Luận Về Tác Động Của Quảng Cáo Tại Việt Nam – On Advertisement Impact in Vietnam

(Bilingual writing: Vietnamese & English)

Song Ngữ: Tiếng Việt và Tiếng Anh

Hoàng Hữu Phước, MIB

Không như nhiều người vào các mạng “chùa” tức mạng miễn phí để thu thập số lượng “likes” tức “thích” hoặc để khoe đã có mấy ngàn hay mấy chục ngàn “followers” tức số lượng người bu, tôi mở blog theo kiểu đã nói trong bài Thùng Nước Đá [1] nghĩa là không cho ai “like” và chẳng để ai “comment” tức phê bình, vì rằng nếu muốn phê bình thì hãy viết đàng hoàng rồi gởi đến tôi qua đường bưu điện (đối với người lạ) hoặc bằng email (đối với người quen, vì nhiều chục năm nay tôi không mở đọc các email của người lạ). Tôi thậm chí đã bỏ Facebook rất nhiều năm nay sau khi mắng cho một trận bọn viết tiếng Việt chửi cha Cộng sản Việt Nam và bọn viết tiếng Anh xúc xiểm một cách ngu xuẩn rằng Chính phủ Việt Nam ngăn chặn cái chùa Facebook; đến độ thỉnh thoảng Facebook gởi tôi một email báo tin rằng đang có mấy trăm người cho đến nay vẫn đang dài cổ chờ tôi cho liên kết trên mạng ấy.

Trên mạng xã hội LinkedIn [2] vốn dành cho doanh nhân trên toàn thế giới, tôi vào xem và viết comment đều đặn suốt nhiều năm qua đối với các ý kiến này nọ của các vị mà đại đa số dùng tiếng Anh. Song, tôi chưa bao giờ “xin” liên kết với bất kỳ ai, mà trái lại phải duyệt rất kỹ từng lời xin liên kết một của các vị doanh nhân ấy của LinkedIn. Cụ thể, tôi đã không chấp nhận lời xin được liên kết với tôi của 426 người

 ScreenShot775

và hiện nay tôi chỉ liên kết với tổng cộng 719 vị có chất lượng cao khiến tôi gián tiếp  được biết đến bởi gần 18 triệu chuyên gia toàn thế giới.

ScreenShot748

Như đã nói trong bài viết trước đây về Nhân Sự [3] mà chỉ sau khi được LinkedIn gởi email trực tiếp mời tham gia viết bài, tôi mới đăng bài viết bằng tiếng Anh của mình, và tiếp theo sau đó là một bài khác cũng bằng tiếng Anh về đề tài lời khuyên dành cho người học tiếng Anh [4]. Gần đây nhất, vào ngày 23-01-2015 tôi đăng bài “Tác Động Của Quảng Cáo Tại Việt Nam”, và đến nay đã có 50 doanh nhân nước ngoài tìm đọc.

ScreenShot749ScreenShot757

Nay tôi xin đăng lại bản tiếng Anh của bài mới này như dưới đây để đáp ứng nhu cầu của sinh viên muốn đọc bài tiếng Anh thể loại khảo cứu nghiêm túc (formal & non-fiction). Kính xin bạn đọc vui lòng xem phần nghĩa tiếng Việt trước. Trân trọng cảm ơn nhiều.

*********

A) Phần Nghĩa Tiếng Việt

(trích từ luận điểm của Hoàng Hữu Phước tại Đại Học Curtin, tháng 8 năm 2006)

Dịch vụ quảng cáo nằm trong số những ngành kinh doanh đem lại lợi nhuận kếch xù trong thế giới hiện đại; tuy nhiên, có những cách thức mới đơn giản hơn nhiều và tốn kém ít hơn rất nhiều nhưng lại có hiệu quả một cách thuyết phục cho các mục đích tương tự, đặc biệt hấp dẫn đối với một số thị trường nhạy cảm như Việt Nam và / hoặc tại thời điểm khi môi trường kinh doanh đang bị bủy vây tứ phía trong sự hỗn loạn của lạm phát, giảm phát, suy thoái kinh tế, và tất cả các cơn sốt bùng nổ bong bóng của nền kinh tế và các quyết định khôn ngoan từ khung cảnh như thế sẽ bao gồm cả việc chi tiêu hợp lý cho khâu quảng cáo. Trên một bình diện nhỏ hơn nhưng cụ thể hơn, các khía cạnh văn hóa sau về phản ứng của người dân Việt nói chung cần được các doanh nghiệp nước ngoài hoạt động tại Việt Nam lưu ý trước khi phát sinh bất kỳ ý tưởng thăng hoa nào đối với việc chi cho một quảng cáo tại thị trường đặc biệt này.

