng Hữu Phước, MIB

Những năm ở Sài Gòn trong chiến tranh, tôi có thỉnh thoảng nghe tin của đài Phát thanh của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và có nghe vài câu chuyện về những “gương chiến đấu anh dũng” của mấy anh “Việt Cộng” mà tôi cho là chuyện thêu dệt với lắm hào quang chói lòa.

Những năm đầu sau giải phóng, qua báo chí và tin tức trên đài phát thanh tôi có biết đến nhiều chuyện về gương chiến đấu anh dũng của những anh bộ đội mà tôi cho là sự thật vì đã có bằng chứng quá hiển nhiên của Chiến Thắng Tuyệt Đối Tuyệt Vời ngày 30-4-1975 của “cộng sản Bắc Việt” với sự xóa sổ quá hiển nhiên không thể nào tin được của đất nước Việt Nam Cộng Hòa và sự tháo chạy còn hơn cả hiển nhiên không bao giờ có thật trong toàn bộ lịch sử tồn tại của địa cầu ngoại trừ của quân đội Hoa Kỳ và quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Một trong những chuyện về sự thật là về anh đặc công Rừng Sác tên Hoàng Dương Chương, mà hiện nay bất kỳ ai trên thế giới cũng có thể tìm ra chi tiết về anh này trên Google để biết về giai thoại anh đã bị cá sấu ngoạm ngang người năm 1966 như thế nào khi bơi lặn dưới sông biển nghiên cứu địa hình, theo dõi sự cơ động của đội hình các tàu chiến đối phương để có phương án bố trí trận địa thủy lôi phá tan tàu giặc.

Như thông tin trên một bài viết trước đây đã đăng chi tiết trên blog này, hai năm sau khi làm nghị sĩ, tôi đã tìm ra gốc tích tổ tiên mình ở Tỉnh Nam Định, và hai năm nay mỗi lần ra Hà Nội họp tôi đều được bà con Nam Định tổ chức đón về viếng Nhà thờ Tổ. Và ngay từ ngày đầu tiên về thăm Nam Định tôi đã gặp “anh đặc công Rừng Sác” Hoàng Dương Chương. Đó là Chú của tôi.

Chiến tranh thật kỳ lạ. Tôi chỉ gặp Ông Nội tôi ở Cần Thơ lên Sài Gòn chơi hai lần, và nhớ đó là người dáng cao, gầy, trắng trẻo, nói tiếng miền Nam. Mỗi lần Ông Nội đến, Ông chỉ ngồi nói chuyện với Má tôi trong năm hay mười phút rồi vuốt tóc tôi, xiết chặc vai tôi như muốn dặn dò điều gì đó, rồi thoăn thoắt ra đi. Ông mất năm 1969. Và khi mấy anh bộ đội đến nhà tôi – đến từng nhà một trong cả xóm – để ghi chú về cái rất mới lạ gọi là “nhân khẩu” chỉ mới vài ngày sau giải phóng, họ ghi một từ rất mới lạ gọi là “nguyên quán” và ghi rằng nguyên quán của rôi là Cần Thơ vì Ba tôi sinh ở Cần Thơ; nhưng đến khi phỏng vấn Ba tôi, nghe Ba nói Ông mất rồi mà rất ít gặp Ông nên không rõ Ông sinh nơi nào, nhưng nhớ có lần Ông bảo hãy nhớ tổ tiên mình ở Nam Định, thế là mấy anh bộ đội ghi nguyên quán của Ba tôi là Nam Định, và sau một lúc suy nghĩ về các chi tiết dường như là chỏi nhau, các anh tự động xóa và sửa chi tiết nguyên quán của tôi thành Nam Định cho thống nhất. Thế là tôi sau đó có Chứng Minh Nhân Dân ghi Nam Định như nguyên quán hay quê quán gì đó cho đến ngày nay.

Chiến tranh thật lạ kỳ, vì đứa cháu Hoàng Hữu Phước có nghe về “anh” đặc công Việt Cộng Hoàng Dương Chương, còn “anh ấy” hoạt động ở vùng có những chiến công long trời lở đất ngay sát nách Sài Gòn lại không biết rằng cách nơi anh đang chiến đấu không xa có thằng cháu của “anh” đang vừa lén nghe tin của đài phát thanh Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam về “anh” vừa nghi ngờ “anh” là cả một sự dệt thêu.

Thế đấy, chiến tranh thật kỳ lạ và lạ kỳ vì chiến sĩ đặc công Hoàng Dương Chương chỉ là người thấp nhỏ, gầy gò, mà quyết tâm cứu quốc đã biến “anh” thành dũng sĩ, lôi xềnh xệch con cá sấu ngược lại sức kéo mạnh mẽ của nó rồi ném lựu đạn kết liễu con ác thú to lớn lẽ ra đã có thể hoặc nuốt trọn thân thể gầy gò của “anh” hoặc ngoạm phập nhanh gọn lắc mạnh cắt anh làm ba phần với đầu và hai tay cùng hai chân rơi xuống nước sông nơi cửa biển, còn phần mình bụng làm đầy chiếc dạ dày khủng khiếp của nó. Để rồi khi được đồng đội tìm thấy nhanh chóng đưa “anh” về tuyến sau cứu sống, và sau đó về lại quê hương Nam Định anh trở thành nhà nghiên cứu chữ Hán, làm nhà sử học địa phương xuất bản nhiều tác phẩm khảo cứu.

Tháng 11 năm 2014 vừa qua, “anh” đặc công Hoàng Dương Chương của trung đoàn đặc công uy danh từng tung hoành sông biển Rừng Sác làm điêu đứng và gieo kinh hoàng khiếp sợ cho quân thù đã giải thích cho cháu Hoàng Hữu Phước của “anh” về nghĩa tiếng Việt của các câu đối chữ Hán mà tổ tiên của dòng họ Hoàng là Cụ Đồ Điềm hiệu Thọ Sơn đã tự viết lưu trên các cột và vách của nhà thờ Tổ.

 Chu Duong (15)

“Anh” vẫn là người gầy gò, đôn hậu, vui vẻ, sống tích cực, như thủa “anh” gác bút nghiên theo binh nghiệp của cuộc chiến trường kỳ cứu nước và thống nhất đất nước. Và nhìn “anh”, tôi thêm hiểu vì sao những con người không chắc có sức khỏe thể lực thể hình lại có sự quật cường dấn thân khủng khiếp đến thế.

Đó là khi lòng yêu nước hòa quyện vào lý tưởng cộng sản thành sự gắn kết không thể tách rời và trở nên bất khả chiến bại.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.