Monthly Archives: February 2017

Rác Rến

Sự Thật Chưa Được Nói Đến Về Đa Phước

Hoàng Hữu Phước, MIB

28-02-2017

da-phuoc-1da-phuoc-2

Bài này nói về những thông tin cụ thể liên quan đến vụ Khu Liên Hợp Xử Lý Chất Thải Rắn Đa Phước (trong bài này gọi tắt là Rác Đa Phước). Và sự thật này đã có từ rất nhiều năm trước.

1) Cái lẽ ra phải sẵn có nơi báo chí

Báo chí phải nói về những sự thật của những vấn đề quan trọng, quan trọng hơn, và quan trọng nhất, chứ không về sự thật liên quan đến mức độ tài sản hay sự làm mẹ đơn thân hoặc kích cỡ vòng số một hoặc ai là bồ mới của một ả nào đó của cái ao làng giải trí chật chội đầy bèo của Việt Nam vốn là hạng bét nếu so với thế giới số một của Mỹ Âu hay Âu Mỹ.

Rác Đa Phước là vấn đề rất quan trọng của Thành phố Hồ Chí Minh.

Nhưng phải chăng chỉ dưới thời Quốc Hội Khóa XIV thì năm 2017 báo chí Thành phố Hồ Chí Minh mới nói hùng hồn thoải mái về Rác Đa Phước? Vậy sự thật đã bị những ai trong và ngoài giới truyền thông không cho đăng nên báo chí đã không dám đăng trong thời gian quá dài?

2) Cái lẽ ra phải có sẵn nơi nghị sĩ

Đã muốn “làm chính trị” – tức làm nghị sĩ hoặc làm thành viên chính phủ mà ngôn ngữ Việt Kiều tức ngôn ngữ Việt Nam Cộng Hòa gọi là “nội các” – thì ngay từ rất sớm trước khi “làm chính trị” thì các đấng đã phải quan tâm sâu sắc nhất đến tất cả những gì có liên quan đến cuộc sống cùng hơi thở xã-chính-quân-kinh-pháp của xã hội bản thân mình đang sống với, trong tương quan tìm hiểu sâu rộng về xã-chính-quân-kinh-pháp của các xã hội bên ngoài kề cận với cái xã hội mình đang sống bên trong ấy.

Tuy nhiên, Nghị sĩ Phan Thanh Bình thuộc Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIV (2016-2021) của Thành phố Hồ Chí Minh gần đây tuyên bố khi tiếp nhận đơn của Ông Đoàn Văn Đức về Rác Đa Phước rằng ông sẽ xem xét và “Nếu Đa Phước làm sai, tôi sẽ lên tiếng”.

Trước khi nói về vài sự thật chưa được “tiết lộ” hay “hé lộ” – từ ngữ bịnh hoạn dạo này thường xuyên xuất hiện trên tất cả các phương tiện truyền thông đại chúng Việt Nam từ sự lây nhiễm của Hội Chứng Chống Trump anti-Trump Syndrome của bọn báo chí hèn hạ Mỹ – tác giả bài viết này xin khẳng định ông thủa chưa vào trường tiểu học Phan Đình Phùng (nay vẫn là trường Phan Đình Phùng ở Quận 3) có được ba má cho đi học ở Trường Chí Trung gần nhà (và gần trường Phan Đình Phùng nói trên) để học đánh vần và tập đồ tập viết, chuẩn bị vào tiểu học (Việt Nam Cộng Hòa cực kỳ khôn ngoan không quy định phải có các bậc mầm non – nhà trẻ – mẫu giáo nên hoàn toàn do phụ huynh tự dạy con cái hoặc tự cho con em đi học tại những trường như Chí Trung mà tất cả các trường này không cấp “chứng chỉ” hay “bằng tốt nghiệp” gì sất, khiến chẳng bao giờ có nạn thiếu trường và thiếu giáo viên mầm non – nhà trẻ – mẫu giáo và cũng thiếu luôn chuyện giáo viên mầm non – nhà trẻ – mẫu giáo đấm đá đạp đập các mầm non ấy).

Cô giáo Hai, chủ nhân dạy học duy nhất tại ngôi trường rộng khoảng 10 mét và sâu khoảng 6 mét (theo trí nhớ của “mầm non” Hoàng Hữu Phước vốn cực dốt môn toán) mang tên Chí Trung ấy là mẹ của Nghị sĩ Phan Thanh Bình (theo trí nhớ cũng của “mầm non” Hoàng Hữu Phước về gương mặt của “anh” Phan Thanh Bình thỉnh thoảng mặc quần đùi áo sơ mi ngắn tay đứng coi lớp khi Cô giáo Hai đi ra ngoài). Nghĩa là bài viết này – với lòng tôn kính – không hề công kích Nghị sĩ Phan Thanh Bình mà chỉ nêu lên một vấn nạn trầm kha của Đảng khi đưa những đảng viên ưu tú của Đảng ra “làm chính trị” bất kể họ có đã quan tâm đến những thứ xã-chính-quân-kinh-pháp nói trên hay chưa.

Đã có quan tâm thì mặc nhiên phải biết rõ về Rác Đa Phước. Là đảng viên ưu tú của Đảng, Nghị sĩ Phan Thanh Bình lẽ ra đã phải biết Rác Đa Phước đã từng được một đảng viên ưu tú khác của Đảng là Ông Lê Mạnh Hà cũng của Thành phố Hồ Chí Minh lên tiếng với các cảnh báo nghiêm trọng mang tính nghi án của Rác Đa Phước. Đã biết mà không từng góp công sức tự tìm hiểu, tự điều tra, để giúp Thành Phố, giúp Đảng, giúp dân, giúp nước; để rồi sau khi trở thành “chính khách” (làm nghị sĩ tức là làm chính trị – theo bài bản Âu Mỹ mà tác giả bải viết này đã giải thích chi tiết trong bài “Làm Chính Trị & Làm Loạn”) lúc nhận được đơn lần thứ mấy chục của công dân thì trả lời vào Tháng 9 năm 2016 rằng sẽ lên tiếng nếu Đa Phước làm sai. Phải chăng sẽ lên tiếng rằng “Ê Đa Phước! Chú mày làm sai rồi”, và cũng không rõ ai sẽ chứng minh Đa Phước đúng hay Đa Phước sai để Nghị sĩ Phan Thanh Bình có cơ sở lên tiếng? Và nếu vụ việc kéo từ Quốc Hội các khóa trước sang Khóa XIV, để rồi nếu chưa chứng minh được, sẽ tiếp tục kéo sang Khóa XV để một nghị sĩ khác sẽ lên tiếng nếu Đa Phước làm sai?

3) Nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước và công dân Đoàn Văn Đức

Trong thời gian đương nhiệm, tác giả bài viết này đã được công dân Đoàn Văn Đức cung cấp hồ sơ tài liệu chi tiết về Rác Đa Phước mà công dân này cáo buộc là có tiêu cực “tắc trách” “bất cẩn” và “khó hiểu” của lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh.

Hình ảnh tập tài liệu “hé lộ” tình tiết rằng chính Ông Đoàn Văn Đức do quan tâm đến việc xử lý môi trường cho Thành phố đã tổ chức đưa các quan chức thành phố sang Mỹ tháng 8-2003 (Phó Chủ Tịch UBND Thành phố Hồ Chí Minh Mai Quốc Bình làm trưởng đoàn) thực tế tham khảo quy mô quy trình xử lý rác với so sánh quy trình quy mô tương tự ở Hong Kong; đồng thời để dự án xử lý rác mang tính “hợp tác quốc tế”, Ông Đoàn Văn Đức có mời thêm Ông David Dương, Việt Kiều Mỹ, cùng tham gia.  Bức hình dưới đây là về buổi họp tiếp xúc của Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải với đoàn các ông Đoàn Văn Đức và David Dương 16-7-2003, và bức hình các ông Đoàn Văn Đức và David Dương nắm tay giao ước cùng Bí Thư Thành Ủy Long An Lê Thanh Tâm trong hợp tác với về dự án xử lý rác Thủ Thừa:

da-phuoc-3da-phuoc-4da-phuoc-5da-phuoc-6

Tuy nhiên, dù đã có chủ trương của Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh và Tỉnh Ủy Long An cho phép Ông Đoàn Văn Đức (tức Công Ty Đức Hạnh) lập dự án, dự án lại được lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh lẳng lặng dành ưu ái riêng cho Ông David Dương thực hiện, và các ưu ái kỳ lạ không thể không mang hơi hướm tiêu cực ấy đã được Ông Đoàn Văn Đức kiên trì khiếu nại với chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh nhưng bất thành. Tập hồ sơ khiếu nại liên quan đến Rác Đa Phước mang các tình tiết sau mà ông đã luôn lập đi lập lại trong các thư khiếu tố từ các năm trước, mà gần nhất là các công văn “Huyết Tâm Thư” số 34/VT.2014 ngày 11-7-2014 gởi Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh, Uỷ Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh, Tỉnh Ủy Long An, Ủy Ban Nhân Dân Long An; và Đơn Tố Cáo ngày 16-6-2015 gởi Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang có nội dung như sau:

da-phuoc-7da-phuoc-8da-phuoc-9

Như đã hướng dẫn công dân trong các bài viết trước đây về nội dung khiếu tố, khi thấy nội dung đã cùng được gởi đến Chủ Tịch Nước, Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước đã không chuyển hồ sơ đến Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang.

