Tôi Và Thầy Nguyễn Quang Tô

Song Ngữ Việt & Anh (Bilingual: Vietnamese & English)

 Nguyen Quang To 1

Hoàng Hữu Phước, MIB

Tháng 11 năm 2011 ngay khi tôi phát biểu thành công vang dội ngăn chặn được việc hấp ta hấp tấp đề ra dự án Luật Biểu Tình, bọn nhà báo hai mang trong nước thì dựng ngay chuyện tôi mắng người Việt Nam dân trí thấp để kích động đám côn đồ hàng trăm tên gởi tin nhắn đe dọa giết tôi, đe dọa đốt nhà tôi, đe dọa nổ bom văn phòng của tôi, còn bọn hải ngoại chống Cộng dựng ngay chuyện một thằng mất dạy bá láp tự xưng là Thầy của tôi nghe tin tôi chống Luật Biểu Tình nên viết ngay bài trường thiên nói tôi đã từng là đứa học trò ngổ ngáo chuyên làm điều xằng bậy. Đại biểu Trần Du Lịch cho tôi hay tin này, còn Đại biểu Đặng Thành Tâm đưa tôi xem điện thoại di động mở web về bài của thằng “Thầy” ấy. Tôi đều dùng một câu duy nhất để trả lời hai vị ấy biết đó là “thằng mất dạy”. Như bất kỳ đấng trưởng thượng khả kính nào nắm trong tay quyền lực tối thượng của chính đạo chính tâm chính nghĩa, tôi lẳng lặng không đòi báo Tuổi Trẻ phải xin lỗi tôi công khai chuyện đã giật tít tầm bậy tầm bạ “Dân Trí Thấp” vì tôi muốn ban cho kẻ duy nhất chịu trách nhiệm về lỗi lầm không thể nào được tha thứ này là Tổng Biên Tập một ân huệ để tự đứng ra xin lỗi tôi (rất tiếc là Tổng Biên Tập đã đại ngu đánh mất cơ hội bằng vàng ấy, đã vậy sau đó còn để yên cho bọn hai mang tấn công tôi tiếp nhân vụ Tứ Đại Ngu, khiến tôi quyết định từ nay sẽ ra sức can ngăn phản đối Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh nếu có bất kỳ sự cất nhắc nào đối với vị cựu Tổng Biên Tập báo Tuổi Trẻ sau khi hắn đã bị triệu khẩn cấp về Thành Ủy, bỏ Tuổi Trẻ như rắn không đầu), đồng thời tôi cho đăng bài viết bằng tiếng Việt về Thầy Nguyễn Quang Tô trên Emotino.com ngày 25-11-2011, xem như buộc lòng phải tung bửu bối mà tôi ngỡ sẽ dấu mãi trong hành trang một đời người. Nay tôi xin đăng lại bài viết ấy như dịp Ngày Xuân Tưởng Nhớ Đến Ơn Thầy, để bạn đọc khắp nơi biết tôi đã là học sinh như thế nào và được thọ giáo với những bậc Thầy Cô đạo cao đức trọng tuyệt diệu ra sao. Trong bài tôi có viết Thầy Cô nếu còn cũng đã ở tuổi 80 hay 90 – như một cách gián tiếp mắng thằng mất dạy dám giả danh “Thầy” tôi vì chẳng có ai 90 tuổi mà ngồi ngay vào máy vi tính tung ngay lên mạng bài viết mắng ngay người học trò ngay khi người ấy vừa mở miệng nói xong câu chống cái đề xuất vở vẩn mang tên “Biểu Tình”.

