Hoàng Sa

Tàu Mỹ Ta

Hoàng Hữu Phước, MIB

30-3-2016

Hoàng Sa gần đây đã trở thành phao cứu sinh cho bất kỳ ai đột ngột muốn hùng biện về lòng yêu nước vì sẽ là luôn là điều đội đá vá trời hay vượt tầm vói hoặc quá tầm với nếu lồng ghép lòng yêu nước với  việc tu thân, tề gia, luyện trí, phát triển kinh tế dựng xây quốc gia cường thịnh. Song, muốn hùng biện cho hay về Hoàng Sa, nhất thiết phải hiểu đúng về Hoàng Sa trong tương quan hiểu rõ về thế giới sử mà từ đó rất có thể sẽ có những cái nhìn tường tận về Tàu, về Mỹ, về ta.

Tàu

Từ cuộc chiến tranh xâm lược Ấn Độ của Tàu nhằm “dạy cho Ấn một bài học” do Ấn đã cho Đức Đạt Lai Lạt Ma của Tây Tạng tỵ nạn chính trị khi Tàu chiếm Tây Tạng 1959, khi ngày 20-10-1962 Tàu ồ ạt tấn công theo thế gọng kìm suốt chiều dài 3.225 km dọc biên giới tự nhiên của dãy Hy Mã Lạp Sơn đánh vào hai trận tuyến Ladakh và McMahon chiếm lấy Rezang La ở phía Tây và Tawang ở phía Đông, thế giới sử đã cho thấy có những sự thật sau:

1- Sự giao tranh đã nổ ra trên quy mô rộng lớn trên nóc nhà của thế giới với điều kiện núi non trùng điệp và hiểm trở cao hơn 4.000 mét đầy băng giá, với một bên là quân Tàu ồ ạt biển người và một bên là quân Ấn với số quân tuần tra ít ỏi trang bị thô sơ. Điều này cho thấy Tàu luôn áp dụng binh pháp tấn công bất ngờ và vào nơi khó ngờ.

2- Cả hai bên chỉ sử dụng bộ binh; và trong khi sự vắng bóng của hải quân hai bên là sự đương nhiên, thì điều kỳ lạ là Ấn Độ hoàn toàn sai lầm khi đã không sử dụng không quân. Vào thời điểm đó, không quân Ấn mạnh hơn, và Tàu đã không thể sử dụng không quân do (a) Tàu chưa phát triển không quân hùng mạnh, (b) địa hình núi non hiểm trở, (c) quân đội Ấn tại dãy Himalaya chỉ có số ít, và (d) vững tin vào chiến thuật biển người tràn ngập dồn Ấn vào thế lưỡng đầu thọ địch theo binh pháp cổ Tàu. Cũng vào thời điểm đó, Ấn chỉ sử dụng không quân để tiếp tế lương thực và đạn dược cho đoàn quân đã bị Tàu đánh cho tan tác, vì (a) lãnh đạo Ấn là Thủ Tướng Nehru bối rối và lúng túng với dàn tướng lĩnh không biết phải đối phó ra sao cũng như chưa bao giờ cho rằng biên cương Himalaya thiên nhiên khắc nghiệt sẽ không làm chùn bước bất cứ mưu đồ xâm chiếm nào, (b) run sợ việc ném bom và không kích sẽ gây nên tội ác lớn vì giết quân Tàu đang ồ ạt xông lên đông hơn kiến trên mặt đất chết như rạ, (c) bàng hoàng vẫn không tin là nước cộng sản mà Ấn đã nhanh chóng công nhận, thiết lập quan hệ ngoại giao và ủng hộ lại bất ngờ tấn công mình, và (d) đợi chờ sự ra tay cứu viện của Mỹ và Liên Xô. Điều này cho thấy Tàu đã biết rõ về cung cách của đối phương “dám làm gì” và “không dám làm gì” để xuất chiêu chiếm thế thượng phong.

3- Cuộc tấn công của Tàu nổ ra cùng ngày với biến cố mà thế giới Sử gọi là “Cuộc Khủng Hoảng Tên Lửa Cuba” khi Mỹ và Liên Xô đối đầu nhau với sự chuẩn bị sử dụng vũ khí nguyên tử. Điều này cho thấy Tàu luôn áp dụng binh pháp cổ Tàu trong chớp lấy thời cơ bành trướng ngay khi hai siêu cường Mỹ và Liên Xô (nay là Nga) có vấn đề căng thẳng về quân sự.

