Monthly Archives: May 2017

Bạn Hữu Trên Không Gian Mạng

Hoàng Hữu Phước, MIB

31-5-2017

THƯ 1 CỦA XXPHƯỚC:

2016

Kính gởi Chú Hoàng Hữu Phước

Kính chào chú,

Đầu tiên mong chú thứ lỗi cho việc mạo muội gửi tin nhắn mà chưa xin phép chú vì không biết phải xin phép thế nào?! Con sinh ra ở miền Tây, sống và học tập ở Sài Gòn được 12 năm và hiện công tác tại một công ty Nhật Bản. Ông bà nói: “Muốn làm người giỏi thì phải biết học hỏi. Học tập không chỉ là tự học mà còn phải biết tìm người giỏi để học“. Con biết chú qua các tin ném đá trên mạng “trái chiều” mấy năm trước và các đoạn phim phỏng vấn chú trên YouTube. Thật sự con ấn tượng các quan điểm của chú về cuộc sống và muốn học hỏi. Tình cờ qua Linkedin thấy được profile của chú, con mạo muội xin liên kết và đã suy nghĩ nhiều trước khi viết thư này; vì bản thân muốn hiểu mà không chịu hỏi thì không bao giờ có thể hiểu được.

Con may mắn có một quá trình phát triển nghề nghiệp tốt nhưng nhận thức rõ bản thân không chịu an phận chỉ trong môi trường nội địa. Bản thân con đã cố tìm những cú huých cho đời mình nhưng chưa thể tìm ra. Con không xin chú giúp một công việc vì hiện con làm việc với mức lương net trên 1.000 USD/tháng rất đủ để con lo cho gia đình. Con cũng không xin chú trợ giúp nào khác, ngoài việc con muốn học cách tư duy và kinh nghiệm của chú (nếu chú cho phép) để phát triển nhiều hơn. Tất cả các cá thể trong cộng đồng sinh ra hầu như tương đồng về đặc điểm sinh lý và tâm lý, điều duy nhất khác biệt là tư duy. Tư duy tốt kèm hành động sẽ mang lại thành quả. Chúng ta chỉ có một đời để sống nên con quan niệm hãy mơ ước và phấn đấu để phát triển tối đa bản thân. Con không có điều kiện thời gian dự các khóa cao cấp về nâng cao tư duy, nên tìm người thầy giỏi để học. Con ấn tượng rất mạnh về những phát biểu của chú nên rất mong chú khi có thời gian rãnh, xin phép chú cho con một cuộc hẹn hoặc được hướng dẫn qua các tài liệu để con tự trao dồi. Con tin tưởng một người có tâm huyết sẽ không từ chối hỗ trợ một người trẻ muốn vươn lên, không chịu sống trong cái-hài-lòng của thực tại, muốn vươn lên ngoài vòng an toàn của đám đông.

Chú có thể liên lạc con bất cứ lúc nào qua số điện thoại 093xxxxxxx hoặc tài liệu qua email xxxxphuocxxx@gmail.com. Con chân thành cảm ơn chú dành thời gian đọc email. Kính chúc chú và gia đình sức khỏe, vạn sự như ý.

Kính thư,

XXPhước

THƯ 2 CỦA XXPHƯỚC:

May 15, 2017 XXPhuoc sent the following message at 7:09 PM

Con chào chú,

Sau lần trò chuyện giữa chú cháu trước đây về định hướng nghề nghiệp và ý thức của tuổi trẻ trong việc phát triển ý nghĩa cuộc sống, cũng đã thời gian dài chú cháu không trò chuyện. Hy vọng là mọi việc của chú luôn tốt đẹp.

Con còn một cuộc hẹn chưa thực hiện được với chú để học hỏi và định hướng rõ tương lai của mình theo đúng quan niệm sống mà con luôn mong đợi học từ những người giỏi. Chắc chú vẫn còn nhớ nguyên nhân con vẫn kiên trì việc học hỏi ở chú xuất phát từ quan niệm chú chia sẻ trong một cuộc phỏng vấn, con xin phép viện dẫn lại như sau: Chú dạy con mình là người giỏi thì phải nhận mình là người giỏi, không khiêm nhường kiểu quân tử Tàu, một lần khiêm tốn mười lần tự cao. Khi mình dở, mình phải nhận mình dở và biết cách tự khắc phục.

Mỗi cá nhân sinh ra trong một môi trường và chịu ảnh hưởng nghiêm trọng từ môi trường đó về giáo dục, quan niệm, đạo đức mà ít khi tự hỏi lại liệu quan điểm chung của môi trường, xã hội đó có thật sự đúng hay không? Là người trẻ luôn băn khoăn điều đó và mong muốn tự thoát khỏi tư duy đám đông để phát triển, con vẫn mong được thế hệ đi trước chia sẻ để phát triển.

Rất mong nhận tin chú.

Chúc chú và gia đình luôn khỏe, vạn sự như ý.

Kính thư,

XX Phước

THƯ CỦA HOÀNG HỮU PHƯỚC:

May 16, 2017 Phuoc Huu Hoang sent the following message at 11:38 AM

Chào Phước:

Tiếc là chú lâu lâu cả tháng mới check mail ở Yahoo! và LinkedIn một lần. May mà message này con vừa gởi ngay lúc Chú sau hơn tháng không check mail nên đã giúp chú không mang tiếng trả lời chậm trễ trong thời đại thông tin chớp nhoáng.

Cần phân biệt các thứ đám đông, chẳng hạn như (a) đám đông bình thường theo tập tục, (b) đám đông bình thường theo trào lưu, (c) đám đông bình thường phi chính kiến vô cá tính, (d) đám đông đúng, (e) đám đông sai, (f) đám đông chuyên nghiệp của thế giới trong đó không có nước mình, v.v.

Cung cách “giỏi thì phải nhận là mình giỏi” là thuộc đám đông loại “f”. Nên nếu con dám nhận mình giỏi thì trước đó con cần xác định đối tượng con nhắm đến là đám đông nào.

Nếu đó là các ông sếp Âu Mỹ, thì con có thể sẽ được họ tạo cơ hội để con trở thành ngôi sao của họ và thành công.

Nếu đó là lãnh đạo cơ quan Việt Nam, con sẽ rất có khả năng cao trở thành nạn nhân của sự trù dập, phỉ báng, bôi nhọ, ém tài, cướp công, vu khống.

Vì vậy, khôn ngoan khôn khéo là yêu cầu cho một sự tồn tại. Tất nhiên, vẫn có người không chấp nhận tồn tại dựa trên sự khôn ngoan khôn khéo đó –  trong đó có chú. Vì dám nhận là mình giỏi, chú được các sếp nước ngoài thử thách rồi toàn trao các nhiệm vụ lãnh đạo, nhưng ngay khi các sếp ấy cử thêm vài lãnh đạo là…Việt Kiều sang “hỗ trợ” là hành vi phá rối y như là luôn xảy ra. Dần dần chú “rút kinh nghiệm”, mỗi khi có vị lãnh đạo nào của nước ngoài mời chú ăn cơm gặp mặt gợi ý chú về giúp họ là chú không nêu yêu cầu về tiền lương bao nhiêu mà là: không được cử bất cứ Việt Kiều nào về làm việc chung với chú.

Lịch sử không bao giờ lập lại. Ngay cả việc cắm chông ở Bạch Đằng Giang cũng vậy, vì dù có giống nhau cũng hoàn toàn khác (hai nạn nhân của chông thuộc các triều đại khác nhau: một của quý tộc Trung Hoa, một của rợ Mông Cổ chưa từng biết gì về mưu kế của chông), và do đó chông không bao giờ được tiếp tục sử dụng sau đó cho các trân thủy chiến, huống chi bây giờ các hạm đội khủng khiếp có thể càn quét tất cả chông tre cắm dưới lòng sông. Vì vậy, con nên tham khảo các sự việc đã hay đang xảy ra ở các đám đông, để hiểu biết hơn, chứ không để noi theo, và do đó con sẽ bớt băn khoăn về con đường hay cách thức con có thể chọn. Chưa bao giờ có ai noi gương Bill Gates bỏ học đại học rồi trở thành người giàu nhất thế giới y như Bill Gates. Mà ngay cả ai giàu ngang ngửa với Bill Gates cũng không bắt chước Donald Trump để trở thành tổng thống của chính Hoa Kỳ. Người ta có thể đứng núi này trông núi nọ để ngắm cảnh. Người ta không bao giờ có thể nhảy từ đỉnh núi mình đang đứng sang đỉnh núi khác cao hơn ở gần kề hay cao nhất ở chân trời. Con là con. Con tư duy. Con chọn hướng đúng. Và con nổ lực theo hướng đã chọn đó cho đỉnh núi riêng của con. Con sẽ trở thành con-như-sẽ-là mà không là con-như-người-khác-muốn-con-trở-thành.

Tư duy đám đông là một tồn tại có thật. Nhưng cũng có một sự thật khác: ban đầu đã có một ai đó đề ra tư duy ấy để nó trở thành của đám đông. Và một sự thật hoàn toàn khác: ban đầu đã có một ai đó đề ra tư duy ấy để rồi nó mãi mãi vẫn chỉ là của riêng người đó. Hoặc con theo tư duy đám đông, hoặc con tạo ra một tư duy đám đông. Chú chỉ quan tâm đến tư duy đúng. Hãy theo một đám đông đúng, hoặc tạo nên một đám đông theo tư duy đúng của mình. Kết quả có khi không như ý, vì nếu tư duy đám đông đã tạo ra nhiều tổng thống Hoa Kỳ y hệt nhau (trước Donald Trump), thì tư duy đúng tuyệt đối về sự liêm khiết và công chính lại đẩy Khuất Nguyên xuống đáy sông để cả tỷ người Hoa cung kính cúng ông hàng năm nhưng trong cả tỷ người thành tâm khấn vái ấy không hề có bất kỳ ai sống như ông.

Chú ao ước con sẽ thành công, dù trên con đường vạch sẵn của những người thành công trước đó hoặc theo con đường mới của riêng con, để hoặc con tôn trọng các nhân vật lịch sử hoặc con tạo nên lịch sử. Chú mong ước con được như vậy, vì khi may mắn hơn Khuất Nguyên ở chố khi chú còn đang sống mà đã có đôi ba người tin và đi theo con đường tư duy của chú khiến chú không cô độc như Khuất Nguyên, chú có tham vọng lớn lao được quen biết một người trẻ tuổi nhiều năm trước khi người ấy thành công cũng như đã được người ấy một lần xem trọng trong đời.

Chúc con và gia đình mọi điều tốt đẹp.

Chú Phước

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Mạng Xã Hội 14-8-2013

Advertisements

Một Vành Đai, Một Con Đường

Hoàng Hữu Phước, MIB

24-5-2017

One Belt One Road

Một Vành Đai, Một Con Đường

=  Nhất Đới, Nhất Lộ

=  One Belt, One Road

=  Một Dây Nịt, Một Lối Mòn

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Yêu Nước Phải Sắm Phao   26-7-2016

Đả Đảo TPP

Hoàng Hữu Phước, MIB, Nghị Sĩ Khóa XIII

20-5-2017

TPP (3)

A) Giải Nghĩa Từ Ngữ

1- Đả Đảo TPP là tựa đề một bài viết của một công dân Mỹ, anh M. Tyler, một lâp trình viên ở Thung Lũng Silicon chống lại Tổng Thống Barack Obama vì đã tham gia thành lập TPP. Tuy nhiên, bài viết dưới đây không là bài dịch và cũng không liên quan đến bài viết ngắn ngủn của M. Tyler, mà chỉ đơn giản là sự trùng tên của tựa đề bài viết này với tựa đề bài viết của M. Tyler cũng như trùng với lời hét như sấm dậy của người dân “thế giới tự do” kêu gào Đả Đảo TPP mà thôi.

2- TPP Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương, được bộ trưởng đại diện 12 nước Australia, Brunei, Canada, Chile, Hoa Kỳ, Malaysia, Mexico, New Zealand, Nhật Bản, Peru, Singapore, và Việt Nam, ký kết ngày 04-02-2016 tại Auckand, New Zealand.

3- TPP tại Việt Nam: Dù tham gia đàm phán từ 2008, Việt Nam – cùng tất cả các nước có liên quan – đều giữ bí mật tuyệt đối nội dung TPP.

TPP

Thỉnh thoảng có vài chương “nhạy cảm” được “rò rỉ” bởi WikiLeaks từ năm 2013 làm dấy lên những quan ngại sâu sắc và chống đối mạnh mẽ trên phạm vi toàn cầu.

Giữ tuyệt mật luôn là hành động chuyên nghiệp, đúng đắn, nhưng PHẢI TRÊN CƠ SỞ SONG PHƯƠNG, y hệt như việc trả giá của một bà nội trợ với một người bán hàng ngoài chợ và giá bán là giá đồng thuận riêng chứ không được bà nội trợ dùng loa phóng thanh báo cho các bà nội trợ khác, tương tự như phỏng vấn xin việc tại một công ty cực kỳ lớn và cực kỳ chuyên nghiệp đẳng cấp quốc tế thì luôn là đàm phán riêng tư có yêu cầu bảo mật chứ không bao giờ theo cái quái quỷ “thang lương bảng lương” kiểu đổ đồng như ở Việt Nam xem nhẹ năng lực đàm phán của mỗi ứng viên.

TPP là một định chế ĐA PHƯƠNG nên chuyện giữ tuyệt mật suốt thời gian gần chục năm đàm phán là điều kỳ quái không bao giờ người dân đoan chính ở những quốc gia văn minh tiến bộ chấp nhận, khiến dấy lên những giả định – mà than ôi, lại là sự thật 100% sau khi TPP được ký kết – rằng các siêu tập đoàn tư bản khống chế toàn bộ các thỏa thuận trong nội dung TPP.

Nội dung duy nhất và chính thức về TPP được Bộ Trưởng Công Thương Vũ Huy Hoàng – người đại diện Việt Nam sang New Zealand ký kết TPP – thể hiện trong Báo Cáo Số 79/BC-CP ngày 18-3-2016 dài tổng cộng 22 trang khổ A4, gởi các nghị sĩ Quốc Hội Khóa XIII trong kỳ họp chót tháng 4-2016 tại Hà Nội

TPP (1)

trong đó khoảng 3 trang giới thiệu qua loa về TPP, khoảng 1 trang về quá trình đàm phán TPP, 11 trang về các nội dung đàm phán và kết quả đàm phán, 6 trang về cơ hội và thách thức khi gia nhập TPP, và nửa trang về các bước triển khai tiếp theo – nghĩa là chẳng nghị sĩ nào được nhận bản nội dung hoàn chỉnh của TPP hay  bản tóm tắt tức summary của TPP, mà chỉ nhận bản trên y như một bản báo cáo thành tích kèm phân tích toàn thuận lợi sáo rỗng để mê hoặc các nghị sĩ hãy yên tâm nhấn nút phê chuẩn mà thôi; trong khi đó, Tổng Thống Mỹ Donald Trump tuyên bố rằng toàn văn của TPP không những dài đến 5.600 trang mà còn cực kỳ phức tạp không mấy người dân Mỹ có thể đọc hết mà hiểu tường tận được.