Đầu tiên và trước hết, đa số người dân bình thường của Việt Nam coi quảng cáo đăng trên báo chí là sự phí phạm tiền bạc. Trước khi đọc báo, người ta lấy các trang quảng cáo bỏ qua một bên và dùng những trang này khi cần có cái gì đó để gói cái gì đó hoặc phục vụ cho việc gom rác thí dụ như gom thứ mà thú cưng của họ thải ra. Nhiều bà nội trợ sử dụng các trang quảng cáo để bán ký lô cho người thu mua ve chai để có thêm ít tiền nho nhỏ. Tại Tp Hồ Chí Minh, nhiều người thậm chí còn biểu lộ sự bực bội mỗi khi nhận được tờ báo mới vì báo ở đây được bán như mớ hổ lốn với các trang quảng cáo in riêng rẻ nhưng được đút hét vô tội vạ vào tờ báo không theo thứ tự số trang khiến tờ báo cứ như một sản phẩm kỳ quái dù thuộc một ngành cao cấp của công nghiệp truyền thông. Nếu muốn đặt quảng cáo trên báo, sẽ là sự khôn ngoan nếu bạn hoặc đòi mức giá khoảng một phần mười lăm của giá công bố hoặc đòi đăng miễn phí.

Vấn đề tiếp theo là các quảng cáo thông qua các kênh truyền hình. Do hiện nay có rất nhiều kênh miễn phí (gói hàng trăm kênh với giá rẻ mạt) tại Việt Nam, ngay khi người xem nhìn thấy một quảng cáo xuất hiện, họ ngay lập tức sử dụng điều khiển từ xa để lướt qua kênh khác. Điều này trở nên tồi tệ hơn một cách thảm họa hoặc trở thành tồi tệ nhất nếu một quảng cáo sản phẩm chen không đúng lúc vào mạch diễn tiến của một phim truyện ưa thích của người xem, khiến họ giận dữ, làu bàu nguyền rủa cả Nhà Đài và Nhà Sản Xuất Sản Phẩm đang được quảng cáo. Các doanh nghiệp đặt quảng cáo phát sóng truyền hình có thể trong một chừng mực nào đó không đạt được mục tiêu mong muốn; do đó, chi tiêu như vậy sẽ gây hại rất nhiều chứ không chỉ đơn giản là sự lãng phí đầu tư.

Vấn đề thứ ba có thể xảy đến với quảng cáo bằng cái gọi là nhóm phức tạp của nào là bảng quảng cáo ngoài trời, quảng cáo trực tuyến, quảng cáo với người nổi tiếng, quảng cáo qua tài trợ, vân vân và vân vân. Việt Nam có biết bao khu vực đô thị đông nghẹt dân cư nơi nảy sinh ra bao ý tưởng quảng cáo lạ lẫm. Tuy nhiên, với hàng triệu xe hai bánh chạy ầm ầm từ mặt trời mới mọc đến lúc mặt trời mọc lại xịt ra khói khiếc nghẹt thở và còi xe kêu inh ỏi một cách thiếu kiên nhẫn giữa ùn tắc ùn ứ ùn ùn giao thông, thì các bảng quảng cáo ngoài trời sẽ khó có ai trong số những người đi xe máy đang tức giận quan tâm. Còn quảng cáo trực tuyến ư? Bạn có thể làm với trực tuyến nếu khả năng của bạn là để bán các mặt hàng nhỏ cho giới thiếu niên, những người mà sáng nào cũng xòe tay xin cha mẹ cho ít tiền mặt. Quảng cáo với người mẫu này nọ cũng không ăn thua, đơn giản vì một tỷ phú ở Việt Nam có thể mua một chiếc Roll-Royce qua việc ký hợp đồng nhập khẩu trực tiếp mà không thèm đến nhìn bất kỳ người nổi tiếng nào; còn các hội chợ triển lãm ô-tô thu hút đám đông thanh thiếu niên đến chỉ để chụp ảnh với người mẫu, thu gom các catalog cùng quà tặng, và đương nhiên sẽ không mua bất kỳ chiếc xe ô-tô nào, bất kể giá cả cao thấp ra sao. Việc quảng cáo qua tài trợ của công ty có thể có tác dụng trong một chừng mực nào đó, thí dụ như trường hợp của LG đã hỗ trợ tài chính một cách bền bỉ  cho gameshow trường kỳ của Đường Lên Đỉnh Olympia giúp quảng bá thành công thương hiệu của Hàn Quốc nói chung ở Việt Nam – tức là tất cả các công ty Hàn Quốc đều được hưởng lợi chứ không riêng gì LG.

