Monthly Archives: March 2016

Hoàng Sa

Tàu Mỹ Ta

Hoàng Hữu Phước, MIB

30-3-2016

Hoàng Sa gần đây đã trở thành phao cứu sinh cho bất kỳ ai đột ngột muốn hùng biện về lòng yêu nước vì sẽ là luôn là điều đội đá vá trời hay vượt tầm vói hoặc quá tầm với nếu lồng ghép lòng yêu nước với  việc tu thân, tề gia, luyện trí, phát triển kinh tế dựng xây quốc gia cường thịnh. Song, muốn hùng biện cho hay về Hoàng Sa, nhất thiết phải hiểu đúng về Hoàng Sa trong tương quan hiểu rõ về thế giới sử mà từ đó rất có thể sẽ có những cái nhìn tường tận về Tàu, về Mỹ, về ta.

Tàu

Từ cuộc chiến tranh xâm lược Ấn Độ của Tàu nhằm “dạy cho Ấn một bài học” do Ấn đã cho Đức Đạt Lai Lạt Ma của Tây Tạng tỵ nạn chính trị khi Tàu chiếm Tây Tạng 1959, khi ngày 20-10-1962 Tàu ồ ạt tấn công theo thế gọng kìm suốt chiều dài 3.225 km dọc biên giới tự nhiên của dãy Hy Mã Lạp Sơn đánh vào hai trận tuyến Ladakh và McMahon chiếm lấy Rezang La ở phía Tây và Tawang ở phía Đông, thế giới sử đã cho thấy có những sự thật sau:

1- Sự giao tranh đã nổ ra trên quy mô rộng lớn trên nóc nhà của thế giới với điều kiện núi non trùng điệp và hiểm trở cao hơn 4.000 mét đầy băng giá, với một bên là quân Tàu ồ ạt biển người và một bên là quân Ấn với số quân tuần tra ít ỏi trang bị thô sơ. Điều này cho thấy Tàu luôn áp dụng binh pháp tấn công bất ngờ và vào nơi khó ngờ.

2- Cả hai bên chỉ sử dụng bộ binh; và trong khi sự vắng bóng của hải quân hai bên là sự đương nhiên, thì điều kỳ lạ là Ấn Độ hoàn toàn sai lầm khi đã không sử dụng không quân. Vào thời điểm đó, không quân Ấn mạnh hơn, và Tàu đã không thể sử dụng không quân do (a) Tàu chưa phát triển không quân hùng mạnh, (b) địa hình núi non hiểm trở, (c) quân đội Ấn tại dãy Himalaya chỉ có số ít, và (d) vững tin vào chiến thuật biển người tràn ngập dồn Ấn vào thế lưỡng đầu thọ địch theo binh pháp cổ Tàu. Cũng vào thời điểm đó, Ấn chỉ sử dụng không quân để tiếp tế lương thực và đạn dược cho đoàn quân đã bị Tàu đánh cho tan tác, vì (a) lãnh đạo Ấn là Thủ Tướng Nehru bối rối và lúng túng với dàn tướng lĩnh không biết phải đối phó ra sao cũng như chưa bao giờ cho rằng biên cương Himalaya thiên nhiên khắc nghiệt sẽ không làm chùn bước bất cứ mưu đồ xâm chiếm nào, (b) run sợ việc ném bom và không kích sẽ gây nên tội ác lớn vì giết quân Tàu đang ồ ạt xông lên đông hơn kiến trên mặt đất chết như rạ, (c) bàng hoàng vẫn không tin là nước cộng sản mà Ấn đã nhanh chóng công nhận, thiết lập quan hệ ngoại giao và ủng hộ lại bất ngờ tấn công mình, và (d) đợi chờ sự ra tay cứu viện của Mỹ và Liên Xô. Điều này cho thấy Tàu đã biết rõ về cung cách của đối phương “dám làm gì” và “không dám làm gì” để xuất chiêu chiếm thế thượng phong.

3- Cuộc tấn công của Tàu nổ ra cùng ngày với biến cố mà thế giới Sử gọi là “Cuộc Khủng Hoảng Tên Lửa Cuba” khi Mỹ và Liên Xô đối đầu nhau với sự chuẩn bị sử dụng vũ khí nguyên tử. Điều này cho thấy Tàu luôn áp dụng binh pháp cổ Tàu trong chớp lấy thời cơ bành trướng ngay khi hai siêu cường Mỹ và Liên Xô (nay là Nga) có vấn đề căng thẳng về quân sự.

4- Ngày 20-11-1962 tức sau 32 ngày xâm lược Ấn Độ, Tàu đơn phương tuyên bố rút quân ngay khi hay tin đáp lời kêu gọi của Ấn, Mỹ bắt đầu đưa hàng không mẫu hạm và các chiến đấu cơ đến Ấn. Việc “rút quân” này khiến đặt Mỹ vào tình trạng không thể triển khai chiến đấu gây tổn thất nặng nề cho Tàu, thậm chí làm Tàu tránh nguy cơ bị đại bại phải mất các vùng lãnh thổ chiếm đóng của Ấn. Điều này cho thấy Tàu chỉ tuyên bố “rút quân vì đã dạy xong cho kẻ thù một bài học” khi đã đại bại hoặc khi đánh hơi thấy sắp có nguy cơ đại bại.

5- Vào ngày 03-10-1962 tức chỉ chục ngày trước khi xua quân xâm lược Ấn, Thủ Tướng Tàu Chu Ân Lai thăm New Delhi và đã hứa với Thủ Tướng Ấn Jawaharlal Nehru rằng hai nước hữu hảo tốt đẹp sẽ không bao giờ có chiến tranh với nhau. Điều này cho thấy Tàu mỗi khi mở miệng hứa điều gì là chỉ để che đậy một mưu đồ ngược lại.

6- Liên tục trong các năm 1951 và 1952, Tàu tái khẳng định Tàu không có vướng mắc gì về lãnh thổ với Ấn. Tháng 11-1956 Thủ Tướng Tàu Chu Ân Lai tái tuyên bố  rằng Tàu không có tranh chấp gì về lãnh thổ với Ấn nhưng bản đồ chính thức sử dụng toàn quốc của Tàu luôn vẽ nước Tàu gồm luôn 120.000 km2 bên trong lãnh thổ của Ấn. Để rồi sau khi chiếm Tây Tạng, Tàu lặng lẽ xây dựng hệ thống đường sá cùng các tiền đồn tại vùng Aksai Chin của Ấn từ năm 1956 mà đến 12 năm sau, lúc tất cả đã hoàn tất thì Ấn mới hốt hoảng phát hiện. Thậm chí gần đây vào ngày 15-4-2013 Tàu chiếm 640km lãnh thổ Ấn dọc theo biên giới Depsang, Chumar và Pangong Tso của Ấn; và năm 2014 Tàu lấn sâu vào vùng Burtse ở Ladakh đến 30km và khi binh sĩ Ấn tiến đến, lính Tàu cầm bảng ghi câu tiếng Anh “This is Chinese Territory. Go Back!” (Đây là lãnh thổ Tàu. Hãy lùi lại!). Điều này cho thấy Tàu không bao giờ có tranh chấp lãnh thổ với bất kỳ quốc gia nào cả, mà Tàu chỉ xây dựng cơ sở tại những nơi Tàu bảo đó là của Tàu.

7- Năm 1954 Tàu đề ra khẩu hiệu Hindi-Chini bhai bhai (Ấn-Hoa huynh đệ) cùng Năm Nguyên Tắc Chung Sống Hòa Bình với Ấn Độ, theo đó hai nước sẽ hữu hảo giải quyết các bất đồng . Thủ Tướng Nehru bỏ ngoài tai lời khuyên của Thủ Tướng Ba Swe của Miến Điện (tức Burma, nay là Myanmar) rằng đừng tin những hứa hẹn của Chu Ân Lai. Nehru bị huyễn hoặc bỡi những lời hoa mỹ của Tàu, và thậm chí nhân nhượng Tàu về vấn đề Tây Tạng để hy vọng nhận được từ Tàu sự hình thành một liên minh khối trục Á Châu giữa Ấn và Tàu trên cơ sở đối tác chiến lược hùng mạnh. Hậu quả là sau khi chiếm Tây Tạng, Tàu tuyên bố vùng Arunachal Pradesh 90.000km2 của Ấn có tên gọi Nam Tây Tạng nên thuộc về Tây Tạng tức thuộc về Tàu do Ấn đã công nhận Tây Tạng thuộc Tàu. Khi đã quá muộn lúc biết được bộ mặt thật của Tàu, Nehru vào năm 1959 chấp nhận cho Đức Dalai Lama tỵ nạn chính trị sau khi Dalai Lama đào thoát khỏi Lhasa vì cuộc khởi nghĩa chống Tàu thất bại. Điều này cho thấy Tàu không bao giờ muốn làm bạn với bất kỳ ai, và chuyên đề ra các khẩu hiệu để sử dụng các khẩu hiệu này như thứ bùa mê thuốc lú để săn mồi.

8- Tàu đã dồn Ấn vào thế bị lấn chiếm, đến độ Ấn sẵn lòng không tiếp tục đòi chủ quyền với phần diện tích 38.000km2 Jammu và Kashmir trong vùng Aksai Chin nếu Tàu không tiếp tục bảo phần diện tích 90.000km2 trong vùng Arunachal Pradesh kể cả Tawang là của Tàu. Điều này cho thấy Tàu luôn giở thủ đoạn chây lỳ tức kéo dài thời gian cho mọi sự trở thành việc đã rồi trong bành trướng xâm lược để những khi không thể ra tay sáp nhập bằng vũ lực thì cứ tự động vẽ bản đồ gồm thâu luôn lãnh thổ hay lãnh hải nước khác mà không cần tài liệu chứng minh chủ quyền, và tự động đổ quân đến đồn trú xây dựng các cơ sở hạ tầng quân sự và dân dụng.

