Sân Bay Long Thành: Lời Giải Thích Ngắn Gọn Giản Đơn

Bài Viết Số 2: Lời Giải Thích Giản Đơn

Hoàng Hữu Phước, MIB

 HHP_Mr Loc

Tôi đã viết một bài nói về sự tối cần thiết phải có Sân Bay Long Thành [1].

Mới đây, một người mang tên gì đó đã “sừng sộ” với tôi bằng thứ tiếng Anh cấp mẫu giáo Việt Nam khi thấy tôi tranh luận trên mạng doanh nhân LinkedIn chống lại nội dung của một vị họ Ngô nói về sự không cần thiết của Sân Bay Long Thành mà người “sừng sộ” đã lỡ viết comment tán dương hết cỡ ngay trước đó.

Mới đây, tôi lại nghe đâu đó có dư luận cho rằng nên xây sân bay mới ở Cần Giờ.

Cho rằng mình cần nêu thêm vài ý mới trên cơ sở ngắn gọn giản lược tối đa nhất có thể được, tôi xin nêu quan điểm sau:

1) Người ta cố gắng làm việc kiếm tiền và thậm chí vay tiền mặc cho nợ công của tương lai và khó khăn tài chính của hiện tại để cho con học lên cao, thậm chí du học, và thậm chí du học tại siêu cường quốc Hoa Kỳ, dù cho không bất kỳ ai dám khẳng định 100%  (hay 1000% cho tương xứng với cả trăm ngàn USD “đầu tư” cho tương lai con trẻ) rằng con mình sẽ ở thứ hạng nào khi tốt nghiệp, có thuộc đẳng cấp “nhà bác học” hay không, có được NASA thỉnh đón không, có được siêu cường chiêu dụ làm công dân ưu tú không, và nếu trở về nước Việt Nam thì sẽ làm việc ở đâu, với chức vụ gì, và ở mức lương nào, có đủ “hòa vốn đầu tư” của cha mẹ không – trừ phi thuộc diện “con ông cháu cha” hoặc diện cán bộ cao cấp cần có văn bằng đáp ứng việc chuẩn hóa danh chính ngôn thuận cho một bổ nhiệm có sẵn trước cả lúc lên đường du học. Ấy vậy mà khi nghe nói về việc đầu tư cho Sân bay Long Thành, người ta viện dẫn đủ thứ tính toán thuần số học để nói về nợ công của tương lai, khó khăn tài chính của hiện tại, và vô tư vấn kế chứa sẵn nội hàm xua đuổi tống cổ dân cư quanh Sân bay Tân Sơn Nhất cho đại công trình mở rộng sân bay này, thậm chí vô tư hiến kế mở rộng Sân bay Biên Hòa cho hoạt động dân dụng nhằm triệt tiêu căn cứ không quân chiến lược bảo vệ cả Miền Nam này. Đó là tính tùy tiện phi logic và phi chiến lược của một bộ phận rất nhỏ người Việt ưa vấn kế dù tầm vóc chỉ được chứng tỏ bằng tờ giấy bằng cấp treo lủng lẳng toòng teeng trước ngực, khiến phiền lòng một bộ phận rất lớn những người Việt có tầm nhìn chiến lược luôn đặt an nguy quốc gia lên trên tất cả mọi kế hoạch kế sách phát triển kinh tế nước nhà.

2) Trong hoàn cảnh vùng biển có nguy cơ chìm đắm vào xung đột vũ trang từ bọn bá quyền Trung Quốc, mọi người dân đều hiểu điều giản đơn rằng mất biển đến đâu, mất luôn vùng trời đến đó, và trước khi mất biển luôn phải có các cuộc tấn công bằng không quân và hải quân của quân thù; do đó, Sân bay Biên Hòa phải là ưu tiên tuyệt đối trong sử dụng không phận Thành phố Hồ Chí Minh cùng các tỉnh lân cận trong tuần tra cảnh giới liên tục để phát hiện, ngăn chặn, tiêu diệt các phương-tiện-không-phải-tên-lửa-hành-trình đe dọa sinh mạng dân cư các vùng kinh tế trọng điểm phía Nam. Không được động đến Sân bay Biên Hòa. Không được động đến phần đất của không quân quanh Sân bay Tân Sơn Nhất hiện hữu. Hãy tiếp tục kêu gào sử dụng Sân bay Biên Hòa cho hàng không dân dụng cũng như mở rộng Sân bay Tân Sơn Nhất nếu muốn làm Trung Quốc xoa tay vỗ đùi hài lòng ha hả cười to khoái trá.

