Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng

Hoàng Hữu Phước, MIB

14-02-2016

 Nguyen Phu Trong

Điều đáng thương hại cho nhiều người viết báo nước ngoài, từ nhà phê bình chuyên trang kỳ cựu columnists trên thế giới đến thực tập sinh Thạc Sĩ Báo Chí ở Hoa Kỳ có tên Việt, là luôn có khuynh hướng viết giống nhau như đúc do được đúc từ một khuôn ở một lò mang tên “báo chí tư bổn”, chẳng khác nào “lưỡng đảng” tư bản chủ nghĩa cầm quyền của Hoa Kỳ vậy, ở chỗ mỗi khi sắp có Đại Hội Đảng Cộng Sản Việt Nam để chuẩn bị cho một đội ngũ “tứ trụ triều đình” mới thì (a) luôn mặc định có sự đối đầu giữa các “phe” trong nội bộ Đảng Cộng Sản Việt Nam, (b) luôn mặc định rằng đầu não lãnh đạo Đảng gắn liền với nhãn mác “bảo thủ” và “thân Trung Quốc”, (c) luôn mặc định rằng các Thủ Tướng Việt Nam Cộng Sản là người của cải tổ và “thân Mỹ”, (d) luôn ra sức võ đoán về nhân sự nào sẽ lên ngôi, (e) luôn kết luận rằng đầu não “bảo thủ” của Đảng Cộng Sản Việt Nam rồi cũng phải thay đổi để ra mặt chống Trung Quốc nhiều hơn, thân Mỹ hơn, cởi mở dân chủ hơn, bó buộc phải cải tổ theo đòi hỏi của nhân dân, và (f) luôn vân vân và vân vân.

Sự thật là giữa thế giới Âu Mỹ mà Hoa Kỳ là đầu tàu và Việt Nam có sự khác nhau cực kỳ cơ bản về “đảng chính trị cầm quyền” song chẳng ai hiểu được thấu đáo để viết bình luận cho ra hồn.

Tại Mỹ, chỉ có hai đảng chính trị duy nhất được tham chính cầm quyền và mọi sự giật dây, tư vấn, chỉ đạo của đảng thắng cử đều được thực hiện từ sau bức màn nhung nặng chịch, còn Tổng Thống là người chịu trách nhiệm cá nhân hoàn toàn và tuyệt đối trước mắt nhân dân, nghĩa là sự thất bại nếu có của một tổng thống trong thực thi sách lược trị quốc bình thiên hạ mà đảng đã “mớm” từ đầu sẽ không thể đưa đến một liên tưởng hay liên hệ của người dân tới sự thất bại của cái đảng của ông ta. Đây là điều quan trọng vì nếu vị tổng thống có bị mất điểm với nhân dân thì đảng của ông ta lại càng phải bỏ mặc ông ta chịu trách nhiệm cá nhân để đảng còn lo tập trung kiếm nhiều ghế cho đảng viên của mình vào các vị trí thống đốc các bang cũng như các ghế hạ nghị sĩ và thượng nghị sĩ để có thể kỳ vọng nào đó khả dĩ giúp cho cuộc tranh cử tổng thống tiếp theo cho ứng cử viên tổng thống khác của họ.