4- Ngày 20-11-1962 tức sau 32 ngày xâm lược Ấn Độ, Tàu đơn phương tuyên bố rút quân ngay khi hay tin đáp lời kêu gọi của Ấn, Mỹ bắt đầu đưa hàng không mẫu hạm và các chiến đấu cơ đến Ấn. Việc “rút quân” này khiến đặt Mỹ vào tình trạng không thể triển khai chiến đấu gây tổn thất nặng nề cho Tàu, thậm chí làm Tàu tránh nguy cơ bị đại bại phải mất các vùng lãnh thổ chiếm đóng của Ấn. Điều này cho thấy Tàu chỉ tuyên bố “rút quân vì đã dạy xong cho kẻ thù một bài học” khi đã đại bại hoặc khi đánh hơi thấy sắp có nguy cơ đại bại.

5- Vào ngày 03-10-1962 tức chỉ chục ngày trước khi xua quân xâm lược Ấn, Thủ Tướng Tàu Chu Ân Lai thăm New Delhi và đã hứa với Thủ Tướng Ấn Jawaharlal Nehru rằng hai nước hữu hảo tốt đẹp sẽ không bao giờ có chiến tranh với nhau. Điều này cho thấy Tàu mỗi khi mở miệng hứa điều gì là chỉ để che đậy một mưu đồ ngược lại.

6- Liên tục trong các năm 1951 và 1952, Tàu tái khẳng định Tàu không có vướng mắc gì về lãnh thổ với Ấn. Tháng 11-1956 Thủ Tướng Tàu Chu Ân Lai tái tuyên bố  rằng Tàu không có tranh chấp gì về lãnh thổ với Ấn nhưng bản đồ chính thức sử dụng toàn quốc của Tàu luôn vẽ nước Tàu gồm luôn 120.000 km2 bên trong lãnh thổ của Ấn. Để rồi sau khi chiếm Tây Tạng, Tàu lặng lẽ xây dựng hệ thống đường sá cùng các tiền đồn tại vùng Aksai Chin của Ấn từ năm 1956 mà đến 12 năm sau, lúc tất cả đã hoàn tất thì Ấn mới hốt hoảng phát hiện. Thậm chí gần đây vào ngày 15-4-2013 Tàu chiếm 640km lãnh thổ Ấn dọc theo biên giới Depsang, Chumar và Pangong Tso của Ấn; và năm 2014 Tàu lấn sâu vào vùng Burtse ở Ladakh đến 30km và khi binh sĩ Ấn tiến đến, lính Tàu cầm bảng ghi câu tiếng Anh “This is Chinese Territory. Go Back!” (Đây là lãnh thổ Tàu. Hãy lùi lại!). Điều này cho thấy Tàu không bao giờ có tranh chấp lãnh thổ với bất kỳ quốc gia nào cả, mà Tàu chỉ xây dựng cơ sở tại những nơi Tàu bảo đó là của Tàu.

7- Năm 1954 Tàu đề ra khẩu hiệu Hindi-Chini bhai bhai (Ấn-Hoa huynh đệ) cùng Năm Nguyên Tắc Chung Sống Hòa Bình với Ấn Độ, theo đó hai nước sẽ hữu hảo giải quyết các bất đồng . Thủ Tướng Nehru bỏ ngoài tai lời khuyên của Thủ Tướng Ba Swe của Miến Điện (tức Burma, nay là Myanmar) rằng đừng tin những hứa hẹn của Chu Ân Lai. Nehru bị huyễn hoặc bỡi những lời hoa mỹ của Tàu, và thậm chí nhân nhượng Tàu về vấn đề Tây Tạng để hy vọng nhận được từ Tàu sự hình thành một liên minh khối trục Á Châu giữa Ấn và Tàu trên cơ sở đối tác chiến lược hùng mạnh. Hậu quả là sau khi chiếm Tây Tạng, Tàu tuyên bố vùng Arunachal Pradesh 90.000km2 của Ấn có tên gọi Nam Tây Tạng nên thuộc về Tây Tạng tức thuộc về Tàu do Ấn đã công nhận Tây Tạng thuộc Tàu. Khi đã quá muộn lúc biết được bộ mặt thật của Tàu, Nehru vào năm 1959 chấp nhận cho Đức Dalai Lama tỵ nạn chính trị sau khi Dalai Lama đào thoát khỏi Lhasa vì cuộc khởi nghĩa chống Tàu thất bại. Điều này cho thấy Tàu không bao giờ muốn làm bạn với bất kỳ ai, và chuyên đề ra các khẩu hiệu để sử dụng các khẩu hiệu này như thứ bùa mê thuốc lú để săn mồi.