B) Quái Gở TPP

Trước thực tế quái gở như trên về TPP đã được trình diễn tại Quốc Hội Khóa XIII;

Trước sự thật là bản tiếng Việt của TPP đã hiện diện trên các trang web của các cơ quan có liên quan mà người dân Việt nếu quan tâm có thể dễ dàng tải về tự nghiên cứu;

Trước sự thật là truyền thông đã cung cấp rất nhiều bài viết về những thuận lợi và thử thách khi gia nhập TPP – mà ngữ nghĩa của “thử thách” trong dụng ý tiếng Việt chỉ mang ý rằng “rất hấp dẫn nên phải chấp nhận để vượt qua” – cũng như tập trung phê phán Donald Trump đã rút khỏi TPP, xem như Mỹ bỏ Biển Đông cho Trung Quốc (!), và bỏ luôn ưu thế thị trường khổng lồ TPP;

Với tư cách chuyên gia duy nhất ở Việt Nam có hiểu biết thực tế, có hoạt động thực tế, có giảng dạy về hợp đồng kinh tế ngoại thương, có chứng minh cụ thể năng lực nhận diện điều khoản tiêu cực và hùng biện giải cứu cơ quan nhà nước và nông dân qua “Sự Cố Hạt Điều” mà Báo Tuổi Trẻ thủa xa xưa có đưa tin; và đặc biệt

Với tư cách một nghị sĩ lúc đương nhiệm Khóa XIII đã được đại diện một tập thể hơn 100 doanh nhân nước ngoài tại Việt Nam tiếp cận mời đến phát biểu hội thảo (bằng tiếng Anh) về TPP, tại đó diễn giả hai người gồm một luật sư danh tiếng của EU sẽ hùng biện về Pros tức những tốt đẹp của TPP sẽ mang đến kinh tế Việt Nam và một nghị sĩ Việt Nam là tác giả bài viết này sẽ hùng biện về Cons tức những tiêu cực TPP sẽ gây ra toàn diện cho Việt Nam (buổi hội thảo hoành tráng đã không diễn ra như ý do tác giả bài viết này lại đang trong thời gian nằm viện dài lâu dù vị luật sư nước ngoài cố gắng thuyết phục cũng như hứa thu xếp có người đỡ đần đón tại bịnh viện, đẩy xe lăn hay dìu đỡ tác giả bài viết này lên sân khấu);

Tác giả bài viết này, do đó, có đầy đủ tư cách để nói về Cons đối với TPP, và sẽ chỉ dành thời gian nói về những điều truyền thông Việt hoặc không biết hoặc không muốn nêu lên hoặc bị cấm đưa tin, cùng những nhận xét hoàn toàn độc lập của riêng tác giả.

1) “Biểu Tình”

Một vấn đề kỳ lạ phát sinh ngay từ trước khi TPP được 12 nước ký kết là đã có nhiều cuộc “biểu tình” chống đối TPP.

Những anti-TPP rallies rầm rộ nổi lên ở nhiều nước, đặc biệt tại Mỹ (có đến 27 thành phố trong đó có Los Angeles, Chicago, Dallas, Denver, Detroit, và Thủ Đô Washington), Úc, New Zealand, Malaysia, Chile, Canada, v.v. Nhiều cuộc “biểu tình” đã biến thành bạo loạn xung đột dữ dôi với cảnh sát chống bạo động, và có cuộc quy tụ đến 65.000 người như ở Quảng Trường Zocalo của Mexico.

Điều khôi hài cần lưu ý ở đây là trong tập thể 12 nước đặt bút ký TPP thì sự chống đối mãnh liệt nổ ra ở 9 nước, còn 3 nước còn lại thì yên ắng bình chân như vại (do Singapore độc tài tuyệt đối cấm “biểu tình” bất kể vì mục đích gì, Brunei có luật lệ Hồi Giáo khắt khe chỉ cho phép “biểu tình” trước Đại Sứ Quán Brunei ở …Hoa Kỳ nghĩa là nếu có nhu cầu “biểu tình” thì cứ đơn giản sang Mỹ “biểu tình” xong thì về, còn Việt Nam chỉ “biểu tình” để “chống Cộng và chống Chính Phủ” hoặc theo lịnh các “cha” chứ chẳng ai hơi đâu bỏ ra 6 tháng đọc mỗi ngày 30 trang cho hết 5.600 trang TPP tiếng Anh hoặc tiếng Việt để xem thử xem có những điểm nào có thể gây phương hại đến quyền lợi quốc gia dân tộc hay không).

Như vậy, nếu quả thực TPP mang lại các nguồn lợi lớn cho các nước lớn dưới sự thống trị của các tập đoàn tư bản khổng lồ thì tại sao dân các nước lớn ấy lại chống TPP? Hóa ra họ chống TPP vì họ yêu họ, yêu nước, và yêu lẽ phải, do TPP sẽ làm họ mất job (công ăn việc làm), chính phủ cường quốc vinh diệu của họ có nguy cơ bị bất kỳ công ty nào của tiểu quốc thấp yếu nào đó trong TPP kiện tụng vô phương chống đỡ, còn các nước nghèo trở thành nạn nhân của giới tài phiệt vì chính phủ nước nghèo đã đàm phán bất lợi bất minh trong bí mật.

Như vậy, nếu quả thực TPP mang lại các nguồn lợi lớn cho các nước nhỏ thì tại sao dân các nước nhỏ ấy lại chống TPP? Hóa ra họ chống TPP vì họ yêu họ và yêu nước, do TPP sẽ làm họ mất job (công ăn việc làm), phải trả tiền thuốc y tế cao khủng khiếp, còn chính phủ tội nghiệp của họ có nguy cơ bị bất kỳ công ty nào của các cường quốc trong TPP kiện tụng vô phương chống đỡ.

Như vậy, nếu quả thực TPP mang lại các nguồn lợi lớn cho nước nhỏ nhất là nước nhỏ ấy đã “thực sự hưởng lợi” từ một định chế thương mại tự do tương tự thí dụ như Mexico đã sẵn có NAFTA với Mỹ thì tại sao dân Mexico lại chống TPP? Hóa ra họ chống TPP vì họ từng trãi, họ yêu họ và họ yêu nước, do TPP sẽ làm họ thêm nghèo đói (như NAFTA đã làm họ phải chui cống leo tường rào vượt biên giới sang Mỹ), còn chính phủ tội nghiệp của họ có nguy cơ bị bất kỳ công ty nào của các cường quốc trong TPP kiện tụng vô phương chống đỡ.

Việt Nam không thuộc “nước lớn”, cũng không là “nước nhỏ đã thực sự hưởng lợi từ một định chế tự do thương mại tương tự”. Việt Nam là “nước nhỏ” nhưng lại không thuộc nhóm “nước nhỏ” nêu trên vì người Việt không sợ mất job, chấp luôn việc thuốc men lên giá, và mặc kệ chuyện chính phủ có nguy cơ bị bất kỳ công ty nào của các cường quốc trong TPP kiện tụng vô phương chống đỡ.

2) Lợi Thế

Nếu nhìn thấy việc chống TPP đã tạo lợi thế tranh cử cho Donald Trump, cũng như thấy Hillary Clinton quýnh quáng bắt chước để tuyên bố ủng hộ hủy bỏ TPP, chấp nhận chõi lại Barack Obama miễn cứu vớt việc rớt phiếu thê thảm, Việt Nam dễ dàng nhìn thấy cái lợi thế của việc từ bỏ TPP ngay lập tức.

Nếu nhìn thấy việc Công ty TransCanada nương theo điều khoản của NAFTA đang kiện đòi Chính Phủ Mỹ bồi thường 15 tỷ USD với lý do việc Tổng Thống Barack Obama hủy bỏ dự án Đường Ống Dẫn Dầu Keystone gây ra “thiệt hại về lợi nhuận lẽ ra có thể kiếm được trong tương lai” loss of future profits (tức cùng cái kiểu cách ghi rõ trong TPP) cũng như nhìn thấy việc Donald Trump cứu nguy xã tắc Hoa Kỳ bằng cách một mặt ký ngay sắc lịnh tái khởi động dự án Keystone, một mặt tuyên bố hoặc hủy bỏ NAFTA hoặc phải đàm phán lại nội dung NAFTA riêng với từng nước thành viên một, Việt Nam càng dễ dàng nhìn thấy cái lợi thế của việc từ bỏ TPP ngay lập tức.

3) Sự Lén Lút

Có thể nói không chút định kiến – cùng với công luận thế giới – rằng cái gọi là bảo mật tuyệt đối của tổ chức “đa phương” TPP chính là những thỏa thuận đàm phán bí mật lén lút đáng ngờ.

TPP (2)

Việt Nam đã chủ động tham gia tiến trình lén lút ấy, hay Việt Nam đã thụ động để một Bộ trong Chính Phủ tự tung tự tác “đi đêm”, hoặc tung hỏa mù hoặc nôn nóng lập công vì danh vọng hão huyền hoặc móc ngoặc với đại tài phiệt siêu cường, nên đã né tránh hoàn toàn Chương 28 về Giải Quyết Tranh Chấp?

Sự chủ tâm mê hoặc Nhà Nước, ru ngủ Nhà Nước, làm Nhà Nước lú lẩn, còn được tỏ rõ qua việc chỉ trong một đoạn văn ngắn (paragraph) dưới đây, Bộ Công Thương đã 3 lần dùng từ “cơ hội” cộng thêm 1 lần trong chú thích bên dưới. “Cơ hội”, do đó, đầy ắp trong bản báo cáo. Đã vậy, sự tự tung tự tác còn ở mức độ cực cao khi dám cho rằng TPP đáp ứng các “đột phá chiến lược” của Đảng, và đơn giản hóa sự cạnh tranh tàn khốc tàn nhẫn tàn hại chỉ bằng cách cho rằng Việt Nam tham gia vào các chuối cung ứng vô hình nào đó đang cạnh tranh ghê gớm ấy.

TPP (8)

Sự gian trá lén lút còn được thể hiện rõ trong đoạn báo cáo sau, trong đó nêu cực kỳ vắn tắt cực kỳ láo xạo (đối với một chương cực kỳ quan trọng là Chương 28 vốn khiến dậy sóng chống đối toàn cầu) rằng “có việc cho phép nhà đầu tư được kiện chính phủ trong một số trường hợp đặc biệt như khi chính phủ tước đoạt tài sản của nhà đầu tư:

TPP (7)

Việc để trong ngoặc đơn cho thấy đó không là thông tin quan trọng.

Nhóm từ “trong đó có việc” cho thấy đó chỉ là một nhắc nhở phụ trợ.

Việc “tước đoạt tài sản nhà đầu tư” vừa không là nguyên văn của TPP vừa gian xảo khiến người đọc liên tưởng đến quốc hữu hóa vốn là việc hết sức bình thường mà ai cũng cho là mình đã hiểu từ lâu trước đó, cớ gì phải đợi đến TPP.

Trong khi thật ra, TPP quy định rằng chính phủ các quốc gia thành viên phải đền bù cho các công ty/tập đoàn nước ngoài nếu ban hành các luật lệ/chính sách gây ra những thiệt hại cụ thể và những mất mát cơ hội kinh doanh thu lợi nhuận trong tương lai cho các công ty/tập đoàn ấy. Nói một cách bình dân hơn, nghĩa là chính phủ Mỹ phải lấy tiền thuế của dân Mỹ để bồi thường cho một công ty cá tra của Việt Nam nếu Mỹ bày ra các giám định quá nghiêm ngặt khiến công ty cá tra ấy mất cơ hội thu được nhiều trăm tỷ USD trong vài năm sắp tới từ thị trường Mỹ, hoặc chính phủ Việt phải lấy tiền từ kinh phí xây cao tốc Bắc-Nam để bồi thường cho một công ty bàn chải đánh răng của Mỹ nếu Việt bày ra hàng rào kỹ thuật chất lượng cao hơn khiến công ty ấy mất cơ hội thu được nhiều trăm tỷ USD trong vài năm tới từ kế hoạch mở rộng sản xuất thống lĩnh thị trường từ Việt Nam đánh ra Đông Dương và ASEAN.

Đã lén lút, tất phải che đậy và giấu diếm. Để giấu nội dung Chương 28, Bộ Công Thương đã lý giải ngắn gọn trong hai đoạn sau, hoàn toàn triệt tiêu mức độ nghiêm trọng của Chương 28, và lảm nhảm về sự quái gở rằng các tiêu chuẩn của TPP đích thị là những tiêu chuẩn để “xây dựng Nhà Nước Pháp Quyền Xã Hội Chủ Nghĩa thực sự của dân, do dân, và vì dân”

TPP (9)

4) Vấn Nạn Của Chính Phủ Việt Nam

Như tác giả bài này đã từng viết đâu đó – mà Cô Lại Thu Trúc đã từ bi cóp nhặt trữ lưu – Việt Nam thiếu vắng những chuyên gia đức tài.

Ở Việt Nam, đức chỉ đơn giản là đạo đức cách mạng chứ không là đạo đức con người do cha mẹ rèn nên, khiến cán bộ Nhà Nước có “đạo đức” (tức là người được kết nạp thành “đảng viên” và được tín nhiệm đặt vào hàng ngũ lãnh đạo) thì làm mỗi nơi đến trấn nhậm mất hàng chục ngàn tỷ, vận dụng bài giảng chiến thuật trên sa bàn của cách mạng trong chiến tranh du kích chống Mỹ vào thực tế nên cứ hễ lủi trốn là Nhà Nước có truy bắt toàn cầu vẫn không ra.

Ở Việt Nam, tài chỉ đơn giản là trên cổ có treo lộng kiếng các bằng cấp Tiến Sĩ, Thạc Sĩ, được sắm sửa bằng tiền thuế của dân, khiến các cán bộ tinh hoa trí tuệ Nhà Nước gây ra sự cố Hố Hô, làm biến mất rừng phòng hộ, gây ra lụt lội khắp nơi, khiến sụt lỡ nghiêm trọng đất ven sông, đẻ ra đoàn tàu sắt tiến ra biển lớn chế ngự Biển Đông để được kéo về lên đất liền sau chuyến thử rời bờ biển với thân tàu rỉ sét lủng lỗ chỗ còn máy móc ắt chỉ hạp xăng thơm máy bay nên không chịu nổ, làm hết heo tới tiêu/điều/dưa hấu/cá sấu phải sắp hàng cầu cứu Chính Phủ ra tay tế độ, ngành hàng không cực kỳ hiện đại thì nuôi đám chuyên viên không thèm trực kiểm soát không lưu bỏ mặc phi cơ bay vòng vòng Thành phố Hồ Chí Minh hơn 30 phút trong khi đám khác thất bại không bảo vệ được hệ thống vi tính sân bay, các nhà kinh tế thì ngồi chơi ngóng chờ TPP mò đến tự làm kinh tế Việt Nam cường thịnh, và giáo sư tiến sĩ lãnh đạo đại học thì chẳng biết phải lấy gì để làm thí dụ cho cái gọi là “sáng tạo” nên vận áo veston, thắt cravat, và mặc quần tà lỏn để minh chứng hùng hồn rằng chỉ có trình độ giáo sư tiến sĩ Việt Nam mới nhận biết chân giá trị của sự sáng tạo vĩ đại nhất của toàn nhân loại: quần tà lỏn.

Chính phủ nhất thiết phải lưu tâm đến sự thật rằng: bất kỳ văn bản tiếng nước ngoài nào cũng có thể được chuyển dịch nhanh chóng chính xác ra tiếng Việt – hoặc ngược lại – nhưng kiến thức về những vấn đề trong văn bản lại thuộc một kỹ năng/năng lực hoàn toàn khác, chưa kể phát hiện vấn đề và tư vấn cảnh báo hoặc sửa sai vấn đề lại là một thứ năng lực hoàn toàn khác và ở một đẳng cấp cao hơn rất nhiều.

Một khi Chính Phủ không sẵn có ba bộ phận những chuyên gia trên, hoặc không sẵn có một bộ phận những chuyên gia có cùng lúc ba năng lực trên, thì càng không có cơ sở để mặc định rằng một Bộ của Chính Phủ lại giỏi hơn Chính Phủ khi có đến 3 bộ phận ấy hoặc 1 bộ phận có cả 3 năng lực ấy. (Tất nhiên, chỉ có vài bộ đặc thù như Quốc Phòng, An Ninh là thuộc phạm vi phạm trù hoàn toàn khác)

Cũng vì không sẵn có nhân lực như đã nói ở trên, Chính Phủ nhất thiết không được giao phó vận mạng đất nước vào tay những vị Bộ Trưởng. Chỉ cần sự lươn lẹo ngôn từ trong báo cáo, che giấu các hiểm họa khỏi các báo cáo ấy, là các Bộ có thể làm cả Chính Phủ bị dẫn dụ vào nẽo sai lầm gây nguy hại cho tiền đồ của quốc gia dân tộc. Việc tin tưởng tuyệt đối vào các báo cáo đã làm Đảng xiêu vẹo với những vụ như Trịnh Xuân Thanh. Việc tin tưởng tuyệt đối vào các báo cáo của các Bộ đã làm Chính Phủ lao đao với bản hợp đồng đầu tư của Formosa.

