Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gởi Nhà Giáo Hiện Tại Và Tương Lai

Hoàng Hữu Phước, MIB

Do trang mạng xã hội blog.com triền miên lâm vào tình trạng trục trặc kỹ thuật, tôi sẽ bắt đầu chọn đăng lại trên mạng wordpress.com này một số bài cần thiết với ưu tiên dành cho những bài viết mà các học trò tôi chia sẻ sự ủng hộ cao nhất. Dưới đây là một trong những bài liên quan đến giáo dục, kính mời bạn đọc tham khảo.

Cựu Nhà Giáo Hoàng Hữu Phước Viết Bức Tâm Thư Gửi Nhà Giáo Hiện Tại và Tương Lai

Hoang Huu Phuoc, MIB

(bài đăng trên emotino.com ngày 07-9-2012, và sau đó trên hhphuoc.blog ngày 12-3-2013)

Kính gởi các nhà giáo hiện tại và tương lai:

Kính thưa các nhà giáo:

Tôi ký tên dưới đây là Hoàng Hữu Phước, Thạc sĩ Kinh doanh Quốc tế, Cử nhân Anh văn, nguyên giáo viên biên chế trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành phố Hồ Chí Minh (1981-1986) các bộ môn Lexicology, Composition, Grammar, Translation, và British Literature & Civilization;  giáo viên thỉnh giảng (1985-2000) các trường Đại học Ngoại Ngữ Hà Nội (các bộ môn Business Translation & Interpretation và Business Contracts), các trung tâm ngoại ngữ thuộc Sở Giáo Dục Thành phố Hồ Chí Minh và Trung Tâm Nghiên cứu & Dịch thuật Thành phố Hồ Chí Minh; và Trung tâm Điều phối Đại học Michigan (Business English),

Nhân ngày khai giảng năm học mới 2012-2013, kính có đôi lời như sau về những gì tôi đã thực hiện với lòng tự hào một nhà giáo Việt Nam, ngõ hầu (a) nhắc lại những kỷ niệm đẹp giữa tôi và hàng ngàn sinh viên học trò tôi, (b) mạo muội xung phong phơi mình minh bạch để làm đối tượng cho sự so sánh với các nhà giáo hiện tại để cùng nhau học hỏi tìm ra cách thức ưu việt cho cộng đồng nhà giáo, và (c) rụt rè chỉ bảo các nhà giáo tương lai tức các em sinh viên ngành sư phạm và các học sinh mong muốn làm vị tướng lĩnh trên mặt trận đánh giặc dốt từ thành lũy giáo dục của nước nhà.

1) Tư cách nhà giáo đối với danh dự bản thân:

Ở Việt Nam Cộng Hòa, người ta vào ngành sư phạm khi hội đủ tất cả những điều sau:

  1. có học thức uyên thâm, uyên bác, chuyên sâu, chuyên nghiệp;
  2. có mong muốn có nhiều thời gian rỗi để sáng tác, nghiên cứu, viết lách xuất bản, hoặc để làm thêm những “nghề tay trái” khác;
  3. có sẵn “thần uy” phù hợp với tư cách và tư thế một nhà giáo;
  4. hiểu rất rõ tất cả những thuận lợi và những khó khăn của nghề sư phạm và có đủ bản lĩnh để hóa giải các khó khăn đó;
  5. có lòng tự trọng rất cao, lòng tự hào rất cao, và lòng tự mãn rất cao;
  6. có sức khỏe phù hợp; và trên hết là
  7. có tinh thần trách nhiệm rất cao đối với chức nghiệp nhà giáo.

