TH True Milk

Hoàng Hữu Phước, MIB

Tôi vẫn nhớ như in cảm giác ngây ngất lạ kỳ khi đến thăm trang trại TH True Milk ở Nghệ An cách nay vài năm.

Ngây ngất vì cảnh đẹp Tây Phương không thể tưởng tượng lại có thể tồn tại ở Việt Nam: xanh rì cây cỏ đến tận chân trời theo những luống khổng lồ đa dạng cây trồng dùng làm lương thực dinh dưỡng được quy hoạch khéo léo bậc thầy tài hoa để tạo nên bức tranh 5D – tức 3D cộng với sự di động từ gió thoảng và sông chảy suối reo – tuyệt hảo của thiên nhiên. Cảnh đẹp thiên nhên do nhân tạo ấy không bị bất kỳ điểm chen phá nát của công trình nhà ở nào như luôn thấy ở khắp đất nước này. Dường như chỉ cần đến TH True Milk là quá đủ để cảm nhận được thế nào là cảnh đẹp thiên nhiên kỳ thú ở những xứ miền ôn đới Âu Tây.

Lạ kỳ vì tôi dị ứng với sự nóng nực. Khi tôi còn thơ ấu, Ba tôi luôn phải thức khuya để ngồi quạt cho tôi ngủ yên giấc. Còn khi tôi gánh vác việc nuôi cả đại gia đình, em gái tôi lẳng lặng ngồi quạt cho tôi ngủ yên giấc để có sức lên đường đi dạy học suốt trưa-chiều-tối. Còn khi lập gia đình ra ở riêng nhiều chục năm nay, nhà tôi suốt ngày chưa bao giờ để máy lạnh trên 160C, và hóa đơn tiền điện cứ như thể của nhà đại gia do tiêu thụ quá nhiều điện, cũng đặc biệt vì ngoài việc mở máy lạnh cả ngày, tôi còn chỉ cho nhà tôi xài bếp điện, lò điện, chứ không cho phép xài bếp gas vốn là thứ tôi cho rằng chỉ dành cho ai muốn hà tiện chứ không phải là thứ sang trọng vệ sinh an toàn gì sất. Ấy vậy mà đứng giữa khu trang trại TH True Milk cực kỳ nóng nực, cực kỳ ngột ngạt, cực kỳ khô hạn, tôi lại thấy mình vẫn có thể cảm nhận được sự ngất ngây trước cảnh quang thiên nhiên; trước lao động công nghiệp hiện đại tất bật của những cặp xe thu hoạch-xay nhuyễn và rót vào xe tải thùng hứng chạy sát bên; trước bãi phơi ủ bao la như núi những thứ thực phẩm vừa được thu hoạch ấy; v.v. tức tất cả những gì tôi khó thể miêu tả bằng tiếng Việt do không có đủ từ ngữ khác nhau cho những cảm xúc có cường độ tinh tế khác nhau như marveled.

Khi dùng bữa trưa, nhìn vị nữ chủ nhân của TH True Milk lâu lâu nhón lấy một tí xôi đậu, tôi cảm thấy như mình đang chiêm ngưỡng một điều kỳ bí với dấu hỏi to lớn: người phụ nữ nhỏ bé đó, người phụ nữ ăn uống khắc khổ có vẻ như kiêng khem đó, người phụ nữ không thuộc giới quyền lực Nhà Nước đó, lại chính là người đã dám cả gan thu gom vốn đầu tư tiên phong vào lĩnh vực trang trại bò sữa hiện đại mà tất cả các đại gia trong ngành dù có bầu sữa ngân sách căng cứng của Nhà Nước chu cấp nửa thế kỷ nay vẫn chưa ai có tầm nhìn và có gan nghĩ ra ngoài chiếc hộp như thế, đã vậy lại dám đâm đầu vào xứ miền khô hạn nghiệt ngã như Nghệ An xây dựng trang trại phải cần có hệ thống quạt mát cho bò!

Tôi là người khó tính. Vì khó tính, nhiều chục năm nay tôi không cho gia đình được tắp vào mua xăng của cây xăng nào không thuộc hãng Petrolimex sau khi ở Thành phố Hồ Chí Minh mấy chục năm trước phát hiện một hãng tầm cớ khác pha xăng chất lượng thấp hơn, lừa bịp người tiêu dùng.

