Năm Mới Thử Bàn Về Báo Mới Trên Cơ Sở Siêu Cường Quốc

Bài viết ủng hộ điểm thứ tư của mục số 2 (tăng cường công tác quản lý báo chí trong tình hình mới) trong phát biểu khai mạc của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị lần thứ 10 Ban Chấp hành Trung ương Đảng Khóa XI ngày 05-01-2015

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

 TuoiTre (4)

Năm 2014 đã nhường sự cai quản cho tân niên 2015.

Bức ảnh này là câu hỏi rất lớn của cuối năm 2014 khi tồn tại trên mặt tiền của một tờ báo loại mặt tiền của Thành phố Hồ Chí Minh:

 Tuoitre2

khi cho thấy cứ như là sự ghép hình thô kệch khi Thủ Tướng Matteo Renzi gần như bị kéo dài cánh tay phải để chạm lưng Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, còn Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng dường như bị kéo dài cánh tay trái để có thể từ xa vẫn có thể luồn tay sau lưng Thủ Tướng Ý Đại Lợi trước mắt thiên hạ ở Hội Nghị ASEM tại Milan. Còn bàn tay trái khổng lồ của Thủ Tướng Ý Đại Lợi dường như để chứng minh câu nói trong Lục Vân Tiên rằng “hễ người dị tướng, ắt là tài cao”.

Trước đó, trong tờ báo Xuân ra ngày 19-01-2014 của chính tờ báo “mặt tiền” ấy của Thành phố Hồ Chí Minh, tại trang 11 có bài trường thiên mang tựa đề Nhảy Với Sói của tác giả có cái tên Lê Nguyễn Minh, viết về cái gọi là “lợi thế ẩm thực Việt Nam” và có cho biết Giáo Sư Michael E. Porter lúc đến Việt Nam năm 2008 dự hội nghị về “cạnh tranh toàn cầu và thế mạnh Việt Nam” đã “gợi ý Việt Nam nên là bếp ăn của thế giới”. Đây là chi tiết hoàn toàn không bao giờ đúng, vì cái sự cố bi hài có liên quan đến nhóm từ “bếp ăn của thế giới” là nhân buổi thuyết trình về Marketing Mới Cho Thời Đại Mới của Giáo Sư Philip Kotler ngày 17-8-2007 tại Thành phố Hồ Chí Minh[1].

Bất kỳ người Việt đoan chính nào của nước Việt cũng có quyền chính đáng muốn mong đất nước hùng cường, phồn vinh, hiện đại, văn minh. Báo chí phải thể hiện cái hùng cường, phồn vinh, hiện đại, và văn minh của đất nước. Thế nên, thử xem báo chí của các đại siêu cường quốc hoạt động theo bài bản nào để mong báo chí nước nhà lấy đó làm gương sáng để soi, để noi, để rọi, được chăng.

Tại các siêu cường quốc luôn có ít nhất hai nhóm truyền thông: Nhà nước và tư nhân. Do tại Việt Nam chưa hề có bất kỳ một tờ báo, một đài phát thanh, một đài truyền hình nào của tư nhân được phép hoạt động đưa tin tức thời sự trên toàn lãnh thổ Việt Nam, nên ở đây sẽ chỉ nói về “truyền thông Nhà nước” ở các siêu cường quốc, còn chủ đề về khu vực tư nhân của báo chí sẽ được viết tiếp sau khoảng hai thập niên nửa.

Đài VOA của Liên Hiệp Các Tiểu Quốc À-Mê-Ri-Ka (USA) và BBC của Vương Quốc Đại Anh và Bắc Ái Nhĩ Lan (UK) đương nhiên có bản chất, thực chất, cốt lõi, và cốt yếu là của Nhà Nước của họ. VOA không bao giờ công kích hoặc chê bai hoặc nêu khuyết điểm trầm trọng nào của chủ trương, chính sách, nhà cầm quyền, và người ngồi trên đầu nhà cầm quyền của USA. BBC không bao giờ công kích hoặc chê bai hoặc nêu khuyết điểm trầm trọng nào của chủ trương, chính sách, nhà cầm quyền, và người ngồi trên đầu nhà cầm quyền của UK. VOA phát thứ ngôn ngữ phụ nào là nhằm tỏ uy quyền đang khống chế hoặc công khai dã tâm phá hoại đất nước nói ngôn ngữ ấy, tập trung công kích chủ trương, chính sách, nhà cầm quyền, và người ngồi trên đầu nhà cầm quyền của đất nước nói ngôn ngữ phụ ấy. BBC phát thứ ngôn ngữ phụ nào là nhằm tỏ uy quyền đang khống chế hoặc công khai dã tâm phá hoại đất nước nói ngôn ngữ ấy, tập trung công kích chủ trương, chính sách, nhà cầm quyền, và người ngồi trên đầu nhà cầm quyền của đất nước nói ngôn ngữ phụ ấy. Đó là đạo l‎ý cao nhất, có tính chuyên nghiệp cao nhất, và là cái logic thượng thừa trong ngành truyền thông chính quy chính thức của tất cả các siêu cường quốc: nhận tiền lương và tiền xây dựng cơ sở vật chất nếu duy chỉ của Nhà Nước thì phải cúc cung tận tụy phục vụ duy chỉ Nhà Nước, còn nếu có nhận thêm tiền tài trợ của Mafia thì phải cúc cung tận tụy phục vụ kèm thêm Mafia trong hệ chính quy.