Tôi Và Thầy Nguyễn Quang Tô

Hoàng Hữu Phước

Năm ngoái tôi đã định năm nay sẽ viết một bài thật chân thiết về Nhà Giáo với sự khắc khoải về nền giáo dục nước nhà. Nhưng khi ngày Nhà Giáo của năm 2011 đến và nay đã sắp hết tháng 11 rồi mà tôi vẫn chưa sao hạ bút viết nên bài luận dài ấy. Do may mắn luôn được Thầy Cô yêu thương từ bậc tiểu học và suốt 7 năm trung học, và cũng luôn làm trưởng lớp liên tục 12 năm cho đến hết lớp Đệ Nhất (lớp 12), tôi được các Thầy Cô đáng kính tặng rất nhiều những lời động viên mà tôi giữ gìn như báu vật cho đến ngày nay. Tôi đã hình thành nên nhân cách chính mình từ đức độ tài năng của các bậc Thầy Cô ấy, cũng như từ những báu vật này. Chiến tranh đã khiến có nhiều sự chia ly, và tôi đã không còn bạn bè để nhờ kiếm tìm tin tức của Thầy Cô. Năm tháng càng qua đi, sự hy vọng nghe tin các Thầy Cô ấy càng ít dần đi, vì Thầy Cô nay đã ở tuổi 80 – 90. Tất nhiên, không phải là một mặc định rằng tất cả các Thầy Cô đều là người tốt hay đáng kính vì chúng tôi cũng đã gặp nhiều Thầy Cô không tốt và không đáng kính dạy ở các lớp khác, nhưng tôi – và các bạn học cùng lớp – đã may mắn được gặp một số Thầy Cô gương mẫu làm đuốc soi đường cho chúng tôi khắc khổ tự luyện nên người Việt Nam. Tôi hiện chỉ còn hai người bạn học chung trong thời gian 12 năm ấy tại Sài Gòn trước 1975: Hai người thời tiểu học (Trường Phan Đình Phùng, Quận 3) là Nguyễn Sơn Hải đang ở USA, và Hồ Hữu Trung đang công tác tại Sở Ngoại Vụ Tp Hồ Chí Minh. Hải đã cùng tôi và Tống Kim Lan đoạt giải đồng đội Đố Vui Để Học trên Đài Truyền Hình khi học lớp 4 (tôi là đội trưởng) thắng đội trường “Tây”, còn Trung thì cứ Chủ Nhật là được Bố Mẹ lái xe đến nhà xin Ba Má tôi cho phép chở tôi, cậu học trò nghèo, đi ăn nhà hàng nổi Mỹ Cảnh và các chốn phù hoa đất Sài Thành vì Mẹ Trung muốn các con của bà gần tôi để theo lời Bà “gần đèn thì sáng”. Chúng tôi vẫn liên lạc với nhau suốt những năm trung học và lần nào gặp ai cũng tự động khoe Thầy Cô của mình mới thật tuyệt vời. Các biến động 1975 đã đẩy Sơn Hải vượt biên sang Mỹ và mất hút mọi liên lạc cho đến vài chục năm sau mới tình cờ nhận nhau tay bắt mặt mừng trên…internet. Còn Trung từ cậu học trò đẹp trai công tử nhà giàu quyền thế và học giỏi phải bỏ dỡ hành trình đại học đi kiếm sống lam lũ chốn thị thành vì Cha của Trung là Đại tá Hồ Hữu Thuận, Chủ bút Báo Tiền Tuyến của Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị, phải đi học tập cải tạo một thời gian, khiến Mẹ Trung bán dần đồ đạc tư  trang, và bán ngôi nhà 5 tầng trên đường Lê Lai, Quận 1. Cha Trung sau khi ra trại, có làm việc nhiều năm tại Nhà Văn Hóa Quận 1, còn Trung được nhận vào Sở Ngoại Vụ. Nhà nước Cộng sản Việt Nam thật sự có chính nghĩa khi xử sự đàng hoàng với những sĩ quan cao cấp chế độ cũ, người từng bị cho là có tội với nhân dân. Những lời nói dài dòng về người thật việc thật của những “học trò” may mắn còn nhận ra nhau ở trên là khúc dạo đầu về ý nghĩa rằng thời cuộc có đổi thay, chúng tôi vẫn nên người vì chúng tôi được học từ những bậc Thầy Cô đáng kính, mà bài viết sau về Thầy Nguyễn Quang Tô là để tỏ lòng tri ân.

Thầy Nguyễn Quang Tô có học vị cử nhân, nhưng sự xuất chúng của Thầy cứ dường như là chuyện đương nhiên của một nhà giáo, vì phải xuất chúng mới đủ tư cách dạy học trò, được học trò kính nể, được học trò tiếp nối sự nghiệp giáo dục, và được học trò noi theo trong cách sống và hình thành nhân cách. Thầy dạy tôi ở trường Nguyễn Bá Tòng, và học trò kính phục khi nghe tin Thầy đoạt Giải Thưởng Phủ Tổng Thống cho công trình dịch thuật ra tiếng Việt nguyên tác Việt Nam Vong Quốc Sử bằng chữ Nôm của Phan Bội Châu.

Ngay khi có sự xuất hiện của internet và Yahoo!360, tôi đã viết bài bằng tiếng Anh về Thầy và viết nhiều bài khác về các Thầy Cô khác trong đó có Thầy Lê Văn Diệm. Bài về Thầy Nguyễn Quang Tô có đưa đoạn dịch ra tiếng Anh của tôi từ bút phê tiếng Việt của Thầy tặng tôi như sau:

 Nguyen Quang To 2

Nguyên bản tiếng Việt trong lưu bút:

“Thầy mừng ý nghĩ của Thầy đã không sai. Thầy càng mừng hơn khi niềm tin của Thầy đã thành sự thực: sự thành công tuy “giáo bất nghiêm” nhưng không “sư chi đọa” đã có một người học sinh như Phước. Thầy chỉ nhắc Phước cần luôn nhớ lấy phương châm “kim mãn doanh” bất như “nhất kinh”, ít ra là trong đời học sinh. Thầy tin rằng Phước sẽ có một ngày mai tương xứng với tài đức. “Có đâu thiên vị người nào Chữ tài chữ mệnh dồi dào cả hai” Nguyễn Du xưa đã nói như thế. Qua Phước, Thầy càng tin như thế Trường Nguyễn Bá Tòng Ngày học cuối cùng niên khóa 1973-1974 Tháng Qu‎ý Xuân Giáp Dần Nguyễn Quang Tô

Bản post trên Yahoo!360:

…. I am overjoyed that whatever I have envisioned of you has not failed me. I am much more overjoyed knowing that my trust in you has been materialized: that despite of my non-strict and yet-committed teaching whatever so it might be, I can still have a student like you, dear Phuoc. The only thing I wish to remind you is that you should always hold on to the guideline that a book (of knowledge) is much worthier than a trunk full of gold, at least throughout your years at school.