Tôi là người khó tính. Vì khó tính, nhiều chục năm nay tôi chỉ mua quần áo của An Phước và cấm gia đình được mua quần áo của hãng xấu xa cực kỳ lớn kia của Nhà Nước, chẳng qua hãng xấu xa đó sau khi được Pierre Cardin cho độc quyền sản xuất nhượng quyền ở Việt Nam đã sử dụng thương hiệu và nguyên liệu của Pierre Cardin để sản xuất hàng nhái Pierre Cardin bán rẻ hơn, hốt bạc thu lợi bất chính. Khi Pierre Cardin phát hiện đã lịch sự cắt bỏ hợp đồng, lịch sự chuyển giao cho An Phước mà không túm cổ công ty xấu xa kia ra tòa để tránh cho Nhà Nước Việt Nam bị bẽ mặt. Tất nhiên, do giá An Phước cao, tôi buộc phải nói với học trò là tôi thích mặc áo sơ mi của Dệt Nha Trang để các em không phải tốn tiền nhiều mỗi khi Tết đến.

Tôi là người khó tính. Nhiều năm nay gia đình tôi chỉ dùng sản phẩm của TH True Milk, sau khi ở Thành phố Hồ Chí Minh nhiều năm trước phát hiện một hãng nọ của Nhà Nước tầm cỡ quốc gia đã sản xuất sữa tươi bằng cách đem sữa bột pha với nước, tức công đoạn hoàn nguyên đầy gian xảo, lưu manh mạt hạng, vì (a) không ai trên thế giới làm cái quy trình quái gỡ đầy tốn kém gây tai hại cho hệ sinh thái cho nhân loại như thế, (b) sữa bột không thể còn đầy đủ chất dinh dưỡng tự nhiên như sữa tươi, (c) khi sữa bột được pha với nước để mang mặt nạ sữa tươi, không ai có thể biết sữa bột ấy có đã quá hạn sữ dụng hay chưa, (d) không ai trên thế gian lại có thể cho rằng sự lừa bịp khách hàng là đạo đức kinh doanh, và (e) không ai trên thế gian này lại có thể ngờ rằng sự lừa bịp khách hàng lại có thể được thực hiện bỡi một doanh nghiệp con cưng của Nhà nước. Sự khó tính của tôi không phải là tác nhân duy nhất, độc đoán. Trong khi tôi luôn khó tính thiên về…vĩ mô, vợ tôi lại rất quan tâm đến tính vi mô của vấn đề: dinh dưỡng tốt nhưng phải tiết kiệm. Sau khi bị một vố về chất lượng sản phẩm của cái hãng mà tôi khinh miệt, vợ tôi phải thừa nhận rằng sẽ từ nay về sau chỉ mua của TH True Milk bất kể phải chi nhiều tiền hơn, vừa để gia đình an toàn, vừa để giảm huyết áp do không phải bực mình đem bỏ thùng rác mấy hộp sữa mà chồng mình không cho đem đi khiếu nại rùm beng để giữ danh tiếng cho Nhà nước.

Hôm nay viết về TH True Milk, tôi như viết về sự thật mà nhiều người ắt cũng đã có thể nhận ra, do sự thật ấy đã thật sự do vị nữ chủ của TH True Milk đã đạt được, mà không cần sự tung hê mang tính phe nhóm nào cả. Khi nói về sự thành công của vị nữ chủ TH True Milk, người ta có thể khó quên cung cách cương nghị của người ấy cả trong quyết định đầu tư, quản lý đầu tư, quản lý rủi ro đầu tư, quản lý truyền thông, của người ấy.

