Hà Hồ

Bài Viết Dành Cho Học Sinh, Sinh Viên, Nhân Viên, và Những Người Nổi Tiếng (Celebrity) Có Học Tiếng Anh

Hoàng Hữu Phước, MIB

Để tránh các hiểu lầm, tôi xin khẳng định rằng Hà Hồ là cái tên ngẫu nhiên tôi chọn từ một tên tưởng tượng của người Việt nào đó như Hồ Thị Hà hay Hồ Văn Hà để làm thí dụ việc người nữ hay nam này học đòi viết theo kiểu tên tiếng Anh thành Hà Hồ. Ngoài ra, tôi xin khẳng định rằng tôi không hề quan tâm hay biết đến bất kỳ ai là “celebrity” trong lĩnh vực công nghiệp giải trí ở Việt Nam vì đối với tôi chẳng ai đáng để tôi quan tâm đến cả. Do đó, đây là ý kiến thuần tiếng Anh dành cho người đẳng cấp cao thực sự.

Trước khi phân tích sâu hơn, tôi xin đặt vấn đề ngay – theo kiểu nói ngay phần kết luận của bài này – với các bạn là Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu luôn được báo chí Mỹ gọi là Nguyen Van Thieu chứ không bao giờ gọi là Thieu Nguyen. Tương tự, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn được báo chí Mỹ gọi là Ho Chi Minh chứ không bao giờ gọi là Minh Ho, và Chủ tịch Trương Tấn Sang luôn được báo chí Mỹ gọi là Truong Tan Sang chứ không bao giờ gọi là Sang Truong. Vì vậy, nếu bạn thực sự là một celebrity của Việt Nam vươn ra thế giới và được thế giới kính trọng, bạn hãy cứ là Hồ Thị Hà tức Ho Thi Ha trong tiếng Anh, hoặc Hồ Văn Hà tức Ho Van Ha trong tiếng Anh.

Ngay từ còn là một thiếu nhi ở Sài Gòn, tôi đã nhận ra sự khác biệt này nên luôn luôn khẳng định bản thân sẽ luôn là Hoàng Hữu Phước chứ không bao giờ là Phước Hoàng. Tôi cũng đã khẳng định kiểu viết theo thứ tự ngày-tháng-năm của Việt Nam sẽ thống trị thế giới tiếng Anh, và đơn vị đo lường mét mà Việt Nam đang sử dụng sẽ lấn lướt các đơn vị đo lường hệ khác của Mỹ. Thực tế đã chứng minh tôi hoàn toàn đúng khi Microsoft sản xuất các phần mềm Window đều có các tùy chọn về ngày-tháng-năm thay vì mặc định cổ điển tháng-ngày-dấu phẩy-năm, còn tất cả các đại học lớn như ở Úc đều có đơn xin nhập học chừa các ô trống để ghi đúng theo thứ tự lần lượt trước sau là Họ-Chữ Lót-Tên thay vì mặc định cổ điển Tên-Chữ Lót-Họ.

Ngay cả nhân vật Việt Kiều Pháp tôi nhắc đến trong bài Giá Như Còn Đó Những Người Nghèo Xưa khi in thiệp mời dự đám cưới cũng đã in tên mình là Phạm George cho đúng tinh thần tôn ti trật tự của văn hóa Việt luôn xem họ tộc là quan trọng nhất đối với dòng dõi thế gia vọng tộc của mình, còn khi ở Pháp giấy tờ có mang tên George Pham thì lại là việc khác.

