Sadim Ơi Là Sadim

Hoàng Hữu Phước, MIB

(Bài viết đăng trên Emotino tháng 8 năm 2012)

Ắt các bạn ai cũng biết câu truyện thần thoại về Midas. Đó là vị vua tốt bụng, được một vị thần mến thương ban thưởng cho một lời ước, và vua Midas đã ước những gì ông chạm vào đều biến thành vàng. Lời ước ngay lập tức được thực thi, và tất cả những gì ông chạm đến đều biến thành vàng ròng nguyên chất, từ đóa hoa, bàn ghế, chú chó cưng, đến bà hoàng hậu nhân từ, ngay cả cô con gái bé nhỏ của ông cũng trở thành bức tượng công chúa tuyệt mỹ trong dáng dấp đáng yêu đang nũng nịu líu lo định kể ông nghe về chú chim họa mi ngậm lão ve sầu trong vườn thượng uyển mà cô bắt gặp buổi sáng định mạng ấy. Nhưng dù truyện kể có cho biết rằng ông vua đói khát khổ sở vì trong vương quốc của ông người hầu và người dân đều biến thành vàng và ông phải đi lang thang tìm thức ăn nào chưa biến thành vàng để ăn để uống song không thể nào tìm được vì ngay việc ông chắp tay sau lưng cúi gập mình xuống để ăn thì môi ông cũng biến thức ăn thành vàng ròng bốn số 9 phẩy bốn số 9, thì cái tên Midas của ông vẫn không vì vậy mà bị ô danh. Midas đã trở thành một thành ngữ trong tiếng Anh dùng cho những người có khả năng thiên phú biến những điều bình thường, dưới bình thường, tầm thường, hư hỏng, tệ hại, v.v., trở thành tuyệt diệu, cứ như người trở thành “tỷ phú đô-la” nhờ “làm ăn” trong ngành xử lý chất thải sinh hoạt của con người vậy.

Đối chọi với Midas là Sadim. Thật ra nếu các bạn có tìm đọc được truyện thần thoại về Sadim thì cũng cần biết đó là truyện chẳng có giá trị thần thoại gì hết mà chỉ là sản phẩm của một cá nhân hay một nhóm người có ý đồ truyền bá “tôn giáo mới” thuộc hệ Quỷ Satan. Đơn giản vì Sadim được người đời chế ra tên gọi như thế bằng cách viết ngược lại của chữ Midas, để ví von về kẻ chuyên làm hỏng mọi sự, sờ đến đâu là nát bét đến đấy. Như vậy Midas là người thành công mãi mãi, còn Sadim là kẻ thất bại triền miên.

Tất nhiên, viết bài này tôi không nhằm tiết lộ ông Tây bà Đầm nào đã gọi tôi là Midas vì đã đến giúp “tái cơ cấu” giải cứu được công ty dịch vụ tài chính của ông ấy bà ấy, mà tôi muốn kêu trời “Sadim ơi là Sadim!” sau khi thấy dường như ngành công nghệ giải trí ở Việt Nam ta có quá nhiều Sadim. Cái chương trình The Voice tuyệt diệu trên TV Mỹ làm tôi bỏ công ăn việc làm hai năm qua vào những ngày trình chiếu để theo dõi mê say, ngay lập tức biến thành scandal tệ hại khi nó được mấy tay truyền thông Việt mua bản quyền về dưới cái tên “Giọng Hát Việt” hay “Tiếng Hát Việt” gì gì ấy dù ở Việt Nam làm gì có “đối tượng phù hợp” với tôn chỉ của The Voice? Gameshow này của Mỹ cho thấy ban tổ chức đã rất kỳ công đi lùng kiếm khắp nước Mỹ (cần nhớ rằng chỉ mới một bang California thôi đã lớn hơn nước Việt Nam) để chọn mời những ca sĩ đường phố (sống du ca với chiếc đàn, và tiền kiếm được của ngày mai là con số bất định khiến các ca sĩ này không biết mai sẽ được ăn cái gì cho bữa trưa, nuốt cái gì cho bữa tối); những người “hồi gia” tức vừa mãn tù về với điạ phương và đang vui vẻ hát ca lúc lao động chân tay khuân vác hay quét rác đường phố; những nhân viên bán hàng, đầu bếp, v.v., có tài đàn ca hát xướng tại nơi làm việc phục vụ khách hàng, thậm chí tự viết ca khúc, v.v. Nói chung thì tuyệt đại đa số đều sử dụng nhạc cụ, đều hát hay vì có học thanh nhạc (ai mà lại không được học thanh nhạc và sử dụng nhạc cụ thành thạo từ nhỏ ở trường tiểu học và trung học cơ chứ), và đều có lợi thế trên nền âm nhạc phát triển đa dạng, phong phú, tuyệt diệu, uy trấn toàn cầu của âm nhạc Mỹ. Còn ban giám khảo thì khỏi nói, cả 4 vị đều là danh ca, mà đã là danh ca thì luôn luôn có ít nhất cùng lúc 7 điều sau: (a) danh tiếng toàn cầu với bao album thuộc loại dĩa kim cương hay bạch kim, (b) sáng tác rất nhiều ca khúc nổi tiếng toàn thế giới, (c) chính mình ca hát những ca khúc do mình sáng tác, (d) có ban nhạc riêng đi lưu diễn như cơm bữa ở nước ngoài kể cả tại các nước giàu ở Đông Nam Á như Mã Lai, (e) là bậc thầy của một thể loại nhạc cụ thể, (f) có sức khỏe như đô lực sĩ vì ca hát nhảy múa hừng hực trên sân khấu lưu diễn kể cả sân khấu The Voice, và (g)… sử dụng được nhiều loại nhạc cụ. Vậy mà họ – tức mấy ông mấy bà Việt Nam – vẫn bỏ tiền mua bản quyền để rước về Việt Nam, trong khi Việt Nam mà có ca sĩ đường phố ư? họ giỏi nhờ có trình độ được đào tạo bài bản từ nhỏ và thậm chí ở nhạc viện hàn lâm ư? họ biết…sử dụng nhạc cụ ư? họ..ư ư ư? Có ban giám khảo có cả 7 điều như ban giám khảo của The Voice ư? Thí sinh của American Idol có thể không sử dụng nhạc cụ nhưng thí sinh của The Voice thì thích sử dụng nhạc cụ và thích hát bài hát rất hay của chính mình để có thể được thực khách hay người đi đường chịu đứng lại lắng nghe rồi thưởng tiền mà! Sadim ơi là Sadim!