Khi dám vươn lên hàng ngũ đại gia từ giới tư nhân lấn sân vào ngành chiến lược quốc gia mà quốc gia đã đổ biết bao vốn liếng vào vẫn không xây dựng được một thương hiệu sữa đúng nghĩa thực chất, nữ chủ TH True Milk trở thành đích ngắm bắn vô tội vạ của giới truyền thông về những điều chỉ có trong báo lá cải mạt hạng như vốn liếng chạy chọt từ thế lực chống lưng nào, như vì sao tổng vốn chia lên đầu đàn bò hóa ra mỗi con bò có giá khủng như thế ắt có tham nhũng chăng, v.v., thậm chí khi vị nữ chủ nhân TH True Milk phát biểu một sự thật 1000% là trang trại TH True Milk lớn nhất Việt Nam thì vị Chủ tịch Hiệp Hội Sữa Việt Nam đã trả lời dè bỉu với báo chí rằng TH True Milk chỉ như con tem dán trên mông bò. Mông Bò ư? Ông chủ tịch không phải có uẩn ức dục tình do dục tính từ ấu thơ đến nay vẫn chưa được thỏa mãn nên mồm miệng cứ phải nói về mông về vú ngay cả khi nói về vấn đề có liên quan đến một phụ nữ (theo phân tâm học của Signund Freud) đó sao? Ông chủ tịch không từng học hành đến nơi đến chốn nên mới ngu hơn ở chỗ không hiểu rằng chính ông đang ví von Việt Nam – hay ám chỉ toàn dân Việt Nam nào có uống sữa – là cái mông con bò ư? Ông chủ tịch không hiểu rằng khi nói trang trại TH True Milk đứng đầu Việt Nam, nữ chủ nhân của nó chỉ nói lên sự thật rằng trên bình diện quy mô trang thiết bị hiện đại nhất thế giới, dây chuyền khép kín từ nhập khẩu bò giống, lực lượng nhân sự kỹ thuật cao được thuê từ Israel, trồng trọt các loại cây đảm bảo nguồn cung ứng tập trung đồng nhất và đầy đủ chất dinh dưỡng nhất cho bò sữa, sản xuất thực phẩm cho bò sữa, chu kỳ vắt sữa hiện đại cho đàn bò có gắn chip điện tử theo dõi sản lượng, cho đến giám định phẩm chất và sản xuất sản phẩm sữa tươi cùng các sản phẩm từ sữa của chính trang trại TH True Milk, thì TH True Milk đúng là hàng đầu Việt Nam. Ông chủ tịch vội vàng trấn áp, hạ ngay phẩm giá của TH True Milk, ví nó nhỏ như con tem, vừa để giữ thể diện cho đại gia sữa nọ của nhà nước, vừa để khẳng định quyền lực duy nhất của ông tức Nhà Nước trong việc xếp hạng doanh nghiệp lợi ích nhóm.

Khi dám vươn lên hàng ngũ đại gia từ giới tư nhân lấn sân vào ngành chiến lược quốc gia mà quốc gia đã đổ biết bao vốn liếng vào vẫn không xây dựng được một thương hiệu sữa đúng nghĩa thực chất, nữ chủ TH True Milk đã sử dụng chiêu thức chỉ có nơi đại gia tư bản nước ngoài: không đôi co cải lý với Ông Chủ Tịch về chiếc ghế “hàng đầu Việt Nam” mà tiếp tục lặng lẽ vươn lên đoạt các giải thưởng danh giá tầm cỡ châu lục đầy vinh diệu, bỏ mặc cái “hàng đầu” ấy cho Hiệp Hội muốn ban phát cho ai thì cứ phát ban cho có việc để làm, tương xứng với tiền lương cao ngất nhận được của Nhà nước.

Khi vươn lên, người ta cần có cùng lúc cái tâm, cái trí, cái chí, và cái đức. Ngày nay, chỉ với một cái chí hoang đường nào đó thôi là người ta đã dám lao vào cái gọi là khởi nghiệp mà chẳng ai hiểu thấu ý nghĩa của nó, rồi vui vẻ rung đùi ngâm câu hữu chí cánh thành, có chí thì nên. Có cái trí để khi lựa chọn lĩnh vực là do bản thân có nhận thức đầy đủ và hoàn hảo về thị trường, về lĩnh vực, về bản thân, chứ không chạy theo đuôi ai. Có cái chí để có thể thực hiện những gì mà cái trí đã nghiền ngẫm phân tích và tổng kết. Có cái đức để luôn có đường ray vững chắc cho tiến trình thực hiện cái chí. Và có cái tâm để mọi thứ đều dưới quyền giám quản giám sát một vị thống soái. Ngay cả khi có cả bốn điều về tâm, trí, chí, đức, người ta vẫn còn khó thể thành công vì thiếu thời vận, thiếu sự may mắn, thiếu đội ngũ người tài dưới trướng, và thậm chí do bị vướng cái họa của “cộng nghiệp” theo thuyết Nhà Phật, huống hồ chỉ thấy thiên hạ làm được là cứ thế làm theo thì thành công ắt là do hồng đức hồng ân của tiên tổ.

Các bạn nam nữ hãy nghiên cứu về vị nữ chủ nhân TH True Milk nếu muốn có một case study thật sự nghiêm túc cho sự vươn lên của mình.

