Vấn Đề “Phi Chính Trị Hóa Quân Đội” và Nội Hàm “Đảng Lãnh Đạo Quân Đội Tuyệt Đối, Trực Tiếp, Toàn Diện”

 Hoàng Hữu Phước, MIB

 112

Không có nhà sử học nào dám để lộ cái sở học khả nghi và cái học vị đáng ngờ của bản thân để mở miệng phủ nhận sự thật rằng trong toàn lịch sử của nhân loại chỉ có người đứng ra làm đầu não, có định hướng rõ nét mang tính lý tưởng cùng sự hoạch định bước đường mà từ ngữ ngày nay gọi là chính trị để thực hiện định hướng ấy, có khả năng hùng biện để lan tỏa một cách lôi cuốn và đầy sức thuyết phục được lý tưởng ấy, có đạo đức chí công chí chánh chí minh đủ thu phục nhân tâm động viên được dân tình, có tài thiên phú nổi bật về lãnh đạo tập thể cũng như công tác nhân sự quy tụ được quanh mình các bậc anh tài, và cuối cùng là có được sự ủng hộ của cơ trời mà người ta gọi văn vẻ là “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” (thật sai lầm khi chẳng cho rằng “địa” và “nhân” cũng từ cơ trời mà ra, chứ không phải bó rọ trong nghĩa dịch chữ “thiên” là “trời” rồi trói thành định kiến chỉ có “thiên thời” mới là “cơ trời”), mới có thể xây dựng được “quân đội cách mạng” để có thể chiến đấu và có thể chiến thắng, lập nên một “đường ray mới” mang tính bước ngoặc của lịch sử cho một đích đến rõ nét nhất, cụ thể nhất, hiện thực nhất, thành công nhất trong toàn bộ biên niên sử của đất nước ấy trong toàn bộ lịch sử nhân loại.

 113

Mãi mãi chỉ có chuyện người dân tin tưởng một vị lãnh đạo nào đó, tự nguyện tham gia dưới trướng vị lãnh đạo ấy, tự đặt mình dưới quyền quản lý tuyệt đối của vị ấy, hoặc cùng hy sinh với vị ấy khi thất bại, hoặc quỳ mọp xưng thần trước vị ấy khi vị ấy đương nhiên trở thành vua khi “cách mạng” thành công.

Không bao giờ có chuyện nhân dân tự động tụ tập dù không nghe ai “triệu tập” hay gọi mời, không bao giờ có chuyện nhân dân tự động mạnh ai nấy mua sắm vũ khí, và không bao giờ có chuyện nhân dân tự mình mạnh ai nấy đi tìm “giặc” mà đánh, để rồi khi nhà nhà tự động đánh giặc, người người tự động đánh giặc, cho đến lúc thắng lợi thì nhân dân hàng chục triệu người tự động ngồi lại với nhau để bàn bạc tự do dân chủ xã hội dân sự công khai minh bạch xem ai sẽ lên làm “vua” theo nguyên tắc phổ thông đầu phiếu đa đảng đa nguyên.

Như vậy, chân lý lịch sử chứng minh rằng quân đội cách mạng được hình thành từ  những người dân tin tưởng tuyệt đối vào lời hiệu triệu của một vị lãnh đạo tài ba nổi danh đạo đức, tự nguyện phục vụ cho vị này để được vị này lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp, toàn diện trong chiến đấu với quân thù và khi chiến thắng trở thành thế lực tuyệt đối trung thành bảo vệ vương quyền (từ mới ngày nay gọi là “chế độ”), bảo vệ nhân dân (vì “chế độ” có bản chất “của dân, do dân, vì dân” và vì đó là mệnh lệnh của chế độ, chứ không phải bảo vệ nhân dân vì nhân dân lãnh đạo quân đội), bảo vệ đất nước do đó là thành quả đạt được của quân đội cách mạng dưới sự lãnh đạo của vị lãnh đạo ấy đồng thời cũng là nhiệm vụ do chính vị lãnh đạo ấy đặt ra khi hình thành nên quân đội vũ trang.