Mỹ

Việc Mỹ đã không có tầm nhìn chiến lược quân-địa-chính-kinh-tài đã quá hiển nhiên không thể nào chối cãi. Vì không có tầm nhìn xa tối thiểu 50 năm, Mỹ đã xem Việt Nam như kẻ thù phải diệt tiêu bằng mọi giá, kể cả ủng hộ Tàu (mà Việt Nam dũng cảm gọi thẳng là Trung Quốc) tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía Bắc và ủng hộ chư hầu của Tàu là Campuchia (mà Việt Nam hay ỏn ẻn gọi là Khmer Đỏ chứ không dám gọi tên nước) tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới Tây Nam. Khi 70.000 dân quân Việt Nam đánh tan 700.000 chiến binh tinh nhuệ Tàu bỏ chạy về bên kia biên giới, Mỹ không có cớ cấm vận Việt Nam vì Việt Nam không bước qua đường biên giới Việt-Tàu trên dường truy sát giặc Tàu. Mỹ vội có nhiều bài báo nói Tàu đã rút quân sau khi dạy cho Việt Nam một bài học. Khi dân quân Việt Nam đánh bật Campuchia ra khỏi lãnh thổ, đồng thời nhận thấy nhân dân Campuchia bị nạn diệt chủng do chính phủ Campuchia điên loạn mà thế giới làm ngơ, Việt Nam đành tiến quân qua bên kia đường biên giới truy sát tiêu diệt chính phủ quái vật của Campuchia “once and for all” (kiểu Mỹ: một lần cho tuyệt mối họa về sau), thì Mỹ lập tức xem như có cơ hội bằng vàng để tuyên bố cấm vận kinh tế Việt Nam vì tội xâm lược Campuchia. Mỹ sau đó tăng cường viện trợ cho Campuchia, giúp Campuchia đoạt các đơn hàng khổng lồ về may mặc do Tổ Chức Lao Động Quốc Tế ILO tận tình tận tụy tận tâm chỉ dẫn chỉ bảo chỉ dạy Campuchia đáp ứng các yêu cầu về tổ chức công đoàn kiểu Mỹ và tổ chức sản xuất để cấp cho Campuchia giấy thông hành ưu tiên bán hàng vào Âu Mỹ. Cấm vận Việt Nam để bần cùng hóa Việt Nam, giúp đỡ Campuchia để tước luôn khả năng kiếm sống bằng nghề may mặc của Việt Nam, Mỹ đã như kẻ thất học không nhìn xa trông rộng. Việt Nam yếu đi, dẫn đến sự lấn lướt của Tàu, đe dọa cả ASEAN. Campuchia mạnh hơn, và Campuchia trở về cạnh Tàu để phản phúc Mỹ, trở thành con ngựa thành Troy làm Mỹ muối mặt ở hội nghị thượng đỉnh ASEAN.

Nhận ra việc Việt Nam là chỗ dựa về an ninh cho cả khu vực ASEAN từ đó bảo vệ được Châu Đại Dương với vùng Nam Cực có nhiều căn cứ nghiên cứu tối mật của Mỹ, Mỹ đã có những bước đi đúng nhưng muộn màng. Đúng, chẳng hạn như mời Việt Nam làm một thành viên của Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương TPP. Đúng, chẳng hạn như đã nhận ra tầm quan trọng cực kỳ của Biển Đông. Muộn màng vì Việt Nam bây giờ mới được Mỹ xem trọng để yên thân leo lên được ngưỡng đầu tiên của  sự phát triển, thay vì đã hùng mạnh hùng cường từ nhiều chục năm trước – với sự giúp đỡ của Mỹ. Muộn màng, vì Tàu đã quá mạnh đối với Mỹ và thế giới khi đầu tư Tàu tràn ngập thế giới từ Châu Phi ngập tràn khoáng sản đến khu vực Nam Mỹ trực tiếp đe dọa Mỹ từ phía Nam, từ thực tế đồng tiền Tàu đã thành tự do chuyển đổi, và từ thực tế Tàu thành lập hệ thống các ngân hàng cạnh tranh với cả các định chế tài chính như Ngân Hàng Thế Giới World Bank, Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế IMF, hay Ngân Hàng Phát Triển Châu Á ADB, v.v.

Việc Mỹ đưa các chiến hạm đến Biển Đông với chiêu bài xoay trục về hướng Đông đã không tôn được vị thế và vai trò của Mỹ ở khu vực này của thế giới. Khi Mỹ hùng dũng tuyên bố sẽ duy trì việc tuần tra 12 hải lý đối với các đảo trên Biển Đông mà Trung Quốc chiếm hữu tiến hành xây dựng sân bay bến cảng, Mỹ đã chỉ làm Tàu cười to nhạo báng, vì rằng “khi anh tuyên bố sẽ duy trì việc tuần tra 12 hải lý, nghĩa là anh tuần tra cách các đảo chìm đảo nổi của tôi 12 hải lý, cũng có nghĩa là anh mặc nhiên thừa nhận rằng các đảo ấy là của tôi, thuộc chủ quyền của tôi! Ngay cả một tuyên bố thôi mà Mỹ cũng hoặc bất cẩn hoặc do biết chính mình bó tay không thể làm gì khác hơn được.

Ta

Sau khi đã biết Tàu đốn mạt như thế và Mỹ thiếu tầm nhìn như thế, ta sẽ nói gì – hay làm gì – về Hoàng Sa?

Nói Hoàng Sa đã là lịch sử, thì thế nào cũng có kẻ hê lên rằng: “Thế mầy dâng cho Tàu luôn à, thằng tay sai Tàu?

Nói Hoàng Sa mãi mãi là của Việt Nam, thì thế nào cũng có kẻ hét lên rằng: “Thế sao không kiện Tàu? Không đánh Tàu để đòi lại?”

Nói bây giờ Tàu tiến xuống chiếm mấy đảo của Trường Sa, thế nào cũng có kẻ gầm lên rằng: “Chính phủ vô dụng. Đảng vô dụng. Hèn nhát. Không dám làm gì.”

Chẳng ai đặt câu hỏi khi tràn ngập toàn tuyến biên giới phía Bắc, bị đánh cho đại bại phải rút về Tàu, quân Tàu do bản chất mất dạy có cố vớt vát vừa ở lỳ trên vài kí lô mét vuông đất nào của Việt Nam vừa hét lên rằng đó là đất của nó mà nó đã thua chạy về phần đất của nó rồi, vậy sao còn xâm lược nó? Có hay không việc Tàu đã giở thói lưu manh đó như nó đã từng làm với Ấn Độ để chiếm giữ một ít đất của ta?

Việc Tàu đưa ra lập luận “đường chín đoạn” mà ta gọi là “đường lưỡi bò” là để chiếm hữu toàn bộ Biển Đông, biến Việt Nam chỉ còn có thể cho tàu thuyền đi sát bờ biển, và tất cả các máy bay dân sự Việt Nam sẽ bị tên lửa đất đối không của Tàu bắn hạ nếu bay trên Biển Đông mà Tàu bảo là thuộc lãnh hải của Tàu. Tất nhiên toàn bộ các mỏ dầu hỏa của Việt Nam bây giờ tự động nằm bên trong cái đường lưỡi bò ấy. Việc Tàu sau khi đã chiếm hữu Hoàng Sa, nay tiến xuống Trường Sa chỉ là một bước tiếp theo chứ không phải là sự lấn chiếm lần lượt hết đảo này đến đảo khác để cho dân Tàu có “ngư trường” đánh bắt hải sản. Mưu đồ thâm độc và táo tợn, ghê gớm hơn nhiều, chứ không chỉ là chiếm đảo: chiếm toàn bộ Biển Đông, từ đó làm suy yếu toàn bộ ASEAN để chiếm cả ASEAN từ đó tiến xuống Châu Đại Dương và đẩy Mỹ khỏi Nam Cực.

Thay vì hùng dũng đặt câu hỏi chất vấn vì sao sách giáo khoa Sử vẫn chưa có viết về Hoàng Sa, hãy quan tâm đến những điều thiết thực sau:

1) Một sự việc được ghi vào sử sách luôn sau một thời gian hàn lâm hạn định tối thiểu 50 năm hoặc hơn, tùy theo từng loại sử liệu mà chính phủ mỗi nước quy định.

2) Trước khi Hoàng Sa được ghi vào sử sách, việc nghiên cứu và tập hợp sử liệu về Hoàng Sa phải luôn được tiến hành, đặc biệt khai thác các tài liệu của Việt Nam Cộng Hòa cũng như của thế giới, tính cả đến việc chờ đợi đến khi Chính Phủ Mỹ cho phép tiếp cận các hồ sơ mật về chiến tranh Việt Nam để giải mã các sự kiện, sau 50 năm hay 90 năm. Việc nghiên cứu và tập hợp sử liệu về Hoàng Sa như nói trên được thực hiện bởi các tổ chức Sử và cá nhân các nhà nghiên cứu Sử, chứ không bao giờ là của Bộ Giáo Dục và Đào Tạo vì tại tất cả các nước Bộ Giáo Dục chỉ sử dụng các pho lịch sử để lên chương trình học chứ không đứng ra tổ chức nghiên cứu Sử. Câu hỏi do đó hãy đặt ra cho các viện Sử học, các tổ chức nghiên cứu Sử, các nhà nghiên cứu Sử, viết khảo luận Sử, v.v., và tất cả các công trình đều phải cơ sở dữ liệu tham khảo chi tiết từ nguồn của Việt Nam và nguồn của nước ngoài, có liệt kê cuối mỗi công trình để tăng mức độ đáng tin cậy, và sau thời gian dài tranh luận, tranh cãi, thẩm tra, bút chiến, lúc các tài liệu khảo cứu biến thành sử liệu, các pho sử tân biên với các phần bổ sung sẽ được hình thành để các trường học sử dụng dạy Sử. Chính các sử gia, các nhà nghiên cứu sử, mới là những người duy nhất có trách nhiệm phải làm tất cả, từ kiếm tìm tài liệu, dịch thuật tài liệu, kiểm chứng tài liệu, hình thành tác phẩm về Hoàng Sa. Đây là việc của họ, vì đó là chuyên môn nghiệp vụ của họ, vì đó là quy trình tất yêu của sử liệu và pho sử, và vì đó cũng là kế sinh nhai của họ, đem lại cho họ nguồn thu nhập đương nhiên.

3) Không những chỉ có Hoàng Sa, mà Trường Sa cùng tất cả các đảo khác dù nhỏ dù lớn như Phú Quốc hay Côn Đảo cũng nhất thiết cần được sưu tầm tài liệu, cập nhật dữ liệu, vì chưa nói đến chuyện kiện tụng ra tòa án quốc tế đòi công lý chủ quyền, việc tập trung tài liệu đủ đầy sớm ngay từ trước luôn là cách tốt nhất phục vụ cho những đòi hỏi chủ quyền cho quốc gia khi hiểm họa tranh chấp chủ quyền không chỉ là một nguy cơ tiềm tàng, và khi khu vực có tồn tại một kẻ lưu manh mất dạy như Tàu.