Có thể Văn Phòng Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang đã viết chuyển hồ sơ cho cơ quan nào đó năm 2015 và cơ quan đó đã giao lại cho đoàn Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIV của Thành phố Hồ Chí Minh năm 2016 nên hồ sơ đến tay Nghị sĩ Phan Thanh Bình. Vấn đề là Văn Phòng Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang dường như đã chưa gởi công văn báo tin theo đúng quy định nghiêm ngặt của Quốc Hội cho công dân Đoàn Văn Đức hay biết về việc hồ sơ có đã được chuyển tiếp hay chưa và đã chuyển đến đâu, vì công dân Đoàn Văn Đức luôn báo tin cho Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước qua Viber nếu có nhận được các công văn cùng loại, thí dụ như khi Nghị sĩ Hoàng Hữu Phước can thiệp tháng 3-2016 vụ khiếu tố của công dân Đoàn Văn Đức liên quan đến Mỏ Núi Đất mà sự việc bị ngâm một cách hỗn láo vô chính phủ từ năm 2011 và Văn Phòng Chính Phủ vào tháng 5-2016 có ngay công văn dưới đây:

da-phuoc-10da-phuoc-11

4) Thế nào là đổi mới

Vấn đề nghiêm trọng ở chỗ vì sao ngay cả một đảng viên ưu tú giòng dõi tinh hoa chính trị như Ông Lê Mạnh Hà khi lên tiếng cáo buộc có manh nha tiêu cực của vụ Rác Đa Phước thì toàn bộ Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh dưới triều đại của Bí Thư Lê Thanh Hải và Hội Đồng Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh dưới triều đại của Chủ Tịch Nguyễn Thị Quyết Tâm đều run sợ, không có ai quyết tâm gạn đục khơi trong làm sáng tỏ vấn đề để minh bạch hóa môi trường đầu tư nước ngoài tại Thành phố, trong sạch hóa nội bộ Đảng, đánh tan các hoài nghi không bao giờ không có trong công luận của Thành phố.

Tất nhiên, thông tin trên các phương tiện truyền thông đại chúng vào tháng 2-2017 cho biết Đoàn Công Tác Cục 3 Thanh tra Chính phủ đã công bố quyết định thanh tra bãi rác Đa Phước vì “gây ô nhiễm môi trường, làm thiệt hại ngân sách Nhà nước” theo nội dung đơn tố cáo của ông Đoàn Văn Đức, Giám đốc Công ty Cổ phần Xây dựng Giao thông Đức Hạnh.

Tuy nhiên, việc vì sao Thanh Tra Chính Phủ thời gian dài trước năm 2017 đã không quan tâm đến việc tiến hành thanh tra Rác Đa Phước khiến có thể làm dấy lên nghi vấn rằng đã có sự cố gắng che đậy hộ cho sự lỡ tay nhúng chàm của một hay nhiều lãnh đạo cấp cực cao nào đó của Thành phố Hồ Chí Minh.

Bài học ở đây cho người dân Thành phố Hồ Chí Minh là hãy giao thêm tối thiểu một nhiệm kỳ tiếp theo chỉ cho nghị sĩ nào đáp ứng đầy đủ cả hai yêu cầu tối cần thiết của (a) thực sự là một chính khách, và (b) đã chứng tỏ qua nhiệm kỳ trước đó rằng luôn tích cực chủ động mạnh mẽ tác động hiệu quả vào việc có các phản hồi cụ thể của các cơ quan Nhà Nước cấp cao đối với các vụ khiếu tố của người dân.

Đổi mới nghĩa là đẩy tiếp để tiến xa hơn một cái mới đã đạt được mức độ hiệu quả.

Chỉ có những người mông muội ngu đần ngu xuẩn mới cho rằng đổi mới về Quốc Hội là giao việc “làm chính trị” cho 50% (hay một tỷ lệ số học nào đó) nghị sĩ mới tinh mới lạ mới nguyên mới được đưa vô Quốc hội, để cùng 50% (hay một tỷ lệ số học nào đó) người đã có thẻ chứng nhận Đại Biểu Quốc Hội khóa trước đó đang chuẩn bị nhận thẻ Đại Biểu Quốc Hội khóa mới, chung tay đẩy tiếp một cái đang tồn tại vào một vị trí mới cách đó vài xen-ti-mét.

Đổi mới tại Quốc Hội phải và chỉ có nghĩa là giao việc cho 50% (hay một tỷ lệ số học nào đó) nghị sĩ mới nhưng đã hiểu các yêu cầu xã-chính-quân-kinh-pháp của “làm chính trị”, có sự giúp sức của 50% (hay một tỷ lệ số học nào đó) Đại Biểu Quốc Hội khóa trước đó là chính khách thực thụ tinh tường xã-chính-quân-kinh-pháp đã tích cực tác động giải quyết các khiếu tố chống tiêu cực, để cùng nhau đẩy tiếp và đẩy tiến xa hơn một cái mới đã đạt được mức độ hiệu quả cụ thể.

Không đổi mới kiểu đúng đắn duy nhất nêu trên thì đất nước này có nguy cơ có thêm nhiều rác rến dẫn đến mất thêm nhiều ngân sách, mất thêm lòng tin của người dân vào chế độ, và mất nước – chỉ vì mỗi nhiệm kỳ lại có tuyệt đại đa số trong số tối đa 500 Đại Biểu Quốc Hội trở thành bưu tá mới.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo thêm:

Làm Chính Trị & Làm Loạn  12-02-2017

Xử Lý Đơn Thư Khiếu Tố Của Người Dân  24-02-2015

Advertisements

Hai Tên Mọi Bẩn Thỉu

“Không Tà Vạy, Không Làm Lãnh Đạo và Còn Khuya Mới Thành Bắc Đẩu!”

Hoàng Hữu Phước, MIB

25-02-2017

Mục Lục

A- Tên Mọi Kofi Annan

1) Thất bại thảm họa của các đội quân gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc

2) Sứ Mệnh Bảo Vệ Hòa Bình bị lạm dụng

3) Sứ Mệnh Bảo Vệ Hòa Bình không được thực thi

4) Thất bại của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc

5) Mức độ tham nhũng cao nhất

6) Sự tuyệt vọng xơ cứng

7) Tư tưởng chống Liên Hợp Quốc trên thế giới

8) Sự đối đầu căng thẳng tồi tệ nhất giữa Hoa Kỳ và Liên Hợp Quốc

B- Tên Mọi Barack Obama

1) Các chiến lược địa-chính-quân-kinh hỏng bét

2) Bất tài trong quản trị nhân sự

3) Bất trí

4) Quốc nhục

5) Làm trò khỉ với Việt Nam

6) Bôi nhọ uy tín Đảng Dân Chủ

screen-shot-01-09-17-at-09-15-am-001

Ở trên là hình ảnh hai “tên mọi bẩn thỉu” có 6 điểm cực kỳ giống nhau như:

(a) cả hai đã gây ra những tội ác man rợ,

(b) cả hai có vinh dự lãnh đạo hai thực thể lớn nhất thế giới mà cả hai thực thể này đều có tên gọi “United” tức “Liên Hợp” gồm Liên Hợp Quốc UNO và Liên Hợp Tiểu Quốc America USA,

(c) cả hai đều nắm quyền lãnh đạo hai nhiệm kỳ,

(d) cả hai đều rời ngôi vị trong ô nhục,

(e) cả hai đều có giải Nobel Hòa Bình lúc đang tại vị, và

(f) rất tiếc cả hai đều là người gốc Phi.