Bất kỳ “nhà trí thức” Việt Nam nào thực thụ đã hấp thụ nền giáo dục phương Tây vốn rất rõ ràng và minh bạch khắp nơi trên toàn thế giới sẽ phải nhìn nhận rằng không bao giờ trên thế gian này tại các nước văn minh tiên tiến mà cơ quan ngôn luận của Nhà nước lại cố ra vẻ ta đây “độc lập” với Nhà Nước. VOA mà tập trung ủng hộ chính phủ Việt Nam và luôn mồm vu vạ chống đối chính phủ USA thì ngay cả truyện thần tiên giả tưởng cũng không hề có. BBC mà tập trung ủng hộ chính phủ Việt Nam và luôn mồm vu vạ chống đối chính phủ UK thì ngay cả truyện thần tiên giả tưởng cũng không hề có.

Thế Việt Nam có cần theo gương đại siêu cường quốc ở chỗ các báo đài tiếng nước ngoài của Việt Nam luôn phải là công cụ nhằm khống chế hoặc phá hoại đất nước nói ngôn ngữ mà Việt Nam đang phát ấy, tập trung công kích chủ trương, chính sách, nhà cầm quyền, và người ngồi trên đầu nhà cầm quyền của đất nước nói ngôn ngữ ấy? Không cần, vì Việt Nam chưa là đại siêu cường quốc nên chưa cần theo bài bản không theo thứ tự trước-sau của sự ưu tiên, nhất là cái tự do thêu dệt chuyện xấu xa của nước khác là thứ đặc quyền tự do ngôn luận chỉ dành riêng cho báo chí của đại siêu cường quốc tư bổn mà thôi.

Tờ báo “mặt tiền” đã nói ở trên cùng với tất cả các báo là của Đảng Cộng Sản Việt Nam, của Nhà nước Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Ở Việt Nam, toàn bộ những gì là cơ quan ngôn luận chính thống đều là của Nhà Nước Việt Nam. Nguồn lực về tài chính, cơ sở hạ tầng và nhân lực do đó đều là của Nhà Nước ban cho, tức là từ ngân sách nhà nước, mà ngân sách có từ Tam Quốc: tiền kinh doanh sinh lợi của quốc gia, tiền thuế thu của quốc dân, và tiền vay của quốc tế, mà tiền vay của quốc tế cũng được hoàn trả bằng tiền kinh doanh sinh lợi của quốc gia, tiền thuế thu của quốc dân, và tiền vay của quốc tế…khác.

Khi đã biết Báo (báo chữ, báo hình, báo nói, báo mạng) của nước ta là của ai, ta có thể dễ dàng đánh giá thật khách quan, không khách sáo, rất chính xác, cực kỳ chuẩn xác, về những vấn nạn nổi cộm của Báo, vì rằng nếu giật tít câu view vô tâm vô tư gây rối loạn dân tâm, phân rã dân tình, khinh thường dân trí bằng những thông tin sai lệch, ngụy tạo, lợi ích nhóm, theo đóm ăn tàn, và phụ lòng tin của chủ nhân, báo chỉ còn là sự tồn tại vô nghĩa lý của “truyền thông”, thứ mà tiếng Anh gọi là insignificant nonentity, mà thôi, tức là thứ chiếu dưới đáng bị vất sọt rác so với sản phẩm của cơ quan truyền thông VOA hay BBC vốn luôn tuyệt đối đúng khi phục vụ trung thành duy chỉ chính phủ của họ. Only this, and nothing more.

Chỉ có người hành nghề viết văn chính thức mới được gọi là nhà văn.

Chỉ có người hành nghề dạy học chính thức mới được gọi là nhà giáo.

Tương tự, chỉ có người hành nghề báo chính thức mới được gọi là nhà báo. Vậy nhà báo Việt Nam của Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam là ai trong ngành báo nói chung mà xã hội loài người thường liệt kê đại để như:

(a) Kẻ buôn chuyện ngồi lê đôi mách nói về tất tần tật sự thật rác rưởi hoặc cái gần giống sự thật, hoặc cái được cho là sự thật, hoặc cái được bắt phải là sự thật, tức theo cái kiểu cách mà báo ở Sài Gòn trước 1975 gọi là mục “xe cán chó – chó cán xe”;

(b) Kẻ chuyên phục vụ loại báo lá cải viết về sự thật kiểu như nhân vật trong bài viết Những Lập Luận Kỳ Quái Của Người Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng[2];

