Những Thách Thức Mới Và Khó Khăn Đối Với Các Mục Tiêu Phát Triển Bền Vững Trong Nghị Trình Phát Triển Hậu 2015 Của Liên Hợp Quốc

Xin giới thiệu với bạn đọc toàn văn bức thư của Cô Lại Thu Trúc gởi Lãnh đạo Đại Hội Đồng Liên Minh Nghị Viện Thế Giới IPU132. Việc đăng lại này có sự đồng ý của cô Lại Thu Trúc

[- Bản dịch tiếng Việt của Hoàng Hữu Phước -]

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 25 tháng 3 năm 2015

Những Thách Thức Mới Và Khó Khăn Đối Với Các Mục Tiêu Phát Triển Bền Vững Trong Nghị Trình Phát Triển Hậu 2015 Của Liên Hợp Quốc

Thư của Lại Thu Trúc, Công dân Việt Nam

Kính gởi Ngài Saber Hossain Chowdhury,

Chủ tịch Liên Minh Nghị Viện Thế Giới

Bản sao kính gởi:

  • Ngài Ban Ki-Moon, Tổng Thư Ký‎ Tổ Chức Liên Hợp Quốc
  • Ngài Nguyễn Sinh Hùng, Chủ Tịch Quốc Hội Nước CHXHCNVN
  • Ngài Trương Tấn Sang, Chủ Tịch Nước CHXHCNVN
  • Ngài Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng Nước CHXHCNVN
  • Ngài Trần Văn Hằng, Chủ Nhiệm Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội Nước CHXHCNVN
  • Ngài Hoàng Hữu Phước, Nghị Sĩ Quốc Hội Nước CHXNCNVN, Ủy Viên Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội Nước CHXHCNVN

Kính thưa Ngài Chủ Tịch:

Tôi là Lại Thu Trúc, công dân Việt Nam, ngụ tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Được khuyến khích bởi vị Thầy khả kính của tôi là Ngài Hoàng Hữu Phước, Nghị Sĩ Quốc Hội Khóa XIII Nước CHXNCNVN, Ủy Viên Ủy Ban Đối Ngoại Quốc Hội Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, vốn là người ngoài Đảng Cộng Sản Việt Nam và xuất thân từ vị trí ứng cử viên độc lập, trong việc hãy tự tin tín thác các đóng góp ý kiến xây dựng của bản thân không những đến lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam và Nhà Nước Việt Nam mà còn đến các lãnh đạo các định chế quốc tế và các phái bộ ngoại giao, đối với các vấn đề đang là những quan ngại toàn cầu với tư cách một công dân toàn cầu có trách nhiệm;

Tôi kính xin được trình bày cùng Ngài ý kiến sau liên quan đến những thách thức khó khăn mới đối với những mục tiêu phát triển bền vững để được Ngài xem xét, có liên hệ đến chủ đề của IPU 132: “Những Mục Tiêu Phát Triển Bền Vững: Biến Lời Nói Thành Hành Động”.

Như được nêu trong tài liệu phát hành của Rio+20 mang tựa đề “Tương Lai Chúng Ta Muốn Có”, các Mục Tiêu Phát Triển Bền Vững cần được liên kết chặt chẽ và hợp nhất với Chương Trình Nghị Sự Phát Triển Của Liên Hợp Quốc kể từ 2015 sự phát triển của những mục tiêu này không được gây chệch hướng đối với trọng tâm và các nỗ lực vào thành tựu của Các Mục Tiêu Phát Triển Thiên Niên Kỷ 1. Chủ đề “Biến Lời Nói Thành Hành Động” của IPU 132 do đó cũng gắn liền vào Chương trình nghị sự của Liên Hợp Quốc.

