Monthly Archives: March 2015

Những Thách Thức Mới Và Khó Khăn Đối Với Các Mục Tiêu Phát Triển Bền Vững Trong Nghị Trình Phát Triển Hậu 2015 Của Liên Hợp Quốc

Xin giới thiệu với bạn đọc toàn văn bức thư của Cô Lại Thu Trúc gởi Lãnh đạo Đại Hội Đồng Liên Minh Nghị Viện Thế Giới IPU132. Việc đăng lại này có sự đồng ý của cô Lại Thu Trúc

[- Bản dịch tiếng Việt của Hoàng Hữu Phước -]

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 25 tháng 3 năm 2015

Những Thách Thức Mới Và Khó Khăn Đối Với Các Mục Tiêu Phát Triển Bền Vững Trong Nghị Trình Phát Triển Hậu 2015 Của Liên Hợp Quốc

Thư của Lại Thu Trúc, Công dân Việt Nam

Kính gởi Ngài Saber Hossain Chowdhury,

Chủ tịch Liên Minh Nghị Viện Thế Giới

Bản sao kính gởi:

  • Ngài Ban Ki-Moon, Tổng Thư Ký‎ Tổ Chức Liên Hợp Quốc
  • Ngài Nguyễn Sinh Hùng, Chủ Tịch Quốc Hội Nước CHXHCNVN
  • Ngài Trương Tấn Sang, Chủ Tịch Nước CHXHCNVN
  • Ngài Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng Nước CHXHCNVN
  • Ngài Trần Văn Hằng, Chủ Nhiệm Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội Nước CHXHCNVN
  • Ngài Hoàng Hữu Phước, Nghị Sĩ Quốc Hội Nước CHXNCNVN, Ủy Viên Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội Nước CHXHCNVN

Kính thưa Ngài Chủ Tịch:

Tôi là Lại Thu Trúc, công dân Việt Nam, ngụ tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Được khuyến khích bởi vị Thầy khả kính của tôi là Ngài Hoàng Hữu Phước, Nghị Sĩ Quốc Hội Khóa XIII Nước CHXNCNVN, Ủy Viên Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, vốn là người ngoài Đảng Cộng Sản Việt Nam và xuất thân từ vị trí ứng cử viên độc lập, trong việc hãy tự tin tín thác các đóng góp ý kiến xây dựng của bản thân không những đến lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam và Nhà Nước Việt Nam mà còn đến các lãnh đạo các định chế quốc tế và các phái bộ ngoại giao, đối với các vấn đề đang là những quan ngại toàn cầu với tư cách một công dân toàn cầu có trách nhiệm;

Tôi kính xin được trình bày cùng Ngài ý kiến sau liên quan đến những thách thức khó khăn mới đối với những mục tiêu phát triển bền vững để được Ngài xem xét, có liên hệ đến chủ đề của IPU 132: “Những Mục Tiêu Phát Triển Bền Vững: Biến Lời Nói Thành Hành Động”.

Như được nêu trong tài liệu phát hành của Rio+20 mang tựa đề “Tương Lai Chúng Ta Muốn Có”, các Mục Tiêu Phát Triển Bền Vững cần được liên kết chặt chẽ và hợp nhất với Chương Trình Nghị Sự Phát Triển Của Liên Hợp Quốc kể từ 2015 sự phát triển của những mục tiêu này không được gây chệch hướng đối với trọng tâm và các nỗ lực vào thành tựu của Các Mục Tiêu Phát Triển Thiên Niên Kỷ 1. Chủ đề “Biến Lời Nói Thành Hành Động” của IPU 132 do đó cũng gắn liền vào Chương trình nghị sự của Liên Hợp Quốc.

Tuy nhiên, trong số sáu thách thức chủ yếu trong tương lai 2 như đã nếu trong Chiến Lược Phát Triển Của Liên Hợp Quốc Từ Năm 2015, có thể phát sinh các thách thức mới và khó khăn hơn nhiều như sau:

A- Sự Diễn Giải Sai Của Các Quyền Của Con Người (“Nhân Quyền”):

1)  Trong khi tái khẳng định tầm quan trọng của sự tôn trọng các quyền con người, văn kiện Rio+20 đã không ghi rõ nội hàm thực sự của cái gọi là “nhân quyền” dù sắp xếp theo thứ tự mẫu tự hay theo tầm quan trọng ưu tiên, và thậm chí ngay cả các vấn đề tối quan trọng của “nhân quyền” thí dụ như quyền được học tập phát triển, quyền hưởng chuẩn sống bình đẳng, quyền có thực phẩm, quyền được tiếp cận luật pháp, quyền bình đẳng giới, nữ quyền, v.v., cùng nhiều quyền khác, đã bị cố tình đặt sau từ “cũng bao gồm” chẳng khác nào ngụ ý rằng những nội hàm này có tầm quan trọng thứ yếu so với những “quyền” gì khác đã không được nêu ra

2) Với đà phát triển vũ bão của công nghệ thông tin, khía cạnh tự do ngôn luận trong “nhân quyền” cũng đã được gồm trong các hành vi tự do diễn đạt qua internet, các trang mạng blogs, các diễn đàn đa phương tiện, v.v., và – trong trường hợp của Việt Nam – thông qua các đối thoại trực tiếp và liên hệ trực tiếp với giới chức có thẩm quyền tại các văn phòng tiếp công dân được lập ra vô số khắp cả nước tại các trụ sở cơ quan công quyền các cấp, từ trung ương đến địa phương, từ cấp bộ đến cấp tỉnh, từ các cơ sở Đảng Cộng Sản cầm quyền đến ngay cả các văn phòng cơ quan hành chính cấp thấp nhất. Quyền tự do ngôn luận không thể nào – và không bao giờ nên tiếp tục – được hiểu một cách giản đơn như một đặc quyền đơn giản và lạc hậu hòa quyện với chuyện xuống đường la hét với hoặc không với loa phóng thanh.

3) Như đã được chứng minh trên toàn thế giới, và loại trừ các cuộc bạo loạn và bất ổn xảy ra do cố ý hoặc vô tình từ các cuộc xuống đường, thì ngay cả việc xuống đường trong hòa bình cũng gây ra khó khăn cho các chủ cửa hiệu và những người bán hàng rong, những người mà thu nhập mỗi ngày của họ dù có ít ỏi đến đâu chăng nữa cũng bị ảnh hưởng đương nhiên mà trong một chừng mực nào đó thì tác động thêm vào các nỗ lực của chính phủ nhằm hướng đến các Mục Tiêu Phát Triển Vững Bền.

4) Và điều cuối cùng song không phải là điều kém quan trọng nhất là: không bất kỳ ai có thể dễ dàng phủ nhận sự thật rằng việc xuống đường thể hiện quyền tự do ngôn luận hoàn toàn khác với việc tụ tập của đám người nhằm gây bạo loạn, hôi của, hoặc lật đổ chính phủ. Khuyến khích hoặc hỗ trợ việc bạo loạn, hôi của, hoặc lật đổ chính quyền, dù bằng lời hay bằng tài chính, thì việc xuống đường dẫn đến bất ổn xã hội nhằm lật đổ một chính phủ không bao giờ được xem là việc làm trong sạch của những người đoan chính nào có sự quan tâm thực sự đến mục tiêu phát triển vững bền. 

Với các luận điểm nêu trên, tôi kính đề nghị IPU-132 cần xác định rõ thêm hoặc cập nhật nội hàm của “nhân quyền” trong các công bố hội nghị như một cách có ích lợi trong hỗ trợ việc thực hành tốt nhất đối với công tác trị quốc của các nước thành viên IPU, nhằm loại bỏ hoàn toàn bất kỳ hành vi tiêu cực nào lạm dụng những ý nghĩa không được giải nghĩa của cụm từ “nhân quyền” để mưu đồ gây bất ổn xã hội.

B- Đưa Những Nhóm Chủ Lực Và Các Thành Phần Khác Của Xã Hội Vào Tiến Trình Phát Triển Bền Vững:

Với sự ủng hộ hoàn toàn đối với sự nhấn mạnh rằng sự phát triển bền vững đòi hỏi phải có cả sự tham gia tích cực của các nhóm chủ lực như thanh-thiếu niên, dân tộc thiểu số, các tổ chức phi chính phủ, chính quyền địa phương, công nhân và công đoàn, doanh nghiệp và các ngành, cộng đồng khoa học-công nghệ, và nông gia, cùng người cao tuổi và người khuyết tật 3, tôi tin rằng IPU 132 sẽ có những cam kết về cơ chế cụ thể và chi tiết đối với những thực hiện nào có liên quan đến nông gia, người cao tuổi, và người khuyết tật, đặc biệt tại các nước đang phát triển và chậm phát triển, nơi mà những lời tuyên truyền vẫn chỉ là những lời nói.

C- Việc Tuân Thủ Công Ước Liên Hợp Quốc Về Luật Biển:

Dù Công Ước Của Liên Hợp Quốc Về Luật Biển được công nhận là một chế định quan trọng đối với sự phát triển bền vững trên toàn thế giới, việc áp dụng đầy đủ các nghĩa vụ của các quốc gia thành viên Liên Hợp Quốc vẫn là vấn đề còn tồn đọng, và một khi các tranh cãi không có sự cương tỏa thì các tranh chấp có thể gây hại đến sự phát triển toàn cầu. IPU132 nên có những quyết sách cụ thể về những biện pháp giải quyết đối với những sự bất tuân thủ thay vì để mặc vấn đề này được nói đến chung chung theo phép lịch sự tu từ.

D- Chiến Tranh Không Gian Mạng

Tât nhiên, vấn đề chiến tranh không gian mạng được các Bộ Quốc Phòng của các quốc gia xử lý; song, các mục tiêu của Tương Lai Chúng Ta Muốn CóChiến Lược Phát Triển Từ Năm 2015 Của Liên Hợp Quốc có thể bị triệt tiêu nếu cuộc tấn công mạng không được xử lý căn cơ và hiệu quả. Sự tàn phá của tấn công mạng đối với hệ thống dữ liệu y tế, hệ thống cấp nước sạch, hệ thống quản lý công nghiệp, hệ thống truyền tải điện, hệ thống dịch vụ vận chuyển, và hệ thống ngân hàng – và còn nhiều hệ thống khác – sẽ có tác động rộng lớn và nhanh chóng đối với sự bền vững của các chính phủ của khu vực hay trên toàn cầu, và ngay cả đến sự hủy diệt của loài người nếu cuộc tấn công nhằm vào các cơ sở hạt nhân. IPU 132 do đó được đề nghị dự thảo một kế hoạch toàn thể hoàn chỉnh nhằm đến sự hợp tác đầy đủ giữa các quốc gia thành viên, vì rằng vấn đề liên quan đến quốc phòng không thể hoàn toàn nằm ngoài và không bị tác động bởi các mục tiêu kinh tế,chính trị, xã hội của bất kỳ kế hoạch nào của sự phát triển bền vững.

Với tất cả lòng tôn kính, tôi hy vọng các vấn đề nêu trên sẽ được Ngài và Liên Minh Nghị Viện Thế Giới quan tâm xem xét.

Tôi cũng nhân đây muốn tỏ lời cảm ơn Ngài Hoàng Hữu Phước vì đã chấp thuận đọc qua nội dung thư này để giúp tôi hoàn thiện hơn tiếng Anh của mình.

Kính chào trân trọng,

Lại Thu Trúc

Phone: 84-8-903 380 207

Email: laithutruc@myabiz.biz

Địa Chỉ Thư Tín: Công ty MYA, 399B Trường Chinh, Quận Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam

Tham khảo

1 & 3 The Future We Want. Nghị quyết số A/RES/66/288 do Đại Hội Đồng Liên Hợp Quốc thông qua ngày 27-7-2012. Truy cập từ http://daccess-dds-ny.un.org/doc/UNDOC/GEN/N11/476/10/PDF/N1147610.pdf?OpenElement ngày 25-3-2015.