Trong lúc xã tắc đang như nghìn cân treo sợi tóc, trong lúc đốt đuốc giữa ban ngày kiếm tìm các đấng nhân tài trong Đảng về giúp Đảng và Nhà Nước, mỗi khi có đàm phán cho những hiệp định song phương hoặc đa phương, Chính Phủ có thể nhờ tác giả bài viết này đọc qua bản thảo, cho nhận xét về những điểm mà đất nước nên cần trọng, những bẫy rập nào các Bộ chưa nhận ra, và những từ ngữ nào cần phải hiệu đính hay yêu cầu hiệu đính lại trong văn bản ấy. Vì rằng, nếu có sai sót xảy ra thì Chính Phủ có thể đổ hết cho tác giả bài viết này, bắt y bồi thường, làm y thân bại danh liệt, thay vì các sai sót nghiêm trọng cứ xảy ra mà người dân chẳng thấy ai chịu trách nhiệm cụ thể cả.

Chính phủ nhất thiết phải lưu ý rằng cái chính trong thế giới toàn cầu hóa là THƯƠNG MẠI CÔNG BẰNG (Fair Trade) chứ không phải là THƯƠNG MẠI TỰ DO (Free Trade).

TPP (4)

Đơn giản vì Công Bằng là đạo đức, còn Tự Do là Cá Lớn Nuốt Cá Bé.

Đơn giản vì quan hệ chòm xóm bình đẳng tôn trọng lẫn nhau, chứ không phải quan hệ hàng xóm luông tuồng tất cả vào nhà của nhau để ngủ một cách vô duyên vô đạo.

Đơn giản vì không được sử dụng một quan hệ kinh thương để hình thành một hàng rào chơi riêng mà mục đích nhằm phong tỏa chính trị một quốc gia khác — mà ở đây TPP thực chất nhằm phong tỏa Trung Quốc.

5) Vấn Nạn Của Quốc Hội Việt Nam

Như tác giả bài viết này đã từng nêu về chất lượng yếu kém của nghị sĩ Việt Nam, vấn đề là cứ nghĩ đến “cơ quan lập pháp” là người Việt lại nghĩ đến “luật sư” mà không chịu hiểu rằng cả hai chẳng dính dáng gì đến nhau cả vì luật sư là để bảo vệ thân chủ chứ không để tạo ra các dự án luật. Tương tự, bác sĩ chữa bịnh và bác sĩ giải phẩu chẳng dính dáng gì đến chuyên gia hay công ty chế tạo ống chích, kim tiêm, dao mổ, máy móc thiết bị y khoa hiện đại. Tương tự, giáo viên dùng wifiPowerPoint giảng dạy Văn Học không dính dáng gì đến việc giáo viên ấy phải chế ra được laptop hay overhead projector.

Quốc Hội là nơi dành cho những người được bầu vào vì (a) đã được người dân biết đến từ lâu trước đó chứ không phải trên trời bất ngờ đáp xuống, (b) đã có thời gian quản trị công việc chuyên môn ở cấp độ cao và trong môi trường bất ổn chẳng ô dù – tức khu vực tư nhân để nắm bắt đời sống thật nhất của đấu tranh sinh tồn sinh nhai sinh kế của người dân, và (c) được chứng minh rõ nét đã luôn tích cực vì nước vì dân chứ không qua lời giới thiệu láo xạo của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam. Đáp ứng ba điều cơ bản này mới khiến một nghị sĩ có đủ năng lực lập pháp đạt yêu cầu đưa luật vào cuộc sống.

Không hiểu được điều này failing to understand this, Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh đã vài khóa nay giới thiệu vào Quốc Hội một tên luật sư, mà tên này ngoài những tuyên bố vung vít về sự cần thiết phải có “Luật Biểu Tình” hoặc xem luật ấy là món nợ với nhân dân, hoặc ngoài việc bảo rằng có sự cần thiết để y xách điện thoại thông minh quay phim mỗi khi có “biểu tình” ở Thành phố Hồ Chí Minh để y nắm bắt tâm tư nguyện vọng của nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, thì từ 2011 đến nay y chưa hề dám sử dụng sáng quyền lập pháp mà nhân dân đã trao vào tay y để nộp cho Quốc Hội bản thảo dự án nào cho cái luật ấy cả.

Cũng theo hướng này, nhiều chuyên viên phục vụ Quốc Hội có xuất thân luật sư; nhưng đã có quá nhiều luật không di vào cuộc sống, hoặc chưa đến ngày có hiệu lực thì đã phải tu chỉnh một cách không vinh dự vì chỉ có sự tu chỉnh khẩn cấp nâng từ cái tốt lên cái tốt hơn đáp ứng nhanh chóng flexible những phát sinh mới toanh của cuộc sống mới là đẳng cấp cao của cơ quan lập pháp, chứ tu chỉnh khẩn cấp do phát hiện sai sót sai quấy sai lầm sai bét thì chỉ là sự nhục nhã mà thôi.

Trong lúc xã tắc đang như nghìn cân treo sợi tóc, trong lúc đốt đuốc giữa ban ngày kiếm tìm các đấng nhân tài do Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam giới thiệu về giúp Quốc Hội, mỗi khi có nhu cầu phải phê chuẩn một hiệp định song phương hoặc đa phương do Chính Phủ đệ trình, để tránh bị Chính Phủ lén lút qua mặt che dấu, Quốc Hội có thể nhờ tác giả bài viết này – vốn là nghị sĩ Khóa XIII – làm công việc (a) thuyết trình bằng tiếng Việt các phản biện độc lập, và (b) đọc qua bản thảo, cho nhận xét về những điểm mà đất nước nên cần trọng, những bẫy rập nào Chính Phủ chưa nhận ra, và những từ ngữ nào cần phải hiệu đính hay yêu cầu hiệu đính lại trong văn bản ấy. Vì rằng, nếu có sai sót xảy ra thì Quốc Hội có thể đổ hết cho tác giả bài viết này, bắt y bồi thường, làm y thân bại danh liệt, thay vì các sai sót nghiêm trọng cứ xảy ra về mặt lập pháp mà người dân chẳng thấy ai trong Quốc Hội đứng ra chịu trách nhiệm cụ thể cả.

C) Phản Quốc

Nếu Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng thực sự chủ tâm dối trá Chính Phủ, che đậy Quốc Hội đối với các nội dung nhạy cảm của TPP, phải chăng nhất thiết phải tiến hành điều tra cho rõ trắng đen để quy tội hoặc không quy tội phản quốc cho ông ấy?

*********

Trên bình diện quốc gia, tôi đề nghị Quốc Hội Việt nam Khóa XIV không chuẩn y TPP.

Trên phương diện cá nhân, tôi tuyên bố: Đả Đảo TPP!

TPP (5)

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nghị Sĩ Khóa XIII

Ghi chú về “Hợp Đồng Kinh Tế Ngoại Thương:

Do tác giả bài viết này là giảng viên Anh Văn duy nhất về Business Contract (Hợp Đồng Xuất Nhập Khẩu – vào thủa “hồng hoang cấm vận” ở Việt Nam khi xã hội chưa có các hình thức hợp đồng “kinh doanh” nào khác hoặc chưa có hợp đồng “kinh doanh” nào phải có bản tiếng Anh, tất cả đều phải – và chỉ – là công ty nhà nước, nên “business” thuở ấy đương nhiên phải hiểu chỉ có thể là “xuất nhập khẩu” dù là cho hàng hóa hay công trình nhà máy công nghiệp theo các dự án kiểu độc nhất toàn “chìa khóa trao tay”) có thực tế kinh qua công tác đàm phán xuất nhập khẩu/đầu tư/chuyển giao công nghệ, đã có phát hiện những điều khoản bằng tiếng Anh hoặc quái gở hoặc bất lợi cho Việt Nam hoặc bủa giăng bẫy rập lọc lừa của bất kỳ hợp đồng “kinh tế” nào (chẳng hạn như trường hợp “chứng thư hài lòng của bên mua/người mua của bên mua” và cảnh báo với các tổng công ty xuất khẩu hạt điều (nhưng chỉ nhận được lời khuyên rằng “em không hiểu gì cả, Việt Nam mình từ giải phóng đến giờ ký với Ấn Độ toàn có chứng thư đó theo yêu cầu của nó mà có sao đâu”, để rồi sau đó tác giả phải đích thân giúp Nhà Nước Việt Nam đấu khẩu với các công ty Ấn và Đại Sứ Ấn Độ khi thương nhân Ấn vì điều rớt giá đã không cấp “chứng thư hài lòng” dù toàn sản lượng lô điều của khu vực phía Nam đã có chứng thư chất lượng của công ty giám định  quốc tế của Thụy Sĩ SGS Société Générale de Surveillance theo đúng yêu cầu của Ấn Độ – chi tiết của vụ đấu tranh bảo vệ nông dân thành công này có đăng trên báo Tuổi Trẻ thời ấy).

Tham khảo

Trách Nhiệm Đối Với Sinh Mạng Người Dân – Tầm Nhìn Và Sự Chính Trực Của Một Nhà Ái Quốc  05-5-2017

Chất Lượng Nghị Sĩ Việt Nam  18-01-2017

Bọn Con Nít Làm Chính Trị  06-3-2017

Trình Độ Thạc Sĩ – Tiến Sĩ Việt Nam  30-12-2015

Thư Gởi Bộ trưởng Bộ Công Thương  21-01-2015

Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Singapore  23-02-2016

Phải Có Luật Biểu Tình 18-8-2016

Lại Thu Trúc  22-12-2015

Chống Cộng  21-10-2015

Thán – Tình – Trào

Hoàng Hữu Phước, MIB

18-5-2017

Poem1Poem2Poem3APoem4APoem5APoem6APoem7Poem8Poem9

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Donald Trump Và Trần Đại Quang

Hoan Hỷ & Lo Âu

Hoàng Hữu Phước, MIB

12-5-2017

HHP TDQ

Các Nghị Sĩ Khóa XIII: Hoàng Hữu Phước và Trần Đại Quang

Thông tin Tổng Thống Donald Trump sẽ thăm Việt Nam nhân tham dự một hội nghị cấp cao của APEC do Việt Nam đăng cai tổ chức cuối năm 2017 đã khiến phát sinh hai phản ứng trường hợp hoàn toàn đối kháng nhau như sau:

1) Hoan Hỷ:

Toàn bộ truyền thông chính thống hoặc bán chính thống phi chính thống đều đưa những bình luận thắm đượm sự hoan hỷ đầy phấn khích, song chỉ tập trung vào những điều nhão mềm huyễn hoặc của mối bang giao Việt-Mỹ, của sự ngời rạng hy vọng ấp ôm rằng Mỹ không bỏ Biển Đông, và của lập luận bảo Mỹ sẽ không coi nhẹ TPP.

Tất cả sự hoan hỷ ấy thoát sinh từ sự không hiểu biết 6 điều rất cơ bản không chút cao siêu sau:

a- Lời thoại ngoại giao luôn luôn theo công thức láo xạo quen thuộc của cộng đồng các nhà chính trị thuộc giới tinh hoa chính trị truyền thống – nghĩa là những người mà công việc sinh nhai là “làm chính trị” – hoàn toàn khác với những chính khách như Donald Trump không xem lương Tổng Thống là kế sinh nhai nên có đặc quyền phỉ báng ngoại giao láo xạo của chính trị truyền thống.

b- Bang giao giữa hai nước chỉ đơn giản gói gọn trong duy chỉ một ý nghĩa rằng hai nước ấy đã công nhận về quan hệ ngoại giao hoặc đã bình thường hóa quan hệ ngoại giao – tức only this and nothing else;

c- Quan hệ ngoại giao không bao giờ có nghĩa hai nước sẽ cực kỳ hữu hảo, sẽ không chống phá nhau, và chính phủ nước này không trực tiếp hay gián tiếp ám sát lãnh đạo nước kia hoặc không trực tiếp hay gián tiếp (thông qua phe nhóm đối lập nước kia) lật đổ chính phủ nước có quan hệ ngoại giao ấy;

d- Quan hệ ngoại giao là phương cách hữu hiệu tuyệt đối trên cả tuyệt vời nhằm hợp thức hóa sự hiện diện của một quốc gia tại đất nước thù địch với quốc gia ấy;

e- Quan hệ ngoại giao hoàn toàn là thứ vất đi so với đạo lý cao nhất của mỗi quốc gia – mà đối với Mỹ là “Nước Mỹ Trên Hết”; và

f- Mỹ đã buộc phải phạm sai lầm chiến lược khi phải bỏ Biển Đông vì bị Việt Nam đánh đuổi tháo chạy khỏi Việt Nam Cộng Hòa, dẫn đến sự trỗi dậy của Trung Quốc trong khu vực này; do đó, báo chí hoàn toàn thơ dại sai lầm khi gắn kết việc Mỹ bỏ cái tổ chức vô dụng TPP với việc “bỏ Biển Đông”; thực chất là Mỹ phải bỏ cái TPP thuần thương mại (mà siêu cường kinh tế Mỹ không bao giờ cần có thêm, trong khi 10 nước còn lại là thèm thuồng bám víu) để dồn tài lực cho khu vực Biển Đông thuần chiến lược quân sự phù hợp với sách lược “Làm Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại” (mà siêu cường quân sự Mỹ nhất thiết phải tái lập còn các nước vành đai Đông Bắc Á-Đông Nam Á mong muốn có sự hiện diện của Mỹ để kềm chế Trung Quốc bá quyền).

Do đó, sự ngây thơ chính trị, yếu kém trong lý luận sách lược quốc gia trong tương quan thế giới, tụt hậu về tư duy chiến lược quốc gia trong tương quan thế giới, và thiếu bản lĩnh phân tích tình hình bất khả phân ly của kinh-thương-quân-chính-xã-tài đã chiếm lĩnh toàn bộ mặt báo Việt Nam khi nói về chuyến thăm sắp đến của Tổng Thống Donald Trump đến Việt Nam.

