Đối Phó Với Sự Xơ Cứng Vô Cảm Của Chức Sắc Xử Lý Đơn Thư Khiếu Tố Của Người Dân

(Bài thứ 7 trong chuỗi 10 bài tư vấn phục vụ các ứng cử viên tự do ra tranh cử Đại biểu Quốc hội khóa XIV 2016-2021)

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị Sĩ Quốc Hội Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Khóa XIII

28-12-2015 (bài viết thứ 30 trong tháng 12-2015)

Tiếp theo mạch 6 bài [1] [2] [3] [4] [5] [6] đã viết phục vụ người dân muốn hiểu thấu đáo về sinh hoạt ở Quốc Hội và đặc biệt phục vụ các công dân – nhất là người ngoài Đảng – có mong muốn tự ra ứng cử Quốc Hội kể từ Khóa XIV (2016-2021) trở đi, hôm nay tôi xin khẩn trương nói về những vấn đề các bạn cần biết khi phải đối phó với sự xơ cứng vô cảm của chức sắc xử lý đơn thư khiếu tố của người dân vì tính cấp bách của thời gian sắp đến kỳ bầu cử Quốc Hội đầu năm 2016.

Đại biểu Quốc hội Khóa XIII Nguyễn Thị Quyết Tâm, đương kim Chủ tịch Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, Tân Phó Bí Thư Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh, là nhân vật quan trọng mà mỗi lời Bà thốt ra tại các buổi họp Tổ ở Quốc Hội hay tại các buổi họp toàn thể tại Hội trường Quốc hội có trực tiếp truyền hình luôn luôn được các phóng viên báo đài của Thành phố Hồ Chí Minh ghi hình ghi phim ghi nhận ghi âm ghi chép đủ đầy ắt có thể theo các ghi chú tác nghiệp dạng chỉ thị đã nhận được, dù cho chẳng biết có ai ghi lòng tạc dạ hay không, và dù cho các phát biểu ấy bình thường, chẳng có giá trị gì trong thực tiễn dựng xây đất nước hùng cường, Thành phố Hồ Chí Minh hùng mạnh, nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh an vui, nhân dân cả nước ấm no hạnh phúc. Đã vậy, trong suốt nhiệm kỳ XIII (2011-2016) Bà luôn bị – dù cho bởi chỉ một người dân – cáo buộc đã không thèm trả lời núi hồ sơ khiếu tố của người ấy dù chỉ một lần, và cũng không cho biết bằng văn bản lý do vì sao Bà quyết tâm không cho người dân ấy được gặp trực tiếp để giải bày dù người dân ấy cũng quyết tâm phải gặp Bà cho bằng được. Bà đã nêu gương cực kỳ xấu khiến người dưới Bà là Ông Lê Hoàng Quân, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, Ủy Viên Trung Ương Đảng, Ủy Viên Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh, cũng noi theo để quyết tâm không trả lời thư cũng như quyết tâm không cho người dân ấy được diện kiến, thậm chí cũng quyết tâm không thèm phúc đáp các thư mà Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước chuyển các khiếu tố của người dân đến Ông trong suốt nhiệm kỳ của Ông. Vậy thì khi bạn là một Đại biểu Quốc hội thuộc diện ngoài Đảng, ứng cử viên tự do, không thuộc đội ngũ quyền lực trong hệ thống hành chính công quyền nên bị các chức sắc địa phương, kể cả chức sắc địa phương cùng là Đại biểu Quốc hội với bạn trong Đoàn Đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh khinh thường, xem thường, thậm chí có khi ra oai quyền lực để ngăn chặn các phát biểu của bạn ngay tại các buổi thảo luận Tổ hay họp Tổ Đại biểu Quốc hội trong kỳ họp Quốc Hội tại Hà Nội thì bạn phải làm sao để thực sự giúp nước, thực sự cứu dân? Chính những người hành xử giống như Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm và Ông Lê Hoàng Quân mà còn tồn tại quá nhiều những vụ khiếu tố của người dân kéo dài qua hai thế kỷ và bạn phải làm gì để triệt tiêu các mối họa này cho đất nước và dân tộc?