Hiểu rõ bảy lý do tiên quyết trên, tôi đã mơ ước được làm một thầy giáo, trong khi những người học chung lớp với tôi (không phải là “bạn học” của tôi, vì tôi rất kén chọn người có phẩm giá cao và đức hạnh tương xứng để gọi là “bạn”) chỉ mơ màng và ra sức chạy vạy – kể cả vào Đoàn hay Đảng – để được phân công về thương nghiệp, du lịch, hay dầu khí, vốn là những ngành “thời thượng” hái ra tiền vào thủa ấy (những năm đầu sau giải phóng). Về việc học (tiếng Anh), tôi đã tập trung cao độ để đọc nhiều sách của mọi lĩnh vực, từ văn chương đến quân sự, từ kinh tế-kỹ thuật đến triết học và y học, mỹ thuật và sử học, v.v., nắm bắt cho bằng được các tinh túy tinh hoa của các “trận địa” này, vì nếu không giỏi hơn thiên hạ, dứt khoát không thể nào có đủ tư cách làm một nhà giáo.

Đối với những cái gọi là “khó khăn” của nhà giáo, thu nhập luôn là điều quan trọng và nghiêm trọng hàng đầu. Hiểu rõ – thậm chí là rất rõ – điều này tức là phải đối mặt với cảnh không-thể-giàu, tôi đã hoạch định cho tương lai của một nhà giáo thực thụ: sẽ dùng thời gian rỗi để làm thêm những việc gì (chẳng hạn như dạy thêm tại các trung tâm, dạy kèm, nhận dịch thuật, và biên soạn giáo trình hay sáng tác, v.v) để không bao giờ phơi bày trước mắt học trò và xã hội hình dung đói khổ tiều tụy thiếu trước hụt sau của một nhà giáo. Để giáo dục học trò về tư cách nhà giáo, về nghề giáo, tôi đã miệt mài làm việc và với tổng thu nhập ít ỏi kiếm được hàng tháng, tôi vẫn có thể thu xếp để ngoài việc phụng dưỡng cha mẹ, chu cấp cho ông bà ngoại ở Trà Ôn (Tỉnh Vĩnh Long), nuôi một đàn em ăn học trong nước (Thành phố Hồ Chí Minh) và ngoài nước (Thành phố Minsk và Krasnodar, Liên Xô), tôi vẫn đều đặn hàng tháng gởi tiền cho những sinh viên lớp tôi chủ nhiệm, đã tốt nghiệp và đang là giáo viên Anh Văn ở các huyện Xuân Lộc, Long Thành, thành phố Biên Hòa(Tỉnh Đồng Nai), v.v. để phụ các em vượt khó, đừng bỏ nghề giáo, vì luôn có Thầy bên cạnh động viên, đồng cam cộng khổ với các em, để các trường vùng sâu vùng xa không phải thiếu giáo viên Anh Văn để học sinh trung học ở các tỉnh được học tiếng Anh.

Với lòng tự trọng, tôi soạn giáo trình và nhận đánh máy giáo trình (stencil để in roneo) tiếng Anh mà không nhận thù lao để sinh viên bớt phải lo toan chi phí. Và sau giờ giảng dạy chính thức chính quy, tôi đạp xe mini như bay đến các trung tâm ngoại ngữ dạy thêm từ 17 đến 21 giờ mỗi tối, để rồi đến ngay ký túc xá dạy phụ đạo miễn phí cho sinh viên lớp tôi (và lớp khác) tại bếp ăn tập thể với nến cắm trước mặt mỗi em làm đèn học tập, và với mùi nước mắm nồng nặc vây quanh. Không cho phép sinh viên được mua bất kỳ thức ăn thức uống nào, tôi chỉ có thể thở dốc, uống cả một ca nước khi về đến nhà lúc 23 giờ 30, tắm gội vội vàng để kịp ăn tô cơm (tức là tô bo bo hay tô có hai cục bánh làm từ bột mì vo tròn và luộc thành bánh nhão) với thức ăn gồm rau càng cua (hái ở lề đường), nước tương (mua tiêu chuẩn ở hợp tác xã, tính bằng “môi” tức chiếc muỗng to), và quả ớt hiểm, để còn kịp đọc sách, soạn bài giảng cho sáng hôm sau, hoặc sáng tác một bài thơ tiếng Anh để tối mai gởi tặng người yêu (là một cô học trò).

