Đối Phó Với Đám Nhà Báo “Hai Mang”

(Bài thứ 6 trong chuỗi bài tư vấn phục vụ các ứng cử viên tự do ra tranh cử Đại biểu Quốc hội khóa XIV 2016-2021)

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị Sĩ Quốc Hội Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Khóa XIII

 Baochi1

Tiếp theo mạch 5 bài [1] [2] [3] [4] [5] đã viết phục vụ người dân muốn hiểu thấu đáo về sinh hoạt ở Quốc Hội và đặc biệt phục vụ các công dân – nhất là người ngoài Đảng – có mong muốn tự ra ứng cử Quốc Hội kể từ Khóa XIV (2016-2021) trở đi, hôm nay tôi xin khẩn trương nói tiếp về những vấn đề các bạn cần biết khi phải đối phó với đám nhà báohai mang” vì tính cấp bách của thời gian do đã cận kề kỳ bầu cử.

Như đã viết trong bài Năm Mới Thử Bàn Về Báo Mới Trên Cơ Sở Siêu Cường Quốc[6], tôi đã phát biểu khẳng định rằng “ở Việt Nam, toàn bộ những gì là cơ quan ngôn luận chính thống đều là của Nhà Nước Việt Nam”; rằng “nguồn lực về tài chính, cơ sở hạ tầng và nhân lực do đó đều là của Nhà Nước ban cho, tức là từ ngân sách nhà nước, mà ngân sách có từ Tam Quốc: tiền kinh doanh sinh lợi của quốc gia, tiền thuế thu của quốc dân, và tiền vay của quốc tế, mà tiền vay của quốc tế cũng được hoàn trả bằng tiền kinh doanh sinh lợi của quốc gia, tiền thuế thu của quốc dân, và tiền vay của quốc tế…khác”; rằng “nhà báo chính thống chính quy chính đạo chính danh chính nghĩa của Việt Nam phải nói về những sự thật có tác dụng làm đẹp đời sống, đẹp môi trường sống, vinh danh đạo đức – danh dự – trách nhiệm, phổ biến phổ quát phổ cập nhân rộng nhân bản nhân văn nhân đạo để xã hội tốt hơn nhờ con người tốt hơn giúp đất nước mạnh hơn chống chọi lại tất cả các thế lực thù địch một cách hiệu quả hơn bất kể nó đến từ đâu, từ quân thù xâm lược, từ bọn phá hoại từ hải ngoại, từ kẻ chống lại chế độ của đất nước này, từ bọn bá láp bêu xấu đất nước này, từ đám tham nhũng hối lộ làm ô danh đất nước này, từ lũ lưu manh đội lốt tôn giáo – nhân sĩ – trí thức – nhân quyền – tự do – dân chủ – lương tâm để bôi nhọ đất nước này; và rằng “nhà báo Việt Nam đương nhiên phải là những nhà báo chính thống chính quy chính đạo chính danh chính nghĩa, …không phải là những chuyên gia sales giúp tòa soạn mở rộng phụ trang quảng cáo, gia tăng doanh thu quảng cáo, gia tăng 3D tức chiều rộng chiều sâu và chiều cao của duy chỉ tòa nhà tòa soạn chứ không gia tăng chiều rộng chiều sâu và chiều cao của tầm vóc uy thế uy danh của tờ báo đối với toàn dân và toàn cầu.”

Lý tưởng luôn là vậy.

Thực tế luôn ngược lại.