Tại Việt Nam, do thực tế lịch sử chỉ có quân đội của Đảng Cộng Sản tiến hành cuộc chiến tranh giải phóng, dùng bạo lực cách mạng dành lấy chính quyền, thống nhất đất nước, nên Đảng Cộng Sản là đảng duy nhất và quân đội Việt Nam là quân đội “chính trị” thuộc quyền quản lý của Đảng Cộng Sản, không bao giờ có chuyện “phi chính trị hóa” vô lý vô duyên vô đạo mà bọn chống Việt kêu gào đòi hỏi. Đây là điểm khiến Đảng Cộng Sản danh chính ngôn thuận có toàn quyền ngạo nghễ đứng ra trực tiếp nhận lấy toàn bộ trách nhiệm trước tổ quốc và dân tộc đối với sự toàn vẹn lãnh thổ, phát triển đất nước, đem lại thịnh trị thái bình cho nhân dân, chứ không như thế giới Âu Mỹ đảng phải luôn núp sau tấm màn nhung sau lưng tổng thống. Cả tập thể Bộ Chính Trị chịu trách nhiệm tập thể trước Đảng và dân tộc, và không bất kỳ một cá nhân lãnh đạo nào trong chính phủ được phép làm trái các nghị quyết, chủ trương, mệnh lệnh của Đảng. Đảng đã trở thành đầu não hoạch định đường hướng như một chiếc la bàn chuẩn xác chuẩn mực, còn Thủ Tướng tức nhân vật chịu trách nhiệm cao nhất ở Việt Nam đối với việc thực hiện công cuộc lèo lái chèo chống con thuyền quốc gia theo la bàn định hướng của Đảng được Đảng tuyển chọn từ lực lượng nhân sự kiệt xuất nhất của Đảng để giới thiệu cho Quốc Hội xem xét bầu vào vị trí thuyền trưởng này. Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng như tất cả các thủ tướng tiền nhiệm đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà Đảng đã giao phó cho ông gánh vác. Và khi siêu hiệp định TPP Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương được ký kết giữa Mỹ và các nước lớn trong vành đai Thái Bình Dương trong đó có Việt Nam là quốc gia đồng sáng lập, cũng như việc Việt Nam ký kết gia nhập tất cả các mô hình hiệp định / tổ chức khác từ WTO đến ASEAN và các FTA song phương và đa phương mà gần đây nhất là EU-VN FTA dều xuất phát từ sự chỉ đạo tham mưu thống nhất chuẩn y của Bộ Chính Trị. Ngay cả các hành xử đối với vấn đề lấn chiếm gây hấn của Trung Quốc ở Biển Đông cũng được Bộ Chính Trị chỉ đạo phân công cụ thể để thực hiện thắng lợi một cách bài bản nhuần nhuyễn để trên tất cả các mặt trận từ ngoại giao đến quân sự cùng luật pháp và kinh tế với tất cả các vũ khí hùng biện khác nhau, từ mềm mỏng đến cứng rắn, từ nhún nhường đến răn đe, để hợp đồng tác chiến phục vụ một mục đích duy nhất mang đậm tính chiến thuật chiến tranh chính trị, tâm lý chiến, quần chúng chiến: tập hợp được sự ủng hộ của thế giới, tập hợp được sức mạnh đồng thuận của toàn dân, bảo vệ được môi trường hòa bình ổn định để phát triển kinh tế cho nhân dân được sống bình an tránh được hiểm họa chiến tranh, đồng thời nâng cao nguồn thu đủ để mua sắm khí tài quân sự tối tân đảm bảo sức mạnh quốc phòng. Nếu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng là một “doer” xuất chúng trong lèo lái con thuyền quốc gia qua các nhiệm kỳ thì Bộ Chính Trị chính là “thinker” xuất chúng trong hoạch định đường hướng, chiến lược, chỉ đạo kịp thời, hợp thời, cũng như huy động các sức mạnh tổng lực khác để hỗ trợ Chính phủ của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đi đến thành công vượt bậc. Và đầu não của Bộ Chính Trị vĩ đại kiên cường xuất chúng ấy chính là Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng.

Là vị Tổng Bí Thư của một nước Việt Nam trong hoàn cảnh hoàn toàn mới: khi những kẻ thù đã từng làm cho đất nước bị tàn phá kiệt quệ trong chiến tranh và sau đó làm cho đất nước điêu linh thêm với các lịnh cấm vận kinh tế tàn khốc và phong tỏa ngoại giao tàn độc nay trở thành những nhà đầu tư quan trọng chiến lược; còn những người bạn ý thức hệ thì kẻ tự tan rã từ lâu vì chọn nhầm nhân sự một gã có tên Ba Chớp Ba Nháng, thằng thì trở thành kẻ thù xâm lược đã từng xua hơn nửa triệu (hơn 500.000) quân tinh nhuệ ngập tràn toàn tuyến biên giới phía Bắc tàn sát dân Việt dù sau đó bị bảy mươi ngàn (70.000) quân thiện chiến của Việt Nam đánh cho đại bại phải tháo chạy lạch bạch thua vịt về bên kia biên giới nay thì xoay ra gây rối ở Biển Đông với kỳ vọng tránh được các trận Điện Biên phủ trên không và Điện Biên Phủ trên bộ, đứa thì sau khi vừa điên loạn giết sạch dân nó vừa tràn qua toàn tuyến biên giới Tây Nam tàn sát người Việt để giúp Trung Quốc diệt tiêu Việt Nam, bị Việt Nam tiêu diệt gọn trả lại sự thanh bình và chủ quyền quốc gia cho nó, thì nay nó lại tỉnh bơ nói nó không dính dáng gì đến Biển Đông nên không cùng hiệp lực với ASEAN đấu khẩu chống Tàu, Ông Nguyễn Phú Trọng đã trở thành vị tổng bí thư phù hợp nhất: không bao giờ vừa phát biểu mạnh mẽ vừa vung nắm đấm như Fidel Castro, giọng nói Ông luôn điềm đạm, gương mặt Ông luôn điềm tỉnh, nụ cười Ông luôn hiền hòa, chỉ có ánh mắt Ông là toát lên sự cương quyết, mạnh mẽ, cứng rắn, uy nghi, mưu lược. Thần uy ấy của Ông chỉ có những nhà chính trị Âu Mỹ lão luyện mới nhận ra và kính nễ, và Ông đã trở thành thượng khách của các vị tổng thống Âu Mỹ mà lễ nghi đón tiếp Ông là theo nghi thức chỉ dành cho các nguyên thủ quốc gia. Trong một bài viết blog, tôi có tỏ sự thán phục trước lời dõng dạc của Ông rằng “Việt Nam không cần đa đảng.” Đó là lúc hiếm hoi cả thế giới được biết đến thần uy khẩu ngữ khẩu khí mãnh liệt của Ông.