4) Không để mất thêm những Hoàng Sa, nhất thiết phải có tiềm lực quốc phòng hùng mạnh. Để có tiềm lực ấy phải có rất nhiều tiền. Để có rất nhiều tiền phải phát triển kinh tế vượt bậc. Để phát triển kinh tế vượt bậc phải có những con người xuất sắc. Để có những con người xuất sắc, giáo dục đạo đức của gia đình là tối quan trọng, tự rèn luyện của bản thân là tiên quyết, đào tạo của nhà trường là định hướng, và cơ chế chính sách là lực đẩy.

Tàu đã cướp Hoàng Sa bằng quân sự.

Tàu đang cướp Trường Sa bằng sự trơ tráo.

Tàu đang cướp Biển Đông bằng sự lưu manh.

Tàu đang cướp lúa gạo vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long bằng cách gây hạn hán từ chuỗi đập thủy điện liên hoàn ở thượng nguồn Mekong.

Tàu đang cướp sự sống của dân Việt bằng các sản phẩm độc hại gây bịnh.

Vì tất cả các lý do trên, ta không trông mong gì Tàu sẽ trả lại cho ta Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông.

Vì tất cả các lý do trên, ta không thể kỳ vọng lớn vào Mỹ vì Mỹ đã mặc nhiên tuyên bố tuần tra 12 hải lý nghĩa là không dám tiến sát các đảo mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền.

Vì tất cả các lý do trên, ta không chỉ có đấu tranh đòi lại Hoàng Sa và các đảo ở Trường Sa, mà ta còn phải tranh đấu để dành lại sự sống còn của đất nước và dân tộc.

Đó mới là hiểu đúng nhất về Hoàng Sa.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế.

Advertisements

Không Quên Và Không Chê

Hoàng Hữu Phước, MIB

25-3-2016

Cách nay hơn một phần tư thế kỷ, vợ tôi sinh khó phải mổ, lúc ấy vào tháng 12, trời Thành phố Hồ Chí Minh lạnh ngắt chứ không như bây giờ nóng quanh năm suốt tháng. Sau khi đưa vợ và con tôi về ngôi nhà nhỏ xíu ở Phú Nhuận mà tôi vẫn đang cư trú tại đấy cho đến tận ngày nay, tôi một mình lo toan mọi việc mà người đàn ông lập gia đình ra ở riêng nào cũng phải gánh vác trong hoàn cảnh tương tự.

Không quên và không chê lời dạy của Má tôi về chăm sóc sản phụ – đúc kết từ kinh nghiệm dân gian bao đời nay – tôi đã phối hợp với kiến thức Tây học để thực hiện việc sau:

Nếu kinh nghiệm dân gian nói về việc sản phụ nên “nằm than”, còn Tây học nói bếp than sinh ra khí carbonic cực kỳ độc hại cho sản phụ và hài nhi, tôi phối hợp bằng cách đặt bếp than hồng ngoài sân, đưa úp hai bàn tay của mình hứng lấy sức nóng của than, rồi chạy nhanh vào phòng trong, thử úp sơ bàn tay vào hai bên mặt của mình để yên tâm về độ nóng ấm vừa phải trước khi đặt hai bàn tay lên ngực vợ tôi, ôm từng bầu sữa một. Xong, tôi lại chạy ra chạy vào như thế, để ấp hơi ấm lên ngực vợ tôi, hai bầu sữa của vợ tôi, lên bụng vợ tôi, cũng như nhè nhẹ trên vết khâu đường giải phẫu. Sau đó, tôi lại tiếp tục việc chạy ra chạy vào để ấp ấm lên người, tay và chân của con tôi.

Má tôi đã truyền lại kinh nghiệm dân gian ấy mà Bà ngoại của tôi đã dạy Má tôi thủa sắp về nhà chồng, rằng khi sinh con, phải nằm than, không được nằm trước gió, không được tắm gội ngay cả tắm gội bằng nước ấm, mà nếu cần chỉ được lau mình qua loa bằng khăn thấm nước ấm, vì rằng nếu không thì sẽ thấy hậu quả nhãn tiền: chỉ cần vừa bước qua tuổi 30 là người phụ nữ sẽ phải luôn mặc áo ấm vì luôn thấy ớn lạnh dù trưa hè nóng bức, cũng như không thể chịu nỗi lúc trái gió trở trời. Còn việc ấp tay lên bộ ngực sản phụ để kích thích tiết sữa, lên bụng để vừa ấm bụng vừa săn chắc da bụng vừa ổn định tình hình dạ con đang bị tổn thương bên trong bụng.

Thế là sau khi cho vợ ăn sáng, cho con bú bình, ấp vợ ấp con xong, tôi chạy đi làm, để trưa quay về làm tiếp công việc y như sáng, và lại chạy đi làm đến chiều. Chưa kể, để vợ tôi ngủ yên, tôi đêm khuya bế con ra chốn thư phòng (tức nơi có một cái bàn, bốn chiếc ghế và một tỷ quyển sách) vừa cho con bú bình, vừa nói chuyện với nó bằng tiếng Anh, kể nó nghe tôi yêu nó biết bao, và mong muốn nó ngày sau hãy cố gắng hiếu thảo với mẹ, hãy là công dân tốt, và hãy thay tôi mà hết lòng chăm sóc mẹ của nó, người đã chấp nhận làm vợ một hàn sĩ như bố của nó để rồi phải trãi qua thử thách khắc nghiệt hiểm nguy để sinh nó ra đời.

Hơn nửa thế kỷ nay, Má tôi ở khu Bàn Cờ  Quận 3 vẫn đánh gió cho các con cũng như cho hàng xóm. Còn tôi ra Hà Nội họp Quốc Hội bao giờ hành trang vẫn có chai dầu khuynh diệp và dụng cụ đánh gió, để khi trái gió trở trời nhức đầu mõi cổ tôi có thể tự mình đánh gió sau gáy. Ngay cả khi không cần đến cái gọi là dụng cụ đánh gió, tôi vẫn có thể dùng ngón tay cái thấm dầu khuynh diệp để miết tới miết lui sau gáy như một cách đánh gió massage.

Phóng sự quốc tế cho thấy nhiều người Âu Mỹ ngồi xếp hàng chầu chực ở các cơ sở y học dân tộc bên Hàn Quốc chờ đến phiên được vào để được đánh gió, giác hơi. Còn tại Việt Nam thì bác sĩ thay vì nói “đánh gió là một kiểu massage tốt, đặc biệt nếu các bạn không bị cao huyết áp”, thì lại nói “đánh gió rất nguy hiểm nếu bạn bị cao huyết áp”.

Quên hết và chê hết những tinh hoa của dân tộc gần như là một đặc điểm thường thấy nơi những con người Việt Nam hiện đại. Nhưng lẽ nào người Hàn Quốc không hiện đại hay sao?

Tôi không quên và không chê những gì đã luôn được dùng để chăm sóc hiệu quả cho các chiến binh Việt trên đường Phạt Tống, Bình Chiêm.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Quyền Lực Của Cử Tri

Hoàng Hữu Phước, MIB

24-3-2016

Có nhiều người cho rằng câu nói sau là câu nói đúng đắn, bình thường: “Nếu được cử tri tín nhiệm, tôi sẽ ra ứng cử Quốc Hội / Hội Đồng Nhân Dân khóa tới”. Thật ra, nói như thế là xúc phạm quyền lực của cử tri.

Khi động viên nhiều bạn trẻ không phải Đảng viên hãy tự ra ứng cử Quốc hội và Hội Đồng Nhân Dân kỳ này (2016-2021), tôi luôn gặp phải câu nói rằng họ sợ rớt sẽ vừa rất xấu hổ vừa bị mang tiếng không biết thân biết phận đua đòi. Tôi đã phải hùng biện như sau:

1) Có bao giờ bạn đi thi đại học với điều kiện tiên quyết rằng nhà trường phải bảo đảm bạn thi đậu tuyển sinh 100%? Bạn phải cố gắng học tập chăm chỉ và ứng thí vào trường đại học có chuyên ngành bạn yêu thích, cố gắng làm bài thi cho tốt và đi thi đủ môn đủ ngày, để bạn có hy vọng trúng tuyển đại học, thay vì hy vọng đó là zero nếu chẳng đi thi. Ngay cả khi kết quả thi không có tên của bạn, đó vẫn là điều bình thường, không phải vì bạn học kém, mà đơn giản vì chỉ có 20 ghế trống chẳng hạn, mà đã có 15 thí sinh đạt điểm mười, 5 thí sinh đạt điểm chín phẩy chín, bạn đạt điểm chín phẩy năm nên rớt chung với cả trăm người nhỏ điểm hơn bạn. Đó là quyền năng của ban giám khảo dựa theo quy định nghiêm ngặt của điểm số và của số lượng được tuyển, chứ hoàn toàn không ai xúc phạm bạn về học lực của bạn.

2) Có bao giờ bạn chỉ đi thi TOEFL với điều kiện tiên quyết rằng trung tâm tổ chức thi phải bảo đảm 100% bạn sẽ có chứng chỉ TOEFL ngay để nộp hồ sơ xin du học? Bạn phải cố gắng học tập tiếng Anh thật chăm chỉ và đăng ký thi tại trung tâm khảo thí chính thức của TOEFL, cố gắng làm bài thi cho tốt và đi thi đủ môn đủ ngày, để bạn có hy vọng đạt đủ điểm để được cấp chứng chỉ TOEFL. Không dự thi thì bạn không bao giờ biết trình độ tiếng Anh của bạn đã đạt đến ngưỡng nào, chưa kể bạn không thể du học nếu thiếu chứng chỉ ấy. Đó là quyền năng của ban giám khảo dựa theo quy định nghiêm ngặt của điểm số theo một đề bài cụ thể từ Mỹ, chứ hoàn toàn không ai xúc phạm bạn về trình độ tiếng Anh nói chung của bạn.

3) Có bao giờ bạn chỉ tỏ tình với người bạn yêu thương với điều kiện tiên quyết rằng người ấy phải chấp nhận tình yêu của bạn và trở thành vợ (hay chồng) của bạn? Bạn tỏ tình vì bạn tự tin, có can đảm thố lộ tình yêu. Còn việc người ấy không chấp nhận tình yêu của bạn, đơn giản vì con người đáng kính ấy chung thủy với người khác, chứ không vì bạn hèn kém. Việc tỏ tình và chấp nhận kết quả của việc tỏ tình chứng tỏ bạn trưởng thành, biết tôn trọng tình yêu của bạn, tôn trọng người bạn yêu, và bạn sẽ được tôn trọng tương xứng như một người văn minh. Đối tượng bạn yêu thương có lý lẽ riêng của người đó, và đó là quyền của người đó, hoàn toàn không xúc phạm chê bai gì bạn cả.