Tuy nhiên, trong số sáu thách thức chủ yếu trong tương lai 2 như đã nếu trong Chiến Lược Phát Triển Của Liên Hợp Quốc Từ Năm 2015, có thể phát sinh các thách thức mới và khó khăn hơn nhiều như sau:

A- Sự Diễn Giải Sai Của Các Quyền Của Con Người (“Nhân Quyền”):

1)  Trong khi tái khẳng định tầm quan trọng của sự tôn trọng các quyền con người, văn kiện Rio+20 đã không ghi rõ nội hàm thực sự của cái gọi là “nhân quyền” dù sắp xếp theo thứ tự mẫu tự hay theo tầm quan trọng ưu tiên, và thậm chí ngay cả các vấn đề tối quan trọng của “nhân quyền” thí dụ như quyền được học tập phát triển, quyền hưởng chuẩn sống bình đẳng, quyền có thực phẩm, quyền được tiếp cận luật pháp, quyền bình đẳng giới, nữ quyền, v.v., cùng nhiều quyền khác, đã bị cố tình đặt sau từ “cũng bao gồm” chẳng khác nào ngụ ý rằng những nội hàm này có tầm quan trọng thứ yếu so với những “quyền” gì khác đã không được nêu ra

2) Với đà phát triển vũ bão của công nghệ thông tin, khía cạnh tự do ngôn luận trong “nhân quyền” cũng đã được gồm trong các hành vi tự do diễn đạt qua internet, các trang mạng blogs, các diễn đàn đa phương tiện, v.v., và – trong trường hợp của Việt Nam – thông qua các đối thoại trực tiếp và liên hệ trực tiếp với giới chức có thẩm quyền tại các văn phòng tiếp công dân được lập ra vô số khắp cả nước tại các trụ sở cơ quan công quyền các cấp, từ trung ương đến địa phương, từ cấp bộ đến cấp tỉnh, từ các cơ sở Đảng Cộng Sản cầm quyền đến ngay cả các văn phòng cơ quan hành chính cấp thấp nhất. Quyền tự do ngôn luận không thể nào – và không bao giờ nên tiếp tục – được hiểu một cách giản đơn như một đặc quyền đơn giản và lạc hậu hòa quyện với chuyện xuống đường la hét với hoặc không với loa phóng thanh.

3) Như đã được chứng minh trên toàn thế giới, và loại trừ các cuộc bạo loạn và bất ổn xảy ra do cố ý hoặc vô tình từ các cuộc xuống đường, thì ngay cả việc xuống đường trong hòa bình cũng gây ra khó khăn cho các chủ cửa hiệu và những người bán hàng rong, những người mà thu nhập mỗi ngày của họ dù có ít ỏi đến đâu chăng nữa cũng bị ảnh hưởng đương nhiên mà trong một chừng mực nào đó thì tác động thêm vào các nỗ lực của chính phủ nhằm hướng đến các Mục Tiêu Phát Triển Vững Bền.

4) Và điều cuối cùng song không phải là điều kém quan trọng nhất là: không bất kỳ ai có thể dễ dàng phủ nhận sự thật rằng việc xuống đường thể hiện quyền tự do ngôn luận hoàn toàn khác với việc tụ tập của đám người nhằm gây bạo loạn, hôi của, hoặc lật đổ chính phủ. Khuyến khích hoặc hỗ trợ việc bạo loạn, hôi của, hoặc lật đổ chính quyền, dù bằng lời hay bằng tài chính, thì việc xuống đường dẫn đến bất ổn xã hội nhằm lật đổ một chính phủ không bao giờ được xem là việc làm trong sạch của những người đoan chính nào có sự quan tâm thực sự đến mục tiêu phát triển vững bền. 

Với các luận điểm nêu trên, tôi kính đề nghị IPU-132 cần xác định rõ thêm hoặc cập nhật nội hàm của “nhân quyền” trong các công bố hội nghị như một cách có ích lợi trong hỗ trợ việc thực hành tốt nhất đối với công tác trị quốc của các nước thành viên IPU, nhằm loại bỏ hoàn toàn bất kỳ hành vi tiêu cực nào lạm dụng những ý nghĩa không được giải nghĩa của cụm từ “nhân quyền” để mưu đồ gây bất ổn xã hội.

B- Đưa Những Nhóm Chủ Lực Và Các Thành Phần Khác Của Xã Hội Vào Tiến Trình Phát Triển Bền Vững:

Với sự ủng hộ hoàn toàn đối với sự nhấn mạnh rằng sự phát triển bền vững đòi hỏi phải có cả sự tham gia tích cực của các nhóm chủ lực như thanh-thiếu niên, dân tộc thiểu số, các tổ chức phi chính phủ, chính quyền địa phương, công nhân và công đoàn, doanh nghiệp và các ngành, cộng đồng khoa học-công nghệ, và nông gia, cùng người cao tuổi và người khuyết tật 3, tôi tin rằng IPU 132 sẽ có những cam kết về cơ chế cụ thể và chi tiết đối với những thực hiện nào có liên quan đến nông gia, người cao tuổi, và người khuyết tật, đặc biệt tại các nước đang phát triển và chậm phát triển, nơi mà những lời tuyên truyền vẫn chỉ là những lời nói.

