Tôi Và Cô Trương Tuyết Anh

 Truong Tuyet Anh 1

Hoàng Hữu Phước, MIB

Tháng 11 năm 2011 ngay khi tôi phát biểu thành công vang dội chặn đứng được việc hấp ta hấp tấp đề ra dự án Luật Biểu Tình, bọn nhà báo hai mang trong nước thì dựng ngay chuyện tôi mắng người Việt Nam dân trí thấp để kích động đám côn đồ nhiều trăm tên gởi tin nhắn đe dọa giết tôi, đốt nhà tôi, nổ bom văn phòng của tôi, còn bọn hải ngoại chống Cộng dựng ngay chuyện một thằng mất dạy bá láp tự xưng là Thầy của tôi nghe tin tôi chống Luật Biểu Tình nên viết ngay bài trường thiên nói tôi đã từng là đứa học trò ngổ ngáo chuyên làm điều xằng bậy ra sao. Đại biểu Trần Du Lịch cho tôi hay tin này, còn Đại biểu Đặng Thành Tâm đưa tôi xem điện thoại di động mở web về bài của thằng “Thầy” ấy. Tôi đều dùng một câu duy nhất để trả lời hai vị ấy biết đó là “thằng mất dạy”. Như bất kỳ đấng trưởng thượng khả kính nào trong tay nắm quyền lực tối thượng của chính đạo chính tâm chính nghĩa, tôi lẳng lặng không đòi báo Tuổi Trẻ phải xin lỗi tôi công khai chuyện đã giật tít tầm bậy tầm bạ “Dân Trí Thấp” vì tôi muốn ban cho kẻ duy nhất chịu trách nhiệm về lỗi lầm không thể nào được tha thứ này là Tổng Biên Tập một ân huệ để tự đứng ra xin lỗi tôi (rất tiếc là Tổng Biên Tập đã đại ngu đánh mất cơ hội bằng vàng ấy, đã vậy sau đó còn để yên cho bọn hai mang tấn công tôi tiếp nhân vụ Tứ Đại Ngu, khiến tôi quyết định từ nay sẽ ra sức can ngăn phản đối Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh nếu có bất kỳ sự cất nhắc nào đối với vị cựu Tổng Biên Tập báo Tuổi Trẻ sau khi hắn đã bị triệu khẩn cấp về Thành Ủy, bỏ Tuổi Trẻ như rắn không đầu), đồng thời tôi cho đăng bài viết bằng tiếng Việt về Thầy Nguyễn Quang Tô trên Emotino.com ngày 25-11-2011, xem như buộc lòng phải tung bửu bối mà tôi ngỡ sẽ dấu mãi trong hành trang một đời người. Ngay sau đó, lục lọi thấy tôi cũng có bài viết tiếng Anh về Cô Trương Tuyết Anh trên Yahoo!360bọn chúng bèn sử dụng chiến thuật bôi bẩn theo công thức (thực)+(thực)x(hư) nghĩa là (1)+(1)x(0) lấy tên có thật cộng với sự việc có thật rồi nhân cho zero tức việc xạo để chỉ có người giỏi toán mới biết đáp số là zero còn đa số dốt toán sẽ ngỡ đó là sự thật, nên có hai yếu tố có thật là tên Cô Trương Tuyết Anh và tôi là học trò, còn yếu tố zero là sự việc tôi đã từng lạy lục xin điểm do học dốt và dọa tự tử tại nhà Cô. Tất nhiên, tôi lại phải tung bửu bối của mình ra để trừng trị đám lưu manh mất dạy dám động đến Cô Trương Tuyết Anh, nay tôi xin đăng lại bài viết ấy như dịp Ngày Xuân Tưởng Nhớ Đến Ơn Thầy Cô, để bạn đọc khắp nơi biết tôi đã là sinh viên như thế nào và được may mắn thọ giáo với những bậc Thầy Cô đạo cao đức trọng tuyệt vời ra sao.