2 Bao gồm: (1) sự chuyển dịch sâu sắc về cơ cấu tuổi tác của dân cư, (2) sự phát triển đi kèm theo sự bất bình đẳng dai dẳng ở các cấp quốc gia và toàn cầu, (3) sự gia tăng các áp lực môi trường, (4) sự bất ổn của các thị trường toàn cầu, (5) sự bất túc quyền cai trị, và (6) cơ chế hỗ trợ toàn cầu ngày càng trở nên phức tạp và phân tán

Advertisements

The New Tough Challenges to the Sustainable Development Goals of the UN Post-2015 Development Agenda

Xin giới thiệu với bạn đọc toàn văn bức thư của Cô Lại Thu Trúc gởi Lãnh đạo Liên Minh Nghị Viện Thế Giới IPU132.

Việc đăng lại này có sự đồng ý của cô Lại Thu Trúc. Post

  • Ho Chi Minh City, 25th March, 2015The New Tough Challenges to the Sustainable Development Goals of the UN Post-2015 Development Agenda

    From: Lai Thu Truc (Ms), Vietnamese Citizen

    To:    H.E. Mr. Saber Hossain Chowdhury,

    President of the Inter-Parliamentary Union

    Copy to:

    • H.E. Mr. Ban Ki-Moon, Secretary-General of the United Nation
    • H.E. Mr. Nguyen Sinh Hung, President of the Vietnam National Assembly
    • H.E. Mr. Truong Tan Sang, SRV President
    • H.E. Mr. Nguyen Tan Dung, SRV Prime Minister
    • H.E. Mr. Tran Van Hang, Head of the Vietnam National Assembly Foreign Affairs Committee
    • H.E. Mr. Hoang Huu Phuoc, Vietnam National Assembly Representative and Foreign Affairs Committee Member

    H.E. Mr. Saber Hossain Chowdhury,

    President of the Inter-Parliamentary Union

    Your Excellency:

    I am Lai Thu Truc (Ms.), a citizen of Vietnam, residing in Ho Chi Minh City.

    As encouraged by my respectful mentor H.E. Mr. Hoang Huu Phuoc, the XIII Vietnam National Assembly Representative, cum-Member to the Vietnam National Assembly Foreign Affairs Committee, a non-communist party member and an independent electoral candidate, on confidently entrusting my constructive opinions and proposals not only to the leaders of the State and the Communist Party of Vietnam but also the leaders of international institutions and diplomatic missions, on issues of global concerns as a responsible global citizen, I wish to present to Your Excellency the following opinion on the new tough challenges to the sustainable development goals for your kind perusal, with reference to the thematic aspect of IPU132’s “The Sustainable Development Goals: Turning Words into Action”.

    As mentioned in the Rio+20 outcome document of “The Future We Want” the Sustainable Development Goals should be coherent with and integrated into the United Nations development agenda beyond 2015, and the development of these goals should not divert focus or effort from the achievement of the Millennium Development Goals1. The “Turning Words into Action” theme of IPU 132 is therefore in terms with the UN’s agenda in this regards.

    However, from the six key future challenges2 stated in the United Nations Development Strategy Beyond 2015, there may arise other much tougher challenges as follows:

    A- Mis-interpretation of Human Rights:

    1)  Whilst reaffirming the importance of respect for all human rights, the Rio+20 outcome document fails to specify what are really embodied within the so-called “human rights” either alphabetically or prioritically, and even the crucially important issues of say the right to development, the right to an adequate standard of living, the right to food, the right to rule of law, the right to gender equality, the right to women’s empowerment, etc., naming just a few, are deliberately put after the wording of “including” thus having the connotation of lesser importance to the un-listed.

    2) At the incredibly fast development of information technology, the freedom of speech aspect of “human rights” has been already included in those actions of free expressions via internet, blogs, media forums, and the like, and – in Vietnam’s cases – via direct conversation and contact with people of authority at places of people’s reception abundantly established throughout the country at administrative premises of all levels, be it central or local, ministerial or provincial, and of branches of the ruling Communist Party or even offices of lowest administration levels.  Freedom of  speech cannot – and should never more – be simply understood as a simple and out-dated privileged intertwining of shouting in street demonstration, with or without loud-speakers.

    3) As well-proven the world over and putting aside the riots and unrest arising deliberately or undeliberately from street demonstration, even the peaceful street demonstrations create problems to shop-owners and even street-vendors whose daily earnings however petty they may be are definitely affected which to some extent further threaten the government’s efforts towards the Goals of Sustainable Development.

    4) And last but never the least, no one can easily deny the fact that a street demonstration of freedom of speech of human rights is totally different from a gathering of mobs for rioting, looting, or overthrowing a government. Encouraging or supporting – even through verbally and not financially – a street demonstration to lead to a social unrest to overthrow a government can never be a decent work of righteous people whose true concerns are on a sustainable development cause.

    In view of above, I would suggest that the IPU-132 need further identify or update the norms of “human rights” in its documentation as a helpful move to assist the best practice of governance of the IPU state members, eliminating any negative doing to take advantage of the non-definition of “human rights” to manoeuver unrests to the society.

    B- Engaging Major Groups and Other Stakeholders:

    Whilst totally supporting the underscoring that the sustainable development requires the active participation of all major groups of say women, children and youth, indigenous peoples, non-governmental organizations, local authorities, workers and trade unions, business and industry, the scientific and technological community, and farmers, as well as older persons and persons with disabilities 3, I believe the IPU 132 would provide concrete and detailed framework commitments for whatever materialization relating to farmers, older persons and persons with disabilities could be, particularly at developing and under-developing countries whereat the vocal propagandas remain words and words only.

    C- Obligations Under the UN Convention on the Law of the Sea:

    Though the United Nations Convention on the Law of the Sea is recognized as an important institution for a sustainable development the world over, the full implementation of obligations of State members under the convention remains unsolved, and once such argument goes uncurbed the conflicts may affect the sustainability of the global development. The IPU 132 should address concretely on the measures to handle the non-conformities rather than leaving this in a general mentioning of rhetorical courtesy.

    D- The Cyber Warfare

    The cyber warfare is of course a matter to handle of the Defense Ministry of each country; however, the scopes of The Future We Want and the United Nations Development Strategy Beyond 2015 could go to naught if the problem of a cyber attack is not fundamentally and effectively tackled with. The cyberly destruction of  hospital records systems, sanitary water supply system, industrial management systems, electrical distribution networks, transportation service systems, and banking systems, naming just a few, has a vast and fast affect to the stability of governance regionwide or worldwide, and even the existence of humankind if the attack is at nuclear sites. The IPU 132 is therefore required to draft a comprehensive master plan to full cooperation among its State members as the defense-related matter cannot be totally beyond and remain unaffected to the economic, political, social scopes of any sustainable development plan.

    With all due respect I hope the above contents would be taken into consideration by Your Excellency and the Inter-Parliamentary Union.

    I wish to also hereby to express my gratitude which I owe to H.E. Mr. Hoang Huu Phuoc for his kind reading of my draft of this letter for improvement of my English presentation.

    Respectfully yours,

    Lai Thu Truc

    Phone: 84-8-903 380 207

    Email: laithutruc@myabiz.biz

    Mailing Address: MYA Business Corporation, 399B Truong Chinh, Tan Binh District, Ho Chi Minh City, Vietnam

    Reference:

    1 & 3 The Future We Want. Resolution adopted by the General Assembly on 27 July 2012. Ref. A/RES/66/288. Retrieved from http://daccess-dds-ny.un.org/doc/UNDOC/GEN/N11/476/10/PDF/N1147610.pdf?OpenElement on 25 March 2015.

    2 Naming: (1) profound transformation of the age structure of populations, (2) growth accompanied by persistent inequalities at the global and national levels, (3) increasing environmental pressures, (4) instabilities of global markets, (5) inadequacies of governance, and (6) global aid architecture becoming more complex and fragmented.

12 Ý Kiến Tư Vấn Dành Cho Giới Quảng Cáo

Hoàng Hữu Phước, MIB

Quảng cáo ở Việt Nam thường có những nội dung “có vấn đề”. Tết 2015 có màn quảng cáo các em bé trai gái mặc áo dài ca hát ỏm lên rằng “…thoải mái nâng ly, chẳng lo bị nóng…” một cách vô giáo dục vì không quốc gia văn minh nào trên thế giới “dạy” con nít gào lên trấn an người lớn hãy yên tâm nhậu nhẹt cả! Tối nay lại có màn quảng cáo bột giặt với từ “siêu bọt” khiến tôi nhớ đến bài viết thứ 181 của tôi đăng ngày 03-10-2010 trên Emotino và nay xin lập lại như dưới đây để may ra trong các bạn có người sẽ giúp dạy cho các nhà quảng cáo trên tivi biết thế nào là phải học, phải học thêm, học thêm mãi theo tinh thần của Lenin vĩ đại.

12 Ý Kiến Tư Vấn Dành Cho Giới Quảng Cáo (http://www.emotino.com/bai-viet/18837/12-y-kien-tu-van-danh-cho-gioi-quang-cao)

Hoàng Hữu Phước, MIB

03-10-2010

Mục Lục

Quảng Cáo Bột Giặt

Quảng Cáo Thức Uống

Quảng Cáo Kem Đánh Răng

Quảng Cáo Khác

Gần đây các mục quảng cáo phát trên đài truyền hình đã như thêm khẳng định kiến thức người làm quảng cáo đang có vấn đề và trách nhiệm dường như đang bị những người làm quảng cáo đơn giản cho rằng là của nhà sản xuất, và một khi nội dung quảng cáo đã được cơ quan chức năng đóng dấu cho phép thì mức độ an toàn đương nhiên cao và trách nhiệm mặc nhiên đầy đủ.

Về Quảng Cáo Bột Giặt:

Chẳng hạn, quảng cáo bột giặt Tide hiện nay diễn cảnh một phụ nữ khen bột giặt tốt vì chỉ dùng một ít mà bọt rất nhiều giúp làm áo trắng mới và êm dịu bàn tay. Ngay từ đầu những năm 80 của thế kỷ trước, những người làm công tác xuất nhập khẩu tại Việt Nam đã biết bột giặt có chất DBSA Dodecyl Benzene Sulphonic Acid, còn gọi là LAS Linear Alkylbenzene Sulfonic Acid, hay LABSA Laurylbenzenesulfonic Acid, với công thức hóa học  CH3(CH2)11C6H4SO3H, là chất tạo bọt chẳng có tác động hữu ích gì vào công dụng tẩy rửa của bột giặt cả. Và dù DBSA chưa được liệt kê vào bảng danh mục các độc chất, người ta vẫn nêu các cảnh báo mà DBSA có thể gây ra cho người sử dụng nếu hít phải (ho, đau họng, thở khó, nhức đầu, buồn nôn, ói mửa), dính vào mắt (xót mắt, đỏ mắt, mờ mắt), vấy vào da (ngứa ngáy, tróc da, đỏ da, đau rát), hay nuốt phải (đau bụng, bồn chồn, buồn nôn, ói mửa, sốc, ngất xỉu), và thậm chí các cơ quan y tế Hoa Kỳ còn soạn thảo các hướng dẫn thật cụ thể để cấp cứu khi xảy ra các trường hợp dị ứng trên, khuyến cáo phải để xa thực phẩm, và rửa tay ngay sau khi có chạm vào DBSA. Việc dùng DBSA chỉ là để tạo ấn tượng cho bột giặt, không phục vụ cho chức năng tẩy rửa, và nhất là không phục vụ cho việc giặt bằng tay trần của các bà nội trợ miền quê Việt Nam. Trong khi thế giới chưa khuyến cáo loại bỏ hẳn DBSA trong bột giặt với lý do phí tiền vô ích, có thể gây dị ứng và ngộ độc với người sử dụng bột giặt, và có khả năng gây ô nhiễm nước sông nước biển về lâu về dài, thì việc biên tập rằng bột giặt Tide có nhiều bọt giúp giặt trắng sáng rõ ràng là việc làm không cẩn trọng, thiếu hiểu biết, không đạt tầm cỡ “đi trước đón đầu”, và thậm chí xem thường người tiêu dùng Việt Nam khi nghĩ rằng họ chẳng biết gì về hóa chất DBSA bên trong bột giặt.