3) Phải xây Sân bay Long Thành để khi quốc biến, lúc quân thù đương nhiên tập trung tàn phá sân bay “quân sự” Biên Hòa, thì không quân Việt Nam vẫn còn có Sân bay Tân Sơn Nhất để trưng dụng làm căn cứ không quân chiến thuật để tác chiến đánh lại quân thù.

4) Việc đề nghị xây sân bay mới ở Cần Giờ thay vì ở Long Thành là đề nghị mang tính cục bộ, địa phương chủ nghĩa, muốn mọi công trình vĩ đại đều phải ở trên địa bàn của Thành phố Hồ Chí Minh, không thể là quốc kế của bậc hiền tài khi lo việc nước.

5) Việc đề nghị xây sân bay mới ở Cần Giờ thay vì ở Long Thành là đề nghị không trên cơ sở hiểu biết đủ đầy do Cần Giờ là khu sinh quyển của thế giới mà mọi việc mang hơi hướm công nghiệp hóa hiện đại hóa đều là sự tàn phá di sản của nhân loại, chống lại danh dự mà thế giới đã ban cho Cần Giờ.

6) Việc đề nghị xây sân bay mới ở Cần Giờ thay vì ở Long Thành với viện dẫn Nhật Bản và Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất UAE có thể xây sân bay và công trình vĩ đại lấn biển nên Việt Nam có thể dễ dàng xử lý nền đất yếu ngậm nước mặn vùng Cần Giờ để xây sân bay, đương nhiên không là đề xuất đúng tinh thần đầu tư kinh doanh, vì bằng những phép tính số học giản đơn của cộng-trừ-nhân-chia sẽ cho thấy chi phí “xử lý” nền đất yếu theo kiểu duy ý chí, phi khoa học, bất thực tế, vô nguồn lực, sẽ khiến tổng vốn đầu tư lớn hơn cả chi phí cho dự án Sân Bay Long Thành.

7) Việc đề nghị mở rộng Sân bay Tân Sơn Nhất với viện dẫn Nhật Bản và nước nọ nước kia vẫn tiến hành mở rộng các sân bay hiện hữu cho “gần” thủ đô hơn để “hấp dẫn” du khách và nhà đầu tư là việc ví von so sánh kiểu trẻ nít. Nhật và các nước nọ nước kia ấy đã phải xử lý tình huống từ sự bó tay trước những gì để lại của quá khứ cũng như sự bất lực trước hạn chế hiện tại của thiên nhiên. Việt Nam còn có vùng đất Long Thành. Việt Nam chưa hề có sân bay trung chuyển quốc tế. Việt Nam còn có kẻ thù hiểm ác đang chờ chực cơ hội từ Biển Đông. Việt Nam cần giảm hoạt động của Sân bay Tân Sơn Nhất để dành ưu thế cho hoạt động không quân của Sân bay Biên Hòa, đồng thời giúp Thành phố Hồ Chí Minh không hứng chịu hai tai tiếng về (a) ô nhiễm sinh thái từ hoạt động hàng không và (b) sự bất khả cung ứng dịch vụ hàng không cho tình huống phát triển hàng không do máy bay phải tiếp tục bay vòng vòng trên thành phố hàng chục phút mỗi khi có các hoạt động cát cánh và hạ cánh của các chiến đấu cơ tại Sân bay Biên Hòa.

8) Việc đề nghị mở rộng Sân bay Tân Sơn Nhất với viện dẫn “sân golf” trên đất quân đội có dự án xây nhà cao tầng không phục vụ cho hoạt động không quân là kiểu viện dẫn rât quen thuộc mang tính công thức của phe nhóm chống Cộng, chuyên lấy cái sai thơ dại của một ngành để hô hào ngăn chặn một đại cuộc khác của Việt Nam cộng sản. Đường cao tốc Trung Lương bị lún ngay sau khi đưa vào hoạt động là hậu quả của sự ngu xuẩn dốt nát trong thi công, giám sát thi công, và nghiệm thu, chứ nào là cái cớ để kiến nghị đòi chấm dứt các đầu tư xây dựng các đường cao tốc. Việc đề ra dự án xây nhà cao tầng tại Sân golf Tân Sơn Nhất là đề xuất hoặc cực kỳ thiếu thận trọng tạo cớ cho thiên hạ nhao nhao phản đối khiến chậm thực hiện dự án chiến lược Sân Bay Long Thành, hoặc khôn ngoan nhưng thiếu khôn khéo khi muốn dùng các kiến trúc cao tầng nhằm che dấu tình báo của quân thù về trận địa phòng không hiện đại bố trí ẩn giấu ngay trong lòng Thành phố Hồ Chí Minh.

