Chống Cộng

Hoàng Hữu Phước, MIB

Trong tiếng Anh, tiếp đầu ngữ (prefix) anti được thêm vào trước từ nào là có ngay từ mới mang ý chống lại, ngược với, nội dung của từ ấy (chưa kể anti mang cả nghĩa “thay thế”, chẳng hạn Christ là Chúa Jesus và Anti-Christ được dùng hai lần trong Kinh Thánh mang nghĩa kẻ giả danh Chúa và do đó “cùng phe” với “quỷ”). Vì vậy, thế giới Âu Mỹ mới có các từ anticapitalism, antiglobalism, antisocialism,và antiterrorism (còn được viết theo cách anti-capitalism, anti-globalism, anti-socialism, anti-terorism) mà người Việt do áp đặt một từ duy nhất là “chống” cho đầu anti cộng với một từ duy nhất là “chủ nghĩa” cho đuôi ism nên dịch thành chống chủ nghĩa tư bản, chống chủ nghĩa toàn cầu hóa, chống chủ nghĩa xã hội,chống chủ nghĩa khủng bố. Đây là cách dịch sai vì nếu chủ nghĩa là một triết thuyết thì không bao giờ có những cái chủ nghĩa vừa nêu ấy.

Bất kỳ ai cũng có thể tìm thấy trong các tác phẩm – kể cả trang mạng hàn lâm – của các giáo sư tiến sĩ từ Novara, Oxford, Portoroz, Bern, Punaauia đến Zürich, v.v., về những nỗi muộn phiền đối với những vấn đề tư duy từ hai thế kỷ nay liên quan đến các tranh luận có trọng tâm chính trị và xã hội nhưng theo cùng khuôn khổ xơ cứng khiến tư duy cứ như trong vòng tròn lẩn quẩn dẫn đến sự nghèo nàn dẫm chân tại chỗ của các ngành khoa học xã hội và nhân văn – như trong trường hợp của chính trị học, xã hội học, và kinh tế học. Nếu dựa vào sự tranh luận hàn lâm của các bậc học giả uyên bác này đối với duy chỉ bốn nhóm đối kháng của Capitalism – Anticapitalism, Globalism – Antiglobalism, Socialism – Antisocialism, và Terrorism – Antiterrorism qua các biên khảo về Các Hình Thái Chủ Nghĩa Nhà Nước thì người ta hoàn toàn không thấy có thêm nhóm nào đứng hàng thứ năm để mang dòng chữ Communism – Anticommunism (tiếng Việt luôn gọi là Chủ nghĩa Cộng sản và Chống Chủ nghĩa Cộng sản gọi tắt là Chống Cộng) cả.

Trước khi nói về “Chống Cộng”, tôi xin lướt qua về một số khái niệm vừa hàn lâm vừa thực tế lịch sử vừa về ngữ nghĩa chính xác của các thuật ngữ trên như sau, còn nội dung thuần triết học sẽ được đào sâu trong một bài viết khác:

1- Từ “Capitalism” (tiếng Việt hay dùng: “Chủ nghĩa tư bản”) thuộc phạm trù kinh tế chứ không phải thuần chính trị, và không do bất kỳ ai trong ba nhà kinh tế lừng danh của lịch sử nhân loại là Adam Smith, David Ricardo và Karl Marx sáng tạo ra – cho dù Karl Marx trong các tác phẩm vĩ đại của mình thường xuyên dùng các từ “capital” (tư bản) và “capitalist” (nhà tư bản). Cha đẻ của từ capitalism được cho là Werner Sombart qua tác phẩm tựa đề Der Moderne Kapitalismus (Chủ Nghĩa Tư Bản Hiện Đại) ấn hành năm 1902, nói về căn nguyên của “chủ nghĩa” tư bản từ thời cổ xưa cho đến tận ngày nay, mà ông đã chú giải như một hình thái tổ chức kinh tế trên cơ sở trao đổi theo đó hai nhóm người khác nhau gồm chủ nhân ông của các phương tiện sản xuất và các người lao động không có của cải cùng hợp tác với nhau trong quy trình sản xuất có sự tham dự của thị trường. Từ Capitalism sau đó cũng được ông sử dụng trong các tác phẩm khác như Der Bourgeois năm 1913, v.v.