Từ những điều nêu trên,  ta thấy ý nghĩa của quảng cáo có thể nói vắn tắt là nó có thể cần thiết nếu dành cho các sản phẩm mới của một nhãn hiệu mới hoặc cho sản phẩm mới của các doanh nghiệp mới. Đây là nói về doanh số bán hàng nhờ quảng cáo, chứ nếu về những gì không-liên-quan-đến-tăng-lượng-hàng-bán thì lại là một câu chuyện khác.

Hãy lấy P&G làm ví dụ, vì công ty này đã đạt kỷ lục đầu tư “khủng” cho khâu quảng cáo và có lợi nhuận “khủng” nhất tại Việt Nam trong năm 2004. Nếu P&G đạt kỷ lục về doanh số bán, đó  không có nghĩa là nhờ họ đầu tư rất lớn vào  quảng cáo, bởi vì cách suy nghĩ như thế là cực kỳ xằng bậy, vì rằng phải chăng nếu là chủ một donah nghiệp thì bạn chỉ cần bỏ tiền ra quảng cáo nhiều hơn P&G để bán được hàng nhiều hơn P&G? Thật là vô lý. Đó cũng là việc sai vì bạn đơn giản hóa một cách tối đa cho rằng ý nghĩa của sự cạnh tranh là đặt hết tầm quan trọng vào tay nhà quảng cáo chứ không vào chất lượng và  sự khả dụng của, cùng công tác hậu mãi dành cho sản phẩm của mình. Thật là hoang đường. P&G thành công đơn giản chỉ vì họ là công ty lớn lớn với sản phẩm thật đa dạng, và hàng của họ bán với giá rẻ “gây sốc” rất phù hợp với hầu hết các bà nội trợ có thu nhập thấp – ắt do theo trào lưu triết thuyết Đáy Kim Tự Tháp hô hào. P&G cũng dành rất nhiều tiền cho quảng cáo. Nhưng hai điều này là hoàn toàn chẳng dính dáng gì với nhau. Đối với các công ty rất lớn, quảng cáo hoàn toàn là một cách đầu tư vào thương hiệu riêng của họ để giá cổ phiếu của họ tốt hơn trong thị trường chứng khoán. Coca-Cola đã không có công bố lãi bất kỳ ở Việt Nam trong hàng chục năm, nhưng lại đầu tư rất hào phóng trong hoạt động quảng cáo với các chiến dịch quy mô toàn quốc và mở rộng kinh doanh cũng trên quy mô cả nước Việt Nam. P&G đã chi nhiều cho quảng cáo, đơn giản là làm cho thương hiệu của mình nổi bật một cách ấn tượng, khiến lu mờ tất cả các đối thủ cạnh tranh, đặc biệt là những doanh nghiệp rất nhỏ, siêu nhỏ, trong nội địa. Do đó, quảng cáo thực tế không đóng bất kỳ vai trò quyết định nào trong việc thúc đẩy doanh số bán hàng, trừ việc loại trừ khả năng bán hàng của đối thủ cạnh tranh thuộc bất kỳ “kích cỡ” (nhỏ, vừa, rất nhỏ, siêu nhỏ) nào. Tóm lại, có nhiều cách để một doanh nghiệp để thành công về tài chính mà không cần bất kỳ sụ chi phí triền miên nào cho quảng cáo. Đối với các doanh nghiệp này, quảng cáo là cần thiết khi các họ mới thành lập hoặc khi họ vừa có sản phẩm mới để giới thiệu đến người tiêu dùng tiềm năng. Đây là tất cả. Chắc chắn là như vậy. Hoàn toàn chỉ có thế. Chỉ có thế, mà không có gì khác cả.