Sở dĩ phải dùng từ “Rất tiếc” vì cả hai “tên mọi” trên đều là người da đen trong khi cụm từ “mọi đen” do chính người Mỹ da trắng tạo nên lại xuất phát từ sự kỳ thị chủng tộc đầy miệt thị nên bài viết này nhất thiết phải phân trần rằng yếu tố kỳ thị chủng tộc là hoàn toàn không tồn tại trong hành trạng “tự do ngôn luận” của tác giả vốn là một blogger trên cả tuyệt đối chính đạo và bất kỳ sự liên tưởng nào đó – nếu có nơi người đọc – đến “mọi đen” hoàn toàn tùy thuộc vào riêng chỉ người đọc ấy mà thôi.

Tên Mọi Kofi Annan

Kofi Annan là Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc (UNO – United Nations Organization) hai nhiệm kỳ (từ 01-1997 đến 12-2006), và là nhân vật đoạt Giải Nobel Hòa Bình (năm 2001)

 screen-shot-02-13-17-at-11-31-pm

Triều đại trị vì của Kofi Annan trùng với hai đời Tổng Thống Hoa Kỳ Bill Clinton của Đảng Dân Chủ và George W. Bush của Đảng Cộng Hòa.

Kofi Annan bị ô danh thiên cổ vì các tội ác gây ra do đáp ứng đúng mong muốn của Hoa Kỳ, và vì các tiêu cực gây ra không đáp ứng đúng mong muốn của Mỹ.

Dường như bắt chước Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu của Việt Nam Cộng Hòa ứng khẩu năm 1975 mạt sát Mỹ khi bị Hoa Kỳ vất vào sọt rác lịch sử, Tổng Thư Ký Kofi Annan của Liên Hợp Quốc khi bị Hoa Kỳ vất vào sọt rác lịch sử đã phát biểu ngày 11-12-2006 tại Thư Viện Tổng Thống Truman ở Bang Missouri hùng hồn đến nỗi bài phát biểu ấy đi vào lịch sử đối ngoại chưa từng có tiền lệ của Hoa Kỳ như sự tấn công dữ dội nhất từ một vị lãnh đạo Liên Hợp Quốc giáng vào Chính Phủ Mỹ. Những lời bổng dưng đột biến hùng hồn ấy bao gồm nhiều thứ, từ dạy bảo nhân loại (như: “không quốc gia nào có thể khiến mình an toàn hơn bằng cách thống trị các quốc gia khác”) đến dạy bảo Hoa Kỳ (như trong cuộc chiến do Mỹ lãnh đạo chống khủng bố: “vai trò tiên phong của Mỹ chỉ có thể duy trì nếu Mỹ thật lòng với các nguyên tắc”; hoặc như chiến tranh Iraq: “không nhà nước nào có thể khiến các hành động của mình được các nước khác xem như hợp pháp…đặc biệt khi sử dụng sức mạnh – nhất là sức mạnh quân sự”), v.v.

Dường như do đã có công dân Hoàng Hữu Phước của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã lên tiếng năm 2003 rằng thế giới sẽ hỗn loạn nếu thế giới để yên cho Mỹ tiêu diệt Saddam Hussein là người duy nhất có tài dìm đầu khủng bố, Tổng Thư Ký Kofi Annan của Liên Hợp Quốc khi kết thúc nhiệm kỳ đã trở nên mạnh dạn hơn nên khi trả lời phỏng vấn của BBC ngày 04-12-2006 dõng dạc phán rằng “người dân Iraq ngày nay sống tồi tệ hơn lúc còn dưới thời Saddam Hussein” và rằng “Saddam là người tôi có thể cùng làm việc với”, v.v.,  khiến chế độ mới của Iraq do Mỹ hậu thuẫn phải nổi điên đốp chát lại rằng Kofi Annan chẳng hiểu gì sất vì trước đây dân Iraq bị Saddam Hussein tàn nhẫn tàn sát còn hiện nay dân Iraq bị bọn al-Qaeda tàn ác tàn sát chớ chính phủ Iraq hiện nay do Mỹ dựng lên nào có tàn ác tàn nhẫn tàn sát dân đâu, v.v. và v.v.

10 năm ngự trị ngôi cao của Kofi Annan đã làm ô danh Liên Hợp Quốc như một tổ chức thất bại đến độ Hoàng Hữu Phước của Việt Nam năm 2011 đã bảo ngày tàn của Liên Hợp Quốc đã đến và nó nhất thiết phải được thay thế bằng một tổ chức khác, còn Donald Trump của Mỹ ngày 27-12-2016 đã tuyên bố trên Twitter thóa mạ Liên Hợp Quốc xem nó đang chỉ như một câu lạc bộ nơi người ta đàn đúm bù khú mà thôi (“just a club for people to get together, talk and have a good time”).

Di sản Kofi Annan để lại cho Liên Hợp Quốc bao gồm – song không chỉ giới hạn bởi – 8 sự tầy huầy đầy tai tiếng và quá nổi cộm sau:

1) Thất bại thảm họa của các đội quân gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc như tại Bosnia, Congo và Sudan.

2) Sứ Mệnh Bảo Vệ Hòa Bình bị lạm dụng từ Bosnia hay Burundi đến Sierra Leone và Haiti. Tồi tệ nhất là tại Congo, nơi Liên Hợp Quốc gởi đến 16.000 quân (đến từ các nước Nepal, Morocco, Tunisia, Nam Phi, Pakistan, và Pháp) nhưng chính tại Congo các hành vi hãm hiếp mọi rợ và giết chóc man rợ lại bị gây ra bởi chính các chiến sĩ gìn giữ hòa bình Liên Hợp Quốc cùng các sĩ quan địa phương “cùng phe” tại khắp Congo kể cả ngay tại các trại tỵ nạn của Liên Hợp Quốc lập ở thị trấn Bunia vùng Đông-Bắc, dẫn đến việc MONUC (Phái bộ Liên Hợp Quốc tại Cộng Hòa Dân Chủ Congo) bị ít nhất 150 cáo buộc vi phạm nhân quyền nghiêm trọng với quy mô sát hại lớn hơn rất nhiều so với tội ác giữa các bên xung đột, song không có thân nhân nào của các nạn nhân bị chiến binh Liên Hợp Quốc sát hại có thể nộp đơn kiện đến Liên Hợp Quốc vì tất cả họ đều bị thủ tiêu.

3) Sứ Mệnh Bảo Vệ Hòa Bình không được thực thi:  Còn ngược về trước đó, vào năm 1994, lúc vẫn còn là quan chức cấp cao thứ nhì của Liên Hợp Quốc nắm giữ quân đội gìn giữ hòa bình, Kofi Annan đã từ chối không gởi 5.000 lính “mũ nồi xanh” đến Rwanda đến ngăn chặn người Hutu diệt chủng người Tutsi. Sự bỏ mặc này của Kofi Annan khiến 800.000 thường dân của tộc Tutsi bị dân Hutu chặt đầu bằng rìu chỉ trong ba tháng. Tuy nhiên, thay vì bị ô danh, Kofi Annan sau đó được Mỹ hân hoan tưởng thưởng bằng cách đề xuất chọn làm Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc.

4) Thất bại của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc trước những vụ việc xâm hại nhân quyền tồi tệ nhất lịch sử nhân loại đã làm Liên Hợp Quốc thêm ô danh và mất hẳn uy tín trên trường quốc tế. Thậm chí Liên Hợp Quốc còn bị Mỹ phê phán vì Liên Hợp Quốc đã “sơ xuất” để “lọt” vào trong Liên Hợp Quốc hoặc được “mời chuẩn y” sự thành lập của Hội Đồng Nhân Quyền những quốc gia mà Mỹ cáo buộc độc tài tàn bạo (gồm Miến Điện, Syria, Sudan, Zimbabwe, và Bắc Triều Tiên), hoặc nhân quyền tệ hại (gồm Trung Quốc, Nga, Cuba, Algeria, Pakistan, và Saudi Arabia).