Kêu gào tên Sadim mà chỉ nêu scandal của “Giọng Hát Việt” hay “Tiếng Hát Việt” gì gì ấy thì e là cái ông Sadim ở Âu Mỹ không cam chịu, nên tôi đành kể thêm một gameshow khác để cho đức ngài Sadim phải tâm phục khẩu phục chuyện bị Lăng Tần lôi tên ra mà kêu với réo. Mấy năm trước, tôi cũng bỏ công ăn việc làm vào những ngày tivi Mỹ phát chương trình Are You Smarter than a 5th Grader? cực kỳ công phu tuyệt diệu. Để tổ chức chương trình này, ban tổ chức đã đi khắp nước Mỹ mở kỳ thi tuyển rầm rộ dài ngày dài tháng tại tất cả các tiểu bang để cuối cùng chọn ra 5 học sinh lớp 5 kiệt xuất cho gameshow này. Mỗi người lớn dự thi phải đáp ứng các yêu cầu như: phải là…người lớn, phải có danh phận đặc biệt chú trọng các vị hồi còn nhỏ đã là học sinh giỏi, lớn lên đã học giỏi (có kỳ tích học tập sẽ là một lợi thế), hiện có nghề nghiệp sự nghiệp thành đạt hẳn hoi (có bỏ tiền ra mở tổ chức từ thiện sẽ là một lợi thế), và được giới trẻ kính trọng noi gương (tất nhiên là không có noi theo … ca sĩ), v.v., để trả lời 10 câu hỏi lấy ra từ sách giáo khoa lớp 1 đến lớp 5, với giải thưởng 1 triệu đô-la Mỹ cho mỗi người thắng cuộc (mà chưa ai thắng được). Nếu câu hỏi nào không trả lời được sẽ được 1 trong 5 bé học sinh ấy trợ giúp, v.v. Tôi mê say theo dõi vì thấy các câu hỏi ấy ở đẳng cấp ra sao: học sinh lớp 1 đến lớp 5 Mỹ học ghê gớm và biết gớm ghê, từ tên và vị trí các chòm sao của môn Thiên Văn Học, đến các địa danh Thế Giới Sử, tên thủ đô các nước, và môn địa lý đòi hỏi các em phải biết sông nào của Mỹ dài bao nhiêu, nằm giữa các tiểu bang nào, qua các thị trấn nào, còn âm nhạc thì toàn là về các thiên tài nhạc cổ điển của thế giới, v.v. và v.v. Ở Việt Nam, họ – tức mấy ông mấy bà Việt Nam – vẫn bỏ tiền mua bản quyền để rước về Việt Nam, đến một vài trường nhà giàu để mời vài cháu thật tròn trịa (giàu mà lị!) ăn mặc thật đẹp (giàu mà lị!) ngồi hoành tráng bảnh chọe vào ghế lạnh (giàu mà lị!) để trợ giúp mấy người lớn đứng trên bục nóng mà đa số là ca sĩ (để câu khách xem đài mà lị!) luôn có cách ăn mặc không ai giống (để câu khách xem đài mà lị!), cách ăn nói cười cợt không giống ai (để câu khách xem đài mà lị!), và ắt là đa số không có cái quá khứ “hàn lâm” thời tiểu học như các cháu học trò Mỹ. Ấy là chưa kể cái “từ chương” trong các câu hỏi thật là khủng khiếp khi ban “hàn lâm” của chương trình Ai Giỏi Hơn Học Sinh Lớp 5 thích đẻ ra câu hàn lâm kiểu Việt “hãy điền từ còn thiếu vào chỗ trống trong câu ca dao sau đây” tức là xem trọng “học thuộc lòng” trong khi mồm oang oác chống “từ chương” (trong khi mấy học sinh trong gameshow Mỹ được phép viết sai chính tả thí dụ tên sông hay tên tiểu bang thiếu hay dư một chữ S cũng không sao miễn phát âm đúng là được), hoặc hỏi về những bài hát mới tinh của Việt Nam mà chúng sẽ làm cả thế giới kinh ngạc vì chỉ khi tuổi đời của các bài hát phải thật cao như trên 50 năm, chất lượng âm nhạc và ca từ phải ở chót vót, và danh tiếng thành công của bài hát phải thật ở tít trên trời mới được đưa vào làm câu hỏi giáo khoa cho gameshow. (Chương trình học thấp lè tè, vậy mà có kẻ đang hô hào đừng học 12 năm làm gì, 10 năm thôi!) Ối, Sadim ơi là Sadim!

Quảng cáo thì cũng có ông Sadim sờ vào đấy.

Làm phim thì cũng có ông Sadim mó vào đấy.

Làm gameshow thì cũng có ông Sadim vuốt vô đấy.

Ngay đến làm … chính sách giáo dục mà cũng đưa ông Sadim sờ cho một cái, mó cho một tí, vuốt cho một tị.

Sadim ơi là Sadim!

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.