4) Có bao giờ bạn từ chối nộp đơn xin việc tại một công ty khổng lồ đa quốc gia nếu công ty khổng lồ ấy không bảo đảm bằng giấy trắng mực đen với bạn là bạn sẽ được tuyển dụng nếu chịu nộp đơn? Bạn vẫn phải nộp đơn nhiều nơi, dự nhiều cuộc phỏng vấn, đối chọi với bao đối thủ cạnh tranh, để hy vọng đạt được một khởi nghiệp như ý. Ngay cả khi bạn không được tuyển dụng, hãy khoan nghĩ tiêu cực rằng bạn kém cỏi, mà hãy tin rằng vị trí tuyển dụng chỉ có một, mà kết quả cho thấy bạn cùng một ứng viên nọ ngang tài ngang sức, nhưng quyết định lại không được trao cho bạn chỉ vì ững viên kia có sơ yếu lý lịch cho thấy gia cảnh là con trưởng phải phụng dưỡng cha mẹ già và nuôi đàn em những năm đứa, trong khi bạn có gia cảnh sung túc hơn qua thể hiện nơi trang phục và trang bị đắt tiền của bạn lúc dự phỏng vấn. Vị giám đốc nhân sự có lỹ lẽ riêng của vị ấy, hoàn toàn không xúc phạm gì đến tư cách hay trình độ của bạn cả.

5) Và bạn lẽ nào chỉ nộp đơn dự thi The Voice nếu ban giám khảo cam đoan rằng bạn sẽ đoạt giải nhất? Bạn phải luyện hát cật lực, luyện giọng gian khổ, để đến trình bày tác phẩm dự thi của bạn. Ban giám khảo sẽ quyết định về bạn, và ngay cả khi quyết định ấy không vì bạn, đó cũng là lẽ công bằng vì mọi người dự thi có thể có trình độ biểu diễn ca khúc hay như nhau, nhưng sự lựa chọn hay không lại có khi tùy vào sự luyến láy của một nốt nhạc yếu thế. Đó là quyền của các giám khảo, những người có trình độ cao về âm nhạc, và có đặc quyền mà ban tổ chức đã trao cho họ. Bạn đi thi vì bạn tự tin, vì bạn đã cố hết sức, và bạn để ban giám khảo thực hiện quyền năng của họ.

Đối với việc ra ứng cử Quốc Hội hay Hội Đồng Nhân Dân, bạn và tôi thuộc diện ngoài Đảng, tự ứng cử, không được người dân biết đến do chưa từng có công trạng với cách mạng, chưa từng ngồi ghế cao quyền trọng để được nhắc đến trong phạm vi cả nước; vì vậy, bạn và tôi phải xác định rằng (a) việc ra ứng cử là vì muốn cống hiến tâm lực trí lực cho nước cho dân, (b) chấp nhận khi trúng cử sẽ phục vụ đất nước và nhân dân mà không hưởng lương, (c) bản thân bạn và tôi chỉ là con số không đối với người dân, (d) bản thân bạn hay tôi cùng từng thành viên trong đại gia đình của bạn hay của tôi kể cả cha mẹ anh chị em của bạn hay của tôi tất cả đều phải luôn là những công dân tốt của xã hội chưa từng có tiền án tiền sự, và (e) bạn và tôi phải ra sức bày  tỏ thuyết phục người dân – tức cử tri – chịu tin vào tấm lòng của bạn và của tôi để từ đó toàn quyền quyết định có cho phép bạn và tôi có cơ hội được thay họ ra giúp nước giúp dân hay không.

Nếu bạn và tôi đã chuẩn bị chăm chút từng li từng tí một như thế mà vẫn chưa có được sự cho phép của cử tri, đó là điều đơn giản và công bằng.

Đơn giản vì cử tri đang thực hiện quyền năng của họ.

Đơn giản vì mọi người có lòng vì nước vì dân khi thu xếp được thời gian để phụng sự và chấp nhận các hy sinh đều có thể tự ra ứng cử, và cử tri bắt đầu công việc một ban giám khảo nghiêm túc, công tâm, để chấm điểm, lựa chọn ứng viên hay những ứng viên có điểm số chung nhỉnh hơn để trao lá phiếu bầu chọn của mình.

Công bằng vì nếu bạn và tôi chưa được trao lá phiếu ấy, nghĩa là sự chuẩn bị của bạn và tôi vẫn chưa được đủ đầy, chưa ở vị trí vượt trội.

Vì tất cả những điều công bằng đơn giản trên, cộng với sự công nhận và tôn trọng quyền lực của cử tri, bạn hãy tự tin nộp đơn tự ứng cử. Được cử tri lắng nghe, được cử tri cân nhắc, được cử tri chấm điểm: đó là vinh dự của bạn chứ bạn không thể nói bạn “xấu hổ” hay “đua đòi trèo cao” nếu kết quả điểm bạn thấp hơn người khác.

Bạn và tôi, chúng ta không bao giờ được phép nói chúng ta sẽ ra ứng cử nếu được cử tri tín nhiệm, vì nói thế là xúc phạm sự công minh của cử tri, gây áp lực nơi cử tri, và tước lấy nơi họ quyền quyết định chỉ thuộc riêng về họ.

Bạn và tôi, chúng ta cùng ra tự ứng cử vì chúng ta muốn phục vụ quốc gia, dân tộc. Và chúng ta đợi chờ sự quyết định của cử tri. Quyết định ấy có thể đến với bạn trong kỳ này, hoặc kỳ sau, hoặc sau kỳ sau, miễn bạn kiên tâm, bền chí, vì bạn có lợi thế về tuổi trẻ.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

EU và Darwin

Hoàng Hữu Phước, MIB

22-3-2016

Năm 2011 tôi có mở antichina.blog.com đăng các bài viết của tôi chống Tàu bằng tiếng Việt, trong đó có một bài tôi ghi rằng cách đó hơn 10 năm tôi có bút chiến bằng tiếng Anh trên internet rằng việc Mỹ chống Việt Nam là ngu xuẩn vì:

a) Chính Việt Nam bảo vệ các cựu thành viên Tổ Chức Liên Phòng Đông Nam Á SEATO đồng minh của Mỹ (mà sau đó đã tan rã do Việt Nam đánh cho Mỹ bỏ chạy khởi Đông Nam Á, còn các vị đồng minh Mỹ này gồm Thái Lan, Singapore, Malaysia, Indonesia, và Philippines sau đó tụ họp lại tự tổ chức nhóm mới có tên ASEAN, có qua mặt Mỹ để kết nạp luôn Việt Nam, còn ông “anh cả” Việt Nam đã tác động thúc giục ASEAN kết nạp luôn Myanmar dù lúc ấy Myanmar vẫn đang bị Mỹ mắng nhiếc là vi phạm nhân quyền tệ hại);

b) Việc Trung Quốc tuyên bố lãnh thổ cực Nam của Trung Quốc kéo dài đến đảo này đảo nọ của Malaysia và Indonesia chỉ là điều vu vơ, và tôi cho rằng Trung Quốc thế nào cũng ngắm nghía Darwin của Úc như sách lược xâm chiếm Úc Châu; và như vậy Việt Nam đang bảo vệ Úc Đại Lợi của Phương Tây.

Hôm qua, tờ Nữu Ước Thời Báo New York Time đăng tin Úc đã ký hợp đồng cho Trung Quốc thuê cảng Darwin trong 99 năm và Mỹ đã lên tiếng quan ngại sâu sắc.

Tôi không đặt vấn đề tầm nhìn của tôi có xa không, vì tôi cận thị nặng. Tôi không đặt vấn đề Mỹ không có tầm nhìn xa, vì tôi biết Mỹ luôn tự lấy chiếc khăn có in chữ Nhân Quyền để vừa tự bịt mắt mình, vừa trùm lên đầu thế giới. Chỉ cần mở tấm bản đồ thế giới ra, bất kỳ đứa trẻ cận thị nào ở Việt Nam cũng nhìn thấy Trung Quốc bị bủa vây không thể bung ra bành trướng: phía Bắc có siêu cường nguyên tử Nga ngự trị, phía Tây có cường quốc nguyên tử Ấn Độ lăm le mà xa hơn nữa là Tây Âu với NATO trang bị khí tài nguyên tử ngăn chặn bất kỳ mưu đồ Đại Tây Dương Tiến nào của Trung Quốc muốn theo vết Thiết Mộc Chân Thành Cát Tư Hãn, phía Đông có Nhật Bản và Hàn Quốc chế ngự mà có vượt qua được biển (tiếng Anh hàn lâm là Biển Hoa Đông) thì việc vượt Thái Bình Dương tấn công Mỹ Quốc là chuyện viễn vông, chỉ còn Nam Tiến là con đường duy nhất.

Tuy nhiên, bao ngàn năm thực hiện chuyện Bình Nam xâm chiếm Việt Nam làm bàn đạp tràn xuống Đông Nam Á để tiến đến Châu Úc đã chỉ khiến toàn bộ lịch sử Trung Quốc không có bất kỳ một chương chiến thắng vẻ vang nào. Trung Quốc bèn

a) lưu manh hê lên rằng Biển Đông (tiếng Anh hàn lâm là Biển Hoa Nam) là của nó, tự đưa tàu đến, tự đưa quân đến, tự đưa máy bay đến, tự đưa vũ khí phòng không đến, với lý do rất côn đồ rằng “nếu là của tụi bây sao tụi tao đang đến ở nè và tụi bây không dám đến đánh đuổi tụi tao đi?”;

b) ủng hộ bất kỳ hoạt động nào “chống cộng sản Việt Nam” để Việt Nam Cộng Sản phải bị lật đổ, tướng lĩnh cộng sản Việt Nam phải bị tiêu diệt, và do đó biến mất hoàn toàn trên thế gian này lực lượng quân sự duy nhất có thể phá hỏng con đường Nam Tiến chiếm Châu Úc của Trung Quốc, không còn có thể đánh chặn hậu các hạm đội Trung Quốc để giải cứu Úc với New Zealand;

c) rút kinh nghiệm bao ngàn năm, nhận ra rằng con đường chiếm Châu Úc bằng đường biển sẽ nhanh hơn là bằng đường bộ xuyên qua Việt Nam và các nước Đông Nam Á khác, Trung Quốc tiến hành chiếm Biển Đông, rắp tâm lập vùng nhận dạng phòng không (nếu phi cơ đi ngang không thông báo Trung Quốc, sẽ bị bắn hạ; nếu thông báo thì đương nhiên công nhận đó là không phận thuộc chủ quyền Trung Quốc); và

d) khôn khéo cho Úc vô tròng bằng hợp đồng cho thuê cảng trong 99 năm, hình thành tuyến hàng hải nói liền Trung Quốc đến Úc xuyên qua Biển Đông, và sự trùng hợp ở đây là Trung Quốc chọn Darwin, vừa là vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng khống chế hoạt động hải quân Hoa Kỳ, vừa là cái cảng vô danh tiểu tốt mà Úc chưa từng nghĩ đến ngay cả cái giá trị bọt bèo của nó, vừa là sự xâm chiếm chiến thuật “từ đồ dần dà” mà ngay cả Hoàng Đế Quang Trung của Việt Nam còn phải âu lo, để sau 99 năm thì cộng đồng dân cư gốc Tàu ở đó có thể tuyên bố ly khai khỏi nước Úc, mà nếu Úc ra tay đàn áp thì Trung Quốc lấy ngay cớ bảo vệ kiều bào sẽ ồ ạt tấn công chiếm luôn nước Úc.