5) Mức độ tham nhũng cao nhất so với tất cả các vị tiền nhiệm cùng với sự bất lực trong giám sát và quản lý Chương Trình Đổi Dầu Lấy Lương Thực của Iraq sau khi tiêu diệt Saddam Hussein mà các tai tiếng cùng thất thoát cho đến ngày nay cũng chưa hề được đưa ra ánh sáng đã khiến Liên Hợp Quốc vĩnh viễn mất đi uy tín uy danh từng có, thậm chí mức độ tham nhũng tại cơ quan quyền lực quốc tế này với chỉ chương trình ấy cũng đã ở mức độ scandal tài chính không những ghê gớm nhất lịch sử Liên Hợp Quốc mà còn là vụ lừa gạt quy mô to lớn nhất của thời  hiện đại. Thậm chí con trai của Kofi Annan là Kojo Annan dưới võ bọc của công ty Thụy Sĩ Cotecna đã có những hợp đồng lớn ký với Liên Hợp Quốc lấy dầu hỏa Iraq với giá rẻ như cho và cung cấp nhu yếu phẩm với giá trên trời cho Iraq qua chương trinh ấy (tên của Kojo Annan tái xuất hiện vào tháng 4-2016 khi có sự tiết lộ Hồ Sơ Panama). Sự tham nhũng đi kèm với lạm quyền mua quan bán chức còn thể hiện qua việc sau khi nhận được nửa triệu USD do nhà hoạt động Đức Achi Steiner cống nạp riêng, Kofi Annan đã hân hoan bổ nhiệm Steiner làm Giám Đốc UNEP (Chương Trình Môi Trường Liên Hợp Quốc).

6) Sự tuyệt vọng xơ cứng bất động lan tràn toàn tổ chức Liên Hợp Quốc trong cả hai trường hợp là (a) khi Hội Đồng Bảo An bó tay không thể cản ngăn Hoa Kỳ tự ý xâm lược và chiếm đóng Iraq, và (b) thời kỳ hậu 9-11 tức sau cuộc tấn công khủng bố của al-Qaeda bằng máy bay thương mại vào các vị trí trên đất Mỹ như Trung Tâm Thương Mại Thế Giới ở Bang New York, Ngũ Giác Đài ở Bang Virginia, và Stonycreek Township ở Bang Pennsylvania ngày 11-9-2001.

7) Tư tưởngchống Liên Hợp Quốc trên thế giới: Tại sự tồi tệ của Tổng Thư Ký Kofi Annan mà Âu Mỹ xuất hiện từ ngữ anti-Kofi tức “chống Kofi” rồi từ đó biến tướng thành anti-UN tức “chống Liên Hợp Quốc”.

8) Sự đối đầu căng thẳng tồi tệ nhất giữa Hoa Kỳ và Liên Hợp Quốc đối với hậu quả của chiến tranh Iraq – mà báo chí Âu Mỹ gọi là sự căng thẳng giữa Mỹ và Vịnh Con Rùa (Turtle Bay – tức khu dinh cơ Liên Hợp Quốc). Do Liên Hợp Quốc tất nhiên luôn dưới sự khuynh đảo của Hoa Kỳ, tất cả các vị Tổng Thư Ký của tổ chức này đều mặc định do Mỹ lựa chọn. Khi Mỹ muốn loại bỏ Tổng Thư Ký Boutros Boutros-Ghali người Ai Cập, Chính phủ Bill Clinton đã chọn Kofi Annan người Ghana lên thay thế. Tuy nhiên, càng về sau thì dưới tác động của (a) những hành động trên thế giới của Mỹ chỉ đưa đến các thất bại tai tiếng khiến Annan bất bình do bị vạ lây, và (b) những tham nhũng tiêu cực và bất lực của Annan khiến Mỹ bất bình do bị vạ lây, dẫn đến tình trạng cực kỳ khôi hài khi những kẻ hợp nhau ở hai vị trí “siêu” của siêu tổ chức và siêu cường lại biến thành đối nghịch chuyên phơi bày công khai các chuyện siêu xấu của nhau.

Kofi Annan là thí dụ rõ nét nhất cho tiêu chí cao cấp cao vời sau của (a) sự lựa chọn của Hoa Kỳ cho vị trí đứng đầu Liên Hợp Quốc và (b) sự lựa chọn của Ủy Ban Nobel cho giải Nobel Hòa Bình:

“Không Tà Vạy, Không Làm Lãnh Đạo và Còn Khuya Mới Thành Bắc Đẩu!”

Tên Mọi Barack Obama

Barrack Obama là Tổng Thống Liên Hợp Tiểu Quốc America (USA – United States of America) hai nhiệm kỳ (từ 01-2009 đến 12-2016), và là nhân vật đoạt Giải Nobel Hòa Bình (năm 2009).

 screen-shot-02-13-17-at-11-31-pm-001

Di sản khốn nạn mà tên mất dạy Barack Obama để lại cho Hoa Kỳ bao gồm – song không chỉ giới hạn bởi – 6 sự tầy huầy đầy tai tiếng và quá nổi cộm sau:

1) Các chiến lược địa-chính-quân-kinh hỏng bét

Ngoài các sự thật về thất bại của Mỹ dưới thời Barack Obama đối với Iran, IS, và Syria, những đại biến khi Nga

(a) thu hồi Bán Đảo Crimea chiến lược từ Ukraine sáp nhập trở lại vào Nước Nga, dâng sự ngự trị Hắc Hải cho các hạm đội Nga, nhờ vào việc Ukraine thân Mỹ đã không được Mỹ dưới thời Obama cố vấn thành công;

(b) thu phục Thổ Nhĩ Kỳ qua việc cứu sống Tổng Thống thân Mỹ Recep Tayyib Erdogan khỏi cuộc binh biến đảo chính không thể không do Barack Obama đã cho phép tiến hành hoặc do CIA và tình báo quân đội Hoa Kỳ đã hoàn toàn bất lực;

(c) thu tóm danh dự quốc gia về uy lực khí tài quân sự thi thố đánh bại IS, uy danh bảo vệ thành công Tổng Thống Syria Bashar al-Asad, và uy thế quy tụ Nga-Thổ-Iran trong giải quyết tình hình Syria;

Đã đẩy Hoa Kỳ và NATO vào khủng hoảng chiến lược.

Trong khi đó, cái Hiệp Định Xuyên Thái Bình Dương TPP mà Obama dốc chí theo đuổi dựng xây nhiều năm đã bộc lộ nhiều yếu điểm cực kỳ tai hại đến độ ngay sau khi ký kết, các cuộc “biểu tình” chống đối mạnh mẽ đả nổ ra tại New Zrealand là một trong 12 nước đã ký TPP; còn tại Việt Nam thì Quốc Hội đã đình lại việc phê chuẩn với lý do viện dẫn là chờ chính phủ mới của Hoa Kỳ định hình, trong khi có khả năng là do đã nhận thức được chính mình đã hớ khi lỡ đặt bút ký tham gia; và ứng viên Donald Trump chỉ cần tuyên bố hủy bỏ TPP là thu hút ngay sự ủng hộ của cử tri khiến Hillary Clinton cũng phải vội vàng tuyên bố chống lại TPP của Barack Obama.

2) Bất tài trong quản trị nhân sự

Bất kỳ ai thuộc tầm cỡ quản trị bất kể là quản trị doanh nghiệp dưới cả chuẩn nhỏ hay trên cả vĩ đại, quản trị cơ quan địa phương hay đa phương, quản trị đất nước dưới cả tiểu nhược hay trên cả siêu cường, đều luôn không thể thiếu các kỷ năng quản trị trong đó quan trọng nhất là quản trị nhân sự.

Quản trị nhân sự là quan trọng nhất vì ngay cả một nhà độc tài cũng không bao giờ đứng một mình tự mình làm tất cả mọi việc.

Trong lãnh đạo một đất nước, quản trị nhân sự càng tối quan trọng.

Điểm nổi bật duy nhất của quản trị nhân sự là tổ hợp của 4 thành tố luôn kết dính với nhau gồm:

Chọn được người tài + Phát triển được tài người + Phát triển được người tài + Giữ được người tài để kế thừa và phát triển di sản.