Lời khuyên số 1 của nhà tư vấn chuyên nghiệp: đừng bao giờ nhắc đến “bọt nhiều” khi quảng cáo bột giặt hay các chất tẩy rửa khác, kể cả sữa tắm.

Lời khuyên số 2 của nhà tư vấn chuyên nghiệp: không được giả định rằng khách hàng thiếu kiến thức và không có hiểu biết về sản phẩm họ sẽ lựa chọn mua dùng .

Cũng liên quan đến bột giặt, mọi quảng cáo cho mọi nhãn hiệu đều tập trung cho hai từ “trắng sáng”, trong khi tại thế giới văn minh tiên tiến Âu Mỹ người ta rất kỵ “trắng tinh” và “trắng sáng” vì nó gây hại cho mắt, vì thế giấy in báo luôn có màu trắng xám thật nhạt (chữ đen trên nền giấy trắng toát như ở Việt Nam sẽ gây hại cho thị giác với độ lóe cao nhưng lại nhòe cao – đây chính là lý do bảng số xe ô-tô tại các nước Âu Tây luôn là số đen trên nền bảng vàng bảo đảm độ tương phản cao hơn, an toàn cho mắt hơn, và tất nhiên giúp người dân và nhân viên công lực nhìn rõ và nhớ rõ số xe của những xe vi phạm đang cao chạy xa bay), còn áo sơ mi trắng sang trọng luôn có sắc hơi ngà (vàng thật nhạt – giống như màu mà ở miền Nam hay gọi là màu … cháo lòng, ngà ngà, hay màu áo…cũ) còn vải trắng tinh như người Việt thích mặc thì ở Phương Tây chỉ do các ca sĩ mặc biểu diễn cho nổi bật dưới ánh đèn sân khấu mà thôi – nếu doanh nhân hoặc người nam mà mặc áo trắng tinh trắng toát trắng sáng kiểu “ngạc nhiên chưa” sẽ bị xem là nhà quê hoặc nhà sang (tức là từ bên nhà ở các nước đang phát triển như Việt Nam mới bay sang). Thêm vào đó, kiểu quảng cáo như vậy phải chăng nhắc nhở đa số người tiêu dùng đừng nên dại dột sử dụng Tide hay OMO hay bột giặt nào có quảng cáo tương tự vì quần áo màu của họ sẽ bị phai màu hoặc mất màu do các bột giặt ấy làm thành màu “trắng sáng”?

Lời khuyên số 3 của nhà tư vấn chuyên nghiệp: đừng bao giờ nhắc đến “trắng sáng” khi quảng cáo bột giặt, thay vào đó, hãy dùng cụm từ “bền màu, sáng đẹp” để bán được nhiều hơn do sử dụng được cho bất kỳ loại vải bất kỳ màu nào.

Lời khuyên số 4 của nhà tư vấn chuyên nghiệp: đối với bột giặt đừng bao giờ tạo cảnh có nước giặt băng ngang thân thể người ta, làm áo dài của người ta thay đổi từ màu trắng xanh nhạt cực đẹp dịu mát và tao nhã sang trọng quý phái phuơng Tây thành vệt trắng tinh chói mắt cực kỳ quê mùa thô thiển, như một hành vi mất lịch sự, vô văn hóa, xúc phạm quyền tự do lựa chọn màu sắc của người khác.

Về Quảng Cáo Thức Uống:

Chẳng hạn với mục quảng cáo chai trà a-ti-sô Vfresh với diễn xuất của Siu Black, người đã tuyên bố diễn quảng cáo “không có kịch bản”, không có nghiên cứu y học để phát biểu về tác dụng dược học và dược tính của trà a-ti-sô, lại nói diễu nói cợt về sự nhẹ nhàng của bản thân, và cười ha cười hả như điên như dại kết thúc video clip quảng cáo non nớt dại dột ấy. Diễn không có kịch bản luôn đồng nghĩa với “diễn cương”, diễn ẩu. Diễn impromptu tức diễn ứng khẩu là cách diễn của những kịch sĩ hài tài ba mà trên thế giới chỉ có vài người, đếm được trên đầu ngón tay của một bàn tay đủ ngón, ở Việt Nam tất nhiên không có ai trong số đó, kể cả mọi diễn viên đoạt giải Oscar danh giá đều luôn phải tuân thủ nghiêm túc nội dung kịch bản và theo chỉ đạo của đạo diễn tài ba. Siu Black không là diễn viên hài chuyên nghiệp hay chính kịch chuyên nghiệp hay diễn viên điện ảnh chuyên nghiệp có qua đào tạo bài bản. Siu Black càng không nằm trong danh sách diễn viên hài tài ba đếm-được-trên-đầu-ngón-tay-của-một-bàn-tay-đủ-ngón để có thể tự hào nói mình đang diễn impromptu. Chẳng khác nào khi tổ chức tiệc chiêu đãi thượng khách người ta liều mạng thuê một anh không phải là đầu bếp và bảo anh này muốn nấu gì thì nấu, nhóm dịch vụ quảng cáo cho trà a-ti-sô đã thuê Siu Black muốn diễn gì thì diễn. Phá hỏng hình ảnh trà a-ti-sô bằng nội dung kệch cỡm, hình ảnh thô thiển, và tiếng cười dung tục đầy phản cảm là tất cả những gì đáp lại đồng tiền nhà sản xuất bỏ ra với bao kỳ vọng gia tăng giá trị thương hiệu và doanh số bán của sản phẩm yêu quý của mình. Mới đây, tiếng cười phản cảm của Siu Black đã bị xóa khỏi đoạn video clip quảng cáo trà a-ti-sô, nhưng vết sẹo của công trình dựng clip vẫn còn. Mọi thành viên dễ tính trong đại gia đình của tôi  sẽ khó bị thuyết phục để chịu bỏ tiền ra mua một sản phẩm được quảng cáo không nghiêm túc như trà a-ti-sô Vfresh của Vinamilk.

Hoặc tương tự, các quảng cáo của CocaCola và PepsiCola rất nhàm chán, luôn là cảnh những bạn trẻ nhảy múa cuồng nhiệt ồn ào như thể họ vừa uống thuốc kích thích không thể tự kềm chế bản thân – điềm tĩnh trang trọng tự chủ chốn đông người là ưu thế đặc thù của giới quý tộc Á Đông mà Âu Mỹ phải muôn đời kính sợ và/hay kinh sợ – hoặc như đang phê ma túy, trong khi càng uống nhiều các loại nước ngọt ấy chỉ càng làm tăng gia khủng khiếp số lợi nhuận kếch sù của các hãng sản xuất thuốc trị bịnh tiểu đường trên hành tinh này.

Lời khuyên số 5 của nhà tư vấn chuyên nghiệp: đối với các thức uống hãy quảng cáo như đó là thực phẩm nghiêm túc luôn có mặt tại những bàn tiệc sang trọng, như một life style – phong cách sống – của sự trang nhã, trang trọng có ý thức mà giới học thức thượng lưu nâng niu thưởng thức, chứ không là thứ hàng hóa bình dân của những đấng trẻ người non dạ uống ừng ực ngoài đường, nhảy múa điên cuồng ngoài lộ, rống họng cười ha hả ngoài trời. Dù đó là chai bia hay lon nước ngọt hay chai trà, nhất thiết phải có cảnh rót ra ly thủy tinh trang trọng, vì uống từ ly và uống từng ngụm nhỏ thật chậm rãi mới là cung cách người sang trọng mà các clip quảng cáo thức uống cho đến nay  ở Việt Nam vẫn chưa thoát lên khỏi chốn ao tù của thể loại bình dân (tất nhiên là trừ tất cả các clip của Heinerken luôn mang sắc thái độc đáo signature không thể trộn lẫn với bất kỳ clip của các nhãn hiệu bia khác).

Lời khuyên số 6 của nhà tư vấn chuyên nghiệp: quảng cáo sản phẩm phải làm tăng giá trị tư thế và tư cách người sử dụng chứ không bình dân hóa hay tầm thường hóa người ấy.

Lời khuyên số 7 của nhà tư vấn chuyên nghiệp: quảng cáo sản phẩm không phải chỉ vì đáp ứng một đơn hàng của một chủ hàng cho một sản phẩm mà còn vì đánh bóng tên tuổi, trình độ, kiến thức, đẳng cấp,  trách nhiệm doanh nghiệp với cộng đồng và trách nhiệm xanh của người hay đơn vị thực hiện nội dung quảng cáo.

Về Quảng Cáo Kem Đánh Răng:

Cách nay vài năm đã có video quảng cáo kem đánh răng với màn một nam diễn viên xiếc cười nhe hàm răng trắng sáng cắn sợi dây xích trắng sáng treo lủng lẳng một nữ diễn viên xiếc mặc trang phục trắng sáng, với giọng quảng cáo sang sảng rằng hãy sử dụng kem ấy để có hàm răng cứng chắc hơn thép. Một quảng cáo mà Âu Mỹ sẽ có thể vừa cho rằng thiếu ánh sáng trí tuệ vừa mong muốn sản phẩm ấy sớm có mặt ở nước họ để họ –  thuộc hàng triệu người khoái kiếm tiền trong thời suy thoái – có cớ ùn ùn mua dùng và ùn ùn nộp đơn ngay trong ngày cho tòa án đòi bồi thường vài triệu USD cho mỗi chiếc răng gảy rụng do làm theo clip quảng cáo ấy.

Ai cũng biết là kem đánh răng chỉ có một công dụng duy nhất là làm sạch răng, chứ không làm chắc răng hay bao phủ thêm lớp calci nào cho chắc răng cả, đơn giản vì muốn các chất tưởng tượng nào đó phát huy tác dụng như quảng cáo, người ta phải cặm cụi đánh răng mỗi lần mất hơn 5 tiếng đồng hồ để các chất ấy có cơ may ngấm được xuyên qua men răng và sừng răng, còn nếu kem đánh răng phủ được thêm calci lên răng thì từng chiếc răng một sẽ thành dị hình dị dạng do không có gì bảo đảm rằng calci sẽ tự động tráng mỏng dầy đều đặn tuyệt hảo lên mọi góc cạnh của từng chiếc răng, khiến mồm miệng người sử dụng kem ấy sau đó một thời gian nhất thiết phải được đi chỉnh nha, cà răng (không căng tai) để hy vọng trở lại hình thù răng mà cha sinh mẹ đẻ ban đầu.

Lời khuyên số 8 của nhà tư vấn chuyên nghiệp: quảng cáo sản phẩm nhất thiết phải không vi phạm đạo đức nghề nghiệp khi làm hại khách hàng, biến khách hàng phải đối mặt với các vụ kiện tụng chốn pháp đình hoặc danh tiếng của khách hàng bị tổn thương do công kích của người tiêu dùng..

Về Quảng Cáo Nói Chung:

Lời khuyên số 9 của nhà tư vấn chuyên nghiệp: quảng cáo luôn phải trên cơ sở có kiến thức đa ngành chuyên sâu và có chánh tâm vì trách nhiệm nghiêm túc với cộng đồng rộng khắp bao gồm tất cả mọi thành phần có quyền lợi trực tiếp liên quan (stakeholders).

