Nhân Đọc Bài “Ứng Xử Phù Hợp Để Khẳng Định Chủ Quyền Của Việt Nam Đối Với Hoàng Sa Và Trường Sa”

Hoang Huu Phuoc, MIB

 HHPxyz

Ngày 11-5-2012 tôi có đăng trên Emotino.com bài viết sau về Hoàng Sa và Trường Sa. Nay xin đăng lại trên blog này để bạn đọc tham khảo.

Trân trọng.

Nhân Đọc Bài “Ứng Xử Phù Hợp Để Khẳng Định Chủ Quyền Của Việt Nam Đối Với Hoàng Sa Và Trường Sa”

Mục lục

A- Những Cái Sai Của Nhà Báo Kim Trí Trên Báo Thanh Niên

B- Những Điểm Đúng Của Cô Lại Thu Trúc Trên Emotino

C- Một Điều Nhận Thấy Của Lăng Tần Đối Với Vấn Đề

A- Cái Sai Của Nhà Báo Kim Trí Trên Báo Thanh Niên:

Khi đọc bài “Không thể chậm trễ” của nhà báo Kim Trí qua bài viết của Cô Lại Thu Trúc, tôi rất không hài lòng trước nội dung hành văn của nhà báo vì đã phạm những điều sơ đẳng về tư thế người cầm bút như sau:

1) Khẳng định võ đoán khi cho rằng tại Việt Nam không có website chính thức nào cung cấp hệ thống các bằng chứng và lý lẽ của Việt Nam trong vấn đề chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa.

2) Lối mòn tư duy từ chương thủ cựu khi cho rằng các hệ thống thông tin ấy cần phải bài bản, mạch lạc để học sinh có thể lấy đó làm vũ khí lý luận, đấu tranh, vô hình trung cổ súy cho việc học tập thụ động của học sinh, những người không có khả năng tìm tòi, tổng hợp, phân tích, hệ thống các thông tin để tự phục vụ việc học và mở mang kiến thức cùng trí hóa của chính mình, đồng thời ám chỉ Bộ Giáo Dục phải biên soạn các bài để học sinh học thuộc lòng chăng? Và du học sinh nếu cần Bộ Giáo Dục cung cấp các tài liệu soạn sẵn thì bảo đảm một tỷ phần trăm là các du học sinh ấy không thể nào thành những người tài cho đất nước này vì các du học sinh nước khác không thụ động đến như vậy. Còn khi du học sinh phải cần đến các tài liệu đã được dịch sẵn thì e rằng phải xem lại ý nghĩa của hai từ “du học” nghĩa là ra nước ngoài khi ngoại ngữ không thông.

3) Ngủ quên trên thực tế khi dùng từ phóng đại của “vũ khí lý luận, đấu tranh mọi lúc mọi nơi” vì quên rằng không có “vũ khí ngoại ngữ”, “vũ khí hùng biện” và “vũ khí tư duy” thì quyển tài liệu biên soạn sẵn nói trên – nếu có – cũng không bao giờ thành “vũ khí lý luận” cả để mà “đấu tranh mọi lúc mọi nơi”. Chưa kể, việc học bao la nên không thể chỉ cần có tư liệu về Hoàng Sa và Trường Sa, mà cần có cả về cá Ba Sa và hàng tỷ thứ khác để cung cấp cho học sinh ngay trong lớp học chăng?

4) Cuối cùng, song không kém phần quan trọng, là phủ nhận giá trị bản thân khi viết tài liệu không đầy đủ, nghĩa là nhà báo “người lớn” như Kim Trí cũng không biết dùng công cụ “search” trên Google để tìm hàng trăm tài liệu xưa, mới, tiếng Việt, tiếng Pháp, tiếng Anh về Hoàng Sa và Trường Sa, trong khi sự suy nghĩ mặc định của độc giả luôn là: hễ là nhà báo tất luôn là người học rộng, biết nhiều, hiểu sâu, chủ động, tích cực, dấn thân, trách nhiệm, sáng tạo, chứ không chỉ là người thấy trước mắt có gì thì ghi lại cái đó, không khác một máy ảnh, mà ngay bản thân máy ảnh cũng ghi lại hình ảnh chất lượng khác nhau tùy vào nhãn hiệu, xuất xứ thấu kính của ống kính, độ rung của đôi tay người chụp hay của mặt đất, và độ ẩm của không khí chung quanh, v.v., đồng nghĩa với sự nhìn thấy của một đứa trẻ và sự nhìn thấy của một bậc trưởng thượng đối với cùng một sự việc.