Obama là một tên tổng thống vô dụng vì hoàn toàn không có gì chứng minh y đã có năng lực quản trị nhân sự khi bằng chứng rõ nét nhất lại là những hiển nhiên còn nóng hổi mà chỉ cần đơn cử vài thí dụ cỏn con mới chỉ dính đến một cái tên của Hillary Clinton như:

a) Hoàn toàn bị động khi phải chấp nhận để Hillary Clinton ngự trị ngôi vị cao thứ nhì trong chính phủ Hoa Kỳ: Bộ Trưởng Ngoại Giao, trong khi Hillary Clinton ngay trước đó là đôi thủ cạnh tranh trực tiếp trong cuộc bầu cử sơ bộ của Đảng Dân Chủ để bầu ra ứng cử viên đại diện Đảng tranh của chức Tỏng Thống Hoa Kỳ, và trong thời gian tranh cử sơ bộ cả hai đã thi nhau mạt sát đối thủ bằng mọi chiêu trò bôi nhọ và bôi bẩn. Bị động vì Đảng Dân Chủ không có bất cứ “người tài” nào cả. Bị động vì bản thân Obama do mặc cảm tự ti không dám mơ đến sự thắng cử nên chưa từng nghĩ đến chọn sẵn danh sách các nhân vật cốt cán nên được đưa vào chính quyền của mình. (Trong khí đó, người ra tay xô sập di sản Barack Obama là Donald Trump lại có tài nhân sự tuyệt đỉnh khi hoàn toàn chủ động đưa Rex Tillerson từ bên ngoài giới tinh hoa chính trị vào làm Ngoại Trưởng cũng như đưa những doanh nhân kiệt xuất tương tự khác như Stephen Bannon, Kellyanne Conway, Dina Powell, và Betsy DeVos, v.v.,vào Tòa Bạch Ốc.)

b) Hoàn toàn không giám quản được Hillary Clinton, biến bản thân thành vị tổng thống bù nhìn đầu tiên trong toàn bộ lịch sử Hoa Kỳ khi để Hillary Clinton khuynh đảo phá tan cục diện địa chính trị Bắc Phi, Đông Nam Âu, và Đông Âu; đồng thời để Hillary Clinton tự tung tự tác đạp chà luật pháp gây ra sự cố email có thể gây hại cho an ninh quốc gia.

c) Hoàn toàn không làm Hillary Clinton tài giỏi hơn và không thể để Hillary Clinton là người kế thừa di sản mà ba bằng chứng rõ nét nhất là Barack Obama lên tiếng ủng hộ và ngợi ca Hillary Clinton để kêu gọi dồn phiếu cho Hillary, Barack Obama không thể giúp Hillary thắng cử, và Barack Obama vội vàng đỗ lỗi cho sự yếu kém của Hillary khi thấy bà ta thất cử.

Đổ lỗi cho đồng sự là hành vi đớn hèn liên quan đến tư cách đốn mạt của kẻ hoàn toàn bất tài về quản trị nhân sự mà thế giới hàn lâm nghiêm túc không bao giờ không khinh bỉ.

3) Bất trí

Barack Obama còn không có khả năng tự nhận thức được về chính mình và về người khác. Khi Hillary Clinton thất cử, Obama vội tuyên bố nếu luật pháp cho phép hắn ta ra tranh cử thêm lần thứ ba thì lẽ ra hắn ta đã chiến thắng. Obama đã không nhận thức được bốn điều liên quan đến chính bản thân hắn rằng

(a) Obama được bầu làm tổng thống không vì ông ta tài giỏi hay có nhiều danh tiếng lẫy lừng trước đó;

(b) Obama được Đảng Dân Chủ đề cử làm ứng cử viên của Đảng tranh cử chức tổng thống vì không còn ngôi sao nào – kể cả Hillary Clinton;

(c) Obama thắng cử vì ngay cả những người dân “Mỹ trắng” luôn kỳ thị thì đối với họ ai cũng được do tất cả đều thuộc “giới tinh hoa chính trị”, tất cả đều được giới tài phiệt ủng hộ và phục vụ quyền lợi giới tài phiệt, chứ không phải bởi vì dân Mỹ quá tiến bộ nên đã chấp nhận có vị tổng thống da đen; và

(d) Obama không hề nhận ra rằng dân Mỹ đã cực kỳ chán ghét Obama và đây là một trong những lý do họ không dồn phiếu cho bất kỳ ai do chính Obama ủng hộ.

Ngoài ra, Barack Obama còn bất trí không thể nhận thức được gì nơi người khác nên đã không hiểu ba điều sau:

a- Hillary Clinton không bao giờ có thể trở thành tổng thống vì quá khứ khét tiếng của chồng, vì không có quá khứ thành đạt từ sự vươn lên mà thuần dựa vào thế lực của chồng, vì bảng thành tích kém cỏi trong thi thố quyền lực, vì những lỗi nghiêm trọng gây ra cho thế giới và cho an ninh quốc gia, và vì phạm phải điều tồi tệ nhục nhã nhất của quản trị nhân sự khi đã thờ ơ trước các tin tình báo dẫn đến sự cố Benghazi khi Đại Sứ Christopher Stevens bị giết, thi thể bị kéo lê trần trụi ngoài đường phố sau khi xác bị phiến quân xâm hại tình dục.

b- Không chỉ Hillary Clinton mà sẽ không bất kỳ phụ nữ Mỹ nào có thể trở thành  tổng thống Hoa Kỳ vì người dân Mỹ (nam giới da trắng) không bao giờ cho phép điều này xảy ra. Đơn giản vì tại Hoa Kỳ, người phụ nữ không bao giờ được tôn trọng đúng nghĩa, mà ba bằng chứng hiển nhiên là (i) Mỹ là quốc gia chậm trễ nhất trong cho phép phụ nữ có quyền bầu cử, (ii) tại Mỹ luôn có các hoạt động rầm rộ ồn ào đông đúc về nữ quyền vốn không bao giờ xảy ra tại bất kỳ quốc gia nào thực sự tôn trọng phụ nữ và phụ nữ thực sự giữ vai trò quan trọng hoặc quyết định tại gia đình, và (iii) luật pháp Mỹ hiện hành không thực sự bảo vệ phụ nữ trong các vụ xâm hại tình dục mà bài viết Du Học Hiếp Dâm & Hiếp Dâm Du Học đã phân tích chi tiết.

c- Chắc chắn mười một tỷ phần một là Donald Trump sẽ đắc cử vì dù người Mỹ kỳ thị chủng tộc, thì vẫn có ba sự thật sau:

(i) người Mỹ “kỳ thị” nhưng vẫn dè chừng người Mỹ da đen vì người Mỹ da đen đông nhất, từ xa xưa đã không là “dân nhập cư”, đã trở thành “dân Mỹ” từ rất lâu khi nô lệ được giải phóng, nhiều người thành công trên mọi lĩnh vực từ văn nghệ đến thể thao, từ tòa án đến chính trị, nên việc Barack Obama làm tổng thống thì dân Mỹ vẫn có thể du di cam chịu;

(ii) vì vậy, người Mỹ không bao giờ xem trọng Obama cùng các tiến cử của Obama, nghĩa là Obama vận động cho Hillary Clinton đương nhiên đồng nghĩa với việc Hillary Clinton đương nhiên hoàn toàn mất hẳn cơ hội làm tổng thống; và

(iii) người Mỹ buộc phải chấp nhận người da đen, nhưng tuyệt đối xem thường các người da màu khác nên không bao giờ chấp nhận các nhân vật “da màu khác đen” lên làm tổng thống, và do đó tất cả các gương mặt ứng viên trẻ tuổi “tinh hoa chính trị” của Đảng Cộng Hòa mà nội cái tên thôi đã toát ra mùi gốc tích dân da nâu của “Mễ” hay “Cu” như Ted Cruz và Marco Rubio nên chỉ giúp cho Donald Trump độc chiếm ngôi bá chủ mà thôi.

Không nhận ra thế yếu của chính mình, không nhận ra thế vô phương cứu chữa của Hillary Clinton, không nhận ra ưu thế trấn áp “tuyệt kỷ đơn ca” của Donald Trump, Barack Obama rõ ràng là vị tổng thống bất trí bậc nhất của Hoa Kỳ.

4) Quốc nhục

Barack Obama là tổng thống duy nhất của toàn bộ lích sử Hoa Kỳ đã làm nhục quốc thể Mỹ khi để bản thân bị làm nhục trước toàn thế giới. Khi sang Trung Quốc dự Hội Nghị Thượng Đỉnh G20 tháng 9-2016, Barack Obama đã phải bước ra khỏi chiếc chuyên cơ hào nhoáng Không Lực 1 bằng “hậu môn” – theo cách gọi để trong ngoặc kép “ass” của tờ Guardian ám chỉ cửa sau tức cửa có cầu thang riêng của máy bay làm lối đi của tùy tùng – chứ không phải qua cửa chính (tức “top”, là cửa gần buồng lái của phi công, nơi xe thang của phi trường sẽ chạy đến áp vào đón khách bước xuống lối đi trải thảm đỏ dành cho khách cấp nguyên thủ quốc gia), lầm lũi bước xuống các bậc thang sắt đen, đi trên nền bê tông xám tiến đến chiếc Dã Thú 1, không có thảm đỏ đón chào, trong khi vệ binh Trung Quốc quát mắng cận vệ Mỹ và đoàn phóng viên Hoa Kỳ rằng “Đây là phi trường của chúng tao! Đây là đất nước của chúng tao!

