Lòng Người Viễn Xứ

Hoàng Hữu Phước, MIB

Ngoài Chị Lệ Minh là người tôi đã đăng bức thư của chị ấy trong bài Lá Thư Hải Ngoại [1] tôi còn nhận được thư của nhiều bạn khác khắp thế giới, đa số trong đó đều ghi kèm một câu giống nhau ở sự can đảm đại khái rằng “Anh cứ ghi nguyên văn tên tôi và địa chỉ bên này của tôi xem đứa nào bên này dám động đến tôi. Bên này luật rất nghiêm, tôi mà cầm được bằng chứng trong tay việc nó chửi bới đe dọa tôi là nó chết ngay với cảnh sát! Ở đó mà tự do ngôn luận! Tôi đang là công dân Mỹ mà!” Tuy nhiên, với phép lịch sự đẳng cấp quý tộc Ăng-lê chính hiệu, tôi vẫn không vì vậy mà đặt những người bạn trên không gian mạng ảo vào những tình huống khó khăn thật, nên nhân đầu tháng Tết, qua bài viết này, tôi xin kính gởi đến các bạn ấy sự mang ơn chân thành trọn cuộc đời mình.

Hôm nay, tôi xin đăng lá thư khác của Chị Lệ Minh gởi về từ Nhật Bản, để những suy nghĩ của Chị – và của những người Việt xa xứ như Chị – về những sự việc dù nhỏ ở Việt Nam cũng thành những trăn trở lắng lo lớn của tấm lòng người viễn xứ.

Xin cảm ơn Chị Lệ Minh đã cho phép đăng lá thư của Chị.

Kính chúc Chị và gia đình được vạn an, hạnh phúc, nhiều may mắn.

Trân trọng,

Hoàng Hữu Phước.

*********

Tokyo, ngày 10 tháng 01 năm 2015

Chào Ông Phước,

Trước hết, chân thành cảm ơn những lời chúc năm mới tốt đẹp của Ông đồng thời thành thật xin lỗi vì bận công việc gia đình, phải đi du lịch nước khác nên mãi hôm nay mới hồi âm thư của Ông được.

Vâng, cũng như tất cả những người  đi xa, còn “nặng lòng” với quê hương, đất nước, biết là mình cũng chẳng làm được gì nhưng không tránh khỏi trăn trở, suy tư. Tiếc cho nước mình, chỉ cần người có TẦM, có TÂM, thực sự biết học hỏi cái hay, cái tốt  nước ngoài một cách chọn lọc,vận dụng vào điều kiện cụ thể của Việt Nam để hoạch định các chính sách hoặc ban hành các văn bản quy định về quản lý, điều hành đúng đắn, chặt chẽ, v.v. thì có khi chưa cần làm cái gì cao siêu cũng có khả năng làm cho đất nước vươn lên mạnh mẽ rồi. Tôi lại lấy ví dụ về lĩnh vực thuế: nếu chúng ta biết đồng bộ hóa chính sách về thuế với  các lĩnh vực xã hội khác như cư trú, y tế, giáo dục, v.v., thì ngân sách đã có nguồn thu rất lớn để đầu tư cho phát triển. Ở Nhật, mọi quyền lợi an sinh xã hội người dân Nhật cũng như người nước ngoài làm ăn sinh sống ở Nhật được hưởng đều gắn liền với việc thực hiện nghĩa vụ thuế. Con tôi đi xin tư cách lưu trú, bảo hiểm y tế, đi nhà trẻ cho cháu mới sinh đều phải có các giấy tờ chứng minh bố (mẹ) đã hoàn thành nghĩa vụ thuế trong tất cả các năm tài khóa trước đó.