Và cuối cùng song không phải là phần kém quan trọng nhất, ai cũng biết rằng một sản phẩm “đàng hoàng” bao giờ cũng cần rất nhiều thời gian để thử nghiệm lâm sàng hầu có kết quả chính thức được công bố. P&G và các đối thủ cạnh tranh ngang hàng với họ tung ra thị trường hàng ngàn loại dầu gội hoặc sữ tắm hoặc kem chăm sóc da hoặc mặt hoặc làm trắng, hoặc kem đánh răng, hoặc vô thiên lủng thứ tương tự với một tốc độ nhanh chóng đến không tưởng. Thậm chí trẻ em biết chắc chắn rằng quảng cáo luôn có phụ nữ với mái tóc dài xinh đẹp, nhưng những người này được thuê không phải vì họ đã sử dụng hiệu quả các sản phẩm ấy mà do họ đã sẵn có mái tóc đẹp tự nhiên hoặc nhà quảng cáo sử dụng các công cụ như Photoshop hoặc bằng bất kỳ phương tiện khác mà chỉ có Chúa biết còn P&G không bao giờ muốn biết. Kết quả là rất rõ ràng: các quảng cáo đưa thông tin không đáng tin cậy và thông tin bằng cách nào đó vào lúc nào đó ở tại nơi nào đó bị bóp méo hoặc không đúng sự thật (tôi không dám dùng từ xấu của “lừa dối”).

Vấn nạn trên khiến quảng cáo trở thành chủ đề không dễ để tranh luận. Nếu mọi thứ phụ thuộc vào quảng cáo, tất cả các doanh nghiệp Việt Nam nên đóng cửa công ty của họ và không bao giờ trở lại thế giới kinh doanh. Hãy để các công ty nước ngoài với vốn to và chính sách quảng cáo mạnh mẽ làm tất cả công việc kinh doanh ở đây và chúng ta người bản xứ chỉ nên làm người tiêu dùng. Bất kỳ ai cũng có thể đánh bại P&G và đồng nghiệp của họ một cách dễ dàng và tuyệt đối, nếu người đó cũng quan tâm chế tạo ra dầu-gội-và-đủ-thứ của riêng mình. Đây không phải là bởi vì người ấy có năng khiếu hay tài năng bẩm sinh, nhưng để đánh bại kẻ lãng phí tiền “khủng” để bán sản phẩm giá rẻ trong nhiều thập kỷ, người ấy chỉ cần đừng dao động, có quyết định sáng suốt, đúng thời điểm mà thôi. P&G thành công vì họ “hy sinh” tiền của trong một thời gian ngắn nhờ vào sự chết yểu của các doanh nghiệp địa phương tại bất kỳ quốc gia nào P&G hùng hổ lấn sân vào chinh phục. Nếu những người địa phương cố gắng trụ được lâu hơn, P&G cùng bầy đoàn tương cận như họ chắc chắn sẽ tiêu tùng do không ai có thể lãng phí tiền bạc chẳng hạn trong hai thập kỷ liên tiếp chỉ để bán sản phẩm giá rẻ cho các bà nội trợ của Việt Nam.

Việc chia sẻ ý kiến trên chỉ là để đặt ra một câu hỏi về tầm quan trọng thực sự của quảng cáo và khẳng định các quảng cáo hoành tráng không phải là yếu tố quyết định tác động đến sự thành công của một doanh nghiệp tại Việt Nam. Chẳng  có ai thực hiện bất kỳ cuộc điều tra nào để xem những phương pháp quảng cáo nào mà Khương Tử Nha của Trung Quốc cổ đại của thế kỷ 11 Trước Công Nguyên đã áp dụng để làm cho Cơ Xương dù cách xa hàng chục ngàn dặm vẫn bị thu hút tìm đến túp lều ọp ẹp xiêu vẹo hạ mình thỉnh ông lão hơn bảy mươi tuổi này về làm Tề Thái Công giúp Tây Bá và con của vị này là Chu Vũ Vương đánh tan Trụ Vương xóa sổ triều đại nhà Thương để lập nên nhà Chu kéo dài hơn hơn 800 năm. Đó có phải là cách quảng cáo truyền khẩu chăng? Hay là cách quảng cáo phóng đại nổ liên thanh? Hoặc phải chăng quảng cáo bằng cách dựng bảng ngoài trời, dán áp-phích, treo băng-rôn, phát tờ rơi, vân vân và vân vân, ở cái thời mà truyền hình, phát thanh, tin nhắn điện thoại di động, và email rất cần một cuộc hành trình “quay trở lại tương lai” mới có? Nói theo cách của dân Châu Á, à cũng nói theo thực tế có tham khảo các khía cạnh con người và văn hóa Việt thì con đường đi đến trái tim, tức cảm nhận cảm tình, thì quan trong hơn rất nhiều so với đến đôi mắt và đôi tai, trong khi quảng cáo hiện đại lại chú trọng vào đầu óc vốn bị tác động chỉ bởi  những gì mắt thấy, tai nghe.