Kết thúc nhiệm kỳ một cách đớn nhục như thế, bảo sao Barack Obama đã không làm Đảng Dân Chủ ô danh, và khiến Hillary Clinton càng thêm tuyệt vọng.

5) Làm trò khỉ với Việt Nam

Loài khỉ được cho rằng có tính hay bắt chước. Barack Obama không là con hắc tinh tinh hay khỉ đỏ đít duy nhất ở một đất nước mà chính trị trở thành một nghề chuyên nghiệp cực kỳ cao. Chiêu thức Đảng Dân Chủ có trong cẩm nang của họ là: “khi cùng đường, muốn phá bĩnh thì hãy tung nước cờ Việt Nam!”

Theo nguyên tắc bất thành văn của hệ thống “lưỡng đảng” của Mỹ mà các nước Âu Tây nhạo báng là “sinh đôi” thì (a) hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa chống nhau nhưng không bao giờ được phép dùng từ ngữ “đảng đối lập”, (b) hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa chống nhau nhưng không bao giờ được phép chống lại Hiến Pháp và thể chế chính trị Hoa Kỳ, và (c) những gì tổng thống tiền nhiệm của đảng này đã ban ra thì tổng thống kế nhiệm của đảng kia không được thay đổi – trừ phi sự việc đã quá tồi tệ như đối với chiến tranh Việt Nam buộc tổng thống kế nhiệm phải tuyên bố rút quân chấm dứt sự can thiệp quân sự trực tiếp vào Việt Nam.

Nguyên tắc trên đã đặc biệt được Đảng Dân Chủ sử dụng để phá bỉnh Đảng Cộng Hòa ngay khi thấy khả năng Đảng Dân Chủ sẽ mất ghế tổng thống vào tay Đảng Cộng Hòa, mà hai thí dụ lịch sử sau là minh chứng:

a) Bill Clinton:

Vào giai đoạn kết thúc nhiệm kỳ thứ hai cũng là nhiệm kỳ cuối cùng theo luật pháp Hoa Kỳ, khi nhận thấy những tầy huầy của bản thân khiến nguy cơ làm Đảng Dân Chủ sẽ mất ghế tổng thống vào tay Đảng Cộng Hòa, Bill Clinton thực hiện ngay chuyến thăm chính thức Việt Nam tháng 11 năm 2000, tuyên bố vung vít về những đánh giá cao đối với Việt Nam nhằm làm sâu sắc thêm mối quan hệ Mỹ-Việt mà thực chất là đặt vị tân tổng thống Mỹ George W. Bush  của Đảng Cộng Hòa vào thế bị triệt buộc khi nhậm chức hai tháng sau đó.

Gọi là bị “triệt buộc” vì Đảng Cộng Hòa chưa hề có – hay muốn có – Việt Nam trong chương trình nghị sự của họ. Nếu họ thực hiện theo mặc định những “di sản” của tổng thống tiền nhiệm thì đương nhiên gây thêm thanh thế uy tín cho Bill Clinton của Đảng Dân Chủ, còn nếu chống lại hoặc bãi bỏ di sản ấy thì biến Gerorge W. Bush trở thành kẻ đầu tiên dám “tát cạn đầm lầy” trở thành tên phản phúc chống lại giềng mối bất thành văn hàng trăm năm kết liên lưỡng đảng. Chính vì vậy từ khi nhặm chức 2001, Tổng Thống G.W. Bush đã chỉ đơn giản ngó lơ, không xóa bỏ di sản Việt Nam của Bill Clinton nhưng không làm bất cứ điều gì để “sâu sắc” thêm mối quan hệ Mỹ-Việt, thậm chí khi buộc lòng phải sang thăm chính thức Việt Nam nhân dự Hội Nghị APEC tháng 11 năm 2006, Bush vẫn chỉ có những phát biểu khen tặng một cách thuần ngoại giao dành cho Việt Nam chứ không có bất kỳ những động thái cụ thể đối với các cấm vận còn tồn tại.

b) Barack Obama:

Tương tự, vào giai đoạn kết thúc nhiệm kỳ thứ hai cũng là nhiệm kỳ cuối cùng theo luật pháp Hoa Kỳ, khi nhận thấy những tầy huầy của bản thân khiến nguy cơ làm Đảng Dân Chủ sẽ mất ghế tổng thống vào tay Đảng Cộng Hòa, Barack Obama  thực hiện ngay chuyến thăm chính thức Việt Nam tháng 5 năm 2016, và thậm chí tuyên bố gỡ bỏ lịnh cấm vận cuối cùng đối với Việt Nam về vũ khí sát thương. Đây là lá bài cuối cùng trong cẩm nang Đảng Dân Chủ kẹp trong “chiếc cặp nút bấm hạt nhân” mà các tổng thống Đảng Dân Chủ chỉ khi lâm vào cảnh cùng đường, ăn không được thì phá cho ôi, mới mở ra sử dụng để (i) phô trương thanh thế tạo dư luận tràn ngập trên báo chí nhằm làm xao lãng sự tập trung của dân chúng Mỹ đối với sự sụp đổ đang diễn ra của Đảng Dân Chủ, (ii) lấy lòng các đại gia sản xuất vũ khí Mỹ với hy vọng vớt vát sự ủng hộ của họ dành thêm cho ứng viên Đảng Dân Chủ là Hillary Clinton, và (iii) đặt Đảng Cộng Hòa – nếu chiếm được ghế tổng thống – phải ngậm bồ hòn làm ngọt thực hiện tất cả những cam kết của Barack Obama để nếu mọi di sản đều diễn tiến tốt đẹp sẽ trở thành các công trạng của Barack Obama từ đó nhiệm kỳ 2022 sẽ có thêm cơ hội cho Đảng Dân Chủ lấy lại ghế tổng thống.

Những con khỉ đỏ đít Bill Clinton và đười ươi Barack Obama đã cùng sử dụng một chiêu thức đem Việt Nam ra phá bỉnh Đảng Cộng Hòa, nhưng nhờ có sự “hé lộ” – từ ngữ tức cười mà báo chí Việt Nam đang thi nhau dùng như một thứ dịch bệnh lan tràn mặt báo giấy và mạng –  bức cẩm nang ấy của hai con khỉ này, nhân loại có được một kinh nghiệm tuyệt đối chính xác là: mỗi khi thấy tổng thống đương nhiệm của Đảng Dân Chủ vào cuối nhiệm kỳ sang thăm chính thức Việt Nam thì bảo đảm 100% ứng cử viên của Đảng Cộng Hòa đối thủ sẽ đắc cử làm tổng thống kế nhiệm.

6) Bôi nhọ uy tín Đảng Dân Chủ

Cũng lạm dụng nguyên tắc chính trị mặc định bất thành văn về “không thể đão ngược” nêu trên, Barack Obama đã ra tay trong vài tuần đương chức cuối cùng:

a) Hối hả trục xuất nhiều chục nhà ngoại giao Nga nhằm làm tân tổng thống Donald Trump – theo mặc định – buộc phải căng thẳng đối đầu ngoại giao với Nga, đất nước mà Donald Trump có sách lược chiến lược hợp tác cùng;

b) Hối hả ký tặng 500 triệu USD cho Quỹ Khí Hậu Xanh của Liên Hợp Quốc nhằm làm tân tổng thống Donald Trump – theo mặc định – buộc phải tuân thủ và không chống lại các hoạt động liên quan đến “sự ấm lên toàn cầu” mà Donald Trump thường cho là giả trá;

c) Hối hả thả thêm 4 tù nhân phiến quân Hồi Giáo ở Nhà Tù Vịnh Guantanamo trở về Saudi Arabia và Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất UAE, nâng tổng số lên 19 người kể từ khi có kết quả bầu cử tổng thống 2016, và khiến tổng số 242 tù binh nay chỉ còn lại võn vẹn 41 người, nhằm làm tân tổng thống Donald Trump – theo mặc định – buộc phải tuân thủ và bị ô danh vì đã thất bại với lời tuyên bố trước đó là phải ngưng ngay các vụ phóng thích tù nhân Guatanamo để bảo vệ an ninh cho Hoa Kỳ và thế giới;

d) Hối hả giảm án cho 1.715 tội phạm buôn ma túy trong đó có 568 thụ án chung thân, làm Obama đạt kỹ lục của tất cả 13 đời tổng thống trước đó cộng lại, nhằm biến tân tổng thống Donald Trump – theo mặc định – buộc phải tuân thủ và bị ô danh vì đã thất bại với lời tuyên bố trước đó là mạnh tay trừng trị bọn tội phạm ma túy;

e) Hối hả họp báo lần cuối cùng và qua đó tuyên bố cảnh báo báo giới về chính quyền của tân tổng thống Donald Trump nhằm làm tân tổng thống Donald Trump – theo mặc định – buộc phải tuân thủ và bị ô danh vì đã thất bại với lời tuyên bố trước đó là trừng trị truyền thông giả trá; v.v. và v.v.