9) Việc đề nghị mở rộng Sân bay Tân Sơn Nhất với viện dẫn Việt Nam đã có quá nhiều “sân bay quốc tế” là cách viện dẫn thuộc phạm trù của cộng-trừ-nhân-chia. “Sân bay quốc tế” tại nhiều tỉnh ở Việt Nam chẳng khác gì những “hải cảng nước sâu” được xây dựng tại nhiều tỉnh. “Sân bay quốc tế” chẳng qua vì có máy bay nước ngoài trực tiếp hạ cánh và có máy bay trực tiếp cất cánh ra nước ngoài, với sự tin tưởng thơ ngây rằng du lịch sẽ phát triển làm giàu cho chính cái tỉnh có “sân bay quốc tế” ấy. “Hải cảng nước sâu” chẳng qua vì nơi ấy có “nước sâu” để có thể tiếp nhận những tàu hàng khổng lồ có tải trọng cỡ 50.000 tấn trở lên, chứ không phải thực sự có tàu hàng nào như thế cập bến dù chỉ một lần trong suốt 20 năm qua. Sân bay “quốc tế” chiến lược thực thụ phải là sân bay trung chuyển. Và dự án Sân Bay Long Thành chính là dự án của một sân bay quốc tế thực thụ, trung tâm trung chuyển quốc tế hành khách và hàng hóa, loại cảng hàng không mà Việt Nam phải có – một cách cấp thiết.

Nói tóm lại, phải đầu tư vào việc học của con cái ngay từ lớp mẫu giáo dù cho không bao giờ biết rõ nó có sẽ thành nhân chi mỹ, có làm ông lớn bà lớn, có lương khủng hay không. Đơn giản vì đó là trách nhiệm cao cả và tình thương vô bờ bến mà bậc làm cha làm mẹ nào cũng nên có dành cho “tương lai xán lạn” của các con. Vấn đề duy nhất là giám sát chặt chẽ đầu tư, không thuê nhà bác học nước ngoài đến dạy con mình đánh vần tiếng Quốc ngữ Việt Nam.

Nói tóm lại (lần thứ hai), phải vay tiền ngân hàng để đầu tư vào việc xây nhà cho tươm tất để vợ chồng con cái có nơi ăn chốn ở đàng hoàng, dù cho không bao giờ biết chắc mọi việc có hanh thông để bản thân trả hết nợ vay khi đến ngày đáo hạn, không bao giờ biết chắc có sẽ được ở lâu dài với căn nhà ấy không, và không bao giờ biết chắc con cái sau này có xem trọng căn nhà ấy hay lại đem nó đi cá độ bóng đá. Đơn giản vì đó là trách nhiệm cao cả và tình thương vô bờ bến mà bậc làm cha làm mẹ nào cũng nên có dành cho “tương lai xán lạn” của các con. Vấn đề duy nhất là giám sát chặt chẽ đầu tư, không thuê dài hạn cho bằng được Dinh Độc Lập để con mình có nơi đủ rộng để nằm nôi ngậm vú cao su giữa rừng cây thoáng mát chốn đô hội phồn hoa.

Nói tóm lại (lần thứ ba), nếu các vị tư vấn giỏi cộng-trừ-nhân-chia nội địa không ai cho Nhà Nước vay tiền thì Nhà Nước phải vay tiền các chủ nợ quốc tế để xây dựng Sân bay Long Thành để bảo vệ đất nước, phát triển đất nước, vì “tương lai xán lạn” của dân tộc.  Vấn đề duy nhất là giám sát chặt chẽ đầu tư, không vay nợ để rồi bọn tham quan ô lại đút túi thâm lạm, bọn nhà thầu bất tài vô dụng xây vừa xong thì máy bay đã lọt ổ khổng tượng ma-mút còn nhà ga thì dột nước mưa hôi nước cống, còn  bọn giám đốc nhân sự bất tài vô dụng tuyển toàn thứ bất dụng vô tài vào quản lý dự án khi còn là dự án, lúc dự án được triển khai, và khi công trình đưa vào sử dụng kinh doanh, thậm chí bổ nhiệm kẻ dốt nát tiếng Anh làm quản lý không lưu.