Với tinh thần trách nhiệm khi nhận một “nhiệm vụ bất khả thi” (dạy một lớp “tỉnh”, có tỉnh như Long An gồm toàn “sinh viên”…chưa hề học tiếng Anh ở tỉnh do không có giáo viên ở các lớp trung học, được địa phương “năn nỉ” đi học để hy vọng có cán bộ giáo viên biết tiếng Anh với bao tiêu chuẩn cao được hứa hẹn cho ngày vinh quy bái tổ), nghĩa là trong 3 năm phải làm các sinh viên ấy thành những giáo viên tiếng Anh chất lượng cao ngang bằng sinh viên thành phố đã học tiếng Anh suốt 7 năm trung học, tôi đã cho họp lớp và nói thẳng với các em rằng các em chỉ có một con đường là biến 3 năm thành như 6 năm bằng cách phải học luôn ban đêm với lời cam kết của tôi là các em sẽ trở thành những nhà giáo đạt yêu cầu một cách trung thực, tự hào. Và thế là tôi dạy thêm cho các em từ 21g đến 23g hàng đêm. Các em chỉ cần xin tiền cha mẹ dưới quê để mua…nến (đèn cầy) mà thôi. Và cái nhà ăn tập thể ấy dần dần trở thành nơi huyên náo về đêm với sinh viên nhiều lớp tỉnh khác thuộc quyền chủ nhiệm của các giáo viên khác xin vào “học ké” thật tích cực, thực hành ngôn ngữ giữa chốn tù mù, leo lét, nồng nặc mùi nước mắm ấy. Kết quả của lớp tỉnh Đồng Nai do tôi chủ nhiệm sau 3 năm học ấy là: tốt nghiệp 100%, có sinh viên đạt danh hiệu sinh viên duy nhất xuất sắc toàn Khoa ngoại Ngữ (vượt qua tất cả các lớp ưu tú của thành phố và của tất cả các ban Nga Văn, Pháp Văn và Anh Văn), và có sinh viên đạt danh hiệu sinh viên duy nhất xuất sắc toàn trường (em Hoàng Thị Kim Hương, trở thành giáo viên giỏi Tỉnh Đồng Nai, về sau đã tử nạn trên đường đi dạy).

Và cuối cùng, song không kém phần quan trọng, là vấn đề thể lực. Suốt gần một thập kỷ dạy học chính thức chính quy, tôi chưa bao giờ xin nghỉ ốm hay nghỉ phép, trở thành giáo viên hay được đồng nghiệp nhờ dạy thế vì họ nghỉ ốm, mà bịnh thường nghe nói đến là viêm họng, viêm thanh quản, ho hen, và … mệt. Tôi nổi tiếng nhờ có giọng nói rất to, đến độ gây phiền phức cho các giáo viên ở các lớp bên cạnh, dù tôi dạy ở giảng đường cao rộng một lúc hai lớp gần trăm người, không có micro (do cúp điện một tuần 6 ngày từ 7g sáng đến 17g chiều), nhưng lại được các sinh viên ở các phòng bên cạnh mong chờ vào những buổi thi luyện nghe do tôi đọc quá to quá rõ nên các em ấy nhờ nghe “xuyên tường” mà làm bài kết quả tốt hơn.