2- Từ Anticapitalism: người Việt đã dịch sai thành Chống Chủ Nghĩa Tư Bản vì đây hoàn toàn không phải phong trào mang tính ý thức hệ chính trị do các lãnh đạo cộng sản hay những người thân Cộng tạo ra hay xách động, mà những vị này cũng không chống cái gọi là chủ nghĩa tư bản như một thể chế chính trị đối kháng, hoặc như một hệ thống triết thuyết. Anticapitalism được ví như tương đồng với Neo-mercantilism (Tân “Chủ nghĩa” Trọng Thương) và xuất phát từ nội tình chính các nước tư bản. Các cuộc xuống đường bạo loạn căng thẳng ở các nước Tây Âu vài năm qua đều căng biểu ngữ Anticapitalism để chống việc nhà nước bỏ tiền ra cho EU…cưu mang mấy nước thành viên lụn bại phá sản về kinh tế, hoặc khi bị sa thải hàng loạt khiến mất công ăn việc làm. Họ nào có chống cái gọi là chủ nghĩa tư bản. Họ chống chuyện ruồi bu vác tù và hàng tổng của nhà nước.

3- Từ Antisocialism: người Việt đã dịch sai thành Chống Chủ Nghĩa Xã Hội vì đây hoàn toàn không phải phong trào mang tính ý thức hệ chính trị do các nhúm chống chủ nghĩa cộng sản tạo ra hay xách động, mà những vị này cũng không tài cán gì về phương diện hàn lâm để có thể đẻ ra bất kỳ học thuyết dày cộm nào hầu chống lại một chủ thuyết tầm cở như Chủ nghĩa Cộng sản hay…Chủ nghĩa Xã hội. Socialism và Anti-socialism chỉ là sự đối kháng suốt hai thế kỷ XIX và XX giữa các đảng cánh tả và cánh hữu chốn nghị trường quốc hội các nước tư bản. Socialsim khi mang tính thể chế nhà nước độc đoán thì lại liên quan đến các nước tư bản Phát-xít Ý (Italian Fascism) và Quốc Xã Đức (German National Socialism – Chủ Nghĩa Xã Hội Quốc Gia Đức). Ngay tại Hà Lan, phong trào phát-xít của Anton Mussert cũng mang tên Nationaal-Socialistische Beweging. Do đó, từ socialism này rất khác với chủ nghĩa xã hội socialism của Việt Nam. Vậy, Anti-socialism là chống mấy anh tư bản phát-xít và quốc xã hay chống anh cộng sản mà phát-xít và quốc xã đã ra tay tàn sát nhưng thất bại chua cay? Lịch sử hiện đại của hình thái chủ nghĩa nhà nước tại Châu Âu có nêu cặp đối kháng giữa socialismfascism, cho socialism cái danh well-mannered statism (chủ nghĩa nhà nước tốt, “biết điều”) và gán cho fascism cái tên violent statism (chủ nghĩa nhà nước bạo lực). Như vậy có thể kết luận: các nhóm chống Cộng ở hải ngoại chỉ chống phát-xít và quốc xã, chứ không chống Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam vì chỉ có kẻ ngu đần mới chường mặt ra thanh thiên bạch nhật giương biểu ngữ chống nhà nước well-mannered.

4- Từ Antiterrorism: người Việt đã dịch thành Chống Chủ Nghĩa Khủng Bố. Có điều thú vị là từ terrorism (chủ nghĩa khủng bố) được phe Âu Mỹ sinh ra để dùng thay thế từ commmunism (chủ nghĩa cộng sản) do thấy từ communism không còn có thể bị họ tiếp tục bôi bẩn với các ý nghĩa tàn bạo, cực đoan, hà khắc, lạc hậu, và thất bại, vì sự thật đã hoàn toàn ngược lại: (a) có những quốc gia cộng sản quá hùng mạnh về kinh tế và khoa học, (b) có những quốc gia cộng sản đã hết là cộng sản nhưng Âu Mỹ vẫn chống tới cùng, (c) có những quốc gia cộng sản vẫn đang là cộng sản nhưng có khả năng là những đồng minh đáng nể, và (d) có những quốc gia tư bản trở thành khủng khiếp đối với thế giới Âu Mỹ. Điều này cho thấy Âu Mỹ đã không bao giờ còn dùng đến từ “chống Cộng”. Và trên cơ sở ngữ nghĩa hiện đại của từ ngữ mới toanh terrorism thì giới học giả Âu Mỹ cho rằng việc Mỹ thả bom nguyên tử xuống Hiroshima (80.000 người chết) và Nagasaki (40.000 người chết) rõ ràng là hành động khủng bố, ngay cả việc rải mưa bom giết người như rạ ở Coventry (Anh Quốc) và Dresden (Đức Quốc) trong Đệ Nhị Thế Chiến cũng bị gọi đích danh là hành động khủng bố, bất kể đó là do sự tấn công của Đức hay của Mỹ và đồng minh Mỹ dội vào Đức. (Ghi chú thêm về từ gốc Terror tức khủng bố trong tiếng Anh: lịch sử từng dùng từ này như Thời Khủng Bố từ 9-1793 đến 7-1794 tại Pháp đã xử tử 17.000 người theo thống kê chính thức, không kể vô số chết trước khi xét xử; và Cách Mạng Hoa Kỳ cũng không thoát được danh Khủng Bố trong thế giới sử).