Trừ phi những mặc định tự động của hạ tầng một trang mạng khi ghi nhận sự điền vào của Họ, Chữ Lót, và Tên rồi tự động cho ra tên chủ nhân tài khoản là Phươc Huu Hoang thì tôi buộc phải chấp nhận, tôi khi chủ động được sẽ luôn là Hoang Huu Phuoc hoạc hhphuoc. Một đặc điểm trầm kha của giới công nghệ thông tin (gọi tắt là IT) là rất yếu kém về ngôn ngữ con người nhất là không nắm vững các biến thiên của tên gọi của người Việt, và không có khả năng lường trước các xung đột nếu có các mặc định phi-Việt. Khi tôi làm việc cho một công ty đa quốc gia, lúc thấy IT tự động cấp cho tôi một địa chỉ email mang tên phuoc_hoang, tôi đã bảo mấy em lãnh đạo IT rằng cách đặt tên theo kiểu tiếng Anh như thế sẽ gây nhiều rắc rối khiến hủy phá toàn bộ chương trình hạ tầng đã thiết lập tự động, vì sẽ ra sao nếu ngoài Hoàng Hữu Phước còn có thể sẽ có Hoàng Văn Phước, Hoàng Đại Phước. Các em lãnh đạo IT đã trả lời rằng tại bị vì bởi đã không hề nghĩ sâu đến như thế khi viết phần mềm quản trị tự động cho hệ thống email. Sau đó tôi gởi một email loại bảo mật cho một nhân viên tên Nguyễn Kiều Trang tức gởi cho trang_nguyen, và hôm sau tôi nhận email của trang_nguyen cho hay Cô là một chuyên viên của tổng hành dinh ở Canada và không hiểu tôi muốn nói gì, nhưng đã một cách chuyên nghiệp xóa ngay email của tôi nên tôi hãy yên tâm. Nghĩa là IT ở Việt Nam sau đó phải cho cô Nguyễn Kiều Trang ở Việt Nam địa chỉ email “không giống ai” là nguyen_kieu_trang. Tương tự, IT ở Quốc Hội Việt Nam cũng yếu kém tương tự nên đã cấp địa chỉ email trên nền mặc định của công thức Tên Viết Nguyên_Họ Và Chữ Lót Viết Tắt nên địa chỉ email của Chủ tịch Nước tại Quốc Hội là sangtt, còn của tôi là phuochh, v.v. Rồi sự “trật rơ” như tôi đã cảnh báo xảy ra khi tôi gởi một email loại tối mật cực kỳ nhạy cảm có liên quan đến một tổng lãnh sự quán của một siêu cường cho Nghị sĩ Võ Thị Dung theo địa chỉ mặc định dungvt. Sau đó tôi mới biết email của tôi không đến nghị sĩ Võ Thị Dung vì dungvt là email của một cán bộ nào đó tên Vũ Tiến Dũng hay Võ Trí Dũng, và nghị sĩ Võ Thị Dung tự dưng được cấp một địa chỉ email “không giống ai” là vothidung. Vì vậy, tôi luôn cho rằng tôi hoàn toàn đúng khi nói IT nên đặt địa chỉ email của người Việt theo đúng thứ tự tên của họ trong chứng minh nhân dân. Chưa kể, sẽ ra sao nếu Trương Thị Ngọc Trân bị biến thành tran_truong rất dễ thành chủ đề cho sự cười nhạo của đồng nghiệp? Hoặc IT cấp địa chỉ email truongthingoctran hoặc “đàm phán” với Cô Trân này để cho ra địa chỉ ngắn hơn, tránh các sự cố cười cợt của đồng nghiệp như ttngoctran hay ttntran chẳng hạn. Khi tôi có toàn quyền tại công ty của tôi, tất cả các địa chỉ email của toàn bộ nhân sự của tôi đều mang đúng tên của họ theo chứng minh nhân dân, nên tôi là hoanghuuphuoc, viết dính liền, vì tôi xem kiểu hoang_huu_phuoc là kiểu chẳng ra chi, hoàn toàn thấp kém.

Nếu bạn nghĩ rằng sau này bạn có thể là một celebrity đình đám trên thế giới của ngành công nghiệp giải trí, bạn nên nghe lời khuyên của tôi để hoặc đừng hoán đổi vị trí tên của bạn hoặc cứ lấy một nghệ danh thuần Anh. Tôi chọn cho tôi bút hiệu Tannhauser Beowulf Thor cho các sáng tác thơ ca bằng tiếng Anh, nhưng tôi không bao giờ là Thor Hoàng hay Beowulf Hoàng.

Tôi phải là Hoàng Hữu Phước vì tôi biết rất rõ một điều rằng người Âu Mỹ không bao giờ tự động đổi vị trí tên của người Việt để tỏ lòng tôn kính người Việt. Và nếu họ gọi tôi là Phước Hoàng thì chẳng qua tại tôi ắt trong phút giây nào đó do ngu muội và trẻ con ắt đã tự gọi mình như thế, không chút lòng tự trọng.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.