Tôi và Cô Trương Tuyết Anh

Hoàng Hữu Phước, MIB

Truong Tuyet Anh 0

Tôi luôn cho rằng người học trò hạnh phúc nhất đó là người có được cùng lúc bốn điều tuyệt diệu gồm (1) được thọ giáo những thầy cô vừa tài giỏi nhất nước vừa có tư cách công dân và đạo cao đức trọng, (2) được trở nên giỏi như hoặc giỏi hơn các vị thầy cô này, có tư cách như hay cao hơn các vị thầy cô này và có đạo cao đức trọng như hay cao hơn các vị thầy cô này, (3) được các thầy cô tài giỏi nhất nước có tư cách công dân và đạo cao đức trọng này ca ngợi, và (4) bản thân mình còn lưu giữ các tặng vật của các thầy cô tài giỏi nhất nước có tư cách công dân và đạo cao đức trọng này để ngay khi có thể sẽ viết lưu danh thiên cổ cho các thầy cô tài giỏi nhất nước có tư cách công dân và đạo cao đức trọng này. Tôi không rõ có bao nhiêu người Việt Nam là học trò hạnh phúc theo chuẩn mực trên, nhưng tôi biết chắc chắn rằng nếu thực sự có một danh sách dày cộm những người hạnh phúc ấy thì tên tôi sẽ có trong danh sách ấy.

Thực hiện điều thứ tư ở trên sau khi sở hữu cả ba điều trước đó, tôi ngay từ khi bắt đầu có Yahoo!3600 đã viết (chỉ bằng tiếng Anh) rất nhiều bài (có kèm hình ảnh) về từng người trong thân tộc và về các vị thầy cô tài giỏi nhất nước có tư cách công dân và đạo cao đức trọng như về Thầy Nguyễn Quang Tô (trung học), Thầy Lê Văn Diệm (đại học), trong khi vài thầy cô khác thì tôi không viết do ái ngại rằng tuy người hiểu biết sẽ tấm tắc khen tôi may mắn gặp lương sư, vẫn sẽ có những kẻ ganh tỵ cho rằng tôi khoe khoang (tất nhiên là không khoác lác). Do sự cao ngạo không là độc quyền made-in-china của Tàu với tổ sư là Khuất Nguyên, người đã mắng toàn thể giòng giống dân Tàu là dơ bẩn (tức “thiên hạ đục ngầu cả, chỉ mình ta trong sạch”), tôi thuộc giòng giống Lạc Hồng qu‎ý hóa hơn dân Tàu nên đương nhiên cũng phải có đức tính cao ngạo hơn Tàu ấy, và đây là lý do chẳng bao giờ tôi phí thời gian đọc mấy bài viết vớ vẩn của những kẻ vớ vẩn công kích tôi này nọ trên internet. Song, sự đời không đơn giản như thế. Những kẻ vớ vẩn làm sao mà biết được rằng tôi đang giữ bao báu vật của các Thầy Cô, những thành tích biểu có danh sách và lời phê của tất cả các Thầy Cô của từng năm học các cấp lớp, đặc biệt là vào những năm đầu sau giải phóng ở Đại Học Văn Khoa thì Thầy Cô ban Anh Văn thời chế độ Cộng Hòa chỉ còn lại vỏn vẹn bốn Thầy và bốn Cô, và cuối cùng sau đó một hai năm là chỉ còn lại mỗi Thầy Lê Văn Diệm cùng một Cô. Trong số tám vị này, Chị tôi do học Đại Học Văn Khoa từ năm 1973 nên ắt được thọ giáo đủ các vị, còn tôi chỉ được học với hai Thầy và bốn Cô mà thôi. Trong hai thầy Nguyễn Văn Xiêm và Lê Văn Diệm, tôi chỉ viết về Thầy Diệm, vì Thầy Xiêm tôi rất khinh thường do trình độ Thầy không cao, Thầy dạy môn căn bản (Văn phạm Anh), và Thầy hay vào lớp cho bài tập rồi bỏ ra ngòai sân đi dạo cho đến khi Thầy vượt biên đi mất vào giữa năm 1976. Trong bốn Cô, tôi tôn kính ba vị, trong đó có Cô Trương Tuyết Anh. Lẽ ra hôm nay tôi không viết về Cô Anh nếu như một nhân viên cực kỳ thông minh của tôi đã không cho tôi hay rằng có kẻ nào đó chưa từng được cắp sách đến trường ắt thấy tôi nêu tên Cô Trương Tuyết Anh trong bài “Đạo Văn” trên Emotino nên mừng như bắt được vàng vì nay đã có “tên người thật” và y lập tức đẻ ra lời bù lu bù loa trên mạng rằng tôi đã khóc lóc van nài Cô Trương Tuyết Anh cho thêm điểm vì nếu bị ít điểm tôi sẽ tự tử, v.v.  Thấy bậc đạo cao đức trọng như Cô Trương Tuyết Anh và người học trò đẳng cấp cao duy nhất của Cô bị kẻ bá láp đụng đến tên tuổi, tôi cực chẳng đả phải viết về Cô với những bút phê ố vàng theo năm tháng của Cô như viết về một nhà giáo khả kính tài ba.