Như vậy, có thể nói rằng

1- Chủ nghĩa Cộng sản không nằm trong 4 nhóm đối kháng của các học giả hàn lâm Âu Mỹ nên không có đối trọng của nó là Chống Cộng.

2- Chủ nghĩa Cộng sản không là một hình thái cai trị của nhà nước mà là một đối trọng về kinh tế mới hơn so với hình thái kinh tế tư bản đã có từ lâu trước đó và bộc lộ nhiều khiếm khuyết

3- Thế giới Âu Mỹ không còn chống Cộng vì đã nhận ra (a) nhờ những đấu tranh giai cấphạch tội trong biện thuyết của Karl Marx mà thế giới tư bản rút kinh nghiệm để trở nên tốt đẹp hơn; (b) những miêu tả tiêu cực về phe cộng sản như khát máu, lạc hậu, cực đoan, hà khắc, v.v. đã được chứng minh là sai hoàn toàn; (c) một nước cộng sản dù trở thành tư bản như Nga vẫn mãi là đối thủ Âu Mỹ phải tiêu diệt, vì vậy trên thực chất chỉ có Chống Nga chứ không có Chống Cộng; và (d) chủ nghĩa cộng sản thuộc phạm trù ý thức hệ, do đó chỉ được chống bởi một hệ thống triết thuyết mới hơn, trong khi lãnh đạo Âu Mỹ vừa không thể có khả năng sản sinh ra bất kỳ học thuyết kinh tế mới nào khác, vừa không ngu để ủng hộ sự sinh sản chủ thuyết kinh tế mới nào đó vì nó đồng nghĩa với việc chống cả chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa tư bản.

Các nhóm đang tồn tại ở hải ngoại chống Cộng sản Việt Nam phải có can đảm đổi tên thành Chống Việt Nam cho giống với Mỹ Quốc chống Nga chứ không còn chống Cộng sản Nga.

Phải đổi tên vì muốn chống Cộng sản phải có đủ tài trí sản sinh ra một học thuyết kinh tế ưu việt mới để chống lại hệ tư tưởng của Karl Marx. Chống Cộng sản nào phải là vác loa và viết blog nheo nhéo chửi rủa cộng sản, dựng chuyện điêu ngoa bôi nhọ cộng sản. Chống Cộng sản là công việc độc quyền của các triết gia và các nhà kinh tế học ngấp nghé giải Nobel, không bao giờ là của những người không thuộc hàng học giả và chỉ biết chửi tục. Phải can đảm vì khi đổi tên thành Chống Việt, cả thế giới sẽ nhạo báng rằng người Việt mà chống nước Việt thật quả là sự suy đồi tâm thức chỉ có nơi người gốc Việt. Phải đổi tên vì đừng để Âu Mỹ ra tay trừng phạt nhằm diệt trừ hậu hoạn vì tưởng lầm rằng những người chống Cộng ắt đang manh nha cái gọi là học thuyết kinh tế ưu việt mới nhằm lật đổ ngay cả các thể chế kinh tế chính trị hiện nay của các cường quốc Âu Mỹ.

Phải ngưng ngay các cụm từ rẻ tiền, lạc hậu, quê mùa, luôn được các cụ già hải ngoại chống Cộng dùng như điêu linh, khát máu, lạc hậu, bần cùng, tàn ác, v.v., để đừng chọc giận Mỹ vì Mỹ bảo các cụm từ đó Mỹ dành độc quyền cho Khủng Bố, và vì Mỹ đã nhận ra cái tốt đẹp, chơi được, của các nước cộng sản thuộc hình thái nhà nước tốt đẹp biết điều well-mannered statism.

Chống Cộng đã không cón tồn tại trong thế giới văn minh.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.