2) Tư cách nhà giáo đối với học trò:

Ngoài cái gọi là “thần uy” đã nêu ở trên, vốn sẵn có như một thứ “trời ban”, tôi luôn quan tâm đặc biệt đến vấn đề tư cách và tư thế một nhà giáo. Nhiều nhà giáo nam thời ấy rất thích “thoải mái” nên đua nhau mặc áo sơ mi ngắn tay, kiểu có “bo” tức viền nẹp dưới vạt áo quanh thân và vạt áo cũng ngắn, bỏ ngoài. Đây là kiểu áo mà ngành công an nước ta hay mặc. Và tất nhiên, “thoải mái” sẽ đi kèm với dép lê hay giày sandal, còn “đồ nghề” dạy học thì để trong túi vải đeo vắt vẻo bên nách. Tôi thì khác: luôn mặc sơ mi dài tay, bỏ trong quần tây dài (hai ống) sậm màu, đi giầy ủng hoặc giầy thể thao, và để đồ nghề trong một chiếc cặp Samsonite mà 20 năm sau  giới doanh nhân hay dùng. Không bao giờ để mình xuất hiện trước học trò dáng vẻ không nghiêm túc, không sang cả, không trang trọng. Đó là cách tôi muốn sinh viên phải noi theo sau này, để các em biết tôi vui thích, yêu thích nghề giáo, và giữ sự trang trọng không những trong giảng bài, trong trò chuyện, trong trau chuốt ngôn từ (tiếng Việt và tiếng Anh), mà còn trong phong cách sống, phong thái làm việc.

 Pic1

“Lời nói luôn đi đôi với việc làm”. Đó là khẩu hiệu nghiêm túc của cuộc đời tôi, bất kể đối với vai trò một nhà giáo hay một doanh nhân, bất kể đối với đối tượng là học trò hay người con gái tôi yêu, và bất kể thời gian lúc còn học tập hay đã nhuốm bạc râu tóc mi mày. Tôi đã không bỏ nghề giáo, và hàng trăm sinh viên của tôi hiểu vì sao tôi sau đó phải rời xa bảng đen phấn trắng (một nhà báo thời ấy cũng biết rất rõ, sau đó anh này làm tổng biên tập một tờ báo lớn của Việt Nam, nay đã nghỉ hưu và dành thời gian cho sáng tác văn học). Tôi đã luôn ở cạnh các em với việc trợ giúp cho các em vượt khó trong đời sống (cho đến khi các em lần lượt thành công và nói tôi đừng gởi tiền trợ giúp nữa), và đạp xe đi dự giờ lên lớp của các em dù nơi dạy của các em có đoạn tôi phải vác xe đạp lên vai và xắn quần lên quá gối để … vượt lũ, để các em vui, và để các em không bị nạn “ma mới bắt nạt ma cũ” vì các cô giáo Anh Văn tại chỗ khi thấy “Thầy Phước” đến mà ngón tay chưa đeo nhẫn cưới đã rất ái mộ và nghe theo lời gởi gắm của Thầy Phước để “chăm lo” cho các em học trò mới tốt nghiệp của Thầy. (Xin thêm một chuyện vui là cô nữ sinh hoa khôi của một lớp thành phố khi tốt nghiệp được phân công về ngoại thành đã cầu cứu tôi vì cô bị các cô giáo tại chỗ ghét do mấy thầy tại chỗ đeo theo cô. Tôi đã đạp xe đến dự giờ cô học trò của tôi, và sau đó được biết tình hình đã cải thiện đáng kể do các thầy tại chỗ thấy tôi là đối thủ cạnh tranh nặng ký nên tự bỏ cuộc không dám đeo theo “hoa khôi của Thầy Phước”, còn các cô tại chỗ thì xúm xít thân tình với học trò tôi để thăm hỏi xem ngày nào “thầy ấy đến nửa vậy em?”)

