Đì

Lời Răn Ngắn Gọn Dành Cho Lãnh Đạo Doanh Nghiệp Nhà Nước

Hoàng Hữu Phước, MIB

1) Lãnh đạo cấp dưới của cấp cao

Nếu anh “đì” nhân viên thuộc quyền thì

– Chính anh tự khẳng định anh có trình độ chuyên môn thấp hơn nhân viên ấy;

– Chính anh tự khẳng định anh xuất thân hèn kém vì có bậc sinh thành đã truyền cho anh cái thủ thuật mà bậc sinh thành ấy đã áp dụng nhuần nhuyễn đến độ nó trở thành bí kíp truyền lưu cho hậu thế của gia tộc;

– Chính anh tự khẳng định anh có khả năng cướp công của nhân viên thuộc quyền; và

– Chính anh sẽ không sớm thì muộn lâm vào vòng lao lý vì thành tích cướp công và đì của anh sẽ đưa anh lên vị trí cao hơn, mà càng cao thì năng lực thấp kém của anh càng trở nên hiển nhiên, rõ nét, cũng như càng lên cao thì cái tiêu cực cha truyền con nối của anh sẽ làm anh trở thành tên tham nhũng lớn hơn, táo bạo hơn, và ngu ngốc hơn.

2) Lãnh đạo cấp cao nhất

Nếu anh thực sự có tài lãnh đạo và xứng đáng với chiếc ghế lãnh đạo cấp cao nhất thì

– Điều tiên quyết là anh phải ra quy định trong toàn cơ quan và các chi nhánh của anh là tất cả các nhân viên đều có quyền gởi các kiến nghị trực tiếp đến anh mà không cần thông qua lãnh đạo tại chỗ, vì đây là điều giúp anh ngăn chặn được hành vi “đì” của lãnh đạo dưới anh khiến nhân viên phải hoặc ra đi hoặc biến thành thụ động hoặc tiếp tay hình thành phe nhóm tiêu cực với lãnh đạo cấp dưới ấy, mà cả 3 tình huống này đều gây hại cho sự nghiệp của chính anh;

– Việc trên còn giúp anh ngăn chặn được sự tỏa sáng bất minh bất chính bất ngờ của vị lãnh đạo dưới anh ấy khiến không sớm thì muộn hắn cũng bò trườn lên gần anh và tất nhiên soán lấy ngôi vị trị vì của anh; ngoài ra,

– Việc trên còn giúp anh xóa tan các xúc xiểm có thể có đến bậc sinh thành của anh, vì hai điều kể trên đủ cho thấy anh đã lớn lên từ một môi trường trong sạch, lành mạnh, tức tiền đề cho anh có được thực tài để ngồi vào chiếc ghế ấy; và

– Cuối cùng, song không bao giờ có tầm quan trọng kém hơn những điều trên, là việc phải theo thứ tự của quy trình của bảng sơ đồ tổ chức chỉ thuần túy có giá trị liên quan đến các tờ trình chính thức, các bản báo cáo chính thức mang tính nghiệp vụ cơ sở, chứ không bao giờ được áp đặt cho việc đóng góp ý kiến (hoặc gởi thông tin mật có giá trị quan trọng ảnh hưởng đến toàn cơ quan hay toàn công ty) của nhân viên ở cơ sở, phòng ban, chi nhánh nào đó, để các ý kiến đóng góp hoặc các thông tin mật này của bất kỳ nhân viên nào cũng được chuyển ngay và trực tiếp đến anh thay vì phải theo hệ thống mà chính hệ thống ấy hoặc sẽ thay thế tên của tác giả ban đầu trước khi chuyển đến anh, hoặc sẽ làm các bản góp ý hay thông tin mật ấy không bao giờ đến được tay anh.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế.

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.