Trong các bút chiến bằng tiếng Anh của mình trên internet, tôi có viết rằng Ngoại Trưởng Mỹ Bà Hillary Clinton nên tiết kiệm ngân sách Hoa Kỳ bằng cách cho thôi việc mấy trăm quan chức phụ trách “nhân quyền” ở Bộ Ngoại Giao của Bà, vì rằng cái tập thể ấy quanh năm suốt tháng chỉ làm mỗi việc: làm thiên hạ đồng minh chửi mắng Mỹ. Họ bỏ công sức cả năm trời để thu thập thông tin từng quốc gia một để cuối năm hình thành Báo Cáo Nhân Quyền trong đó ghi chi tiết từng quốc gia có vấn đề gì, cụ thể ra sao, và do đó sẽ được mấy điểm, khiến ngay cả Anh, Pháp, v.v., năm nào cũng phải nổi giận, Việt Nam thì nói vài câu chiếu lệ vì biết cái báo cáo ấy vô hại, trong khi Trung Quốc nhảy nhổm cho ra Báo Cáo Nhân Quyền tập trung chỉ vào nước Mỹ.

Mới đây trên blog wordpress.com này tôi có viết rằng Âu Mỹ rồi sẽ thành nạn nhân của cái vũ khí “nhân quyền”.

Nếu như New York Time hôm qua đưa tin về việc Úc lỡ ký hợp đồng cho Trung Quốc thuê Darwin trong 99 năm, cho thấy Mỹ cứ lo dùng vũ khí nhân quyền để làm Việt Nam suy yếu, thay vì viện trợ Việt Nam, ve vản Việt Nam, nhỏ nhẹ với Việt Nam, lấy lòng Việt Nam ngay từ ngày 01-5-1975 (tức ngày hôm sau của ngày 30-4-1975), nên ngày nay mới bị Trung Quốc chiếm Biển Đông làm ách tắc tuyến giao thông hàng hải huyết mạch của “thế giới tự do”, còn đồng minh Úc của Mỹ thì cũng cứ lo “nhân quyền” nên bây giờ thành gả ngốc sập bẫy Trung Quốc để rồi chỉ cần 50 năm nữa thôi trong cái hợp đồng 99 năm ấy Úc sẽ bị diệt vong;

Thì cách nay hai giờ New York Post lại đưa tin khủng bố chấn động Brussels Vương Quốc Bỉ, cho thấy “nhân quyền” đang đẩy EU vào diệt vong.

Hỡi ôi, bao giờ Âu Mỹ mới chịu khôn ra!

Lăng Tần Hoàng Hữu Phước

Có Lời

Hoàng Hữu Phước, MIB

17-3-2016

VoDuyen1Vo Duyen2

Vo Duyen3Vo Duyen4XYZ

Bài này cùng hai bài trước chỉ đưa ra một vài thí dụ tôi từ khi internet xuất hiện đến nay đã liên tục đơn thương độc mã chống chọi với các xúc xiểm đất nước Việt Nam từ không gian mạng. Gọi là đơn thương độc mã vì đa số những người chống Chống Cộng ở Việt Nam đã dùng những từ thật ngắn gọn, mạnh mẽ, để nguyền rủa những ai thóa mạ Việt Nam cùng Hồ Chí Minh. Gọi là đơn thương độc mã vì chỉ có tôi miệt mài bút chiến bằng tiếng Anh vì đối tượng tôi nhắm đến là sinh viên – học sinh Việt Nam ở Việt Nam hay hải ngoại, và những người nước ngoài, chứ không bao giờ bút chiến luận với những ai là tác giả các bài thóa mạ bôi nhọ Việt Nam cả.

Hai thí dụ ở trên là hai thí dụ mới nhất của ngày hôm qua. Thí dụ thứ nhất là bức tranh hạ đẳng của một gã tên Nguyễn Đất, Nguyễn Đạt, hay Nguyễn Dật gì đó, với chức danh ghi là “quản lý chương trình phát triển Việt Nam tại Đại Học Nam Columbia”. Rất có thể y là một chiến sĩ cộng sản trẻ ưu tú đang tạo lớp vỏ bọc chống Việt để lấy lòng phe nhóm chống Việt để có thể leo cao trong hàng ngũ chống Việt để từ đó đánh phá tan tành hàng ngũ ấy. Rất có thể y giống như bao kẻ tầm thường khác hễ ra nước ngoài du học là cứ triền miên lầm tưởng là phải chửi cha Việt Nam để phù hợp với xã hội Âu Mỹ. Nhưng dù y là ai đi nữa thì tôi bảo đảm với các bạn rằng nếu các bạn đừng khinh thường y mà chịu khó nhớ tên của y thì sau 50 năm nữa các bạn cũng sẽ chẳng hề nghe tin tức gì về y như nhà trí thức hay nhà bác học vĩ đại của Âu Mỹ, đơn giản vì các vị trí ấy không bao giờ dành cho những gã hoặc hề hoặc ngu muội.

Nếu các bạn thực sự muốn người thân của mình là nhân tài ở Việt Nam hay ở Âu Mỹ, xin hãy tìm đọc các bài viết của giáo sư tiến sĩ Trần Chung Ngọc. Tiến sĩ Trần Chung Ngọc là sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa, Cử nhân Giáo khoa Khoa Học 1962 (Đại học Khoa học Saigon), Tiến sĩ Vật lý 1972 (Đại học Wisconsin – Madison, Hoa Kỳ), Trưởng khoa Vật lý và Hóa học Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt (1962-1965), giảng viên Vật lý Đại học Khoa học Saigon (1965-1967), giảng sư Vật lý Đại học Khoa học Saigon (1972-1975), giảng sư Vật lý Đại học Wisconsin – Madison (1975-1977), Giám đốc phòng thí nghiệm phân tích của Trung tâm Vật liệu Đại học Wisconsin – Madison (1977-1996), và là Cố vấn kỹ thuật Viện Tiêu chuẩn và Nghiên cứu Công nghiệp Singapore (1989), khi nghỉ hưu tại thị trấn Grayslake, bang Illinois, Hoa Kỳ, đã dành nhiều thời gian nghiên cứu tôn giáo, lịch sử, v.v., với nhiều tác phẩm được xuất bản ở Mỹ. Tiến sĩ đã qua đời cách nay hai năm.

Trang web của Tiến sĩ Trần Chung Ngọc cung cấp hàng trăm bài viết có sức thuyết phục cao do Ông không những là một bậc trí thức đại tài mà còn là một nhà khoa học đáng kính trọng. Chỉ cần đọc các bài viết của Tiến sĩ Trần Chung Ngọc, các bạn trẻ Việt Nam vừa có thể mở rộng tầm mắt, mở mang trí tuệ, học hỏi thuật phân tích khoa học cùng nhận định sâu sắc, vừa có thể trau giồi hoàn thiện tiếng Anh (do Tiến sĩ Trần Chung Ngọc thường có các trích dẫn làm luận cứ cho các luận điểm của Ông và dịch ngay các dẫn chứng ấy ra tiếng Việt trong bài viết để tạo cơ sở so sánh cho người đọc) một cách hiệu quả nhất là đối với thuật hùng biện. Tấm lòng Ông với Việt Nam, các nhận định công tâm công bằng của Ông với chế độ cộng sản ở Việt Nam, cũng như lòng tự hào về nguồn gốc Việt Nam của mình và về đất nước Việt Nam đang ngày càng giàu mạnh, đã quá đủ để nêu danh nghĩa khí bậc kỳ tài cao thượng và hướng thượng, những thứ mà chưa hề thấy có được nơi hàng vạn du học sinh Việt Nam ở hải ngoại, và do không tồn tại nơi họ, chẳng ai trong họ lập nên những kỳ tích hàn lâm danh vang thế giới như Tiến Sĩ Trần Chung Ngọc.