2) Lo Âu:

Trước những hoan hỷ hân hoan hồ hởi trên của truyền thông Việt, tác giả bài viết này lại lo âu trước 5 sự thật sau – ngay cả khi cuộc đối thoại trực tiếp Trần Đại Quang-Donald Trump được giữ ở mức độ “mật đàm” hoàn toàn không được nêu ra trong thông báo chung và do đó ngoài tầm hiểu biết của báo chí:

a- Tổng Thống Donald Trump hoàn toàn không phải người xem thời gian của mình như rác để phí phạm cho những cuộc đàm thoại ngoại giao truyền thống mà tiếng bình dân là ngoại giao láo xạo do luôn luôn mang ý hữu hảo theo khuôn đúc, để thay bằng ngoại giao thực tế mà tiếng bình dân gọi là ngoại giao thuận mua vừa bán;

b- Tổng Thống Donald Trump hoàn toàn không phải người hy sinh lợi ích vật chất của Hoa Kỳ do tất cả phải phục vụ cho đạo lý Nước Mỹ Trên Hết mà ông khởi xướng, nghĩa là các thương thảo đàm phán bắt buộc phải được chứng minh có đem lại lợi ích định lượng được cho Hoa Kỳ;

c- Tổng Thống Donald Trump, do đó, sẽ yêu cầu Việt Nam chi trả cho những phí tổn quân sự mà Mỹ phải bỏ ra cho công việc bảo vệ Biển Đông ở những khu vực mà Việt Nam tuyên bố có chủ quyền “không tranh cãi” đang bị nước khác tuyên bố có chủ quyền “không tranh cãi”;

d- Tổng Thống Donald Trump, do đó, trong trường hợp Việt Nam không thể chi trả bằng hiện kim cho những phí tổn quân sự của Mỹ trong bảo vệ Biển Đông, sẽ yêu cầu Việt Nam cho Mỹ lắp đặt và vận hành các hệ thống THAAD hoặc tương đương dưới danh nghĩa bảo vệ toàn vùng Đông Nam Á trước các hỏa tiển nguyên tử liên lục địa của Triều Tiên; hoặc

e- Donald Trump, do đó, trong trường hợp Việt Nam không chấp nhận điểm c và  điểm d ở trên, sẽ yêu cầu Việt Nam cho hải quân Mỹ thuê trong 70 năm (thời gian ngang bằng với một công ty Đài Loan đã được Việt Nam cấp phép, chứ không cần 99 năm như Anh đã “thuê” Hong Kong) Cảng Cam Ranh, một quân cảng cực kỳ lợi hại về chiến lược của toàn thế giới mà Việt Nam mấy chục năm qua vừa không dám gọi là “quân cảng”, vừa ra sức “dân sự hóa” Vịnh Cam Ranh để tránh né cơn thịnh nộ của Trung Quốc, thậm chí có thời gian chính quyền Tỉnh Khánh Hòa đã ngu xuẩn để các thương nhân Trung Quốc lập các vùng nuôi hải sản ngay cửa ngõ Vịnh Cam Ranh mà việc nuôi bắt của họ không bao giờ không bao gồm việc lắp đặt dưới đáy biển các thiết bị theo dõi nhất cử nhất động hoạt động của các hạm đội Việt Nam kể cả của các tiềm thủy đỉnh, cũng như đo đạc các biến động khoa học như hải lưu và thủy triều của Vịnh Cam Ranh để nắm nó trong lòng bàn tay (khi cần áp dụng chiến thuật “cắm chông” mà Trung Quốc học tập từ Hưng Đạo Đại Vương), hoặc không loại trừ thuyết âm mưu rằng chúng đã hoàn tất việc chôn sâu dưới lòng biển những quả bom nguyên tử để khi cần thiết thì kích hoạt phá tan Cảng Cam Ranh chôn vùi toàn bộ các hạm đội Việt Nam xuống biển sâu. (“Thuyết âm mưu” này hoàn toàn tương thích với tin mới đây của truyền thông Việt Nam cho rằng Triều Tiên đã chôn nhiều bom nguyên tử ở các bờ biển trên toàn thế giới để khi cần thiết sẽ kích hoạt tiêu diệt Âu Mỹ.)

 

Vì vậy, có khả năng chuyến thăm Việt Nam của Tổng Thống Donald Trump chỉ là

(a) một chuyến đi bắt buộc, đơn giản vì tình cờ APEC được tổ chức tại Việt Nam – giống như vào thời của Tổng Thống George W. Bush;

(b) một chuyến đi mà Tổng Thống Donald Trump buộc phải áp dụng chiêu thức ông khinh bỉ là “ngoại giao truyền thống” nghĩa là tốn nước bọt mà chẳng đem về lợi ích nào định lượng được cho quê hương Mỹ;

(c) một chuyến đi bình thường đến Việt Nam, một đất nước mà con trai ông trước đây đã từng đến để làm giám khảo cuộc thi hoa hậu thế giới ở Tuần Châu mà giải hoa hậu ấy mang thương hiệu Trump do ông sáng lập; và

(d) Việt Nam vẫn như cũ: chỉ có những hội đàm thuần ngoại giao, chẳng nhận được lợi lộc gì đối với đại cuộc chống Trung Quốc.

 

Vì tất cả những quan ngại trên, tác giả bài viết này có thể khẳng định rằng trong chuyến thăm Trung Quốc hiện nay của Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang, Trung Quốc không bao giờ không đặt ra 6 vấn đề với Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang rằng

(a) họ không muốn thấy có bất kỳ cái THAAD hay cái quỷ quái tương đương nào ở Việt Nam, rằng

(b) Việt Nam không được tái lập Cảng Cam Ranh thành “quân cảng”, rằng

(c) Việt Nam không được cho Hải Quân Mỹ trú đóng ở Cam Ranh, rằng

(d) Tàu chiến bất kỳ – ngay cả của Việt Nam – chỉ được vào Cam Ranh để mua nước ngọt, thuốc men, xăng dầu, sửa chữa, hoặc giao lưu bù khú hát ca nhảy múa với địa phương, rằng

(e) Việt Nam phải tuyên bố không chấp nhận Mỹ quân sự hóa Biển Đông hay có những hoạt động quân sự hay diễn tập quân sự ở Biển Đông, và rằng

(f) Việt Nam vĩnh viễn không được phát triển Vịnh Cam Ranh thành nguồn thu ngoại tệ khổng lồ để phát triển kinh tế Việt Nam.

 

Vì vậy, xin hãy dành thời gian lo âu cho tiền đồ của quốc gia thay vì hân hoan phấn khích vì những điều huyễn hoặc – vì làm gì có chuyện “để lại một chút tình làm tin” như tên mọi Barack Obama đã từng múa mép.

Việt Nam Trên Hết!

Đả Đảo Trung Quốc!

 

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

A) Tổng Thống Mỹ

Hai Tên Mọi Bẩn Thỉu  25-02-2017

Donald Trump Làm Truyền Thông Chính Thống Việt Nam Lõa Lồ  10-4-2017

Donald Trump Phơi Bày Gót Chân Achilles Của Giới Lãnh Đạo Chính Trị Việt Nam   17-4-2017

B) “Chống Tàu”

Hân Hoan Đón Chào Dương Khiết Trì    18-6-2014

Dương Khiết Trì Run Sợ  22-6-2014

Sát Tàu  07-7-2014

Uy Thế Việt Nam Tại Trung Nam Hải  30-8-2014

Tàu Hứa Không Xâm Lược Các Nước Láng Giềng  19-10-2015

Đả Đảo Tập Cận Bình Xi Jinping!  01-12-2015

Đả Đảo Bọn Giặc Trung Quốc!  30-12-2015

Ngộ Số  21-6-2016

Trung Quốc: Từ Vĩ Đại Đến Tệ Hại  25-6-2016

Trung Quốc Phải Thua Việt Nam  26-6-2016

Trung Quốc Ngông Cuồng Và Hành Động Của Chúng Ta  26-6-2016

Trung Quốc Ngông Cuồng Và Hành Động Của Chúng Ta  26-6-2016

Ngày Tàn Của Trung Quốc Và Bọn Theo Đóm Ăn Tàn  26-6-2016

Trung Quốc và Chúng Ta: Những Chuẩn Bị Nhiêu Khê  26-6-2016

Siêu Nhân và Tồi Nhân  22-6-2016

Giặc Tàu Mọi Rợ   26-6-2016

Trung Quốc và Chúng Ta: Sự Cần Thiết Phải Viết Lại Ngôn Từ Hán-Việt  26-6-2016

Ai Nên Là Tân Bí Thư Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh – Bài 2

Hoàng Hữu Phước, MIB

Nghị Sĩ Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII

10-5-2017

1) Nguyễn Thiện Nhân:

Sáng nay người dân cả nước biết tin qua phương tiện truyền thông đại chúng ai đã được Trung Ương cử vào thay thế Ông Đinh La Thăng làm Bí Thư Thành phố Hồ Chí Minh.

Việc cử như thế lần đầu tiên cho thấy yếu điểm của các quy định nghiêm ngặt về tổ chức nhân sự của Trung Ương Đảng; theo đó, Bí Thư Hà Nội và Bí Thư Thành phố Hồ Chí Minh phải đồng thời là Ủy Viên Bộ Chính Trị và là Nghị Sĩ, thay vì lẽ ra nên là: Bí Thư Hà Nội và Bí Thư Thành phố Hồ Chí Minh ai lập được công trạng rõ nét tại nơi trấn nhậm sẽ được đưa vào Bộ Chính Trị.

Người vừa được đưa vào làm Bí Thư Thành phố Hồ Chí Minh là Ông Nguyễn Thiện Nhân, một kẻ bất tài vô dụng đối với toàn bộ các chức vụ trước đó. Đây là một sự thật mà bảo đảm không bất kỳ ai có thể phản bác lại được với những chi tiết công trạng cụ thể.

Điều hý hước ở đây là ngay khi đăng tin online thì nội dung loan báo đã bị cắt xén, bỏ hẳn những chi tiết nêu các phát biểu nào của ông ta mà truyền thông cho là quan trọng có thể làm tăng giá trị của ông ta về lĩnh vực giáo dục. Có thể nhận ra sự quẩn quanh quanh quẩn chẳng ra chi giữa một bên là những phát biểu nặng tình với giáo dục và một bên là những thất bại trong lãnh đạo ngành giáo dục của chính người phát biểu, tờ báo mạng ấy đã nhanh tay chùi vết tích để không bị cho là “nịnh bợ”. Hóa ra Ông Nguyễn Thiện Nhân chỉ có thể có một bản ghi những chức vụ từng nắm giữ mà thôi

NTN

trong khi các phát ngôn của ông mà vài tờ báo tôn vinh thành từng cột nhỏ như trên lại cho thấy sự giễu cợt vì:

– Phát Ngôn Nổi Bật 1: “Chúng ta phải chịu đau”: Chúng ta là ai? Sao lại lôi người dân vào “chịu đau” ? Và đã “bước xa hơn” đến đâu rồi?

– Phát Ngôn Nổi Bật 2: “Đoàn kết” với người “có tài, có đức, có sức, có lòng phụng sự Tổ quốc và phụng sự nhân dân” được cụ thể hóa ra sao và đã có những kết quả cụ thể như thế nào để chứng minh? Và việc Mặt Trận Tổ Quốc ở Thành phố Hồ Chí Minh đã theo lịnh của ai để tổ chức cài người vào buổi tiếp xúc cử tri của một ứng cử viên Quốc Hội Khóa XIV ngoài Đảng nhằm vu khống bôi nhọ để cho ra kết quả như ý của Mặt Trận thì đó có phải là “đoàn kết” kiểu Nguyễn Thiện Nhân hay không?

– Phát Ngôn Nổi Bật 3: Hóa ra cái người dân cần là đến năm 2020 thì số liệu thống kê chính xác về mức độ hài lòng của họ đối với cơ quan hành chính công quyền sẽ là mấy phần trăm ư? Chỉ có trí hóa tối tăm đần độn mới không biết rằng cái người dân muốn là liệu năm 2020 Việt Nam có sánh bằng Singapore chưa, có giành giật lại được đảo nào trong số các đảo đã bị chiếm đoạt ở Biển Đông chưa, cũng như… người ngoài Đảng “có tài, có đức, có sức, có lòng phụng sự Tổ quốc và phụng sự nhân dân” có đã được cái sự “đoàn kết” đưa vào nắm quyền lực trị chính để làm các Bộ Trưởng và nắm các tập đoàn nhà nước chưa, v.v. và v.v.

2) Vấn Nạn Thành phố Hồ Chí Minh:

Đối với một địa phương như Thành phố Hồ Chí Minh vướng phải năm tiêu cực nghiêm trọng gồm:

a) Có những vụ khiếu tố kéo dài từ thập kỷ trở lên chứng minh từ 30-4-1975 đến nay đã chưa từng có Bí Thư Thành Ủy nào và Chủ Tịch nào của Hội Đồng Nhân Dân, Ủy Ban Nhân Dân, Mặt Trận Tổ Quốc thực sự giải quyết các khiếu tố đó – thậm chí có vị tối cao còn quẳng ra một câu phát ngôn vô thưởng vô phạt để rồi cả chính quyền thành phố khiếp vía không ai dám nhúc nhích, bỏ mặc cho gia đình của một cựu tướng lĩnh tài ba của cách mạng thời Chiến Tranh Đông Dương và Giải Phóng Miền Nam phải ngậm đắng nuốt cay hàng chục năm để bảo vệ thanh danh của Đảng (việc này Trưởng/Phó Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Khóa XIII Thành phố Hồ Chí Minh biết rất rõ: không cho phép lên lầu đáp ứng nhu cầu nhân khẩu gia tăng, chỉ vì sợ che mất tầm nhìn khoáng đãng của lãnh đạo tối cao ở biệt thự được cấp phía sau);

b) Có những nhân sự trong guồng máy chính quyền – kể cả Thành Ủy – chưa từng nêu gương sáng bất kỳ – trừ Ông Lê Mạnh Hà;

c) Không có sẵn lực lượng nhân sự đức tài nhưng luôn khoái lập các đại dự án như “chính quyền đô thị”, “xây dựng các Thành Phố Bắc/Thành Phố Nam/Thành Phố Đông/Thành Phố Tây” – bất kể không có tiền và bản thân Thành phố Hồ Chí Minh sẽ phải co cụm lại vì ngập sau 20 năm nữa, “cơ chế đặc thù”, v.v. và v.v., mà dự án nào cũng tốn nhiều tỷ đồng cho chi phí soạn thảo, nếu có được trung ương phê duyệt thì chỉ là tạo thời cơ cho tham nhũng bòn rút tư lợi mà thôi;

d) Hạ tầng khủng khiếp: cái hào nhoáng của cao ốc sang trọng bị làm cho tắt ngúm bởi quy hoạch hỗn độn, bởi kẹt xe hỗn loạn bất kể thời gian và thời tiết, cũng như bởi sự hổn láo của một bộ phận quan chức/công chức/viên chức chuyên vòi vĩnh quan liêu đối với một bộ phận người dân và của một bộ phận người dân đối với một bộ phận quan chức/công chức/viên chức chuyên quan liêu vòi vĩnh – mà “bộ phận” nào cũng không hề nhỏ; và

e) Thói quen cục bộ chủ nghĩa, địa phương chủ nghĩa, anh em chủ nghĩa, vốn là mồi nhóm phát bùng cho lợi ích nhóm, nên chính quyền sẽ vui vẻ “vầy đoàn” “kết đoàn” với vị Bí Thư Thành Ủy nào xuất thân người Miền Nam và/hoặc đã có thời gian anh em hữu hảo đỡ nâng vui vầy ngay tại Thành phố Hồ Chí Minh.

3) Giải Pháp Lê Mạnh Hà:

Vướng các tiêu cực trên, Thành phố Hồ Chí Minh cần một nhân vật như Ông Lê Mạnh Hà để thực sự đi lên.

Những điểm nổi bật của Ông Lê Mạnh Hà bao gồm – song không chỉ giới hạn bởi – những khái quát sau mà người dân đã biết quá rõ và có thể thẩm tra đễ dàng độ chính xác bằng các phương tiện thông minh:

 Le Manh Ha

a- Ông thuộc giòng dõi tinh hoa chính trị thực sự mà trong nguồn lực mạnh nhất của Đảng hiện nay chỉ có duy nhất hai người là ông và ông Nguyễn Thanh Nghị mà thôi.

Tất nhiên, rất nhiều quan chức cấp cao hiện nay là hậu duệ của những quan chức cấp cao, nhưng họ không thể – hoặc chưa thể – là nguồn lực mạnh nhất của Đảng để kế thừa sự nghiệp lãnh đạo Đảng vốn đòi hỏi một cá nhân phải kinh qua nhiều chức vụ lãnh đạo Đảng và Chính Quyền ở các địa phương và trung ương. Đây là tiêu chuẩn mà các ông Phạm Bình Minh (chỉ ở ngành ngoại giao) và Nguyễn Chí Vịnh (chỉ ở quân sự) cùng nhiều người khác không đạt được.

b- Ông Lê Mạnh Hà xuất thân là sĩ quan quân đội, đã từng là thành ủy viên Thành phố Hồ Chí Minh, Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh, Giám Đốc Sở Thông Tin – Truyền Thông Thành phố Hồ Chí Minh, và trở thành một vị “hàm thứ trưởng” với chức vụ Phó Chủ Nhiệm Văn Phòng Chính Phủ. Như vậy, ông thực sự đáp ứng cái mà chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh luôn chỉ quan tâm đến, đó là: phải là “người” của Thành phố Hồ Chí Minh,

c- Là con trai Chủ Tịch Nước Lê Đức Anh, ông đã không cậy thế lực của cha để leo lên cao trên bước đường chính trị: vào thời điểm cha còn ở tột đỉnh quyền uy, ông chỉ là một chuyên viên, bắt đầu”làm quan” sau khi cha nghĩ hưu được 6 năm.

d- Chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh sẽ hân hoan chào đón “anh bạn” Nguyễn Thiện Nhân, chứ không thể chấp nhận ông Lê Mạnh Hà vì ông Lê Mạnh Hà thời còn ở Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh đã ra tay “trảm tướng” khi phát hiện bất công tiêu cực trầm trọng, và chính ông đã gần như là vị lãnh đạo duy nhất ở Thành phố Hồ Chí Minh công khai vạch ra các tì vết nghiêm trọng của công trình Rác Đa Phước mà chỉ có sự làm ngơ của lãnh đạo cao hơn ông cùng với sự điều chuyển ông ra nhận công tác khác ở trung ương mới khiến mãi đến 2017 mới có vụ thanh tra Đa Phước – chẳng qua mùi hôi nồng nặc của Đa Phước đã ngập ngụa không thể nào che giấu được những khu cao cấp “đáng sống” như Phú Mỹ Hưng.