B- Những Điểm Đúng Của Cô Lại Thu Trúc Trên Emotino

1) Cô Lại Thu Trúc đã nêu những điều rất đúng mà tất cả các “du học sinh” trên toàn thế giới đều có và du học sinh từ Việt Nam lẽ ra đã được mặc định là sẵn có là Phong cách học duy nhất đúng của du học sinh bao gồm – song không chỉ giới hạn bởi – tính chủ động, tích cực trong tìm tòi tài liệu bên ngoài sách giáo khoa, trong tìm hiểu ý nghĩa vấn đề ngay giữa mỗi hai dòng chữ, trong đưa ra nhu cầu yêu cầu giáo viên cung cấp chí ít là tựa đề của tài liệu hoặc đường kết nối đến vấn đề quan tâm, và trong làm chủ khẩu ngữ tiếng nước ngoài, mà trong trường hợp này là mastering American English tức thông thạo nhuần nhuyễn lưu loát tiếng Mỹ.

2- Ngoài ra, vấn nạn mà Cô Lại Thu Trúc nêu lên về sự hồ nghi về trình độ và năng lực học tập của du học sinh ở nước ngoài khi đặt câu hỏi rằng “với cung cách như thế làm sao có thể yên tâm được là bạn sẽ có thể chủ động lĩnh hội được các kiến thức tại học đường xứ người?” mang yếu tố lõi của vấn nạn trầm kha trong đào tạo nguồn nhân lực của ta.

3- Tương tự, sự nhắc nhở của Cô về tính phức tạp của thực trạng có nhiều nước cùng tranh chấp trong vấn đề Biển Đông đòi hỏi sự đấu tranh ngoại giao khéo léo của Chính phủ Việt Nam cùng nhiều hoạt động khác, chứ không chỉ đơn giản bằng các khẩu hiệu hay sự bùng phát phản ứng nhất thời.

C- Một Điều Nhận Thấy Của Lăng Tần Đối Với Vấn Đề

Phản ứng trước sự thành công của người nữ sinh Trung Quốc khi thuyết trình về chủ quyền đối với Hoàng Sa và Trường Sa, người nữ sinh Việt Nam đã bỏ ăn. Báo không nói là bỏ ăn một bữa ăn, bỏ ăn cả ngày, bỏ ăn cả tuần, hay tuyệt thực một tháng, tất nhiên cũng không thể tránh ý rằng bỏ bữa ăn tức đứng dậy rời bỏ bàn ăn và sau đó sẽ xuống bếp ăn những gì còn thừa lại.

Tôi cho rằng người nữ sinh Việt Nam bỏ ăn vì không nói được tiếng Mỹ.

Khi tôi viết hàng trăm bài bằng tiếng Anh trên Yahoo!360, có nhiều sinh viên ở các trường đại học có sinh hoạt câu lạc bộ tiếng Anh ca ngợi các bài viết ấy. Nhưng khi vài người trong số họ bỏ học nửa chừng để sang Mỹ “du học”, những em này gởi email cho tôi, nói rằng Ông Thầy Việt Kiều đang dạy họ môn tiếng Anh đã phê phán rằng tôi viết sai bét vì người Mỹ không viết cầu kỳ như thế. Tôi mới cho các em ấy biết rằng vì các em không ai viết được tiếng Anh Formal English nên khi ra nước ngoài người ta phải buộc các em học một năm về môn viết tiếng Anh để còn viết assignment liên tục khi học chính thức, mà môn viết tiếng Anh không bao giờ do “giáo sư” Mỹ dạy cả vì đó là môn sơ đẳng, không nhiều thù lao, và đã là “giáo sư” thì về các phân môn quan trọng, vì vậy chỉ có giáo viên trung học hoặc giáo viên Việt Kiều cấp thấp mới dạy môn viết, mà đã cấp thấp thì làm sao không thất kinh trước các bài viết của tôi. Kết luận của tôi là Alan Edgar Poe là nhà văn Mỹ, vậy có người Mỹ nào viết được cầu kỳ như Poe? Mà nếu không viết y như Poe thì có bị gọi là viết “sai bét” không?  Mà nếu sai bét thì chính ông thầy Việt Kiều viết “giản đơn” ấy mới là sai bét trước hết – theo cách lập luận ấu trĩ của ông ta.

Thế thì, người sinh viên Khoa Anh Văn một đại học lớn ở Thành phố Hồ Chí Minh, du học sang Mỹ còn phải tốn tiền học viết, thì cô học trò phổ thông trong bài báo Thanh Niên cách chi mà viết được bài luận về Hoàng Sa-Trường Sa để mà đọc trước lớp, nên phải bỏ ăn thôi.

Nói tóm lại, các bạn trẻ hãy học đúng cách về ngoại ngữ. Và muốn học đúng cách, xin hãy chịu khó tìm đọc các bài viết về chủ đề “học tiếng Anh” của Lăng Tần Hoàng Hữu Phước trên Emotino, để khỏi phải bỏ ăn, khóc thút thít, và có thể dạy cho bọn cháu chắt chút chít chụt chịt của đám thảo khấu cướp cạn Lương Sơn Bạc biết thế nào là lễ độ.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.