15.000 Tấn Gạo = 1 Xấp Vải Quần

(Bài đã đăng trên Emotino ngày 26-12-2010[1] và có chỉnh vài chi tiết nhỏ trong phần đăng lại dưới đây)

 Rice (1)

Hoàng Hữu Phước, MIB

Khi được ở gần Cha Mẹ, được Cha Mẹ thực sự đùm bọc, thực sự thương yêu, thực sự hết lòng dạy bảo lẽ phải điều hay và đạo lý ở đời, người ta chắc chắn sẽ biết thế nào là thực sự yêu nước, tức lòng yêu nước hoàn chỉnh bao gồm tất cả những khái niệm và nội dung của dựng nước vẻ vang, bảo vệ đất nước thành công, xây dựng đất nước hùng mạnh, xây dựng con người giỏi giang văn minh cho đất nước, phục vụ đất nước, và tôn thờ tôn vinh tôn trọng đất nước. Từng thành tố trong xã hội có một hay hơn một vai trò – chứ không bao giờ đảm trách hay có khả năng quán xuyến tất cả các vai trò – tác động vào việc hình thành “lòng yêu nước” nơi con người văn minh của đất nước, vì vậy có những cán bộ đảng viên hủ hóa tham ô tham nhũng dù đã hy sinh trọn tuổi thanh xuân, thân thể, người thân cho đại cuộc bảo vệ đất nước thành công, chỉ vì ngoài sự giáo dục của Đảng họ đã không may mắn có được sự dạy dỗ của Mẹ Cha để biết ngoài thế lực thù địch của cách mạng mà Đảng đã dạy cho họ thấu đáo, còn có thế lực tàn phá nội tại mang tính “con” người mà chỉ có sự răn dạy và gương sống của Mẹ Cha cùng những giáo huấn mang tính 50% tín ngưỡng và 50% bài học sống của quá khứ cùng kinh nghiệm sống thực tế của Mẹ Cha mới có thể làm dây cương kềm chế chắc chắn, hữu hiệu.

Khi đã có lòng yêu nước thực sự theo diễn giải bao trùm của khái niệm mới trong thời đại mới trên, người ta nếu được chứng kiến cuộc sống thật sự đạo hạnh và thật sự đạo đức của Cha Mẹ, người ta chắc chắn sẽ không gặp chút khó khăn nào để tránh xa tham nhũng và hối lộ.

Hai mươi sáu năm trước, lúc Việt Nam chỉ có công ty nhà nước, quảng cáo chưa hề xuất hiện thừa mứa trên báo chí hay quấy rầy thường trực trên tivi, xã hội chưa có luật đầu tư nước ngoài hay luật thuế thu nhập cá nhân, và số văn phòng đại diện công ty nước ngoài ở Thành phố Hồ Chí Minh chỉ đếm được trên đầu ngón tay của chỉ một bàn tay đủ ngón, khi nghe tin tôi tiếp cận VCCI dọ hỏi thông tin để mua gạo cho chuyến xuất khẩu gạo đầu tiên của Việt Nam có giá trị thương mãi sang một nước tư bản, tự dưng xuất hiện rất nhiều công ty nhà nước ở rất nhiều tỉnh thành đã tìm đến tôi.