Lê Lợi lãnh đạo cuộc khởi nghĩa giải phóng đất nước, hình thành nên quân đội, và khi chiến thắng chà đạp giặc ngoại xâm dưới bùn nhơ vạn đại, lập nên triều đại Nhà Lê. Quân đội là của Nhà Lê. Quân đội không là của nhân dân nói chung chung hay của riêng cá nhân nào khác Vua Lê hoặc của tổ chức riêng nào khác Vương Triều Nhà Lê. Chỉ có vua Lê mới “khuông phò xã tắc” theo kiểu thiên tử. Người dân phục vụ quân đội. Và quân đội mãi mãi trung thành tuyệt đối dưới sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp, và toàn diện của Vua Lê để “khuông phò” Nhà Lê.

Hồ Chí Minh lãnh đạo cuộc khởi nghĩa giải phóng, xây dựng nên quân đội, và khi chiến thắng ngoại xâm vùi dập giặc ngoại xâm dưới bùn nhơ vạn kiếp, thống nhất nước nhà lập nên đất nước Việt Nam cộng sản. Và do Hồ Chí Minh không là một cá nhân, vì cá nhân, mà là bậc thánh nhân vì nền tự do dân chủ của dân tộc Việt Nam (không phải tự do – dân chủ của đất nước của giặc ngoại xâm nên không theo mô hình tự do – dân chủ kiểu đất nước của giặc ngoại xâm), đã quy tụ quanh Người những bậc hiền tài để cùng nhau dưới ánh sáng của lý tưởng cộng sản Marxist-Leninist chung lo đại cuộc đánh bại thực dân xâm lược, đánh thắng đế quốc xâm lược, thống nhất đất nước, xây dựng quốc gia, và đánh thắng bá quyền bành trướng để bảo vệ nước nhà; nên nội hàm biến thành: không phải “thiên tử” Hồ Chí Minh mà chính Đảng Cộng Sản của Hồ Chí Minh đã xây dựng quân đội, lãnh đạo quân đội tuyệt đối, trực tiếp và toàn diện. Quân đội Việt Nam do vậy là của Đảng Cộng Sản. Quân đội Việt Nam không là của nhân dân nói chung chung. Quân đội Việt Nam không bao giờ là của một cá nhân nào nói riêng. Quân đội mãi mãi là của Đảng Cộng Sản, mãi mãi trung thành tuyệt đối dưới sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp, và toàn diện của Đảng Cộng Sản. Đây là điều đơn giản, không hề khó hiểu đối với người có lý trí.

 114

Cách nay vài năm, một nghị sĩ có tổ tiên gốc Nam Định, thuộc đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh của Quốc Hội Khóa XIII, có viết blog cảnh báo rằng người dân đừng nghe những gì phe chống Cộng nói và cũng đừng nhìn những gì phía chống Cộng làm vì tất cả những điều phe đó cùng phía kia nói và làm đều xảo trá chỉ nhằm tiêu diệt Đảng do căm thù cộng sản, vì vậy nên hãy luôn nhớ rằng ngay khi họ “phục quốc” thành công sẽ vì căm thù mà tàn sát hết các tướng lĩnh, sĩ quan, quân nhân Cộng sản, v.v., còn giặc Tàu sẽ chỉ cần 3 ngày sau khi nhóm chống Cộng “phục quốc” xong, tức là sau cuộc đại tắm máu chặt đầu (theo kiểu Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm đã thực hiện với bất kỳ ai theo cộng sản) toàn bộ quân đội cộng sản tinh nhuệ tức thế lực duy nhất trên hành tinh này luôn đánh bại Tàu, sẽ tràn ngập chiếm lấy Việt Nam, tiến xuống làm cỏ các nước khác. Bị bất ngờ đánh trúng tim đen, cái phe và cái phía chống Cộng ấy lập tức đeo mặt nạ để không ai nhận thấy hai chữ “căm thù”, bắt đầu rêu rao kêu gào đòi “phi chính trị hóa” quân đội Việt Nam, nghĩa là Đảng Cộng Sản không được quản lý quân đội, mà nếu không thuộc về Đảng (nhất là hãy thi nhau làm đơn bỏ Đảng) thì quân đội sẽ đâu còn dính gì đến Cộng sản nên không có tội và đương nhiên sẽ không bị “phục quốc” trừng trị.