Hiện nay dường như trên các kênh truyền hình Việt Nam chỉ có quảng cáo của bia Heineken là ít lời nhất với vài chữ  ngắn gọn “Chỉ Có Thể Là Heineken” xuất hiện cuối video clip. Còn quảng cáo tuyệt hảo hơn cả Heineken vì không những chẳng nói một lời mà lại còn chẳng viết một chữ trong khi nội dung cực kỳ xuất sắc lại đến từ công ty CMS Forex trên đài Bloomberg (có cảnh giữa đấu trường Cổ La-Hy với hàng vạn khán giả – nhà đầu tư –  trên khán đài, còn các đấu sĩ gồm một ninja bịt mặt dùng ám khi hình Đồng Yen Nhật, một ngự lâm quân dùng kiếm của Đồng Euro, một chiến sĩ giáp sắt Anh Quốc của Đồng bảng Anh, và một cowboy bắn súng lục của Đồng Mỹ Kim quần thảo võ nghệ tuyệt luân bất phân thắng bại).

Lời khuyên số 10 của nhà tư vấn chuyên nghiệp: do giới hạn trầm kha về tri thức thực hành vốn là hậu quả của các cuộc cải cách giáo dục, người Việt ít có lợi thế về khẩu ngữ hùng biện tu từ trong những nội dung không thuộc lĩnh vực chính trị, do đó mức độ an toàn của quảng cáo liên quan đến sản phẩm hữu hình ở Việt Nam sẽ cao hơn nếu có hạn chế số lượng ngôn từ.

Lời khuyên số 11 của nhà tư vấn chuyên nghiệp: quảng cáo là việc tạo ra một giá trị đúng, một kiệt tác văn hóa đầy tính nghệ thuật, chan hòa mỹ thuật, chứ không là đáp số của công thức âm thanh + hình ảnh + ngôn từ = quảng cáo.

Trước đây rất tiếc đã có nhiều tán tụng tán dương thán phục những slogan tuy đắt tiền (dường như phải trả cho tác giả cả tỷ đồng) nhưng cực kỳ rẻ tiền vì cực đoan, địa phương hóa, hạn hẹp, ao tù, đẳng cấp thấp như “Nâng Niu Bàn Chân Việt” của Bitis hay “Bảo Vệ Lợi Ích Người Việt” của Bảo Việt, cái công thức có thể bấm nút sản xuất ra bao sản phẩm, chẳng hạn có thể là “Nâng Niu Vết Thương Việt” (nạn nhân du khách nước ngoài cứ nằm chờ chết ngoài đường?) hoặc “Bảo Vệ Cứu Hỏa Nhà Người Việt” (cơ sở sản xuất 100% vốn nước ngoài nếu cháy thì hãy tự chữa?).

Lời khuyên số 12 của nhà tư vấn chuyên nghiệp: quảng cáo là quảng bá nhân văn lồng chứa niềm  tự hào dân tộc khiến người nước ngoài cũng phải ngạc nhiên vì sức sáng tạo và thán phục về ngữ nghĩa.

Chẳng hạn như nội dung quảng cáo trước đây cho sản phẩm của Tân Hiệp Phát đã biến chất liệu “cung đình” thành thứ dành cho cung quăng đình đám tức đám đông trụy lạc say xỉn thâu đêm suốt sáng gây phản cảm nơi và phản đối từ khán giả hay độc giả của các phương tiện truyền thông. Trong khi đó, một quảng cáo gần đây của Tân Hiệp Phát lại là một thí dụ tuyệt diệu mà chưa từng tồn tại bất kỳ một quảng cáo nào ở Việt Nam có thể sánh bằng, và không một quảng cáo nào của nước ngoài có thể chế tạo tương tự cho sản phẩm của quốc gia họ:

 ScreenShot891

Sản phẩm của Tân Hiệp Phát tất nhiên tốt. Tấm lòng chủ nhân doanh nghiệp tất nhiên tốt. Chí khí chủ nhân doanh nghiệp tất nhiên cao. Nhưng sức sống của sản phẩm, tấm lòng và chí khí của chủ nhân không bao giờ được biết đến theo tiêu chí cũ xưa của hữu xạ tự nhiên hương. Trong trường hợp này, kỳ công thuộc về đơn vị thực hiện nội dung quảng cáo với mức độ xạ hương rất đạt yêu cầu, khiến hiện chưa một quảng cáo nào trong nước có thể sánh bằng, hay nước ngoài có thể chế tạo tương tự cho sản phẩm nào đó của quốc gia họ.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú: Các bài viết trên Emotino của cùng tác giả và cùng chủ đề Quảng Cáo:

Tiếng Việt:

Luận Về Sự Thăng Thiên Trong Quảng Cáo Giới Thiệu Sản Phẩm: http://www.emotino.com/m.php?p=18305

Nào Phải Đâu Chỉ Là Chuyện “Nóng Trong Người”: Vấn Nạn Văn Hóa Của Quảng Cáo:  http://www.emotino.com/m.php?p=17873

Quảng Cáo X-Men : X-Men Là Napoleon : http://www.emotino.com/m.php?p=18630

Thương Hiệuhttp://www.emotino.com/m.php?p=16948

Thương Hiệu & Nhãn Hiệu – Từ Ấy Đến Nay: http://www.emotino.com/m.php?p=17386

Tiếng Anh:

On Advertisement Impact In Vietnamhttp://www.emotino.com/m.php?p=16884

Vì Sao Là Tannhäuser Beowulf Thor

Hoàng Hữu Phước, MIB

Các bạn đều đã rõ vì sao tôi lấy bút hiệu Lăng Tần. Thật ra đầy đủ phải là Hải Thoại Lăng Tần. Hải Thoại là lấy theo hiệu của Cang Phong, như người một dạ trung quân, một lòng ái quốc, chỉ biết vì dân, không màng danh lợi phù hoa. Lăng Tần là lấy theo tên Ca-lăng-tần-già tức chú chim trong Kinh Lăng Nghiêm luôn ngậm xâu chuỗi hạt bay theo hầu một bên Phật Bà Quan Âm.

Hôm trước trong bài về Biển Nam Trung Hoa tôi có nói về bút hiệu tiếng Anh của tôi, nên cũng nhân tiện giải thích luôn để các bạn tỏ tường như dưới đây.

Vì Sao Là Tannhäuser Beowulf Thor

 (bài viết của Hoàng Hữu Phước trên Emotino ngày 28-9-2011 tại http://www.emotino.com/bai-viet/19308/vi-sao-la-beowulf-thor)

Hoàng Hữu Phước, MIB

Thu Thủy, một sinh viên của tôi đầu những năm 1990, mới từ Mỹ về, nói nhớ hồi xửa hồi xưa có nghe tôi nói trong lớp về bút hiệu Beowulf Thor, nhưng quên hết chi tiết tôi kể, chỉ nhờ gần đây xem các bộ phim Beowulf và Thor bên Mỹ mới sực nhớ đến…Thầy.

Tôi đáp rằng bút hiệu đầy đủ của tôi trên tất cả các văn thơ tôi sáng tác bằng tiếng Anh từ cuối những năm 70 của thế kỷ trước là Tannhäuser Beowulf Thor, và nội dung tôi đã giải thích với học trò như sau:

– Cách tôi chọn tên: phải là của nhân vật cùng nhóm chủ đề (thần thoại), cùng…giới tính (nam), cùng địa dư (châu Âu), cùng tốt đẹp, phải lần lượt có số âm tiết là 1, 2 và 3, phải nêu bật cá tính thực sự của mình và nhất là không thuộc các tên quen thuộc đến độ nhàm chán trong xã hội Âu Mỹ.

– Ý nghĩa tên:  Thor là thần sấm sét, con trai cưng của thượng đế Odin trong thần thoại Bắc Âu, (giống…“thiên lôi” nhưng khác ở chỗ Thor là hoàng thái tử còn “thiên lôi” chỉ ở cấp tương đương…“binh nhì”) nổi tiếng thiện tâm và dũng mãnh, thiện dụng cây búa tạ để bay và để…búa, đồng thời là nhân vật trong bộ truyện tranh nổi tiếng cùng tên của Mỹ những năm 1950; Beowulf tà tổ phụ của dân Anh (giống như Lạc Long Quân của dân Việt nhưng khác ở chỗ cực khổ hơn Lạc Long Quân và có ít …con hơn Lạc Long Quân), nổi tiếng anh hùng trong tiêu diệt rồng dữ và dựng nước trong thiên anh hùng ca cùng tên bằng cổ ngữ Anh, sử dụng thuần thục trường thương; còn Tannhäuser là tên một hiệp sĩ thi sĩ Đức lãng mạn hào hoa và đào hoa, người tình của…Thần Vệ Nữ Venus, sử dụng bảo kiếm chém sắt như chém bùn, trong thần thoại Đức được soạn thành nhiều vở kịch và múa ba-lê, đặc biệt trong tác phẩm opera cùng tên của Richard Wagner (giống truyện Từ Thức nhưng có hậu hơn Từ Thức vì khi Tannhäuser trở lại chốn động đào, được Venus tha thứ cho hưởng nhục dục cùng nàng đến…Ngày Tận Thế, trong khi Từ Thức quay lại tìm không thấy non tiên phải thành ông lão đói nghèo quần áo rách bươm đội nón lá lang thang biệt tích).

 ScreenShot889

Nếu điện ảnh Mỹ gần đây đã làm phim Beowulf và phim Thor, ắt rồi sẽ có phim … Tannhäuser, không phải vì họ nghe danh tiếng… công dân Việt Nam Tannhäuser Beowulf Thor Hoàng Hữu Phước, mà đơn giản vì họ phải lục lọc kiếm tìm những kiệt tác văn học thần thoại dân gian để làm phim nhằm giành giật khách hàng trước sự lấn lướt của trường phái “thần thoại hiện đại” mà đại diện là Harry Potter.

Ngày xưa ấy tôi đã khuyên sinh viên nên luyện tiếng Anh bằng cách đọc những truyện Cổ La Hy, vừa biết nhiều từ, nhiều tích, hứng thú đọc từ đầu đến cuối hơn là đọc tiểu thuyết xã hội, không phải để vận dụng điển tích khi viết luận văn, mà chỉ đơn giản là sau này nếu Hollywood có làm phim (chắc chắn sẽ làm thôi, vì tôi là “tay mơ” mà còn có trong đầu khối truyện để sẵn sàng làm…nhà sản xuất phim đầu tiên của Việt Nam nữa là đại gia Hollywood!), ta thưởng thức thoải mái mà không phải tra tìm xem Loki là ai (em “trời đánh” của Thor “thiên lôi”), Asgard là gì, và những tên gọi khác nhau của từng dân tộc dành cho nhân vật … Thượng Đế (trừ Việt Nam vì người Việt không đặt tên cho Thượng Đế nên không rõ Ông họ gì). Hóa ra qua thế kỷ mới này Hollywood làm phim thật, nhờ vậy, học trò mới sực nhớ đến Thầy một cách muộn màng, vừa gởi về cho Thầy mấy hộp…chocolate made-in-USA và…sợi nha khoa để xỉa răng (khi răng Thầy đã bị kẹo làm hỏng bét mấy chục năm nay phải xài răng giả), vừa hứng thú bắt đầu tìm truyện Tannhäuser đọc trước, mà chẳng ai quan tâm hỏi Thầy xem bao giờ mới có số xuất bản đầu tiên của Tuyển Tập Thơ Văn The Thawing Whiteness – Giá Băng Tàn – của Tannhäuser Beowulf Thor.

T.B.Thor Hoàng Hữu Phước

“Biển Đông” Hay “Biển Nam Trung Hoa”

Hoàng Hữu Phước, MIB

Hai bài viết sau đây liên quan đến cách gọi Biển Đông. Xin đăng lại để các bạn đọc tham khảo.