Do tôi đã dạy vợ cực kỳ nghiêm khắc từ thủa ban sơ mới về, rằng đừng bao giờ nhận bất kỳ quà cáp nào, tiền bạc nào, phong bì nào, của bất kỳ ai, nhất là của người lạ – đề phòng đó là truyền đơn chống Cộng, ma túy, hay chất nổ – nên vợ tôi khi thấy nhiều người lạ bí hiểm đến tìm lúc ở nhà một mình, thân gái ngây thơ, chưa có con mọn, kinh hãi trốn núp trong nhà, vái van Trời Phật sao cho nhanh chóng trở lại tương lai hai mươi sáu năm để có điện thoại di động gọi chồng. Khi tôi về đến nhà (thường sau 21 giờ, do làm việc xong còn phải chạy đi dạy ở Đại Học Ngoại Ngữ Hà Nội và một số trung tâm ngoại ngữ do không thể nói không trước các lời mời mọc của…nhà nước, nên thường xuyên để vợ nhịn đói xem phim Người Giàu Cũng Khóc trên tivi Lucky Goldstar Hàn Quốc chờ cơm), đã thấy từ xa ngồi thu lu trước sân nhà tôi những bóng đen của Men in Black với đốm lửa bập bùng của thuốc lá y như phim Cảnh Sát Hình Sự. Thế là tôi buộc phải tỏ lòng hiếu khách mời họ vào nhà từng người – hoặc từng “công ty” – một. Nội dung công ty thứ nhất nói với tôi gồm: nếu tôi tác động ký hợp đồng 15 ngàn tấn gạo với công ty họ, ngay lập tức ngày hôm sau họ chở một máy lạnh Nhựt Bổn, một tủ lạnh Nhựt Bổn, một máy giặt Nhựt Bổn, một tivi Nhựt Bổn, hai chiếc Honda Cub Nhựt Bổn, kèm 15 ngàn đồng tiền đồng minh Nhựt Bổn (USD) để tôi … có phương tiện chạy đi thanh toán tiền điện hàng tháng cho mấy thứ máy Nhựt Bổn lỉnh ca lỉnh kỉnh đó. Chưa hết, khi bên tôi mở tín dụng thư e-lờ-xê không hủy ngang (irrevocable elcee) hơn 4 triệu USD xong, họ đưa tiếp 7.500 USD tiền mặt; khi tôi điều tàu vào tới Cảng Sài Gòn sẽ nhận tiếp 7.500 USD tiền mặt; và khi họ nhận được tiền thanh toán qua ngân hàng sẽ gởi tôi 22.500 USD tiền mặt, vị chi là cứ mỗi tấn gạo tôi hưởng tiền mặt là 4 USD. Các công ty vào sau thì tất nhiên đẩy giá lên cao hơn đến 4,5USD/tấn, rồi 5 USD/tấn, rồi 10 USD/tấn, khiến vợ tôi nằm ở phòng trong đã đói meo meo nay nghe loáng thoáng con số hối lộ 150.000 USD – vào thời điểm mà mỗi khi tôi cho ai một gói thuốc 555 là người ấy cảm ơn rối rít, chạy bay ra bán lại cho xe bán thuốc lá lẻ lề đường – mà hết cồn cào khỏi cần uống mật ong nghệ đen trị đau bao tử. Khi mọi người đã về hết, tôi ăn cơm nguội canh lạnh cùng vợ hiền lúc 23 giờ. Vợ tôi không nhắc gì về “phi vụ” ấy vì có hỏi cũng bằng thừa do biết anh chồng trẻ của mình sẽ làm gì qua cái cười khinh khỉnh khinh người khinh miệt khinh khi khinh rẻ khinh thường vừa nhai cơm vừa nhai xương vịt đầy giận dữ của “anh ấy”.

Và đây là việc tôi làm: tôi chủ động liên lạc với Imexco vì đó là tổng công ty xuất nhập khẩu của Thành phố Hồ Chí Minh (tôi phải lịch sự với chính quyền sở tại nơi đóng văn phòng đại diện của mình để chứng tỏ ngay từ thủa thế giới chưa ai phát minh ra khái niệm CSR[2] thì tôi đã tỏ trách nhiệm của doanh nghiệp đối với cộng đồng rồi); kế đến là Generalimex Thành phố Hồ Chí Minh trực thuộc Bộ Ngoại Thương để yên tâm có … “trung ương” (tôi phải lịch sự với trung ương để chứng tỏ mình có giáo dục); và sau đó là Tổng Công Ty Xuất Nhập Khẩu Đồng Tháp (để yên tâm có…nguồn cung ứng gạo thật sự). Mỗi công ty ký hợp đồng cung ứng 5.000 tấn cộng/trừ 10%, gạo trắng, hạt dài, không dẻo, 35% tấm. Không ai trong số ba công ty này có mặt tại nhà tôi để ra giá mua tôi trước đó. Tôi chọn Đồng Tháp vì cân nhắc chính xác về nguồn gạo đáng tin cậy hơn ở vùng đồng bằng sông Cửu Long (vào thời điểm đó), và vì trước khi “làm ăn” với công ty địa phương nào, tôi luôn “chấm điểm” cung cách và tư cách vị lãnh đạo nơi công ty ấy. Anh Võ Hùng Dũng, Tổng Giám Đốc Tổng Công Ty Xuất Nhập Khẩu Đồng Tháp, là người khiến tôi thích thú hơn vì Anh chứng tỏ biết người trước mặt mình như thế nào để có cách ứng xử thích hợp.