Ngoài ra, tôi còn nghiêm dạy các sinh viên tuyệt đối không bao giờ được đem quà cáp đến tặng tôi, còn trong Ngày Nhà Giáo, nếu muốn, các em có thể đeo lên áo tôi những hoa giấy do tự tay các em làm. Kết quả là vào Ngày Nhà Giáo hàng năm, tôi là giáo viên duy nhất ngực gắn đầy “huy chương” hoa hồng giấy, và năm nào tôi cũng bị hỏng một áo sơ mi do bị mồ hôi làm lem màu giấy hồng dính áo không thể giặt trắng trở lại được, và cho đến tận ngày nay, các em vẫn còn nhớ lời dạy đó. Chưa kể, tôi cấm các em đến nhà tôi lễ Tết với lý do tôi phải đi Tết các Thầy Cô của tôi nên không ở nhà ngày mùng 3, và các em phải ở nhà để đón học trò của các em, rằng em nào đến nhà tôi ngày mùng 3 có nghĩa là em đó đã…bỏ nghề.

3) Tư cách nhà giáo đối với chức nghiệp:

Tôi rất ngạc nhiên khi cách nay mấy ngày trên VTV có làm phóng sự phỏng vấn một số nhà giáo như để chào sân cho Ngày Khai Giảng năm học 2012-2013 này, và trong phóng sự những nhà giáo này nói rằng nếu được lựa chọn lại, họ sẽ không chọn nghề giáo, và rằng thu nhập quá thấp khiến họ không sao sống được với nghề giáo. Vài nữ giáo viên vừa phát biểu vừa rưng rưng nước mắt, và có người khóc.

Tôi ngạc nhiên vì những nhà giáo này đã không biết cái gì đang chờ đón họ ở cánh cửa sư phạm. Mà nếu đã “ngây thơ khờ dại” không biết gì cả, chỉ trông mong vào ý nghĩa của “biên chế nhà nước” và nhắm đến sự “an toàn” lúc về hưu, thì dù cho họ có chọn nghề khác, họ cũng không bao giờ thành công, và cũng sẽ khóc. Họ cho rằng làm công nhân viên nhà nước sẽ “sướng” vì được nhà nước nuôi với lương cao và nghỉ hưu với chế độ hậu sao? Họ không nhận thức rằng yêu cầu của xã hội ngày nay là cực cao, mà tôi dám đoan chắc là chính họ cũng khó thể tự hào họ là những nhà giáo ưu tú, đào tạo ra bao học trò ưu tú, và bản thân đã đóng góp cho sự nghiệp giáo dục bao công trình ưu việt.

Tôi ngạc nhiên vì cùng lúc với việc họ thất bại trong chứng tỏ với học sinh bản lĩnh vượt khó của họ và tài năng quán xuyến cuộc sống của họ qua những việc làm “tay trái”, họ đã làm phương hại đến nền giáo dục nước nhà với những lời nói của họ và những giọt nước mắt của họ, mà khán giả truyền hình còn gồm học trò của họ, phụ huynh của các học trò ấy, và những người này vừa thương hại các nhà giáo, vừa nhận thấy sự thảm thương bần cùng túng quẫn của nghề giáo, đủ để triệt tiêu mọi manh nha “yêu” nghề giáo nơi học trò và đủ củng cố quyết tâm của phụ huynh trong ngăn cản con em theo ngành sư phạm. Thầy giáo mà không thể sống được với nghề mình đã chọn đến độ phải khóc lóc thở than, e là khó đủ tư cách để dạy học trò, lực lượng lao động của mai sau.

Tôi ngạc nhiên vì họ ngây thơ đến độ không hiểu rằng trên toàn thế giới này không có nơi nào nghề giáo được xem là nghề thu nhập cao, và rằng ở Việt Nam có vô số nghề có thu nhập thấp hơn nghề giáo. Loại trừ các nghề lao động giản đơn như các công nhân vệ sinh, tạp vụ, thì ngay cả những nghề “cao cấp” hơn như tiếp thị, kinh doanh, thì thu nhập “cao hơn” cũng không được xem là “đủ sống” bởi người trong cuộc. Đòi hỏi mức lương “sống được” cần có nhiều thứ như sự cân đối tài chính của nhà nước, chất lượng làm việc và hiệu quả công việc của người đòi hỏi mức lương “sống được”. Chắc chắn có nhiều sinh viên tốt nghiệp nha khoa cần có việc làm và chắc chắn có nhiều nha sĩ ở các trạm xá công than vãn lương không đủ sống. Vấn đề là không ai nhường chỗ làm cho các sinh viên vừa tốt nghiệp nha khoa, trong khi lẽ ra theo một cách hành xử công bằng thì người ta không nên nấn ná với công việc người ta hay than thở và thường xuyên đe dọa bỏ.