Bọn nhà báo hai mang đã phát triển thứ tư duy nha phiến rằng báo chí là thứ quyền lực tối cao tức cái thứ mà thế giới truyền thông tư bản lập thành đế chế mafia-like khuynh đảo cả chính quyền – bất kể thể chế chính trị nào, tức kể cả chế độ cộng sản – và chính sách quốc gia – bất kể quốc gia nào, tức kể cả nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Tại Kỳ họp Thứ 2 của Quốc Hội Khóa XIII vào tháng 11-2011, thành công vang dội của bài phát biểu của tôi về Luật Biểu Tình [7] ngăn chặn được sự sa đà hấp ta hấp tấp vô nghĩa lý và cực kỳ thiếu thận trọng của đề nghị soạn thảo dự án luật Biểu Tình đã làm hội trường Quốc Hội rền vang tiếng vỗ tay tán thưởng của hơn 490 Đại biểu Quốc hội, một việc chưa hề có tiền lệ bất kỳ tại kỳ họp toàn thể nào của Quốc Hội Việt Nam từ ngày lập quốc, và nhiều nghị sĩ tướng lĩnh đã đến chào tôi theo nghi thức trang trọng của lực lượng vũ trang cách mạng Việt Nam. Thế nhưng, bọn hai mang trong các tòa soạn báo chí đã ngay lập tức lờ đi sự hân hoan ngập tràn Quốc Hội trong thời khắc lịch sử ấy để sáng tạo ngay kiểu “giật tít” vu cáo theo kiểu mất dạy côn đồ lưu manh rằng tôi miệt thị nhân dân Việt Nam có “dân trí thấp” [8] trên Báo Tuổi Trẻ (và ngay sau đó là thế giới hai mang tại “một bộ phận không nhỏ chẳng có tí chút đạo đức nghề nghiệp” của một số tờ báo ở Việt Nam cùng hòa âm điền dã theo cái sự thật trá ngụy đớn nhục đê hèn ấy), thậm chí muốn lợi dụng vị thế truyền thông để ra uy nhằm làm tôi bị tống cổ ra khỏi Quốc Hội, kích động hàng trăm tên côn đồ lưu manh phản động gởi đến tôi những tin nhắn đòi giết tôi, đốt nhà tôi, và đánh bom văn phòng của tôi, đe dọa nhân viên của tôi chẳng hạn như:

Baochi1

Tất nhiên, là nghị sĩ, tôi được Nhà Nước bảo vệ triệt để trước các đe dọa có tính chất khủng bố như vậy:

 Baochi3

Tất nhiên, điều đại ngu mà bọn hai mang “mafia-like” trong các tòa soạn báo chí đã phạm phải đó là: đã chưa từng biết Hoàng Hữu Phước là ai ngay tại đất nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam này, người mà trong thời gian làm giảng viên Anh Văn trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành phố Hồ Chí Minh trong thập niên 80 của Thế kỷ trước đã luôn tuyên bố với hàng ngàn sinh viên của anh ta và sau đó là nhiều trăm nhân viên cùng nhiều ngàn đại lý của anh ta (nhiều người ngang tuổi với các phóng viên Tuổi Trẻ thủa ấy như Lưu Đình Triều hay Nguyễn Phúc Tiến) rằng bất kỳ kẻ nào có mưu đồ bất chính mà lại muốn có thể tranh luận hùng biện tay đôi với tôi – bằng tiếng Việt hay tiếng Anh – muốn thắng được tôi thì phải về nhà đóng cửa học tập miệt mài thêm 60 năm mới có thể thắng được người chính đạo như tôi.

Điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây là bọn hai mang đã sử dụng báo chí để đe dọa sự tồn tại của một nghị sĩ tại cơ quan quyền lực cao nhất nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, nghĩa là sự thách đố đầy xấc xược và hỗn láo đối với Quốc Hội với hàm ý sức mạnh của báo chí là ở vị trí ngồi trên đầu Quốc Hội. Cái hèn của bọn hai mang là chỉ dám động đến – và chỉ dám tơ tưởng vạch kế hoạch nhằm bãi miễn – một nghị sĩ ngoài Đảng, ngoài hệ thống chính quyền, thậm chí ngoài tất cả các hội đoàn, thân cô, thế cô, đơn độc tự ứng cử thậm chí không có đến một chiếc ô dù che nắng che mưa.