Để có các tư duy chiến lược hầu chiếm thị phần lớn đối với một sản phẩm đặc thù tại thị trường Việt Nam trên cơ sở hoạt động ít tốn kém, các bạn có thể tìm đến MYA BizCorp của Việt Nam.

*********

B) Phần Nguyên Tác Tiếng Anh

On Advertisement Impact in Vietnam [5]

(Excerpt from a speech by Hoang Huu Phuoc at Curtin University, August 2008)

Advertisement services are amongst the lucratively profitable businesses in the modern world; however, there come new ways of much simpler and much cheaper but much convincingly effective approach for the same purposes particularly attractive to some sensitive market(s) like Vietnam and/or at a time when the business environment is besieged with chaos of inflation, deflation, recession, and all the boom-bubble-bust fever of the economy and the wise decision thereof and there from includes a sound spending for advertisement. In a smaller but more specific scope, the following cultural aspects of responses of the Vietnamese people in general need be noted by foreign businesses operating in Vietnam before any fancy ideas of placing an advertisement can be generated in this particular market.

First and foremost, the majority of people in the street of Vietnam consider advertisement in prints a waste of money. They remove the ads pages from newspapers before reading the news, and use the removed whenever they need some “things” for wrapping other “things” or for any other hygienic purposes e.g. collecting “things” from their pets. Many housewives use ads pages for selling by kilo to scraps buyers for some extra petty household income. Many people even show their irritation at the fresh newspaper at hand, simply because “all” newspapers in Hochiminh City are being sold in a mess, not in page number order and with ads pages printed separately but inserted into the stuff making each and every newspaper an oddly bulky product though of a so-called high-profiled industry of the mass media. If you want to place an ads on newspapers, it is wise only if it is at one-fifteenth of the announced cost or at no cost at all.

The next issue is of ads via television channels. As there are now so many channels availably free in Vietnam, as soon as viewers see an ads appear, they immediately use remote controls to surf where else. It gets calamitously worse or becomes the worst if a product ads comes improperly intervening the flows of the story of a feature film of viewers’ preference, making them angrily grumbling and using big bad words against both the TV Company and the product manufacturer. The businesses placing orders for advertisement broadcast may to some extent not hit the target expected; hence, such expenditure is much more damaging than just a simple waste of investment.

The third problem may come to ads via the so-called sophisticated groups of billboards, online, celebrity branding, corporate sponsorship, and the like. Vietnam is full of densely populated urban areas whereat fancy advertisement ideas germinate. However, with millions of two-wheelers roaring from sun to sun emitting suffocating smokes and impatient horns laboriously honking in traffic jams, billboard ads seems unnoticeable by these angry motorcyclists. Online may be yes if your capability is to sell small items to teens who beg their parents for petty cash early every morning. Neither celebrity branding is useful, simply because a billionaire in Vietnam may purchase a Roll-Royce under a direct import shipment contracted without the need to see any celebrity; whilst automobile trade fairs attract crowds of teens to come only to take photos with celebrities, to collect catalogues and to grasp giveaways, and obviously not to buy any car regardless of whatever price rate it could be. Corporate sponsorship may work to some extent, e.g. the case of LG and its faithful financial support to the long-lasting game show of The Path to the Peak of Olympia successfully promoting the branding of Korea in general in Vietnam – i.e. all Korean companies get benefited instead of LG individually separately.

In view of all the above, the meaning of advertisement in brief then is that an ads may be required only if it is for new products of established brands or for new products of new businesses. This is about sales. But for non-sales, the story may differ.

Take P&G for an example as it set records of highest ads investment and highest profit in Vietnam in 2004. If P&G makes records on sales, it does not mean this is thanks to their huge investment in ads, because this way of thinking is preposterously inappropriate as it will mean if you are an owner of a business you have to invest much more money than P&G in order to have more sales than P&G do. This does not make sense. It is neither a correct way because it simplifies to the utmost the meaning of competition by putting so much importance into the hand of advertisers rather than in the quality and usability of products and after-sale services. It is imaginary. P&G is successful simply because it is big with diversifying ranges of products at….terribly cheap prices suitable to most low-income housewives – possibly as per the trend speculated in the Bottom of the Pyramid theory. P&G also spends a lot of money for ads. But these two things are absolutely not intertwined. For very big companies, ads is purely a way to invest into their own brands which in return may make their stock prices better in securities markets. Coca-Cola has not been announcing any profit earnings in Vietnam for dozens of years, but it has invested so generously in advertisement activity campaigns countrywide and in expansion of their business also countrywide as well. P&G spends a lot for advertisement simply because of making its brand impressively overshadowing all competitors – particularly the very small domestic ones. Therefore, advertisement practically does not play any decisive role in promoting sales but in eliminating the capability of sales of competitors of whatsoever sizes they are. In a word, there are ways for a business to financially successful without any non-stop advertisement expenditures. To these businesses, ads is required when the businesses are established and when they have new products which they want to introduce to the prospect consumers. This is all. Definitely all. Absolutely all. Only this, and nothing more.