Đúng là chỉ có cái bộ phận người Việt chống Cộng không lớn ấy mới lập luận phản lịch sử, đầy yếu ớt, và ngây ngô như thế, chứ người nước ngoài không bất kỳ ai dù chống Việt cũng không dám mở miệng phát ngôn tương tự. Không bao giờ có Quân đội cách mạng của nước nào trên trái đất lại thuộc loại “phi chính trị”.  Khái niệm “quân đội” rất khác với khái niệm “quân đội cách mạng”. Chưa kể, nguồn gốc của sự thành lập của “quân đội” hay “quân đội cách mạng” ấy cũng quyết định nội hàm “Đảng tuyệt đối, trực tiếp, toàn diện quân đội.”  Cuộc Nội Chiến Nam Bắc phân tranh của Mỹ với chiến thắng thuộc về một phía, trong khi đất nước trước đó được hình thành từ sự quật khởi vũ trang dưới sự lãnh đạo của George Washington đánh bại thực dân giành độc lập. Thể chế chính trị của Hoa Kỳ là lưỡng đảng (hai đảng, không phải “đa đảng”) giống nhau như đúc vì toàn là phe đại tư bản nắm quyền lãnh đạo chính trị tại Quốc Hội Hoa Kỳ, vì vậy không thể có việc quân đội Hoa Kỳ thuộc về một trong hai đảng. Không thể nói Quân đội Hoa Kỳ được “phi chính trị hóa” để không thuộc đảng cầm quyền nào trong hai đảng, vì rằng tuy mang danh “chính trị” nhưng hai đảng cùng theo một “ý thức hệ” chung, đồng nhất, như dạng sinh đôi giống nhau, còn “chống nhau” là để tranh nhau thành phe “đa số” hoặc cho ghế “tổng thống” chứ không bao giờ cho một ý thức hệ ngoại lai khác biệt, và tổng thống thuộc đảng này lên ngôi vẫn phải duy trì những gì mà tổng thống nhiệm kỳ trước đó thuộc đảng kia đã cam kết với những nước khác dù chủ trương của đảng của tổng thống mới không mặn mà với những nước ngoài này. Có thể nói rằng quân đội Hoa Kỳ do đó vẫn theo cơ chế “Đảng lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp, toàn diện quân đội” y như Việt Nam và tất cả các quốc gia khác.

Tương tự , theo quy trình so sánh, phân tích, tổng hợp như trên, sẽ thấy quân đội – nhất là quân đội cách mạng – của bất kỳ nước nào cũng không bị hay được “phi chính trị hóa” cả. “Phi chính trị hóa” là cụm từ vô nghĩa để nói chơi, nói vu vơ. Còn khi “phi chính trị hóa” được dùng trong đời sống thực như ở Thái Lan chẳng hạn thì lại là vì mục đích khác. Thái Lan có dính đến “quân chủ”, mà quân chủ dễ bị liên tưởng đến “chuyên chế”, không “dân chủ”, nên quân đội nếu công khai chuyện “tuyệt đối trung thành  với Hoàng gia” thì không xong. Quốc hội Thái Lan lại có quá nhiều   “đảng” nên quân đội thuộc một đảng lại không đúng vì quân đội không phải do bất kỳ “đảng” nào lập nên. Quân đội Thái Lan do đó mang chiếc mặt nạ “phi chính trị hóa” để biến mình thành (a) thế lực tuyệt đối trung thành “khuông phò” Hoàng gia, (b) thế lực tuyệt đối hùng mạnh để bảo vệ vương triều tức “chế độ”, ra tay can thiệp nếu thấy các “đảng” trong Quốc hội “có vấn đề”, hoặc (c) thế lực chính trị mới bằng cách tiến hành đảo chính, cướp chính quyền, tự thành lập chính phủ mới do các tướng lĩnh nắm quyền, duy trì sự trung thành tuyệt đối với Hoàng triều.

Ở Việt Nam, nguyên tắc mang tính hiến định, quyền lực, tuyệt hảo, và tuyệt đối đúng đối với Quân Đội Nhân Dân Việt Nam là:

– Đảng Cộng Sản lãnh đạo Quân Đội trực tiếp, tuyệt đối, và toàn diện về mọi mặt

– Chính Phủ thống nhất quản lý Quân Đội theo luật định

– Bộ Trưởng Quốc Phòng chỉ huy Quân Đội tập trung và thống nhất

Nguyên tắc bất di bất dịch trên là công thức quản trị để quân đội Việt Nam bất khả chiến bại, bảo vệ đất nước thành công, đẩy lùi chiến tranh, chiến thắng tất cả các cuộc chiến tranh xâm lược, bảo vệ cuộc sống của người dân trong cảnh thái bình.