Như vậy, chỉ có ông Lê Mạnh Hà mới “trị” được các đại quan tiêu cực ở Thành phố Hồ Chí Minh, làm họ run sợ, khiếp sợ.

Như vậy, chỉ có ông Lê Mạnh Hà mới bảo vệ được thanh danh của Đảng, bảo vệ được môi trường “đáng sống” của Thành phố Hồ Chí Minh.

Và trên hết, chỉ có ông Lê Mạnh Hà mới bảo vệ được người dân.

Nếu Đảng thực tâm muốn Thành phố Hồ Chí Minh thực sự cất cánh, Đảng chỉ còn một cách duy nhất là cử ông Lê Mạnh Hà vào làm Bí Thư Thành Ủy, bất kể ông chưa là Ủy Viên Bộ Chính Trị – m ột chức danh mà Trung Ương Đảng có thể dành cho ông sau hai năm thi thố thực quyền, thực uy tại Thành phố Hồ Chí Minh – và bất kể ông không là Nghị Sĩ – một chức danh lập pháp không thực sự tối cần thiết cho người nắm quyền bính vì chẳng hạn như Chủ Tịch Nước Trương Tân Sang gần như chẳng dự họp tổ thảo luận dự án luật với đoàn nghị sĩ Thành phố Hồ Chí Minh bao giờ còn các ông bà Bí Thư/Phó Bí Thư Lê Thanh Hải và Nguyễn Thị Quyết Tâm thì thường xuyên bỏ họp ở Quốc Hội để về họp ở Thành phố Hồ Chí Minh.

Đưa ông Lê Mạnh Hà vào làm Bí thư Thành phố Hồ Chí Minh là phục vụ 6 mục đích gồm

(a) vinh danh người thực sự là vốn quý của Đảng về đức tài để làm gương cho toàn Đảng,

(b) chứng minh Đảng thực sự linh động vì luôn xem Thành phố Hồ Chí Minh trên hết,

(c) chứng minh Đảng hiểu rõ tâm tư tình cảm của người dân Thành phố Hồ Chí Minh,

(d) chứng minh Đảng sáng suốt trong công tác nhân sự,

(e) chứng minh Đảng biết chuẩn bị lực lượng kế thừa lãnh đạo Đảng bằng cách giao trọng trách có định lượng cụ thể cho nhân sự ưu tú, và

(f) chứng minh Đảng không bao giờ xem một địa phương cực kỳ quan trọng cho nền kinh tế quốc dân như Thành phố Hồ Chí Minh là nơi tạm trú cho một kẻ bất tài đã thất bại ở vai trò trước đó nay đến ẩn náu cho đến lúc về hưu.

Thành phố Hồ Chí Minh sẽ bầy hầy tầy huầy khi có Bí Thư Thành Ủy là Nguyễn Thiện Nhân. Đây là lời khẳng định chính xác, không bao giờ sai. Ngay cả khi Nguyễn Thiện Nhân có thành công thì tất nhiên là nhờ đọc bài viết này, tự thấy xấu hổ, ra sức sửa sai, không “vầy đoàn” cùng đoàn quân lãnh đạo tài ba cỡ Phan Nguyễn Như Khuê.

Ngoài Ông Lê Mạnh Hà, không bất kỳ đảng viên cao cấp nào của Đảng Cộng Sản Việt Nam dù ở Thành phố Hồ Chí Minh hay ở đâu chăng nữa có thể lãnh đạo thành công cho một Thành phố Hồ Chí Minh thành công.

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nghị Sĩ Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII

Tham khảo:

Tân Bí Thư Thành Ủy Thành Phố Hồ Chí Minh Đinh La Thăng February 8, 2016

Về thực quyền, thực uy November 26, 2013

Rác Rến February 28, 2017

Ai Nên Là Tân Bí Thư Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh

Bài 1

 

Hoàng Hữu Phước, MIB

Nghị Sĩ Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII

09-5-2017

 

Đó là Ông Lê Mạnh Hà:

Le Manh Ha 

 

 

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Nghị Sĩ Quốc Hội Việt Nam Khóa XIII

 

Ghi chú:

Kính mời đọc tiếp Bài 2: Tại Sao?

Những Vấn Đề Khẩn Cấp Của Việt Nam

Hoàng Hữu Phước, MIB

08-5-2017

Những Vấn Đề Khẩn Cấp Của Việt Nam

Việt Nam không ở Mặt Trời, cũng chẳng ở Mặt Trăng hay Cửu Tinh (Planet Nine, quay một vòng quanh Mặt Trời mất chẵn 7.300.000 ngày Trái Đất tức 20.000 năm Trái Đất).

Nếu ở Mặt Trời thì người Việt Nam ắt đã đem đến khái niệm về Người Lửa Fireman hoặc Người Chói Ablazeman mà Hollywood chưa kịp nghĩ ra để bổ sung cho đội ngũ các siêu anh hùng truyện tranh hùng hậu đã từng mê hoặc trẻ em cư dân Sài Gòn trước 1975 như Siêu Nhân Superman, Dơi Nhân Batman, Sắt Nhân Iron Man, X Nhân X-man, V Nhân V-man, Mật Nhân Mystery Man, Dẽo Nhân Plastic Man, Báo Nhân Leopardman, Phút Nhân Minute-man, và…Xanh Lè Nhân Hulk, v.v., bán chạy hơn tôm tươi hốt bộn bạc xây dựng nên siêu cường quốc Hoa Kỳ

Screen Shot 05-05-17 at 08.20 PM

Nếu ở Mặt Trăng thì thiên hạ các nước ắt đã hàng đêm bắt ghế ngồi ngoài sân nhìn lên trển để thấy người Việt đang ca hát Bolero và bắn pháo hoa.

Nếu ở Cửu Tinh thì lẽ nào NASA đến giờ vẫn chưa chịu công bố đã phát hiện sinh vật giống con người đang sống trển?

Việt Nam ở Địa Cầu. Không cần phản biện. Tất nhiên rồi.

Thế nhưng, mọi thứ nói về thế giới như một tổ hợp riêng biệt còn Việt Nam đứng trơ vơ trong lãnh địa khác sẽ hoàn toàn điên khùng.

Bài này, do đó, nói về Việt Nam trong một thế giới chung. Và bao giờ cũng là điều đúng đắn nếu nói về mình trước tiên, tránh vết xe dính đầy phân lợn của Hillary Clinton kẻ luôn hằng năm ủn ỉn sủa về tình hình “nhân quyền” của toàn thế giới – mà thế giới ấy hoàn toàn không có Mỹ nên hoàn toàn vắng tên Mỹ trong cái gọi là báo cáo nhân quyền khắp cõi ta bà ấy.

A- Việt Nam Trên Hết

Cũng vì là một thành tố của thế giới, Việt Nam đã bày ra bao việc cho giống với thế giới, chẳng hạn cố nhét các thuật ngữ “quyền con người” vào Hiến Pháp – thay vì ra uy dạy cho nhân loại biết họ đã xâm hại “quyền con người” của người Việt ra sao – và cố ấn cái gọi là “luật biểu tình” vào cái gọi là “món nợ với nhân dân” – thay vì xuất chiêu dạy cho nhân loại biết Việt Nam khoái ngợi ca phấn đấu trở thành như Singapore mà anh Singapopre thì trở thành cường quốc nhờ ảnh dám triệt để cấm “biểu tình”. Ngoài ra, Việt Nam sính “đi tắt đón đầu” – dù việc “đi tắt” của Việt Nam luôn luôn cho thấy là Việt Nam đi lạc đi lộn sau khi vượt chặn ở khúc quanh vì thiên hạ không ngu gì không quẹo chỗ khác để khỏi bị kẻ láu cá chặn đầu đón ngõ.

Tuy nhiên, Việt Nam đã không “đi tắt đón đầu”, để vuột cơ hội bá chủ ngôn từ vào tay Donald Trump, người đã phất cao ngọn cờ Nước Mỹ Trên Hết làm gương cho nhân loại noi theo.

Đáng tiếc hơn thế, Việt Nam Trên Hết chưa bao giờ được thốt lên bởi bất kỳ vị lãnh đạo chính trị hoặc trị chính nào, dù của các triều đại phong kiến, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, Việt Nam Cộng Hòa, hay Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ngày nay, vì (a) Việt Nam là tiểu nhược quốc và (b) lãnh đạo người Việt chẳng ai có đủ dũng khí và giọng tốt để hét lên câu nói hùng biện dù võn vẹn có mỗi 4 nốt nhạc này.

Việt Nam Trên Hết là khẩu hiệu của thứ đạo đức cao nhất và đạo lý cao nhất của mỗi người dân Việt có đạo đức cao nhất, mà lẽ ra đã luôn phải được thốt ra bằng miệng – kèm nắm đấm vung lên – bởi tất cả những ai ở cấp lãnh đạo quốc gia dù là của Việt Nam Cộng Hòa hay Việt Nam Cộng Sản.

Câu duy nhất trong toàn bộ lịch sử Việt Nam chất chứa toàn bộ khẩu khí của Việt Nam Trên Hết chính là: Việt Nam Trên Hết.

Việt Nam Trên Hết chỉ bị những kẻ hoặc kém hiểu biết hoặc gian tà cho là mang ý nghĩa cực đoan, chống toàn cầu hóa.

Thậm chí, dù chẳng bao giờ xem Việt Nam Trên Hết để làm Việt Nam đẹp hơn, sạch hơn, giỏi hơn, trí tuệ hơn, trí hóa hơn, văn minh hơn, một số người chỉ cần nghe phong phanh gì đó láo xạo là đã sẵn sàng ra tay động thủ đánh đập tóe máu người nước ngoài nào bị cho là đang chưởi Việt Nam, hoặc xúm lại ném đá người nước trong nào bị Báo Xạo Fake News chính thống của Việt Nam cho là đã mắng  dân Việt Nam có dân trí thấp.

Những Vấn Đề Khẩn Cấp Của Việt Nam (2)

Chính bởi là một thành tố tạo nên thế giới, Việt Nam nhất thiết phải có slogan “Việt Nam Trên Hết” treo trước cửa theo mô hình Nước Mỹ Trên Hết do Donald Trump khởi xướng, nếu không muốn trở thành đơn độc lẻ loi không ai giống trong một thế giới mà ai cũng khôn khéo sử dụng chiêu bài toàn cầu hóa để phục vụ một mục đích duy nhất: dụ dỗ những nước nhược tiểu ngu muội mà số lượng ngày càng vơi đi thảm hại.

“Tên Quốc Gia + Trên + Hết” là công thức tu từ hiện đại mà Donald Trump đặt ra hầu khống chế tư duy chính trị toàn nhân loại, bắt đầu từ năm 2017 cho đến năm 2199 tức đến hết Thế Kỷ XXII nếu vào thời điểm đó vẫn chưa xảy ra cuộc di dân đến Hỏa Tinh Mars để bắt đầu cuộc sống mới của những cư dân đầu tiên trong môi trường thế giới cộng sản đại đồng Toàn Hỏa Hóa marsalization của Hỏa Tinh thay thế cho cái Toàn Cầu Hóa globalization của Địa Cầu.

B- Đinh La Thăng

Trong đất nước Việt Nam Trên Hết ấy không thể không ưu tiên nói đến Đinh La Thăng, và những điều sau nhất thiết phải được phân tích để phục vụ một Việt Nam Trên Hết.

1) Gương Trảm:

Ông là một tấm gương trị chính đặt vun những bệ đá đầu tiên cho nền trị chính Việt Nam, một đất nước có vô số “chính khách” mà những đấng này

a) thường lầm tưởng hễ là đảng viên Đảng Cộng Sản tức một đảng chính trị hợp hiến hợp pháp thì tức là bản thân tự động đương nhiên đang “làm chính trị” tức là “chính khách”;

b) dù vậy vẫn không dám công khai nhận mình là “chính khách” hay “làm chính trị” vì không muốn bị Đảng hiểu lầm mình đã xa rời thân phận tuyệt đối trung thành với Đảng để ngang hàng với Đảng;

c) cũng vì vậy mà ngay cả khi đã trở thành nghị sĩ vẫn không dè mình đã chính thức mang thân phận “chính khách” hay “làm chính trị” theo tiêu chuẩn hàn lâm thực tế thực hành thế giới;

d) mà cũng vì vậy mà dù là đảng viên cao cấp trong Quốc Hội hay Chính Phủ vẫn không sẵn có tự thân đủ đầy kiến thức chính trị (kiến thức chính trị không phải là hiểu biết thuộc nằm lòng chủ nghĩa cộng sản, nhuyễn nhuần các bài soạn của tuyên giáo để đạt trình độ cao cấp lý luận chính trị vốn chỉ để dùng nói chuyện thời sự với “đại cử tri” chứ không để hùng biện trực tiếp trực diện với dân chúng và với kẻ thù; mà là kiến thức tổng hợp về tất cả các lĩnh vực có liên quan thuộc các hệ thống chính trị khác nhau ở các nước chính trị khác nhau vận hành guồng máy chính trị khác nhau) cùng năng lực và kiến thức trị chính (tức tất cả các kiến thức có liên quan đến quản trị đời sống quốc gia bao gồm – song không chỉ giới hạn bởi – luật pháp, tư bản, kinh tế, sản xuất, kinh doanh, đầu tư, an ninh, quốc phòng, giáo dục, tôn giáo, v.v. và v.v.); và

e) do tất cả những đặc thù không rõ ràng được nêu rõ ràng ở trên, chỉ có thực quyền duy nhất trong tuyển dụng nhân sự ở cơ quan và quyết định chi tiêu ở cơ quan chứ không ai có bất kỳ thực uy nào để thi thố trừ việc ra uy xử bức cấp dưới nào dám chống các tiêu cực tiền bạc của mình, dám từ chối không thực hiện các thương vụ của riêng mình, hoặc dám sở hữu năng lực và trí tuệ có thể đe dọa chiếc ghế lãnh đạo của mình.

Trước thực tế trầm kha trên, Đinh La Thăng đã xuất hiện như một điển hình của một chính khách đầu tiên có cả thực quyền và thực uy khi trảm tướng mà không sợ tướng ấy là con cái/thuộc hạ của đại nguyên soái nào, ngay cả khi trong tay không hề có thượng phương bảo kiếm để tiền trảm hậu tấu.

2) Công Bộc Chơi Cha:

Đinh La Thăng khi trảm tướng đã nêu bật một chân lý của muôn đời mà Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã chưa từng quan tâm áp dụng là

(a) luật pháp về phúc lợi xã hội là dành cho dân chúng chứ không dành cho công-bộc-của-dân tức quan chức/công chức chính quyền; do đó

(b) quan chức/công chức chính quyền phải quyết tâm bảo đảm luật pháp lao động được thực thi cho người dân chứ không phải quyết liệt đòi bản thân quan chức/công chức được luật pháp lao động bảo vệ; tương tự,

(c) những sai phạm của quan chức/công chức nhất thiết phải bị trừng trị ngay, xử lý ngay, gông cổ ngay, xử tội nghiêm khắc nhất ngay, vì liên quan đến an bình của dân chúng và an nguy của thể chế, không thể phải trải qua các bước quy trình luật pháp dân sự vốn chỉ áp dụng để xử lý sai phạm của dân chúng.