Thủa ấy, như một thói quen quý phái, các Thầy Cô chẳng ai tự nêu học vị ra cả, nên chúng tôi chẳng biết ai là Tiến Sĩ, ai là Thạc Sĩ, chỉ gọi chung Thầy Cô là Giảng Sư (dạy đại học) hay Giáo Sư (dạy trung học) mà thôi. Nhưng qua truyền khẩu của Chị Hai của tôi thì Cô Trương Tuyết Anh là tiến sĩ văn học Anh của Đại học Sorbonne (Pháp). Cô là người Bắc di cư. Cô nói tiếng Anh rất nhanh, líu lo, cứ như là đang nói tiếng Pháp vậy. Cô dạy tôi môn Văn Minh Anh và Văn Học Anh. Trong lớp, Cô vui vẻ, tận tình, nhưng ra khỏi lớp là Cô trầm mặc, đi thoăn thoắt về phòng giáo viên, chẳng trò chuyện với ai. Trong thời gian ngắn ngủi được học với Cô, tôi thấy Cô rất giống Thầy Lê Văn Diệm ở chỗ hai vị đánh giá cao các bùng nổ trong tư duy của tôi, chẳng hạn Thầy Diệm giảng luận bài thơ The Tide Rises, The Tide Falls của Henry Wadsowrth Longfellow để rồi khi thấy tôi bình giảng bài thơ theo chiều hướng…bánh xe luân hồi của Phật Giáo, Thầy khen và nói bên Mỹ chưa có luận án tiến sĩ nào có cái nhìn sâu sắc như thế; còn Cô Anh giảng luận ngợi khen ngôn ngữ và tình bạn vĩ đại toát lên từ một bài sonnet của Shakespeare (tôi không nhớ bài nào trong số từ bài sonnet thứ I đến bài CLIV, tức từ 1 đến 154) rồi khi thấy tôi bình giảng viết 96 trang chê bài thơ ấy hình tượng nghèo nàn, ngôn ngữ hời hợt, và mắng Shakespeare là tên bồi bút chỉ làm thơ sonnet để phục vụ các đại quan chốn cung đình để kiếm tiền chứ không có sự rung động tình cảm dành cho gia đình, bạn hữu, người thân, rồi sửa luôn thơ Shakespeare, Cô khen và nói bên Pháp chưa có luận án tiến sĩ nào phê phán Shakespeare chí lý như tôi cả.

Ngoài thí dụ tôi đã nêu trong bài “Đạo Văn”, bài làm sau sẽ cho thấy Cô Trương Tuyết Anh đã đối xử như thế nào với “hiện tượng” người sinh viên tên Hoàng Hữu Phước.