Nhân đọc bài Biển Đông Hay Biển Nam Trung Hoa của Ông La Quang Trí trên Emotino

(Bài post ngày 17-8-2012 tại http://www.emotino.com/bai-viet/19670/nhan-doc-bai-bien-dong-hay-nam-trung-hoa-cua-ong-la-quang-tri-tren-emotino)

Bài viết Biển Đông Hay Biển Nam Trung Hoa đầy bức xúc của Ông La Quang Trí đăng ngày 21-7 vừa qua trên Emotino khiến tôi rất quan tâm và có nhiều điều muốn viết.

Thủa nhỏ, tôi thấy các bản đồ của Việt Nam Cộng Hòa trong các chương trình học của tôi từ tiểu học đến trung học ở đất Sài Gòn đều ghi là Biển Nam Hải, xuất phát từ cái tên South China Sea trên Atlas thế giới. Thật ra thì đã là tên thì vô nghĩa, tức là vượt qua tất cả các diễn giải mà tự điển có thể chú thích cho mỗi một từ, như tôi đã nói đến trong một bài viết trước đây khi liên hệ đến quốc gia Ivory Coast tức Cote d’Ivoire mà Việt Nam đã hoàn toàn sai khi dịch ra Bờ Biển Ngà, chẳng khác nào gọi nhà tỷ phú Mỹ Knickerbocker là Ngài Quần Đùi hay Ông Tà Lỏn vậy. Thế nên mặc cho các nhà trí thức của đám thực dân ngày xưa có đặt tên biển nọ là Indian Ocean cho vùng biển bao la từ Ấn Độ đến bờ biển Tây Úc và nếu có gọi là Ấn Độ Dương thì cũng không có việc Thái Lan, Myanmar, Pakistan, Indonesia, Úc, v.v, cùng mấy chục nước bờ phía Đông của lục địa Châu Phi sẽ bị Ấn Độ tuyên bố đường lưỡi khủng long chẳng hạn để chiếm đóng. Bọn chúng cũng đặt tên South China Sea cho vùng biển ta gọi là Biển Đông thì cũng chẳng sao, và ngay cả Philippines nếu sau này có thích gọi nó là Biển Tây vì nó ở phía Tây nước ấy cũng chẳng sao, vì South China Sea đã là tên gọi duy nhất từ xưa của giới xuất bản bản đồ.

Việt Nam Cộng Hòa cũng có khi gọi “Biển Nam Hải” là “Biển Đông Hải”, song ta hiện không thể dùng từ Hán Việt để gọi là Đông Hải vì nghĩa tiếng Anh của nó (East China Sea) đã được giới bản đồ dùng gọi vùng biển khác của Trung Quốc, phía dưới Biển Hoàng Hải (Yellow Sea) phía bờ Tây Hàn Quốc-Triều Tiên và thậm chí Biển Nhật Bản phía bờ Đông Hàn Quốc-Triều Tiên cũng có tên là East Sea tức Đông Hải nhưng không có chữ China. Vì vậy, ta cứ gọi là Biển Đông theo ý ta, và có thể bảo đó là cách gọi bằng tiếng Việt của cụm từ South China Sea, chứ đừng “tự ái dân tộc” rồi tự dịch sang tiếng Anh là East Sea vì sẽ “đụng hàng”. Không có bất kỳ một quy luật nào được con người đề ra để ấn định cách diễn nghĩa một tên riêng cả, thế nên chữ China có xuất hiện hay không cũng không vì thế mà phải dịch thành Trung Quốc, và South cũng không có nghĩa là phía Nam. South China Sea là South China Sea, hoặc South China Sea là Biển Đông. Phải chăng mấy đại gia Châu Âu thù ghét nước Nga của Sa Hoàng nên gọi thủ đô nước ấy tiếng Anh là Moscow và tiếng Pháp là Moscou trong khi danh chính ngôn thuận lẽ ra phải là Moskva cho đúng với phát âm của người Nga; song không vì vậy mà người Nga nổi nóng bảo sao lại gắn chữ cow là con bò cái vào tên thủ đô của họ, hoặc tại sao dân Pháp lại gọi là Mót Cu. Tất cả vì họ hiểu rằng đã là tên riêng thì ý nghĩa đen của từng thành tố không còn nữa.

Tương tự, các học giả thời thực dân đã gọi khu vực nước ta và các lân quốc là Indochina tức Bán Đảo Ấn-Trung, mà ta khéo léo gọi trong tiếng Việt là Đông Dương. Ngày nay ta không dùng từ Đông Dương, tức là vứt bỏ từ Indochina vì Indochina bao gồm 5 “nước”: Bắc Kỳ (Tonkin), Trung Kỳ (Annam), Nam Kỳ (Cochinchina), Campuchia, và Lào, tức vết hằn của một thời Việt Nam bị “chia để trị” cực kỳ thâm độc của thực dân Pháp. Điều này cho thấy Pháp khi gọi Đông Dương là Indochina còn Nam Kỳ là Cochinchina họ cũng đâu có màng đến việc từ China là Trung Quốc, mà chỉ đơn giản lấy Trung Quốc là một điểm mang tính mốc để định phương hướng cho các vùng khác mà thôi. Ta cũng nên nhường cho bọn Tàu nỗi sợ hãi với chứ, vì biết đâu rất nhiều người trong bọn chúng đang khóc thét lên rằng Việt Nam sẽ ngắm nghía nhòm ngó đất Tàu vì China là từ ngữ trước đây đã từng có trong tên gọi của “nước” Nam ta mà.

Nhưng kiểu gọi bãi biển ở Đà Nẳng là China Beach thì lại là vấn đề đáng bị lên án, không vì China có nghĩa là Trung Quốc mà vì một lý do khác. Thời chiến tranh, quân Mỹ và Úc gọi Bãi biển Mỹ Khê ở Đà Nẳng bằng một “nick name” là China Beach và cái tên này thành tựa đề một bộ phim truyền hình nhiều tập của đài ABC TV Hoa Kỳ phát sóng từ 1988 đến 1991. Nếu hiểu nickname chỉ là thứ tên đặt cho vui, hài hước, giễu cợt, hoặc để gọi với ác ý, thì người ta đã không khinh suất đến độ dùng China Beach để gọi bãi biển Đà Nẳng nghe rất đậm chất thất phu thất học thất nhân tâm xấu xa xấu xí xấu hoắc tầm bậy tầm bạ tầm phào đến như thế. Tôi chỉ đặt bút hiệu cho mình sao cho thật quý phái (Tannhauser Beowulf Thor), thật văn vẻ (Hải Thoại Lăng Tần), chứ ngay từ nhỏ đã thù ghét cái gọi là nickname cớt nhã của bọn nhóc Âu Mỹ, và tôi chỉ học tất tần tật các cái hay của Âu Mỹ trong văn chương, học thuật, tư cách và phong cách, còn với mấy trò nickname và sinh hoạt vớ vẩn (như halloween và “cá tháng tư”, v.v.) thì ném ban cho chúng cái nhếch mép cười khinh bỉ khinh miệt khinh khi. Ngay cả Ba tôi cũng đặt tên gọi ở nhà cho tôi là Hoàng Trọng rồi giải thích rằng Ông kỳ vọng tôi sẽ là người được trọng vọng, kính trọng, đồng thời đó cũng là một phần của tên Ông (Hoàng Trọng Cương). Và Hoàng Trọng tất nhiên không thể là một nickname mà chỉ là một “other name”. Tôi cũng dùng tên một vĩ nhân nước ngoài để làm tên gọi ở nhà cho con tôi; tất nhiên, đó không phải là một nickname.

Du lịch lữ hành là ngành cao cấp của văn hóa; do đó, nhất thiết phải do những con người trí hóa cao phục vụ. Tháng trước công tác tại một nước nọ, tôi thấy có hướng dẫn viên bô bô to họng nói tiếng Việt với đoàn du khách Việt về việc vùng đất ấy của người ta mà tổ tiên Việt chiếm đóng, và tôi chỉ muốn vung chiếc búa sấm sét của thần Thor kiêu dũng hay trường thương của anh hùng Beowulf dũng mãnh hoặc đóa hồng của hiệp sĩ Tannhauser tình tứ sẽ giáng vào đôi môi mọng đỏ của người nữ hướng dẫn viên du lịch mất dạy mất nết mất trí đó. Vì vậy, sự tức giận của Ông La Quang Trí rất chính đáng chính danh chính đạo, vì cái ngành du lịch lữ hành ấy đã dám giỡn mặt với Ông cùng những người đoan chính như Ông khi điềm nhiên gọi bãi biển Đà Nẵng là China Beach. China trong nickname không phải là Trung Quốc nên bọn Tàu nếu nói đó là bãi biển của chúng cũng không sao vì chúng điên dại điên rồ điên loạn. Nhưng người Việt “trí hóa” của ngành du lịch lữ hành Việt Nam mà lại dùng China Beach thì đúng là đại ngu si đại ngốc nghếch vậy. E rằng các công ty du lịch lữ hành phải hoặc xé bỏ hết brochure cùng poster và in cái mới, hoặc cứ “vũ như cẩn” nhưng chịu khó bỏ tiền mua nhiều chén chai lọ bình sứ chất đầy bãi biển Đà Nẳng để chữa thẹn rằng “ấy là bãi biển sành sứ mờ, vì china có nghĩa là đồ sứ đấy ông Phước ạ, ông hãy về học lại tiếng Anh đi nhé!”.

Bài Viết Thêm

(Post ngày 22-8-2012 tại http://www.emotino.com/bai-viet/19671/viet-them)

Cũng nhân đọc lại bài “Nhân đọc bài Biển Đông hay Biển Nam Trung Hoa của Ông La Quang Trí” tôi thấy cần chú thích thêm một nhận xét sau.

Trong bài trên, tôi ghi rằng ta không thể gọi Biển Đông của ta là Đông Hải trong tiếng Việt hay East Sea trong tiếng Anh vì Đông Hải là tên gọi của biển East China Sea còn East Sea là tên của Biển Nhật Bản mà các tên tiếng Anh này do giới địa lý Âu Tây đã áp đặt từ lâu cho toàn thế giới sử dụng. Điều tôi muốn nói ở đây là giới học thuật Việt Nam đã hoàn toàn sai khi gọi East China Sea là Biển Hoa Đông theo kiểu dịch thuật mà các bạn có thể thấy đang được dùng nhan nhản trên báo chí. Tôi bảo sai vì nếu thế phải gọi South China Sea là … Biển Hoa Nam, sao lại là Biển Đông? Cả East China Sea và South China Sea đều do bọn thực dân Âu Tây đặt ra cho toàn nhân loại sử dụng cho đến ngày tận thế, do đó đã “dịch thuật” thì phải dịch cả hai, không dịch chỉ riêng có East China Sea rồi né South China Sea. Như tôi đã nói: đã là tên riêng thì không được dịch. Đó là nguyên tắc cơ bản của dịch thuật. Chỉ được hoặc để nguyên hoặc đặt tên mới theo ngôn ngữ của mình (thí dụ: Russia = Nga, USA = Hoa Kỳ = Mỹ, Spain = Tây Ban Nha,   Afghanistan = Afghanistan, Pakistan = Pakistan). Vì vậy, ta có quyền gọi và nhất thiết phải gọi như sau:

1- South China Sea = Biển Đông (hoặc cứ gọi là Biển Việt Nam)

2- East China Sea = Biển Đông Hải

3- East Sea = Biển Nhật Bản

Hỡi các nhà học thuật Việt Nam, đừng trổ tài dịch Quốc gia Cote d’Ivoire hay Ivory Coast thành Nước Bờ Biển Ngà; đừng trổ tài dịch East China Sea thành Biển Hoa Đông, để rồi mắc nghẹn đối với South China Sea. Xin hãy nhớ: đã là học thuật hàn lâm thì phải xử sự thật học thuật hàn lâm. Và theo học thuật hàn lâm, China là vô nghĩa trong tất cả tên gọi tiếng Anh mang tính lai ghép của địa dư.