Điều khó khăn tiếp theo là khi bạn ấn nút đăng ký chất vấn tại nghị trường Quốc Hội, bạn có khi sẽ phải ấn nút hủy đăng ký ấy. Khi tôi ấn nút đăng ký chất vấn Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao Trương Hòa Bình, thì vào giờ giải lao Đại biểu Quốc hội Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh là Huỳnh Ngọc Ánh, Phó Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh, đeo theo tôi để hỏi tôi định chất vấn gì vị “sếp” của đại biểu Ánh ấy. Tất nhiên, tôi không bao giờ – xin nhắc lại là “không bao giờ” – tiết lộ trước cho bất kỳ ai – xin nhắc lại là “bất kỳ ai” – biết nội dung sắp phát biểu của tôi, nên tôi lập tức nói xạo một nội dung cỏn con. Và đại biểu Ánh ấy đã khuyên tôi đừng chất vấn vì việc ấy “cỏn con”. Để chứng tỏ mình không nói xạo lừa gạt Đại biểu Ánh ấy, tôi sau đó vào hội trường nhấn nút hủy đăng ký thật. Tất nhiên, các vấn đề quan trọng thì tôi tốt hơn nên viết thành văn bản gởi trực tiếp cho vị đại quan có liên quan chứ chẳng quan tâm tranh giành nhấn nút để chỉ có 7 phút phát biểu cỏn con mà nội dung thì chẳng có nhà báo nào quan tâm chuyển tải cho nhân dân biết làm gì vì còn lo chầu chực đợi chờ lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh phát biểu để khỏi bị quở trách.

Tôi đã bảo vệ người dân trên tinh thần công chính liêm minh của người bảo vệ, bảo vệ sự nghiêm minh của luật pháp vì bản thân là nhà lập hiến và lập pháp, và trên cơ sở các bằng chứng cụ thể, đã làm những việc chưa có tiền lệ sau. Nhưng trước hết, tôi cần nói rõ ràng rằng những cái tên như Hoàng Hữu Nghĩa, nguyên Giám Đốc Sở Điện Lực Thành phố Hồ Chí Minh, hay Hoàng Hữu Hiệp là nhà báo và là đương đơn của những vụ khiếu tố kéo dài hàng chục năm nay ở Thành phố Hồ Chí Minh, hay bất kỳ ông Hoàng Hữu nổi đình nổi đám nào khác mà giới báo chí truyền thông và không gian mạng biết đến đều không phải là người nhà, người thân, người bạn, người quen của tôi (hay của bất kỳ ai trong đại gia đình của tôi) mà đơn giản chỉ là người dân của tôi.

Bịnh Hợp Pháp:

Bịnh hợp pháp là căn bịnh dựa vào hai chủng loài vắc-xin được cấp phép là (a) không xem xét do người khiếu kiện không trưng thêm tình tiết gì mới, và (b) không xem xét vì đã có kết luận hoặc đã có quyết định. Vì được cấp phép, nên các lời phán hay hành xử trên hoàn toàn không sai về mặt pháp lý. Nhưng cái quái gở ở đây là (a) liệu có mặc định luật pháp rằng tình tiết mới phải chỉ do bản thân người khiếu tố cung cấp, (b) liệu việc xử theo tình tiết đã có thì có đã tuyệt đối đúng chưa, và (c) liệu các kết luận hay quyết định có đã hoàn toàn chính xác chưa. Nếu đã đúng, đã chính xác, thì sao có các vụ án oan mà vụ Huỳnh Văn Nén là vụ mới nhất. Nếu đã đúng, đã chính xác, thì lãnh đạo cơ quan hành chính công quyền sao lại không dám đối thoại theo đơn yêu cầu gặp mặt trực tiếp của người khiếu tố để dùng sức mạnh công chính nghiêm minh của luật pháp mà nói thẳng vào mặt (và sau đó là gởi biên bản cho) người dân ấy rằng người ấy đã sai, hoàn toàn sai. Việc tránh né đối thoại, chỉ vin vào hai loại vắc-xin-được-cấp-phép đó, thì dù muốn dù không cũng đóng góp dâng tặng kẻ thù của chế độ ba cơ hội quý hơn vàng sau:

1- Chính quyền của dân, do dân, vì dân, nhưng đã né tránh dân trong những vụ khiếu kiện phức tạp kéo dài, không dám gặp dân trong những vụ khiếu kiện phức tạp kéo dài, không thèm trò chuyện với dân trong những vụ khiếu kiện phức tạp kéo dài, không thèm trả lời dân bằng văn bản mà không sử dụng đến hai loài vắc-xin-được-cấp-phép trong những vụ khiếu kiện phức tạp kéo dài, luôn đùn đẩy những vụ khiếu kiện phức tạp kéo dài cho các chức sắc nắm quyền của các nhiệm kỳ sau để giúp làm rõ hơn nội hàm ý nghĩa từ vựng của phức tạp kéo dài.

2- Chính quyền của dân, do dân, vì dân, nhưng đã sử dụng cách hành xử né tránh và đẩy đùn như nêu ở điểm 1 trên ắt do nội tình của các vụ khiếu tố có liên quan đến sự tắc trách của một hay nhiều vị lãnh đạo nào đó của Thành phố Hồ Chí Minh mà các vị ấy về sau đã trở thành lãnh đạo cao cấp của quốc gia và đã nghĩ hưu.

3- Chính quyền của dân, do dân, vì dân, nhưng đã sử dụng cách hành xử né tránh và đẩy đùn như nêu ở điểm 1 và 2 nêu trên ắt muốn chờ cho thời gian làm nhụt chí người khiếu kiện, hoặc thời gian biến người khiếu kiện thành người thiên cổ, giúp mọi sự tự động hóa bùn.

Để giúp nước giúp dân, tôi đã đề xuất đến các lãnh đạo các cách giải quyết, chẳng hạn đối với công dân Hoàng Hữu Hiệp ở Thành phố Hồ Chí Minh, người đã hàng chục năm nay gởi nhiều trăm ký hồ sơ đến các lãnh đạo các cơ quan công quyền từ trung ương đến địa phương, thay vì đơn giản và ngắn gọn viết cái gọi là “phiếu chuyển”, tôi đã gởi công văn vào tháng 7 năm 2013 đến Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao Trương Hòa Bình, có nội dung chính sau:

***

… Trong buổi tiếp công dân ngày 17-7-2013 tại văn phòng đoàn Đại biểu Quốc hội Tp.Hồ Chí Minh, tôi có tiếp Ông Hoàng Hữu Hiệp, địa chỉ liên lạc số 207/7 Nguyễn Trọng Tuyển, Phường 8, Quận Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, và nhận Đơn Tố Cáo của Ông Hiệp ký ngày 17-7-2013 được đính kèm theo công văn này.

Ông Hoàng Hữu Hiệp là người trong nhiều năm qua đã liên tục gởi các đơn khiếu nại/tố cáo đến lãnh đạo nhà nước, lãnh đạo chính phủ, lãnh đạo quốc hội, và lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh, v.v., với nội dung liên quan đến việc giải quyết tranh chấp chủ quyền những căn nhà và khu đất ở Thành phố Hồ Chi Minh và Tỉnh Đồng Nai, việc tố cáo tiêu cực, và việc tố giác tham nhũng;

Tôi nhận thấy:

1) Một số báo chí nhiều năm nay đăng tải nhiều bài viết về những khiếu nại/tố cáo của Ông Hoàng Hữu Hiệp, có thể gây hoang mang trong nhân dân, và không thể không có sự lợi dụng khai thác của các thế lực thù địch chống phá chế độ nhà nước ta.

2) Những giải quyết của các cơ quan chức năng đối với các khiếu nại/tố cáo của Ông Hoàng Hữu Hiệp tuy đúng với các quy định pháp luật hiện hành dành cho cơ quan tiếp nhận đơn thư và xử lý đơn thư, nhưng vẫn không thể buộc Ông Hoàng Hữu Hiệp – cũng như nhiều công dân khác – không sử dụng những quy định pháp luật hiện hành dành cho người gởi đơn thư khiếu nại/tố cáo, dẫn đến thực tế là Ông Hoàng Hữu Hiệp – cũng như nhiều công dân khác – tiếp tục khiếu nại/tố cáo nhiều năm nay, khiến lãnh đạo nhiều cơ quan và nhiều đại biểu quốc hội nhiều khóa phải dành nhiều thời gian để tiếp xúc, lắng nghe, chuyển đơn, đôn đốc, làm hao phí nguồn lực của các cơ quan và tổn hại đến uy danh của nhà nước.

3) Ngoài ra, Ông Hoàng Hữu Hiệp còn sử dụng quyền công dân pháp định khi nêu nguyện vọng được gặp Ông Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao để trình bày về các nội dung khiếu nại/tố cáo mà Ông Hiệp chưa đồng thuận với các cách xử lý, nhưng từ năm 2009 đến nay không những vẫn chưa được chấp thuận mà vẫn không nhận được văn bản trả lời giải thích lý do vì sao Ông Hiệp không được gặp Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao.

Trước thực trạng và tình hình nêu trên, tôi xin đề nghị như sau:

1) Ông Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao dành thời gian bất kỳ vào ngày nào trong hai tháng còn lại của Quý III năm 2013 cho đến trước ngày khai mạc Kỳ họp 6, Quốc hội Khóa XIII, tại bất kỳ địa phương nào thuận tiện cho lịch công tác của Ông Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, để công dân Hoàng Hữu Hiệp được gặp trực tiếp để trình bày các bức xúc đối với các nội dung có liên quan đã nêu trên. Tôi sẽ cùng có mặt với công dân Hoàng Hữu Hiệp trong buổi tiếp xúc này.

2) Với trách nhiệm Đại biểu Quốc hội, tôi sẽ yêu cầu công dân Hoàng Hữu Hiệp (a) cam đoan không được để sự bức xúc cá nhân gây ra các hành vi không thích hợp tại buổi tiếp xúc như nói lớn tiếng giận dữ gây mất trật tự, phát ngôn xúc phạm Ông Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao; trình bày sự việc trong thời gian hạn định – nếu có; lắng nghe và tôn trọng các ý kiến trả lời của Ông Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao; (b) chấp nhận vô điều kiện rằng sẽ không tiếp tục khiếu nại/tố cáo hay phản ảnh trên các phương tiện truyền thông đại chúng kể cả trên blog cá nhân đối với những nội dung này nếu để xảy ra các hành vi như nói lớn tiếng giận dữ gây mất trật tự hay phát ngôn xúc phạm Ông Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao; (c) chấm dứt tiếp tục gởi các đơn thư khiếu nại/khiếu tố có cùng nội dung đến các cơ quan nếu Ông Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao có các tài liệu hay bằng chứng hay luận điểm chứng minh các nội dung khiếu nại/tố cáo ấy không có cơ sở để tiếp tục xem xét; và (d) sau buổi tiếp xúc này chỉ được gởi tiếp đơn thư khiếu nại/khiếu tố cho Tòa Án Nhân Dân Tối Cao với các tài liệu mới về nội dung hay những nội dung nào chưa thể đồng thuận với Ông Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao tại buổi tiếp xúc để Ông Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao tiếp tục xem xét giải quyết….

***

Tất nhiên, cho đến nay là ngày 28 tháng 12 năm 2015, tôi vẫn chưa nhận được bất kỳ văn bản trả lời nào của Ông Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao Trương Hòa Bình, người đã bận rộn không thể phúc đáp ắt cho rằng tôi chỉ có dăm ba người dân ủng hộ tìm đến cậy nhờ, chỉ có thẻ Đại biểu Quốc hội chứ không có thẻ Đảng, chỉ là con số không trong hệ thống công quyền của chính phủ.

Đối với những trường hợp khác, tôi còn giúp người dân (như Cụ Lý Vĩnh Bá trên 90 tuổi ở Thành phố Hồ Chí Minh khiếu nại việc vụ án mà Cụ là nguyên đơn đã bị ngâm nhiều năm bởi Tòa Án Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh, hay như Bà Hồ Thị Kim Chung ở Hà Nội khiếu tố vụ sát hại em trai của Bà nhiều chục năm trước mà kẻ thủ ác vẫn đang sống an nhàn hợp pháp, v.v.) viết lại đơn khiếu tố cho có sức mạnh tập trung, hướng dẫn gởi cho đúng nơi đúng người; thậm chí viết thêm thư tay cho lãnh đạo cơ quan chức năng để yêu cầu sớm xem xét, đừng để kéo dài hơn; có trường hợp áy náy do người dân nghèo ở xa mà hồ sơ lại vừa dày cộm vừa không đạt yêu cầu tôi đã đề nghị sẽ gởi tiền phụ chi phí in ấn cùng chi phí gởi bảo đảm bưu điện bộ mới cho tôi – nhưng tất cả đều chỉ mong tôi giúp cho một việc duy nhất là: để các khiếu tố của họ được lắng nghe chứ dứt khoát không nhận hỗ trợ chi phí vì sợ tôi bị mang tiếng này nọ rồi bị báo chí tấn công. Tất nhiên, không vị đại quan nào phúc đáp tôi, vì tôi là Đại biểu Quốc hội mà họ biết quá rõ là không thuộc hệ thống quyền lực của họ.

Khi nói đến người dân, tôi không ám chỉ rằng các quan chức không phải là người dân, nên khi một quan chức nào đó cầu cứu tôi, thì sau khi nghiên cứu hồ sơ nếu thấy có cơ sở để tin đó là án oan tôi đã gởi ngay thư kiến nghị thí dụ như trường hợp sau:

 Khieu Nai (4a)

Ngay cả đối những khiếu nại đã mất thời gian tính nhưng người dân vẫn kiên trì khiếu nại, tôi vẫn tích cực nghiên cứu vụ việc cùng tài liệu rôi viết kiến nghị để bảo vệ sự nghiêm minh của luật pháp, chẳng hạn trong thí dụ sau tôi đã nêu luôn cái sai của chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh:

 Khieu Nai (1a)

Tôn trọng luật pháp, tôi tuy ra sức kiến nghị giải pháp cho các khiếu tố thí dụ như của công dân Hoàng Hữu Hiệp, vẫn soạn văn bản trả lời như sau gởi công dân này để giải thích rõ, khi thấy đơn khiếu tố mới của công dân này không đúng theo yêu cầu luật pháp:

 Khieu Nai (3a)Khieu Nai (2a)

Ngay cả khi “người dân” ở đây là một chủ thể “pháp nhân” như Trường Đại Học Hoa Sen, khi thấy Bộ Giáo Dục & Đào Tạo đã sai do đã rất máy móc xơ cứng diễn giải thông tư hay nghị định có liên quan của năm 2005, bất kể tính “bất hồi tố” của luật pháp, để năm nay 2015 lại ra văn bản không công nhận tính cách hoạt động phi lợi nhuận của trường dù trường đã theo tôn chỉ này suốt 25 năm qua kể cả khi trở thành trường đại học hơn 10 năm qua như đã ghi rõ trong điều lệ hoạt động cùng cáo bạch của trường, tôi đã gởi công văn đến Thủ Tướng thỉnh cầu xem xét và chuẩn thuận cho Đại Học Hoa Sen tiếp tục hoạt động trên cơ sở phi lợi nhuận để không gây bất lợi cho trường, đặc biệt quan tâm đến tính bất hồi tố của luật pháp nếu điều kiện mới lại gây bất lợi cho đối tượng của sự điều chỉnh luật pháp.

Cách Chữa Bịnh:

Sau thời gian dài theo dõi, nghiên cứu cách hành xử và làm việc của các cơ quan công quyền, tôi đã biết cách để vì dân mà chữa chứng bịnh xơ cứng vô cảm của lãnh đạo các cơ quan này, dù ở trung ương hay địa phương, qua bốn bước tuần tự như sau mà chưa từng có tiền lệ tại Quốc Hội Việt Nam:

1- Tăng cường viết blog (như đã bắt đầu trong nhiều năm qua) để hướng dẫn người dân trong khiếu nại, tố cáo;

2- Tăng cường viết blog chuyển giao kinh nghiệm (như đã bắt đầu trong hai năm qua) cho người dân nào muốn trở thành các đại biểu dân cử thuộc diện tự ứng cử;

3- Nêu danh tính của các đại quan và tài liệu thật có liên quan (như đã bắt đầu từ tháng 12 năm 2015) để chứng minh không có bất kỳ rào cản quyền lực nào và không bất kỳ ai được phép vô cảm vô tâm trước các bức xúc của người dân; và

4- Tiếp tục thể hiện thực quyền và thực uy của một Đại biểu Quốc hội của dân, do dân, và vì dân trong việc sẽ bắt buộc các cơ quan công quyền phải nghiêm chỉnh phúc đáp ngay các công văn của Đại biểu Quốc hội “tự ứng cử” gởi đến, nếu không muốn bị Đại biểu Quốc hội ấy (a) nêu tên và sự việc trên blog cá nhân của Đại biểu Quốc hội “tự ứng cử” này, và (b) kiên trì kiến nghị với lãnh đạo cấp cao hơn bãi nhiệm quan chức nào dám quên phúc đáp Đại biểu Quốc hội “tự ứng cử” ấy.

Đúc Kết:

Qua bài viết trên, các bạn có thể thấy công việc một đại biểu dân cử của một người tự ứng cử sẽ gặp rất nhiều khó khăn, mà những khó khăn ấy tôi đã giúp các bạn qua đúc kết sau:

1- Phải hết lòng vì nước, vì dân, vì sự công chính liêm minh; phải biết lo trước cái lo của người dân;

2- Phải hình thành một tập thể (không phải “phe nhóm”) các Đại biểu Quốc hội thuộc diện “tự ứng cử’ để không bị lạc lõng, bị vô hiệu hóa, bị áp chế, giữa tập thể Đoàn Đại biểu Quốc hội toàn là các chức sắc cao cấp vốn đã luôn luôn tự động hình thành một “tập thể” khác (không phải “phe nhóm”) trong bản thân Đoàn Đại biểu Quốc hội;

3- Phải tích cực viết blog để tự tin, minh bạch, trước nhân dân rằng bạn là người có tri thức, có dũng tâm, và có nhiệt tình vì Đảng, vì Nước, vì Dân;

4- Phải chứng tỏ các bạn có khả năng quản trị thời gian (time management) để công tác toàn thời gian tại các kỳ họp Quốc Hội – trừ phi phải vắng vì lý do sức khỏe có xin phép đủ đầy theo quy định – để bạn không như các Đại biểu Quốc hội chức sắc khác thường phải trở về địa phương để họp hành khiến Chủ Tịch Quốc Hội luôn phải than phiền trong mỗi kỳ họp;

5- Phải chứng tỏ bạn nhận thức đủ đầy thế nào là sức mạnh của nhân dân, sức mạnh của chính nghĩa, qua việc thể hiện thực quyền và thực uy của một nghị sĩ mà chính người dân đã tín thác quyền uy vào bạn, đưa bạn vào Quốc Hội để bạn phục vụ đất nước, phục vụ dân tộc;