Ngày tàu đến lại nhằm lúc kẹt cảng phải neo giữa sông Sài Gòn. Cả ba công ty cho đoàn đoàn xà lan tắp đông đúc hai bên mạn tàu. Dù đã có Vinacontrol cùng Công ty Kiểm Kiện làm công việc của họ, tôi vẫn theo ca-nô của Cảng Vụ Port Authority Operation ra tàu, leo lên chiếc thang dây chão đung đưa bên mạn tàu (lúc ấy tôi nặng 84kg net đã trừ bì) để lên tàu kiểm tra việc lót cót các hầm tàu, chứng kiến tiến độ lên hàng và giám sát việc chất gạo sao cho bảo đảm hệ số chất xếp storage factor hầu có thể chất thêm nhiều gạo hơn, có lợi cho “phe ta” tức các công ty xuất khẩu gạo tức các nông dân. Dưới ánh nắng chói chang, tôi thích đứng cạnh các cô nhân viên kiểm kiện “Bắc Kỳ” cực kỳ xinh đẹp đội nón lá gò má ửng hồng mà mấy anh thủy thủ nước ngoài bụng bự răng sún (không đeo vải đen che một bên mắt và không có bàn tay câu móc như trong phim hoạt hình Peter Pan) đầm đìa mồ hôi lạng qua lạng lại hềnh hệch cười nhe răng tán tỉnh.

Sau khi tàu rời bến, ba thương vụ gạo đầu tiên của Việt Nam thành công. Anh Võ Hùng Dũng bảo một cán bộ là Anh NVL đến nhà tôi gởi tặng tôi một…xấp vải may quần tây màu gì ấy, trộn lẫn giữa đen, xanh nước biển đen, xanh lá cây đen, xám đen, và…vàng đen. Đó là món quà tôi vui vẻ nhận từ người sâu sắc biết tôn trọng người học đòi nết hạnh thanh liêm ở thánh nhân. Vợ tôi đã phải vừa đưa tiền cho tôi đi may quần từ xấp vải ấy, vừa than rằng phải chi họ đưa tiền thì nàng đã có thể mua xấp vải Sài Gòn tốt hơn vải Đồng Tháp, và có màu…đàng hoàng hơn.

Thanh liêm ư? E rằng dùng từ quá to tát cho một việc nhỏ bé mà bất kỳ ai có Cha Mẹ, được Cha Mẹ thực sự đùm bọc, thực sự thương yêu, thực sự hết lòng dạy bảo lẽ phải điều hay và đạo lý ở đời, đều có thể dễ dàng làm được. “Ăn” vài chục ngàn hay cả trăm ngàn USD đồng nghĩa với việc hàng hóa sẽ không có chất lượng cao, phá nát uy tín quốc gia, bôi nhọ hạt gạo Việt Nam, gây tội ác với nông dân, và làm hại nông nghiệp nước nhà. Danh dự quốc gia không thể bị đánh mất chỉ vì những kẻ không biết thế nào là danh dự bản thân và trách nhiệm cá nhân với cộng đồng [3].

Tôi thường gặp Anh Võ Hùng Dũng – nay là Tiến Sĩ, Giám Đốc VCCI Cần Thơ – tại các hội nghị quốc tế về lúa gạo, lương thực quốc gia. Tại World Rice Outlook 2011 ở thành phố Hồ Chí Minh tháng 11 năm 2010 này, Anh Dũng lúc giải lao đã gọi Cô Lê Thị Mỹ Dung, phó giám đốc Công ty Lương Thực Đồng Tháp đến chào tôi, do trước đây Cô là nhân viên lo đôn đốc thức khuya dậy sớm theo sát các chành gạo để bảo đảm lượng hàng chất lượng tốt đáp ứng đúng yêu cầu nghiêm khắc của tôi. Nữ doanh nhân này rất khéo ăn nói khi bảo “Anh Phước bi giờ trẻ hơn hồi đó!” làm tôi hoảng sợ, chẳng qua vì tôi không thích ở tuổi…teen lo nhìn ngón chân cái [4]. Thật ra, chắc tại hồi đó tôi làm mặt “ngầu” (không phải để vòi vĩnh hoa hồng mà để ai cũng sợ mà chuẩn bị hàng hóa cho đàng hoàng) nên giống “Bố Già” hơn, còn bây giờ lịch lãm làm tư vấn nên giống Ông Trẻ. Khi trò chuyện nhắc về chuyến xuất khẩu gạo ngày xưa, Anh Dũng nói anh NVL dường như vừa bị bắt ở Thành phố Hồ Chí Minh vì buôn lậu. Tôi lặng người, mất vui, vì người thay mặt Anh Dũng đưa tôi xấp vải quần đã bảo tôi rằng tôi thật lạ vì đã từ chối cơ hội bằng vàng mà bạn bè anh ấy ở các công ty kia muốn trao cho tôi làm giàu nhanh chóng. Ắt anh NVL đã không khen tôi khi dùng chữ “thật lạ” ấy.