8- Tàu đã dồn Ấn vào thế bị lấn chiếm, đến độ Ấn sẵn lòng không tiếp tục đòi chủ quyền với phần diện tích 38.000km2 Jammu và Kashmir trong vùng Aksai Chin nếu Tàu không tiếp tục bảo phần diện tích 90.000km2 trong vùng Arunachal Pradesh kể cả Tawang là của Tàu. Điều này cho thấy Tàu luôn giở thủ đoạn chây lỳ tức kéo dài thời gian cho mọi sự trở thành việc đã rồi trong bành trướng xâm lược để những khi không thể ra tay sáp nhập bằng vũ lực thì cứ tự động vẽ bản đồ gồm thâu luôn lãnh thổ hay lãnh hải nước khác mà không cần tài liệu chứng minh chủ quyền, và tự động đổ quân đến đồn trú xây dựng các cơ sở hạ tầng quân sự và dân dụng.

Mỹ

Việc Mỹ đã không có tầm nhìn chiến lược quân-địa-chính-kinh-tài đã quá hiển nhiên không thể nào chối cãi. Vì không có tầm nhìn xa tối thiểu 50 năm, Mỹ đã xem Việt Nam như kẻ thù phải diệt tiêu bằng mọi giá, kể cả ủng hộ Tàu (mà Việt Nam dũng cảm gọi thẳng là Trung Quốc) tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía Bắc và ủng hộ chư hầu của Tàu là Campuchia (mà Việt Nam hay ỏn ẻn gọi là Khmer Đỏ chứ không dám gọi tên nước) tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới Tây Nam. Khi 70.000 dân quân Việt Nam đánh tan 700.000 chiến binh tinh nhuệ Tàu bỏ chạy về bên kia biên giới, Mỹ không có cớ cấm vận Việt Nam vì Việt Nam không bước qua đường biên giới Việt-Tàu trên dường truy sát giặc Tàu. Mỹ vội có nhiều bài báo nói Tàu đã rút quân sau khi dạy cho Việt Nam một bài học. Khi dân quân Việt Nam đánh bật Campuchia ra khỏi lãnh thổ, đồng thời nhận thấy nhân dân Campuchia bị nạn diệt chủng do chính phủ Campuchia điên loạn mà thế giới làm ngơ, Việt Nam đành tiến quân qua bên kia đường biên giới truy sát tiêu diệt chính phủ quái vật của Campuchia “once and for all” (kiểu Mỹ: một lần cho tuyệt mối họa về sau), thì Mỹ lập tức xem như có cơ hội bằng vàng để tuyên bố cấm vận kinh tế Việt Nam vì tội xâm lược Campuchia. Mỹ sau đó tăng cường viện trợ cho Campuchia, giúp Campuchia đoạt các đơn hàng khổng lồ về may mặc do Tổ Chức Lao Động Quốc Tế ILO tận tình tận tụy tận tâm chỉ dẫn chỉ bảo chỉ dạy Campuchia đáp ứng các yêu cầu về tổ chức công đoàn kiểu Mỹ và tổ chức sản xuất để cấp cho Campuchia giấy thông hành ưu tiên bán hàng vào Âu Mỹ. Cấm vận Việt Nam để bần cùng hóa Việt Nam, giúp đỡ Campuchia để tước luôn khả năng kiếm sống bằng nghề may mặc của Việt Nam, Mỹ đã như kẻ thất học không nhìn xa trông rộng. Việt Nam yếu đi, dẫn đến sự lấn lướt của Tàu, đe dọa cả ASEAN. Campuchia mạnh hơn, và Campuchia trở về cạnh Tàu để phản phúc Mỹ, trở thành con ngựa thành Troy làm Mỹ muối mặt ở hội nghị thượng đỉnh ASEAN.

Nhận ra việc Việt Nam là chỗ dựa về an ninh cho cả khu vực ASEAN từ đó bảo vệ được Châu Đại Dương với vùng Nam Cực có nhiều căn cứ nghiên cứu tối mật của Mỹ, Mỹ đã có những bước đi đúng nhưng muộn màng. Đúng, chẳng hạn như mời Việt Nam làm một thành viên của Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương TPP. Đúng, chẳng hạn như đã nhận ra tầm quan trọng cực kỳ của Biển Đông. Muộn màng vì Việt Nam bây giờ mới được Mỹ xem trọng để yên thân leo lên được ngưỡng đầu tiên của  sự phát triển, thay vì đã hùng mạnh hùng cường từ nhiều chục năm trước – với sự giúp đỡ của Mỹ. Muộn màng, vì Tàu đã quá mạnh đối với Mỹ và thế giới khi đầu tư Tàu tràn ngập thế giới từ Châu Phi ngập tràn khoáng sản đến khu vực Nam Mỹ trực tiếp đe dọa Mỹ từ phía Nam, từ thực tế đồng tiền Tàu đã thành tự do chuyển đổi, và từ thực tế Tàu thành lập hệ thống các ngân hàng cạnh tranh với cả các định chế tài chính như Ngân Hàng Thế Giới World Bank, Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế IMF, hay Ngân Hàng Phát Triển Châu Á ADB, v.v.