Tất nhiên, tôi đã làm thất bại toàn bộ các âm mưu, kế hoạch của bọn nhà báo hai mang, ngay cả khi sau đó chúng còn khuấy động ầm ĩ nhân vụ bài viết loại bút chiến luận của tôi tựa đề Tứ Đại Ngu [9] để quyết tâm bằng mọi cách dùng quyền lực của truyền thông nhằm làm cho tôi phải bị bãi miễn khỏi Quốc Hội. Tôi, nhà hùng biện đã trả lời phỏng vấn gần 4 tiếng đồng hồ với Phố BolsaTV của California[10] theo kiểu ứng khẩu không được cho biết trước các câu hỏi mà không phạm bất kỳ sơ sót nào làm nhục quốc thể cũng như phương hại đến tư cách nghị sĩ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, thì không lý do gì tôi lại không làm tất cả bọn nhà báo hai mang phải thất bại, không cho chúng có cơ hội thực hiện bất kỳ mưu đồ bất chính nào trước các tranh luận chính đạo chính nghĩa chính danh chính thức của tôi.

 Baochi4

Lời khuyên thứ nhất: Trước tình hình và trong hoàn cảnh bọn hai mang lúc nhúc khắp nơi từ sự buông lơi quản lý của những người có trách nhiệm, tôi khuyên các bạn phải thận trọng khi trả lời “phỏng vấn” bởi những kẻ thay vì lắng nghe lời phát biểu chính thức của bạn tại nghị trường rồi về viết bài tường thuật hoặc viết nhận xét phê bình chính luận đẳng cấp cao, chúng chỉ tập trung phỏng vấn bạn ngoài hành lang với thiết bị rẻ tiền thô thiển để chầu chực ngóng trông một sự lỡ lời nào đó của bạn để có cái “giật tít câu view” gây sóng gió để triệt tiêu bạn – nếu bạn dám nổi bật hơn nghị sĩ thuộc phe cánh của chúng – hoặc chỉ để có bài viết mà tòa soạn đã giao nhiệm vụ cho chúng.

Lời khuyên thứ hai của tôi là các bạn nên lập blog riêng để nêu chính kiến của các bạn do các bạn hiện vẫn chưa thể trông mong gì được nơi báo chí cả. Hãy xem TV và hãy đọc báo để thấy ống kính và tin tức luôn toàn tập trung vào các nghị sĩ là chức sắc cao cấp của địa phương. Bạn là nghị sĩ ngoài Đảng, ngoài hệ thống chính quyền, và tự ứng cử, bạn sẽ chẳng là “cái thá gì” cả, nhất là báo chí truyền thông của Thành phố Hồ Chí Minh phải đưa tin và hình ảnh về các phát biểu của các đảng viên chức sắc cao cấp của Thành phố Hồ Chí Minh để làm cái việc mà đến ngày nay vẫn được cho là “đưa thông tin đến người dân” một cách ngây thơ, ấu trĩ, vì hóa ra chỉ có các nghị sĩ chức sắc cao cấp đó là hoạt động tích cực vì nước vì dân tại Quốc Hội, trong khi rất nhiều khóa Quốc Hội đã qua mà những vị nghị sĩ “chuyên phát biểu tâm huyết vì nước vì dân” – nhất là phát biểu tại nghị trường Quốc Hội vào những hôm có trực tiếp truyền hình – ấy vẫn chưa hề làm cho Việt Nam trở thành cường quốc.