Khi học đến bài England của J.B.Priestley của phân môn Văn Minh Anh, Cô Anh cho lớp làm bài tập tại lớp với hai phần ngôn ngữ (language) và phân tích (comprehension). Phần language đơn giản với yêu cầu hãy cho hai thí dụ sử dụng tính từ có đuôi –likehai thí dụ sử dụng danh từ gốc La-Hy có đuôi –tude. Tôi tự ý sửa lại đề, viết rằng “hãy cho vài thí dụ” để viết thỏa thích đến bốn thí dụ với bốn câu có –like, thành:

– It is reported that in the impenetrable deeps of the jungle in Africa there is still a thought-to-be-extinct eel-like kind of creature.

– Mona Lisa is a famous lifelike portrait painted by Leonardo da Vinci, one of the greatest representatives of Renaissance art and of Italian culture in general.

– This unscrupulous blameworthy woman flew into a tigerlike ferocity with her impeccable husband.

– Students don’t like to live in that dilapidated old boarding-house which lacks a homelike atmosphere.

Đối với bốn câu trên, Cô Anh không phạt vì tôi dám đổi đề và viết nhiều câu hơn yêu cầu. Nhưng Cô tỏ sự ngạc nhiên về chất lượng các câu đến độ Cô phê rằng “your own sentences?” tức “em tự viết mấy câu này à?

 Truong Tuyet Anh  2

Còn đối với yêu cầu hãy viết hai câu có sử dụng danh từ có đuôi –tude, tôi lại tự động đổi đề thành …hãy viết những dòng thơ mô phỏng thể thơ Rondeau có gieo vần bằng các từ tận cùng bằng đuôi –tude, và đã sáng tác ngay tại lớp bài thơ mang tựa đề The Unchained and Chaotic Threnody mà sau này tôi đặt tên khác là O Mater Dolorosa kèm theo các chỉnh sửa từ ngữ theo bút phê gợi ý của Cô Trương Tuyết Anh:

 Truong Tuyet Anh  3

O Mater Dolorosa!

A Rondeaulike Poem by Hoang Huu Phuoc,

March 1978, Hochiminh City, Vietnam

O Mater Dolorosa what is the truth of youth

Of ugly ducklings to whom gold is of the first magnitude

Who lead the common money-chasing life with imbecility

Who sway and sway athwart amongst thunderous plaudits

Of the insane mêlee, of the multitude,

Who jump and jerk and jar and jolt and should

Be proud of themselves with false rectitude

Like omnipresent wastrels with their diablerie?

O MATER DOLOROSA !

On the labyrinth to perdition humbugs go and go without lassitude

Beset in this ridiculous world they love turpitude

And topple over into Inferno, into philosophic tranquility,

Into the opaque darkness of penalty –

That’s a melancholy weariness of platitude.

O MATER DOLOROSA !

Điều tuyệt vời của Cô Anh là ở chỗ nếu Cô không trừng phạt tôi tội sửa đề gia tăng số câu thí dụ cho –like thì đối với bài thơ trên Cô vẫn cho đủ điểm, dù trên nguyên tắc thì một bài thơ rất khác với hai câu thí dụ, nên nếu sinh viên cho hai câu đơn giản mỗi câu có một từ –tude là được đủ điểm thì lẽ ra bài thơ của tôi chỉ được hưởng ½ điểm của phần này, dù bài thơ có chứa đến sáu danh từ gốc La-Hy có đuôi (tiếp vĩ ngữ) –tude, chưa kể Cô đâu có ra đề bắt sinh viên làm thơ bao giờ vì ở Việt Nam làm gì có ai sáng tác được thơ tiếng Anh theo thể loại cổ ngoài thơ tự do! Từ đó, bài tập tại lớp hay bài thi học kỳ nào của Cô, tôi đều mặc sức bay bổng, phá cách, mỗi khi không hài lòng với câu hỏi “thấp” nào là tôi hoặc bỏ không thèm làm, hoặc tự sửa lại để nâng yêu cầu lên cao hơn rồi mới làm, và tôi biết mình ắt đã làm Cô Anh cũng như Thầy Diệm hài lòng vì chẳng bao giờ các vị cho tôi điểm thấp cả, qua đó tôi gián tiếp hiểu rằng đó mới là niềm vui tuyệt vời nhất của bậc thầy tài hoa khi thấy học trò mình thi thố tài năng thay vì học vẹt.