Tất cả các nhu cầu sử dụng từ ngữ học thuật hàn lâm tế nhị có liên quan đến an nguy của tổ quốc và dân tộc Việt Nam, xin vui lòng kiểm tra lại bằng cách gởi thư đến tôi để được nhận những lời khuyên miễn phí.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, nguyên giảng viên Anh văn các môn Lexicology, Composition, British & American Literature, British Civilization, Translation & Interpretation, Grammar, Speaking & Debating, và Business Contracts các trường Cao Đẳng Sư Phạm Tp HCM, Đại Học Ngoại Ngữ Hà Nội, Trung Tâm Điều Phối Đại Học Michigan, Trung Tâm Nghiên Cứu & Dịch Thuật Thành phố Hồ Chí Minh, các Trường Ngoại Ngữ của Sở Giáo Dục Thành phố Hồ Chí Minh, v.v.

Tòa Nhà Quốc Hội New Zealand

Hoàng Hữu Phước, MIB

 NZ (91)

Khi đến thủ đô Wellington của New Zealand, tôi có vào tham quan tòa nhà Quốc Hội New Zealand. Đó là một kiến trúc (mà dân chúng gọi là Tổ Ong) có quy mô vừa phải, không hoành tráng bằng tòa nhà Quốc Hội Hoa Kỳ trên đồi Capitol, và thậm chí không rực rở rộng lớn bằng tòa nhà Quốc Hội Việt Nam (mà ban xây dựng giải thích là cái Bánh Chưng).

 ScreenShot879

Thật ra tòa nhà Quốc Hội New Zealand gồm liên hợp ba khối kiến trúc (có kiến tạo ăn thông với nhau) gồm tòa nhà “Tổ Ong” hiện đại cao 72 mét, với 14 tầng gồm cả 2 tầng hầm là nơi làm việc của Thủ Tướng Chính phủ, văn phòng các Bộ Trưởng, và cũng là nơi họp Nội Các (tức Chính Phủ). “Tổ Ong” là Executive Wing dành cho giới cầm quyền, nằm bên cánh trái của Tòa Nhà Quốc Hội (House of Representatives). Tòa nhà Quốc Hội xây năm 1918 sau khi tòa nhà cổ năm 1865 bị trận hỏa hoạn 1907 tàn phá, được phục chế đến từng chi tiết một cùng nguyên vật liệu của cẩm thạch, gỗ, gạch, họa tiết, hoa văn, cấu trúc và kiến trúc.

ScreenShot880ScreenShot881

Nhà Quốc Hội tất nhiên là nơi họp Quốc Hội với phòng họp toàn thể (rất nhỏ, theo kiểu Vương Quốc Anh) và phòng làm việc nhỏ cho mỗi nghị sĩ cùng các trợ lý của họ. Tuy nhỏ và hành lang lối đi cũng hẹp, lịch sủ vĩ đại của New Zealand được thể hiện đầy ắp, đầy tự hào, đầy giá trị không những của cổ vật lịch sử mà còn của tính uy nghi qua hình ảnh tất cả các “chủ tịch quốc hội” và các nghị sĩ suốt mấy trăm năm lích sử cũng như các biến động biến cố quốc gia.

Cánh bên phải của Nhà Quốc Hội là Thư Viện Quốc Hội, biểu tượng cho lịch sử quyền lực của Quốc Hội trong các công việc làm luật và giải quyết các vấn đề trọng đại của quốc gia và quốc dân.

 ScreenShot882ScreenShot879 b

Việt Nam thay vì có một tòa nhà Quốc Hội mới tinh bên cạnh tòa nhà Quốc hội Ba Đình lịch sử, đã đập bỏ để xây một cái “Bánh Chưng” khổng lồ, nên sự tham quan của người dân và du khách – nếu có – sẽ chỉ qua hình ảnh ố vàng chứ không được đi trên những hành lang cũ kỹ, ngắm nhìn những chiếc ghế cũ kỹ, những chiếc micro cũ kỹ, những phòng họp chật chội cũ kỹ, v.v., mà những thứ cũ kỹ này sẽ trở thành bảo vật quốc gia của thời lập quốc.

Những du khách Anh Quốc, Úc, Đức, v.v. tập trung lắng nghe lời thuyết minh của nhân viên hướng dẫn của Quốc hội New Zealand, trầm trồ trước các bày trí cổ điển và hiện vật cổ điển, được thấy tận mắt phòng họp Quốc Hội đã và đang được sử dụng y như vậy nhiều trăm nay như để thấy sự thật rất sinh động đang diễn ra như đã luôn diễn ra suốt chiều dài lịch sử lập quốc của đất nước này.

Đi một ngày đàng, học một sàng khôn. Cái sàng của tôi có thể hơi bé, nên chỉ có thể tư vấn giúp Quốc Hội Việt Nam cách huấn luyện thuyết minh viên tiếng Anh sao cho hiệu quả hơn thuyết minh viên của Quốc Hội New Zealand mà thôi.

Còn những điều trọng đại cỡ cái “Tổ Ong” hay chiếc “Bánh Chưng” thì tôi đã từng ngữa mặt lên trời cất tiếng than trong bài “Nền Cũ Lâu Đài Bóng Tịch Dương”[1] rồi.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Quốc-hội Việt-Nam Khóa XIII

Tham khảo:

[1] Hoàng Hữu Phước. Nền Cũ Lâu Đài Bóng Tịch Dương – Luận Về Bảo Tồn, Bảo Tàng. Đăng lần đầu trên Emotino ngày 11-5-2010. Đăng lại ngày 02-3-2014 tại https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/03/02/nen-cu-lau-dai-bong-tich-duong-luan-ve-bao-ton-bao-tang/

Câu Truyện Năm 2515 & Vớ Vẩn

Hoàng Hữu Phước, MIB

 HHP_Post

Bức ảnh dưới đây xuất hiện trên trang 130 của tạp chí lừng danh hoàn vũ National Geographic, số ra tháng 11 năm 1996, chụp hình Tù Trưởng Đảo Marquesas (ở Thái Bình Dương) với các cô gái trần truồng. Điều cần ghi chú ở đây là vị tù trưởng của bộ tộc được cho là ăn thịt người này cũng trần truồng với hai thứ trang phục duy nhất là chiếc nón và chiếc áo khoác được bện từ tóc của những quân thù đã bị bắt giết và ăn thịt.

 IMAG2723-1-1

Vì một nguyên do không được xác định, bức ảnh trên đã không được ông chủ bút Gilbert H. Grosvenor chọn đăng cho ấn phẩm tháng 10 năm 1919 mang tựa đề rất dài “Một Giống Dân Đang Biến Mất Vùng Nam Hải: Số Phận Nghiệt Ngã Của Dân Ăn Thịt Người Vùng Marquesas Nổi Tiếng Với Lòng Can Đảm Trong Chiến Trận Và Vẻ Đẹp Thể Hình.” Tôi cho rằng đã có những lý do cho sự loại bỏ bức ảnh trên khỏi bài viết trên ấn phẩm tháng năm 1919 và chỉ được đăng trên ấn phẩm tháng 11 năm 1996 nghĩa là sau gần một thế kỷ, nhưng đăng là để chú thích cho bài viết về đức ngài Joseph Banks khả kính, một nhà thực vật học Anh Quốc thế kỷ XVIII đã đi khắp năm châu bốn bể sưu tầm các kỳ hoa dị thảo và côn trùng kể cả tại các đảo quốc hoang sơ , nhưng đã chưa từng đến Marquesas do bất đồng ý kiến với thuyền trưởng James Cook vĩ đại và không chịu đi cùng chuyến hải trình thám hiểm của ông này.

 Post 2

Lý do thứ nhất là dù bức ảnh chụp rất đầy “sức thuyết phục” do đã là lõa lồ thì cả nam và nữ phải cùng lỏa thể để chứng minh “dân tộc tính” đồng bộ, “không hề dung tục” (vì ngồi nghiêm chỉnh đàng hoàng), và “không do dàn dựng” (dù bổng nhiên tự nhiên nữ nhân nào cũng tự động chủ động khép đùi kín đáo cho phù hợp với tôn chỉ văn minh của ấn phẩm Âu Tây), hay gì gì đi nữa, vẫn lồ lộ một vấn nạn rằng lẽ nào bộ tộc ăn thịt người lại cho một – hay nhiều hơn nột – gã da trắng múp míp đến chụp hình bằng chiếc máy to đùng khi chụp có tiếng nổ và khói tóe ra mù mịt, và lẽ nào tù trưởng Marquesas hiểu được tiếng Pháp nên biết đó là máy chụp hình nên đem bày “hoàng bào quốc phục” ra ngồi làm dáng với mỹ nữ cung tần thay vì nếm thử thịt dân da trắng nó ngon thơm đến dường nào?  Vậy là chỉ cần có nghi vấn mang tính dàn dựng là một bức ảnh đã bị loại khỏi tạp chí hàng đầu thế giới – dù đó là vào năm 1919 của đầu Thế kỷ XX!

Lý do tiếp theo là một khi đã đặt tựa đề như thế thì phải chăng người da trắng phát hiện nữ thổ dân Marquesas có vẽ đẹp “thể hình” nên đã tràn đến tàn sát nam nhân, bắt hết nữ nhân về làm nô lệ tình dục nên dẫn đến sự tuyệt diệt nòi giống Marquesas?

Và lý do cuối cùng là khi có bài viết về đức ngài (Sir) Joseph Banks có liên quan đến cụm đảo Marquesas thì việc đăng lần đầu bức ảnh lõa thể là nhằm ba mục đích (a) Marquesas có thật và lẽ ra đã có thể làm đức ngài hài lòng làm giàu thêm cho bộ sưu tập của mình do đấy như là thiên đường hạ giới với bao dị thảo kỳ hoa, (b) Marquesas là một địa danh có thật do có nằm trên chuyến hải trình của thuyền trưởng James Cook và trong tài liệu của đức ngài Joseph Banks, và (c) tự tôn vinh tạp chí National Geographic như tạp chí có văn hóa văn minh cao đến độ ngay cả bức ảnh về bộ tộc bị cho là “mọi ăn thịt người” – chứ không phải người Anh Quốc – với những phụ nữ trần truồng – không phải phụ nữ Anh Quốc – lẽ ra sẽ cực kỳ hấp dẫn giúp tạp chí bán chạy hơn tôm tươi vẫn bị những nhà khoa học của tạp chí ấy thẳng tay loại bỏ.

Chi tiết trên của National Geography cộng với câu truyện phiếm năm 2515 xảy ra sau 500 năm nửa qua lời thoại sau sẽ dẫn đến bài…Vớ Vẩn bên dưới:

A: Chào anh, khỏe chứ?

B: Khỏe cái con khỉ. Năm 2515 này nhiệt độ sẽ nhích lên 10C nữa đấy! Thành 470C rồi còn gì! Đang muốn mua vé số để trúng độc đắc là xin di cư lên Hỏa Tinh ngay.

A: Bởi vậy nên thấy tổ tiên mình ăn mặc quần áo mà thấy tội! Bây giờ thế gian này ai cũng ở truồng cả!

B: Lại nói bá láp! Tổ tiên tớ đã ở truồng từ nửa thiên niên kỷ trước, không tin về nhà tớ xem hình bà cố tổ tứ đại nhà tớ chụp năm 2015 ở truồng đang trên bàn thờ tổ tiên giòng họ nhà tớ. Bà ở truồng 100% mờ! Còn album thì có cả hình bà ở truồng ôm gốc cây với ghi chú là do yêu thiên nhiên và muốn bảo vệ động vật hoang dã nữa cơ đấy!