Tôi không tìm sự nổi tiếng trên không gian mạng, nên chỉ chăm chút cho blog này trên WordPress.com dù cho các bài viết từ trái tim khối óc chỉ được tìm đọc bởi vài ba chục bạn đọc mà thôi. Xin cảm ơn các bạn ấy, và xin đội ơn các bạn nếu các bạn rộng lượng chuyển các đường link những bài viết này đến các bạn trẻ người Việt và gốc Việt để các bạn biết thế nào là quốc thể và lòng hướng thiện đối với quốc gia, dân tộc Việt Nam.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Kính Mời Tham khảo:

Thầy Trần Chung Ngọc: http://www.sachhiem.net/TCN/Ndir.php

Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Bài 1: Cẩm Nang Khởi Nghiệp Quốc Gia: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/02/22/de-viet-nam-tro-thanh-cuong-quoc/

Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Bài 2: Hão Huyền Singapore: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/02/23/de-viet-nam-tro-thanh-cuong-quoc-hao-huyen-singapore/

Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Bài 3: Hão Huyền Nhật Bản: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/02/28/2744/?preview=true&preview_id=2756&preview_nonce=6f505f96f0&frame-nonce=0d9ea09f6d&iframe=true

Không Lời 2

Hoàng Hữu Phước, MIB

16-3-2016

Khong Loi2 (1)Khong Loi2 (2)Khong Loi2 (3)Khong Loi2 (4)Khong Loi2 (5)Khong Loi2 (6)Khong Loi2 (7)Khong Loi2 (8)Khong Loi2 (9)aaaaaaFrom LinkedIn (84)Khong Loi2 (11)Khong Loi2 (12)Khong Loi2 (13)Khong Loi2 (14)Khong Loi2 (15)Khong Loi2 (16)Khong Loi2 (17)Khong Loi2 (18)Khong Loi2 (19)Khong Loi2 (20)Khong Loi2 (21)Khong Loi2 (22)Khong Loi2 (23)Khong Loi2 (24)Khong Loi2 (25)Khong Loi2 (26)Khong Loi2 (27)Khong Loi2 (28)Z (1)Z (2)

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Không Lời

Hoàng Hữu Phước, MIB

14-3-2016

HHP L1 (1)HHP L1 (2)HHP L2 (1)HHP L2 (2)HHP L3 (1)HHP L3 (2)HHP L4HHP L5HHP Viet1HHP Viet2HHP Viet3HHP Viet4HHP Viet5HHP Viet6HHP Viet7HHP Viet8HHP Viet9HHP Viet10HHP Viet11HHP Viet12

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Vũ Khí Nhân Quyền Nguyên Tử Hay Nguyên Tử Nhân Quyền

Lời Cảnh Báo Cho Phương Tây

Hoàng Hữu Phước, MIB

11-3-2016

Giống như bất kỳ đạo luật quan trọng nào tại bất kỳ quốc gia nào trên hành tinh này, phần giải thích từ ngữ luôn được nêu lên không bao giờ ở phần cuối cùng.

Thời còn là sinh viên Đại Học Văn Khoa, thấy tôi dù làm thơ tiếng Anh hay tiếng Việt dù cho đề tài yêu đương vẫn luôn mang sắc thái cá tính riêng biệt không bao giờ gặp thấy nơi bất kỳ ai khác là sự dữ dội hừng hực nóng bỏng dung nham, những bạn thân khi cùng nhau uống cà phê vệ đường đã nói họ lúng túng không rõ tôi là một nhà thơ chiến sĩ hay lại là một chiến sĩ nhà thơ. Cấu trúc văn phạm tiếng Việt có thể cho rằng trong hai cụm từ trên thì phần đầu tiên là phần chính, và phần tiếp theo là phần bổ sung ý nghĩa. Như vậy, nhà thơ chiến sĩ có thể là một nhà thơ mạnh mẽ như một chiến sĩ, còn chiến sĩ nhà thơ có thể là một chiến sĩ thích làm thơ, theo ý tứ thuần Việt của Sách Đỏ hay Sách Trắng, trong đó “sách” là từ chính, còn từ theo sau là bổ sung ý nghĩa phân định riêng, tương tự Chữ Thập Đỏ vậy. Tuy nhiên, nếu là từ Hán Việt thì thứ tự lại không như vậy, vì Hồng Quân hay Hồng Thập Tự hoặc cường quốc thì chữ sau mới là chính còn chữ trước mang ý nghĩa một bổ sung từ. Đối với tiêu đề của bài viết này, dựa theo kiểu Hán-Việt thì nói về Nguyên Tử Nhân Quyền, song nếu lập luận rằng tuy là từ Hán-Việt nhưng do đã được sử dụng hòa trộn hòa lẫn vào tiếng Việt nên phải xem như đó là tiếng Việt không chút biệt phân thì bài này nói về Nhân Quyền Nguyên Tử. Để nói gọn lại thì tác giả bài viết chỉ muốn nói đến Nhân Quyền, và cái Nhân Quyền này có sức tàn phá như vũ khí nguyên tử.

Ngoài ra, Phương Tây không có nghĩa là ở phương Tây hay mang tính địa dư, mà là cụm từ chỉ tất cả các quốc gia tư bản thân Mỹ, nên Phương Tây bao gồm cả Úc và New Zealand.

Đã từ lâu, các nước tư bản thân Mỹ nào muốn chứng tỏ ta đây hùng mạnh như Mỹ thì luôn thể hiện qua hai cách truyền thống vững bền là (a) chõi lại Mỹ trên thương trường, trong văn hóa, và tại vài chính kiến địa chính trị; và (b) cùng Mỹ nhận ra sức mạnh hủy diệt của Nhân Quyền. Vì lẽ đó, Mỹ và các nước này hay sử dụng quả bom nguyên tử có sơn dòng chữ Nhân Quyền để bắn phá thành trì các nước cộng sản như Việt Nam hoặc các nước tư bản thân cộng sản như ở khu vực Nam Mỹ.

Trung Quốc cũng láu cá không kém. Hàng năm khi Mỹ tung ra Báo Cáo Nhân Quyền để đánh giá và cho điểm tất cả các quốc gia về lĩnh vực nhân quyền thì Trung Quốc cũng phát hành Báo Cáo Nhân Quyền đánh giá tình hình nhân quyền chỉ của Mỹ mà tôi trong một bài blog cách nay nhiều năm đã phân tích và ngợi khen Trung Quốc vì trong khi Mỹ viết về tất cả các quốc gia trong một báo cáo dày cộm thì Trung Quốc viết về Mỹ trong một báo cáo dày hơn gấp rưỡi bằng thứ tiếng Anh tuyệt hảo kèm chứng cứ thuyết phục từ chính các cơ quan thông tấn báo chí của Hoa Kỳ. Trong khi đó, dù bị đánh phá bằng vũ khí Nhân Quyền Nguyên Tử chính thức (qua các nghị sĩ Mỹ chống Việt và các tổ chức muốn có tiền chu cấp của chính quyền Mỹ và người Mỹ yêu Việt Nam Cộng Hòa) hay vũ khí Nguyên Tử Nhân Quyền buôn lậu (các nhóm ngoại kiều gốc Việt chống Việt), Việt Nam vẫn tỉnh bơ vì tổ tiên Việt Nam có lưu truyền cho cháu con người Việt lời dạy “đi đêm có ngày gặp ma” và “đừng đùa với lửa” hoặc đại loại như thế.

Trên thực tế, một hai Nguyên Tử Nhân Quyền đã có nổ. Khi nguyên tử nổ, sức tàn phá cực kỳ ghê gớm: nó giết chết con người, mọi sinh vật, mọi vật chất, và mọi môi trường. Tương tự, Nguyên Tử Nhân Quyền nổ thì xô sập một chế độ chính trị và giết luôn đất nước cùng dân tộc của chế độ chính trị ấy. Sạch sành sanh. Y như tại những quốc gia có các cuộc kách mệnh màu.

Trên thực tế, đa số Nguyên Tử Nhân Quyền bị tịt ngòi, nên các quốc gia bị Mỹ tố cáo vi phạm nhân quyền vẫn cứ tồn tại trơ gan cùng tuế nguyệt, thậm chí có kẻ tiếm ngôi Nhật trở thành đế chế kinh tài thứ nhì thế giới, theo bén gót Mỹ và Mỹ càng lúc càng thấy hơi thở nóng hổi gấp rút sát sau mông mình với nguy cơ đầu hàng để mất vị trí siêu cường kinh tế hàng đầu thế giới.

Trên thực tế, internet cung cấp đầy đủ các cách chế tạo bom nguyên tử nên ai cũng chế được Nguyên Tử Nhân Quyền, hậu quả là:

1- Hàng triệu người di cư ào ạt đổ vào Châu Âu dưới ngọn cờ Nhân Quyền làm cả Châu Âu náo loạn, bây giờ mới tỉnh ngộ đã dại dột ra rả suốt về nhân quyền, nay ra tay chà đạp nhân quyền bằng cách đóng cửa biên giới từng được ngợi ca là khối tự do nhân quyền tuyệt hảo khuôn vàng thước ngọc của nhân loại;

2- Thổ Nhĩ Kỳ đã sử dụng hơn một triệu người di cư đang tá túc ở Thổ Nhĩ Kỳ để đe dọa Châu Âu, khiến Châu Âu phải chu cấp nhiều tỷ đồng Euro cho Thổ Nhĩ Kỳ và khởi động xem xét đơn xin gia nhập EU của Thổ Nhĩ Kỳ, trước viễn cảnh Thổ Nhĩ Kỳ “xả cảng” mở tung biên giới cho hàng triệu người ồ ạt tràn vào Châu Âu dẫn đến sự trà trộn đột nhập của hàng vạn chiến binh thánh chiến cảm tử Hồi Giáo tiêu diệt Châu Âu; và

3- Không phải tự nhiên ứng cử viên tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump dõng dạc tuyên bố xây bức vạn lý trường thành suốt biên giới Mỹ-Mê.

Từ ba thực tế trên, dẫn đến ba tình huống đương nhiên là sẽ sớm trở thành sự thật sau:

1- Phương Tây sẽ không dám sử dụng vũ khí nhân quyền và thậm chí sẽ cấm dân chúng nhất là các dân nhập quốc tịch được phép nói về nhân quyền, không được phép “biểu tình” giương cao ngọn cờ nhân quyền chống chính phủ nước khác để tránh bị chính phủ nước khác ném bom nguyên tử nhân quyền đáp trả.

2- Các kẻ thù của Phương Tây ở vùng Trung Đông, Phi Châu, và Trung Quốc sẽ nghiên cứu phát triển bom nguyên tử nhân quyền thế hệ mới để liên tục tràn ngập bằng tay không để tàn phá tiêu diệt chiếm hữu Phương Tây.