Việc Mỹ đưa các chiến hạm đến Biển Đông với chiêu bài xoay trục về hướng Đông đã không tôn được vị thế và vai trò của Mỹ ở khu vực này của thế giới. Khi Mỹ hùng dũng tuyên bố sẽ duy trì việc tuần tra 12 hải lý đối với các đảo trên Biển Đông mà Trung Quốc chiếm hữu tiến hành xây dựng sân bay bến cảng, Mỹ đã chỉ làm Tàu cười to nhạo báng, vì rằng “khi anh tuyên bố sẽ duy trì việc tuần tra 12 hải lý, nghĩa là anh tuần tra cách các đảo chìm đảo nổi của tôi 12 hải lý, cũng có nghĩa là anh mặc nhiên thừa nhận rằng các đảo ấy là của tôi, thuộc chủ quyền của tôi! Ngay cả một tuyên bố thôi mà Mỹ cũng hoặc bất cẩn hoặc do biết chính mình bó tay không thể làm gì khác hơn được.

Ta

Sau khi đã biết Tàu đốn mạt như thế và Mỹ thiếu tầm nhìn như thế, ta sẽ nói gì – hay làm gì – về Hoàng Sa?

Nói Hoàng Sa đã là lịch sử, thì thế nào cũng có kẻ hê lên rằng: “Thế mầy dâng cho Tàu luôn à, thằng tay sai Tàu?

Nói Hoàng Sa mãi mãi là của Việt Nam, thì thế nào cũng có kẻ hét lên rằng: “Thế sao không kiện Tàu? Không đánh Tàu để đòi lại?”

Nói bây giờ Tàu tiến xuống chiếm mấy đảo của Trường Sa, thế nào cũng có kẻ gầm lên rằng: “Chính phủ vô dụng. Đảng vô dụng. Hèn nhát. Không dám làm gì.”

Chẳng ai đặt câu hỏi khi tràn ngập toàn tuyến biên giới phía Bắc, bị đánh cho đại bại phải rút về Tàu, quân Tàu do bản chất mất dạy có cố vớt vát vừa ở lỳ trên vài kí lô mét vuông đất nào của Việt Nam vừa hét lên rằng đó là đất của nó mà nó đã thua chạy về phần đất của nó rồi, vậy sao còn xâm lược nó? Có hay không việc Tàu đã giở thói lưu manh đó như nó đã từng làm với Ấn Độ để chiếm giữ một ít đất của ta?

Việc Tàu đưa ra lập luận “đường chín đoạn” mà ta gọi là “đường lưỡi bò” là để chiếm hữu toàn bộ Biển Đông, biến Việt Nam chỉ còn có thể cho tàu thuyền đi sát bờ biển, và tất cả các máy bay dân sự Việt Nam sẽ bị tên lửa đất đối không của Tàu bắn hạ nếu bay trên Biển Đông mà Tàu bảo là thuộc lãnh hải của Tàu. Tất nhiên toàn bộ các mỏ dầu hỏa của Việt Nam bây giờ tự động nằm bên trong cái đường lưỡi bò ấy. Việc Tàu sau khi đã chiếm hữu Hoàng Sa, nay tiến xuống Trường Sa chỉ là một bước tiếp theo chứ không phải là sự lấn chiếm lần lượt hết đảo này đến đảo khác để cho dân Tàu có “ngư trường” đánh bắt hải sản. Mưu đồ thâm độc và táo tợn, ghê gớm hơn nhiều, chứ không chỉ là chiếm đảo: chiếm toàn bộ Biển Đông, từ đó làm suy yếu toàn bộ ASEAN để chiếm cả ASEAN từ đó tiến xuống Châu Đại Dương và đẩy Mỹ khỏi Nam Cực.

Thay vì hùng dũng đặt câu hỏi chất vấn vì sao sách giáo khoa Sử vẫn chưa có viết về Hoàng Sa, hãy quan tâm đến những điều thiết thực sau:

1) Một sự việc được ghi vào sử sách luôn sau một thời gian hàn lâm hạn định tối thiểu 50 năm hoặc hơn, tùy theo từng loại sử liệu mà chính phủ mỗi nước quy định.