Ngoài ra, Barack Obama còn hối hả cách chức tướng da đen lãnh đạo Vệ Binh Quốc Gia Thủ Đô Errol R. Schwartz chỉ vài ngày trước lễ nhậm chức của Donald Trump khiến Vệ Binh Quốc Gia Thủ Đô như rắn mất đầu trước trọng trách bảo vệ an ninh cho Donald Trump trong lễ tuyên thệ nhậm chức.

 

Tất cả những hành động trên của Barack Obama đã khiến Đảng Dân Chủ – chứ không phải Đảng Cộng Hòa – phơi bày sự thật bao đời bị che dấu rằng:

a) Dân chủ Democracy tại Hoa Kỳ chỉ là một từ ngữ vô nghĩa: lưỡng đảng thống trị quyền lực chính trị và tất cả các tổng thống bất kể thuộc đảng nào trong lưỡng đảng cũng phải và chỉ từ giới luật sư tinh hoa chính trị, không cho phép các thành phần khác của xã hội được tham chính, và phải hoạt động trên nền tảng duy nhất của sự kế tục, kế thừa, kế nhiệm, nhằm bảo đảm hoàn toàn thống nhất trong chính sách đối ngoại (Donald Trump bất ngờ thắng bầu cử sơ bộ Đảng Cộng Hòa nên bị ngay cả các “tinh hoa chính trị” của Đảng Cộng Hòa tích cực chống đối để đúng bài bản quy định bất thành văn ấy);

b) Dân chủ Democracy tại Hoa Kỳ chỉ là hình thái theo đó người dân được phép “biểu tình” và được phép hưởng thụ “tự do ngôn luận” muốn nói viết gì thì cứ nói cứ viết, trừ các chủ đề “ngôn luận” bị pháp luật cấm đoán. Dưới sự xách động của Barack Obama, nhiều cuộc “biểu tình” và “đại biểu tình” chống Donald Trump xảy ra khắp nước Mỹ, trong đó có cuộc “biểu tình” nữ quyền ngày 21-01-2017 mà tại đó mụ Madonna bất tài vô hạnh lúc động kinh đã gào lên trong micro “Tổ cha mày! Đ.Mẹ mày! Tao giận lắm đây! Tao đang nổi khùng đây! Tao đã và đang nghĩ nhiều đến việc cho nổ sập Tòa Bạch Ốc đây” (“Fuck you. Fuck you. Yes, I’m angry. Yes, I’m outraged. Yes, I have thought an awful lot about blowing up the White House”), sau đó đã thất kinh hồn vía phân bua cải chính khi cơ quan an ninh FBI vào cuộc điều tra cá nhân Madonna mà nếu truy ra được các yếu tố thực sự dọa đe nguyên thủ vì cách dùng động từ ở thì present perfect (have thought) cho thấy hành động có toan tính lâu dài, chín chắn, chứ không bốc đồng có thể cấu thành tội phạm sẽ bị truy tố và chịu án tù giam, vì bốn câu đầu tiên đều được “tự do ngôn luận” trong khi câu cuối cùng thì cấm “ngôn luận tự do”. Sự cố này cho thấy “dân chủ” chỉ là vũ khí chơi bẩn của các luật sư độc quyền tinh hoa chính trị Mỹ tung ra để phá bỉnh “kẻ thứ dân” Donald Trump dám cả gan đắc cử tổng thống Hoa Kỳ;

c) Đảng Dân Chủ đã bị tầng lớp “dân đen” “học chưa cao” trong xã hội lật đổ qua việc dồn phiếu cho Donald Trump vì bất mãn trước sự thất bại trong trị quốc của Đảng Dân Chủ và tư cách của Tổng Thống thuộc Đảng Dân Chủ; và

d) Sự cấp tập gây ra sự cố ngoại giao và các sự việc khác nhằm tận dụng quy định bất thành văn trong “thống nhất” giữa lưỡng đảng nhằm gây khó khăn cho Donald Trump đã lột trần sự có thật của cái bản chất “đảng sinh đôi” mà Âu Tây hay nhạo báng nhưng nay mới có bằng chứng cụ thể; và

e) Sự cấp tập gây ra sự cố ngoại giao và các sự việc khác nhằm tận dụng quy định bất thành văn trong “thống nhất” giữa lưỡng đảng nhằm gây khó khăn cho Donald Trump đã giúp nhà cách mạng Donald Trump có cơ hội xô sập, mà trước tiên là đòn thử xóa bỏ cái gọi là ObamaCare của tổng thống tiền nhiệm, hủy bỏ Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương TPP, v.v., khiến Đảng Dân Chủ phải chịu trách nhiệm trước lịch sủ chính trị Hoa Kỳ vì sau này do đã sẵn có tiền lệ nên các tổng thống trong tương lai sẽ có quyền hủy phá các di sản của người tiền nhiệm để không bị mang tiếng thua kém Donald Trump hoặc mang tiếng dân chủ giả tạo giả danh giả trá lừa mị nhân dân.

Barack Obama là thí dụ rõ nét nhất cho tiêu chí cao cấp cao vời vợi sau của (a) sự lựa chọn của Lưỡng Đảng Dân Chủ/Cộng Hòa Hoa Kỳ cho vị trí ứng cử viên Tổng Thống và (b) sự lựa chọn của Ủy Ban Nobel cho giải Nobel Hòa Bình:

“Không Tà Vạy, Không Làm Lãnh Đạo và Còn Khuya Mới Thành Bắc Đẩu!”

Sic transit gloria mundi!

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo thêm:

Tôi và Saddam Hussein

Hoàng Hữu Phước Nói Về Tầm Quan Trọng Của Tổng Thống Iraq Saddam Hussein, Tổng Thống Lybia Moammar Gadhafi, và Tổng Thống Syria Bashar al-Assad

Ngày Tàn Của Liên Hợp Quốc – Sic transit gloria mundi

Du Học Hiếp Dâm và Hiếp Dâm Du Học

Sagarmatha

Bài Thơ Tản Văn Gieo Vận Sonnet (Sonnet-Rhymed Prose Poem) tặng Lại Thu Trúc

Hoàng Hữu Phước, MIB

23-02-2017

screen-shot-02-21-17-at-01-59-pm

Văn nhân thi sĩ Việt hay gọi thơ là Nàng Thơ cứ như thể có một mặc định bất dịch di nào đó rằng thơ ca mang bản chất giới tính nữ thuần, khiến thơ ca cứ bị lạc lầm như mang thiên hướng cố định về hoa về lá về cảnh đẹp mông lung về cảm tình nàn nồng mướt sướt gió gió mây mây lãng đãng bốn mùa, bất kể thơ ca còn có bao thiên anh hùng ca hoặc những vần thơ dũng mãnh gươm khua lẻng kẻng hòa quyện tiếng lạc vó câu chiến mã vút vun vụt vùn.

Văn nhân thi sĩ Việt cũng hay dùng ngọn núi như biểu tượng chứa chất một mặc định bất dịch di nào đó rằng núi non mang bản chất giới tính thuần nam, khiến thơ ca cứ bị lạc lầm như mang thiên hướng cố định về ý chí hào hùng trang nam tử “phải có danh gì với núi sông”.