3- Việt Nam, Ấn Độ và Úc phải thận trọng nếu Trung Quốc sử dụng Nguyên Tử Nhân Quyền. Thí dụ như 1 triệu dân Trung Quốc ở Trung Quốc cùng 1 triệu người Trung Quốc ở Campuchia và 500.000 người Trung Quốc ở Lào đồng loạt dắt díu vợ con, tay xách nách mang lủ khủ đồ đạc, hoàn toàn không cầm vũ khí, ồ ạt tràn qua biên giới Việt Nam từ mọi hướng, tiến hành cuộc chiến tranh nhân quyền nguyên tử tiêu diệt Việt Nam bằng cách “hòa bình” buộc Việt Nam phải nuôi ăn, cho ở, vì nếu đuổi xua kiểu Phương Tây đang hành xử với dân tỵ nạn Syria thì Việt Nam sẽ bị kết tội “vi phạm nhân quyền”; còn nếu dùng vũ lực vũ khí thì vừa bị kết tội “diệt chủng”, vừa xài hết sạch kho đạn dược, vừa không còn đất canh tác do phải chôn mấy triệu xác quân thù “xâm lược hòa bình” ấy  khiến dân chúng đói khát, kinh tế kiệt quệ, và chế độ tự động diệt vong. Tương tự, các đoàn quân “dân sự” tràn vào Nga, còn tàu thuyền vượt biển công suất mạnh do Trung Quốc cấp cho quân đội giả dạng thường dân tràn ngập bờ biển Úc để “xâm lăng hòa bình” cũng sẽ đẩy Nga và Úc vào tình thế “lãnh thổ Trung Hoa kéo dài từ Cực Bắc đến Cực Nam địa cầu do hàng triệu người ra đi là do “chống Cộng”, “chống Trung Quốc”, “tìm đến thế giới tự do”, “tìm sự sống nơi nhân quyền được ca ngợi vinh danh”.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Kính mời tham khảo:

Tôi Ủng Hộ Donald Trump: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/01/01/toi-ung-ho-donald-trump/

Bầu Cử Quốc Hội Việt Nam Khóa XIV (2016-2021)

Lời Đe Dọa Dành Cho Nghị Sĩ Đương Nhiệm Hoàng Hữu Phước và Ứng Cử Viên Tự Do Lại Thu Trúc

Hoàng Hữu Phước, MIB

08-3-2016

Chỉ cần thực hiện 1.000% lời hứa vì nước vì dân qua khẩu khí tranh cử Quốc Hội Khóa XIII (2011-2016) rằng luôn biết lo trước cái lo của người dân (theo gương tất cả các hiền nhân quân tử từ ngàn xưa của Á Đông trong tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ), rằng luôn bảo vệ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Namluôn bảo vệ thể chế chính trị của Việt Nam (theo thực hành thực tế của tất cả các nghị sĩ chính khách tại tất cả các quốc gia văn minh tiên tiến tư bản toàn cầu đối với thể chế chính trị của quốc gia họ), tôi đã nhận những lời đe dọa sau từ không gian mạng:

Baochi1

Trong thời gian qua, ngoài việc tích cực viết blog để phổ cập kiến thức chính trị và phổ biến các nhận định cá nhân về nhiều lĩnh vực khác nhau, tôi còn tích cực nhận lời mời đi dùng cà phê sáng với nhiều bạn trẻ quan tâm đến việc tham gia ứng cử vào Quốc Hội hay Hội Đồng Nhân Dân Thành Phố Hồ Chí Minh để giải đáp thắc mắc, trấn an, khuyến khích, hướng dẫn, cung cấp tài liệu – thậm chí tài liệu hồ sơ ứng cử của tôi với toàn bộ chi tiết kê khai về tiểu sử, lý lịch, và tài sản của tôi (để họ tham khảo và chuẩn bị trước cho riêng họ), và động viên họ tham gia tự ra ứng cử nhiệm kỳ mới (tức nhiệm kỳ 2016-2021 của Quốc Hội và Hội Đồng Nhân Dân Thành phố). Mới đây tôi lại phải cố gắng thuyết phục họ hãy yên tâm khi họ dao động và bức xúc trước những thông tin trên báo chí:

BCQH5

Điều đáng ngạc nhiên là có kẻ không muốn tôi tiếp tục ra ứng cử Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021) nên đã giả bộ gọi tôi là “Thầy” khi gởi tin nhắn sau đến trợ lý của tôi là Cô Lại Thu Trúc:

BCQH

Gọi là “giả bộ” vì đã là học trò của tôi thì phải biết một số phone thực tế của tôi mà khi bất kỳ ai trong họ gọi đến thì tôi luôn trả lời, luôn biết địa chỉ email loại “đặc biệt” của tôi mà không bất kỳ ai không phải học trò tôi được biết, chứ không phải vào web của công ty tôi rồi chỉ thấy số phone đường dây nóng dẫn đến cô trợ lý Lại Thu Trúc của tôi. Ngoài ra, kiểu nói “chính trị là lợi dụng” là kiểu nói thấp hèn, không bao giờ có nơi những học trò của tôi vốn luôn thuộc đẳng cấp tư duy cực cao; kiểu nói tôi bị “người ta lợi dụng” là xúc phạm trình độ và đẳng cấp của tôi mà đó là việc khiến người nói đương nhiên bị tất cả các học trò tôi nguyền rủa; chưa kể khi lôi ông Saddam Hussein ra và nói “giống” ắt hàm ý đe dọa tôi sẽ bị giết như Saddam Hussein  nếu dám cãi lời tiếp tục “làm chính trị nữa” tức là dám ra ứng cử trong khóa tiếp chăng.

Do họ không biết rằng:

1) tôi là chính khách “tu hành nhập thế” kiểu Việt [1];

2) đã mở miệng nói “vì nước vì dân” thì dù là ngồi ghế cao quyền trọng hay là thứ dân đều phải “vì nước vì dân” nên dù là nghị sĩ hay là không còn là nghị sĩ thì tôi vẫn tiếp tục đại nghĩa “vì nước, vì dân”, nghĩa là bất kỳ ai khi thực lòng “vì nước, vì dân” thì người đó phải ra sức bảo vệ Đảng Cộng Sản, thể chế chính trị Cộng Sản, quân đội Cộng Sản, để đất nước này, dân tộc này được bảo vệ mãi sinh tồn và trường tồn miên viễn;

3) một khi đã trải qua những năm kinh nghiệm sẻ chia, đồng cảm, thấu hiểu, và trực tiếp can thiệp cho những oan khuất, những bất bình của người dân cũng như biết rất rõ những nguyên nhân đưa đến các oan khuất và bất bình ấy để có thể mạnh tay giúp dân giúp nước hiệu quả hơn và bằng cách hiệu quả nhất;

4) một khi đã nêu gương liêm chính và liêm khiết từ thủa nhỏ cũng như trong suốt nhiệm kỳ Quốc Hội Khóa XIII;

5) một khi đã ra sức động viên giúp đỡ hơn 50 công dân trẻ tuổi về mặt tư tưởng chính trị để gia tăng lượng ứng viên ngoài Đảng, có trình độ cao về năng lực và học vấn, kể cả động viên công dân diện yếu thế như nữ công dân và người khuyết tật ra ứng cử để dùng trí tuệ ra phục vụ quốc gia, dân tộc chốn nghị trường; và

6) một khi đã luôn nhận được lời động viên của người dân từ nhiều tỉnh thành trong cả nước cũng như của các “đồng chí” tức những bạn hữu và đồng nghiệp đồng tâm vì nước vì dân;

Tôi, Hoàng Hữu Phước, nghị sĩ đương nhiệm Quốc Hội Khóa XIII, kính báo cùng quốc dân đồng bào là tôi đã nộp đơn ứng cử Quốc Hội Khóa XIV tại Sở Nội Vụ Thành phố Hồ Chí Minh lúc 16g20 ngày 07-3-2016, diện tự ứng cử, diện tái tranh cử, và diện ứng cử viên ngoài Đảng.

Đồng hành cùng tôi nộp hồ sơ ứng cử cùng ngày còn có Cô Lại Thu Trúc [2], ứng cử viên Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021), diện tự ứng cử, diện nữ ứng cử viên, và diện ứng cử viên ngoài Đảng. Cô Lại Thu Trúc từ năm 2011 đã nhận nhiều lời đe dọa đến tính mạng nếu tiếp tục làm việc tại công ty tôi. Cô Lại Thu Trúc cũng là người nhận tin nhắn đe dọa “Saddam Hussein” kể trên.

BCQH6

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Kính mời tham khảo:

[1] Nghị sĩ Hòa Thượng Thích Chơn Thiện: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/02/16/nghi-si-hoa-thuong-thich-chon-thien/

[2] Lại Thu Trúc: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/12/22/lai-thu-truc/

Vấn Đề Tâm Thần Của Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm

Thư Khẩn Cấp Của Công Dân Lại Thu Trúc Gởi Lãnh Đạo Đảng Và Quốc Hội Về Cái Sai Của Ủy Ban Bầu Cử Thành phố Hồ Chí Minh

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế, Nghị Sĩ Quốc Hội Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Khóa XIII (2011-2016), Ủy Viên Ủy Ban Đối Ngoại Của Quốc Hội, Thành  Viên Hội Hữu Nghị Nghị Sĩ Việt Nam-Philippines

05-3-2016

Công dân Lại Thu Trúc của Thành phố Hồ Chí Minh vừa gởi thư góp ý khẩn cấp đến lãnh đạo Đảng, Quốc Hội, và Ủy Ban Bầu Cử Quốc Gia, đặt vấn đề về Ủy Ban Bầu Cử Thành phố Hồ Chí Minh đã cố ý làm trái Nghị Quyết 41 của Ủy Ban Bầu Cử Quốc Gia, gây tác động bất lợi đối với sự kiện chính trị cực kỳ quan trọng của quốc gia.

Theo yêu cầu của công dân Lại Thu Trúc và với lòng tin của Cô vào blog này, tôi xin đăng lại toàn văn như sau. Kính mời bạn đọc tham khảo:

*********

Tp. Hồ Chí Minh, ngày 05 tháng 03 năm 2016

THƯ GÓP Ý KHẨN CẤP VỀ BẦU CỬ ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI KHÓA XIV & ĐẠI BIỂU HỘI ĐỒNG NHÂN DÂN CÁC CẤP NHIỆM KỲ 2016-2021

Kính gửi:

–         Hội Đồng Bầu Cử Quốc Gia

Đồng kính gửi:

–         Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam

–         Chủ Tịch Quốc Hội và Các Phó Chủ Tịch Quốc Hội

Kính thưa quý lãnh đạo:

Tôi ký tên dưới đây là Lại Thu Trúc, công dân Thành phố Hồ Chí Minh, xin được kính góp ý khẩn cấp đến Hội Đồng Bầu Cử Quốc Gia về việc liên quan đến kỳ bầu cử Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIV & Đại Biểu Hội Đồng Nhân Dân Các Cấp Nhiệm Kỳ 2016-2021 với các nội dung chính như sau:

A- Ủy Ban Bầu Cử Thành phố Hồ Chí Minh Làm Trái với “Nghị Quyết số 41/NQ-HĐBCQG ngày 29/01/2016 của Hội Đồng Bầu Cử Quốc Gia quy định các mẫu văn bản trong công tác bầu cử quốc gia quy định các mẫu văn bản trong công tác bầu cử; hướng dẫn về hồ sơ ứng cử và thời hạn nộp hồ sơ ứng cử ĐBQH khóa XIV và ĐB HĐND các cấp nhiệm kỳ 2016-2021”