*****

Vớ Vẩn

(bài đã đăng lúc 23g26 ngày 26-02-2010 tại http://www.emotino.com/bai-viet/18449/vo-van)

Hoàng Hữu Phước, MIB

Trong số báo ngày 27-01-2010 báo Sài Gòn Tiếp Thị, bài viết L‎ý Lịch Bằng Ảnh Của Một Thuộc Địa của nhà báo Kiều Trinh nói về buổi triển lãm do tạp chí Xưa và Nay phối hợp với Thư Viện Hà Nội tổ chức từ ngày 25-31/01/2010 tại 47 Bà Triệu, Hà Nội, nơi có những bộ ảnh hết sức chân thực về cuộc sống bấy giờ của người Hà Nội, đặc biệt về chủ đề áo yếm phụ nữ thời Pháp thuộc. Thật khủng khiếp khi cái tư cách nô lệ và nô dịch kiểu nông nô đã được thể hiện trần trụi và trơ tráo qua những lời phán của các bậc thức giả như Tiến sĩ dân tộc học Đào Thế Đức và Hội viên Hội Lịch Sử Lê Cường. Nhìn những bức hình in trên các bưu thiếp gởi toàn thế giới này bởi những tên thợ chụp hình đểu cáng Pháp rẻ tiền, tôi thấy rõ nét nhất không phải là những bầu vú căng tròn mà là những gương mặt đĩ thỏa của những chủ nhân các bầu vú đó và cách dàn dựng thô thiển của tay thợ chụp hình khi dùng tay kéo trệch yếm của các ả giang hồ xuống để lộ bầu vú trong khi không có một nét nào cho thấy vải yếm bị dãn nở đến độ phải buông lơi xệ xuống như thế (có độ căng của yếm từ cổ xuống ngực).

 Post (2)Post (1)Post (3)

Thậm chí các bậc thức giả này còn lôi việc có những cảnh yêu đương trên những tháp đồng Đào Thịnh và bia chùa Tứ Liên để chứng minh các ảnh trên “không hề dung tục”. Việc kinh khủng hơn cả là kiểu ăn nói như thể chưa bao giờ được cắp sách đến trường khi cho rằng chuyện yêu đương – tức làm tình – “tồn tại trong sinh hoạt hàng ngày” và “các cụ đồ nho cũng chỉ nho lúc đông người thôi” nên các bà mặc yếm lộ vú như trong hình là chân thực, “không dàn dựng, và có tinh thần dân tộc học rất rõ nét”. Là người có hơn 10 năm “làm ăn” trực tiếp với Ấn Độ, đặc biệt nghiền ngẫm nghiên cứu bộ thánh thư cổ đại Kamasutra tình dục toàn thư của Ấn Độ (qua bản dịch Tiếng Anh năm 1883 của Huân Tước Richard Francis Burton) từ năm lớp 12 trung học ở Sàigòn, và hay đi đền thờ Ấn giáo tại Ấn Độ và Việt Nam, tôi khẳng định chưa hề thấy tấm ảnh chụp phụ nữ Ấn nào trong thời Anh Thuộc mặc áo hở vú cả, dù trang phục dân tộc của họ hở cả bụng và khoe rốn. Phải chăng phụ nữ Việt Nam thời Pháp Thuộc ở một đất nước không có đến một quyển dâm thư hay tình dục toàn thư vĩ đại như Kamasutra, có áo yếm dân tộc hở lưng lại để hở luôn một bầu vú đầy đĩ thỏa, luộm thuộm, dơ bẩn thế kia? Và chuyện ái ân là chuyện có từ thời con người xuất hiện trên trái đất cũng không có nghĩa là thế giới “chân thực”, “không dàn dựng” và “có tinh thần dân tộc rõ nét” nếu phụ nữ nước họ để vú trần.

Dấu hiệu cho thấy độ cao của văn hóa và văn minh của thế kỷ XIX trở về trước là ở mức độ trang phục rườm rà của phụ nữ không những ở giới qu‎ý tộc thượng lưu mà còn ở các đẳng cấp thấp kém vốn luôn có phản ứng tự nhiên là mô phỏng theo lối ăn mặc của giới mà họ thòm thèm. Con cháu của Triệu Trinh Nương, người đã đỏ mặt bỏ chạy đến mất cả nước khi thấy giặc Tàu mọi rợ trần truồng, tức sống trong gia giáo truyền thống đi vào từng cá thể gia đình giàu và nghèo, đã ngửa tay nhận tiền của một tên chụp hình khả ố để kéo trệch yếm lộ một bên vú, lại được các nhà “dân tộc học” Việt Nam cho là ảnh tư liệu chân thực phản ảnh một nếp sống rất thực của Hà Nội xưa sao? Những tấm ảnh như vậy chỉ để chứng minh bọn thực dân Pháp đang cố dàn dựng để Việt Nam thuộc địa giống y như những đảo quốc Á Phi tức thuộc các tộc người mọi mà Pháp có nghĩa vụ thiêng liêng phải đến để giáo hóa, dạy cho phụ nữ các nước mọi ấy biết thế nào là tinh tế, là ăn mặc sang trọng qu‎ý phái, để sau này không phải mặc yếm lộ vú man di thế kia, mà sẽ mặc áo dài Le Mur với nịt ngực (xú-chiêng /soutiens-gorge) made in France, nghĩa là không có sự khai hóa của thực dân Pháp, phụ nữ Việt Nam chưa biết xấu hổ che vú lại và chưa thể vác mặt lên trời khoe khoang cái áo dài “truyền thống” mà thực chất do thực dân Pháp thiết kế giúp che vú phụ nữ Việt ta chăng?

Còn kiểu nói xúc xiểm “các cụ nho ta cũng chỉ nho lúc đông người thôi” là cách nói của phường thất học, vì theo phương pháp điền thế substitution, các từ khác có thể được thay vào “cụ nho”  như vua, bộ trưởng, thầy giáo, anh hùng dân tộc, giáo sĩ, giáo sư, công an, v.v. để cho ra vô vàn câu khác cùng cấu trúc để thành chẳng hạn: các anh hùng dân tôc ta cũng chỉ anh hùng lúc đông người thôi, chứ riêng tư thì cũng thế cả! Và dù cho các bậc thức giả về “dân tộc học” có đúng đi chăng nửa, họ cũng sai trong lập luận, vì

a) mặc yếm lộ một bầu vú chưa bao giờ là “tinh thần dân tộc rõ nét” (Hai Bà Trưng và Bà Triệu không mặc yếm lộ một hay cả hai bầu vú) mà chỉ là bức ảnh rõ nét về bầu vú của những ả được thuê từ Phố Khâm Thiên hoặc từ những phụ nữ cùng đinh sẵn sàng cho chụp hình theo dàn dựng để nhận vài trinh bạc cắc của thực dân đàng điếm;

b) bộ ảnh triển lãm “lộ vú” ở trên không thể nào cho ra sự võ đoán rằng nó “chứng tỏ nghề người mẫu ảnh ở Việt Nam đã xuất hiện từ rất sớm ở Việt Nam, ngay khi người Pháp tiếp nhận Hà Nội” như khẳng định của Tiến Sĩ Dân Tộc Học Đào Thế Đức (– mà đã là người mẫu ảnh thì phải tạo dáng theo yêu cầu thì sao có thể là “không dàn dựng” và “không hề dung tục?); và

c) đã là nhà nghiên cứu có học vị cao trọng về dân tộc học, nhất thiết phải nói về những kinh nghiệm thực tế, những hiểu biết thực tế có kiểm chứng khi nói về dân tộc tính, trưng ra được bằng chứng hình ảnh của những bà cụ Việt Nam để lộ vú trên bàn thò gia tiên của những ai.

Tôi là người Sàigòn. Tôi không nghiên cứu về dân tộc học. Tôi không quan tâm đến ảnh dung tục của phụ nữ Việt Nam. Tôi không cố lấy học vị của những chuyên ngành dân tộc học hay thời trang học hay nhục dục học. Nhưng tôi có hàng xóm là bốn gia đình người Bắc Di Cư từ những năm cuối thập kỷ 1950. Những lúc thấy các bà mẹ và các cô con gái ngồi chơi trước cửa , ai cũng mặc yếm trắng để lộ bờ vai no tròn trắng trẻo và tấm lưng nõn nà, tôi rất ngượng và chạy về nhà nói với Má tôi rằng “Má ơi, mấy người Bắc đó ăn mặc gì kỳ quá, hở cả lưng!” . Thú thật là từ đó tôi, cậu bé mới 6 tuổi, thường xuyên núp sau màn cửa sổ để nhìn ngắm các bờ vai và những tấm lưng trần ấy, với sự mê say, thèm thuồng. Nhưng nhờ vậy, tôi có thể khẳng định: chẳng có một bầu sữa nào được “lộ thiên” cả, vì các dây cột sau cổ và sau lưng của các chiếc yếm Bắc Kỳ ấy luôn làm bật vẽ đẹp phía trước do ôm chặt, căng, và…tuyệt diệu. Cảnh đẹp ấy không còn lúc tôi 18 tuổi, vì sự nghiêm khắc của … “bài trừ văn hóa đồi trụy” ngày đầu giải phóng rất có thể khiến những phụ nữ kiều diễm đáng yêu của các các gia đình ấy lập tức mặc áo bà ba của phụ nữ giải phóng miền Nam.

Không được lăng mạ phụ nữ Việt Nam chỉ vì “được xem đã mắt” những tấm hình sai lệch ấy. Đừng để bất kỳ kẻ cơ hội, có dã tâm, thuộc giới làng chơi đàng điếm thực dân Pháp trở thành “đồng nghiệp” của các tiến sĩ dân tộc học vì có công ghi lại những hình ảnh chân thật mang đậm tính dân tộc không phải của Việt Nam.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

******

Thế đấy, cuộc triển lãm do tạp chí Xưa và Nay (hình như chủ bút là một vị mang họ Dương?) phối hợp với Thư Viện Hà Nội tổ chức từ ngày 25-31/01/2010 tại 47 Bà Triệu, Hà Nội, nơi có những bộ ảnh hết sức chân thực về cuộc sống bấy giờ của người Hà Nội, đặc biệt về chủ đề áo yếm phụ nữ thời Pháp thuộc rất có thể sẽ dẫn đến những hệ lụy sau:

1- Sẽ đến lúc sa đà vào nội dung triển lãm về chủ đề quần lót phụ nữ thời Pháp thuộc  và do chủ đề áo yếm cho thấy áo yếm để lòi vú thì chủ đề quần lót ắt không hề thua kém cho lộ luôn hàng;

2- Sẽ khiến toàn nhân loại hiểu rằng đàn ông Việt Nam mấy ngàn năm nay (cho đến thời Pháp thuộc) không biết dạy vợ dạy con gái nên phụ nữ mới mặc yếm để lòi vú cho đàn ông ngắm nhìn sờ bóp;

3- Sẽ khiến toàn nhân loại hiểu rằng đàn ông Việt Nam mấy ngàn năm nay (cho đến thời Pháp thuộc) cũng “đồng bộ” với phụ nữ y như bức hình của tù trưởng tộc Marquesas, nghĩa là phụ nữ dân tộc tính Việt Nam để lòi vú ắt đàn ông dân tộc tính Việt Nam để lòi cái tự hào của nam nhân;

4- Sẽ khiến National Geographic khi thấy các nhà sử học và nhà thư viện học Hà Nội tổ chức triển lãm như thế và khẳng định tổ tiên Việt đúng là như thế, sẽ tự tin rằng thực sự dân tộc Việt Nam ăn mặc như mọi và chỉ có ơn cao đức trọng của thực dân Pháp thì phụ nữ mới có áo để mặc và đàn ông mới có quần để vận, nên sẽ cho in lại các hình chụp của bọn đàng điếm thực dân Pháp lên tạp chí lừng danh của họ để toàn nhân loại biết thêm;

5- Sẽ khiến hậu duệ Việt Nam nhận ra rằng sự chân thực về cuộc sống của người Hà Nội đã dựa theo sự lộ vú của phường đỉ điếm mạt hạng; và

6- Sẽ có ngày có triển lãm những sự chân thực về cuộc sống của người Sài Gòn vì chính tôi đã từng thấy những tấm hình do quân nhân Mỹ chụp đĩ điếm mạt hạng Sài Gòn hoàn toàn không một mảnh vải che thân để từ đó thiên hạ nói rằng phụ nữ Sài Gòn cho lộ hết tất tần tật trước bàng dân thiên hạ.