Lời khuyên thứ ba là các bạn phải thể hiện – và nên kiên quyết đòi nắm lấy cho bằng được – cái thực quyền và thực uy[11] của bạn, một nghị sĩ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đối với báo chí truyền thông. Trong loạt 3 bài viết mới đây của tôi về Thầy Nguyễn Quang Tô [12], Cô Trương Tuyết Anh [13], và Thầy Lê Văn Diệm [14], tôi có khẳng định là “sẽ ra sức can ngăn phản đối Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh nếu có bất kỳ sự cất nhắc nào đối với vị cựu Tổng Biên Tập báo Tuổi Trẻ”, người đã bị Thành Ủy triệu hồi khẩn cấp về phụ trách tuyên giáo cho Thành Ủy, bỏ báo Tuổi Trẻ như rắn không đầu – và tôi kiên quyết sẽ thực hiện cho bằng được sự can ngăn đó. Thực quyền và thực uy của tôi là: Tổng Biên Tập báo Tuổi Trẻ đã dám buông lơi quản lý để đám hai mang lộng hành manh động giật tít câu view ngụy tạo thông tin để ám hại tôi, một nghị sĩ dân cử có thực quyền và thực uy của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, mà từ lúc còn đương nhiệm cho đến khi bị rút về Thành Ủy vẫn chưa biết tự hối cải lên tiếng chính thức xin lỗi tôi nên dứt khoát phải bị tôi nghiêm trị và trừng trị, không cho y xứng đáng tồn tại trong lĩnh vực “tuyên truyền giáo dục” của Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh. Ngoài ra, tôi cũng thực hiện quyền uy Đại biểu Quốc hội của tôi trong từ chối trả lời phỏng vấn của báo chí và của Đài Truyền Hình Việt Nam kể từ Kỳ Họp Thứ 8 của Quốc Hội nếu người phỏng vấn không đáp ứng bốn điều kiện của chính tôi: phải là chức sắc cấp cao (để bảo đảm có trách nhiệm cao), phải trên 50 tuổi (để bảo đảm có trình độ tác nghiệp cao), phải có giấy giới thiệu gởi đích danh tôi ghi tên công dân của người phỏng vấn (vì tôi phủ nhận giá trị tất cả các thẻ nhà báo nào chỉ ghi bút danh, tức một thứ practice rất kỳ quái không giống nơi nào khác trên toàn thế giới văn minh tiên tiến, và vì sẽ là một practice kỳ quái phản văn minh nếu người được phỏng vấn không được biết gì về tên của người phỏng vấn cùng nguồn gốc của anh ta hay chị ta), và tôi phải trả lời bằng văn bản dựa theo bảng câu hỏi của người phỏng vấn (để triệt tiêu vấn nạn “vu khống” mà Báo Tuổi Trẻ đã từng dở trò với tôi năm 2011 trong vu cáo tôi nói “dân trí thấp”).

Lời khuyên thứ tư: khi bạn trả lời phỏng vấn của báo chí, bạn phải tổ chức chu đáo với toàn sức mạnh của công cụ vì nếu như nhà báo hai mang có “trang bị tận răng” với nanh vuốt sẵn sàng cắn xé tiêu diệt bạn thì bạn phải “trang bị tận chân lông kẻ tóc” sao cho từng sợi lông và sợi tóc của bạn trở thành những mũi tên thép tiêu diệt bọn chúng:

 Baochi5

Lời khuyên thứ năm và cũng là lời khuyên chót là các bạn không kiến tạo “câu view” cho báo chí, vì chẳng hạn như phát biểu của Đại biểu Quốc hội Lê Như Tiến của Tỉnh Quảng Trị đã dẫn đến tít sau trên báo Người Cao Tuổi số ra ngày 09-11-2013

 Baochi6

khiến người dân có hiểu biết sẽ ngạc nhiên nghi ngờ Nghị sĩ Lê Như Tiến và nhà báo của Người Cao Tuổi đồng lòng “câu view” cứ như thể bọn tham nhũng rất hùng hậu, rất thực – song, chỉ có hai vị thiên lý nhãn và thiên lý nhĩ này nhìn thấy nghe thấy được cái lực lượng hùng hậu ấy của tập đoàn tham nhũng, nhìn thấy và nghe thấy được cái táo tợn của bọn tham nhũng trong đầy lùi cả tập thể Đại biểu Quốc hội; mà cái kỳ lạ ở đây là khi cả hai vị đều không nêu được tên của bất kỳ một kẻ nào cụ thể trong cái lực lượng tham nhũng hùng hậu cụ thể ấy. Lẽ nào nghị sĩ khiếp sợ tham nhũng và báo chí kinh sợ tham nhũng đến thế ư? Nghị sĩ Lê Như Tiến có bị đẩy lùi thì đó là việc của ông ấy, và ông ấy đừng có lôi cả tập thể nghị sĩ Quốc Hội trong đó có tôi nhập nhằng vào tập thể yếu ớt ươn hèn suy yếu suy tàn của ông ta. Lãnh đạo Tỉnh Quảng Trị đã tuyệt đối đúng khi bảo hãy ngưng nói về tham nhũng, vì (a) nói hoài mà chẳng ai dám đưa ra cái tên nào có thực cả, và vì (b) hãy hành động đi, chứ đừng có lạm dụng cụm từ “chống tham nhũng” để láu cá hú gió gọi mưa tự đánh bóng chính mình. Tiếc là lãnh đạo Tỉnh Quảng Trị không phải Đại biểu Quốc hội.