And last but never the least, people know very well that any “righteous” product takes time for clinical testing with officially announced results. P&G and their peer competitors launch to the market thousands of types of shampoos or bath cream or skin care or whitening items or toothpaste or the like at a seemingly imaginary speedy rate. Even kids know for sure that the ads is always with ladies with beautiful long hair but these ladies are hired for photos not because they effectively use such products but just because they either already have beautiful hair naturally or seek for help from tools like Photoshop or by any other means only God knows and P&G never wants to know. The outcome is very clear: ads bring non-reliable information and somehow sometime somewhere distorted or untrue information (I dare not use the bad word of “cheating”).

The above makes the topic of ads a very difficult one for debate. If things depended on ads, all Vietnamese businesses should have closed their companies and never entered the business circles again. Let foreign companies with huge capital and strong ads policies do all the business here and we local people should be consumers only. Anybody can beat P&G and its peers easily and totally, if he or she is interested in establishing a shampoo-and-the-like business of his or her own. This is not because this “anybody” is so gifted or talented, but because to beat a person who wastes huge money for selling cheap products for decades, he will need only a sustainable practice and wise decision at appropriate time. P&G is successful because it “sacrifices” its money just in a short time thanks to the dying-so-soon of local businesses at any country P&G has boldly stepped in to conquer. If local ones try to survive, P&G and the like will definitely be in problems as they can never waste money for say two consecutive decades only to sell cheap products to housewives of Vietnam.

To share the above opinion is just to pose a question of the true importance of advertisement and to affirm fancy advertisement is not the decisive factor influencing the success of a business in Vietnam. Nobody has ever made any survey to see what method of advertisement Jiang Ziya of Ancient China of the 11th century BC had applied to make the King Wen of Zhou dozens of thousands of miles away so much attracted that His Majesty came to the ramshackling hut of the humble seventy-year-of-age man to invite him to be the Royal Prime Minister and the Great Duke to help King Wen then his son King Wu smash then overthrow King Zhou of Shang Dynasty to establish the strong state of the Zhou lasting for more than 800 years. Was it common word-of-mouth advertising? Was it big-mouth advertising? Or was it via billboards, posters, banners, printed media, or flyers, or the like, at the time when TV, radio, SMS, and email were in dire need of a “back-to-the-future” journey? Asia-orientedly speaking, and as-a-matter-of-factly speaking with reference to Vietnam’s people and her cultural aspects, the way to the heart of customers, i.e. the deep feeling, is much more important than to their eyes and ears; whereas modern advertisement’s focuses are on their mind which is under the influence of seeing and hearing only.

Strategic thinking of winning the sizeable market shares for a particular product in Vietnam’s market on the basis of cost-cutting modus operandi is openly available at MYA BizCorp of Vietnam.

Hoang Huu Phuoc

*********

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1]  Hoàng Hữu Phước. 14-7-2014. Blog và Thùng Nước Đá. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/07/14/thung-nuoc-da-va-blog/

[2]  Hoàng Hữu Phước. 14-8-2013. Mạng Xã Hội. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/08/14/mang-xa-hoi/

[3]  Hoàng Hữu Phước. 16-01-2015. Tips for Learners of English – Lời Hướng Dẫn Dành Cho Người Học Tiếng Anh – bài viết song ngữ Anh và Việt. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/01/16/tips-for-learners-of-english/

[4]  Hoàng Hữu Phước. 27-8-2014. Luận Về Công Tác Nhân Sự: Thế Nào Là Trung Thực – To Lie Or Not To Lie:It’s An HR Question. – bài viết song ngữ Anh và Việt. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/08/27/hoang-huu-phuoc-noi-ve-cong-tac-nhan-su/

[5]  Hoàng Hữu Phước.  On Advertisement Impact in Vietnam. Bản tiếng Anh đăng lần đầu trên Yahoo!3600, và đăng lại ngày 19-8-2008 trên http://www.emotino.com/bai-viet/16884/on-advertisement-impact-in-vietnam.

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.