Nói tóm lại (lần chót), ai viện dẫn sự tốn kém và nợ công cho dự án Sân Bay Long Thành để phản bác, người ấy hoặc là bậc thánh nhân luôn biết 1000% từ lúc con cái mới được sinh ra sau này sẽ học gì, học đến đâu, làm nghề gì, ngồi ghế có chân cao mấy mét, lương bao nhiêu USD có đủ hòa vốn đầu tư của cha mẹ và sinh lợi tỷ lệ bao nhiêu; hoặc là bậc cha mẹ luôn tính toán số học chính xác rằng khoản thu sẽ không thể bù chi nên tốt hơn hết là đừng đầu tư cho việc học của con cái kẻo chúng học không xong oán cha oán mẹ do phải nai lưng ra cày để trả nợ cho khoản “nợ công”  vĩ đại ấy của mẹ cha.

Nói tóm lại (lần chót thứ hai), ai viện dẫn sự tốn kém và nợ công cho dự án Sân Bay Long Thành để phản bác, thì vẫn có thể làm họ không phản bác nữa bằng cách chia đại siêu dự án thành những phân đoạn đầu tư cho từng phân đoạn thời gian, nhưng phải trên cơ sở quy hoạch ngay từ đầu toàn bộ diện tích cho toàn bộ siêu dự án này.

Sân bay Long Thành phải được xây dựng, thậm chí phải xây dựng ngay. Nếu không công ty đại gia Việt Nam nào, không cá nhân đại gia Việt Nam nào chịu bỏ đồng xu cắc bạc xu teeng nào cho Nhà nước vay, thì Nhà nước phải vay từ các định chế tài chính quốc tế, những chủ nợ rất khắt khe chỉ cho vay trên cơ sở đã có đánh giá cao về khả năng trả nợ của bên vay. Sự chậm trễ sẽ khiến dân tộc này phải trả một giá thật đắt.

Hàng tỷ đô-la Mỹ đã được bỏ ra để mua sắm vũ khí, và mỗi năm đều phải chi biết bao tiền của để phá hủy biết bao bom đạn đã hết hạn sử dụng cùng chi phí rất cao để xử lý môi trường do phá hủy không những bom đạn mà còn cả các hóa chất hết hạn sử dụng. Những hóa chất này để phòng thủ khi quân thù tiến hành cuộc chiến tranh hóa học hoặc sử dụng vũ khí vi trùng. Tiền đổ sông đổ biển để bảo vệ đất nước, bảo vệ nhân dân.

Hàng tỷ đô-la Mỹ phải được bỏ ra để xây dựng Sân bay Long Thành để dồn hoạt  động hàng không dân sự vào đấy tạo thế mạnh kinh tế cho đất nước, đồng thời giúp hoạt động bảo vệ khu vực Miền Nam tổ quốc nói chung và Thành phố Hồ Chí Minh nói riêng được hiệu quả tối đa, nhất là khu vực phía Nam này ở giữa hai gọng kềm đe dọa tấn công bằng không quân của bọn bành trướng bá quyền từ biển đánh ép vào và của bọn cứu-vật-vật-trả-ơn-cứu-nhân-nhân-trả-oán từ sâu trong nội địa Bán Đảo Đông Dương đánh bung ra, đòi hỏi tất cả các sân bay quân sự phải luôn trực chiến, các chiến đấu cơ phải được mua sắm nhiều hơn để trực chiến 24/7 mỗi ngày 24 tiếng và mỗi tuần 7 ngày bay ngợp trên bầu trời Việt Nam, với quyền ưu tiên tuyệt đối trong sử dụng không phận chiến lược quốc gia và chiến thuật chiến đấu chiến tranh.

Thế kỷ XXI đã qua 1/7 tổng thời gian rồi mà ở Việt Nam vẫn có những vị tiến sĩ hùng hồn tự tin nói về kế sách kinh tế quốc gia dựa trên phép toán số học mẫu giáo, tách kinh tế khỏi môi trường chính trị, thực tế an ninh quốc phòng, thực tiễn chiến lược chiến tranh thì chẳng là đáng kinh ngạc kinh khủng kinh hãi lắm ru?

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

[1] Hoàng Hữu Phước. 17-11-2014. Dự Án Cảng Hàng Không Quốc Tế Long Thành – Bài số 1. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/11/17/du-an-cang-hang-khong-quoc-te-long-thanh/

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.