3) Định Nghĩa Lãnh Đạo:

Một lãnh đạo không dám trảm tướng chỉ có nghĩa

(a) đó không phải là lãnh đạo mà chỉ là hình nộm được đặt lên để thực hiện các mệnh lệnh của nhóm lợi ích,

(b) đó là lãnh đạo có tì vết trên cả nghiêm trọng trong quá khứ mà các tướng do biết rõ nên sẽ không có lãnh đạo nào dám trảm,

(c) đó không là người leo lên ghế lãnh đạo nhờ tài năng cá nhân mà do chạy chức chạy quyền nên phải cố bám ghịt lấy ghế bằng mọi giá kể cả làm ngơ không bao giờ trảm ai cả, hoặc

(d) đó là lãnh đạo lo chăm chỉ kiếm ăn kiếm chác kiếm tiền trong suốt nhiệm kỳ nên để yên cho người khác cùng vầy đoàn kiếm ăn kiếm chác kiếm tiền cho đông vui khí thế, v.v.

Như một nhà lãnh đạo thực thụ, Đinh La Thăng đã trảm tướng và những phát hiện cùng cáo buộc gần đây đối với Đinh La Thăng mới được hé lộ lại cho thấy sự nghiêm trọng cơ bản nhất lại không phải về “tiêu cực” hay “lam nhem tài chính” có thể có của Đinh La Thăng – vì việc trảm tướng cho thấy dường như Đinh La Thăng không có tiêu cực gì để che dấu hay để kẻ bị trảm moi ra trả thù – mà là một vấn nạn khác nguy hại hơn tỷ lần, liên quan đến Đảng Cộng Sản Việt Nam.

C- Đảng Cộng Sản Việt Nam

Như đã viết chi tiết trong một bài trước đây về các vũ khí dũng mãnh của Đảng Cộng Sản Việt Nam, Đinh La Thăng chỉ là một cái tên để đặt cho vấn nạn nhụt cùn của các vũ khí từng là bách chiến bách thắng của Đảng Cộng Sản Việt Nam, mà đỉnh điểm bất tài vô dụng Việt Nam thời hiện đại đang gánh chịu là Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam.

Nếu thực sự Đinh La Thăng đã có những sai phạm nghiêm trọng về tài chính từ trước khi trở thành bộ trưởng, phải chăng Trung Ương Đảng đã hoặc (a) muốn bao che cho Đinh La Thăng vì “đồng bệnh tương lân”, hoặc (b) tuân lệnh Bộ Chính Trị ém nhẹm các nội dung nhạy cảm, hoặc (c) cung cách làm việc đặc thù của Trung Ương Đảng là chưa ra tay nếu như ngân khố quốc gia từ tiền thuế của dân chưa bốc hơi đủ chẳn số nhiều chục ngàn tỷ, hoặc (d) chính Trung Ương Đảng mù quáng mặc định cho rằng đã là nhân sự lãnh đạo của Đảng tất nhiên tự động tài ba tự động liêm chính tự động là học trò giỏi của lãnh tụ Hồ Chí Minh, hoặc (e) Trung Ương Đảng không có – hoặc không dám – giám sát cán bộ cấp cao, hoặc (f) Trung Ương Đảng sợ bị vạch mặt tố cáo tham nhũng bởi những cán bộ cấp cao mà Trung Ương Đảng muốn xử tội tham nhũng nên cứ nấn ná cho đến lúc tầy huầy tanh bét sụp đổ vô phương cứu vãn trước công luận, và hoặc (g) Trung Ương Đảng quá tin tưởng vào Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam?

Do Việt Nam là một thành tố – và tác nhân – quan trọng của thế giới, Đảng Cộng Sản Việt Nam đương nhiên cũng là một thành tố – và tác nhân – quan trọng của chính trị thế giới, mà những tư vấn sau đây của tác giả bài viết này dứt khoát là những việc cực kỳ bình thường được áp dụng bởi nhân loại nhưng Đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn chưa hề được bất kỳ đảng viên cộng sản nào tư vấn tương tự khiến Đảng cứ bị ô danh một cách tự nguyện:

1) Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam:

Đinh La Thăng nếu phạm tội nghiêm trọng thì vì sao vẫn được Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam giới thiệu ứng cử Quốc Hội trở thành nghị sĩ Khóa XI, XIII, XIV?

Phải chăng cụm công việc duy nhất của Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam là

(a) hợp thức hóa tất cả các hồ sơ ứng cử Quốc Hội của các đảng viên cấp cao mà không hề có trách nhiệm theo dõi nhân sự của Đảng từ lâu trước đó để khi đúng thời điểm thì giới thiệu “đảng tài” (tức đảng viên tài, trên cả nhân tài hay hiền tài) cho Đảng và Quốc Hội những ứng cử viên tài đức ấy hoặc cản ngăn những ứng cử viên đảng viên bất tài hoặc vô đức hoặc bất tài vô hạnh mà Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam nắm rõ;

(b) hợp thức hóa tất cả các hồ sơ ứng cử Quốc Hội của các đảng viên cấp cao mà không hề có trách nhiệm kiểm tra thẩm tra khẩn trương kiểu nước tới chân mày mới nhảy nghĩa là vào một hai tuần trước kỳ bầu cử hễ “trên gởi gắm” đảng tài nào thì Mặt Trận sẽ tích cực “giới thiệu” ngay chính đảng tài ấy cho Quốc Hội như những ứng cử viên tài đức vẹn toàn có hồ sơ cá nhân mỹ miều, và

(c) sau bầu cử Quốc Hội và Hội Đồng Nhân Dân các cấp thì thư giản nghỉ ngơi chờ mỗi năm hai lần tổ chức tổng hợp ý kiến cử tri để Chủ Tịch Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc ra Quốc Hội thong thả đọc với giọng nhừa nhựa gây buồn ngủ phi-hùng-biện trong 45 phút hoặc mỗi năm chờ có thiên tai thì tổ chức xin tiền doanh nghiệp để đi cứu trợ?

Những người dân công chính ắt có ước mong lãnh đạo Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam công khai những công việc thành tựu quan trọng nào đó mà Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam đã thực hiện vì không muốn chỉ khi lãnh đạo Mặt Trận hoặc qua đời hoặc bị tố tham nhũng mới kinh ngạc thấy báo chí chính thống liêt kê ngất ngút tràn ngập ngợi ca công đức công trạng công lao người quá cố hay kẻ phạm tội.

Trước thực tế về sự vô dụng của một tổ chức chính trị của Đảng mà hàng năm Quốc Hội phải thông qua lượng ngân sách khổng lồ cho hoạt động nhàn cư nhàn nhã nhàn hạ nhàn rổi của , nhưng lại vô trách nhiệm giới thiệu vào hàng ngũ nghị sĩ những kẻ như Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Thị Nguyệt Hường, Châu Thị Thu Nga, Vũ Huy Hoàng, v.v., và nay làm Đảng phải muối mặt xử lý vụ đầy tranh cãi của nghị sĩ Đinh La Thăng vốn cũng là một trong những người mà Mặt Trận hoan hỷ giới thiệu; đặc biệt là

Trước thực tế những tầy huầy lộ liễu đầy tì vết của Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam cùng những Mặt Trận Tổ Quốc các tỉnh thành trong đó có Thành phố Hồ Chí Minh, Tỉnh Cần Thơ, Tỉnh Bình Định, Tỉnh Hà Tĩnh, v.v., về “giới thiệu nhân sự” cho Quốc Hội Khóa XIV, thậm chí có Phó Chủ Tịch Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam nghị sĩ Nguyễn Thị Nguyệt Hường lại chối bỏ tổ quốc Việt Nam để ôm của cải ra làm công dân đảo quốc nọ đã làm lộ rõ sự bất tài vô dụng của chính vị Ủy Viên Bộ Chính Trị Chủ Tịch Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam;

Trước thực tế bất tài, thiểu năng, vô dụng của lãnh đạo Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam cùng những Mặt Trận Tổ Quốc các tỉnh thành trong đó có Bình Dương, Nghệ An, v.v., đối với các vụ “biểu tình” gây rối và bạo loạn, đặc biệt của giáo dân vốn là đối tượng dân vận của Mặt Trận Tổ Quốc;

Kiến nghị của Nghị sĩ Quốc hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước đối với Đảng, do đó, như sau:

i– Sa thải và cách chức Chủ Tịch và các Phó Chủ Tịch của Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam và của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam ở những tỉnh thành đã thất bại trong cả hai nhiệm vụ “giới thiệu ứng cử viên” Quốc Hội và Hội Đồng Nhân Dân các cấp, và công tác dân vận địa phương.

ii- Sửa đổi “quy trình” bổ nhiệm Chủ Tịch và các Phó Chủ Tịch của Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam và của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam ở cấp tỉnh thành, từ nay có quy định trách nhiệm cụ thể nếu để xảy ra việc giới thiệu ứng viên bất tài vô hạnh và để xảy ra “biểu tình” bạo loạn ở địa phương.

iii– Sửa đổi “quy trình” bổ nhiệm Chủ Tịch và các Phó Chủ Tịch của Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam và của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam ở cấp tỉnh thành, theo đó sẽ không bao giờ dựa vào đảng tịch, chấm dứt quy định quái gỡ Chủ Tịch Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam phải là Ủy viên Bộ Chính Trị chỉ để ngồi cho đủ mặt trong Bộ Chính Trị, nghĩa là từ nay trao các chức vụ cao nhất của Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam và của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam ở cấp tỉnh thành cho những công dân yêu nước có đủ đức tài, dám nhận và chịu trách nhiệm đối với các chức năng nhiệm vụ của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, bất kể đó là người ngoài Đảng hay là đảng viên bình thường mà cả hai xuất thân này đương nhiên không bao giờ là Ủy viên Bộ Chính Trị vì chẳng có việc gì để làm trong Bộ Chính Trị.

iv– Ban Bí Thư Trung Ương Đảng phải đổi mới tư duy, không thể đem áp dụng vào Thế Kỷ XXI này lề lối tư duy những nhà cách mạng Thế Kỷ XIX trong dụng nhân và trách nhiệm, nghĩa là từ nay phải sử dụng đúng nhân sự trên cơ sở đức tài (luôn định lượng cực kỳ cụ thể được) chứ không trên cơ sở quá trình tu dưỡng chính trị (chỉ có thể định tính), và trách nhiệm từ nay là của chính Ban Bí Thư chứ không phải luôn là của cấp thừa hành mỗi khi xảy ra sai sót phải thi hành kỹ luật.

2) Truyền Thông Chính Thống Việt Nam:

Truyền thông chính thống của Việt Nam từ ngày Giải Phóng Miền Nam đến nay chưa hề có bất kỳ công trạng nào để chứng tỏ bản thân nó chính là công cụ tuyên truyền hiệu quả của Đảng, như minh chứng qua sự thật rằng đạo đức xã hội ngày càng suy vi, ổn định tư tưởng xã hội ngày càng xa vời, v.v.

Như Nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước đã từng nêu trong vài bài viết trước đây, chưa bao giờ truyền thông đưa được bất kỳ gương sáng thanh bạch thanh liêm thanh sạch thanh bần nào của bất kỳ quan chức cao cấp nào, mà chỉ thỉnh thoảng nêu vài tin về tài xế nào đó tiết kiệm xăng cho cơ quan, hay nhân viên cấp thấp nào đó trả lại tiền thừa của khách để quên, hoặc người dân thấp cổ bé miệng nào đó sống đời đạo hạnh đạo đức vì đạo lý, v.v., cứ như thể thanh bạch thanh liêm thanh sạch thanh bần là những đức tính chỉ của người thường dân chứ không hề được phép có nơi tầng lớp lãnh đạo vậy.

Ấy vậy mà mỗi khi có một chức sắc cấp cao nào đó bị vướng tiêu cực là đột nhiên báo chí làm dân chúng sững sốt ngạc nhiên khi đầu tư tâm huyết viết bài về những bí mật quốc gia tức là về cái “đạo đức” nào đó và cái “tài năng” nào đó mà vị chức sắc ấy đã từng lén thi thố (chỉ cho nhà báo biết) thật nhiều năm trước khi bị tố, rồi báo chí kêu gọi phải xét công-tội phân minh. Hóa ra cái tốt của một đảng viên tinh hoa chính trị chức sắc cấp cao là thông tin tối mật của truyền thông, mà nếu chức sắc ấy đừng bị tố thì thông tin sẽ mãi là bí mật để rồi một nhà báo nào đó sẽ viết thành sách dày cộm hốt bạc khi vị chức sắc ấy về với tổ tiên, trong đó nhà báo tác giả sẽ khoe chính mình là người gần gũi nhất, hiểu biết nhất, được nghe nhiều lời tâm sự thiết tha nhất của đấng đức tài quá cố ấy của Đảng.

Kiến nghị của Nghị sĩ Quốc hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước đối với Đảng, do đó, như sau:

FAKE NEWS của truyền thông chính thống Việt Nam là một sự thật – như đã từng được chứng minh cụ thể qua việc truyền thông chính thống ấy đã từng nhét chữ vào mồm Nghị sĩ Khóa XIII Hoàng Hữu Phước bảo rằng chính ông ta mắng dân Việt Nam “dân trí thấp” nhằm hỗn láo gây áp lực tống cổ ông ấy ra khỏi Quốc Hội, hoặc qua các tầy huầy gần đây của truyền thông làm nhục Đảng qua các hành vi “tác nghiệp” đẻ ra toàn FAKE NEWS của bọn chúng. Vì vậy, nhất thiết Đảng phải hoặc dày công chấn chỉnh giáo dục lại truyền thông hoặc đơn giản sa thải các lãnh đạo của truyền thông nào bá láp bất tài vô dụng, rồi giao việc quản lý truyền thông cho thế lực mới của Đảng trong thời đại mới như nêu ở phần 5 dưới đây.

3)  Lãnh Đạo Việt Nam Về Chính Trị:

Đảng đã hoàn toàn đúng trong Thế Kỷ XX khi lãnh đạo chính trị giữ vai trò quyết định tuyệt đối và lãnh đạo chính trị cũng phải đồng thời là lãnh đạo trị chính.

Đảng đã không còn đúng trong Thế Kỷ XXI do lãnh đạo chính trị thời đại hiện nay nhất thiết phải chỉ về chính trị (thể chế quốc gia và ngoại giao) cùng vài thiết chế liên quan đến an ninh quốc phòng và an ninh tiền tệ, mà không là kiêm lãnh đạo trị chính – tức trị quốc – trên tổng thể. Điều này được lý giải trong phần 4 dưới đây.

Hậu quả nhãn tiền của việc không tự điều chỉnh các quy trình ngay từ đầu Thế Kỷ XXI là ngày càng nhiều đảng viên cấp cao được giao nhiệm vụ quản lý doanh nghiệp nhà nước khổng lồ đã trở thành tội phạm làm tan nát các doanh nghiệp ấy. Còn Nghị Quyết Trung Ương Đảng 4 Khóa XII đã phải nêu rằng:

“…Một số chỉ tiêu kinh tế – xã hội chưa đạt kế hoạch; nhiều chỉ tiêu, tiêu chí trong mục tiêu phấn đấu để đến năm 2020 nước ta cơ bản trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại không đạt được. Nhiều hạn chế, yếu kém trong các lĩnh vực giáo dục và đào tạo, khoa học và công nghệ, văn hoá, xã hội, y tế chậm được khắc phục…”

Điều này mặc nhiên thừa nhận sự thất bại trong choàng gánh việc trị chính tức trị quốc đối với những lĩnh vực chỉ dành riêng cho sự quản trị của những chuyên gia thực thụ, vì rằng sự bổ nhiệm những đảng viên cấp cao “choàng gánh” việc quản lý những lĩnh vực phát triển kinh tế-kinh doanh, xao nhãng phần quản lý “chính trị” tất nhiên dẫn đến nhận định cũng trong Nghị Quyết ấy rằng:

“… Bốn nguy cơ mà Đảng chỉ ra vẫn còn tồn tại, có mặt diễn biến phức tạp. Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên và tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí chưa bị đẩy lùi. Một số mặt công tác xây dựng Đảng, xây dựng hệ thống chính trị chuyển biến chậm…”

4) Quản Trị Việt Nam Về Trị Chính:

Xây một chiếc cầu mới hay sửa một chiếc cầu cũ: Đảng lẽ nào xăng tay áo lên lao động đích thân xây sửa, không chấp nhận đó là việc của những kỹ sư hay những người thợ chuyên nghiệp ngoài Đảng mà Đảng vừa không thể tin tưởng vừa không thể tin mình giám quản được họ?