Tất nhiên, thi nhân Việt Nam có khi tự suy tự diễn rằng núi non có ngọn như Phú Sĩ Sơn Fuji đẹp như thơ, rồi thi vị hóa nó, tự phán rằng ngọn núi tuyệt mỹ ấy là nguồn thi hứng cho thi sĩ văn nhân sáng tác nên những vần thơ hoa lá cành cảnh đẹp mông lung nàn nồng mướt sướt gió gió mây mây lãng đãng bốn mùa, mà không biết rằng đa số nhân loại vẫn không cho Phú Sĩ Sơn ở Nhật đẹp sánh bằng các ngọn Kilimanjaro, Assiniboine, Castle, Matterhorn, Bora Bora, Dhaulagiri, Alpamayo, Eiger, hay Machabuchare, v.v., đơn giản vì chỉ những ngọn núi này mới mang vẽ đẹp cực kỳ uy nghi, cực kỳ uy dũng, cực kỳ uy nghiêm ung dung tự tại sững sừng giữa một không gian chung quanh cũng đẹp uy nghi uy dũng sững sừng tương tự, hình thành từ kiến tạo địa tầng thuần túy, không ẩn tàng trong nó hiểm họa cho nhân sinh – trong khi đó, Phú Sĩ Sơn là ngọn hỏa sơn đang ngủ yên nghĩa là đã từng tàn phá và ắt sẽ có ngày phá tàn tất cả sau ngàn năm yên ngủ.

Nếu nói về của cải thiên nhiên Việt Nam thì những hình ảnh trên internet về dãy Hoàng Liên Sơn cho thấy đó thực sự là một dãy núi thực sự tuyệt đẹp với những đỉnh non cao thực sự đẹp tuyệt. Tuy nhiên, về vẽ đẹp nên thơ của Hoàng Liên Sơn thì chưa từng có một kiệt tác hay những kiệt tác nào của bất kỳ một thi bá hay những thi bá nào ngay của Việt Nam xưng tụng ngợi ca trong toàn bộ nền văn học sử Việt Nam hay thế giới. Đồng thời, cũng tuy nhiên, cái vẽ đẹp uy nghi hùng dũng sững sừng của Hoàng Liên Sơn thì cũng chưa từng được bất kỳ nhà leo núi lừng danh hay tổ chức thám hiểm non cao uy tín nào trên toàn thế giới xưng tụng ngợi ca trong toàn bộ các chương trình thám hiểm chinh phục hùng sơn của họ. Đó là lý do rặng Hoàng Liên Sơn hay ngọn Fansipan khi chưa được người Việt biết đến – trừ cái tên – thì khó thể được sử dụng làm hình tượng cho một von ví bất kỳ bằng công cụ thơ ca.

Đó là những sự thật.

Một sự thật khác là: nhân thế chưa từng có ai lấy cái đẹp của một ngọn núi uy nghi uy dũng sững sừng để xưng tụng nét đẹp của một nữ nhân, mặc cho hai sự thật là (a) tuyệt đại đa số các ngọn mỹ sơn đẹp nhất trên thế giới đều sừng sững uy nghi tượng trưng cho sự kiên trì kiên trung vững vàng vững dạ vững bền trước bao thử thách của thiên nhiên và con người, và (b) sự kiên trì kiên trung vững vàng vững dạ vững bền trước bao thử thách của cuộc sống là đức tính đáng ngợi ca không bao giờ được mặc định chỉ tồn tại nơi nam giới.

Bài thơ bằng tiềng Anh dưới đây, do đó, đã như một phá cách của tác giả bài viết này khi sáng tác để ngợi ca sự trung hậu, lòng trung tín, chí trung thành vững bền theo năm tháng mà Cô Lại Thu Trúc đã luôn dành cho tác giả, cũng như xưng tụng nét đẹp cao trọng cao vời cao thượng của Cô, theo thủ pháp quyện hòa đầu tiên về ý nghĩa của những mỹ sơn khi ngọn hùng sơn đồng thời là đỉnh thi sơn.

Ngọn hùng sơn Sagarmatha có thể là tột đỉnh của nóc nhà thế giới. Nhưng ngọn hùng sơn ấy vẫn dễ dàng nằm gọn một cách đầy kiêu hãnh trong chu vi nhỏ bé một con tem bưu chính của một quốc gia không phải siêu cường.

Đỉnh thi sơn có thể là ngự điểm của các bậc thi bá thơ vương. Nhưng đỉnh thi sơn ấy vẫn có thể nằm gọn một cách đầy tráng lệ trong bài sonnet nhỏ gọn chỉ có 14 dòng của một blogger không phải lừng danh để tả miêu sự cao vời vợi nơi một cô gái bé nhỏ không phải siêu mẫu.

Những xưng tụng kỳ vĩ về đỉnh về ngọn thường là về những lớn lao luôn có nơi những con người rất lớn lao. Nhưng những xưng tụng kỳ vĩ về đỉnh về ngọn ấy cũng có thể là về những điều quý trọng thuần đạo đức giản đơn cùng ý chí nơi một người con gái bé nhỏ không thuộc danh sách những người khổng lồ.

Bài thơ tản văn gieo vận kiểu sonnet dưới đây, do đó, là món quà Tết 2017 thay cho hai ngàn không trăm mười bảy lời khen tặng cảm ơn mà tác giả đã gởi đến Cô Lại Thu Trúc ngày Mùng Một Tết Đinh Dậu này, đem ngọn Sagarmatha để ví về Cô, để từ nay cho đến Ngày Tận Thế thì cái tên gọi Sagarmatha sẽ luôn và chỉ thuộc về Cô.

Kính đăng lại như sau để tất cả những người bạn tốt khác trên không gian mạng cùng thưởng lãm.

sagarmatha-post-3sagarmatha-postsagarmatha-post-1screen-shot-02-23-17-at-01-54-pm

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Thơ:

Tôi và Giải Thưởng Thơ Ca Quốc Tế Hoa Kỳ December 12, 2014

Thông Giáng Sinh và Formal English January 2, 2015

15 năm ngoảnh nhìn August 16, 2016

Khúc Tự Tình Thời Thơ Ấu – A Ballade of Childhood September 13, 2016

The Wondrous Mirror – Khai Thần Bút  February 19, 2017

Lại Thu Trúc:

Lại Thu Trúc December 22, 2015

The Wondrous Mirror – Khai Thần Bút

Chiếc Gương Thần Diệu

Hoàng Hữu Phước, MIB

19-02-2017

Đã là thói quen từ lớp 8 trung học mà tôi mô phỏng theo Thầy Đàm Dược Côn, giáo sư Anh Văn trường Nguyễn Bá Tòng Sài Gòn, hàng năm sau Tết Nguyên Đán tôi đều hoặc sáng tác một bài thơ Đường Luật hoặc chép lại một bài thơ Đường Luật cổ của một bậc thi bá tài hoa, và xem đó như thủ pháp Khai Thần Bút. Nhưng không như Thầy Đàm Dược Côn chỉ phóng bút sáng tác các bài Đường Luật tiếng Hán-Việt để Khai Thần Bút, tôi thỉnh thoảng có năm lại sáng tác một bài Sonnet tiếng Anh nếu bắt gặp một gợi ý tuyệt diệu tạo nguồn cảm hứng.

Tết Đinh Dậu 2017 này, cô học trò cũ của tôi là Nguyễn Thị Mai Linh đang là giáo viên tiếng Anh ở Thành phố Hồ Chí Minh lúc chúc Tết tôi có nói về thời gian qua nhanh thắm thoát mới là sinh viên của tôi mà nay đã 35 năm, còn con gái của cô là Linh Nhi mới ngày nào còn nhờ tôi hướng dẫn chọn trường đại học rồi hướng dẫn làm đơn xin việc sau tốt nghiệp cũng như cách trả lời phỏng vấn tuyển dụng và nay làm việc cho mấy công ty nước ngoài. Mai Linh khoe hình hai mẹ con chụp với nhau ở Hội Hoa Xuân. Và những bức ảnh vui tươi nhí nhảnh hồn nhiên tươi trẻ đó đã gợi nên trong tôi cảm hứng viết nên bài thơ Chiếc Gương Thần Diệu “The Wondrous Mirror” để Khai Thần Bút để vẽ nên bức tranh như sau, kính đăng lại để những người bạn tốt trên không gian mạng cùng thưởng lãm:

ml1ml2ml3

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Tôi và Giải Thưởng Thơ Ca Quốc Tế Hoa Kỳ December 12, 2014

Thông Giáng Sinh và Formal English January 2, 2015

15 năm ngoảnh nhìn August 16, 2016

Khúc Tự Tình Thời Thơ Ấu – A Ballade of Childhood September 13, 2016