Việt Nam đang bước sang giai đoạn mới. Dưới sự lãnh đạo về đường lối, đường hướng của Đảng mà chính Ông Nguyễn Phú Trọng làm Tổng Bí Thư, chính phủ Việt Nam do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng làm tổng chỉ huy đã thành công như ý: vị thế cùng uy tín của Việt Nam lên cao hơn bao giờ hết trên trường quốc tế, và các cơ hội cho sự bứt phá về kinh tế thu về dồi dào rộng khắp hơn bao giờ hết. Chính vì giai đoạn mới này đặt ra nhiều yêu cầu lớn hơn, nghiêm ngặt hơn, bản lĩnh hơn trong việc sau khi tiến từ đói nghèo sang ổn định, sau lúc tiến từ xây dựng kinh tế đến phát triển kinh tế, nay là giai đoạn xây dựng đất nước cường thịnh hướng đến trả cho được món nợ với dân tộc từ nhiều ngàn năm nay: biến Việt Nam thành cường quốc, Ông Nguyễn Phú Trọng được Đảng tái cử làm Tổng Bí Thư nhiệm kỳ 2016-2021 để tiếp tục cùng đội ngũ kế thừa trong Bộ Chính Trị hoạch định chiến lược nhân sự và kế sách quốc gia thực hiện đại cuộc mới từ nhũng kỳ tích mà chính phủ đương nhiệm đã đạt được cũng từ sự lãnh đạo về đường hướng của chính Ông.

Đó mới là Ông, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng mà tầm vĩ đại nơi con người Việt Nam tầm thước bình dị như Ông thì giới báo chí quốc tế sẽ không thể nào hiểu được

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

A) Ghi chú: Bài viết trên sẽ được tác giả chuyển dịch sang tiếng Anh để đăng trên mạng doanh nhân thế giới LinkedIn

B) Các bài viết của Hoàng Hữu Phước về lãnh đạo Việt Nam:

29-12-2016: Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/12/29/pho-thu-tuong-nguyen-xuan-phuc/

22-01-2016: Phó Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/01/22/uy-vien-bo-chinh-tri-nguyen-thi-kim-ngan/

08-02-2016: Tân Bí Thư Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh Đinh La Thăng: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/02/08/2595/

12-02-2016: Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/02/12/thu-tuong-nguyen-tan-dung/

C) Tài liệu tham khảo của Hoàng Hữu Phước về phát biểu của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng: “Việt Nam Không Cần Đa Đảng”:

13-02-2011: Luận Về “Đa Đảng”: http://hhphuoc.blog.com/?p=167

20-4-2011: Tôi Trả Lời Phỏng Vấn Của Đài Châu Á Tự Do về Cù Huy Hà Vũ và Vấn Đề Đa Đảng. https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2014/05/18/toi-tra-loi-phong-van-cua-dai-chau-a-tu-do-ve-cu-huy-ha-vu-va-van-de-da-dang-ngay-20-4-2011/

D) Tài liệu đọc thêm của Hoàng Hữu Phước về “Đa Đảng”:

18-5-2013: Việt Nam Cộng Hòa Có Đa Đảng Không? Mỹ Có Đa Đảng Không? https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2013/05/18/viet-nam-cong-hoa-co-da-dang-khong-my-co-da-dang-khong/

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.