Dạy tiếng Anh lẽ nào phải do Đảng đích thân giảng dạy, không chấp nhận đó là việc của các giảng viên chuyên nghiệp ngoài Đảng mà Đảng vừa không thể tin tưởng vừa không thể tin mình giám quản được họ?

Việc lắp ráp điện thoại di động hoặc thiết bị vệ sinh lẽ nào phải do Đảng đích thân lắp ráp, không chấp nhận đó là việc của những kỹ sư hay những người thợ chuyên nghiệp ngoài Đảng mà Đảng vừa không thể tin tưởng vừa không thể tin mình giám quản được họ?

Việc cứu nạn hay cứu hộ hoặc bắt giữ tội phạm gián điệp lẽ nào là việc của Đảng phải trực tiếp thực hiện mà không là việc của những công dân ngoài Đảng hào hiệp qua đường mà Đảng vừa không thể tin tưởng vừa không thể tin mình giám quản được họ?

Việc giải phẩu thay gan lẽ nào là việc của Đảng phải trực tiếp thực hiện mà không là việc của những bác sĩ phẫu thuật chuyên gia ghép tạng ngoài Đảng mà Đảng vừa không thể tin tưởng vừa không thể tin mình giám quản được họ?

Tất cả các chương trình cải cách giáo dục – kể cả cái dự án cải cách đang được soạn thảo – dứt khoát sẽ thất bại tuyệt đối như nhiều chục năm qua, đơn giản vì các dự án tiền tỷ ấy luôn được giao cho cùng một đội ngũ ngu xuẩn gồm chỉ các giáo sư tiến sĩ đảng viên cao cấp, hoàn toàn không có sự tham gia tư vấn chuyên nghiệp và tham gia soạn thảo chuyên nghiệp của những công dân ngoài Đảng có tri thức cao về chương trình giáo dục.

Đời sống xã hội rõ ràng có vô số những câu hỏi như thế cho vô số các hoàn cảnh, các yêu cầu, các lĩnh vực – kể cả lĩnh vực trị chính tức trị quốc – , v.v., mà phải có bàn tay của những nhà chuyên nghiệp ngoài Đảng là các công dân tài đức yêu nước có trách nhiệm.

Tất cả các Bộ trong guồng máy trị chính quốc gia như Kinh Tế, Công Thương, Kế Hoạch Đầu Tư, Giáo Dục, Y Tế, và Nội Vụ, cũng như tại các tập đoàn kinh tế nhà nước chỉ có thể góp phần xây dựng Việt Nam thành cường quốc nếu được lãnh đạo bởi những nhà chuyên nghiệp ngoài Đảng là các công dân tài đức yêu nước có trách nhiệm, chứ không phải bởi các đảng viên cao cấp có bằng cấp tiến sĩ mà Đảng đã đặt để vào những chiếc ghế lãnh đạo cấp cao.

Một chân lý không bất kỳ ai có bằng cấp cao cấp lý luận chính trị có thể phản bác lại được là: vĩnh viễn không bao giờ có chuyện Việt Nam trở thành cường quốc nếu lãnh đạo các cơ quan trên luôn phải là các đảng viên cao cấp của Trung Ương Đảng.

Đảng là để hoạch định đường lối đối nội và đối ngoại, kiểm tra và giám sát việc thực hiện các đường lối ấy. Đảng dứt khoát phải giao việc định hướng/kiểm tra/giám sát cho những đảng viên Cộng Sản tài đức. Đảng dứt khoát phải giao việc thực hiện cho những công dân Việt Nam tài đức. Đây là cách dụng nhân duy nhất đúng cho một Việt Nam cất cánh bay cao đến thịnh cường.

5) Thế Lực Mới Của Đảng Trong Thời Đại Mới:

Đảng đã thành công tuyệt đối trong chiến tranh Thế Kỷ XX tuyệt đối nhờ vào thế lực những người tuyệt đối theo Đảng trung thành với Đảng  tức followers, một thế lực duy nhất lấp biển dời non. Những người tuyệt đối theo Đảng gồm một ít người được kết nạp Đảng và đông đảo người vì yêu nước, thù Tây, yêu độc lập tự do, kính lãnh tụ Hồ Chí Minh.

Đảng đã không – hoặc chưa – thành công trong hòa bình Thế Kỷ XXI vì Đảng vẫn không nhận ra thực tế rằng đã hình thành hai thế lực riêng biệt gồm followers (những người theo Đảng) và supporters (những người hết lòng vì Đảng).

Followers hiện chỉ gồm có những đảng viên dù trong quân đội, chính quyền, hay đoàn thể, cơ quan, nghĩa là thuộc guồng máy và dưới sự lãnh đạo chính trị của Đảng. Không thể mặc định Followersnhững người hết lòng vì Đảng vì có một bộ phận không nhỏ – chưa đến mức độ bầy sâu như cách dùng từ không đúng, phóng đại, không bằng chứng cụ thể mang tính pháp luật, của “the then president” (cựu) Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang – followers gây ra những vụ trọng án kinh tế hoặc trọng án phản quốc. Chưa kể, followers hiện nay không tự động mang ý nghĩa trung thành với Đảng, hết lòng vì Đảng, do chưa thể chứng minh định lượng được là các đảng viên cao cấp đã thấm nhuần lời dạy của lãnh tụ Hồ Chí Minh và noi theo gương sáng của Người. Followers, do đó, bao gồm cả những kẻ vào Đảng là do follow chạy theo quyền lực và lợi ích cá nhân.

Supporters hiện là

– Nhiều chục triệu người Việt yêu nước, yêu độc lập tự do, kính lãnh tụ Hồ Chí Minh, yêu hòa bình, công nhận sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản về chính trị, đánh giá cao những cống hiến và thành tựu của Đảng về chính trị và trị chính, v.v., sẵn sàng sử dụng ngôn ngữ để bảo vệ Việt Nam, chính thể Việt Nam, chính phủ Việt Nam, nhưng không thích sự ràng buộc hữu hình về đảng tịch với Đảng Cộng Sản Việt Nam; và

– Những người sống ở nước khác có thể chế chính trị khác với Việt Nam nhưng yêu công lý, yêu hòa bình, yêu lẽ phải, kính lãnh tụ Hồ Chí Minh, tôn trọng Hiến Pháp/luật pháp/thể chế chính trị Việt Nam, được cụ thể hóa qua những hành động ủng hộ đa dạng khác nhau.

Với phân tích như trên, supporters là thế lực đông nhất, mới nhất, và tốt nhất của Đảng Cộng Sản Việt Nam trong thời đại mới.

Kiến nghị của Nghị sĩ Quốc hội Khóa XIII Hoàng Hữu Phước đối với Đảng, do đó, như sau:

a) Đảng nhất thiết phải bảo vệ nguồn lực quý từ followers để bảo vệ nước nhà và bảo vệ Đảng;

b) Đảng nhất thiết phải bảo vệ nguồn lực quý từ supporters để bảo vệ chính nghĩa của Đảng và phát triển nước nhà;

c) Đảng nhất thiết phải lịnh cho công cụ truyền thông của Đảng phải tuyệt đối công khai bảo vệ, công khai nhân rộng, công khai ủng hộ các hành động công khai của supporters;

d) Đảng nhất thiết phải trừng trị ngay và trừng trị công khai công cụ truyền thông nào của Đảng dám “nhét chữ vào mồm” supporters để vu vạ supporters, xách động thế giới mạng công kích hay đích thân sử dụng phương tiện của Đảng công kích supporters; mà hành động trừng trị của Đảng đối với truyền thông vi phạm là để khích lệ sự gia tăng của supporters, động viên cụ thể supporters, biến tập thể đông đúc supporter-thụ-động (“like”/naïve supporters) có lòng ái quốc tự nhiên và có tư duy ủng hộ Đảng thành đoàn quân supporter-chủ-động-toàn-tâm-toàn-ý (proactively involved/engaged supporters) có hành động ái quốc mạnh mẽ thể hiện qua hành động tích cực bảo vệ chính nghĩa quốc gia có sự lãnh đạo của Đảng; và

e) Đảng thể chế hóa nội dung tôn vinh và bảo vệ supporters trong các nghị quyết của Đảng, vì rằng các bản toàn văn của các nghị quyết của Trung Ương Đảng từ trước đến nay chưa bao giờ nêu nội dung này, khiến các nghị quyết ấy chỉ để các đảng viên tham khảo để thực hiện – nếu thực sự hiểu để được gọi là “quán triệt” và thực sự có năng lực thực hiện để nghị quyết tiếp theo không mãi nêu vài thành tựu của quá khứ xa xưa đã trở thành quen thuộc còn kỳ dư toàn những điều tồn tại cần khắc phục cho 5 hay 10 năm tiếp theo – chứ không là thứ người dân quan tâm tìm đọc để thấy chính mình trong đó.

Thực tế đời sống đã chứng minh nội dung thuần lý thuyết khi tiếp tục để người dân tài đức ở ngoài việc trực tiếp lãnh đạo trị chính tức trị quốc mà chỉ khuyến khích họ phản ảnh, tố giác, đấu  tranh, sẽ được lập đi lập lại trong các nghị quyết tiếp theo:

“…người đứng đầu cấp ủy, chính quyền các cấp phải thực hiện nghiêm túc việc tiếp dân định kỳ hoặc đột xuất để tiếp nhận thông tin, lắng nghe, đối thoại trực tiếp và xử lý những phản ánh, kiến nghị của nhân dân, nhất là những biểu hiện suy thoái, ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’ trong cán bộ, đảng viên….xây dựng và thực hiện cơ chế bảo vệ, khuyến khích người dân phản ánh, tố giác và tích cực đấu tranh chống suy thoái, ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’…”

D- ASEAN

ASEAN là minh chứng cho sự thành công vượt bậc của Việt Nam về chính trị.

Tuy nhiên, những yếu điểm nghiêm trọng của ASEAN đã khiến dấy lên những quan ngại làm tiền đề cho những cách đặt vấn đề như sau:

1) Hoàn Tất Vai Trò Lịch Sử

Từ Tổ Chức Liên Phòng Đông Nam Á SEATO theo kiểu gọi của Việt Nam Cộng Hòa  – một thứ tương tự Liên Minh Phòng Thủ Bắc Đại Tây Dương NATO cũng theo kiểu gọi của Việt Nam Cộng Hòa – mà mục đích dựng nên là để chặn ngăn sự bành trướng của Bắc Việt xô đổ toàn vùng Đông Nam Á kiểu hiệu ứng domino, phong tỏa Việt Nam thống nhất, làm căn cứ địa cho các đoàn quân “phục quốc” đánh phá Việt Nam, sự tồn tại vươn lên mạnh mẽ trong hòa hoản hòa bình hòa hợp đầy ấn tượng của Việt Nam Cộng Sản đã làm SEATO sụp đổ, dẫn đến sự hình thành ASEAN theo phong cách hòa hoản hòa bình hòa hợp của trào lưu do Việt Nam khởi xướng, tiến đến ASEAN quyết định dẹp bỏ tất các căn cứ địa chống Cộng, đón Việt Nam vào tổ chức, tạo điều kiện cho Việt Nam chiếm ưu thế về chính trị trong ASEAN, tiến đến các vị trí cao trong những cơ quan quan trọng của Liên Hợp Quốc sau này.

Tuy nhiên, những gì đúng không phải luôn là chân lý bất di dịch, vì bản thân hoàn cảnh và môi trường tạo ra cái đúng ấy lại không bao giờ bất di dịch.

ASEAN đã trở thành lịch sử. Sự sang trang là lẽ thường tình và lành mạnh.

2) Sự Ngu Xuẩn Của ASEAN

Nếu NATO được lập nên để “liên minh phòng thủ trước mối đe dọa của Liên Xô” thì SEATO là để “liên minh phòng thủ trước mối đe dọa của Việt Nam”. Tuy nhiên, NATO là sự ràng buộc quân sự của một khối thống nhất EU, mà theo đó sự tấn công quân sự vào một nước thành viên sẽ bị xem như cả khối bị tấn công và cả khối sẽ cùng đáp trả. Trong khi đó, ASEAN chỉ là một “liên minh” lỏng lẻo thuần  kinh tế, với những thành viên được kết nạp dường như chỉ để “đông vui”, thậm chí có cả Con Ngựa Thành Troy sẵn sàng đánh phá từ bên trong, mà cụ thể là làm nhục Hoa Kỳ, khăng khăng phản đối sự “đồng lòng” ra tuyên bố chung về Biển Đông, v.v.

Như tác giả bài viết này đã nêu trong một bài viết trước đây, ASEAN đã cực kỳ ngu xuẩn khi trở thành một đối tác thành lập nên tổ chức ASEAN-Trung Quốc, cũng như đã cực kỳ xuẩn ngu khi sự “phản phé” đã tự lột mặt nạ trần trụi cho thấy ASEAN chỉ là một tổ chức có họp định kỳ, có tuyên bố vung vít cầu âu, không có sự đoàn kết hay gắn kết, và sẵn sàng chà đạp mối quan tâm của một nước thành viên chỉ để làm hài lòng Trung Quốc.

3) Bẫy Rập Vong Quốc Vong Thân

Mỗi khi có họp “thượng đỉnh” là ASEAN đều ra thông cáo chung hay tuyên bố chung – kể cả thông cáo của đương kim chủ tịch. Các thông cáo hay tuyên bố ấy, tất nhiên, mặc định có giá trị tiêu biểu cho ý chí tập thể, vì nếu không thì không ai gọi là “thông cáo chung” cả.

Là quốc gia thành viên của ASEAN,Việt Nam có khả năng sẽ vướng bẫy rập nếu như “thiểu số phục tùng đa số” nếu như chủ tịch ASEAN là  Con Ngựa Thành Troy The Trojan Horse thành công trong việc thông qua một thông cáo chung theo đó công nhận rằng Biển Đông thuộc quyền giám quản của Trung Quốc, rằng Trung Quốc có toàn quyền lập các vùng nhận diện phòng không trên Biển Đông, và rằng ASEAN hoan nghênh việc Trung Quốc cho phép các nước được tự do đánh bắt trên Biển Đông và được hưởng phần chia lợi nhuận như nhau từ việc Trung Quốc khai thác dầu hỏa cùng tài nguyên khác của Biển Đông – nghĩa là những quốc gia thành viên không có biển hoặc có bờ biển chẳng dính đến Biển Đông cũng hân hoan thông qua thông cáo chung ấy, đẩy Việt Nam thành thiểu số, thì Việt Nam có tuân theo cái “chung” ấy để bị bọn chống Cộng có cớ chưởi bới “bán nước” còn dân chúng thì phẫn nộ không?

Trong một tập thể mà chỉ có Việt Nam là cố tình ngây thơ tin tưởng vào cái toàn cầu hóa và tự do thương mại xỏ lá ba que, kỳ dư ai cũng tôn thờ lời hiệu triệu Nước Mỹ Trên Hết của Donald Trump để hình thành Nước Phi Trên Hết, Nước Thái Trên Hết, v.v., thì việc Việt Nam phải đương đầu với nguy cơ sập bẫy không bao giờ là truyện giả tưởng.