Tóm lại, báo chí Việt Nam chỉ có một vai trò duy nhất là công cụ tuyên-giáo (tuyên truyền và giáo dục) của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Do đó, báo chí Việt Nam phải phục vụ Đại biểu Quốc hội Việt Nam để phục vụ nhân dân Việt Nam qua phân công giao nhiệm của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Báo chí luôn cần đến sự bảo ban, giáo dục, hướng dẫn, răn dạy của bạn, vì bạn là trí tuệ đại diện cho nhân dân, phục vụ Đảng và phục vụ nhân dân.

Báo chí Việt Nam không phải là mafia và không bao giờ có thứ quyền lực của mafia để tự tung tự tác phạm pháp khi đe dọa hay kích động đe dọa sự an nguy của bạn, nghị sĩ Quốc Hội Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Và nếu có ai đó trong giới báo chí mơ tưởng thực hiện mafia-hóa báo chí, hắn ta hay ả ta sẽ bị Đảng trừng trị, thải loại, tiêu diệt – với sự giúp đỡ của các Đại biểu Quốc hội.

Những bài viết khác cho cùng chủ đề tư vấn phục vụ các ứng cử viên tự do ra tranh cử Đại biểu Quốc hội khóa XIV 2016-2021 sẽ được khẩn trương đăng tiếp trên blog này (tiếp theo lần lượt là: Bài số 7 Đối Phó Với Sự Xơ Cứng Vô Cảm Của Chức Sắc Xử Lý Đơn Thư Khiếu Tố Của Người Dân, Bài số 8 Công Tác Tiếp Dân, Bài số 9 Công Tác Giám Sát, và Bài số 9 Công Tác Ủy Ban Quốc Hội) để kịp phục vụ sự tham khảo của các bạn cho đợt ứng cử Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021). Kính mời các bạn đón đọc và giới thiệu cho nhiều người cùng đọc.

Nếu có quan tâm đến nội dung tư vấn nào khác có liên quan đến việc ra ứng cử và trở thành Đại biểu Quốc hội Khóa XIV, xin các bạn vui lòng gởi thư về tôi tại MYA 399B Trường Chinh, Phường 14, Quận Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh, để tôi kịp thời viết bài đăng sớm trên blog này. Nếu muốn bảo mật danh tính, xin ghi rõ yêu cầu này trong thư. Nếu muốn bảo mật cả nội dung câu hỏi và danh tính, xin cung cấp địa chỉ email (hoặc số phone Viber) trong thư để nhận được trả lời riêng bằng file PDF hoặc JPG.

Kính chúc các bạn thành công trên bước đường phục vụ quốc gia dân tộc chốn nghị trường Quốc Hội nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Khóa XIV (2016-2021).

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị sĩ Quốc hội Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Khóa XIII (2011-2016)

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 21-12-2014. Bài Số 1: Ra Ứng Cử Đại Biểu Quốc Hội Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/12/21/ra-ung-cu-dai-bieu-quoc-hoi/

[2] Hoàng Hữu Phước. 24-12-2014. Bài Số 2: Phát Biểu Tại Nghị Trường Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/12/24/phat-bieu-tai-nghi-truong-viet-nam/

[3] Hoàng Hữu Phước. 20-01-2015. Bài số 3: Cách Soạn Bài Phát Biểu Và Thực Hiện Việc Phát Biểu Tại Quốc Hội Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/01/20/cach-soan-bai-phat-bieu-va-thuc-hien-viec-phat-bieu-tai-quoc-hoi-viet-nam/