 Rice (2)

Tôi cảm ơn Tiến Sĩ Võ Hùng Dũng đã cho tôi một giai thoại mang tên 15 ngàn tấn gạo bằng một xấp vải quần để vợ tôi có chuyện kể cho con tôi nghe từ lúc cháu còn bé tí tẹo, để tự hào về Bố của nó và để giáo dục chính nó.

Tôi mong sao mọi người đều hiểu rằng tham nhũng[5] là chuyện làm điếm nhục gia phong, và rằng sống thanh liêm chính là sống tròn đạo hiếu vì chỉ khi sống thanh liêm người ta mới khiến người khác phải tin rằng mình đã thực sự có Cha Mẹ tốt đẹp, được Cha Mẹ thực sự đùm bọc, thực sự thương yêu, thực sự hết lòng dạy bảo lẽ phải điều hay và đạo lý ở đời. Đó mới là cách vinh danh Cha Mẹ chứ không phải là khoe với Cha Mẹ về chức tước cao vời của mình và đem về cho Cha Mẹ bạc tiền chất cao ngút ngất mình kiếm được không do đức độ và tài năng chân chính.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 26-12-2010. Tôi Và Tiến Sĩ Võ Hùng Dũng: 15.000 Tấn Gạo Bằng 01 Xấp Vải Quần. http://www.emotino.com/bai-viet/18927/toi-va-tien-si-vo-hung-dung-cau-chuyen-15000-tan-gao-bang-1-xap-vai-quan

[2] Trách nhiệm của doanh nghiệp đối với cộng đồng.

[3]Thuật ngữ mới của Hoàng Hữu Phước: ISR Individual Social Responsibility / PSR Personal Social Responsibility,  như một khái niệm mới về nền tảng quan trọng hơn và quyết định cho sự thành bại của CSR. (Sẽ có bài viết về ISR/PSR).

[4] Hoàng Hữu Phước. 2009. Tuổi Teen Không Bao Giờ Có Thật: Nhìn Ngón Chân Cái. http://www.emotino.com/m.php?p=18336. Đăng lại ngày 06-10-2014 tại https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/06/tuoi-teen-khong-bao-gio-co-that/

[5] Khi nói “tham nhũng”,  cụm từ này phải bao gồm bất kỳ ai đề nghị tham nhũng để tham nhũng, bất kỳ ai đáp ứng đề nghị tham nhũng để thành kẻ đưa hối lộ, bất kỳ ai đòi hối lộ để thành tên tham nhũng, và bất kỳ ai đáp ứng lời đòi hối lộ để là kẻ đưa hối lộ, vì tất cả đều có tội làm vấy bẩn môi trường sống và đều có tội đối với luật pháp quốc gia, làm điếm nhục gia phong.

Nguồn khác (Emotino.com, hiện không truy cập được):

Hoàng Hữu Phước. 2009. Hành Trình Hạt Gạo Việt: Gạo Việt Ra Chợ Quốc Tế . http://www.emotino.com/m.php?p=18302

Hoàng Hữu Phước. 2009. Người Đầu Tiên Góp Phần Đưa Hạt Gạo Đi Xa. http://www.emotino.com/m.php?p=17638

Hoàng Hữu Phước. 2010. Dạy Vợ. http://www.emotino.com/m.php?p=18722

Hoàng Hữu Phước. 2010. Tham Nhũng Tại Việt Nam. http://www.emotino.com/m.php?p=18916

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.