 115

Đảng Cộng Sản Việt Nam đã xây dựng Quân Đội Việt Nam và lãnh đạo Quân Đội ngay từ đầu, đã và sẽ luôn lãnh đạo Quân Đội Việt Nam.

Phe nhóm chống Cộng và chống Việt đã hoàn toàn thất bại khi Việt Nam sửa đổi Hiến Pháp mà Quốc Hội Khóa XIII đã thông qua năm 2013.

Họ đã kêu gào đòi đổi tên nước bỏ cụm từ Xã Hội Chủ Nghĩa với ngụy biện ngợi ca về “dân chủ” mà không biết rằng “xã hội chủ nghĩa” có nội hàm “dân chủ đẳng cấp cao” trong khi cụm từ “dân chủ” thoát thai từ xã hội tư sản lầm than và luôn mang dấu ấn lịch sử của đấu tranh giai cấp gian nan gian khổ thủa hồng hoang của thời tư bản.

Họ đã kêu gào đòi sửa lời bản quốc ca Việt Nam bỏ các cụm từ “hung hăng sắt máu” (như: xác quân thù) với ngụy biện ngợi ca về “hòa bình” mà không biết rằng bản quốc ca Hoa Kỳ vinh danh lá cờ 15 ngôi sao và 15 sọc bị thủng rách nhiều chỗ do trúng hàng loạt đạn sau trận chiến lở đất long trời khi Hải Quân Anh dập pháo tấn công Thành McHenry năm 1814 mà tinh thần lạc quan cách mạng đã khiến nhà thơ tài tử kiêm luật sư 35 tuổi Francis Scott Key sáng tác nên bài thơ Bảo Vệ Thành McHenry sau đổi thành Ngọn Cờ Lấp Lánh Ánh Sao về lá cờ rách thủng ấy khi chứng kiến trận đánh, về sau tổ khúc (stanza) thứ nhất trong tổng số 4 tổ khúc được chọn phổ nhạc thành lời hát cho bản quốc ca Liên Tiểu Quốc Hoa Kỳ (USA). Phe nhóm chống Cộng và chống Việt ắt đủ khôn để không kiến nghị Quốc hội Hoa Kỳ sửa lời bài hát với lập luận nước Mỹ vĩ đại không nên có quốc ca về lá cờ rách trúng đạn ấy, cũng như kêu gọi hãy vất bỏ lá cờ rách bươm dính đầy máu và bùn khô đặc quánh khỏi bệ thờ trang trọng nơi viện bảo tàng quốc gia vì nước Mỹ hiện đại hùng cường ngày nay có lá cờ những 50 ngôi sao và chỉ còn 13 sọc gây chiến khắp nơi như nhà chinh phục chứ không như thời Lá Cờ Lấp Lánh Ánh Sao bị giặc Anh bao vây phải chống cự như người cố thủ dưới hỏa lực hùng hậu của quân thù.

Họ đã kêu gào đòi “phi chính trị hóa” quân đội với ngụy biện ngợi ca về “trung với nước chứ không trung với Đảng” mà không biết rằng sẽ bị những lập luận của bài viết này biến thành trò trẻ nít.

Sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam đối với quân đội Việt Nam là lựa chọn tất yếu khách quan của lịch sử cách mạng Việt Nam, của cả dân tộc Việt Nam. Sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam là nhân tố quyết định sức mạnh quân sự, quốc phòng của đất nước trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ vững chắc Tổ quốc xã hội chủ nghĩa, bảo vệ nhân dân, đánh bại tất cả các mưu đồ thôn tính Việt Nam, đánh thắng tất cả các cuộc chiến tranh xâm lược, và đánh cho tan tác bất kỳ kẻ thù nào trong bất kỳ cuộc xung đột vũ trang nào trực tiếp chống lại đất nước Việt Nam.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 10-2013. Đại Tướng Võ Nguyên Giáp – Nét Phấn Trắng Kiêu Hùng Viết Nên Trang Sử Xanh Uy Dũng. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/10/26/dai-tuong-vo-nguyen-giap/

Hoàng Hữu Phước. 5-2013. Việt Nam Cộng Hòa Có Đa Đảng Không? Mỹ Có Đa Đảng Không? http://hhphuoc.blog.com/?p=173

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.