[4] Hoàng Hữu Phước. 05-02-2015. Bài số 4: Những Vấn Đề Gặp Phải Trong Sinh Hoạt Đoàn Đại Biểu Quốc Hội. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/05/nhung-van-de-gap-phai-trong-sinh-hoat-doan-dai-bieu-quoc-hoi/

[5] Hoàng Hữu Phước. 24-02-2015. Bài số 5: Xử Lý‎ Đơn Thư Khiếu Nại – Tố Cáo Của Người Dân. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/24/xu-ly-don-thu-khieu-to-cua-nguoi-dan/

[6] Hoàng Hữu Phước. 22-01-2015. Năm Mới Thử Bàn Về Báo Mới Trên Cơ Sở Siêu Cường Quốc. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/01/22/nam-moi-thu-ban-ve-bao-moi-tren-co-so-sieu-cuong-quoc/

[7] Hoàng Hữu Phước. 17-11-2011. Hoàng Hữu Phước Phát Biểu Tại Quốc Hội Về Luật Biểu Tình và Lập Hội. http://hhphuoc.blog.com/?p=52

[8] Hoàng Hữu Phước. 20-11-2011. Chụp Mũ. http://hhphuoc.blog.com/?p=56

[9] Hoàng Hữu Phước. Tứ Đại Ngu

[10] Lại Thu Trúc. 30-6-2012. Phố Bolsa TV (California, USA) Phỏng Vấn Ông Hoàng Hữu Phước Trước Kỳ Họp Thứ Ba, Quốc Hội Khóa XIII. Đăng lần đầu tại http://www.emotino.com/bai-viet/19627/phobolsatv-hoa-ky-phong-van-ong-hoang-huu-phuoc và đăng lại trên http://hhphuoc.blog.com/?p=75

[11] Hoàng Hữu Phước. 26-11-2013.Thực Quyền và Thực Uy. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/11/26/ve-thuc-quyen-thuc-uy-2/

[12] Hoàng Hữu Phước. 22-02-2015. Tôi Và Thầy Nguyễn Quang Tô. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/22/toi-va-thay-nguyen-quang-to/

[13] Hoàng Hữu Phước. 22-02-2015. Tôi Và Cô Trương Tuyết Anh. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/22/toi-va-co-truong-tuyet-anh/

[14] Hoàng Hữu Phước. 22-02-2015. Tôi Và Thầy Lê Văn Diệm. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/22/toi-va-thay-le-van-diem/

Tham khảo thêm:

Lại Thu Trúc. 23-9-2012. Trách Nhiệm Đối Với Sinh Mạng Người Dân – Tầm Nhìn Và Sự Chính Trực Của Một Nhà Ái Quốc. http://hhphuoc.blog.com/?p=93

Hoàng Hữu Phước. 29-4-2014. Đại Biểu Hoàng Hữu Phước Báo Cáo Với Nhân Dân Công Tác Nửa Đầu Nhiệm Kỳ 2011-2016. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/04/29/dai-bieu-quoc-hoi-hoang-huu-phuoc-bao-cao-voi-nhan-dan-cong-tac-nua-dau-nhiem-ky-2011-2016/ hoặc http://hhphuoc.blog.com/?p=342

Hoàng Hữu Phước. 21-7-2013. Báo Sài Gòn Giải Phóng. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/07/21/bao-sai-gon-giai-phong/

Hoàng Hữu Phước. 28-9-2014. Báo Người Lao Động. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/09/28/bao-nguoi-lao-dong/

Hoàng Hữu Phước. 16-10-2014. Báo Tuổi Trẻ. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/10/16/truong-trong-nghia-va-bao-tuoi-tre/

Hoàng Hữu Phước. 13-8-2014. Quyền Lực Thứ Sáu. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/08/13/quyen-luc-thu-sau-3/

Hoàng Hữu Phước. Báo cáo Việc Thực Hiện Chương Trình Hành Động Suốt Nhiệm Kỳ Quốc Hội Khóa XIII 2011-2016 Của Đại Biểu Hoàng Hữu Phước

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.