B-Thông tin đăng tải trên các phương tiện truyền thông đại chúng về nội dung cuộc họp chiều Thứ Sáu ngày 04/03/2016 của Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh gây phản cảm và có tác động xấu về sự kiện chính trị quan trọng của đất nước

1) Sự Tùy Tiện Của Lãnh Đạo Ủy Ban Bầu Cử Thành phố Hồ Chí Minh

2) Các Lập Luận Vô Lý và Tai Hại trong nội dung cuộc họp do Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm với tư cách là Chủ Tịch Hội Đồng Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh chủ trì chiều Thứ Sáu ngày 04/03/2016

Phụ Lục Đính Kèm

 

A- Ủy Ban Bầu Cử Thành phố Hồ Chí Minh Làm Trái với “Nghị Quyết số 41/NQ-HĐBCQG ngày 29/01/2016 của Hội Đồng Bầu Cử Quốc Gia quy định các mẫu văn bản trong công tác bầu cử quốc gia quy định các mẫu văn bản trong công tác bầu cử; hướng dẫn về hồ sơ ứng cử và thời hạn nộp hồ sơ ứng cử ĐBQH khóa XIV và ĐB HĐND các cấp nhiệm kỳ 2016-2021”

Theo thông tin được đăng tải trên báo Tuổi Trẻ vào buổi chiều thứ Sáu ngày 04/03/2016, Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí đã có phiên họp báo cáo tiến độ công tác bầu cử Đại Biểu Quốc Hội khóa XIV & Đại Biểu Hội Đồng Nhân Dân Thành Phố nhiệm kỳ 2016-2021. Tại phiên họp này, Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm, Chủ tịch Hội đồng Bầu cử TP cho biết TPHCM sẽ chính thức đề xuất Hội Đồng Bầu Cử Quốc Gia quy định ứng viên ứng cử ĐBQH và đại biểu HĐND phải có giấy chứng nhận sức khỏe, và TPHCM thống nhất kiến nghị Hội đồng Bầu cử Quốc gia quy định bổ sung giấy chứng nhận sức khỏe vào hồ sơ ứng cử Đại Biểu Quốc Hội và Đại Biểu HĐND. Bên cạnh đó, đề nghị Hội Đồng Bầu Cử Quốc Gia có hướng dẫn cụ thể về các tiêu chí đánh giá, xác nhận đủ điều kiện sức khỏe cũng như quy định danh mục các cơ sở y tế đủ chức năng cấp giấy chứng nhận sức khỏe” (như phụ lục đính kèm thư này)

Các ý kiến thống nhất thông qua tại phiên họp chiều thứ sáu 04/03/2016 của Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh đã hoàn toàn trái với nội dung của nghị quyết số 41-NQ-HĐBCQG do Hội Đồng Bầu Cử Quốc Gia ban hành ngày 29/01/2016 đã được công bố rộng rãi đến nhân dân trên toàn quốc. Theo Quy định tại Nghị quyết số 41-NQ- HĐBCQG hạn chót nộp hồ sơ ứng cử và tự ứng cử là chủ nhật 13/03/2016, trong khi đó chiều ngày 04/03/2016 Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh lại đưa ra một đề xuất “đề nghị Hội Hội đồng bầu cử Quốc gia có hướng dẫn cụ thể về các tiêu chí đánh giá, xác nhận đủ điều kiện sức khỏe cũng như quy định danh mục các cơ sở y tế đủ chức năng cấp giấy chứng nhận sức khỏe” là hoàn toàn không khả thi vì chỉ còn 9 ngày là hết hạn nộp hồ sơ ứng cử trên toàn quốc. Ngoài ra, nếu Thành Phố Hồ Chí Minh có ý định ban hành những quy định riêng cho công dân Thành Phố Hồ Chí Minh thì sẽ trở thành khu tự trị tạo điều kiện cho các thế lực thù địch tấn công vào tính nghiêm túc của sự kiện chính trị quan trọng của đất nước.

B-Thông tin đăng tải trên các phương tiện truyền thông đại chúng về nội dung cuộc họp chiều thứ sáu ngày 04/03/2016 của Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh gây phản cảm và có tác động xấu về sự kiện chính trị quan trọng của đất nước

1) Sự Tùy Tiện Của Lãnh Đạo Ủy Ban Bầu Cử Thành phố Hồ Chí Minh:

Trong phiên họp chiều thứ năm 03/03/2016 của Hội Đồng Bầu Cử Quốc Gia đã có những nội dung chính như “không được phân biệt đối xử với người tự ứng cử”; “đã có 50 người tự ứng cử Đại Biểu Quốc Hội trên toàn quốc” và dự kiến những ngày sắp đến sẽ có thêm nhiều ứng viên tự ứng cử nộp hồ sơ tạo sự phấn khởi cho cử tri trên toàn quốc. Thì ngược lại việc các phương tiện truyền thông đại chúng đăng tải nội dung buổi họp chiều thứ sáu ngày 04/03/2016 của Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh sẽ dẫn đến sự hoang mang không đáng có cho nhân dân trên toàn quốc nói chung và những người tự ứng cử nói riêng dù là những người ứng cử đã nộp hay sẽ nộp hồ sơ trong 9 ngày còn lại trước hạn chót nộp hồ sơ ứng cử là 17 giờ chủ nhật ngày 13/03/2016. Và điều cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng là việc Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh đã đưa ra các đề xuất tại buổi họp này không đúng thời điểm khi ngày hết hạn nộp hồ sơ ứng cử đã gần kề dễ gây ra phản cảm rằng Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh đã không làm việc nghiêm túc, thiếu cân nhắc đối với sự kiện chính trị trọng đại này.

2) Các Lập Luận Vô Lý và Tai Hại trong nội dung cuộc họp do Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm với tư cách là Chủ Tịch Hội Đồng Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh chủ trì chiều thứ sáu ngày 04/03/2016

a– Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm cho rằng khi người lao động xin việc phải có hồ sơ khám sức khỏe, thì ứng cử vào cơ quan quyền lực quan trọng như Quốc Hội phải có hồ sơ khám sức khỏe là việc đương nhiên. Đây là kiểu ví von hoàn toàn sai vì:

– Ứng cử viên Đại biểu Quốc hội không “xin việc” tại Quốc Hội, và Quốc Hội không phải là “người sử dụng lao động”

– Đại biểu Quốc hội diện kiêm nhiệm hoàn toàn không hưởng lương của Quốc Hội, hoàn toàn không có quan hệ người sử dụng lao động và người lao động để có các yêu cầu ngoài quy định của Quốc Hội.

– Cái gọi là “giấy khám sức khỏe” mà các nhà tuyển dụng lao động cần có lại chưa bao giờ là thứ tài liệu quan trọng vì trên thực tế nội dung giấy khám sức khỏe rất sơ sài và cũng chưa được chuẩn hóa ở cấp độ quốc gia để có thể đưa ra làm lập luận so sánh trong kỳ bầu cử Quốc Hội khóa XIV.

– Nếu hồ sơ sức khỏe là quan trọng, vậy phải chăng việc khám sức khỏe phải tiến hành hàng năm, vì không bao giờ có mặc định rằng một Đại biểu Quốc hội có sức khỏe tốt năm nay lại sẽ tốt mãi như thế trong suốt nhiệm kỳ, và phải chăng năm nào bị ngã bệnh thì năm đó phải bãi nhiệm Đại biểu Quốc hội ấy để bầu bổ sung Đại biểu Quốc hội khác? Và nếu vậy thì nội dung này được quy định tại điều nào của luật nào.

–  Việc “khám sức khỏe” nhất là “khám sức khỏe tâm thần” có được yêu cầu nơi người được Trung Ương giới thiệu không hay chỉ áp dụng với người tự ứng cử là nội dung cần được cân nhắc một cách nghiêm túc tránh sự hoang mang không đáng có trong nhân dân trên toàn quốc khi Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm với tư cách là Chủ Tịch Hội Đồng Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh phát biểu trong phiên họp báo tuyên truyền về sự kiện chính trị quan trọng của đất nước.

– Tại tất cả các nước văn minh trên toàn thế giới, các chi tiết sức khỏe của cá nhân là tối mật. Vậy Quốc Hội sẽ xử trí ra sao nếu một người bị loại vì lý do sức khỏe và người này đưa ra hai yêu cầu rằng hãy cho biết công khai chi tiết sức khỏe nào của họ không đạt, và hãy cho biết công khai chi tiết sức khỏe một ứng viên khác hay một Đại biểu Quốc hội đương nhiệm khác mà người bị loại ấy cho biết có đủ thông tin về căn bệnh tương tự của vị này như người ấy?

b– Theo Báo Tuổi Trẻ thì nội dung chính của khám sức khỏe mà Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm đề ra là “khám sức khỏe tâm thần”. Tôi cho rằng trên toàn cõi Việt Nam chỉ có các bệnh viện tâm thần chứ khắp các tỉnh thành và địa phương hoàn toàn không có các y bác sĩ chuyên viên khám bệnh tâm lý – tâm thần.

Tóm lại, buổi họp báo của Ủy Ban Bầu Cử Thành Phố Hồ Chí Minh vào chiều thứ sáu 04/03/2016 đã có nội dung hoàn toàn trái với nghị quyết 41-NQ-HĐBCQG. Ngoài ra, các lập luận của Chủ Tịch Ủy Ban Bầu Cử TP.HCM-Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm được đăng tải công khai bởi các phương tiện truyền thông gây phản cảm và tạo ra ấn tượng xấu là đang có xu hướng tạo ra những sự phân biệt đối xử, những rào cản đối với những công dân có tâm huyết với đất nước có nguyện vọng tự ứng cử vào Quốc Hội khóa XIV nhiệm kỳ 2016-2021 tại Thành Phố Hồ Chí Minh.

Kính cảm ơn quý lãnh đạo đã dành thời gian đọc bản góp ý khẩn cấp này và xin kính chào trân trọng.

Lại Thu Trúc

Phone: 0903 380 207

Email: laithutruc@myabiz.biz

Phụ lục: http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20160304/nguoi-ung-cu-dai-bieu-quoc-hoi-hdnd-phai-kham-suc-khoe-tam-than/1061821.html

*********

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Kinh mời tham khảo thêm các bài viết của Hoàng Hữu Phước về:

Lại Thu Trúc: https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2015/12/22/lai-thu-truc/

Nguyễn Thị Quyết Tâm:  https://hoanghuuphuocvietnam.wordpress.com/2016/01/22/nguyen-thi-quyet-tam/