Các nhà giáo Việt Nam Cộng Hòa không ai than thở, và họ dạy học trong đam mê, vui thích, tươi tỉnh, dù không ai trong số họ trở thành “đại gia tài chính” cả. Các nhà giáo Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam có thể sẽ dạy học như vậy nếu:

1) Bộ Giáo Dục đừng tước quyền soạn sách giáo khoa của giáo viên, như bấy lâu nay dồn tất cả lợi nhuận khổng lồ cho Nhà Xuất Bản Giáo Dục dù hay có vấn đề về hiệu quả và chất lượng

2) Ban giám hiệu các trường đừng làm tha hóa ngành giáo dục qua việc bày ra các thứ “vận động phụ huynh đóng góp” (thậm chí như trường trung học cơ sở Lê Quý Đôn ở Thành phố Hồ Chí Minh cách nay mười năm đã vận động phụ huynh đóng góp để trường tổ chức cho giáo viên nghỉ hè ở Singapore), kinh doanh vô văn hóa phản giáo dục và phạm thượng (như bắt học trò mua khăn quàng đỏ có in tên trường trên đó), và cướp mất niềm vui hạnh phúc gia đình học sinh khi trường kiếm chác từ việc bày ra đồng phục riêng (thay vì như thời Việt Nam Cộng Hòa quy định thí dụ học trò nam mặc áo sơ mi trắng ngắn tay và quần ka-ki xanh dương đậm, và sự khác biệt giữa các trường là ở chỗ tên trường trên các băng vải, mà người mẹ nào cũng có thú vui may hay mua quần áo cho con và khâu băng vải tên trường lên trên túi áo sơ mi của con). Những việc làm xấu xa vô văn hóa phản giáo dục này khiến đội ngũ giáo viên làm quen với việc “moi tiền” phụ huynh, dẫn đến thái độ bất kính của học trò, và trong vài trường hợp đã dẫn đến bạo lực học đường.

3) Các giáo viên khá giả (rất nhiều ở Thành phố Hồ Chí Minh) và các trường khá giả (rất nhiều ở Thành phố Hồ Chí Minh) nên tổ chức quyên góp và dùng quỹ tự có để hỗ trợ các nhà giáo không may ở các vùng sâu vùng xa, đừng để họ bơ vơ chống chỏi với bệnh tật và đơn độc chờ đợi các khoản cứu trợ của xã hội. Hãy làm cho cộng đồng nhà giáo là cộng đồng có giáo dục thông qua các hành động tương thân tương trợ thật chủ động, thật tích cực, thật hiệu quả, thật kịp thời, thật nhân văn, thật “có tình người” như thế, vì niềm tự hào của ngành giáo dục, vì danh dự nhà giáo, và vì nêu gương sáng với học sinh..

4) Phụ huynh khá giả đừng bao giờ đáp ứng các “vận động” của các trường, không dùng tiền và quà để biếu xén các nhà giáo, làm tha hóa giáo giới:

5) Các sinh viên chỉ nên thi vào ngành sư phạm nếu hội đủ 7 điều phải có đã nêu trên, đừng vì lý do “miễn đóng học phí” mà vào ngành sư phạm để rồi sau đó hoặc theo nghề khác, hoặc trở thành nhà giáo kiểu “cam chịu”, chỉ biết ngóng chờ nhà nước lên lương với đôi dòng nước mắt.

Pic2

Tôi tự hào đã là một nhà giáo chân chính, bản lĩnh trong chuyên môn và trong tự lực cánh sinh.