C- Việc Tuân Thủ Công Ước Liên Hợp Quốc Về Luật Biển:

Dù Công Ước Của Liên Hợp Quốc Về Luật Biển được công nhận là một chế định quan trọng đối với sự phát triển bền vững trên toàn thế giới, việc áp dụng đầy đủ các nghĩa vụ của các quốc gia thành viên Liên Hợp Quốc vẫn là vấn đề còn tồn đọng, và một khi các tranh cãi không có sự cương tỏa thì các tranh chấp có thể gây hại đến sự phát triển toàn cầu. IPU132 nên có những quyết sách cụ thể về những biện pháp giải quyết đối với những sự bất tuân thủ thay vì để mặc vấn đề này được nói đến chung chung theo phép lịch sự tu từ.

D- Chiến Tranh Không Gian Mạng

Tât nhiên, vấn đề chiến tranh không gian mạng được các Bộ Quốc Phòng của các quốc gia xử lý; song, các mục tiêu của Tương Lai Chúng Ta Muốn CóChiến Lược Phát Triển Từ Năm 2015 Của Liên Hợp Quốc có thể bị triệt tiêu nếu cuộc tấn công mạng không được xử lý căn cơ và hiệu quả. Sự tàn phá của tấn công mạng đối với hệ thống dữ liệu y tế, hệ thống cấp nước sạch, hệ thống quản lý công nghiệp, hệ thống truyền tải điện, hệ thống dịch vụ vận chuyển, và hệ thống ngân hàng – và còn nhiều hệ thống khác – sẽ có tác động rộng lớn và nhanh chóng đối với sự bền vững của các chính phủ của khu vực hay trên toàn cầu, và ngay cả đến sự hủy diệt của loài người nếu cuộc tấn công nhằm vào các cơ sở hạt nhân. IPU 132 do đó được đề nghị dự thảo một kế hoạch toàn thể hoàn chỉnh nhằm đến sự hợp tác đầy đủ giữa các quốc gia thành viên, vì rằng vấn đề liên quan đến quốc phòng không thể hoàn toàn nằm ngoài và không bị tác động bởi các mục tiêu kinh tế,chính trị, xã hội của bất kỳ kế hoạch nào của sự phát triển bền vững.

Với tất cả lòng tôn kính, tôi hy vọng các vấn đề nêu trên sẽ được Ngài và Liên Minh Nghị Viện Thế Giới quan tâm xem xét.

Tôi cũng nhân đây muốn tỏ lời cảm ơn Ngài Hoàng Hữu Phước vì đã chấp thuận đọc qua nội dung thư này để giúp tôi hoàn thiện hơn tiếng Anh của mình.

Kính chào trân trọng,

Lại Thu Trúc

Phone: 84-8-903 380 207

Email: laithutruc@myabiz.biz

Địa Chỉ Thư Tín: Công ty MYA, 399B Trường Chinh, Quận Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam

Tham khảo

1 & 3 The Future We Want. Nghị quyết số A/RES/66/288 do Đại Hội Đồng Liên Hợp Quốc thông qua ngày 27-7-2012. Truy cập từ http://daccess-dds-ny.un.org/doc/UNDOC/GEN/N11/476/10/PDF/N1147610.pdf?OpenElement ngày 25-3-2015.

2 Bao gồm: (1) sự chuyển dịch sâu sắc về cơ cấu tuổi tác của dân cư, (2) sự phát triển đi kèm theo sự bất bình đẳng dai dẳng ở các cấp quốc gia và toàn cầu, (3) sự gia tăng các áp lực môi trường, (4) sự bất ổn của các thị trường toàn cầu, (5) sự bất túc quyền cai trị, và (6) cơ chế hỗ trợ toàn cầu ngày càng trở nên phức tạp và phân tán

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.