I strongly believe that you will have a bright future from your talents and ethical virtues.

Nguyen Du the poet laureate once said,

“God has never shown prejudice to anybody,

(And you are blessed by Him) for both ample talents and fortunate destiny”

Through you Phuoc, I much more believe you are the very one for these.

Nguyen Quang To.

Khi nhận thấy tác dụng tích cực của những lời động viên từ bậc Thầy Cô, tôi đã thực hiện y như Thầy Nguyễn Quang Tô: trong suốt thời gian dạy học hơn 10 năm, dù ở trường chính quy Cao Đẳng Sư Phạm Tp Hồ Chí Minh, trường hợp tác như Đại Học Ngoại Ngữ Hà Nội, hay các trung tâm như Hội Nghiên Cứu & Dịch Thuật và các trường ngoại ngữ khác, tôi luôn viết rất dài bằng tiếng Anh trong lưu bút của sinh viên, học trò, học viên, để vừa bày tỏ sự trân trọng học trò, vừa cho học trò biết tấm lòng của người Thầy luôn nhận ra những mặt tích cực của học trò và muốn động viên học trò hướng thượng cho một cuộc sống tích cực với tha nhân và đất nước, và cũng vừa tạo nên một tác phẩm như một áng văn thơ làm quà tặng học trò, bất kể có bao nhiêu ngàn em chất trước mặt tôi bao nhiêu núi lưu bút học trò.

Thầy Nguyễn Quang Tô năm nay ắt đã ngoài 90 tuổi. Thấy ở hải ngoại rất trân trọng tôn vinh Thầy ngang với các bậc kỳ tài như A Nam Trần Tuấn Khải, tôi hy vọng các anh các chị là con hay cháu của Thầy sẽ đọc bài viết này để thấy di bút của Thầy, và để biết ở Việt Nam vẫn còn có người học trò năm xưa tôn thờ Thầy, kính trọng Thầy, và dù nay đã gần 60 tuổi vẫn cứ như cậu học trò nhỏ của Thầy, luôn đem theo hành trang cuộc đời những giòng chữ quý báu của Thầy để tự răn mình phải  sống tốt hơn sự kỳ vọng của Thầy.

“Tháng của Nhà Giáo Việt Nam, con kính gởi đến Thầy lòng biết ơn Thầy đã cho con được học nơi Thầy cung cách bậc trưởng thượng hiền nhân. Kính lạy báo cùng Thầy là mãi đến ngày nay con vẫn xem “kim mãn doanh bất như nhất kinh”, để tôn thờ sách thánh hiền chứ không tôn thờ trân châu bảo ngọc, để nhớ lời Thầy dặn cả rương vàng nào có sánh bằng một quyển sách.

Trong quyển sách cuộc đời, con còn lưu giữ bút tích của Thầy, Thầy ơi.”

 Nguyen Quang To 3

Học trò của Thầy,

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú: Nguyên tác tiếng Anh I and Professor Nguyen Quang To đăng trên Yahoo!3600 năm 2008. Bản tiếng Việt để đối phó với bè lũ phản động hai mang được đăng trên Emotino.com ngày 25-11-2011 (http://www.emotino.com/bai-viet/19405/toi-va-thay-nguyen-quang-to). Bản tiếng Việt đăng lại trên blog Hoàng Hữu Phước và Thầy Cô ngay sau khi web Emotino.com bị bọn phản động đánh phá ngày 12-3-2013 sau khi có bài Tứ Đại Ngu. Hiện không còn bản lưu trọn vẹn của phiên bản gốc Tiếng Anh, trừ bản nháp của đoạn ngắn sau:

Professor of Literature NGUYEN QUANG TO, South Vietnam President’s Award for the Vietnamese Translation of Phan Boi Chau’s History of the Lost Vietnam (Viet Nam Vong Quoc Su), Saigon 1972, wrote as follows in the year-end note-book of his student Hoang Huu Phuoc:

Needless to thoroughly reading the memory-notebook of yours today, I can still very well understand you dear Phuoc, from my responsibility to supervise the pupils of the Class 11C7 whom I have considered my own children.

I am overjoyed that whatever I have envisioned of you has not failed me. I am much more overjoyed knowing that my trust in you has been materialized: that despite of my non-strict and non-committed teaching whatever so it might be, I can still have a student like you, dear Phuoc. The only thing I wish to remind you is that you should always hold on to the guideline that a book (of knowledge) is much worthier than a trunk full of gold, at least throughout your years at school.

I strongly believe that you will have a bright future from your talents and ethical virtues.

Nguyen Du the poet laureate once said,

“God has never shown prejudice to anybody,

(And you are blessed by Him) for both ample talents and fortunate destiny”

Through you Phuoc, I much more believe you are the chosen one for these.

Nguyen Ba Tong High School

The last gathering day of the school year 1973-1974

NGUYEN QUANG TO

****

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.