Vợ tôi thuộc gia đình “người Bắc di cư” gốc Hà Nội. Vợ tôi nổi giận nó rằng ngoài Bắc phụ nữ ít học miền quê mới chỉ mặc yếm không áo ngoài khi mùa nóng đến, rằng  yếm chỉ là trang phục lót mà đã là phụ nữ Việt Nam đoan chính không ai mặc áo lót đi ra đường, và rằng yếm lót buộc bó vào thân trên người nữ, không bao giờ có việc để vú nhày xổ ra như mấy tấm hình triển lãm đầy dung tục và dàn dựng ấy. Chỉ cần các nhà sử học và dân tộc học về nhà hỏi lại các bà cụ trong họ tộc sẽ biết thế nào là yếm lót phụ nữ Hà Nội từ nhiều ngàn năm trước kỹ-Pháp-thuộc.

Nếu các bạn tình cờ biết ỏ đâu có manh nha triển lảm hay hội thảo có hơi hướm tình dục xúc xiểm ông cha và bà mẹ người Việt, xin vui lòng báo tin về tôi để tôi dạy cho bọn lếu láo ấy một bài học.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Ghi chú: Trong nguyên tác đã đăng bằng tiếng Việt tại http://www.emotino.com/m.php?u=hoanghuuphuoc&p=18449 có chú thích ngắn bằng tiếng Anh như sau: Nonsensical Assessments Made by Those So-called Intelligentsia on the Nude Photos of Vietnamese Women Taken by French Colonialist Rascals (nghĩa: Những nhận xét tầm bậy của cái bọn gọi là trí thức về các bức ảnh phụ nữ Việt Nam lõa thể do bọn thực dân mất dạy chụp)

Nhân Đọc Bài “Ứng Xử Phù Hợp Để Khẳng Định Chủ Quyền Của Việt Nam Đối Với Hoàng Sa Và Trường Sa”

Hoang Huu Phuoc, MIB

 HHPxyz

Ngày 11-5-2012 tôi có đăng trên Emotino.com bài viết sau về Hoàng Sa và Trường Sa. Nay xin đăng lại trên blog này để bạn đọc tham khảo.

Trân trọng.

Nhân Đọc Bài “Ứng Xử Phù Hợp Để Khẳng Định Chủ Quyền Của Việt Nam Đối Với Hoàng Sa Và Trường Sa”

Mục lục

A- Những Cái Sai Của Nhà Báo Kim Trí Trên Báo Thanh Niên

B- Những Điểm Đúng Của Cô Lại Thu Trúc Trên Emotino

C- Một Điều Nhận Thấy Của Lăng Tần Đối Với Vấn Đề

A- Cái Sai Của Nhà Báo Kim Trí Trên Báo Thanh Niên:

Khi đọc bài “Không thể chậm trễ” của nhà báo Kim Trí qua bài viết của Cô Lại Thu Trúc, tôi rất không hài lòng trước nội dung hành văn của nhà báo vì đã phạm những điều sơ đẳng về tư thế người cầm bút như sau:

1) Khẳng định võ đoán khi cho rằng tại Việt Nam không có website chính thức nào cung cấp hệ thống các bằng chứng và lý lẽ của Việt Nam trong vấn đề chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa.

2) Lối mòn tư duy từ chương thủ cựu khi cho rằng các hệ thống thông tin ấy cần phải bài bản, mạch lạc để học sinh có thể lấy đó làm vũ khí lý luận, đấu tranh, vô hình trung cổ súy cho việc học tập thụ động của học sinh, những người không có khả năng tìm tòi, tổng hợp, phân tích, hệ thống các thông tin để tự phục vụ việc học và mở mang kiến thức cùng trí hóa của chính mình, đồng thời ám chỉ Bộ Giáo Dục phải biên soạn các bài để học sinh học thuộc lòng chăng? Và du học sinh nếu cần Bộ Giáo Dục cung cấp các tài liệu soạn sẵn thì bảo đảm một tỷ phần trăm là các du học sinh ấy không thể nào thành những người tài cho đất nước này vì các du học sinh nước khác không thụ động đến như vậy. Còn khi du học sinh phải cần đến các tài liệu đã được dịch sẵn thì e rằng phải xem lại ý nghĩa của hai từ “du học” nghĩa là ra nước ngoài khi ngoại ngữ không thông.

3) Ngủ quên trên thực tế khi dùng từ phóng đại của “vũ khí lý luận, đấu tranh mọi lúc mọi nơi” vì quên rằng không có “vũ khí ngoại ngữ”, “vũ khí hùng biện” và “vũ khí tư duy” thì quyển tài liệu biên soạn sẵn nói trên – nếu có – cũng không bao giờ thành “vũ khí lý luận” cả để mà “đấu tranh mọi lúc mọi nơi”. Chưa kể, việc học bao la nên không thể chỉ cần có tư liệu về Hoàng Sa và Trường Sa, mà cần có cả về cá Ba Sa và hàng tỷ thứ khác để cung cấp cho học sinh ngay trong lớp học chăng?

4) Cuối cùng, song không kém phần quan trọng, là phủ nhận giá trị bản thân khi viết tài liệu không đầy đủ, nghĩa là nhà báo “người lớn” như Kim Trí cũng không biết dùng công cụ “search” trên Google để tìm hàng trăm tài liệu xưa, mới, tiếng Việt, tiếng Pháp, tiếng Anh về Hoàng Sa và Trường Sa, trong khi sự suy nghĩ mặc định của độc giả luôn là: hễ là nhà báo tất luôn là người học rộng, biết nhiều, hiểu sâu, chủ động, tích cực, dấn thân, trách nhiệm, sáng tạo, chứ không chỉ là người thấy trước mắt có gì thì ghi lại cái đó, không khác một máy ảnh, mà ngay bản thân máy ảnh cũng ghi lại hình ảnh chất lượng khác nhau tùy vào nhãn hiệu, xuất xứ thấu kính của ống kính, độ rung của đôi tay người chụp hay của mặt đất, và độ ẩm của không khí chung quanh, v.v., đồng nghĩa với sự nhìn thấy của một đứa trẻ và sự nhìn thấy của một bậc trưởng thượng đối với cùng một sự việc.

B- Những Điểm Đúng Của Cô Lại Thu Trúc Trên Emotino

1) Cô Lại Thu Trúc đã nêu những điều rất đúng mà tất cả các “du học sinh” trên toàn thế giới đều có và du học sinh từ Việt Nam lẽ ra đã được mặc định là sẵn có là Phong cách học duy nhất đúng của du học sinh bao gồm – song không chỉ giới hạn bởi – tính chủ động, tích cực trong tìm tòi tài liệu bên ngoài sách giáo khoa, trong tìm hiểu ý nghĩa vấn đề ngay giữa mỗi hai dòng chữ, trong đưa ra nhu cầu yêu cầu giáo viên cung cấp chí ít là tựa đề của tài liệu hoặc đường kết nối đến vấn đề quan tâm, và trong làm chủ khẩu ngữ tiếng nước ngoài, mà trong trường hợp này là mastering American English tức thông thạo nhuần nhuyễn lưu loát tiếng Mỹ.

2- Ngoài ra, vấn nạn mà Cô Lại Thu Trúc nêu lên về sự hồ nghi về trình độ và năng lực học tập của du học sinh ở nước ngoài khi đặt câu hỏi rằng “với cung cách như thế làm sao có thể yên tâm được là bạn sẽ có thể chủ động lĩnh hội được các kiến thức tại học đường xứ người?” mang yếu tố lõi của vấn nạn trầm kha trong đào tạo nguồn nhân lực của ta.

3- Tương tự, sự nhắc nhở của Cô về tính phức tạp của thực trạng có nhiều nước cùng tranh chấp trong vấn đề Biển Đông đòi hỏi sự đấu tranh ngoại giao khéo léo của Chính phủ Việt Nam cùng nhiều hoạt động khác, chứ không chỉ đơn giản bằng các khẩu hiệu hay sự bùng phát phản ứng nhất thời.

C- Một Điều Nhận Thấy Của Lăng Tần Đối Với Vấn Đề

Phản ứng trước sự thành công của người nữ sinh Trung Quốc khi thuyết trình về chủ quyền đối với Hoàng Sa và Trường Sa, người nữ sinh Việt Nam đã bỏ ăn. Báo không nói là bỏ ăn một bữa ăn, bỏ ăn cả ngày, bỏ ăn cả tuần, hay tuyệt thực một tháng, tất nhiên cũng không thể tránh ý rằng bỏ bữa ăn tức đứng dậy rời bỏ bàn ăn và sau đó sẽ xuống bếp ăn những gì còn thừa lại.

Tôi cho rằng người nữ sinh Việt Nam bỏ ăn vì không nói được tiếng Mỹ.

Khi tôi viết hàng trăm bài bằng tiếng Anh trên Yahoo!360, có nhiều sinh viên ở các trường đại học có sinh hoạt câu lạc bộ tiếng Anh ca ngợi các bài viết ấy. Nhưng khi vài người trong số họ bỏ học nửa chừng để sang Mỹ “du học”, những em này gởi email cho tôi, nói rằng Ông Thầy Việt Kiều đang dạy họ môn tiếng Anh đã phê phán rằng tôi viết sai bét vì người Mỹ không viết cầu kỳ như thế. Tôi mới cho các em ấy biết rằng vì các em không ai viết được tiếng Anh Formal English nên khi ra nước ngoài người ta phải buộc các em học một năm về môn viết tiếng Anh để còn viết assignment liên tục khi học chính thức, mà môn viết tiếng Anh không bao giờ do “giáo sư” Mỹ dạy cả vì đó là môn sơ đẳng, không nhiều thù lao, và đã là “giáo sư” thì về các phân môn quan trọng, vì vậy chỉ có giáo viên trung học hoặc giáo viên Việt Kiều cấp thấp mới dạy môn viết, mà đã cấp thấp thì làm sao không thất kinh trước các bài viết của tôi. Kết luận của tôi là Alan Edgar Poe là nhà văn Mỹ, vậy có người Mỹ nào viết được cầu kỳ như Poe? Mà nếu không viết y như Poe thì có bị gọi là viết “sai bét” không?  Mà nếu sai bét thì chính ông thầy Việt Kiều viết “giản đơn” ấy mới là sai bét trước hết – theo cách lập luận ấu trĩ của ông ta.

Thế thì, người sinh viên Khoa Anh Văn một đại học lớn ở Thành phố Hồ Chí Minh, du học sang Mỹ còn phải tốn tiền học viết, thì cô học trò phổ thông trong bài báo Thanh Niên cách chi mà viết được bài luận về Hoàng Sa-Trường Sa để mà đọc trước lớp, nên phải bỏ ăn thôi.

Nói tóm lại, các bạn trẻ hãy học đúng cách về ngoại ngữ. Và muốn học đúng cách, xin hãy chịu khó tìm đọc các bài viết về chủ đề “học tiếng Anh” của Lăng Tần Hoàng Hữu Phước trên Emotino, để khỏi phải bỏ ăn, khóc thút thít, và có thể dạy cho bọn cháu chắt chút chít chụt chịt của đám thảo khấu cướp cạn Lương Sơn Bạc biết thế nào là lễ độ.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế