Việt Nam Hưởng Lợi Từ Lịnh Cấm Vận Của Hoa Kỳ

Ngô Diệu Kế

Hoàng Hữu Phước, MIB

06-01-2016

Khi Việt Nam thay trời hành đạo đem đại binh đánh đuổi quân xâm lược Khmer Đỏ ra khỏi lãnh thổ Việt Nam và truy bức truy đuổi truy sát Khmer Đỏ đến tận thủ đô Phnom Penh đến tận cùng biên giới Campuchia với nước khác, tiêu diệt con quái thú ghê tởm điên loạn Khmer Đỏ do Trung Quốc dưỡng nuôi, trong khi toàn thế giới Âu Mỹ lặng thinh chiêm ngưỡng dân tộc Campuchia bị diệt vong chỉ vì Khmer Đỏ có đại công đánh phá Việt Nam, thì Mỹ lập tức nguyền rủa Việt Nam xâm lược Campuchia rồi áp đặt lịnh cấm vận kinh tế chống Việt Nam.

Cấm vận kinh tế nghĩa là mọi giao dịch giữa Việt Nam và các nước hoặc giữa các nước với Việt Nam nếu được tiến hành trên cơ sở thanh toán bằng đồng Mỹ Kim (tức USD) sẽ bị Mỹ tịch thu, và không bất kỳ việc mua bán nguyên vật liệu chiến lược nào được phép thực hiện với Việt Nam. Giống như khi một công ty lớn tuyên bố phá sản thì đây sẽ là tin mừng trọng đại của các nhà tư bản vì chỉ có vậy họ mới có thể mua được công ty ấy (tất nhiên không bao giờ với giá rẻ hơn mà chỉ vì nếu không có vụ phá sản thì họ sẽ không bao giờ mua được dù thòm thèm sở hữu từ lâu), việc Việt Nam bị Mỹ cấm vận trở thành cơ hội kinh doanh bằng vàng của các nhà đại tư bản không-phải-Mỹ để làm giàu trước sự bực tức của các nhà đại tư bản Mỹ. Thế là các nước quây quần quanh Việt Nam để cung cấp nguyên vật liệu phục vụ sản xuất công nghiệp của Việt Nam trên cơ sở thanh toán bằng dồng Bảng Anh, đồng Đức Mã, đồng Yên Nhật, và đồng Franc Pháp hay Thụy Sĩ. Thậm chí khi tôi ở Công ty CIMMCO International Ấn Độ còn có thể nhận các thanh toán chuyển khoản bằng đồng Mỹ Kim từ Việt Nam trả thanh toán cho CIMMCO (do đã xây dựng các nhà máy ở Việt Nam) thông qua một đại ngân hàng Tây Âu (tôi xin được dấu tên) hoạt động ở Singapore. Thế là hàng hóa Nhật, thiết bị Mỹ, phụ tùng Mỹ, nguyên liệu vật tư từ các nước Tây Âu vẫn tiếp tục tràn về Việt Nam và Việt Nam vẫn có thể thanh toán bằng đồng Mỹ Kim mà chưa từng có số tiền nào bị Mỹ tịch thu cả.

 CIMMCO 1

Trước khi làm việc tại CIMMCO International, tôi có phụ trách văn phòng đại diện TICO Ltd của Nhật Bản tại Thành phố Hồ Chí Minh. Nguyên tôi không chịu tiếp tay mà đứng ra tố cáo lãnh đạo trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành phố Hồ Chí Minh gian lận thi cử tuyển sinh nên bị đình chỉ giảng dạy, bị hạ tầng công tác làm nhân viên tạp vụ quét dọn phòng thính thị, rồi bị tống qua làm giáo viên Khoa Sử để mai sau biết đâu được gọi là nhà sử học, nên buộc phải làm đơn xin thôi việc nếu không muốn tiếp tục bị chuyển qua dạy Toán-Lý-Hóa-Sinh là những khoa tôi chẳng thuộc lòng bảng cửu chương để dạy dỗ gì được, hoặc bị chuyển qua dạy thể dục thể thao cho bộ môn đua xe thể thức 1 hoặc thể dục nhịp điệu aerobics (việc này có vợ tôi và các sinh viên của tôi làm nhân chứng). Tuy nhiên, tôi vẫn là giáo viên “đắt show” tại các trung tâm ngoại ngữ nên mỗi tối vẫn đi dạy Anh Văn như thường. Lúc ấy tôi gặp anh Ngô Diệu Kế, tiến sĩ Việt Kiều Nhật.

Ngô Diệu Kế là du học sinh của Việt Nam Cộng Hòa tại Nhật Bản, hoạt động Việt Kiều Yêu Nước, thường xuyên tham gia xuống đường trước Đại Sứ Quán Việt Nam Cộng Hòa và Đại Sứ Quán Mỹ ở Tokyo để cắn tay lấy máu viết huyết thư chống Mỹ và chống Thiệu. Chiến tranh đã làm gia đình anh ở Việt Nam có hoàn cảnh đặc biệt vì anh ruột của anh là Ngô Thiết Thạch, thứ trưởng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Sau 30-4-1975, anh làm việc cho Hitachi và chế tạo ra sợi cáp quang (optic fiber cable), thứ nguyên vật liệu mà lúc còn những 20 năm mới hết Thế Kỷ XX thì thế giới đã đặt tên cho nó là thứ nguyên vật liệu của Thế Kỷ XXI. Nắm bắt được thời cơ kinh doanh, anh lập công ty TICO Ltd (công ty công nghệ quốc tế trách nhiệm hữu hạn) và về Việt Nam xin mở văn phòng đại diện lúc Việt Nam chưa có Luật Đầu Tư và Luật Thuế Thu Nhập Cá Nhân. Sau khi tìm kiếm khắp nơi không ra người quản lý cho sự nghiệp của mình tại Việt Nam dù đã tiếp cận các giảng viên đại học hay các chuyên viên xuất nhập khẩu của các cơ quan xí nghiệp công ty nhà nước, anh đến các lớp đêm ở các trung tâm ngoại ngữ để đứng trong bóng tối ngoài các cửa sổ ngắm nhìn các giáo viên đang giảng dạy, và anh đã mời tôi khi tôi dắt chiếc xe đạp mini ra cổng định phóng đến trung tâm khác để đón vợ tôi. Công việc của tôi tại TICO Ltd (đường Hùng Vương, Quận 5) chủ yếu là thực hiện các giao dịch về xây dựng các nhà máy công nghiệp nhỏ theo mô thức chìa-khóa-trao-tay, đưa các đoàn khoa học gia Nhật Bản thăm các cơ sở giống-cây-trồng ở Thành phố Hồ Chí Minh và Đà Lạt, ký kết các hợp đồng với các tổng công ty xuất nhập khẩu các tỉnh thành để nhập khẩu với số lượng rất lớn và thường xuyên hàng hóa Nhật Bản như radio-casette, tivi, xe máy second-hand (đã qua sử dụng), ô-tô mới, ô-tô second-hand, và ô-tô tay lái nghịch. Đặc biệt xe máy Honda second-hand thì chất nhiều ngàn chiếc tại các kho nhà nước ở Thành phố Hồ Chí Minh (các Việt Kiều ở Mỹ thanh toán tiền cho TICO Ltd Nhật Bản để TICO Ltd gởi vận đơn và hóa đơn về tôi ở TICO Ltd Việt Nam, còn thân nhân của các Việt Kiều sẽ từ Thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh đến nhận để nhận xe đúng số sườn và số máy ghi trên vận đơn tại các kho). Công việc rất đang thuận lợi thì tôi bỏ việc do một ông anh khác của Ngô Diệu Kế là Ngô Văn Phương, chức sắc của cái gọi là Công Ty Dịch Vụ Kiều Hối Và Xuất Khẩu Tại Chỗ Thành phố Hồ Chí Minh, cứ đến đưa tôi các hóa đơn yêu cầu tôi ký thanh toán cho các buổi yến tiệc do ông ta tự tổ chức chiêu đãi các quan chức thành phố, cùng các thứ như vợt tennis và trang phục với giày Adidas mua tặng các đại quan, v.v., và khi tôi dứt khoát từ chối do ông ta chẳng giữ chức vụ gì trong TICO Ltd và cũng chẳng đảm trách việc xài tiền như nước vô tội vạ, ông ta rống lên rằng đó là công ty và tiền của em trai ông ta mà ông ta đã có công gởi qua Nhật học tập trước 1975 nên ông ta có quyền đòi hỏi đáp đền. Thế là tôi đập bàn mắng ông ấy một trận rồi viết thư, đến Hội Việt Kiều ở Nguyễn Đình Chiểu nhờ gởi telex sang cho Tiến sĩ Ngô Diệu Kế báo tin thôi việc và lý do thôi việc. Sau đó, tôi được mời về CIMMCO International như đã nói ở trên.

 TICO1

Sự tường thuật dông dài ở trên nhằm nói lên sự thật rằng cuộc cấm vận của Hoa Kỳ đã giúp cho thế giới bu vào Việt Nam hoạt động kinh doanh sôi nổi, cho Việt Nam vay tiền bằng đồng bạc của nước họ, và cho Việt Nam các khoản vay không hoàn lại, kể cả thanh toán chậm trả, vì nếu không có cấm vận của Mỹ thì chính Việt Nam phải cất công tự tìm đến các chủ hàng một cách không chút dễ dàng gì. Đặc biệt, Việt Nam là quốc gia đầu tiên có mặt hàng chiến lược của Thế Kỷ XXI: sợi cáp quang, trong khi các con tiểu long tiểu hổ của Đông Nam Á và các nước Âu Mỹ không thể có được (không vì không có tiền mà vì đã đầu tư quá lớn cho hệ thống viễn thông, cung cấp dịch vụ cho dân với giá hạ, khiến thậm chí chỉ thu hồi hòa vốn sau những 90 năm, nên không thể nào đập bỏ tất cả để xây mới trạm và hệ thống dây cáp mới. Lịnh cấm vận của Mỹ không hiệu lực đối với sợi cáp quang vì không phải Nhật Bản bán cho Việt Nam mà do chủ nhân tác quyền của sợi cáp quang là Ngô Diệu Kế quyết định cung cấp, nghĩa là nếu Mỹ cấm chuyển giao sợi cáp quang cho Việt Nam thì Ngô Diệu Kế sẽ không cho phép Hitachi bán cho Mỹ sản phẩm ấy. Đây là lý do ngay từ thời cấm vận, Việt Nam đã từng bước hoàn thiện hệ thống viễn thông hiện đại tiên tiến của mình để phục vụ an ninh quốc phòng. Chưa kể, do cấm vận dài lâu nên khi cấm vận bị bãi bỏ, Việt Nam tiếp cận với toàn công nghệ tiên tiến tối tân do công nghệ kỹ thuật thế giới đã tiến nhanh hơn vũ bão trong ngần ấy năm cấm vận của Hoa Kỳ.

Cuối cùng, song không kém phần quan trọng, là cuộc cấm vận của Hoa Kỳ chống Việt Nam đã trở thành bài toán khó để các nhà quản trị cộng sản trổ tài về kinh tế như bằng chứng hiển nhiên qua mức lạm phát những ba con số (nhiều trăm phần trăm) được kéo xuống còn một con số (vài phần trăm), tự động biến cộng sản Việt Nam thành những nhà kinh tế thành công dù thế giới phải giữ thể diện bằng cách không công nhận nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa; chưa kể cuối cùng thì Âu Mỹ cũng buộc phải tổ chức cái gọi là Tòa Án Quốc Tế Xử Tội Ác Diệt Chủng Của Khmer Đỏ, tự động biến Việt Nam xâm lược thành Việt Nam nghĩa hiệp dù thế giới chẳng dám ghi công trạng hiển hách này so với các đoàn quân “thánh chiến” Crusades nhớp nhơ bẩn thỉu của Châu Âu bao phen xâm lược Constantinople của thế giới Hồi Giáo để cướp bóc, hãm hiếp, và bắt nô lệ.

Mỹ và EU đang cấm vận Nga mà không biết rằng cấm vận không còn là thứ vũ khí trị trừng thiên hạ mà chỉ còn là chiếc mặt nạ nhằm đậy che sự mất thể diện quốc gia. Thậm chí một nước “hề” như Ukraine cũng tuyên bố “cấm vận” Nga do bị lây bịnh của Mỹ và EU hoặc do không biết mình chỉ là “hề”. Nga bị cấm vận nghĩa là cơ hội quý hơn vàng sẽ thuộc về các nước không phải là Mỹ và EU. Chưa kể Mỹ đang tạo đà cho đồng “Nhân Dân Tệ” của Trung Quốc không những trở thành đồng tiền tự do chuyển đổi trên thị trường tài chính tiền tệ quốc tế mà còn trở thành nguồn dự trữ chiến lược của nhiều quốc gia như Nga, vì rằng núi tiền USD trong quỹ dự trữ của những nước này sẽ lâm nguy nếu Mỹ dỡ trò cấm vận. Giỏ tiền của các quốc gia “cứng đầu” sẽ đa dạng, khiến đồng Mỹ Kim mất dần ưu thế trị vì độc tôn cố hữu.

Mỹ đang ngập ngụa trong bế tắc. Và câu chuyện trên về Tiến sĩ Ngô Diệu Kế chỉ là một trong những điều cho thấy vòng vây cấm vận của Hoa Kỳ đã bị xuyên thủng ra sao bởi không những các Việt Kiều Yêu Nước mà còn của các nước tư bản, đặc biệt là những nước thuộc Tổ Chức Liên Phòng Đông Nam Á SEATO (cách gọi của Việt Nam Cộng Hòa, cũng như cái tên Liên Minh Phòng Thủ Bắc Đại Tây Dương NATO) do Mỹ dựng nên (để ngăn chặn đà tiến xâm lược của cộng sản Việt Nam ra toàn khu vực) đã tự động biến mất không kèn không trống ngay khi đoàn xe tăng T54 húc đổ cổng Dinh Độc Lập, để rồi những nước này chụp cơ hội cấm vận để “làm ăn” với Việt Nam, nhờ đó trở thành những tiểu long tiểu hổ tự xây dựng nên cái đế chế ASEAN (mà người Việt Nam Cộng Hòa ở hải ngoại ắt gọi là … Tổ Chức Liên Minh Mần Ăn Đông Nam Á) mới toanh để thịnh trọng mời ân nhân Việt Nam vào cùng ngự trị mà không cần xin phép Hoa Kỳ.

Cấm vận đúng là cách để minh họa cho sự cắt nghĩa (tức giải nghĩa, hoặc cắt cái nghĩa ra làm đôi) của từ nguy cơ, trong cái nguy có cả cái hội may vậy.

Mỹ xem cấm vận chống nước này nước nọ là một diệu kế.

Mỹ đã chưa từng nhận ra rằng Việt Nam do có excellent sense of humor nên cũng xem sự cấm vận của Hoa Kỳ áp đặt chống Việt Nam là một diệu kế.

 CIMMCO 2

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Hoàng Hữu Phước. 30-11-2015. Excellent Sense of Humor – Thế Nào Là Khôi Hài. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/11/30/the-nao-la-khoi-hai-nguoi-viet-chua-hieu-ve-sense-of-humor/

Hoàng Hữu Phước. 09-12-2015. Đám Cưới. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/12/09/dam-cuoi/

Hoàng Hữu Phước. 01-2016. Tôi Ủng Hộ Donald Trump.  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/01/01/toi-ung-ho-donald-trump/

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.