Từ sự trân trọng của Cô Anh và Thầy Diệm (và các Thầy Cô khác) dành cho tôi, tôi đã nhận ra thế nào là cung cách của một nhà giáo thực sự tài giỏi, thực sự có tư cách công dân, thực sự có đạo cao đức trọng, và thực sự có trách nhiệm. Cô Trương Tuyết Anh biến mất khỏi Việt Nam. Thầy Nguyễn Văn Xiêm biến mất khỏi Việt Nam. Nhưng tôi nhún vai khi nghĩ đến Thầy Xiêm, và nâng niu những trang giấy dù ố vàng, bám bụi, gián chuột cắn phá, chỉ vì trên đó là bút phê của Thầy Diệm, Cô Anh, những nhà giáo thực sự tài giỏi, thực sự có tư cách công dân, thực sự có đạo cao đức trọng, và thực sự có trách nhiệm với học trò mỗi khi đứng trên bục giảng.

Khi trở thành nhà giáo, tôi dạy học với phong thái của Thầy Diệm và Cô Anh. Tôi khuyến khích sinh viên viết tiếng Anh và nói tiếng Anh thể hiện cho được “cái tôi tư duy độc lập” của sinh viên đối với các vấn đề mà thiên hạ xúm lại lập đi lập lại những phân tích nhàm chán từ một bài viết, một tác phẩm nào đó ngay cả khi đó là những kiệt tác, thánh thư.

Số lượng tiết học và môn học tôi được học với Cô Trương Tuyết Anh không nhiều và không lâu. Thậm chí tôi không tin Cô còn nhớ đến tên tôi khi Cô rời Việt Nam vượt biên sang Mỹ. Chị Hai tôi theo chồng sang Mỹ và trở thành công dân Hoa Kỳ. Nhưng tin tức về Cô Trương Tuyết Anh vẫn biền biệt. Nếu Cô vẫn còn, ắt nay đã trên 90 tuổi, và sẽ hãnh diện rằng người học trò cao ngạo của Cô đang làm vinh danh Cô qua việc gìn giữ bút tích của Cô, chỉnh sửa thơ ca của mình theo các gợi ý của Cô .

Bài viết này vừa cung cấp cho bạn đọc thông tin về phong cách của những nhà giáo tài ba chân chính ở Sài Gòn trước 1975. Tác phong và cách hành sử tiêu cực vô trách nhiệm của các bậc thầy cô thì luôn giống nhau, bất luận thể chế chính trị, màu da, dân tộc, tôn giáo. Sự khác biệt giữa tài-ba-chân-chính với tài ba hay với chân chính là ở chỗ chỉ có nhà giáo tài-ba-chân-chính mới tạo ra được những học trò chân-chính-tài-ba.

Kính nhớ về Cô, thưa Cô Trương Tuyết Anh.

Học trò của Cô,

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú: Nguyên tác tiếng Anh I and Professor Trương Tuyet Anh đăng trên Yahoo!3600 năm 2005. Bản tiếng Việt để đối phó với bè lũ phản động hai mang được đăng trên Emotino.com ngày 22-3-2012. Bản tiếng Việt đăng lại trên blog Hoàng Hữu Phước và Thầy Cô ngày 12-3-2013 ngay sau khi web Emotino.com bị bọn phản động đánh phá sau khi có bài Tứ Đại Ngu. Hiện không còn bản lưu trọn vẹn của phiên bản gốc Tiếng Anh.

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.