Tôi tự hào đã đào tạo được cho đất nước những nhà giáo giỏi và những công dân lương thiện.

Tôi tự hào vì đến ngày nay vẫn được học trò tìm đến, cùng nhau ôn lại những ngày dữ dội, hừng hực, của ngày xưa, và tiếc cho thực tại của giáo dục ngày nay.

Xin đừng quan tâm đến câu “Hữu Xạ Tự Nhiên Hương” vì đó là câu của những người yếu thế, ganh tỵ. Xin hãy cho tôi – và mọi người –  biết về những điều kỳ vĩ các vị đã làm để vinh danh nghề giáo, để tôi, các học trò của tôi, và nhiều người khác có thể so sánh, áp dụng, và kính gởi đến các vị những lời cảm ơn, lòng kính phục và sự nể trọng.

Xin hãy chứng minh nhà giáo quả thực đáng kính trọng trên cả mẹ cha (Quân-Sư-Phụ).

Thư bất tận ngôn.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

A-Danh mục một vài bài viết cùng chủ đề “giáo dục” đã đăng lại hoặc đăng mới:

1- Chất Lượng Giáo Dục Ở Việt Nam. 02-8-2013.  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/08/02/chat-luong-giao-duc-o-viet-nam/

2- Tham Luận: Những Phân Tích Mới Lý Giải Vấn Nạn Bất tương Thích Giữa Đào Tạo & Sử Dụng Nhân Lực Trình Độ Đại Học Và Các Biện Pháp Cách Tân. 04-8-2013.  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/08/04/nhung-phan-tich-moi-l%E2%80%8Ey-giai-van-nan-bat-tuong-thich-giua-dao-tao-su-dung-nhan-luc-trinh-do-dai-hoc-va-cac-bien-phap-cach-tan/

3- Lời Khuyên Dành Cho Học Sinh. 02-10-2014.  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/02/loi-khuyen-danh-cho-hoc-sinh/

4- Lời Khuyên Dành Cho Du Học Sinh Việt Nam. 22-02-2015.  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/22/loi-khuyen-danh-cho-du-hoc-sinh-viet-nam/

5- Tôi Và Thầy Nguyễn Quang Tô. 22-02-2015.  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/22/toi-va-thay-nguyen-quang-to/

6- Tôi Và Cô Trương Tuyết Anh. 22-02-2015.  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/22/toi-va-co-truong-tuyet-anh/

7- Tôi Và Thầy Lê Văn Diệm. 22-02-2015.  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/22/toi-va-thay-le-van-diem/

8- Khiêm Tốn.  22-02-2015.  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/22/khiem-ton/

9- Đừng Buông Xuôi, Bạn Hỡi! 06-01-2015.  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/01/06/dung-buong-xuoi-ban-hoi/

10- Thư Gởi Bộ Trưởng Bộ Giáo Dục & Đào Tạo. 21-01-2015.  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/01/21/thu-goi-bo-truong-bo-giao-duc-dao-tao/

11- Thế Nào Là Sử Gia. 05-02-2014.  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/02/05/the-nao-la-su-gia/

12- Thế Nào Là Nhà Trí Thức. 14-02-2014.  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/02/14/the-nao-la-nha-tri-thuc/

13- Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi! 20-4-2014.  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/04/20/nhan-tai-u-that-hoi-oi/

14- Lại Trí Thức! 09-6-2014.  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/06/09/lai-tri-thuc/

B-Danh mục một vài bài viết cùng chủ đề “giáo dục” sẽ sớm được đăng lại:

1) Cảm Ơn Học Trò. 21-7-2012.

2) Thầy Như Thế Nào, Trò Như Thế Ấy. 02-10-2011.

3) Phong Cách Người Thầy. 29-11-2011.

4) Lời Ngỏ Cùng Học Sinh. 30-08-2011.

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.