Một nghị sĩ chức sắc cao cấp của Hạ Viện Thái Lan hỏi ý kiến tôi về đối tác đầu tư cho ngành sữa tại Việt Nam, và tôi đã cho ra vài nhận xét nhưng không nói gì về TH True Milk vì tôi tạo dựng uy tín với nước ngoài chỉ trên cơ sở duy nhất: đã tư vấn là để giúp thực hiện được chứ không chỉ để nói chơi. Trước thực tế các tỷ phú đô-la Thái Lan muốn thâm nhập lấn quyền ngành sữa Việt Nam, và trước thực tế nữ chủ TH True Milk là một thực thể quyền năng đầy trí tuệ và cá tính, hai thực tế này sẽ không bao giờ có chỗ đứng chung.

Một giáo sư Mỹ nêu hai cái tên đại gia một thuộc ngành cà phê và một thuộc ngành sữa, hỏi ý kiến tôi để bổ sung cập nhật cho các case study của ông về thị trường kinh doanh Việt Nam. Tôi đã với tính thật thà thẳng thắn vốn luôn buộc phải có nơi bất kỳ ai thuộc giới hàn lâm ở các siêu cường văn hóa Âu Mỹ – mà tôi luôn cố học hỏi trau giồi để may ra có ngày được gia nhập – tôi khuyên ông hãy vất sọt rác hai cái tên nhàm chán đó đi và hãy dành công sức cho TH True Milk mà rất tiếc tôi chưa thể cung cấp thêm một cái tên nào khác thứ hai vì tôi vẫn chưa thấy có doanh nghiệp nào ở Việt Nam có thể nên được đưa vào case study cho các đại học quản trị kinh doanh thế giới cả.

Nữ chủ TH True Milk ắt không nhớ gì về vị khách tuy ăn trưa chung bàn ngày ấy ở Nghệ An nhưng không bắt chuyện gì với bà dù chỉ một câu xã giao mà cũng chẳng xin trao đổi danh thiếp với bà như bao kẻ thu thập danh thiếp thường làm. Nhưng mỗi ngày mỗi khi vợ tôi đưa tôi một hộp sữa TH True Milk là tôi lại nhớ đến bà trong buổi trưa hè nóng bức ấy ở Nghệ An.

Chính TH True Milk đã đưa đến Việt Nam một thực tế kinh doanh nghiêm túc:

– Một sản phẩm sữa tươi có chất lượng cao nhất phải đảm bảo đồng nhất và đồng bộ đến từ một trang trại cụ thể, từ một đàn bò cụ thể, có nguồn cung cấp lương thực cụ thể đúng quy chuẩn cho sữa của bò, có sự chăm sóc bài bản cho đàn bò sữa từ nhiệt độ môi trường chuồng trại đến nhạc nền phục vụ cho sức khỏe tinh thần của đàn bò sữa, có hệ thống thu sữa và sữa thu được tự động hóa trên cơ sỡ dữ liệu từ chip điện tử của mỗi con bò, và tất nhiên không thể không kể đến hệ thống hiện đại trong lưu trữ, bảo quản, sản xuất và phân phối;

– Sữa tươi không thể được đánh đồng có cùng chất lượng mặc nhiên dưới tên của một thương hiệu chung nếu như do thu mua từ mọi nông hộ “trên toàn quốc”, từ sữa của những con bò không rõ có được bảo vệ sức khỏe nghiêm ngặt, được nuôi bằng thực phẩm tự nhiên hay phản tự nhiên nào – như đã từng có phóng sự của VTV về những con bò ăn rác thải sinh hoạt – và có đựng trong những chiếc xô thiếc bên vệ đường chờ xe thu mua đến nhận hoặc đổ bỏ trắng xóa cả cánh đồng do đã ôi thiu khi xe thu mua không đến do giá nguyên liệu hạ – như đã từng có phóng sự của HTV về sự thật như thế; và

– Sản phẩm sữa tươi phải được gắn liền với một trang trại cụ thể; không thể nào có việc sữa thu mua trên phạm vi toàn quốc đưa về một nhà máy để chế biến rồi mang danh sản phẩm sữa tươi của một tập đoàn, và tên nhà máy sản xuất thuộc tập đoàn tất nhiên chẳng tự động mang ý nghĩa đó là tên của trang trại.

Rất khó để có được một khách hàng trung thành, nhất là đối với một sản phẩm không lấy giá hạ làm vũ khí cạnh tranh, cũng như nhất là khi vị khách hàng đó là người vừa không giàu có vừa cực kỳ khó tính về CSR – trách nhiệm của doanh nghiệp đối với cộng đồng mà đạo đức kinh doanh phải là nền tảng tối thượng cho mọi sự trọng vọng.

Tôi là khách hàng trung thành toàn tâm toàn ý và tâm phục khẩu phục của TH True Milk.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.