(c) Chuyên gia mạng “chùa” giỏi rặn đẻ ra tin nhảm, viết láo, viết xạo, viết bôi nhọ các lãnh đạo Việt Nam cộng sản và bôi nhọ bất kỳ ai ủng hộ Việt Nam cộng sản và Cộng sản Việt Nam, học đòi kiểu tâm lý chiến rẻ tiền trước đây không những chưa bao giờ giúp chiến thắng cộng sản dù chỉ một lần cỏn con mà lại còn khiến đẩy nhanh hơn sự chiến bại của toàn bộ quân lực Việt Nam Cộng Hòa, xóa sạch vĩnh viễn Việt Nam Cộng Hòa trên bản đồ thế giới; hay

(d) Nhà báo chính thống chính quy chính đạo chính danh chính nghĩa nói về những sự thật có tác dụng làm đẹp đời sống, đẹp môi trường sống, vinh danh đạo đức – danh dự – trách nhiệm, phổ biến phổ quát phổ cập nhân rộng nhân bản nhân văn nhân đạo để xã hội tốt hơn nhờ con người tốt hơn giúp đất nước mạnh hơn chống chọi lại tất cả các thế lực thù địch một cách hiệu quả hơn bất kể nó đến từ đâu, từ quân thù xâm lược, từ bọn phá hoại từ hải ngoại, từ kẻ chống lại chế độ của đất nước này, từ bọn bá láp bêu xấu đất nước này, từ đám tham nhũng hối lộ làm ô danh đất nước này, từ lũ lưu manh đội lốt tôn giáo – nhân sĩ – trí thức – nhân quyền – tự do – dân chủ – lương tâm để bôi nhọ đất nước này.

Thế thì nhà báo Việt Nam đương nhiên phải là những nhà báo chính thống chính quy chính đạo chính danh chính nghĩa mà công việc đạo đức, đạo lý, chuyên nghiệp, logic là chỉ sử dụng tài năng nghiệp vụ để viết về, nói về điểm d ở trên. Nhà báo cách mạng, do đó, không phải là những chuyên gia sales giúp tòa soạn mở rộng phụ trang quảng cáo, gia tăng doanh thu quảng cáo, gia tăng 3D tức chiều rộng chiều sâu và chiều cao của duy chỉ tòa nhà tòa soạn chứ không gia tăng chiều rộng chiều sâu và chiều cao của tầm vóc uy thế uy danh của tờ báo đối với toàn dân và toàn cầu.

Dân tộc Việt Nam đòi hỏi báo chí cách mạng Việt Nam phải có cái trí, cái tâm, cái tầm, cái mưu lược, cái dũng khí, cái quyết tâm, cái kế sách để trở thành tiếng nói Chính Thống, Chính Quy, Chính Đạo, Chính Danh, Chính Nghĩa, của Việt Nam đối với phần còn lại của nhân loại.

Báo cách mạng của Việt Nam phải bảo vệ Đảng. Không có Đảng, tất sẽ mất nước. Mất nước đương nhiên sẽ đưa cả dân tộc vào cảnh diệt vong dưới gót giày quân xâm lược Bắc Kinh và bọn tay sai.

Báo cách mạng của Việt Nam phải bảo vệ người bảo vệ Đảng. Đơn giản vì người bảo vệ Đảng và Báo đều cùng trong một chiến hào trên cùng một chiến tuyến.

Bài viết này không nhằm nhận những thông điệp giống như bản dưới đây:

TuoiTre (2)

Bài viết chỉ để Đảng nhìn lại Báo mà Đảng đã xây dựng, luôn xây dựng.

Bài viết chỉ để Báo nhìn lại nguồn gốc từ Đảng và đặc tính “luôn thuộc về Đảng” của Báo.

Bài viết chỉ để người viết dành tình cảm chân thành đến Báo, như đã luôn như vậy.

 TuoiTre (3)

Luôn luôn là như vậy đối với Báo Chí Cách Mạng của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

A) Tham khảo:

Nguyễn Phú Trọng. 05-01-2015. Phát Biểu Khai Mạc Hội Nghị Lần Thứ 10 Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Khóa XI. http://cand.com.vn/thoi-su/Cao-Toan-van-phat-bieu-cua-Tong-Bi-thu-Nguyen-Phu-Trong-khai-mac-Hoi-nghi-lan-thu-10-Ban-Chap-hanh-Trung-uong-dang-Khoa-Xi-336971/

B) Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 07-8-2008. Đề Xuất Một Thương Hiệu Cho Việt Nam: Việt Nam – Ngôi Trường Của Thế Giới. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/01/14/de-xuat-mot-thuong-hieu-quoc-gia-cho-viet-nam-bilingual-writing-vietnamese-english/

[2] Hoàng Hữu Phước. 09-6-2008. Những Lập Luận Kỳ Quái Của Người Tự Xưng Là Tiến Sĩ Trần Minh Hoàng. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/01/25/nhung-lap-luan-ky-quai-cua-nguoi-tu-xung-la-ts-tran-minh-hoang/

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.