6- Nên nhận thức rằng chính cách làm việc theo luật định một cách xơ cứng vô cảm vô tâm (chỉ ký công văn “chuyển” để đẩy tiếp sự việc qua nơi khác) mà cho đến nay cuối Quốc Hội Khóa XIII rồi vẫn tồn tại các khiếu tố kéo dài nhiều Khóa Quốc Hội chưa thể giải quyết được; và

7- Nên liên lạc với tôi để có sự hỗ trợ, tư vấn, động viên, cần thiết trong việc tham chính của các bạn tại cơ quan quyền lực cao nhất của Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, vì tôi là Đại biểu Quốc hội chuyên nghiệp (không phải chuyên trách vì “chuyên trách” chỉ có nghĩa có hưởng lương hưởng phúc lợi tương đương hàm thứ trưởng hay cục trưởng, chứ không tự động mang nghĩa “chuyên nghiệp”) và dày dạn kinh nghiệm đối phó với các vấn nạn rất có thể sẽ còn mất nhiều thời gian mới giải quyết được.

Chúc các bạn thành công. Tất cả vì Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, vì dân tộc Việt Nam.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị-sĩ Quốc-Hội nước Cộng-Hòa Xã-Hội-Chủ-Nghĩa Việt-Nam Khóa XIII (2011-2016)

Ghi chú:

[1] Hoàng Hữu Phước. 21-12-2014. Bài Số 1: Ra Ứng Cử Đại Biểu Quốc Hội Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/12/21/ra-ung-cu-dai-bieu-quoc-hoi/

[2] Hoàng Hữu Phước. 24-12-2014. Bài Số 2: Phát Biểu Tại Nghị Trường Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/12/24/phat-bieu-tai-nghi-truong-viet-nam/

[3] Hoàng Hữu Phước. 20-01-2015. Bài số 3: Cách Soạn Bài Phát Biểu Và Thực Hiện Việc Phát Biểu Tại Quốc Hội Việt Nam. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/01/20/cach-soan-bai-phat-bieu-va-thuc-hien-viec-phat-bieu-tai-quoc-hoi-viet-nam/

[4] Hoàng Hữu Phước. 05-02-2015. Bài số 4: Những Vấn Đề Gặp Phải Trong Sinh Hoạt Đoàn Đại Biểu Quốc Hội. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/05/nhung-van-de-gap-phai-trong-sinh-hoat-doan-dai-bieu-quoc-hoi/

[5] Hoàng Hữu Phước. 24-02-2015. Bài số 5: Xử Lý‎ Đơn Thư Khiếu Nại – Tố Cáo Của Người Dân. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/02/24/xu-ly-don-thu-khieu-to-cua-nguoi-dan/

[6] Hoàng Hữu Phước. 26-12-2015. Bài số 6: Đối Phó Với Bọn Nhà Báo “Hai Mang”

Kính mời tham khảo thêm:

Hoàng Hữu Phước. 17-9-2014. Hành Trang Nghị Sĩ.

Hoàng Hữu Phước. 22-11-2013. Bài phỏng vấn: Cần giải quyết quyết dứt điểm những khiếu nại, tố cáo của công dân

Hoàng Hữu Phước. 24-02-2015. Xử Lý Đơn Thư Khiếu Tố Của Người Dân.

Hoàng Hữu Phước. 06-12-2015. Huỳnh Văn Nén.

Hoàng Hữu Phước. 13-12-2015. Nghị Sĩ Hoàng Hữu Phước Trả Lời Các Câu Hỏi Của Người Dân.

Hoàng Hữu Phước. 16-12-2015. Nhân Sự Lãnh Đạo “Tứ Trụ Triều Đình” Tại Đại Hội Đảng Cộng Sản Việt Nam XII

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.