2) Trước khi Hoàng Sa được ghi vào sử sách, việc nghiên cứu và tập hợp sử liệu về Hoàng Sa phải luôn được tiến hành, đặc biệt khai thác các tài liệu của Việt Nam Cộng Hòa cũng như của thế giới, tính cả đến việc chờ đợi đến khi Chính Phủ Mỹ cho phép tiếp cận các hồ sơ mật về chiến tranh Việt Nam để giải mã các sự kiện, sau 50 năm hay 90 năm. Việc nghiên cứu và tập hợp sử liệu về Hoàng Sa như nói trên được thực hiện bởi các tổ chức Sử và cá nhân các nhà nghiên cứu Sử, chứ không bao giờ là của Bộ Giáo Dục và Đào Tạo vì tại tất cả các nước Bộ Giáo Dục chỉ sử dụng các pho lịch sử để lên chương trình học chứ không đứng ra tổ chức nghiên cứu Sử. Câu hỏi do đó hãy đặt ra cho các viện Sử học, các tổ chức nghiên cứu Sử, các nhà nghiên cứu Sử, viết khảo luận Sử, v.v., và tất cả các công trình đều phải cơ sở dữ liệu tham khảo chi tiết từ nguồn của Việt Nam và nguồn của nước ngoài, có liệt kê cuối mỗi công trình để tăng mức độ đáng tin cậy, và sau thời gian dài tranh luận, tranh cãi, thẩm tra, bút chiến, lúc các tài liệu khảo cứu biến thành sử liệu, các pho sử tân biên với các phần bổ sung sẽ được hình thành để các trường học sử dụng dạy Sử. Chính các sử gia, các nhà nghiên cứu sử, mới là những người duy nhất có trách nhiệm phải làm tất cả, từ kiếm tìm tài liệu, dịch thuật tài liệu, kiểm chứng tài liệu, hình thành tác phẩm về Hoàng Sa. Đây là việc của họ, vì đó là chuyên môn nghiệp vụ của họ, vì đó là quy trình tất yêu của sử liệu và pho sử, và vì đó cũng là kế sinh nhai của họ, đem lại cho họ nguồn thu nhập đương nhiên.

3) Không những chỉ có Hoàng Sa, mà Trường Sa cùng tất cả các đảo khác dù nhỏ dù lớn như Phú Quốc hay Côn Đảo cũng nhất thiết cần được sưu tầm tài liệu, cập nhật dữ liệu, vì chưa nói đến chuyện kiện tụng ra tòa án quốc tế đòi công lý chủ quyền, việc tập trung tài liệu đủ đầy sớm ngay từ trước luôn là cách tốt nhất phục vụ cho những đòi hỏi chủ quyền cho quốc gia khi hiểm họa tranh chấp chủ quyền không chỉ là một nguy cơ tiềm tàng, và khi khu vực có tồn tại một kẻ lưu manh mất dạy như Tàu.

4) Không để mất thêm những Hoàng Sa, nhất thiết phải có tiềm lực quốc phòng hùng mạnh. Để có tiềm lực ấy phải có rất nhiều tiền. Để có rất nhiều tiền phải phát triển kinh tế vượt bậc. Để phát triển kinh tế vượt bậc phải có những con người xuất sắc. Để có những con người xuất sắc, giáo dục đạo đức của gia đình là tối quan trọng, tự rèn luyện của bản thân là tiên quyết, đào tạo của nhà trường là định hướng, và cơ chế chính sách là lực đẩy.

Tàu đã cướp Hoàng Sa bằng quân sự.

Tàu đang cướp Trường Sa bằng sự trơ tráo.

Tàu đang cướp Biển Đông bằng sự lưu manh.

Tàu đang cướp lúa gạo vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long bằng cách gây hạn hán từ chuỗi đập thủy điện liên hoàn ở thượng nguồn Mekong.

Tàu đang cướp sự sống của dân Việt bằng các sản phẩm độc hại gây bịnh.

Vì tất cả các lý do trên, ta không trông mong gì Tàu sẽ trả lại cho ta Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông.

Vì tất cả các lý do trên, ta không thể kỳ vọng lớn vào Mỹ vì Mỹ đã mặc nhiên tuyên bố tuần tra 12 hải lý nghĩa là không dám tiến sát các đảo mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền.

Vì tất cả các lý do trên, ta không chỉ có đấu tranh đòi lại Hoàng Sa và các đảo ở Trường Sa, mà ta còn phải tranh đấu để dành lại sự sống còn của đất nước và dân tộc.

Đó mới là hiểu đúng nhất về Hoàng Sa.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế.

Advertisements
Both comments and trackbacks are currently closed.