4) Việt Nam Phải Rời Bỏ ASEAN

Vì những thực tế mang tính cảnh báo trên, Việt Nam nhất thiết phải rời bỏ ASEAN ngay lập tức.

Việt Nam có thể trở thành một đối tác kinh tế của một tổ chức mới, mang tên ASEAN-Vietnam, tương tự ASEAN-China.

Đảng Cộng Sản Việt Nam, do đó, nhất thiết phải điều chỉnh lại hướng phát triển kinh tế cho một Việt Nam mới: nước Việt Nam Trên Hết, vì rằng Bất Cứ Dân Tộc Nào Có Lòng Tự Trọng Và Tự Tin Cũng Phải Đặt Chính Dân Tộc Mình Lên Trên Hết.

Những Vấn Đề Khẩn Cấp Của Việt Nam (1)

Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế

Tham khảo:

Tân Bí Thư Thành Ủy Thành Phố Hồ Chí Minh Đinh La Thăng February 8, 2016

Làm Chính Trị & Làm Loạn  January 12, 2017

Chất Lượng Nghị Sĩ Việt Nam January 18, 2017

Về thực quyền, thực uy November 26, 2013

Sự Thiếu Khôn Ngoan Của ASEAN June 17, 2016

Nhân Tài Ư? Thật Hỡi Ơi! April 20, 2014

Để Việt Nam Trở Thành Cường Quốc: Hão Huyền Singapore February 23, 2016

Trách Nhiệm Đối Với Sinh Mạng Người Dân – Tầm Nhìn Và Sự Chính Trực Của Một Nhà Ái Quốc

Lại Thu Trúc

05-5-2017

(Đăng trên Emotino ngày 23-9-2012)

SANYO DIGITAL CAMERA

SANYO DIGITAL CAMERA

Thông tin về Thủy điện Sông Tranh 2 cho thấy những vấn đề nghiêm trọng cần phải được xử lý trên cơ sở “an toàn sinh mạng người dân là ưu tiên hàng đầu”, bao gồm tiếp tục nghiên cứu các giải pháp khắc phục và các kịch bản được đề ra quanh việc có nên hay không việc tích nước ở Thủy điện Sông Tranh 2, và nếu có thì ở thời điểm nào là giải pháp tình thế thích hợp. Song, chỉ cần có câu trả lời là không, thì xem như toàn bộ tài sản vật chất (tiền bạc, tài nguyên cảnh quang thiên nhiên, v.v.) và phi vật chất (uy tín quốc gia, sự phong phú đa dạng sinh học, tiềm năng phúc lợi nhân dân khu vực, v.v.) xem như đổ sông đổ biển.

Những “vấn nạn” trên làm tôi nhớ đến bài viết “Vấn Đề Bô-xít Ở Việt Nam – Phân Tích Hoàn Chỉnh Của Thạc sĩ Hoàng Hữu Phước” đăng trên Emotino.com từ năm 2010 đã đặt vấn đề một cách nghiêm túc về tai họa khủng khiếp mà một đập thủy điện có thể gây ra như:

“…loại công trình khác có quy mô cực lớn, có mức độ tàn hại môi trường vừa nhãn tiền vừa cực lớn, trong khi có hai nguy cơ cực lớn là (a) đã xây dựng không bao giờ có thể trở lại hình thái ban đầu và (b) nếu vỡ sẽ là sự tàn phá tàn khốc đến độ nó được ghi thành quy định của chiến tranh quy ước là trong tất cả các cuộc xung đột vũ trang và chiến tranh có hay không có tuyên bố không bên nào được tấn công vào công trình như vậy của bên kia, đó là: Đập Thủy Điện. Việc xây dựng một đập thủy điện sẽ xóa sạch vĩnh viễn rừng cùng thảm địa sinh thực vật, thay đổi vĩnh viễn địa hình cả khu vực rộng lớn, xóa sổ vĩnh viễn môi trường sống của dân cư khu vực, trong đó có các tộc người thiểu số. Khi xây dựng đập thủy điện Trị An, các chuyên gia nước ngoài có tuyên bố sẽ cẩn trọng về chất lượng vì nếu Trị An vỡ, cả một biển nước cao hàng trăm mét sẽ ào ạt cuốn phăng toàn bộ thành phố Hồ Chí Minh ra biển, nghĩa là hàng chục triệu người bị tiêu diệt ngay lập tức, hơn cả sức tàn phá của vài chục quả bom nguyên tử. Gần đây, nguy cơ vỡ đập Hố Hô đã khiến sơ tán dân cư các tỉnh hạ nguồn.

…  …Điểm giống nhau giữa dự án bauxite và đập thủy điện là sự thay đổi địa hình một khu vực rộng lớn và sự di dời một bộ phận dân bản địa. Nhưng chỉ có thế. Dự án bauxite ở các nơi trên thế giới đều có những điểm giống nhau rất thuận lợi, không như đập thủy điện, đó là (a) có chương trình hoàn thổ tái lập địa tầng thảm sinh thực vật như trước, sau khi kết thúc khai thác bauxite, và (b) ngay cả trong trường hợp tai họa xảy ra như với hồ chứa bùn đỏ ở Hungary thì thảm họa môi trường không tàn khốc như vỡ đập thủy điện, không gây cái chết cho hàng chục triệu người ngay lập tức; do đó chưa bao giờ việc khai thác bauxite bị liệt vào danh sách những dự án đặc biệt nghiêm trọng với môi trường…”

Vẫn với sự lo âu về tình trạng xây dựng các đập thủy điện, Ông Hoàng Hữu Phước năm 2011 cũng có thêm bài viết “Giải quyết nhu cầu năng lượng quốc gia đòi hỏi cái tầm” đăng trên Emotino.com đưa ra thêm các lời cảnh báo như :

“… việc giải quyết nhu cầu năng lượng quốc gia vẫn còn theo phong cách đối phó kiểu du kích, tài tử, không chuyên nghiệp, y như việc trồng bo bo để nhanh chóng giải quyết nhu cầu gạo quốc gia những năm đầu sau giải phóng.

Để làm cho bằng được những dự án thủy điện Đồng Nai, người ta đơn giản cho rằng 137 ha đất rừng Vườn Quốc Gia Cát Tiên không là diện tích đủ lớn để đáng là một quan ngại, mà không biết rằng mỗi cen-ti-mét vuông đất của bất kỳ vườn quốc gia của bất kỳ đất nước nào cũng đều vô giá và không bao giờ được định giá dựa trên cân đong đo đếm so sánh những con số vô hồn; và rằng ngay cả khi không có bất kỳ thảm thực vật hay động vật qu‎ý hiếm nào đã từng tồn tại trên chính cái khoảnh đất ấy thì khoảng không gian bên trên nó vẫn là thứ của cải vô giá dành cho hậu thế của cả một dân tộc. Ngụy biện hay xảo biện bằng cách nói về nhu cầu năng lượng của quốc gia và của người dân, người ta thậm chí làm ngơ trước nhu cầu lớn hơn: đó là nhu cầu sống, nhu cầu sinh tồn của bao triệu con người hiện nay và mai sau của toàn khu vực hai bên cũng như hạ lưu của dòng sông, cùng nhu cầu sở hữu tài sản thiên nhiên và tự hào về tài sản thiên nhiên ấy của người dân hiện nay và mai sau. Các nhà máy thủy điện tất nhiên sẽ cung ứng một phần năng lượng cho nhu cầu sản xuất và sinh hoạt, nhưng không vì thế mà cố tình không nói đến những nguy cơ mang tính thảm họa nhãn tiền cho môi sinh khi không chỉ sự cân bằng hệ động vật và thủy sinh bị hủy hoại mà nguồn nước bị nhiểm bẩn từ các cặn lắng tụ kết tủa ở turbin, khí methane CH4. và carbon dioxide CO2, đe dọa nghiêm trọng sức khỏe của nhiều triệu con người, thậm chí trong một số trường hợp các đập thủy điện có khi còn gây ra hiệu ứng nhà kính cao hơn những nhà máy nhiệt điện thông thường.

Một vấn đề nghiêm trọng khác ít người nói đến là an ninh quốc phòng, đặc biệt khi Việt Nam luôn là đích ngắm của các thế lực thù địch điên cuồng chống cộng, và khi Việt Nam phải thường xuyên đương đầu với sự đe dọa mang tính bịnh lý thần kinh lăm le táo tợn tấn công quân sự của Trung Quốc. Lịch sử cho thấy dù có quy định bất thành văn trong thế giới văn minh về không tấn công các nhà máy thủy điện và điện nguyên tử khi có những xung đột vũ trang hoặc chiến tranh tuyên bố hay không tuyên bố, nhưng vẫn xảy ra những cuộc không kích hay phá hoại các đập thủy điện như vụ không quân Anh oanh tạc đập Möhne trên Sông Ruhr ở Đức năm 1943, các biệt động Đức Quốc Xã đột nhập vào Hoa Kỳ năm 1942 theo Chiến Dịch Pastorius nhằm phá hoại các đập thủy điện trên thác Niagara, hay gần đây nhất là các toán khủng bố Hồi Giáo tấn công đập thủy điện miền Nam Cộng Hòa Kabardino-Balkaria thuộc Nga. Trong điều kiện tổ chức bảo vệ tất cả các đập thủy điện ở toàn Việt Nam chưa trên quy mô “trang bị tận răng”, “kỷ luật sắt”, và khoa học hiện đại, và trên thực tế ngay cả sự cố bất ngờ của thiên tai cũng gây ra thảm họa khủng khiếp như đã xảy ra với đập Vajont của Ý năm 1963, thì bất kỳ sự cố nào xảy ra với bất kỳ đập thủy điện nào trong chuỗi đập thủy điện Đồng Nai cũng có thể tạo ra hồng thủy cao hàng trăm mét cuồn cuộn cuốn phăng Thành phố Hồ Chí Minh ra biển cùng với hàng chục triệu cư dân.

Xây dựng thêm bất kỳ đập thủy điện nào trên sông Đồng Nai là gia tăng sự trực tiếp đe dọa an ninh sinh tồn của Thành phố Hồ Chí Minh, do đó dứt khoát phải bị loại trừ khỏi các dự án quốc gia. Việc đệ trình lên bàn làm việc của Thủ Tướng hay ra nghị trường Quốc Hội, do đó, sẽ là việc làm thiếu trách nhiệm đối với tiền đồ tổ quốc, thiếu suy xét, đặc biệt khi Quốc Hội và Chính Phủ cần nhiều thời gian tập trung cho các vấn đề trọng đại của quốc gia, dân tộc, trong hoàn cảnh căng thẳng ở Biển Đông, yêu cầu ổn định kinh tế vĩ mô, hiện đại hóa quân đội, cách tân giáo dục, v.v. và v.v.

Nhu cầu năng lượng quốc gia hoàn toàn không là thứ trọng trách hằn trên chỉ đôi vai của bất kỳ nhà đầu tư nào, nhất là khi nhà đầu tư ấy đã chi tiền cho thứ công trình nghiên cứu vớ vẩn đầy tì vết, cẩu thả, vô trách nhiệm về tác động môi trường.

Nhu cầu năng lượng quốc gia hoàn toàn không là thứ để bất kỳ ai vin vào đấy để nói về “cái tâm” của mình đối với quốc gia, dân tộc, vì rằng cái tâm đoan chính luôn song hành cùng “cái tầm” mới hướng thượng được, mà cái cao nhất của sự hướng thượng là dành cho hậu thế, cho tiền đồ của tổ quốc, chứ không di hại và di họa cho con cháu mai sau.

Xây dựng nhà máy thủy điện không thể y như trồng bobo cứu đói trong một vụ mùa.”

Cái tâm chính trực của Ông Hoàng Hữu Phước được thể hiện rõ nét nhất qua lời viết mạnh mẽ không sợ làm phật ý nhiều người thuộc giới khoa học, kỹ thuật, công nghệ, công nghiệp nước nhà, khi cho rằng:

“… Dù trên danh nghĩa dự án bauxite đã được nghiên cứu trong rất nhiều năm qua, vẫn không thể phủ nhận sự thật là (a) trình độ của những nhà nghiên cứu mà danh tính vẫn còn là bí mật với công chúng rất không đáng tin cậy do họ chưa có tên tuổi ngay cả trong nước cho bất kỳ công trình khoa học lớn nào, (b) nội dung nghiên cứu vẫn là bí mật không được kiểm chứng độc lập, (c) các khiếm khuyết luôn xảy ra trong các đại công trình, từ thủy điện Hòa Bình, hệ thống cầu đường Văn Thánh, hầm vượt sông Thủ Thiêm, sửa chữa Cầu Thăng Long, hầm giao thông Hà Nội, hầm Đèo Hải Vân, thủy điện Hố Hô, đến cầu đường và chống ngập Thành phố Hồ Chí Minh chứng tỏ Việt Nam đã không có lực lượng kỹ sư và chuyên viên kỹ thuật đáng tin cậy cho bất kỳ dự án công nghiệp kỹ nghệ nào, và (d) nhất là dự án vẫn còn thiếu nhiều khâu quan trọng sống còn đối với khai thác bauxite…”

cũng như trong đoạn viết cay đắng:

“… Sự việc tồi tệ của ban quản lý VINASHIN và ban quản lý Thủy Điện Hố Hô, tình trạng vô tổ chức của Bộ Y Tế trong tổ chức nhập khẩu Tamiflu và tình trạng bất lực cũng của Bộ này trong xử lý vụ việc và đùn đẩy lên bàn làm việc của Thủ Tướng, cũng như sự thật thất bại của ngành điện trong bảo đảm lượng điện cho toàn dân hay của ngành than khoáng sản trong bán nguyên liệu than thô không với giá tốt đã chứng minh một điều rõ ràng là Việt Nam không có kỹ sư tài đức, các tổng công ty Nhà Nước không có nhà quản l‎ý tài đức, và dự án khai thác bauxite không thể là ngoại lệ rằng sẽ được quản lý tốt và dự án sẽ sinh lợi như ý… “

Và trên thực tế, khi sự cố nước phun xối xả từ các khe nứt của Thủy điện Sông Tranh 2 bị phát hiện, vị chức sắc chịu trách nhiệm về kỹ thuật đã trả lời báo chí rằng đó chỉ là việc bình thường trong mức độ cho phép. Vâng, “cho phép” nghĩa là cái công trình bê tông vĩ đại và hiện đại đó đã được công nhân dùng tay nhét giẻ vào các khe nước phun và bơm phụt keo và hóa chất cứ như để đóng nút chai vậy; và vì “cho phép” nên đến tận ngày hôm nay người ta đã phải cho ra các kịch bản mà sự thảm hại tồi tệ nhất về đầu tư có thể là bỏ thủy điện này, không cho tích nước, và sự khủng khiếp tồi tệ nhất có thể là kế hoạch sơ tán khẩn cấp dân cư trong khu vực hạ lưu. Sự “cho phép” theo lập luận của một người có trách nhiệm về kỹ thuật như thế cho thấy cái “đức” và cái “tài” của vị ấy ra sao khi tự cứu mình bằng lời trấn an không trung thực và xem nhẹ sinh mạng hàng triệu người dân. Việc gì sẽ xảy ra nếu những lời vàng ngọc của người có trách nhiệm ấy được Chính phủ cậy tin và người dân tin cậy đến độ không cần kiểm tra lại cái công trình mang tên Thủy điện Sông Tranh 2?

Như biết bao công dân Thành Phố Hồ Chí Minh tôi cảm thấy bất an đối với dự án Thủy Điện Đồng Nai đang có nhiều tranh luận và mong sao nước ta sẽ ngày càng có thêm nhiều hơn nữa những nhà ái quốc có tầm nhìn và sự chính trực như Ông Phước.

Lại Thu Trúc

Bài đăng ngày 23-9-2012 trên http://www.emotino.com/bai-viet/19707/trach-nhiem-doi-voi-sinh-mang-nguoi-dan-tam-nhin-su-chinh-truc-cua-mot-nha-ai-quoc