Đáng sợ nhất là chúng ta có học cái hay, cái tốt không, hay lại đi du học toàn ở Âu Mỹ, đi tham quan toàn ở Âu Mỹ, khen nức nở cái hay của Âu Mỹ, nhưng đem rước về Việt Nam toàn cái dở lạc hậu của Trung Quốc. Chẳng hạn như chuyện đường sắt trên cao ồn ào thời gian qua. Theo quan sát của tôi, vận tải đường sắt ở Nhật – đặc biệt là vận chuyển hành khách – một loại hình vận tải cực kỳ hiệu quả, có lịch sử phát triển hơn 100 năm, hiện là mạng lưới giao thông rộng khắp cả nước Nhật, đã và đang giải quyết rất nhiều bài toán về giao thông, môi trường, phát triển kinh tế, xã hội, v.v. Nhưng không phải là  loại đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông đang xây dựng ở Hà Nội. Loại đường sắt trên cao ấy rất hiếm gặp ở Nhật, nếu có chỉ là đã xây dựng từ rất lâu lắm rồi, rất kém hiệu quả vì đơn tuyến, tốc độ chậm, đường ngắn không tiện lợi bằng taxi, xe buýt, và ở Việt Nam là xe máy, xe ôm, v.v. Mình xây dựng mà ghi tốc độ tối đa 80km/giờ, nghĩa là đa số trường hợp sẽ là 50km/giờ hoặc 60km/giờ, và cho khoảng cách ngắn chỉ có 13km, thì làm sao mà có hiệu quả kinh tế thiết thực, ắt giá phải thật rẻ để phục vụ người thu nhập thấp và người cao tuổi, vì đa số người ta sẽ chọn đi xe máy cho tiện lợi hơn. Chưa kể xấy từ năm 2011 đến nay vẫn còn ngỗn ngang khắp nơi, gây tai nạn này nọ.

Tôi chưa được đi thăm Trung Quốc, nên không biết loại đường sắt chúng ta đang xây dựng đó thì ở bên Trung Quốc có đang dùng, có đang phát triển tiếp và có hiệu quả hay không. Biết đâu chúng ta học cái hay của Âu Mỹ nhưng rước cái lạc hậu, kém hiệu quả, người ta đã bỏ đi rồi. Bằng chứng là qua thông tin trên mạng chính thống của Việt Nam, tôi biết các công ty xây dựng Trung Quốc trúng thầu toàn không là các tổng công ty xây dựng hàng đầu của họ chuyên về đường sắt trên cao.

Còn đối với điều kiện ràng buộc nhà đầu tư nước ngoài, tôi không nghĩ là nhà  nước Việt của ta lại hạ mình đến vậy! Hay có lẽ là do còn kẽ hở nào đó trong các văn bản pháp lý trong khi Việt Nam có nhiều luật sư và đoàn luật sư mà không thể nhìn ra cái cần góp ý cho luật lệ hay sao? Hoặc quan liêu, hoặc tham nhũng trong quản lý điều hành chăng dẫn đến việc đầu tư kỳ cục như vậy?

Trên đây, có thể chỉ là thiển nghĩ của tôi, xin chia sẻ với Ông như với một người bạn tâm giao. Mặc dù vẫn biết chúng ta chẳng làm được gì cả, dù tôi kỳ vọng Ông sẽ nói lên được điều gì đó giúp nước Việt mình chấn chỉnh lại. Chứ đau xót lắm Ông à. Ở đâu cũng thấy nước mình tạo điều kiện cho Trung Quốc sang gây tác hại, tạo luôn điều kiện cho những kẻ chống phá nước Việt mình, dù chỉ là chống phá ném đá dấu tay trên mạng.

Xin gửi Ông 2 ảnh về 2 loại đường sắt nói trên ở Nhật để dễ hình dung. Trong đó, ảnh có con tàu màu trắng ở đường ray ngoài cùng (có nhiều đường ray khác ở phía trong) đang chạy qua ga nhỏ, ở ngoại ô Tokyo, là loại tàu phổ biến ở khắp nước Nhật, rất hiệu quả mà tôi nói ở trên. Tàu đang chạy trên tầng 3, còn tầng 1 và tầng 2 là tổ hợp siêu thị, quán ăn, giải khát, giải trí, để phục vụ khách lên tàu, xuống tàu và dân chúng ở khu vực đó. Phía trước là bến xe buýt, xe taxi, ủy ban phường, ngân hàng, bưu điện, v.v., đồng bộ luôn, rất  tiện lợi, tiện nghi, vì công ích xã hội. Và đó gần như là mô hình chung cho các nhà ga tại Nhật Bản.

J1Japan b

 Nhìn những bức ảnh trên internet về việc xây dựng đường sắt trên cao ở Hà Nội, tôi thú thật là chẳng thấy an tâm, chưa có tự hào, và rất lo lắng không biết mấy người Nhật bên này nhìn thấy sẽ nghĩ gì về Việt Nam mình, Ông ạ.

Đôi dòng gởi gắm đến Ông. Sẽ vui nếu biết những việc nhỏ nhặt trên không làm Ông mất thì giờ vốn đã rất eo hẹp của Ông để đọc chúng.

Kính chúc Ông năm mới thành công với con đường Ông đã chọn

Trân trọng,

Lệ Minh

Tokyo, Japan

*********

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 08-12-2014. Lá Thư Hải Ngoại. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/12/08/la-thu-hai-ngoai/

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.